Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 1345 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 690
Cậu đúng là quái vật

❊ ❊ ❊

"Với bản lĩnh của anh chắc chắn biết tôi chưa ngủ, anh chỉ là không muốn tìm tôi đúng không?" Hồ Xảo Nhi nhìn chằm chằm Trần Phi, ánh mắt sắc sảo hỏi.

Trần Phi dang tay nói: "Tôi đâu phải thần tiên, làm sao biết cô ngủ hay chưa? Tôi có thể biết cô đang ở trong biệt thự đã là không đơn giản rồi. Hơn nữa cũng muộn thế này, dù cô chưa ngủ tôi cũng không tiện làm phiền. Nam nữ độc thân ở chung, người ta lại tưởng tôi có mục đích gì, nếu để Chủ tịch biết được thì làm sao."

Hồ Xảo Nhi nhìn Trần Phi một lúc lâu, đột nhiên cười tươi tắn: "Tôi biết rồi, hóa ra anh sợ cái này. Thế còn được, tôi còn tưởng anh đến rồi mà không muốn gặp tôi chứ."

Trần Phi không phủ nhận, chỉ cười hì hì mà không giải thích gì thêm, chuyện này thì giải thích thế nào được? Thực ra về phía Chủ tịch, cậu cũng không quá lo lắng, chỉ là thứ tình cảm này cậu có thể tránh thì cứ tránh đi. Đặc biệt là Hồ Xảo Nhi, nói thật lòng thì Trần Phi không định chủ động làm gì cả, dù cảm giác của cậu đối với Hồ Xảo Nhi cũng không tệ.

Nhưng đây dù sao cũng là hiện thực chứ không phải trò chơi. Trong trò chơi, Trần Phi có thể không kiêng dè gì, chỉ cần mình thích thì sẽ dốc sức tranh thủ, dù sao đó cũng chỉ là trò chơi, cho dù có chân thực đến đâu cũng có thể coi là thế giới thuộc về riêng mình, ở nơi đó, mình chính là vua!

"Cũng muộn rồi, cô về nghỉ ngơi sớm đi, tôi cũng phải nghỉ ngơi, sáng mai còn phải đi cùng Chủ tịch." Trần Phi lên tiếng nói.

Hồ Xảo Nhi tuy có chút không nỡ, mới vừa gặp mặt đã phải chia ly, nhưng sáng mai Trần Phi quả thực có việc quan trọng cần xử lý, tốt nhất đừng làm phiền cậu nghỉ ngơi. Nghĩ đến đây, Hồ Xảo Nhi gật đầu nói: "Vậy được rồi, anh nghỉ ngơi sớm đi, tôi về đây. Đúng rồi, chú ý an toàn!"

"Ừ."

Trần Phi gật đầu đáp một tiếng, Hồ Xảo Nhi lúc này mới lưu luyến quay người rời đi. Sau khi Hồ Xảo Nhi đi rồi, Trần Phi mới thở phào nhẹ nhõm rồi nằm xuống nghỉ ngơi.

Sáng sớm ngày hôm sau, Trần Phi đã tỉnh dậy từ sớm.

Tuy đêm qua ngủ không quá no giấc nhưng lúc này tinh thần của Trần Phi lại vô cùng sung mãn. Rửa mặt xong, Trần Phi đang định đi gọi Vương Hiểu Manh rồi chuẩn bị xuất phát thì lúc này, Quản gia Vương gõ cửa bước vào.

"Chào buổi sáng." Trần Phi cười chào một tiếng.

Quản gia Vương cười nói: "Không ngờ cậu lại có tinh thần như vậy, tôi còn tưởng cậu sẽ ngủ thêm một lát nữa. Vì cậu đã tỉnh rồi, tôi tiện thể nói cho cậu biết về nhiệm vụ lần này luôn. Đúng rồi, đây là quần áo của cậu." Lúc này Trần Phi mới phát hiện trên tay Quản gia Vương còn cầm theo một bộ quần áo.

