Chiến Tranh Lĩnh Chủ

Lượt đọc: 4685 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 371
Khởi điểm

❊ ❊ ❊

Khi Linh trở về căn cứ tư nhân nằm tại Asgard, đã là chín giờ tối. Cậu lê tấm thân mệt mỏi, mang theo đầy mùi tanh tưởi bước vào ngôi nhà của mình. Hai nữ hầu Lily và Bối Đế phát hiện Linh trở về lập tức đón lên, khi ngửi thấy mùi hôi thối trên người Linh, họ khẽ lùi lại nhưng ngay sau đó lại bước tới.

“Không cần đâu, các ngươi đi nghỉ đi.” Linh vẫn chưa quen với những ngày tháng được người khác hầu hạ kiểu này, hơn nữa cậu cũng biết trên người mình đang dính dịch thể của An Cát Cổ Lực Đặc. Những dịch thể này không chỉ tanh hôi mà còn lưu lại một số chất có tính axit. Người bình thường mà tiếp xúc, có thể sẽ bị bỏng.

Hai nữ hầu lại nhất quyết không chịu, dù sao đối với họ, giá trị tồn tại chính là cung cấp bất cứ dịch vụ nào cho Linh. Nếu Linh từ chối họ, nghĩa là họ mất đi giá trị. Nữ hầu mất đi giá trị có thể sẽ trở thành nô lệ, thậm chí biến thành món đồ chơi đặc biệt của một nhân vật nào đó. Nếu là như vậy, mới chính là thực sự sống trong địa ngục.

So sánh mà nói, phục vụ Linh đã không khác gì cuộc sống thiên đường. Ít nhất ở đây, họ có phòng riêng, có thể ăn thực phẩm sạch và nước sạch. Mà Linh lại trẻ tuổi, tuấn mỹ, lại cường tráng.

Không có cuộc sống nào tốt hơn thế này nữa.

Cuối cùng dưới sự giải thích của Linh, Lily và Bối Đế mới không kiên trì thay bộ quân phục chiến thuật tanh hôi cho Linh, mà là chuẩn bị y phục sạch sẽ cùng nước cho cậu.

Trong phòng tắm, Linh cởi bỏ quân phục chiến thuật, phô bày thân thể gần như hoàn hảo. Trong tấm gương lớn sát đất, phản chiếu một thân thể nam tử hoàn mỹ. Mỗi khối cơ bắp phân bố đều đặn trên bề mặt cơ thể, những đường nét khăng khít phác họa nên sự cương tính của cơ thể này. Làn da gần như ngọc thạch khiến cho cơ thể này như thể được điêu khắc từ bạch ngọc vậy.

Nhu hòa giữa sức mạnh và vẻ đẹp.

Nhưng đối với Linh, ngoại biểu đã không còn ý nghĩa. Trên cơ thể không khác gì loài người này, các cơ quan quan trọng của Linh đã phát sinh thay đổi, từ một góc độ nào đó mà nói, cậu đã không thể gọi là loài người. Ít nhất, không phải loài người chính thống.

Khi hai nữ hầu bước vào phòng tắm, nhìn thấy thân khu khiến người ta hoa mắt này, hai người phụ nữ đồng thời tim đập gia tốc, hô hấp trở nên nặng nề.

Linh lập tức có cảm giác, cậu lắc lắc đầu, vo bộ quân phục chiến thuật thành một nắm rồi ném vào thùng rác. Đáy thùng rác có một chiếc máy nghiền nhỏ, thông qua vòng răng cơ giới quay hàng ngàn vòng mỗi giây, đủ để tức khắc nghiền nát bất kỳ vật thể hữu cơ nào. Sau đó thông qua đường ống đặc hữu của căn nhà được bài tống ra khu xử lý rác bên ngoài, mỗi sáng sớm đều có công nhân cố định đến thu dọn những loại rác này, từ đó duy trì một môi trường sạch sẽ cho quý tộc như Linh.

Sau khi nghiền nát quân phục chiến thuật, Linh mới bước vào bồn tắm đã tràn đầy nước ấm. Cậu ngồi xuống, mặc cho nước ấm ngấm khắp toàn thân, làm dịu cơ thể mệt mỏi của mình.

