Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 1312 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 678
Giai nhân thổi tiêu

❊ ❊ ❊

Thần sắc của Vương Tình Yên thoáng qua chút ngạc nhiên, hơn nữa thế mà còn có một tia tán thưởng.

Biểu cảm này khiến Trần Phi cảm thấy có chút kỳ quái, người đàn bà này không phải để ý mình rồi chứ? Hừ, chắc chắn là mình nghĩ nhiều quá rồi, tuy nói Vương Tình Yên trông tuổi tác không lớn, đúng là thời điểm phong vận vẫn còn, nhưng dù sao cũng đã là mẹ của một đứa con. Lúc trước Phương Vân nói rời khỏi Phi Long thành là vì tranh giành đàn bà với thiếu thành chủ, Vương Tình Yên là thành chủ, vậy thiếu thành chủ hiển nhiên chính là con trai bà ta.

Có thể vì đàn bà mà tranh phong ghen tuông, e là tuổi tác cũng chẳng nhỏ đến đâu. Có thể có đứa con lớn như vậy, dáng vẻ của Vương Tình Yên quả thực không giống.

Có thể nói, nếu Vương Tình Yên muốn quyến rũ ai đó, dựa vào dáng vẻ khuynh quốc khuynh thành, phong vận vẫn còn này thì đúng là không ai chống đỡ nổi, ít nhất Trần Phi tự hỏi bản thân định lực rất tốt nhưng từng cử động, mỗi cái nhíu mày mỉm cười của Vương Tình Yên đều khiến Trần Phi có cảm giác tim đập thình thịch.

"Khó trách có thể áp chế con cáo già Tư Đồ Ngạo Thiên đến mức độ này, Trần Phi cậu quả thực khiến người ta phải nhìn bằng con mắt khác." Vương Tình Yên bỗng mỉm cười tươi tắn, thu hồi khí thế trên người, khôi phục lại dáng vẻ tao nhã quyến rũ như lúc trước, bàn tay trắng nõn khẽ vén tóc, thản nhiên nói: "Cậu không phải muốn giải thích sao, ta cho cậu cơ hội này."

Trần Phi chắp tay: "Tôi thật sự cảm ơn bà đã cho tôi cơ hội này, kỳ thực giải thích thì cũng dễ thôi, người không phải do tôi, không phải người của Tiềm Long Thôn tôi giết. Nếu Vương thành chủ muốn trách tội thì tốt nhất nên trực tiếp tìm Tư Đồ Ngạo Thiên, tôi nghĩ với thực lực của Vương thành chủ chắc không đến mức không dám ra tay với Tư Đồ Ngạo Thiên, lại đến chỗ tôi trút giận chứ? Đương nhiên, tôi cũng không phải loại người thấy người gặp nạn mà mừng thầm, nếu Vương thành chủ muốn đối phó với Tư Đồ Ngạo Thiên, tôi rất sẵn lòng ra tay giúp đỡ."

Vương Tình Yên mỉm cười nói: "Trần thôn trưởng tính toán hay lắm, ai cũng biết Tư Đồ Ngạo Thiên giết người của Phi Long thành ta là vì chịu sự uy hiếp của cậu, nay cậu lại khích ta đối phó với Tư Đồ Ngạo Thiên, chiêu mượn dao giết người này thi triển không tệ chút nào. Nhưng, sao cậu biết ta nhất định sẽ làm như vậy?"

Trần Phi cười híp mắt nói: "Bởi vì bà là thành chủ của Phi Long thành, đội trưởng bị giết mà nếu ngay cả một lời giải thích cũng không đòi lại được thì quá không hợp lý. Phi Long thành và Thiên Quang thành trước giờ vốn không có giao tình sâu đậm gì, ngược lại có thể nói là một loại kẻ thù tiềm ẩn. Người, dù sao cũng là Tư Đồ Ngạo Thiên giết, nếu bỏ qua Tư Đồ Ngạo Thiên mà trực tiếp tới tìm phiền phức của tôi thì chẳng phải khiến người ta cười chê Phi Long thành chỉ dám tìm quả hồng mềm mà bóp sao? Còn nữa..."

