Kị Sĩ Thứ 5

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 241 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 112
Chương 112

❊ ❊ ❊

Jamie Sweet khóc thét lên và những tiếng nức nở từng hồi làm nặng trĩu trái tim cha mẹ cậu, Melissa và Martin Sweet. Họ đi loanh quanh giường của đứa con bé nhỏ, cố gắng vỗ về Jamie mấy phút còn lại trước khi hết giờ thăm vào buổi tối.

“Con không thích ở đây đâu. Không đâu”. Cậu bé Jamie năm tuổi vẫn rền rĩ, cằm cậu bị xây xát, răng trước sứt mẻ, môi dưới bị nứt nẻ và sưng phồng lên. Và cậu lại còn có một cánh tay bị gẫy.

“Sao con không được về nhà ? Con muốn về nhà cơ. Con phải về”.

“Nào, thôi nào, con trai”, bà mẹ khoát tay nâng cậu bé lên khỏi gối rồi ôm vào lòng mình.

Ông bố Martin từ tốn dỗ dành cậu:

“Jamie, bác sĩ muốn giữ con ở lại đây qua đêm để cho con uống thuốc thì mới hết đau được. Sáng mai, việc đầu tiên là bố mẹ sẽ tới đón con. Bố mẹ hứa là việc đầu tiên đấy. Giờ hãy xem bố mẹ có gì cho con này".

Melissa lấy tay lau nước mắt trên mặt mình và giơ lên một chiếc túi hàng sặc sỡ. Cô lắc lên lắc xuống cái túi. Có gì đó khá nặng bên trong.

“Con có muốn xem không nào ? “

Jamie dần thôi không khóc nữa khi mẹ cậu mở món quà ra khỏi lớp giấy bọc để lộ ra một con khỉ nhồi bông mặc quần hoa chấm tròn và chiếc áo sơ mi kẻ sọc.

“Đây là Hooter”.

“Hooter hả mẹ ? “

“Nó là một con khỉ biết nói. Con thử ấn vào bụng nó xem”.

Sự tò mò nhanh chóng xâm chiếm tâm trí cậu bé. Cậu vươn bàn tay trái ra, lớp thạch cao trắng bóng trên cánh tay phải của cậu trông thậm chí còn lớn hơn và quái dị hơn.

Cậu bé cầm lấy con khỉ nhồi bông rồi ấn vào bụng Hooter làm nó phát ra một giọng nói nghe nghờ nghệch: “Hooo-hoo-hoo, hôm nay bạn đã ôm chú khỉ của mình chưa ?”

Cậu bé mỉm cười, mắt và miệng bắt đầu thấy rũ xuống vì thuốc giảm đau đã ngấm. Một nữ y tá xuất hiện ngay lối cửa ra vào nói giọng du dương đặc miền Tây Ấn Độ.

“Tôi xin lỗi. Đã hết giờ thăm rồi”.

Jamie lại khóc thét lên:

“Không. Bố mẹ không được đi”.

“Jamie, nào con. Mọi việc sẽ ổn thôi mà. Hãy ngủ ngoan, bố biết con là một cậu bé ngoan mà. Con là cậu bé ngoan nhất thế gian này nhỉ”.

Martin cảm thấy lồng ngực anh như sắp tan ra thật khổ sở khi phải để cậu con trai bé nhỏ ở lại đây đơn độc một mình. Jamie yêu quý và đáng thương của anh.

Giờ anh có thể tự bắn chết mình vì đã bỏ những bánh xe tập ra khỏi chiếc xe đạp ấy. Jamie chưa sẵn sàng, vậy mà anh lại muốn thấy con mình trải nghiệm cảm giác hồi hộp, rộn ràng của lần đầu tiên đi xe đạp như là một cậu bé đã lớn. Anh cũng vẫn thấy khuôn mặt Jamie nhìn qua vai để xem bố còn ở đó không rồi đâm sầm vào hộp thư. Cậu bé ngã gẫy tay.

Anh đã thật ích kỷ và ngu ngốc nữa.

“Chỉ một đêm nay thôi con trai” - Bà mẹ an ủi cậu con trai một lần nữa, dựa vào thành giường và hôn lên đôi má ướt nước mắt của cậu.

Hooter bỗng nói to:

“Tôi biết nhiều trò khỉ đấy”.

Jamie cười lớn qua làn nước mắt, áp món đồ chơi mới thật chặt lên mặt mình.

Bố cậu cũng lại gần hôn tạm biệt cậu con trai:

“Con đúng là cậu bé ngoan".

“Hooo-hoo-hoo, khỉ nhìn, khỉ bắt chước”, Hooter lại lên tiếng.

Nhưng nụ cười của Jamie tắt ngóm trên khuôn mặt khi bố mẹ cậu nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng:

“Chúc con ngủ ngon, Jamie. Sớm gặp con ngày mai”. Họ chần chừ vớt vát câu chào và vẫy tay tạm biệt ngoài cửa.

VÀ MAXINE PAETRO KỴ SĨ THỨ 5 Người dịch: Nguyễn Mạnh Cường Thực hiện ebook Hoa Quân Tử NHÀ XUẤT BẢN VĂN HÓA - THÔNG TIN HÀ NỘI – 2008
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.