“Sau khi tôi giở trò trên xe của Lý Đồng Hạo thì không dám nán lại xem có thành công hay không mà bỏ chạy thẳng, sau đó cứ trốn mãi ở đây. Tôi vốn là người của Đông Ưng Bang, nhưng chỉ là kẻ sai vặt thôi, hoàn toàn không được tính là cán bộ gì cả. Lần này Trình Hùng chịu bảo vệ tôi, một là vì tôi là người của Đông Ưng Bang, hai là vì kẻ đó đã hứa hẹn lợi lộc gì đó với hắn. Nhưng cụ thể là gì thì tôi không rõ lắm.” Trần Giai Nghị đem hết những gì mình biết kể ra không sót một chữ, chuyện liên quan đến cái mạng nhỏ của mình nên hắn không dám giấu giếm chút nào.
Trần Phi ậm ừ không rõ thái độ, thản nhiên nói: “Tiểu Phong, đánh thức Trình Hùng dậy.”
Lý Phong gật đầu, đi tới cạnh Trình Hùng rồi đá hai cước, khiến hắn đau đớn tỉnh lại. Trình Hùng suy yếu mở mắt nhìn Trần Phi, sắc mặt tái nhợt, đã rơi vào tuyệt vọng. Trần Phi nhìn về phía Trình Hùng hỏi: “Người của Đặc Tổ nào đã hứa hẹn lợi lộc cho ngươi?”
Trình Hùng nghe vậy biến sắc, nhìn sang Trần Giai Nghị bên cạnh, xem ra hắn đã khai hết rồi. Chuyện đã đến nước này, Trình Hùng cũng không cần giấu giếm gì nữa, yếu ớt nói: “Hắn tên Thư Hà, hắn nói thân phận của hắn trong Đặc Tổ rất đặc biệt. Hắn nói chỉ cần giúp hắn đối phó với ngươi, thì có thể cho ta tẩy trắng để gia nhập Đặc Tổ!”
“Cho ngươi gia nhập Đặc Tổ? Ha ha, loại lời này mà ngươi cũng tin được thì đúng là đồ ngu. Điều kiện cơ bản nhất để gia nhập Đặc Tổ chính là phải sở hữu năng lực khác người. Như cái loại côn đồ xã hội đen như ngươi, dù có đánh đấm giỏi cũng vô ích. Bất kỳ ai trong Đặc Tổ muốn giết ngươi đều dễ như trở bàn tay, ngươi có tư cách gì mà gia nhập Đặc Tổ?” Trần Phi khinh thường hừ lạnh.
Trình Hùng không phản bác, giờ nghĩ lại, hắn cũng biết lúc đó mình bị ma xui quỷ khiến thế nào mới cho rằng mình có cơ hội gia nhập Đặc Tổ. Giờ thì hắn cũng nhìn ra mình chẳng qua chỉ bị người ta lợi dụng làm quân cờ mà thôi.
Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng ồn ào rất lớn. Lý Phong mở cửa đi ra ngoài xem thử, phát hiện Hạ Vũ đang dẫn theo một đám đông kéo tới. Những kẻ của Đông Ưng Bang cố gắng ngăn cản nhưng làm sao ngăn cản nổi? Thân phận của Hạ Vũ là cảnh sát, người của Đông Ưng Bang dù có to gan tới đâu, khi bị một nhóm cảnh sát chĩa súng vào người cũng không dám manh động. Cảnh sát nổ súng cùng lắm là viết báo cáo, còn họ mà nổ súng vào cảnh sát thì phiền phức lớn rồi.
“Tình hình gì thế?” Hạ Vũ bước vào nhìn một cái, bĩu môi nói: “Chẳng phải các cậu đã kiểm soát gần hết rồi sao? Làm hại tôi dẫn đội tới đây còn tưởng có chuyện gì rắc rối chứ.”
“Tôi không phải đã bảo cậu trông chừng Lý Phong sao? Nếu không phải tôi tới kịp thì Lý Phong suýt nữa đã mất mạng ở đây rồi.” Trần Phi nhìn Hạ Vũ với vẻ mặt không mấy thiện cảm. Hạ Vũ sững sờ một chút, thấy rõ Trần Phi đang có chút giận dữ, vội vàng giải thích: “Trước đó tôi vẫn luôn theo dõi mà, chỉ là lần này tới đây tôi không biết thôi. Tôi cũng không ngờ lại gây ra trận thế lớn như vậy, sớm biết thế tôi đã dẫn người đi theo cậu ấy rồi. Lý Phong, cậu không sao chứ?”
“Không sao.” Lý Phong lắc đầu, nói với Trần Phi: “Thực ra chuyện này cũng không trách Hạ Vũ được, tôi không nói cho cậu ấy, hơn nữa tôi cũng không ngờ người của Đông Ưng Bang lại có thể đánh như vậy.”
Trần Phi lắc đầu: “Tôi không trách cậu ấy, chỉ là các cậu đều là anh em của tôi, tôi không thể lúc nào cũng ở bên cạnh các cậu, nên các cậu phải biết giúp đỡ lẫn nhau. Nếu trong số các cậu có ai xảy ra chuyện gì, tôi sẽ hối hận không kịp. Nếu lần này là Hạ Vũ gặp chuyện, tôi cũng sẽ nói cậu như vậy.”
Lý Phong gật đầu.
