Danh Nghĩa Nhân Dân

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 82 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 47

❊ ❊ ❊

Sáng sớm Hầu Lượng Bình đã dậy chạy bộ, tâm trạng hưng phấn và kích động, chân không dừng lại được, chạy một mạch đến bờ hồ Quang Minh. Sự việc đã được làm rõ, hôm nay anh lại được đi làm rồi. Chuyện này làm anh nhớ đến một ngày nhiều năm về trước, ngày đầu tiên anh đi làm, trước khi đến cơ quan cũng dậy rõ sớm chạy bộ. Hồi đó còn trẻ, kích động lên là chạy một hoi không biết bao nhiêu cây số nữa! Đúng thế, bí bách bao nhiêu ngày rồi, giờ anh giống như một con mãnh hổ thoát khỏi lồng giam, sức mạnh và tốc độ đều bộc phát kinh người hòng phát tiết cảm giác dồn nén trong lòng.

Ven hồ Quang Minh mới xây thêm một cầu tàu, vươn ra đến tận giữa hồ. Hầu Lượng Bình chạy tới đoạn cuối của cầu tàu, đứng trong cái đình nhỏ ở đó dõi mắt nhìn ra phía xa. Mặt hồ lãng đãng phủ một màn sương mỏng mảnh, các tòa nhà cao san sát quanh hồ lúc ẩn lúc hiện trong màn sương khói. Mùa đông, hàng liễu già ven hồ đã trụi hết lá, nhưng cành liễu vẫn theo gió phất phơ quệt nhẹ lên mặt hồ, vẫn thướt tha yểu điệu như thế. Mặt trời lên, ánh dương chiếu sáng cả thành phố, cũng chiếu rọi vào thế giới nội tâm của Hầu Lượng Bình, anh hít sâu một hơi, đột nhiên trào dâng cảm giác muốn rơi nước mắt...

Hôm nay là ngày thẩm vấn Lưu Tân Kiến. Khi anh và Lục Diệc Khả hiên ngang bước vào phòng thẩm vấn, Lưu Tân Kiến đang ngồi trên ghế chờ thẩm vấn, thong dong nhắm mắt dưỡng thần, bộ dạng rất ung dung tự đắc. Nghe tiếng bước chân, Lưu Tân Kiến mở mắt ra, ngay khoảnh khắc nhìn thấy anh, anh ta đã như bị sét đánh trúng, lập tức hóa đá! Hầu Lượng Bình chú ý thấy, sắc mặt Lưu Tân Kiến xám xịt như người chết, tròng mắt trợn trừng không nhúc nhích.

Hầu Lượng Bình ngồi xuống trước bàn thẩm vấn, nói rõ với Lưu Tân Kiến, tổ thanh tra trung ương đã đến, Triệu Thụy Long và nhà họ Triệu đều là bồ tát đất qua sông, bản thân mình còn lo không nổi nữa rồi. Anh có thể vì nghĩa khí giang hồ mà tiếp tục che chắn cho họ, nhưng tôi đã nói, không cần khẩu cung cũng định tội được anh thì nhất định sẽ làm được.

Lưu Tân Kiến sụp đổ là chuyện nằm trong dự đoán. Lần này anh ta không thể chống đỡ được thêm nữa, đột nhiên khóc òa lên, khóc như mưa! Khóc chán chê, anh ta bắt đầu khai tuốt tuột, hết sức nhanh nhẹn.

