Chiến Tranh Lĩnh Chủ

Lượt đọc: 4724 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 312
Thức ăn (3)

❊ ❊ ❊

Johnny cũng nhận ra điều này, cậu đột ngột ghì chặt kẻ bám đuôi xuống mặt đất, dùng cơ thể mình tạo áp lực để giam cầm con thằn lằn lớn này. Sau đó, Johnny dùng hai tay ấn chặt lấy đầu kẻ bám đuôi, gầm lên một tiếng rồi xoay mạnh một vòng. Chỉ nghe "rắc" một tiếng, xương cổ kẻ bám đuôi đã bị vặn gãy, mặc cho xương cốt nó có mềm dẻo đến đâu, cũng không thể tránh khỏi kết cục từ tổn thương vật lý này.

Sau khi thần kinh xương bị Johnny vặn đứt, kẻ bám đuôi dần tắt thở. Chất lỏng trên bề mặt cơ thể nó nhanh chóng đông lại, không còn tác dụng ẩn thân nữa, liền hiện hình ngay dưới thân Johnny. Johnny loạng choạng rời khỏi xác con quái vật này, nhìn lại toàn thân mình, vô số vết thương sâu đến tận xương cùng các cơ quan nội tạng đã tổn hại quá nửa như một tờ giấy báo tử gửi thẳng đến cậu.

Johnny ngồi bệt xuống đất, dùng bàn tay run rẩy tháo bộ trang bị mang theo người, lấy một điếu thuốc châm lửa rồi ngậm vào miệng.

Sau khi lấy thêm vài món đồ khác từ bộ trang bị nắm chặt trong tay, cậu ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.

Bầu trời vẫn là những tầng mây bức xạ dày đặc, thực ra ở đâu nhìn bầu trời cũng như nhau cả, ngoại trừ loại hình ảnh điện tử được trình chiếu từ bảng điện tử toàn ảnh ở Asgard. Lúc này, Johnny lại khá hoài niệm cảnh tượng giả tạo đó.

Ít nhất ở Asgard, cậu có thể tạm thời quên đi thời mạt thế tàn khốc này.

Bên tai lại vang lên nhiều tiếng động vụn vặt, Johnny không quay đầu nhìn lại. Thực ra chẳng cần nhìn, cậu cũng biết thêm nhiều xác sống đang kéo đến.

Sự thật chứng minh cậu đã đúng, Đao Phủ, Kẻ Nổ Tung, Kẻ Xé Xác, Đồ Tể cùng những xác sống bình thường đang tràn đến từ khắp bốn phương tám hướng. Chúng vây chặt lấy Johnny đông nghịt như châu chấu, mùi máu tươi từ trận chiến tại hiện trường kích thích mạnh mẽ giác quan của đám xác sống, thậm chí còn có hai con kẻ bám đuôi đang ẩn mình đi lại gần chỗ Johnny.

Johnny đã không thể cử động nổi nữa, cậu chỉ đành gắng gượng cúi đầu, nở một nụ cười rạng rỡ với đám xác sống: "Cùng xuống địa ngục đi, lũ cặn bã!"

Dứt lời, cậu dùng chút sức lực cuối cùng nắm chặt hai tay.

Trong tay Johnny, là hai quả lựu đạn năng lượng cao.

Quả cầu lửa màu cam rực rỡ lập tức bành trướng trong tay Johnny, khoảnh khắc ngọn lửa nuốt chửng lấy cậu, trong tâm trí Johnny lướt qua một gương mặt vẫn còn vương nét trẻ thơ.

Xin lỗi nhé, nhóc con, xem ra nhóc chỉ có thể tìm một người thầy khác rồi.

Giây tiếp theo, lấy Johnny làm trung tâm, quả cầu lửa đang bành trướng lập tức lan rộng đến trăm mét, rồi nổ tung thành một cột lửa cao vút tận trời. Trong lúc cột lửa bốc lên không trung, sóng xung kích tần số cao giải phóng kéo theo ngọn lửa nhiệt độ hơn ngàn độ liên tục lan ra xung quanh, những xác sống bị ảnh hưởng hoặc là bị nổ tan xác, hoặc là biến thành một ngọn đuốc hình người.

Cột lửa phun trào kéo dài 30 giây mới dần biến mất, thay vào đó là một đám mây hình nấm màu đen mà toàn bộ Jotunheim đều có thể nhìn thấy! Nó kiêu hãnh chiếm giữ một góc bầu trời, như đang tuyên cáo với vô số xác sống bên dưới về sự tôn nghiêm và kiêu hãnh của nhân loại.

Tại căn cứ Z7 cách xa vạn dặm, Hải Vi đang vừa ngân nga hát, vừa dùng chiếc bếp dã chiến mà Zero và những người khác để lại để nấu thức ăn. Thế nhưng không hiểu sao, ngay lúc định thả một miếng thịt nhân tạo vào nồi, tay Hải Vi bỗng run lên, làm miếng thịt rơi xuống đất. Cô kêu khẽ một tiếng, vội vàng nhặt miếng thịt lên, phủi sạch đám vụn đá bám trên đó rồi cẩn thận đặt vào nồi.

Vật tư khan hiếm đến mức Hải Vi thậm chí chẳng nỡ lãng phí nước sạch quý giá để rửa sạch thứ bẩn trên miếng thịt. Với cô, mấy thứ này chỉ cần ăn vào bụng không bị bệnh là được. Còn nước sạch, đó là nguồn tài nguyên còn quý hơn cả thức ăn, tuyệt đối không được lãng phí vào việc này.

