Mê Lộ Quán

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1.4

❊ ❊ ❊

1.4

Trong đại sảnh hình chữ L, các vị khách mời đang ngồi rải rác. Utayama vừa xuất hiện với vẻ lúng túng hoang mang, sắc mặt tái mét, họ đã đồng loạt hướng ánh nhìn về phía anh.

Samejima Tomoo có mặt ở đây.

Funaoka Madoka có mặt ở đây.

Suzaki Shosuke có mặt ở đây.

Hayashi Hiroya chưa thấy đâu.

Nhưng lúc này, Utayama không còn tâm trí nào để ý đến những điều ấy.

“Chào anh. Đã lâu không gặp.” Samejima Tomoo ngồi ở đâu bên trái sofa, hai ngón tay kẹp điếu xì gà, khẽ đưa tay lên chào hỏi, “Nghe nói nhà anh có tin vui, cô ấy dự sinh khi nào?”

Cái giọng bình thản như không có gì xảy ra ấy khiến Utayama càng bối rối hơn. Anh chỉ đành vờ như không nghe thấy, ngoái nhìn ra cửa với tâm trạng bất an. Kiyomura mặc áo khoác len xẻ ngực xanh lá cây vẫn nằm đó, Shimada thì ngồi bên cạnh và băn khoăn quan sát mọi người trong đại sảnh.

“Đây…” Utayama ngoảnh lại hỏi, “Thật ra là chuyện gì vậy?”

Suzaki Shosuke ngồi bên phải tấm gương to treo tường, trên một chiếc ghế ngả lưng. Anh im lặng, sắc mặt tỉnh khô như đang nói ‘chẳng liên quan gì đến tôi’, rồi co người lại, tiếp tục cúi nhìn cuốn sách đang đặt trên đầu gối.

Đối diện với Suzaki qua chiếc bàn lớn là nhà văn Funaoka Madoka xinh đẹp trong bộ áo liền váy màu đen, đang chống cằm nhìn Utayama. Nghe anh hỏi, cô nhanh nhẹn đứng dậy.

“Chào anh, Utayama.”

Đôi môi tô son đỏ thắm nhoẻn nụ cười, cô bước về phía Utayama. Thái độ bình thản ung dung của Funaoka đối lập với sự việc vừa xảy ra sau lưng khiến anh càng thấy khó hiểu.

“Đủ rồi, Kiyomura.” Funaoka liếc nhìn người đàn ông vẫn nằm sấp ngoài cửa, “Làm thế với khách vào lần gặp mặt đầu tiên là bất lịch sự lắm đấy nhé.”

Nghe cô nói vậy, Utayama mới dần vỡ lẽ là chuyện gì, anh cười hà hà, cảm thấy nhẹ nhõm, rồi lại nhìn ra ngoài cửa.

“Thì ra là thế…”

Utayama vừa dứt lời thì Kiyomura lồm cồm bò dậy khiến Shimada tròn mắt ngây ngốc nhìn.

“Tôi xin lỗi nhé. Nhưng khả năng diễn xuất của tôi cũng khá đấy chứ?” Kiyomura bật cười khanh khách rồi cầm khăn mùi soa lau vết đỏ bôi ở mép.

“Tôi đã nói là đừng nên làm thế. Anh cứ như trẻ con.”

“Thôi mà, có sao đâu?”

“Trò đùa chẳng ra cái thể thống gì. Về điểm này thì tôi…”

“Quý cô Funaoka, em gay gắt thế.”

Thấy Kiyomura và Funaoka bắt đầu tranh luận, Shimada đứng lên, hai tay bắt tréo sau gáy, “Chà, tôi mắc lừa rồi. Trò đùa Cá tháng Tư nhỉ?”

“Anh là cậu ba ở một ngôi chùa à? Nhưng không phải hòa thượng đúng không?”

“Vâng. Tuy nhiên, vào những dịp bận rộn như lễ Vu Lan, Xuân phân, Thu phân, tôi đều giúp cha tôi một số việc…”

“Bình thường thì anh làm gì?”