Theo lời khai của Lưu Tân Kiến, từ khi anh ta làm chủ tịch kiêm tổng giám đốc tập đoàn Dầu khí tỉnh H, tập đoàn Dầu khí liền trở thành máy rút tiền của nhà họ Triệu. Triệu Lập Xuân đã nói rõ ràng với anh ta, cho anh ta đi làm tổng giám đốc, chính là để giúp con trai Triệu Thụy Long của mình! Không thể dựa vào tổ chức được, mà chỗ dựa của anh ta chính là Triệu Lập Xuân và Triệu Thụy Long! Triệu Lập Xuân tuyên bố, đời này mình có hai người con, một là Triệu Thụy Long, một nữa chính là Lưu Tân Kiến. Triệu Lập Xuân thực sự đối đãi Lưu Tân Kiến như con trai mình, về mặt chính trị, ông ta giúp Lưu Tân Kiến quét sạch mọi chướng ngại, muốn gì được nấy, cần gì có nấy. Có rất nhiều lời trong lòng, Triệu Lập Xuân cũng nói với anh ta: Tân Kiến này, có một số việc mình phải hiểu rõ. Tập đoàn Dầu khí là của nhà nước, là sở hữu toàn dân, toàn dân sở hữu tức là toàn dân không có gì hết! Công ty của Thụy Long thì là thật rành rành ra đó, Thụy Long có, chúng ta sẽ giống như trong bài hát đó vậy, anh có tôi có, tất cả chúng ta đều có...

Được sự dung túng của lãnh đạo cũ, Lưu Tân Kiến làm việc rất điên cuồng, mấy năm nay, lợi ích tuồn cho các công ty con dưới tay Triệu Thụy Long đã không dưới ba tỷ. Bản thân anh ta cũng tùy tiện vung vãi, riêng thua bạc thôi đã thua hết năm mươi hai triệu tiền mặt, đánh bạc từ Ma Cao đến Las Vegas, còn sang cả Lisbon bên Bồ Đào Nha đánh tiếp...

Ngày hôm nay, Lưu Tân Kiến nói không ngừng nghỉ, có rất nhiều bí mật không ai biết ở tỉnh H hé lộ. Mặc dù đã xác định những kẻ nghi phạm trong vụ này, nhưng trước những hành vi phạm tội cụ thể mà Lưu Tân Kiến cung khai, Hầu Lượng Bình cũng lấy làm chấn động và kinh hãi! Trước mắt anh, chốc chốc lại hiện lên ngọn lửa hừng hực trong vụ cháy đêm 16 tháng 9. Đây chính là hậu quả xấu xa do hành vi tham nhũng hủ bại của đám người này trực tiếp gây ra! Ở Kinh Châu, ở tỉnh H, ở cả đất nước này, còn có bao nhiêu bi kịch tương tự như vậy do tham nhũng gây nên nữa? Đám khốn kiếp này còn gây nên bao nhiêu nỗi khổ cho người dân nữa? Những kẻ cứ mở mồm ra là nói đến nhân dân, lại coi người dân là thịt là cá...

Đột phá cửa ải của Lưu Tân Kiến là bước quyết định giành phần thắng. Chiều muộn hôm đó khi kết thúc thẩm vấn, Hầu Lượng Bình giao tập hồ sơ dày cộp cho Quý Xương Minh, thở hắt ra một tiếng. Lúc này, hoàng hôn buông xuống, Hầu Lượng Bình chợt nhớ đến vợ, vội vàng quay về nhà. Anh muốn làm cho Chung Tiểu Ngải một bữa cơm, chúc mừng một phen...

Không ngờ, Chung Tiểu Ngải đã thu dọn hành lý chuẩn bị đi. Hầu Lượng Bình hỏi: Thế là thế nào? Cả bữa cơm tối cũng không ăn được à? Vợ anh nheo mắt cười, nhìn anh nói: Em cũng phải về đội mà. Tổ thanh tra thông báo tối nay em phải đến báo cáo có mặt. Hầu Lượng Bình ngây người ra nhìn vợ, nước mắt đột nhiên trào ra. Trong những ngày tháng khó khăn này, Chung Tiểu Ngải chưa từng nghi ngờ anh, đặc biệt chạy từ Bắc Kinh tới đây bầu bạn với anh, mang đến cho anh biết bao ấm áp, biết bao nhiêu là dũng khí, tình cảm vợ chồng chỉ trong lúc hoạn nạn mới thể hiện rõ sự trân quý.