Thế nhưng tại sao, vừa rồi trong lòng cô lại cảm thấy khó chịu đến vậy. Hải Vi nghĩ một lúc, rồi lắc cái đầu nhỏ quyết định không nghĩ nữa.

Ở cái tuổi thanh xuân này, Hải Vi vẫn chưa thể thấu hiểu hoàn toàn nỗi đau của sự mất mát. Đối với cô, được sống mới là tất cả.

Jotunheim.

Khi nghe tiếng nổ từ đằng xa truyền đến, Agatha cũng thấy nhói trong lòng. Cô là người có năng lực hệ cảm nhận, về phương diện này cô nhạy cảm hơn Hải Vi khá nhiều. Gần như chẳng cần xác nhận, cô đã biết Johnny gặp chuyện rồi. Nhưng cô không có thời gian để đau buồn cho sự hy sinh của đồng đội, trước mắt cô vẫn còn một tên thợ săn, nếu không giải quyết nó trước, Agatha sẽ sớm gặp lại Johnny thôi.

Mà Johnny, có lẽ sẽ không muốn gặp cô theo cách này.

Thế là, Agatha thừa cơ tiếng nổ làm tên Thợ Săn Hoàng Hôn ở cửa chú ý, cô liền lao ra ngoài. Khi Thợ Săn Hoàng Hôn phát hiện ra Agatha, thì quả đạn từ trường đã được cô đảo ngược thứ tự trước đó mang theo vệt đuôi lửa xanh lam bắn thẳng vào người tên Thợ Săn Hoàng Hôn.

Trong chớp mắt, xung điện từ hơn mười vạn vôn chạy dọc trên người Thợ Săn Hoàng Hôn. Những tia sét thô to có thể nhìn thấy bằng mắt thường va chạm qua lại, xung điện từ tạo ra khi va chạm trực tiếp đánh tan cái xác này thành một đống máu thịt.

Nhìn đôi cánh vẫn còn co giật do phản xạ thần kinh trong vũng máu, Agatha ngồi bệt xuống đất. Lúc này, nước mắt mới có cơ hội trào ra.

Không để bản thân có quá nhiều thời gian rơi lệ, đau buồn vốn không nên bộc lộ trên chiến trường, vì vậy Agatha nhanh chóng lau mắt rồi đứng dậy. Lúc này cô mới có thời gian rảnh rỗi quan sát nơi mình đang ở, nơi này giống như một nhà kho khổng lồ, bên trong nhà kho xếp ngay ngắn vô số chiếc hộp kim loại dài. Nhìn những thứ này, Agatha càng nhìn càng thấy chúng giống những chiếc quan tài.

Quan tài bằng sắt.

Sự thật tất nhiên không phải vậy, trên những hộp kim loại này đều lắp đặt máy duy trì sự sống. Khi Agatha mở một chiếc hộp ra, thứ cô nhìn thấy là một ông lão đang nằm ngủ yên tĩnh trong hộp.

Người đàn ông khoảng năm mươi tuổi, lồng ngực vẫn phập phồng cho thấy ông ta quả thực vẫn còn sống, chỉ là đã rơi vào giấc ngủ sâu. Những đường ống nối vào thực quản của ông thỉnh thoảng lại dùng máy ép thủy lực đẩy chất dinh dưỡng được máy tính cấu hình sẵn vào cơ thể ông, cung cấp chất nuôi dưỡng cần thiết để ông tiếp tục sống. Nhưng thiết bị cắt đứt tín hiệu thần kinh gắn hai bên thái dương kia lại khiến đại não ông lão tiến vào trạng thái ngủ đông.

Cân nhắc đến việc thứ này được phát hiện trong vương quốc xác sống, nên sự tồn tại của ông lão khiến Agatha không cảm thấy đây là con người sống sót sau thảm họa nào đó rồi nhờ hệ thống duy trì sự sống để tồn tại. Ngược lại, giống như những miếng thịt được bảo quản tươi sống, nhằm cung cấp thức ăn cho vũ khí xác sống có thể ăn bất cứ lúc nào!

Agatha đã biết mình đang ở đâu rồi, cô đang ở trong kho thức ăn, kho thức ăn chuyên dụng cho xác sống.

Cô mở hết chiếc hộp duy trì sinh học này đến chiếc khác, bên trong quả nhiên đều nằm một con người. Có người già, có trẻ con, có đàn ông, có phụ nữ, có người gầy, có người béo, có thể nói là chủng loại vô cùng đầy đủ.

Agatha không ngờ ở Jotunheim vẫn còn nhiều người sống sót như vậy, cô ước tính sơ bộ, chỉ riêng kho thức ăn này đã chứa ít nhất gần ngàn người. Mà những kho như thế này ở Jotunheim chắc chắn không ít. Nếu ngày tận thế của Asgard giáng xuống, hàng ngàn người sẽ cùng xác sống chôn vùi trong biển lửa và gió điện.

Thế nhưng Agatha cũng không có thời gian lãng phí vào việc cứu người, dù sao thời gian cô có lúc này, đều là do Zero và những người khác dùng tính mạng để giành lấy.

Cứu hay không cứu, vấn đề này thử thách ý chí của Agatha. Nhưng rất nhanh, cô đã có quyết định.

Agatha lao đến bên chiếc hộp duy trì đầu tiên được mở ra, và dừng hoạt động của thiết bị duy trì sự sống. Thiết bị duy trì vừa dừng, máy tính sẽ tự động thực hiện chương trình đánh thức. Thế là, một tiếng rên rỉ vang lên, ông lão nằm trong hộp duy trì suốt bao lâu không rõ chậm rãi mở hai mắt.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:294
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Thần Nhiên

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.