“Rong chơi, vô công rồi nghề.”

Kiyomura vẫn cảm thấy khoái chí vì ‘trò đùa Cá tháng tư’ vừa rồi của mình, còn Shimada dù mắc lỡm cũng không giận mà lại tỏ ra vui vẻ. Cả hai kéo nhau ngồi xuống cạnh bàn, bắt đầu chuyện trò sôi nổi.

“Chắc anh trai anh kế thừa ngôi chùa?”

“Không. Vấn đề này có chút tế nhị…”

“Ý anh là…”

“Nói ra chẳng khác nào… vạch áo cho người xem lưng. Anh cả của tôi lâu nay mất hút chẳng rõ đi đâu. Anh ấy tên là Tsutomu, mười lăm năm trước đột ngột xuất ngoại, đến giờ vẫn chưa về.”

Với bất kỳ gia đình nào, đây đều là một vấn đề hết sức nghiêm trọng, vậy mà Shimada nói cứ như đang kể chuyện đùa. Kiyomura nhún vai, có phần khoa trương, “Thật khó khăn cho gia đình anh quá.”

“Còn anh hai của tôi thì không hề tỏ ý muốn kế thừa ngôi chùa, công việc hiện nay của anh ấy chẳng liên quan gì đến Phật giáo cả.”

“Anh ấy làm nghề gì?”

“Mỗi ngày đều dính dáng đến các vụ như trộm cướp hay giết người… có thể nói công việc của anh ấy ít nhiều liên quan đến các anh chị đang có mặt ở đây.”

“Tức là…”

“Thanh tra của Sở Cảnh sát tỉnh Oita.”

“À… thế thì đúng là…”

Kiyomura Junichi năm nay 30 tuổi. Cách đây bốn năm, anh được trao giải thưởng ‘nhà văn mới’ của tạp chí Kỳ Tưởng, chính thức bước vào văn đàn. Khu rừng hút máu - tác phẩm được trao giải - là một tác phẩm xuất sắc về đề tài huyền bí, thể hiện bằng bút pháp điêu luyện. Kiyomura dong dỏng cao, khuôn mặt thon dài rất dễ gây cho người ta ấn tượng anh là một thanh niên tốt tính và xởi lởi. Tuy nhiên, Utayama biết rõ tính cách của Kiyomura không như biểu hiện nên ngoài

“Mắc lừa rồi nhé.” Samejima bắt chuyện với Utayama và Keiko đang cùng ngồi trên sofa, “Lần đầu mới thấy Utayama Hideyuki phát hoảng lên như vậy đấy.”

“Chà… xấu hổ thật.”

“Thằng cha ấy còn đặc biệt vào bếp tìm chai xốt cà chua để giả làm máu, thật không biết bình luận gì nữa. Mà diễn xuất cũng khá thật đấy, từng là diễn viên có khác.”

“Cậu ấy là diễn viên à?” Keiko hỏi Utayama.

“Hình như cậu ta từng làm ở đoàn kịch Trời Chiều, nhưng giờ đã nghỉ rồi.”

“Chính em cũng giật mình.”

“Vì quá bất ngờ mà.”

“Còn bà giúp việc nữa, anh không thấy bà ấy cũng rất đáng sợ à?” Keiko nói rồi ngoảnh nhìn ra cửa bên trái, cửa này thông sang bếp, lúc nãy bà giúp việc đi vào đó. “Trước cảnh ấy mà vẻ mặt bà không thay đổi chút nào, hay do bà bị trơ lì cảm giác rồi?”

“Bà ấy vẫn thế đấy.” Samejima gượng cười, “Chỉ cần có việc làm và nhận được lương, còn lại đều không quan tâm. Hình như thầy Miyagaki lại ưng bà ấy ở điểm này. Vả lại, vụ ồn ào lúc nãy đã là lần thứ hai rồi.”

“Thế ư?” Utayama ngả người ra phía sau, mỉm cười, “Samejima cũng là ‘người bị hại’ à?”