Sau đó mọi việc đều thuận lý thành chương, vả lại còn vô cùng trôi chảy.

Triệu Thụy Long bị bắt đầu tiên tại thành phố Lữ Châu. Hai mươi ba ngày sau, trung ương quyết định lập án điều tra bố anh ta là Triệu Lập Xuân. Sau đó, Triệu Thụy Long bị xử tử hình hoãn thi hành án hai năm, đồng thời tịch thu tài sản cá nhân ba tỷ rưỡi nhân dân tệ, phạt ba tỷ tám nhân dân tệ. Triệu Lập Xuân bị xử tù giam hai mươi năm...

Tiêu Cương Ngọc bị đưa đi trước cửa nhà mình. Tổ trưởng tổ kiểm tra kỷ luật và mấy cán bộ Viện kiểm sát tỉnh đến gõ cửa, Tiêu Cương Ngọc còn tưởng họ đến tìm anh ta bàn chuyện vụ án của Hầu Lượng Bình. Tới khi tổ trưởng tổ kiểm tra kỷ luật thay mặt ủy ban kỷ luật tỉnh tuyên bố quyết định thẩm tra, Tiêu Cương Ngọc mới ngạc nhiên trợn trừng mắt lên hỏi: Sao lại lập án điều tra tôi vậy? Các anh có lầm không? Tổ trưởng tổ kiểm tra kỷ luật nói: Không nhầm đâu, lão Tiêu, anh đã làm gì tự anh biết rõ, đừng có phí lời nữa được không? Tiêu Cương Ngọc lắp ba lắp bắp hỏi: Vậy Hầu Lượng Bình thì sao? Có phải cũng lập án điều tra rồi không? Tổ trưởng tổ kiểm tra kỷ luật tiếp tục: Lão Tiêu, anh nằm mơ vẫn chưa tỉnh hả? Hành động hôm nay chính là do Hầu Lượng Bình cầm đầu thi hành đấy, anh ta không buồn để ý đến anh, đích thân đến làng nghỉ mát Sơn Thủy mời Cao Tiểu Cầm rồi! Sau đó, Tiêu Cương Ngọc bị xử tội nhận hối lộ, lạm dụng chức vụ, tổng cộng mười hai năm tù giam...

Hầu Lượng Bình dẫn người đi bắt Cao Tiểu cầm. Dưới ánh trăng, xe cảnh sát chạy men theo sông Ngân Thủy, mặt sông đóng băng khóa chặt sự huyên náo của ban ngày, ngưng kết một khoảng tĩnh lặng sâu thẳm. Đường nét hùng vĩ của núi Mã Thạch càng lúc càng gần, đồi cỏ của sân golf chầm chậm hiện ra trước mắt. Dưới triền núi thấp, tuyết đọng trên mái các căn biệt thự phản chiếu ánh trăng trắng ngần. Làng nghỉ mát Sơn Thủy vẫn duy trì vẻ yên bình của một chốn đào nguyên thế ngoại.

Chăm chú nhìn phong cảnh quen thuộc, Hầu Lượng Bình hồi tưởng lại tình cảnh hai lần mình tới đây dạo trước. Lần đầu tiên là tiệc đón gió, anh và Kỳ Đồng Vĩ, Cao Tiểu Cầm hát vở Đấu trí rất hào hứng. Hai bên thăm dò lẫn nhau, khéo léo đọ sức, coi như đã đánh một trận dạo đầu không phân thắng bại. Lúc đó, Kỳ Đồng Vĩ vẫn chưa lộ ra bộ mặt thật, Cao Tiểu Cầm với trí tuệ nhạy bén của A Khánh trong vở kịch, thân hình yểu điệu, đã để lại cho anh ấn tượng rất sâu sắc. Lần thứ hai hát vở Đấu trí ở đây, chính là một màn cận chiến. Băng nhóm tham nhũng này đã đến đường cùng, bày ra tiệc Hồng Môn, mai phục sát thủ muốn lấy mạng anh. Hôm nay, rèm đã buông xuống, mọi sự đã định, anh ngược lại muốn xem Cao Tiểu Cầm liệu còn có thể thể hiện trí tuệ nhìn xa trông rộng của A Khánh, yểu điệu hát lên một khúc Đấu trí nữa hay không? Liệu cô ta có thể duy trì được sự băng tuyết thông minh của A Khánh? Cô ta sẽ chào khán giả rồi lùi ra sau màn với tư thế như thế nào? Cô nàng A Khánh đất Kinh Châu này hẳn sẽ không thất sắc, tự hủy đi hình tượng của chính mình chứ?