"Còn gì nữa, không ngại nói hết ra xem." Biểu cảm của Vương Tình Yên không có gì thay đổi, thấy Trần Phi dừng lại liền mỉm cười truy hỏi.

"Còn nữa là nếu thật sự đánh nhau, Phi Long thành chưa chắc đã chiếm được lợi ích gì. Tiềm Long Thôn tuy hiện tại cách Phi Long thành còn một khoảng cách, nhưng chúng tôi có Tử Phong, có âm dương sư Vũ Tuyền, có tôi, có người đứng đầu siêu tân tinh là Hoàng Thiên Bá, dù phát động thành chiến chưa chắc sẽ thắng, nhưng đồng dạng Phi Long thành cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. So sánh mức độ khó khăn lại cao hơn nhiều so với việc đối phó Thiên Quang thành. Hơn nữa, dù Phi Long thành thắng thì lợi ích tốt nhất cũng rơi vào tay Thiên Quang thành, chuyện mất công mà chẳng được gì thế này tôi nghĩ Vương thành chủ bà sẽ không làm đâu, đây cũng là lý do vì sao lời đồn đại truyền lâu như vậy mà Vương thành chủ vẫn chưa có hành động gì."

Sự phân tích của Trần Phi khiến Vương Tình Yên không khỏi nhìn cậu thêm lần nữa, bởi vì những gì cậu vừa nói hoàn toàn giống với suy nghĩ của bà ta. Dù là Tiềm Long Thôn hay Thiên Quang thành, Vương Tình Yên đều phải tìm một nơi để ra tay, nếu không thì uy nghiêm của Phi Long thành để đâu? Nếu chọn một trong hai, thực ra Vương Tình Yên thiên về việc ra tay với Thiên Quang thành hơn, Thiên Quang thành cũng coi như là đối thủ cũ, con cáo già Tư Đồ Ngạo Thiên đó Vương Tình Yên cũng không phải ngày một ngày hai mong hắn biến mất khỏi tầm mắt mình, cho nên Vương Tình Yên vẫn luôn chờ, chờ chính là Trần Phi tới thể hiện thái độ, như vậy bà ta mới có thể danh chính ngôn thuận mà đi đối phó Thiên Quang thành.

Chỉ là không ngờ Trần Phi nói một câu liền phá vỡ suy nghĩ của mình, khó trách có thể khiến con cáo già Tư Đồ Ngạo Thiên chật vật đến mức này, quả thực không thể xem thường.

"Ta có thể không truy cứu trách nhiệm của cậu và Tiềm Long Thôn, chỉ là giúp đỡ thì miễn đi, Phi Long thành ta còn chưa đến mức cần người khác giúp mới có thể đối phó Thiên Quang thành. Vì vậy, nếu cậu muốn hợp tác với ta, ít nhất phải lấy ra chút thành ý mới được." Vương Tình Yên đảo đôi mắt đẹp, mỉm cười nói.

"Tôi chính là thành ý lớn nhất." Trần Phi cười híp mắt nói.

Vương Tình Yên ngẩn người, sau đó liền hiểu cậu đang nói gì. Vào thời điểm đầu sóng ngọn gió thế này Trần Phi đích thân tới Phi Long thành, đây quả thực là một loại thành ý. Nếu không thì hoàn toàn có thể phái người tới báo một tiếng là được.

"Phương Vân hình như hiện đang ở Tiềm Long Thôn của các cậu nhỉ, nay cái chết của đội trưởng Phi Long thành ta lại có liên quan đến cậu, nếu ta muốn đối phó cậu thì hoàn toàn là chuyện hợp tình hợp lý, chẳng lẽ cậu không sợ ta ra tay với cậu sao?" Vương Tình Yên bỗng đổi giọng cười nói.

Vừa rồi còn bàn chuyện hợp tác, bây giờ lại như muốn giữ Trần Phi lại.

