Đứa Trẻ Thứ Sáu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 215 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 21

❊ ❊ ❊

Nash

Ngày 5 - 9:25 sáng

Đang quỳ gối, mặt không nhìn Nash mà hướng về phía ô cửa sổ bị bịt kín, chính là Anson Bishop. Hắn không quay người lại khi Nash bước vào phòng, hắn hoàn toàn bất động. Cơ thể hắn tĩnh tại như xác chết, tạo dáng giống y hệt như các xác chết được phát hiện mờ sáng hôm nay.

“Làm ơn bảo tao rằng ba cái hộp màu trắng nằm dưới đất trước mặt đang chứa các phần cơ thể của mày đi.” Nash nói khi anh bước đến gần hơn, họng súng chĩa thẳng vào người đàn ông kia.”

Bishop không đáp.

Chùm sáng đèn pin của Nash hắt cái bóng của Bishop trải dài khắp phòng, cả trên bức tường phía xa, một sinh vật với những đường nét dài sắc nhọn.

Sàn nhà kêu kẽo kẹt dưới trọng lượng của Nash. Anh thận trọng bước vòng quanh Bishop. Đôi mắt Bishop nhắm nghiền. “Sam thế nào rồi? Tôi lo lắng cho anh ta.”

“Mày có mang vũ khí không đấy?”

“Không có.”

Bishop chỉ mặc một áo len chui đầu xám, quần jeans và đi giày leo núi. Một chiếc áo khoác dày, khăn quàng cổ và mũ cuộn lại thành đống nằm trên sàn ở góc xa căn phòng. Không có đồ nội thất. Nash lấy mũi giày khẽ nâng gấu áo len chui đầu sau lưng Bishop lên. Không có súng. “Giơ hai tay ra sau đầu.”

Bishop làm theo.

“Đan các ngón tay vào nhau.”

Bishop làm theo.

Đó là lúc Nash nhận ra tấm biển.

Tựa vào lồng ngực Bishop, giống với thứ được tìm thấy trên xác chết ở nghĩa trang, là một tấm biển bằng bìa các tông. Khác chăng là trên tấm biển này không viết dòng chữ “Cha hãy tha thứ cho con” mà là “Tôi đầu hàng”.

“Phần virus còn lại đâu?” Nash hỏi.

Đôi mắt Bishop vẫn nhắm nghiền. “Virus nào cơ?”

Nash ép mạnh nòng súng của anh vào thái dương Bishop, găm phần kim loại vào làn da hắn. “Sam là người kiên nhẫn, nhưng tao thì không. Tao chẳng có vấn đề quái gì khi kết liễu mày ở ngay đây và nói cho mọi người rằng khi tao tìm được thì mày đã chết rồi. Mày nghĩ có ai quan tâm đến mày không? Thành phố này có lẽ sẽ tổ chức một lễ diễu hành. Tao có một bệnh viện đầy người ốm. Tao sẽ hỏi mày lần cuối cùng, phần virus còn lại đâu?”

Bishop liếm môi. “Bệnh viện lúc nào chẳng đầy người ốm, đúng không?”

Nash đá hắn ta.

Anh co chân lại rồi tung cú đá trời giáng vào thẳng ngực Bishop trước khi kịp nhận ra là mình làm vậy. Cảm giác thật sung sướng. “Mày nghĩ gia đình của hai cô gái sáng hôm nay sẽ quan tâm nếu tao quẳng mày ra khỏi ô cửa sổ chết tiệt kia sao? Phần virus còn lại chó chết đó đâu?”

Lĩnh trọn cú đá Bishop gập người lại, nhưng bằng cách nào đó hắn vẫn cố gắng giữ hai bàn tay đan vào nhau sau đầu, và sau vài lần ho hen, hắn đã lấy lại được hơi thở và ngồi thẳng dậy. “Rõ ràng tôi đã tự nộp mình cho một thanh tra ở Sở Cảnh sát Chicago. Tôi không hề cố gắng tỏ ra thù địch. Không có hành động quá khích nào cả. Thế nhưng vị thanh tra này lại cảm thấy cần thiết phải dùng vũ lực với tôi, đe dọa mạng sống của tôi. Đó là lý do tại sao tôi mời các bạn đến đây, chứng kiến chuyện này. Để ghi chép lại cái cách mà tôi biết anh ta sẽ đối xử với tôi. Cái cách mà tôi hẳn đã bị đối xử ngay từ đầu. Sở Cảnh sát Chicago muốn dùng tôi làm con dê tế thần. Tất cả những gì họ đang cố gắng làm là tự bảo vệ mình. Người này, Thanh tra Brian Nash, là đồng sự của Sam Porter. Họ đã là bạn bè với nhau bao năm nay. Tôi không biết anh ta dính líu sâu đến mức nào, nhưng rõ ràng anh ta đã nhúng chàm, có thể cũng bẩn thỉu y như Porter. Tôi chẳng hề phạm phải bất kỳ tội danh nào hai kẻ này buộc cho tôi.”

Gương mặt Nash đỏ rần khi anh nhìn hắn trừng trừng. “Mày đang nói chuyện với thằng quái nào đấy?”

Ngọn gió đang gào thét ngoài kia, ngôi nhà rên rỉ.

Lần đầu tiên Bishop mở mắt, hất đầu về phía góc phòng.

Nằm giữa đám bụi bẩn và rác rưởi trên mặt sàn bằng gỗ cứng bị bỏ hoang, vây khắp xung quanh là các mạng nhện và rác, là một chiếc máy ảnh GoPro mini. Ống kính nhỏ tí thò ra chĩa vào trong phòng, chiếu thẳng vào hai người họ.

Anh lấy gót giày giẫm nát chiếc máy ảnh trong tiếng rắc rắc khoái trá. Anh giậm mạnh chân nghiền nát chiếc máy ảnh, làm đi làm lại vài lần cho đến khi nó chỉ còn là một đống nát bấy.

Việc này dường như chẳng mảy may khiến Bishop bận tâm. Một nụ cười nở trên môi hắn. “Tôi không tin tưởng anh sẽ giao nộp tôi nguyên vẹn, thế nên tôi đã gọi cho Channel Seven trước khi gọi cho anh, chính là cô bạn Lizeth Loudon của anh đấy. Họ đã đặt máy quay. Họ đang ghi hình trực tiếp từ căn phòng kế bên. Anh đã hỏi tôi tại sao lại chọn tòa nhà này…” Bishop ngước mắt lên nhìn anh. “… Thì đây là lý do đấy.”

Nash chuyển ánh mắt từ Bishop xuống chiếc máy ảnh nát bét dưới chân mình, rồi lại nhìn hắn. Anh cảm thấy trái tim mình như có thể nổ tung khỏi lồng ngực. Anh lùi lại một bước sờ tay lên chiếc micro nhỏ gắn vào cổ áo choàng. “Poole, có nghe thấy tôi nói không? Anh cử một đội tới đây đi, ngay bây giờ.”

kín trong giấy bóng, hai cuốn đã long bìa và mấy chồng giấy đánh máy buộc chặt vào với nhau bằng các kẹp ghim nặng. Poole bước đến cầm lên một trong những cuốn vở bài tập. Trên bìa có kẹp một chiếc bút chì, vài trang giấy rời ra được gấp lạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.