Lúc này, xe của Viện kiểm sát đã tiến vào con đường lát gạch. Dưới ánh trăng mông lung, phía trước có một chiếc BMW chạy ra, Hầu Lượng Bình đã quá quen với chiếc xe này, lập tức đoán định Cao Tiểu cầm chuẩn bị bỏ trốn! Anh bèn ra lệnh cho hai chiếc xe kiểm sát chạy trước và chạy sau chèn lên. Chiếc BMW bị dồn ép, đành phải dừng lại. Hầu Lượng Bình mở cửa xe chỉ huy, bước tới phía trước chiếc BMW, gõ gõ lên ô cửa kính. Cửa kính xe BMW chầm chậm hạ xuống, gương mặt xinh đẹp của Cao Tiểu Cầm hiện ra, cô ta bình tĩnh nhìn Hầu Lượng Bình, trong mắt không hề lộ ra vẻ sợ hãi.

Hầu Lượng Bình không để mất phong độ của một quý ông, mỉm cười hỏi thăm: Tổng giám đốc Cao, lâu nay vẫn khỏe chứ?

Cao Tiểu Cầm nhoẻn miệng cười xinh đẹp, lễ độ trả lời: vẫn khỏe, còn anh, cục trưởng Hầu?

Hầu Lượng Bình tự giễu mình, đáp: Không khỏe lắm, cô và Kỳ Đồng Vĩ suýt chút nữa làm tôi phải khóc trước rồi đó!

Cao Tiểu Cầm khẽ thở dài một tiếng, vẻ mặt hết sức chân thành: Đây không phải ý của tôi, thật đấy!

Hầu Lượng Bình làm động tác mời: Tổng giám đốc thật biết cách nói chuyện, chúng ta đổi nơi khác trò chuyện nhé?

Cao Tiểu Cầm xuống xe, gương mặt thoáng hiện lên nét bi thương: Tôi sớm đã biết sẽ có ngày hôm nay!

Hầu Lượng Bình tiếc nuối lắc đầu: Nếu sớm đã biết, vậy lúc đầu hà tất phải làm vậy! ừm, mạo muội hỏi một câu, tối nay đàn anh khóa trên Kỳ Đồng Vĩ của tôi không hát kịch ở chỗ cô à?

À, không, không, hình như anh ấy đi công tác bên Hồng Kông rồi thì phải? Cao Tiểu Cầm bình tĩnh trả lời.

Hầu Lượng Bình nhìn chằm chằm vào đối thủ: Tiếc quá, thật sự tôi rất muốn được cùng hai người hát lại màn Đấu trí một lần!

Cao Tiểu Cầm xua tay: Đấu trí gì nữa, giọng tôi hỏng hết cả rồi! Nói đoạn, cô ta bước vào xe của Viện kiểm sát.

