Đứa Trẻ Thứ Sáu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 161 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12

❊ ❊ ❊

Nhật ký

Nhà Finicky dành cho những đứa trẻ bất kham đầy tiếng ồn khi màn đêm buông xuống. Có tiếng lách cách của những khúc xương khớp già cỗi, bị bệnh thấp khớp hành hạ đang sống trong những bức tường, trong sàn nhà và trên trần nhà. Ngôi nhà thở hổn hển - những tiếng rì rầm và những tiếng thở hắt chua ngoa dường như luôn bắt đầu từ các tầng bên dưới rồi thoát ra từ đâu đó phía trên. Các phòng phía trong của nơi này chẳng dành cho ai ngoài những lá phổi mệt mỏi, đầy những khối u ác tính và mô sẹo, bị lạm dụng và lãng quên bởi những kẻ từng gọi nơi này là nhà.

Nhà.

Với tôi, từ ngữ này nghe thật vui nhộn vì một năm trước, tôi có thể nói cho bạn nghe nó có ý nghĩa như thế nào với tôi. Không thắc mắc, không nghi ngờ, tôi hiểu nhà là gì và có thể lấy tay chỉ nó ra trên bản đồ, nơi cho bạn biết con đường phù hợp nhất để tới đó. Nó là một ngôi nhà lẻ loi ở nơi ấy, ngôi nhà duy nhất tôi còn nhớ hoặc đã từng biết tới. Nhà là nơi thật thoải mái với chăn ấm. Lớp đất ẩm ướt giữa các kẽ ngón chân tôi khi chân trần bước trên lối đi dẫn ra hồ. Nhà là nơi có tiếng cười của mẹ và nụ cười của cha, có cơn sóng dịu dàng từ phía cô Carter đáng yêu khi tôi chạy qua sân nhà cô hy vọng hít hà được hương nước hoa, hay thoáng tia được đường cong cơ thể cô khi ánh mặt trời buông thả trên bộ váy màu vàng chanh của cô từ sau lưng.

Khi nhắm mắt lại, tôi có thể quay về nơi đó, và tôi đã làm thế - tôi trở về nơi đó rất thường xuyên. Thời gian trôi đi mỗi lần quay về đó, lại có thứ gì đó đã thay đổi. Đầu tiên, những thay đổi này rất khó nhận ra - cái dây phơi quần áo trống trơn thay vì treo đầy những bộ đồ bằng vải lanh ẩm ướt, bay phần phật trong gió. Cài tủ lạnh, thường ngày chật ních đồ ăn, giờ chẳng còn gì ngoài một nửa gallon sữa hỏng. Những căn phòng đã từng ấm áp và hiếu khách giờ đây lạnh đến tê người vì hơi thở giá buốt của mùa thu, bụi xếp tầng. Và nơi ấy, nhà của tôi, ngày càng khó tìm, như thể nó được đặt trong cái hộp trong tâm trí tôi nhét vào trong bức tường ở đằng xa, mỗi ngày đều xuất hiện những cái hộp mới, chen chúc nhau ở phía trước, cái hộp đầu tiên vì thế cứ chậm rãi biến mất.

Hôm nay thức dậy, tôi nghĩ về con mèo của tôi, hoàn toàn cô độc trên bờ hồ của tôi, chẳng ai còn quan tâm chăm sóc cho nó nữa.

Tôi tự hỏi liệu tôi có được thấy căn nhà của mình lần nữa.

Thế rồi tôi nhớ ra lần cuối cùng mình trông thấy căn nhà đó - ngọn lửa, những người đàn ông và tôi tự hỏi liệu có còn lại cái gì.

Paul cất tiếng ngáy.

Ngài Paul Upchurch, kẻ vẽ nên những thế giới, kẻ sáng tạo ra Những Bất hạnh của Maybelle Markel, kẻ chiếm cứ giường trên cùng trong căn phòng chúng tôi ở chung, đêm nào anh ấy cũng ngáy điếc cả lỗ nhĩ như cái máy phát điện không được bảo trì tử tế. Vì anh ấy nằm giường trên cùng, rất gần với trần nhà, nên từng tiếng hít vào ẩm ướt của anh ấy vọng lại càng to hơn. Đến nỗi mà, thi thoảng anh ấy đột nhiên bừng tỉnh giấc mà chẳng hiểu tại sao lại thế. Anh ấy lầm bà lầm bầm những thứ không đâu vào đâu, rồi anh ấy lãng đi, một tiếng sau hoặc hơn, anh ấy lại lặp lại đúng quy trình ấy.

Tôi không được may mắn như thế.

Vì lý do nào đó, khi hệ hô hấp hỏng hóc của anh ấy khiến tôi không ngủ được, tôi lại thấy mình thức giấc nhìn chằm chằm lên cái giường ngủ trên đầu, ánh sáng đỏ mỏng manh tỏa ra từ chiếc đồng hồ báo thức của chúng tôi bên kia phòng chiếu sáng trong không gian. Điều này dường như luôn xảy ra hai phút sau bốn giờ sáng.

Đêm nay là một đêm như thế và khi tôi nhắm nghiền mắt lại, tất cả mọi thứ khác như được tăng cường độ. Tôi cố gắng loại bỏ hết tất cả, chỉ lắng nghe tiếng nàng.