Hạ Vũ do dự muốn nói gì đó nhưng không biết nên nói thế nào cho phải. Tuy nhiên, việc Trần Phi coi mình là anh em thật sự khiến cậu rất vui. Còn chuyện vừa rồi bị Trần Phi trách móc, Hạ Vũ lại không hề để bụng.
“Tiểu Phong, Hạ Vũ, hai cậu xử lý nơi này trước đi. Địa bàn này chúng ta tiếp quản rồi. Sau đó hai cậu chạy một chuyến tới Đông Ưng Bang, nếu lão đại của Đông Ưng Bang biết điều thì sau này để hắn theo Lý Phong, còn nếu không biết điều thì xử lý luôn.” Trần Phi dặn dò.
“Được thôi.” Hạ Vũ gật đầu với Lý Phong, xoay người đi ra ngoài.
Trần Phi nhìn Trình Hùng: “Còn về phần ngươi, muốn chết hay muốn sống đều nằm trong một ý niệm của ngươi.”
“Tôi… tôi nguyện ý theo ngài.” Trình Hùng cũng thông minh, Trần Phi vừa dứt lời, hắn lập tức phản ứng lại, ngay lập tức tỏ ý quy thuận Trần Phi.
Việc Trình Hùng đánh bị thương Lý Phong thực sự khiến Trần Phi rất phẫn nộ, nhưng may là Lý Phong không bị thương gì nghiêm trọng, cộng thêm việc Trình Hùng cũng đã bị mình chặt đứt một cánh tay, coi như huề. Hiện nay việc mở rộng thế lực rất cần nhân thủ, nếu có Trình Hùng thì cũng có thể ổn định lòng người của Đông Ưng Bang.
Đợi sau khi mọi thứ ổn định, nếu Trình Hùng cứ ngoan ngoãn thì giữ lại cũng được, còn nếu hắn có ý đồ bất chính thì trừ khử là xong. Muốn chinh phục một bang phái không hề dễ dàng, ngoài võ lực mạnh mẽ ra còn cần hiểu một chút quyền mưu, một chút sự cân nhắc thiệt hơn. Nếu không phải vì giúp Lý Phong thống nhất thế giới ngầm, Trần Phi đã giết Trình Hùng từ lâu rồi.
“Ngươi đưa hắn đi xử lý vết thương trước đi, quay lại hai người các ngươi trực tiếp theo Lý Phong. Còn về sau này phải làm thế nào, ta nghĩ trong lòng các ngươi tự hiểu rõ, không cần ta phải nhắc nhở nữa.” Trần Phi thản nhiên nói, rồi phất tay. Trần Giai Nghị đỡ Trình Hùng dậy, gật đầu đi ra ngoài.
Đợi sau khi họ đi rồi, Trần Phi mới cầm điện thoại gọi cho Âu Dương Hỏa Vũ.
“Thư Hà là người thế nào?” Trần Phi vào thẳng vấn đề hỏi.
“Thư Hà? Hắn là một trong mười vị trưởng lão, sao thế?” Âu Dương Hỏa Vũ ngẩn người, Trần Phi đột nhiên nhắc tới Thư Hà, lẽ nào chuyện này có liên quan gì tới hắn? “Phải rồi, Thư Hà này là người của Thục Sơn Kiếm Phái, có phải hắn có động tĩnh gì rồi không?”
“Người của Thục Sơn Kiếm Phái? Hèn gì.” Trần Phi hừ lạnh, khinh thường nói. Hắn nói tiếp: “Không có gì, cô giúp tôi để mắt tới Thư Hà, nếu hắn có động tĩnh gì thì báo cho tôi ngay.”
“Được, lát nữa tôi sẽ cho người đi theo dõi.” Âu Dương Hỏa Vũ vội vàng đáp.
“Bên Thục Sơn Kiếm Phái thế nào rồi? Vết thương của Đạo Võ Thành đã lành chưa?” Trần Phi hỏi.
“Người của tổ chức vẫn đang quan sát tình hình của Thục Sơn Kiếm Phái. Lần trước sau khi cậu đại náo Thục Sơn Kiếm Phái, phái này vẫn luôn đóng chặt cửa núi, chắc là đang tu dưỡng. Còn về vết thương của Đạo Võ Thành thế nào thì tạm thời chưa rõ, nhưng nghĩ tới chắc là vẫn chưa hồi phục, nếu không thì e rằng hắn đã tới tìm cậu gây chuyện rồi.”
“Ừm, nếu có tin tức gì thì cô báo cho tôi. Tôi bên này còn việc tạm thời chưa về được, đợi khi nào về sẽ tính sổ với bọn họ một thể.” Trần Phi nói vài câu rồi cúp điện thoại.
Sau đó rời khỏi trung tâm tắm hơi Bảo Lệ.
Đối với Trần Phi thì dường như chẳng có gì, nhưng đối với người trong giới mà nói, hôm nay định sẵn là một ngày bất an. Trung tâm tắm hơi Bảo Lệ bị người ta đập phá, mà còn là Hạ Vũ đích thân dẫn đội liên thủ làm. Sau đó, chuyện còn chưa đâu vào đâu thì họ đã trực tiếp đánh tới Đông Ưng Bang. Lão đại của Đông Ưng Bang tuy không cam tâm nhưng cũng buộc phải quy thuận. Kể từ đó, địa bàn và nhân thủ của Đông Ưng Bang đều quy nhập vào một tổ chức mới.
Siêu Phàm Đường!
Còn nhiều nội dung đặc sắc đáng mong chờ…