Bước vào phòng thẩm vấn của Cục chống tham nhũng thuộc Viện kiểm sát tỉnh, Cao Tiểu Cầm không hề căng thẳng chút nào. Khi đối mặt với Lục Diệc Khả, Trương Hoa Hoa đang ngồi trước bàn thẩm vấn, thần thái cô ta ung dung, gương mặt vẫn giữ nguyên nụ cười mỉm quyến rũ đặc trưng. Hầu Lượng Bình và Quý Xương Minh đứng trước màn hình lớn trong trung tâm chỉ huy, chăm chú nhìn vị tổng giám đốc xinh đẹp trên màn hình, cảm khái không thôi: Người đàn bà này đúng là không tầm thường, đã vào Viện kiểm sát rồi mà vẫn trấn tĩnh như không, cứ như đến đây làm khách vậy! Quý Xương Minh phán đoán, sự mạnh mẽ này của Cao Tiểu Cầm là từ trong nội tâm, loại đàn bà này tương đối hiếm gặp. Có thể là do đồng chí giám đốc công an tỉnh nhiều năm chăm sóc dạy bảo mà nên.

Ban đầu, Hầu Lượng Bình không hề nghi ngờ phán đoán của Quý Xương Minh, nhưng tình huống khác thường trong phòng thẩm vấn lại khiến anh sinh lòng cảnh giác. Lục Diệc Khả đối đãi với Cao Tiểu Cầm như với người quen, song phản ứng của Cao Tiểu Cầm lại không được bình thường cho lắm. Trên màn hình hiển thị, Cao Tiểu Cầm dường như không quen biết Lục Diệc Khả, lại còn hỏi: Cô hình như là trưởng phòng Lục phải không? Lục Diệc Khả nói: Tổng giám đốc Cao, cô đùa hay thật, trưởng phòng Lục là tôi, sao lại còn phải hình như chứ? Cao Tiểu Cầm lấp liếm: Gần đây rối loạn quá, trí nhớ không được tốt! Thứ lỗi nhé! Lục Diệc Khả lấy làm lạ: Cô thật khiến tôi đau lòng quá đấy, chúng ta gặp nhau mấy lần, nói chuyện hình như cũng khá họp, vậy mà cô lại dễ dàng quên tôi đi như thế! Sao rồi? Lại giở trò gì ra nữa vậy? Cô nói xem nào! Cao Tiểu Cầm cười nhạt: Ôi chao, tôi đâu có trò gì chứ? Đã đến nơi này, thì phải xem cô xuất chiêu thôi!

Tới lúc này, Lục Diệc Khả vẫn chưa phát hiện ra vấn đề. Cô bảo Cao Tiểu cầm nói tiếp câu chuyện lần trước. Giờ đã ngồi trong phòng thẩm vấn rồi, hẳn là nên nghĩ lại một chút về các vấn đề phát sinh trong quá trình khỏi nghiệp chứ nhỉ? Có lừa đảo cưỡng chiếm gì không, tài sản có máu và nước mắt của người dân hay không? Cao Tiểu Cầm hoang mang nhìn Lục Diệc Khả: Trưởng phòng Lục, chúng ta có nói chuyện này sao? Lục Diệc Khả vừa chú ý nhìn chằm chằm vào đối thủ cũ, vừa nhắc nhở cô ta: ủa, sao vậy? Nhanh quên vậy à? Cô từng nói, trong thời đại phải thích liều thì mới thắng* này, máu và nước mắt là thứ chắc chắn phải có! Cô không khiến người khác chảy máu rơi lệ, người khác có lẽ sẽ làm cô phải chảy máu rơi lệ mà... Cao Tiểu Cầm vẫn cười hờ hững như không: À đấy, cô xem, cái trí nhớ của tôi thật là!