An Cát Cổ Lực Đặc đã bị giết, Y Oa tuy rằng không tấn công trúng "đại não" thực sự của nó, nhưng đối với Thâm Uyên Lĩnh Chủ mà nói, đó vẫn là một đả kích không nhỏ. Nếu không, Linh và đồng bọn trong lúc tiếp theo cũng không thể giết chết vật khổng lồ này dễ dàng như vậy, đương nhiên, trong đó cũng có công lao từ năng lực thực sự của Hoàng Kim Hữu Nhãn của Linh.

Sự giải phóng của gen khóa cấp hai, năng lực kỳ diệu Kết Cấu Thăm Dò có thể giúp Linh giải mã cấu tạo của con mồi, từ đó tìm ra nơi yếu điểm. Nếu không có năng lực này, thì chỉ có thể phẫu khai đại não của An Cát Cổ Lực Đặc, có lẽ Linh mới có thể phát hiện ra vị trí của Trí Tuệ Xu trong những nếp nhăn não sâu thẳm kia. Mà không thể như trước đó, trực tiếp dùng kẻ xâm nhập vật chất hóa tiến hành liên xạ không kẽ hở, từ đó triệt để giết chết Thâm Uyên Lĩnh Chủ.

Hiện tại, thân thể khổng lồ của Thâm Uyên Lĩnh Chủ đã được người dưới tiến hành xử lý cần thiết. An Cát Cổ Lực Đặc sẽ bị phân giải, các cơ quan và mẫu gen có giá trị sẽ được thu thập lại rồi bán cho gia tộc Hắc Mân Côi hoặc là Asgard. Hiện tại mà nói, lực lượng thuộc về Linh vẫn chưa đủ kỹ thuật và thiết bị để nghiên cứu món đồ lớn An Cát Cổ Lực Đặc này. Cho nên, thay vì giữ lại những thứ này, chi bằng trực tiếp bán chúng đi đổi thành tiền là thực tế nhất.

Chỉ là thân thể của An Cát Cổ Lực Đặc thực sự quá lớn, cho dù tiến hành phân giải sơ bộ rồi dùng khí giới lớn cẩu ra ngoài căn cứ xử lý, không mất chừng ba bốn ngày thì đại khái không có cách nào hoàn thành toàn bộ công việc. Linh hiện tại chỉ đợi xử lý xong chuyện này, thì công ty và công hán nằm ở tầng hai của căn cứ dưới lòng đất mới có thể chính thức khởi động.

Điều này đại biểu cho khởi điểm sự nghiệp của Linh, bước này bước ra rồi, Linh không thể quay đầu. Tiếp theo chờ đợi cậu, chính là cuộc sống lặp đi lặp lại như khuếch trương, chiếm lĩnh, thăm dò, cho đến khi quốc độ trong lòng cậu được kiến lập hoàn chỉnh. Có lẽ đến lúc đó, Linh mới có thể dừng lại.

Mà trong quá trình này, Linh không có bất kỳ đường lui. Cậu đã không còn là tên thương thủ vì ấm no mà chật vật cầu tồn trên hoang dã năm đó, trên vai cậu đã gánh vác kỳ vọng và trách nhiệm của biết bao nhiêu người. Cậu không thể lùi, nếu không, không chỉ là cậu, tất cả những người có liên quan đến cậu đều sẽ mất đi cuộc sống hiện có. Hoặc là, trở nên tồi tệ hơn.

Lúc này, có mười ngón tay mềm mại ấn trên bờ vai cậu. Lực đạo trên đầu ngón tay vừa vặn, di chuyển trên vai Linh, khôi phục hoạt lực cho cơ bắp mệt mỏi của cậu. Linh cảm thấy thoải mái đồng thời, hơi ngạc nhiên vì thủ pháp mát-xa của Lily hoặc Bối Đế lại tinh diệu như vậy.

Khi họ bị Ngõa Nhĩ Cơ Lý phái tới làm dung nhân cho cậu, Linh đã biết hai cô gái này không chỉ sở hữu kỹ năng gia chính mà nữ hầu cần phải giỏi, mà đồng thời, họ cũng có dấu vết từng được huấn luyện nghiêm khắc trong việc duyệt chủ nhân. Thậm chí, Linh từ động tác bình nhật của họ còn biết họ từng nhận qua bồi huấn về cách đấu và sử dụng thương giới. Nhưng Linh không hề nghĩ, họ có thể như hiện tại, lợi dụng mười ngón tay phối hợp lực đạo khác nhau, gãi đúng chỗ ngứa để giải phóng sự mệt mỏi về cơ bắp và thần kinh.

