[TIÊU HỀ]: Chương 908: Ai chơi ai
“Tên sư phụ hỗn đản không đàng hoàng nhà anh, anh đi chết đi cho tôi!!” Khương Cẩn Điệp hậm hực quát vào điện thoại.
Cũng may là Mục Phi đã cúp điện thoại, chứ nếu hắn không cúp, cô tuyệt đối không dám làm càn như vậy.
Sau khi quát xong, cô vội vàng vứt điện thoại sang một bên, lúi húi tìm kiếm chìa khóa xung quanh.
Mặc dù cô có chút tính tình nóng nảy, nhưng cô cũng không phải ngốc nghếch, cô biết Mục Phi không thể nào thực sự nhốt cô ở đây suốt một tuần được. Hơn nữa nghe từ lời nói của hắn, chìa khóa chắc chắn ở gần đây, nhất định ở nơi cô có thể sờ tới.
Thế nhưng dù có biết điều này, cũng đủ khiến cô đau khổ rồi.
Vốn dĩ cô đã sắp nhịn không nổi nữa, bây giờ lại thêm màn tìm chìa khóa giày vò này, vùng bụng dưới giống như một quả bóng nước sắp đến giới hạn, có khả năng phát nổ bất cứ lúc nào.
Chính vì cảm nhận được sự đau đớn trên người, cô bây giờ thậm chí có cả ý định cắn chết Mục Phi.
'Sư phụ, anh đúng là một tên đại hỗn đản...'
'Áy, ây da, đau quá, sắp nhịn không nổi nữa rồi...'
'Đáng ghét, rốt cuộc giấu ở đâu chứ?'
'Sư phụ hỗn đản, anh cứ đợi đấy, từ giờ trở đi, anh hãy cầu nguyện đừng để rơi vào tay tôi đi. Nếu thực sự có hôm đó, tôi sẽ ép anh uống cạn một thùng bia mà không cho anh đi vệ sinh, tôi, tôi nhịn chết anh luôn!!'
'...'
Khương Cẩn Điệp vừa bận rộn tìm chìa khóa, vừa vẽ vòng tròn trong lòng nguyền rủa Mục Phi.
'Hu hu, không được rồi không được, sắp, sắp trào ra rồi...'
Và ngay khi cô cảm thấy con đê sắp sửa vỡ tung, cuối cùng cô cũng sờ thấy một chùm chìa khóa dưới chiếc gối nằm mấy ngày nay của mình.
"Tìm thấy rồi, cuối cùng cũng tìm thấy rồi..." Lúc này Khương Cẩn Điệp có xúc động kích động đến phát khóc.
Cô vội vàng mở chiếc còng ở mắt cá chân ra, sau đó cũng chẳng màng đi giày nữa, cứ thế chân trần đứng dậy, ôm bụng dưới chạy thẳng về hướng nhà vệ sinh.
Ngay sau đó, từ trong nhà vệ sinh phát ra một âm thanh "suối chảy róc rách" vô cùng mạnh mẽ, hơn nữa âm thanh này kéo dài rất lâu, gần một phút sau tiếng nước chảy mới dần dần dừng lại.
"Hu hu, sư phụ hỗn đản, quá mức biết cách hành hạ người khác, đồ hỗn đản!!" Khương Cẩn Điệp ngồi trên bồn cầu, miệng vẫn không quên mắng Mục Phi. Cô đưa tay lau khóe mắt mới phát hiện ra, ban nãy vì vội quá mà cô đã tuôn cả nước mắt rồi.
Mặc dù mắng rất hung dữ, nhưng cô lại quên mất, chiêu trò mà cô từng nghĩ ra lúc trước nào là roi da, nến sáp, bột ngứa, còn ác độc hơn cả Mục Phi nhiều.
Giải quyết xong vấn đề sinh lý, Khương Cẩn Điệp cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều. Cho đến lúc này, cô mới ngửi thấy trên người mình nồng nặc mùi rượu và mùi chất nôn. Hơn nữa do di chứng say rượu, cổ và sau lưng cô cảm thấy khá khó chịu.
"Hầy, thôi bỏ đi, hơi sức đâu mà tức giận với tên sư phụ hỗn đản đó chứ, không thèm nghĩ đến hắn nữa, đi tắm cái đã..."
Cô lầm bầm tự nói, bật bình nóng lạnh lên, chuẩn bị lát nữa sẽ ngâm mình thật thoải mái.
"Ục~~~"
Đúng lúc này, một tiếng động kỳ lạ phát ra từ bụng cô.
Âm thanh này không phát ra thì thôi, vừa nghe thấy tiếng động đó, Khương Cẩn Điệp lập tức cảm thấy bụng dưới trống rỗng, đói cồn cào.