Hầu Lượng Bình nhìn màn hình lớn, buột miệng nói: Viện trưởng Quý, hình như có gì đó không ổn! Quý Xương Minh chăm chú nhìn Hầu Lượng Bình: Hả, gì vậy? Hầu Lượng Bình đột nhiên kêu lên: Trời đất! Có lẽ chúng ta bắt nhầm người rồi, cô ta không phải là Cao Tiểu Cầm, chắc chắn không phải! Quý Xương Minh hết sức kinh ngạc: Sao cơ? Lượng Bình, sao cậu lại nghĩ vậy chứ? Nói xem có căn cứ gì không! Hầu Lượng Bình chỉ vào Cao Tiểu Cầm trên màn hình, phân tích: Nhìn ánh mắt người đàn bà này xem, thật bình tĩnh, không có cái vẻ mạnh mẽ cương quyết của Cao Tiểu Cầm! Khi mới vào phòng thẩm vấn, cô ta không nhận ra Lục Diệc Khả, họ đã nói chuyện về những vấn đề rất nổi cộm, vậy mà cô ta lại quên hết! Quý Xương Minh nghi hoặc nhìn Hầu Lượng Bình: Nếu không phải là Cao Tiểu Cầm, vậy thì cô ta là ai? Hầu Lượng Bình nghiêm túc nói: Không biết. Đương nhiên, có lẽ do tôi mẫn cảm quá, nhưng tôi đề nghị trước tiên hãy dừng thẩm vấn lại! Quý Xương Minh liền đồng ý.

Hầu Lượng Bình thong thả bước vào phòng thẩm vấn, mỉm cười bảo người thẩm vấn và người bị thẩm vấn nghỉ ngơi một lát, đừng làm cho căng thẳng vậy. Lục Diệc Khả nghi hoặc đưa mắt nhìn Hầu Lượng Bình, vẻ mặt Cao Tiểu Cầm lại như thể vừa trút được gánh nặng: Cục trưởng Hầu, cảm ơn anh! Hầu Lượng Bình cười nói: Cảm ơn cái gì? Bạn cũ mà! Thả lỏng một chút, chúng ta hát mấy bài nhé! Nói đoạn, anh cầm quyển danh mục bài hát đặt trước mặt Cao Tiểu Cầm. Cao Tiểu Cầm vui vẻ nói: Cục trưởng Hầu đã có nhã hứng vậy, thế thì hát một bài Thích liều mới thắng đi! Hầu Lượng Bình vỗ tay ra lệnh, bảo các nhân viên công tác chuẩn bị thiết bị karaoke! Tiếng ca vang lên trong phòng thẩm vấn, Cao Tiểu Cầm hát tiếng Mân Nam cũng rất giỏi, rất có phong vị.

Hát xong một bài, Hầu Lượng Bình dường như vẫn chưa đã nghiền, cầm micro lên, đi tới trước mặt Cao Tiểu Cầm: Tổng giám đốc Cao, cô hát làm tôi cũng thấy ngứa họng rồi, chúng ta làm một bài truyền thống, hát màn Đấu trí đi! Cao Tiểu Cầm ngần ngừ giây lát, bật cười: Đã tới chỗ các anh thế này rồi, còn đấu trí gì nữa? Tôi không dám đấu nữa rồi. Hầu Lượng Bình nhét micro vào tay Cao Tiểu Cầm: Đây đâu phải lời A Khánh nói chứ, cần đấu thì vẫn phải đấu, quân giải phóng có ở Sa Gia Tân hay không tôi vẫn còn chưa biết mà! Nói đoạn anh đưa mắt nhìn quanh, chừng như lấy làm nuối tiếc: Tiếc là đàn anh khóa trên Kỳ Đồng Vĩ của tôi không ở đây, thiếu mất vai tư lệnh Hồ! À, trưởng phòng Lục, cô đóng tạm vai tư lệnh Hồ giúp tôi nhé! Lục Diệc Khả rất sảng khoái, cầm lấy micro, hắng giọng hát lên: Nhớ năm xưa đội ngũ của ông đây mới thành lập, tổng cộng chỉ có mười mấy người, bảy tám cây súng...