Tôi chưa gặp được Libby Mclnley, cô bé trong căn phòng đối diện, nhưng một phần trong tôi như cảm thấy mình đã quen biết nàng từ lâu, từng ngày trôi qua tôi đều cảm thấy sức hút của nàng. Sợi dây vô hình kéo hai chúng tôi lại gần nhau đang dần ngắn lại theo mỗi giờ trôi qua. Nó đã bắt đầu trong khi tôi nằm dưới sự bảo trợ của bác sĩ Joseph Oglesby nổi tiếng ở Trung tâm Điều trị Camden. Như lúc này đây, phòng nàng cách phòng tôi không xa về phía gần cuối hành lang - đủ xa để nằm ngoài tầm với, đủ gần để lan tỏa hơi ấm cho nhau. Suốt quãng thời gian ở đây, nàng chỉ giam mình sau những cánh cửa đóng kín, gần như khóc suốt. Tôi mong mỏi được nghe tiếng nàng cười, nếu tôi có tiền tôi sẵn sàng trả hậu hĩnh chỉ để nghe tiếng nàng hắt hơi, nhưng nàng chỉ khóc mãi, tôi chẳng hiểu tại sao. Ngoài cô Finicky, hai con bé khác trong căn nhà này đều lần lượt vào thăm nàng - cứ đi ra đi vào phòng nàng hàng giờ liền. Tôi biết tên chúng nó là Kristina Niven và Tegan Savala, mười lăm tuổi và mười sáu tuổi, nhưng ngoài trao nhau những ánh mắt và những câu chào hỏi vụng về mỗi khi gặp nhau ở hành lang, thực sự tôi cũng chẳng biết thêm gì về chúng.

Vào đêm đầu tiên của tôi ở đây, Paul đã rất tử tế cho tôi biết rằng Tegan có cặp mông ngon vãi, cả Kristina cũng thế nếu con bé giữ vệ sinh sạch sẽ - theo Thang điểm Tét mông của nó sẽ là tám và sáu - cả hai đứa đều đã ở nhà Finicky này lâu hơn bất kỳ ai - sắp được hai năm rồi.

Cá nhân mình, tôi vẫn đang cố gắng hiểu rõ cái nhà này thực sự là như thế nào. Tôi mong đợi đoàn diễu hành những ông bố bà mẹ tương lai dài dằng dặc, đến theo lịch cố định nhưng điều ấy vẫn chưa xảy ra, ở đây chẳng hề có ai đến nhận con nuôi, hiếm hoi lắm mới thấy vài người khách. Vị trí chính xác của chúng tôi vẫn là đề tài tranh luận. Ngôi nhà to lớn nằm lẻ loi giữa một khu đất rộng rãi chằng có căn nhà nào ở xung quanh. Tòa nhà duy nhất lọt vào tầm mắt là một kho thóc đổ nát, nơi chúng tôi thường được nghe kể là cực kỳ nguy hiểm và nên tránh xa, càng như thế chúng tôi lại càng thấy nó hấp dẫn. Paul đã nảy ra một kế hoạch.

“Tụi mình sẽ rủ bọn con gái cùng đi khám phá. Tao dám cá trong ấy có cỏ khô và mấy cái chuồng ngựa yên tĩnh, biết đâu có cả gác xép - tao sẽ chơi trò tìm xúc xích với Tegan, còn mày sẽ chơi xúc xắc hay trò gì đó với Kristina. Có thể mày sẽ cảnh giới. Tụi mình sẽ cần phải mang theo một chai nước để xoay chai phân lượt.”

“Trước khi anh bắt đầu đặt tên cho con mình, anh nên có gan nói chuyện với nó trước đã.”

“Tao nói rồi mà.”

“Anh ậm ọe thì có ấy.” Tôi nói. “Em nghe thấy rồi. Nó nói như là “chào buổi sáng” rồi anh trả lời là “à… ừ…” hay cái gì đấy…”

“Tao là người đàn ông ít lời, hành động thì mạnh mẽ và thầm lặng. Nó kết tao rồi. Đó là lý do tại sao mắt nó nhìn cứ như muốn lột truồng tao ra.”

“Anh nghĩ mắt nó như thế thật đấy à?”

“Chính vì thế nên nó mới gọi tao là “Paul-Đưa-Em-Đến- Nhà-Thờ.”

“Nó có gọi anh như thế đâu.”

“Mắt nó cho thấy điều đó.”

“Có khi là mắt nó cần đeo kính thôi.”

“Đôi mắt nó như rực sáng muôn vì sao, lấp lánh ngàn tia lửa.” Paul đáp. “Nó luôn kể về tao với những đứa khác. “

“Làm sao anh biết?”

“Thì bọn nó còn chuyện gì để nói nữa đâu? Nếu nó ở một mình với tao trong kho thóc ấy, tao không dám nghĩ những gì nó có thể làm đâu.”

“Tốt hơn anh nên uống nhiều rượu vào.”

Paul im lặng trong chốc lát rồi nói. “Mày đã bao giờ thấy con gái khỏa thân chưa?”

“Chưa.” Tôi đáp, có lẽ là hơi quá nhanh. Nhưng tôi đã từng thấy một người phụ nữ, vào đêm ấy khi lên giường ngủ, tôi tự hỏi vào đúng giây phút này thì cô Carter đang ở đâu, và cô ấy đã ở xa nhà đến mức nào rồi.

kín trong giấy bóng, hai cuốn đã long bìa và mấy chồng giấy đánh máy buộc chặt vào với nhau bằng các kẹp ghim nặng. Poole bước đến cầm lên một trong những cuốn vở bài tập. Trên bìa có kẹp một chiếc bút chì, vài trang giấy rời ra được gấp lạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.