“Tên hỗn đản sư phụ này, thật là đáng ghét, chỉ biết uống rượu, chẳng thèm cho tôi ăn chút gì cả...” Cô vừa xoa bụng vừa mắng chửi Mục Phi.
Nhìn dáng vẻ đó của cô, cứ như thể người uống rượu suốt ngày hôm qua không phải cô, mà là Mục Phi vậy.
Cô theo thói quen bước vào phòng bếp, mở tủ lạnh ra.
“Hả!”
Vừa mở tủ lạnh ra, cô liền ngẩn người, bởi vì trên cánh tủ lạnh có dán một mảnh giấy nhỏ.
Cô xé mảnh giấy xuống, đọc những dòng chữ bên trên. Theo từng chữ lướt qua, vẻ mặt buồn bực trên mặt cô dần biến mất, thay vào đó là một nụ cười nhạt.
Nụ cười của cô thật ấm áp, ngọt ngào. Trông cô có vẻ như vô cùng hài lòng.
'Biết ngay là em thế nào cũng lục tìm đồ ăn nhanh cho xem!! Không biết là ăn mấy thứ đó không tốt cho sức khỏe lắm sao, đừng ăn nữa, trong ngăn mát tủ lạnh có sủi cảo đấy, tự nấu mà ăn!!'
'Không biết nấu phải không? Học tập cho kỹ vào, cho nước vào nồi trước, nước sôi thì thả sủi cảo vào, đợi nước sôi trào lên thì...'
Đặt mảnh giấy xuống, cô mở ngăn mát tủ lạnh ra, kéo ngăn ở giữa ra xem, bên trong toàn là sủi cảo được xếp đầy ắp. Hơn nữa chiếc nào chiếc nấy trông giống như những nén vàng nhỏ, đáng yêu làm sao.
Nhìn thấy đống sủi cảo này, Khương Cẩn Điệp ban nãy còn hận Mục Phi thấu xương, thế mà lúc này lại có chút hận không nổi nữa rồi!! Số sủi cảo này phải có đến cả trăm cái, từ việc làm nhân, nhồi bột cho đến gói ghém, chắc chắn đã phải tốn công tốn sức suốt nửa đêm.
Một chàng trai có thể vì mình mà làm đến mức độ này, bất kỳ người con gái bình thường nào cũng sẽ cảm động.
Khương Cẩn Điệp cũng vậy, lúc này cô cảm thấy trong lòng mình vừa nóng vừa ấm, nỗi hận thù dành cho Mục Phi đã vơi đi hơn nửa.
'Hóa ra, món quà mà anh ấy nói chính là cái này đây...' Khương Cẩn Điệp thầm nghĩ với sự xúc động trong lòng.
---❊ ❖ ❊---
Mười phút sau.
"Ha ha ha, thành công rồi, bổn cô nương đây thực sự đã thành công rồi..." Khương Cẩn Điệp bưng một bát sủi cảo... chính xác mà nói, là một hỗn hợp gồm sủi cảo và mì miếng, mặt đầy phấn khích tự lẩm bẩm.
Nếu lúc này Mục Phi mà ở đây, thể nào hắn cũng sẽ mỉa mai cô một trận cho xem: 'Em đang ăn sủi cảo hay là canh mì vằn thắn thế?'
Thế nhưng có thể làm ra được thành phẩm thế này, Khương Cẩn Điệp đã cảm thấy vô cùng mãn nguyện với bản thân rồi.
Cô gắp một chiếc sủi cảo, chấm chút giấm rồi cho vào miệng, sau đó kinh ngạc mở lớn đôi mắt: "Ưm, ngon quá!! Ngon tuyệt cú mèo luôn..."
"Haha, bổn cô nương đây quả nhiên vẫn có thiên phú nấu nướng nha!! Lần đầu tiên nấu sủi cảo mà đã ngon thế này rồi, mình quả thật là thiên tài mà!"
Cô đắc ý cười lớn, sau đó cúi đầu, "húp sùm sụp", ăn ngấu nghiến một cách chẳng giữ hình tượng gì cả.
Vài phút sau, một tô sủi cảo lớn đã bị Khương Cẩn Điệp tiêu diệt sạch bách.
"Hô~~ No quá đi mất~~"
Cô tựa lưng vào ghế sofa, khẽ xoa chiếc bụng đã hơi nhô lên của mình, vẻ mặt vô cùng mãn nguyện.
Vốn dĩ Mục Phi chơi xỏ cô như vậy, cô rất oán hận hắn.