Màn kịch Đấu trí cứ thế diễn ra trong phòng thẩm vấn của Cục chống tham nhũng thuộc Viện kiểm sát tỉnh. Ba người gồm cả người thẩm vấn và người bị thẩm vấn hát rất nhập tâm, đặc biệt là Cao Tiểu Cầm, có thể nói là đã dồn hết tinh thần vào việc hát kịch, nhìn chằm chằm không chớp mắt vào A Khánh mặc áo ngắn bằng vải hoa xanh trên màn hình. Hầu Lượng Bình chăm chú lắng nghe giọng hát của Cao Tiểu Cầm, chốc chốc lại ném về phía cô ta ánh mắt nghi hoặc. Anh không hề che giấu sự nghi hoặc này, làm Cao Tiểu Cầm bắt đầu căng thẳng, cuối cùng trên trán xuất hiện một lớp mồ hôi mỏng mịn.

Hầu Lượng Bình mỉm cười hài lòng. Màn kịch Đấu trí này là công cụ kiểm chứng tốt nhất, ngay từ lần đầu tiếp xúc, anh và Cao Tiểu Cầm đã cùng hát đoạn Kinh kịch nổi tiếng này, đến giờ thì đã là lần thứ ba hát với nhau rồi. Cao Tiểu Cầm giống A Khánh trong kịch biết bao, để lại cho anh ấn tượng sâu sắc! Giờ hình như có gì đó không đúng, chắc chắn là không đúng. Tạm chưa nói đến các yếu tố như tinh khí thần, chỉ riêng giọng hát Kinh kịch kia của Cao Tiểu Cầm đã là thứ người đàn bà trước mặt này không thể học được rồi. Nghệ sĩ đàn về hưu ở đoàn kịch từng đánh giá Cao Tiểu Cầm có trình độ chuyên nghiệp, không tập luyện mười năm thì không thể hát như thế được. Thứ cô Cao Tiểu Cầm này thiếu chính là công phu tập luyện đó, cô ta đâu có phải đang hát Kinh kịch, mà hoàn toàn chỉ là hát một bài hát, không hề có phong vị Kinh kịch chút nào! Kết luận rất rõ ràng, người đàn bà này là đồ dỏm, Cao Tiểu Cầm thật giờ không biết đang ở nơi nào.

Hầu Lượng Bình rốt cuộc cũng bảo cô ta ngừng lại, anh lạnh mặt nói: Không đúng rồi, tổng giám đốc Cao!

Cao Tiểu Cầm nhìn Hầu Lượng Bình, thấp thỏm bất an: Không đúng chỗ nào vậy, cục trưởng Hầu?

Hầu Lượng Bình nói: Nào, tổng giám đốc Cao, hát lại đoạn vừa rồi...

Cao Tiểu Cầm không học được, không dám tiếp lời nữa: Tôi... tôi vẫn luôn hát như vậy mà!

Hầu Lượng Bình đặt mạnh micro xuống bàn thẩm vấn: Vậy thì cô không phải là Cao Tiểu Cầm!

Cao Tiểu Cầm ngồi phệt xuống chiếc ghế sau lưng, thở dài một tiếng: Thôi, thật vẫn để anh nhìn ra được! Đúng, tôi không phải Cao Tiểu cầm, tôi là em gái sinh đôi của chị ấy, Cao Tiểu Phượng...

Hầu Lượng Bình đã hiểu ra tất cả, lập tức trở về trung tâm chỉ huy báo cáo cho Quý Xương Minh: Cao Tiểu Cầm giờ chắc đang ở sân bay quốc tế Kinh Châu, hoặc sân bay Lữ Châu, cô ta chuẩn bị xuất cảnh, thậm chí có khả năng là đang ở cùng với Kỳ Đồng Vĩ. Quý Xương Minh lập tức hiểu ra: Vậy thì đúng rồi! Chẳng trách Triệu Đông Lai và công an Kinh Châu mãi không tìm được Kỳ Đồng Vĩ ở đâu! Quý Xương Minh và Hầu Lượng Bình bảo nhân viên cấp dưới phát ảnh Cao Tiểu Cầm tới sân bay Kinh Châu, Lữ Châu và các sân bay lớn xung quanh, cho dù người phụ nữ này cầm hộ chiếu nước nào, tên là gì, cũng đều không cho xuất cảnh...

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Chu Mai Sâm

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.