"Cậu thay quần áo trước đi, rồi tôi nói tiếp." Quản gia Vương cười đưa quần áo qua, Trần Phi cũng chẳng có gì phải ngại ngùng, đều là đàn ông con trai, cậu thay quần áo ngay trước mặt Quản gia Vương, không nói quá chứ sau khi thay bộ đồ này, khí chất của cậu cũng thay đổi theo.

Đây là một bộ vest màu đen tuyền, hơi giống kiểu áo Tôn Trung Sơn. Mặc trên người Trần Phi khiến cậu trông vừa đoan trang lại có chút oai phong, hoàn toàn giống hệt một vệ sĩ Trung Nam Hải.

"Cậu là người mặc bộ đồ này có khí chất nhất mà tôi từng thấy, theo cách nói của đám trẻ các cậu thì chính là rất ngầu!" Quản gia Vương cười nói.

Trần Phi cười đáp: "Ngầu hay không thì bỏ qua đi, làm vệ sĩ thì càng khiêm tốn càng tốt, như vậy mới có thể bảo vệ an toàn cho thân chủ."

"Lời nói thì không sai, nhưng vì lần này cậu đi cùng Chủ tịch, muốn khiêm tốn e là cũng không dễ dàng gì." Quản gia Vương cười hì hì nói một câu, lúc này mới bắt đầu nói về mục đích chính của nhiệm vụ lần này.

Hóa ra lần này Chủ tịch muốn đến một quốc gia ở châu Âu, quốc gia này tuy khá nhỏ, kinh tế cũng không quá phát triển, nhưng nghiên cứu về một số công nghệ cao lại vô cùng tiên tiến, hơn nữa tin tức này cơ bản không có mấy ai biết. Mục đích lần này của Chủ tịch là hy vọng có thể hợp tác với quốc gia này để cùng nghiên cứu phát triển. Tuy nhiên, theo lời Quản gia Vương, dù tin tức này tạm thời chưa công khai, nhưng chúng ta có thể biết thì chắc chắn người khác cũng biết, nên cạnh tranh không hề nhỏ, thêm vào đó mức độ hỗn loạn ở quốc gia đó vốn dĩ khá cao, ở bên đó chuyện gì cũng có thể xảy ra.

Nếu không thì Chủ tịch đã chẳng mang theo Trần Phi.

Mà việc Trần Phi cần làm chính là bảo vệ an toàn cho Chủ tịch trong khoảng thời gian này, thế là được rồi.

Công nghệ gì đó đối với Trần Phi mà nói thì chẳng có hứng thú gì, huống hồ nhiệm vụ của mình chỉ là đảm bảo an toàn cho Chủ tịch, thế là đủ.

Thu xếp xong xuôi, Quản gia Vương dẫn Trần Phi ra ngoài.

Lần đi này ngoài Chủ tịch và thư ký của ông ra thì chỉ có sáu vệ sĩ, sáu vệ sĩ này bao gồm cả Vương Hiểu Manh cùng năm vệ sĩ siêu cấp đã qua huấn luyện đặc biệt. Còn về phần Trần Phi, nhiệm vụ của cậu tuy cũng là vệ sĩ nhưng trên danh nghĩa lại là vệ sĩ riêng của Chủ tịch, không nằm trong biên chế của các vệ sĩ khác. Dù sao vệ sĩ cũng phải có người quản lý, phân công nhiệm vụ vân vân, với tính cách của Trần Phi sao có thể nghe theo sự chỉ huy của người khác? Để cậu chỉ huy người khác e là cậu cũng chẳng có hứng thú, nên mới sắp xếp cậu thành vệ sĩ riêng.