“Không. Tôi đến đầu tiên… sau đó là Funaoka, Kiyomura muộn hơn một chút, đến thứ ba.”

“Vậy, là anh Suzaki à?”

Suzaki Shosuke năm nay 41 tuổi. Anh là học trò nhiều tuổi nhất của ông Miyagaki, sở trường về dòng tiểu thuyết lấy bối cảnh châu Âu thời Trung Cổ, có điều anh viết quá lề mề nên cánh biên tập rất ngại làm việc với anh.

“Kiyomura ấy, đùa thì cũng nên xem đối tượng là ai đã.” Samejima khẽ nói, “Hình như anh Suzaki giận rồi, chẳng nói gì cả.”

“Có vẻ thế thật.” Utayama ngoảnh sang nhìn Suzaki, thấy anh ta vẫn ngồi trên chiếc ghế ngả lưng đặt ở chỗ xa nhất, cắm cúi đọc sách.

Suzaki đeo kính gọng đen, vẻ mặt như đang bực bội, vóc người gầy còm lại mặc áo len màu nâu nhạt càng làm lộ rõ cái lưng gù. Utayama cố hình dung xem anh phản ứng ra sao với màn ‘biểu diễn đặc sắc’ lúc nãy nhưng không tưởng tượng ra được.

“Hayashi vẫn chưa đến à?”

Đã gần 4 giờ rưỡi. Nghe Utayama hỏi, Samejima chỉ khẽ gật đầu rồi lấy thuốc lá đưa lên miệng ngậm. Suốt quá trình ấy, Keiko vẫn nhìn chăm chăm theo bàn tay của Samejima. Utayama vừa định lên tiếng nhắc đừng hút ở đây thì có lẽ Samejima đã kịp nhận ra vấn đề, bèn đậy nắp bật lửa lại.

“À, xin lỗi.”

“Cảm ơn, tôi rất áy náy.” Utayama cúi đầu.

“Nghe nói, khói thuốc lá khiến tỷ lệ sinh non tăng cao.” Samejima đĩnh đạc nói, rồi mỉm cười nhìn Keiko trong bộ áo bầu màu xanh nhạt, “Chắc đã sáu tháng rồi?”

“Bệnh viện dự đoán tháng Tám sẽ sinh cháu.” Keiko đáp. “Tốt quá. Là trai hay gái? Gần đây nghe nói có thể siêu âm biết rõ giới tính.”

“Chúng tôi không muốn siêu âm.”

“Cháu Yoji nhà ta… vẫn khỏe chứ?” Utayama hỏi. “À… vâng, cảm ơn anh, cháu nó vẫn ổn.” Samejima vẫn cười, song sắc mặt buồn buồn.

Yoji là đứa con trai duy nhất của Samejima, năm nay 9 tuổi, Utayama từng gặp cậu bé. Yoji mới chào đời đã mắc chứng thiểu năng trí tuệ, thể lực cũng không mấy ổn định, chắc hiện giờ vẫn đang nằm viện điều trị.

“Mập mạp chắc khỏe, nhưng bấy lâu nay nó chỉ sống với mẹ, cho nên tôi lo về mặt tình cảm, nó sẽ…”

“Đúng là chẳng dễ gì…” Utayama cảm thấy mình trót dại nêu ra vấn đề rất không tế nhị, bèn chuyển đề tài, “Mà, bác Miyagaki vẫn chưa ra nhỉ?”

“Ừ.” Samejima nói, rồi cất bao thuốc vào túi áo ngực, “Tôi đến đây lúc gần 3 giờ mà vẫn chưa nhìn thấy thầy lần nào.”

“Vậy à… Lạ thế nhỉ.”

Utayama chợt nhớ đến chiếc xe mình thấy ở ngoài bãi đỗ.

“Samejima từ Tokyo đến đây bằng cách nào?”