Đàn bà trở mặt còn nhanh hơn lật sách, câu này quả nhiên không sai chút nào!

Trần Phi nhướng mày, tự tin nói: "Nếu tôi nói các người không giữ được tôi, bà tin không?"

Vương Tình Yên nhìn chằm chằm Trần Phi, lạnh lùng nói: "Cậu có biết câu vừa rồi ngông cuồng đến mức nào không? Phi Long thành ta cao thủ vô số, càng có Tứ Hoàng tọa trấn, cậu nói không giữ được cậu, cậu không thấy hơi nực cười sao? Ta rất muốn biết cậu rốt cuộc có chỗ dựa gì!"

"Bà thật sự muốn biết?"

"Thì đã sao?"

Trần Phi và Vương Tình Yên bỗng tranh phong đối đầu, không khí lập tức trở nên nặng nề. "Ha ha, đã là Vương thành chủ có nhã hứng như vậy, nếu tôi không lộ ra vài chiêu thì có vẻ không phải phép, cũng được, coi như để Vương thành chủ hiểu rõ hơn về tại hạ, như vậy mới dễ bàn chuyện hợp tác sau này." Trần Phi bỗng mỉm cười nhẹ, từng chữ từng chữ nói. "Vương thành chủ không bằng gọi Chu Lăng Chí tới đây, để hắn toàn lực ra tay xem có giữ được tôi không. Là Chu Lăng Chí giữ tôi lại, từ nay Tiềm Long Thôn rắn mất đầu, hay là tôi để lại chút dấu ấn khó mài mòn ở Phi Long thành này của các người."

"Ta biết cậu có một con ma thú rất quái dị, uy lực rất mạnh, dù là Chu Lăng Chí cũng không dám nói là không hề bận tâm. Nhưng ta muốn tận mắt chứng kiến thực lực của cậu, xác nhận xem cậu có tư cách hợp tác với ta hay không." Vương Tình Yên thản nhiên nói. "Cũng không cần gọi Chu Lăng Chí tới, chỉ cần cậu đánh bại ta thì ta sẽ coi như cậu có bản lĩnh này."

"Đánh bại bà?" Trần Phi ngạc nhiên nhíu mày, không ngờ Vương Tình Yên lại đưa ra yêu cầu như vậy, Vương Tình Yên là thành chủ thực lực quả thực không thấp, cấp bậc đã vượt qua ngưỡng tám mươi. Nghề nghiệp là Thiên Âm Sư, đã tới mức có thể chuyển chức lần hai chỉ là chưa chuyển mà thôi.

"Sao? Sợ rồi à, hay là cậu cũng có kiểu tư tưởng đại nam tử là không ra tay với đàn bà?" Vương Tình Yên nhướng mày hỏi.

"Đã như vậy, xin chỉ giáo." Trần Phi giang tay, thản nhiên nói.

Cậu không phải người cổ hủ, nếu là lúc khác Trần Phi đúng là sẽ không ra tay với đàn bà, nhất là người đàn bà diễm lệ động lòng người như Vương Tình Yên, quả thực không xuống tay nổi. Nhưng vào tình cảnh này, nếu không thể khiến Vương Tình Yên công nhận thực lực của mình thì rất có khả năng sẽ đẩy Phi Long thành và Thiên Quang thành về chung một chiến tuyến, như vậy thì phiền phức to.

Viêm Kiếm Chiến Long nắm trong tay tỏa ra chiến ý ngút trời, khí thế trên người lập tức thay đổi, đâu còn dáng vẻ cười nói như trước nữa.

"Được, lĩnh giáo Thiên Âm Ma Tiêu của ta đây."

Trên tay Vương Tình Yên bỗng xuất hiện một cây tiêu đen dài, cây tiêu này tuy dáng vẻ cổ kính nhưng vừa xuất hiện đã khiến người ta có cảm giác rất đặc biệt, như thể trong cõi u minh có thứ gì đó đã thức tỉnh.