Khi Trần Phi và Quản gia Vương đi bộ đến sân bay tư nhân phía sau biệt thự, máy bay đều đã chuẩn bị xong. Vương Hiểu Manh đang đứng một bên với vẻ mặt nghiêm túc, bên cạnh còn có mấy người nữa, chắc là những vệ sĩ cùng đi lần này. Quản gia Vương dẫn Trần Phi trực tiếp lên máy bay đi gặp Chủ tịch.

Phải nói máy bay tư nhân này thật xa hoa, phía trước là khoang thường, phía sau lại là khoang riêng. Quản gia Vương dẫn Trần Phi trực tiếp đi vào khoang riêng bên trong, chắc đó mới là nơi ở của Chủ tịch. Sau khi vào trong, quả nhiên phát hiện Chủ tịch đã ở đó, thấy Trần Phi liền khẽ gật đầu.

"Đến rồi à."

"Vâng."

Trần Phi gật đầu, coi như đã đáp lại.

"Cậu cứ ở đây cùng ta, máy bay mất khoảng ba bốn tiếng, đồ đạc ở đây cũng đầy đủ cả, đằng kia có tivi, ăn uống cái gì cũng có." Chủ tịch thản nhiên cười nói.

Trần Phi quay đầu nhìn lại, quả nhiên bên trong cái gì cũng có, mức độ xa hoa không thể diễn tả bằng lời, đơn giản là một căn nhà nhỏ, thiết bị gì cũng có đủ cả. Tuy nhiên có thể thấy rõ, vị trí có thể ngồi ở trong này tổng cộng cũng chỉ có ba bốn chỗ, e là những vệ sĩ kia sẽ không ở đây, mình có thể ở đây chắc cũng là một vinh dự.

Trần Phi cũng không khiêm tốn hay khách sáo, gật đầu rồi tìm một chỗ ngồi xuống.

"Vậy tôi xuống dưới đây." Quản gia Vương nói một tiếng, rồi quay người bước ra ngoài.

Lúc này Vương Hiểu Manh và những người khác cũng lên máy bay, thấy Quản gia Vương từ bên trong đi ra một mình đều có chút ngạc nhiên, sau đó là không phục.

Tại sao? Được ngồi cùng Chủ tịch là một vinh dự cực lớn đấy, thằng nhóc kia vậy mà có được vinh dự như vậy, bọn họ lại chỉ có thể ngồi ở bên ngoài, tự nhiên là không phục. Tuy nhiên trong đó cũng có ngoại lệ, ví dụ như Vương Hiểu Manh.

Thực lực của Trần Phi tuy Vương Hiểu Manh không biết rõ rốt cuộc mạnh đến mức nào, nhưng khi trò chuyện phiếm với Quản gia Vương lúc rảnh rỗi cũng từng nhắc đến, theo lời Quản gia Vương, trên thế giới này muốn tìm một người mạnh hơn Trần Phi cũng rất khó, có thể khiến Quản gia Vương nói ra những lời như vậy thì không dễ chút nào, từ đó có thể thấy thực lực của Trần Phi chắc chắn là rất mạnh. Cho nên, được ngồi ở bên trong đương nhiên là có tư cách.

Tuy nhiên Vương Hiểu Manh cũng không tranh luận gì với những người này, những người này đều là người đã qua huấn luyện chuyên nghiệp chuyên bảo vệ an toàn cho Chủ tịch, họ không ở biệt thự họ Hồ nên cũng không biết thực lực của Trần Phi, cho nên nghĩ như vậy cũng là có tình có lý, nếu mình đổi thành họ e là cũng không phục.

Đến giờ, máy bay từ từ bay lên không trung rồi cất cánh.

"Sáng nay chưa ăn gì đúng không, xem có gì thích ăn thì đi ăn một chút đi, đến bên kia sợ là ăn uống sẽ không thích nghi được đâu." Chủ tịch cười nói với Trần Phi.