Đó cần phải có sự hiểu biết sâu sắc đối với cấu tạo cơ thể người, mà thông thường mà nói, người có thể làm được điểm này, không phải bác sĩ ưu tú thì chính là chiến sĩ đáng sợ.

Thế là Linh mở mắt ra, lại thấy Lily và Bối Đế đang lúng túng đứng một bên. Cậu vừa định quay đầu nhìn lại, liền nghe thấy tiếng của Y Oa truyền đến sau tai: “Đừng động, cảm thấy thoải mái thì cứ ngoan ngoãn nằm yên đừng nhúc nhích.”

Linh nghe vậy cười khổ: “Cô đến từ khi nào?”

“Vừa mới thôi.”

“Được rồi.” Linh lại nói với hai cô gái Lily: “Đi đóng cửa lớn lại đi, vào lúc này, ta nghĩ ngoài tiểu thư Y Oa ra, chắc sẽ không có ai đến thăm vào nửa đêm đâu.”

Khi hai cô gái đi ra ngoài, Linh chợt thấy lực đạo trên vai nặng thêm, sau đó nghe thấy Y Oa không hài lòng nói: “Lời này của ngươi nghe vào, sao ta cứ thấy mình giống kẻ trộm vậy.”

Theo đó cô lại nói: “Xê qua một chút, ta cũng muốn ngâm nước.”

Tiếp theo là tiếng quần áo trút xuống liên hồi, Linh vô ngôn di chuyển cơ thể đến đầu kia của bồn tắm. May mà bồn tắm của cậu không nhỏ, cho dù ba người cùng tắm cũng thừa sức. Chỉ thấy dưới ánh đèn nhu hòa của phòng tắm, thân thể đường cong hoàn mỹ của Y Oa trượt vào bồn tắm, động tác của cô nhẹ nhàng đến mức, nước trong bồn không gợn sóng, Y Oa đã ngâm mình vào trong nước ấm, sau đó phát ra một tiếng rên khẽ, nghe mà tim Linh khẽ run lên.

Nhìn Y Oa coi nơi này như nhà mình, Linh không biết làm sao: “Nếu ta nhớ không lầm, trong nhà cô hình như cũng có một bồn tắm tư nhân chuyên dụng thì phải. Việc gì phải chạy đường xa đến chỗ ta ngâm nước thế, tiểu thư Y Oa.”

“Người đàn ông keo kiệt.” Y Oa trước mặt Linh thò một đoạn đùi đẹp đến kinh tâm động phách ra khỏi mặt nước, vươn tay vuốt nước lên đùi mình, động tác tràn đầy dụ hoặc: “Chỗ nhỏ bé đó của ta sao có thể so với căn hộ của ngươi, lúc bổn tiểu thư quay về, nhà đã cúp nước cúp điện rồi. Vẫn là chỗ ngươi tốt, đãi ngộ của quý tộc và bình dân đúng là không giống nhau mà.”

Linh khó khăn dời tầm mắt khỏi đoạn đùi trắng ngần kia, cậu quay đầu đi nói: “Thích thì dọn qua đây là được.”

“Ồ, ta có thể coi đây là lời mời không?”

Tiếng nước đại tác, Linh chợt thấy Y Oa phá nước đứng dậy, lại ngồi ngang lên người cậu. Lập tức, hai cơ thể tiếp xúc không chút trở ngại, khiến Linh lập tức có phản ứng.

Ánh mắt cậu lóe lên tia sáng, hung hăng nói: “Cô không nên trêu chọc ta.”

Y Oa cười ha ha: “Vậy ngươi muốn thế nào.”

Khắc tiếp theo, trong phòng tắm vang lên tiếng nước oanh long. Tiếng lớn đến mức cả căn nhà đều nghe thấy, khiến hai người Lily đang cầm tiện y cho Linh đứng ngoài phòng tắm nghe mà đầy vẻ hiếu kỳ.

Bên trong phòng tắm nước văng tung tóe, trong bồn tắm gần như có một phần ba nước đã tràn ra sàn nhà. Nhìn lại bồn tắm, Linh lại bị Y Oa dùng một tay ấn dưới đáy bồn, thân thể tuyệt đẹp của Y Oa bộc lộ trong không khí, đắc ý đối với Linh nói: “Ta đã nói rồi, ta muốn ở bên trên!”