"Giai nhân thổi tiêu?"

Thấy Vương Tình Yên đưa tiêu lên miệng, đôi môi đỏ mọng như nhỏ máu khẽ mấp máy, trong đầu Trần Phi bỗng hiện lên một cảnh tượng vô cùng bậy bạ. Nhưng còn chưa kịp thưởng thức kỹ thì đã nghe thấy tiếng tiêu kỳ dị truyền tới, tiếng tiêu này như chứa đầy ma lực khiến toàn thân Trần Phi thoáng thả lỏng, ngay sau đó trước mắt như xuất hiện ảo giác.

Bóng tối, bóng tối vô tận, một luồng khí tức áp chế tuyệt vọng lan tỏa ra.

"Tiếng tiêu lợi hại thật."

Trần Phi thầm kinh ngạc, vội vàng giữ vững tâm thần, cố gắng thoát ra khỏi ảo ảnh. Chỉ riêng tiếng tiêu đã có thể khiến người ta sinh ra ảo giác, chiêu này có nét tương đồng với Tu La Kiếm Pháp của mình quả thực rất thần kỳ, tuy không biết chiêu sát thủ sau tiếng tiêu này rốt cuộc là gì nhưng Trần Phi không dám ở lâu trong ảo giác.

"Cho ta phá!"

Nheo mắt lại, Liệt Hỏa Kiếm Pháp lập tức xuất chiêu.

Bóng tối trước mắt trong chớp mắt bị ngọn lửa nóng bỏng chiếu sáng, hỏa long gầm thét lao thẳng về phía Vương Tình Yên, như thể muốn nuốt chửng bà ta.

Ngay lúc này, bên ngoài cửa Chu Lăng Chí vẫn luôn chú ý tình hình trong phòng. Bỗng nghe thấy tiếng tiêu của thành chủ truyền tới, lại cảm nhận được khí tức của Trần Phi tăng vọt liền phản ứng ngay lập tức là hai người đã động thủ, không chút do dự lao vào.

Hắn vừa vào, Trần Phi tự nhiên phát hiện ra, lập tức tránh sang một bên. Tuy nhiên Chu Lăng Chí lại không ra tay mà là nhìn về phía Vương Tình Yên đầu tiên, phát hiện lúc này Liệt Hỏa Kiếm Pháp đã lao tới trước mặt bà, lập tức nóng lòng muốn ra tay, nhưng sau đó hành động của hắn lại dừng lại.

Tiếng tiêu của Vương Tình Yên vang lên bỗng trở nên sắc nhọn, Liệt Hỏa Kiếm Pháp thế mà bị tiếng tiêu vô hình vô chất này chấn cho tan rã.

"Ai cho ngươi vào."

Khẽ đặt cây tiêu xuống, Vương Tình Yên có chút bất mãn quát về phía Chu Lăng Chí.

Vừa rồi sát chiêu của bà đều đã chuẩn bị xong, nếu không phải Chu Lăng Chí đột ngột xông vào dẫn đến việc Trần Phi né tránh, e là lúc này Trần Phi dù không chết dưới Thiên Ma Âm của mình, cũng sẽ bị chấn thủng màng nhĩ. Thấy Vương Tình Yên như vậy Chu Lăng Chí biết mình đã làm một việc ngu ngốc, mấp máy môi muốn biện giải gì đó nhưng không thốt nên lời, thở dài xoay người đi ra ngoài.

"Người ta vẫn nói vỏ quýt dày có móng tay nhọn, xem ra Chiến Hoàng đã bị Vương thành chủ thu phục hoàn toàn rồi, chúc mừng chúc mừng!"

Trần Phi giễu cợt chắp tay về phía Vương Tình Yên, ánh sáng của Viêm Kiếm Chiến Long lại càng rực rỡ hơn trước.

"Tiếp tục!" Vương Tình Yên hừ một tiếng, tiếng tiêu lại vang lên lần nữa.

Cuộc tỷ thí của hai người, vẫn chưa kết thúc.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:665
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.