Trần Phi gật đầu đi xem thử, đồ đạc ở đây chuẩn bị cũng đầy đủ cả nhưng đều quá bình thường, chẳng có gì ngon, chủ yếu là rau củ khá nhiều, còn các loại thịt thì lại rất ít.

"Người già rồi nên ăn uống cũng phải chú trọng, có rất nhiều thứ không thể ăn nên đồ chuẩn bị cũng không đầy đủ lắm." Chủ tịch cười giải thích một câu.

Trần Phi quay đầu nhìn Chủ tịch, huyết áp hơi cao, cholesterol hơi cao, hơn nữa dường như còn bị tiểu đường, quả thật rất nhiều thứ không thể ăn. Cười cười, Trần Phi đột nhiên nói: "Chẳng lẽ Chủ tịch không muốn nếm thử sao? Nếu muốn thì tôi lại có cách. Tuy ngài là Chủ tịch, muốn gì có nấy, nhưng tôi đảm bảo những món này ngài chưa từng ăn qua."

"Ồ? Vậy thì ta đúng là có chút hứng thú đấy, chỉ là..." Chủ tịch có chút do dự, cơ thể mình mình biết. Vạn nhất xảy ra sơ suất gì, chuyến đi lần này e là sẽ bị ảnh hưởng.

Trần Phi cười nói: "Chủ tịch dường như quên mất một chuyện, lý do ban đầu tôi đến Kinh thành không phải vì tôi biết đánh đấm, mà là vì y thuật của tôi. Ngài là vì già rồi nên cơ thể có nhiều bệnh người già. Nhưng ngài yên tâm, lát nữa tôi châm cứu cho ngài, đảm bảo ngài trở lại cơ thể của thanh niên hai ba mươi tuổi, đến lúc đó đừng nói ăn uống không cần phải kiêng kỵ gì, cho dù là... ừm, Chủ tịch hiểu mà."

Chủ tịch sững người một chút rồi cười nói: "Cái thằng nhóc thối này, đến ta mà cậu cũng dám trêu chọc, thôi được rồi, ta lại quên mất cậu chính là thần y đã chữa khỏi cho Xảo Nhi. Vậy thì ta đành trông cậy vào cậu rồi đấy, nói ra thì cũng đã lâu rồi ta chưa được ăn uống thoải mái một bữa ra trò."

"Yên tâm đi." Trần Phi cười đáp một tiếng.

Trên máy bay tuy không đầy đủ tiện nghi như bếp ở nhà nhưng để làm vài món nhỏ thì cũng không khó, trong hành lý của Trần Phi luôn mang theo đủ loại nguyên liệu, nên làm cũng dễ dàng.

Chủ tịch đầy hứng thú nhìn Trần Phi không biết lấy từ đâu ra chỗ thịt rồi tự mình nấu nướng, thủ pháp vô cùng thuần thục, tốc độ lại còn nhanh, không khỏi có chút kinh ngạc.

"Nghe nói cái nhà hàng đó của Hân Hân cũng là hợp tác với cậu? Nhà hàng đó tuy ta chưa từng đến nhưng nghe nói công việc kinh doanh cực kỳ tốt, làm đồ ăn độc nhất vô nhị cực kỳ ngon, đầu bếp là người cậu mang tới, nghe nói kỹ năng nấu nướng đều là do cậu truyền dạy. Ban đầu ta còn có chút không tin, nhưng bây giờ xem ra chắc là thật rồi." Chủ tịch cười tán thưởng. "Nói thật lòng ta rất tò mò rốt cuộc cậu lớn lên thế nào đấy, thực lực phi phàm đến Thục Sơn Kiếm Phái cũng phải gục ngã trong tay cậu, y thuật cao minh dường như cái gì cũng chữa được, hơn nữa còn có tài nấu nướng như thế này, rất ít người có thể đa tài đa nghệ như vậy, mà lại còn đều là cấp bậc đỉnh cao nữa chứ. Cậu đúng là quái vật!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:665
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.