“Tối qua tôi đi tàu siêu tốc đến Kyoto, nghỉ qua đêm ở đó, rồi sáng nay xuất phát đi đến đây.”

“Đi tàu hỏa đến?”

“Đương nhiên rồi. Sao?” Samejima nhíu mày, nhìn Utayama.

“Có ai ở đây lái xe hơi đến không?”

“Chắc là không. Anh Suzaki chưa có bằng lái xe Kiyomura và Funaoka nói họ đi taxi từ nhà ga về đây.”

“Thế thì…” Utayama khoanh hai tay trước ngực, suy nghĩ về một khả năng khác, “Bà giúp việc có ở lại nhà này không?”

“Hình như không. Thầy Miyagaki nói nhà bà ấy ở ngay trong thôn, hằng ngày đến đây làm việc.”

“Bà ấy lái xe đến ư?”

“Xe? À…” Lúc này hình như Samejima đã hiểu ý của Utayama, “Anh nói về chiếc Toyota Corolla à?”

“Đúng. Tôi đang nghĩ xem xe đó là của ai.”

“Thực ra tôi cũng cảm thấy hơi kỳ lạ, bà giúp việc tên là Kadomatsu Fumie, bà ấy đi bộ đến thì phải.”

“Đi bộ?” Keiko góp lời, “Thế thì phải đi xa lắm.”

“Nghe nói nếu là ngày mưa hoặc tuyết rơi thì bà ấy ở lại đây hoặc thầy Miyagaki sẽ đánh xe đưa bà ấy về.”

“Thế thì chỉ có thể là…”

“Mọi người đang nói cái gì thế?” Funaoka Madoka bước lại gần.

Funaoka Madoka năm nay 30 tuổi, cùng tuổi với Kiyomura. Cô có mái tóc dài mềm mại thả xuống trước ngực, vóc người thấp nhưng cân đối, đầy đặn. Từ ngày đầu tiên xuất hiện trên văn đàn cách đây năm năm nữ nhà văn trẻ đẹp này đã rất được chú ý, nhưng đến nay, cô vẫn chưa có một bước đột phá nào trong sự nghiệp sáng tác.

“Chúng tôi đang bàn về chủ nhân của chiếc Corolla đỗ ngoài kia.” Utayama đáp, “Hình như không phải của ai trong chúng ta cả.”

“Không phải của anh Ino à?”

“Con xe cưng của cậu ấy là Honda Prelude kia mà.” Samejima nói.

Funaoka nhún vai, “Tức là còn có người khác đến?”

“Chắc thế.”

Cửa nhà bếp bỗng mở ra, bà Kadomatsu bưng khay trà bước vào đại sảnh, đặt xuống bàn trước mặt Shimada và Kiyomura rồi quay đi, không nói một câu. Utayama đang định hỏi xem còn có vị khách nào khác đến không, thấy bà lạnh lùng như thế nên đành thôi.

Lúc này, trong đại sảnh vang lên tiếng chuông lanh lảnh. Bà giúp việc nghe thấy bèn quay người đi ra phía cửa.

“Hayashi đến.” Funaoka vừa nói vừa quan sát các động tác của Kiyomura.

Quả nhiên, Kiyomura tươi cười đứng lên rồi nhanh chân chạy về phía gian bếp, chắc lại định lấy xốt cà chua.

Hayashi Hiroya ít tuổi nhất trong các nhà văn ở đây, năm nay 27, vóc người nhỏ thó, tính tình hiền hòa chân chất, hơi có phần nhu nhược. Quả là một đối tượng thích hợp cho trò đùa của Kiyomura.

“Kiyomura lại sắp trêu người ta.” Funaoka lẩm bẩm, “Đồ thộn.”

hực là bút tích của của ông Miyagaki. Nội dung bức thư được đánh máy, nhưng ngày tháng và ký tên ở cuối thư là ông ấy tự tay viết.” Ino Mitsuo rút từ phong bì một tờ giấy gấp bốn, thận trọng mở ra đọc. “Cái chết của tôi do chính tôi lựa chọ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.