Điện thoại vẫn kêu vang trước khi tôi thả tấm rèm phủ xuống cửa kính. Tôi biết là Joe đang gọi cho tôi khi anh lái xe, nhưng thật sự tôi không có gì để nói với anh cả.
Tôi ngâm mình trong nhà tắm khá lâu, cứ đứng dưới vòi sen cho nước phun xả chừng mười lăm hai mươi phút gì đó. Khi tôi bước ra ngoài, chuông điện thoại vẫn réo vang ầm ĩ. Tôi cũng mặc kệ, không thèm bắt máy. Đèn nhấp nháy liên tục trên chiếc máy trả lời tự động và chuông điện thoại di động kêu vang trong túi áo khoác.
Tôi ném mạnh thức ăn vào trong lò vi ba. Mở chai rượu Courvoisier ra rồi rót vào ly thì chuông điện thoại di động lại réo vang ầm ĩ.
Tôi chộp nó ra khỏi áo túi áo khoác, gào lên “Boxer đây”, rồi tuôn ra một tràng như có chuẩn bị sẵn từ trước “Joe, hãy để cho em yên, có được không vậy?” Tôi cảm thấy thất vọng không thể giải thích được khi đầu dây bên kia vang lên tiếng của anh bạn đồng nghiệp.
Rich nói “Sao gọi mãi mà cô không bắt máy vậy Lindsay?” Anh ta tỏ ra khó chịu nhưng tôi mặc kệ.
“Lúc nãy tôi đang tắm”, tôi nói. “Và như tôi biết thì tôi được phép làm vậy. Có chuyện gì thế?”
“Lại thêm một vụ tấn công khác trong khu chung cư Blakely Arms”.
Người tôi chợt nóng bừng lên.
“Một vụ giết người nữa hả?”
“Tôi sẽ nói rõ hơn khi đến đó. Giờ thì tôi đang ở cách hai dãy nhà”.
‘Phong tỏa cả khu nhà. Mọi ngõ ngách”, tôi nói. “Và không ai được rời khỏi đó khi chưa có lệnh”.
‘Tuân lệnh, thưa trung sĩ”.
Đó là khi tôi nhớ tới nạn nhân nằm bên chiếc máy chạy bộ. Làm sao mà tôi có thể quên được anh ta chứ?’
“Rich này, chúng ta quên chưa kiểm tra xem tình hình Ben Wyatt thế nào rồi”.
“Không đâu, chúng ta đâu có quên”.
“Anh gọi cho bệnh viện rồi hả?”
“Ừ"
“Wyatt tỉnh lại chưa?”
“Anh ta chết cách đây hai tiếng rồi”.
Tôi bảo Rich mình sẽ tới đó ngay rồi gọi cho Cindy - nhưng không có ai trả lời. Tôi đóng nắp điện thoại lại, đặt nó cái cộp xuống kệ bếp để không quăng vèo nó qua cửa sổ. Chiếc lò vi ba kêu bíp bíp năm lần, báo hiệu bữa tối đã sẵn sàng.
“Tao sắp điên lên mất!” tôi hét vào bảng hẹn giờ. “Sắp điên thật sự rồi đây”.
Mặc kệ mọi thứ đi! Tôi bỏ ly rượu chưa đụng đến trên bàn và thức ăn trong lò vi ba, hối hả thay đồ, cài dây đeo súng qua vai, và khoác vội một chiếc áo cộc tay vào. Tôi gọi cho Cindy và lần này thì cô ấy bắt máy, tôi kể sơ qua chuyện đang xảy ra trong khu nhà cô ấy ở.
Rồi tôi tiến thẳng về đường Townsend và Third.
Khi sải chân trên hành lang khu chung cư Blakely Arms, tôi mường tượng về cuộc nói chuyện sắp tới với Cindy. Tôi sẽ không nghe bất kỳ lời từ chối nhăng nhít nào từ cô ấy cả.
Cô ấy sẽ phải chuyển đến ở với tôi cho đến khi nào tìm được chỗ an toàn khác.