Nói xong, cô hai tay ấn lên vai Linh, eo thân trầm xuống nặng nề. Khiến vùng tam giác kia của mình hoàn toàn thôn tính Linh. Linh chỉ thấy mình bị một đoàn ấm áp và hỏa nhiệt bao bọc thật chặt, hơn nữa theo sự lên xuống của Y Oa, ma sát sinh ra dòng điện du khoái khó mà diễn tả bằng lời lập tức chảy khắp toàn thân. Cậu không thể không thừa nhận, như những cao giai năng lực giả như Y Oa, cơ thể sở hữu tính đàn hồi và hoạt lực đáng kinh ngạc.

Sự chặt chẽ và hỏa nhiệt của cô, khiến Linh trong nháy mắt biến thành dã thú.

Tiếp theo là một trận đại chiến.

Linh xung kích cơ thể Y Oa, khiến cô rất nhanh toàn thân phát nóng lên. Tần suất của Linh từ chậm mà nhanh, lại từ nhanh biến chậm, sau khi lặp đi lặp lại như vậy, giữa nhanh chậm những tiết tấu khác nhau diễn biến ra, lại là cảm thụ mãnh liệt về mặt cảm quan. Y Oa lúc ban đầu, thần trí còn có thể giữ thanh tỉnh, còn thỉnh thoảng trêu chọc Linh vài câu. Nhưng theo chiến huống gia kịch, cô dần dần trở nên điên cuồng, và chủ động phối hợp tiết tấu của Linh.

Đến cuối cùng, cô đã không thể giữ được lý trí, chỉ biết dùng cơ thể mình bãi lộng ra những tư thế khác nhau, để nghênh hợp sự công kích của Linh. Linh đến lúc này, cuối cùng lộ ra một nụ cười, cậu từ thế hạ phong ban đầu, đã dần dần chiếm được thượng phong.

Thế là sau khi Y Oa phát ra tiếng kêu gấp gáp, Linh đột nhiên dừng động tác, và kiên quyết rời khỏi cơ thể cô. Cảm giác không hư đột nhiên khiến Y Oa thét lên một tiếng, cô quay đầu, hung hăng nói: “Cho ta!”

Linh lộ ra nụ cười ác độc, nói: “Cầu ta.”

Y Oa gầm giận một tiếng, như ác lang vồ tới. Linh nhanh chóng né tránh, chuyển đến phía sau cô, lại từ phía sau ôm chặt lấy cô. Đồng thời, cậu cúi đầu, cắn vào dái tai Y Oa. Hai tay Linh cũng không nhàn rỗi, dùng lực đạo khác nhau công kích đôi phong bão mãn cùng một nét yên hồng trên đỉnh phong loan của Y Oa.

Y Oa đang ở trạng thái kháng phấn, toàn thân đều trở nên mẫn cảm vô cùng. Dưới công thế của Linh, cô rất nhanh không hung được nữa, mềm nhũn nằm trong lòng Linh. Còn phải nhờ Linh đỡ cô, nếu không cô sẽ chống đỡ không nổi mà mềm nhũn ngã xuống đất.

Y Oa đột nhiên cười, nói: “Được rồi, ta nhận thua.”

Linh gật đầu, nói phía sau tai cô: “Thế này mới đúng.”

Lời nói vừa dứt, Y Oa liền cảm nhận được Linh mãnh liệt tiến vào từ phía sau mình. Nhất thời, thiên địa không hư lại trở nên sung túc.

Trận chiến đấu này, kéo dài đến hai giờ sáng. Khi hai người Linh bước ra khỏi phòng tắm, Lily và Bối Đế hai người đã ngồi dựa vào chân tường, không biết từ lúc nào đã ngủ thiếp đi.

Linh vô ngôn, sau khi thay thường phục, bế họ về phòng. Đương nhiên, đó là phòng của hai người họ.

Khi trở về phòng ngủ của mình, Linh phát hiện trên chiếc giường lớn, Y Oa đã ôm nhau mà ngủ. Hình như nghe thấy động tĩnh, Y Oa trên giường hàm hồ không rõ nói: “Đừng làm phiền ta, ngươi nếu không đủ, chúng ta ngày mai tiếp tục.”

Nhìn người phụ nữ mệt không chịu nổi mà vẫn đấu chí ngang dương này, Linh lắc lắc đầu, nhẹ nhàng đóng cửa cho Y Oa, bản thân Linh thì ra phòng khách ngủ một đêm.

Đã vào thu.

Mùa thu là mùa thu hoạch, thời đại cũ là như vậy, thời đại mới lại chưa chắc như thế. Lao động vất vả, đến mùa thu hạt lép không thu đó là chuyện thường thấy. Nhưng đối với Linh mà nói, vẫn là có thu hoạch.

Thi thể của An Cát Cổ Lực Đặc đã xử lý xong xuôi, phần lớn cơ bắp không dùng đến vì mang tính axit nên ngay cả chế biến thành thực phẩm thịt cấp thấp nhất cũng không thể. Chỉ có thể tiến hành giã nát nghiền bột, khiến nó thành thịt nê, và bán với giá cực rẻ cho những gia tộc hoặc công ty nuôi dưỡng dị biến thú kia. Phần thu nhập này cực kỳ thấp, thậm chí còn không bù nổi chi phí vận chuyển khí giới và lao động của công nhân trong mấy ngày qua.

Nhưng những râu thịt thô đại từng căn trên lưng Thâm Uyên Lĩnh Chủ lại bán được giá không tồi, dù là phòng thí nghiệm sinh hóa của gia tộc Hắc Mân Côi, hay là căn cứ sinh hóa dưới lòng đất của Asgard, đều có hứng thú với những điểm phát lực đặc thù trên những râu thịt này của An Cát Cổ Lực Đặc. Sau khi biết Bích Ngang Lệ Ti cũng có ý thu mua phần râu thịt này, Bổn đại phương từ bỏ cạnh tranh báo giá giữa gia tộc Hắc Mân Côi, nhưng Asgard lại thu mua đại não của Thâm Uyên Lĩnh Chủ.

Tuy nói đại não của sinh vật thâm uyên này đã bị Y Oa phá hủy, nhưng cấu tạo hoàn chỉnh vẫn còn, trừ vị trí của Trí Tuệ Xu bị Linh oanh ra một cái lỗ thủng ra, đại não của An Cát Cổ Lực Đặc vẫn miễn cưỡng được coi là hoàn chỉnh. Đương nhiên, vì là hàng tàn tật, số tiền Linh nhận được cũng không nhiều lắm.

Trừ hai thứ có giá trị hơn này ra, những thứ còn lại, như ngoại bì và cốt cách cũng bị một số công hán gia công da thuộc hoặc công hán chú tạo nhỏ ở Asgard thu mua mất. Ngoại bì của Thâm Uyên Lĩnh Chủ vô cùng kiên nhẫn, có thể chịu được áp suất nước biển sâu, hơn nữa điểm nóng chảy ở khoảng nhiệt độ cao ngàn độ, đây là nguyên liệu thượng hạng cho quân phục chiến thuật cao cấp. Còn về cốt cách của nó, vì mật độ xương lớn, nhưng cốt chất cực nhẹ nên cũng được một số nhà sản xuất vũ khí săn đón.

Mặc dù về giá cả thấp hơn đại não và râu thịt, nhưng hai loại nguyên liệu cộng lại, cũng là một con số khiến người ta tâm duyệt mục.

Một đầu Thâm Uyên Lĩnh Chủ bán ra linh linh tổng tổng các loại nguyên liệu, khiến Linh tổng cộng thu được khoảng tám triệu thu nhập. Đương nhiên, số tiền này có một phần là giá chiết khấu, dù sao Bổn cũng tốt, Bích Ngang Lệ Ti cũng vậy. Họ đều là những người ủng hộ mạnh mẽ nhất của Linh, cho nên lúc báo giá, Linh đều chiết khấu cho họ. Nếu không, thu nhập Linh nhận được ít nhất sẽ cao hơn khoảng hai phần.

Mà sau khi dọn dẹp đầu Thâm Uyên Lĩnh Chủ An Cát Cổ Lực Đặc này, căn cứ của Linh cuối cùng cũng thành hình. Căn cứ quân sự Ca Tát Khắc Tư diêu thân biến hóa, biến thành nơi đóng quân tổng bộ của Linh Điểm Khoa Kỹ. Ngay từ sau khi xác nhận căn cứ an toàn, công hán binh khí nằm ở tầng hai của căn cứ cũng bắt đầu đợt tác nghiệp đầu tiên. Mấy ngày thời gian, dưới sự giúp đỡ của gia tộc Hắc Mân Côi cung cấp, đợt vũ khí trang bị dây chuyền đầu tiên đã được sản xuất ra, vừa hay trở thành sản phẩm triển lãm trong ngày khai trương công ty hôm nay của Linh.

Sáng sớm hôm nay, Linh dậy sớm, dưới sự giúp đỡ của Lily và Bối Đế thay một bộ lễ phục chính thức. Hôm nay là ngày đầu tiên công ty khai trương, Linh tổ chức một buổi triển lãm và một buổi tiệc cocktail tại nơi đặt tổng bộ công ty. Bổn và Bích Ngang Lệ Ti đã nhận lời mời, ngoài ra còn có gần trăm quý tộc lớn nhỏ ở Asgard. Họ sẽ chứng kiến sự thành lập của Linh Điểm Khoa Kỹ, chứng kiến bước quan trọng nhất mà Linh bước ra trong đời!

Triển lãm vũ khí và tiệc cocktail tổ chức vào buổi tối, mà Linh cả ngày lại không hề tỏ ra nhàn rỗi. Trong tay cậu là danh sách dài dằng dặc những khách mời đã nhận lời. Danh sách do đội ngũ mưu lược của gia tộc Hắc Mân Côi tiến hành quy loại, phân ra làm ba cấp bậc: khách hàng VIP, khách hàng tiềm năng và khách hàng phổ thông. Linh sẽ dựa theo cấp bậc khác nhau, mà áp dụng thái độ và phương thức ứng đối khác nhau cho những người này.

Chỉ riêng những thứ này, đã khiến Linh tiêu tốn cả ngày trời. Mà điều này lại khiến Linh càng kiên định quyết tâm phải lôi kéo Tịch Ân lại đây, cậu xung phong hãm trận lông mày nhíu cũng không nhíu một cái, nhưng nói đến ứng thù và kinh doanh, Linh hiểu sâu sắc mình không phải là cái khối đó.

May mà, trong khách mời của yến hội hôm nay có tên của Tịch Ân. Linh quyết định tối nay dù thế nào, cũng phải thuyết phục Tịch Ân ở lại giúp mình một tay. Có người sáng lập Lôi Mỗ Đặc này giúp mình sắp xếp tốt công ty, thậm chí là các nghi sự nội bộ vương quốc sau này, thì Linh mới có thể rút ra thêm nhiều thời gian đi thăm dò hoang dã vô tận chưa biết kia.

Linh hiểu rất rõ, chiến trường của cậu ở trên hoang dã, chứ không phải ở giữa hương tân và tửu hội.

Đến lúc chạng vạng tối, khi tia sáng cuối cùng biến mất trên đường chân trời. Một đạo diễm hỏa màu lam trùng thiên dựng khởi trên hoang dã nơi căn cứ, thẳng đến độ cao vài trăm mét mới đột nhiên bùng nổ, tạc ra một đồ án thuần túy do diễm hỏa tạo thành.

Đó là đồ án một khẩu bộ thương và trường kiếm giao thoa, đồ án này, chính là tiêu chí sau này của Linh. Người thiết kế đồ án đến từ Bối Lý Ân, trong những người này của Linh, Bối Lý Ân có thể tính là một quý tộc chính thống. Cậu tuy không giỏi vẽ tranh, nhưng đối với lý niệm mà quý tộc yêu thích thì hiểu rất rõ. Sau khi bản thảo do chính Bối Lý Ân vẽ được các nhà thiết kế chuyên nghiệp gia công, liền có tiêu chí này hiện tại.

Tiêu chí rất giản khiết, nhưng lại đơn giản minh bạch nói cho người ngoài biết đây là công ty tính chất gì. Đồ án này kiêm cụ cả việc giải thích lý niệm, cũng như định vị tương lai của công ty. Khi đồ án biến mất, là một màn biểu diễn pháo hoa nhỏ. Pháo hoa tuy không hoa lệ như yến tiệc khánh công ở Asgard ngày đó, nhưng làm màn khai nghiệp của công ty Linh Điểm Khoa Kỹ, cũng như màn khai màn của triển lãm tiệc cocktail, thì đã thừa sức.

Đêm hôm nay, hoang dã tạm thời cáo biệt sự tịch tĩnh của những ngày qua. Từng chiếc xe sedan cải trang của thời đại cũ chạy qua trên hoang dã, hướng chỉ của dòng xe, chính là nơi pháo hoa thịnh khai.

Đây sẽ là một đêm không bình phàm!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:361
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Thần Nhiên

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.