Nhưng sau khi biết Mục Phi đã gói sủi cảo cho cô giữa đêm hôm khuya khoắt, lại thêm việc được ăn uống thỏa mãn thế này, "nỗi hận" dành cho Mục Phi trong lòng cô đã vơi đi phần lớn.
“Hầy, tuy cái tên sư phụ này hơi không đàng hoàng một chút, hơi sắc mầu một chút, nhưng... nhưng đối với tôi vẫn khá là tốt... ợ~~”
Tên này nói được nửa chừng thì nấc lên một tiếng.
“Thôi bỏ đi, vốn định dạy cho anh ta một bài học ra trò, nhưng nể tình anh ta đã chăm sóc mình suốt đêm lại còn gói sủi cảo cho mình, tôi đây đại lượng không chấp tiểu nhân, tha thứ cho anh ta vậy...” Khương Cẩn Điệp xua xua bàn tay nhỏ bé, ra vẻ “người lớn rộng lượng”.
Cô vừa dứt lời thì nghe thấy từ trong nhà vệ sinh truyền đến một tiếng ‘tít~~’.
“Hừm, nước cũng đun xong rồi, tuyệt quá, đi tắm thôi...”
Cô tự lẩm bẩm, ba cẳng hai chân cởi sạch áo ba lỗ, quần đùi, áo ngực cùng quần lót trên người ra, tiện tay vứt bừa đi đâu không biết, cứ thế để mặc thân thể trần trụi với những đường cong quyến rũ, lắc lư đôi chân thon dài bước về phía phòng vệ sinh.
"Được ăn no nê rồi đi ngâm bồn một trận, đúng là một loại hưởng thụ nha..." Khương Cẩn Điệp vừa xả nước vừa vui vẻ tự lẩm bừng.
“Á!”
Và đúng lúc nước tắm đã xả xong, cô chuẩn bị bước vào bồn tắm thì bỗng nhiên khựng lại.
Vì góc độ thuận lợi, cô nhìn qua hình phản chiếu trong chiếc gương phía sau, phát hiện trên lưng mình hình như có thêm thứ gì đó.
Cô lùi lại một hai bước, tiến sát vào gương.
Và khi nhìn rõ thứ kỳ lạ sau lưng mình, khóe miệng cô không khỏi giật giật, bởi vì ở vị trí thắt lưng phía sau, chình ình xuất hiện ba chữ lớn.
'Tôi là đồ heo.'
Trong nhà cô ngoài trừ chính cô ra thì chỉ có Mục Phi từng đến, ba chữ này do ai viết, kết quả đã quá rõ ràng.
“Cái tên khốn kiếp này...” Khương Cẩn Điệp siết chặt nắm đấm nhỏ, hậm hực nghĩ.
Vừa nhìn thấy ba chữ này, thiện cảm của Khương Cẩn Điệp đối với Mục Phi - người mà ban nãy còn vô cùng cảm kích - lập tức giảm đi một nửa.
Và mọi chuyện vẫn chưa dừng lại ở đó, khi cô quay người lại và nhìn vào "mặt trước" của cơ thể ngọc ngà, cô suýt chút nữa tức đến ngất xỉu.
Toàn bộ vùng bụng của cô bị vẽ một hình chiếc đầu heo to đùng, cái đầu heo đó còn đang cười rất tươi.
Thực ra nếu Mục Phi đổi thành một họa tiết khác để vẽ, cô cũng sẽ không tức giận đến thế. Nguyên nhân là vì lúc này nhìn chiếc đầu heo trong gương, cô cứ có cảm giác cái đầu heo đó đang nhạo báng chính mình vậy.
“Hộc~~ Hô~~” Khương Cẩn Điệp tức đến mức lồng ngực phập phồng lên xuống.
Thế nhưng càng làm vậy cô lại càng tức hơn, bởi vì cô cử động mạnh như thế, chiếc đầu heo trên bụng cô cũng phập phồng theo, hiệu ứng trực quan trông hệt như đang ngửa cổ cười lớn vậy.
"Tức, tức chết tôi mất, tức chết tôi mất rồi!"
Nhìn hình đầu heo này, sự cảm kích đối với Mục Phi trong lòng Khương Cẩn Điệp đã tan thành mây khói.
"Đồ hỗn đản, tôi tuyệt đối sẽ không tha cho anh đâu!!" Khương Cẩn Điệp tức giận lầm bầm, với lấy xà phòng và khăn tắm để kỳ cọ chiếc đầu heo trên người.
Thế nhưng kỳ cọ một hồi, cô lại ngẩn người lần nữa, bởi vì cô phát hiện ra cách này hoàn toàn không có chút tác dụng nào. Hình đầu heo đó giống như được khắc sâu lên người cô vậy, cho dù cô có chà xát thế nào đi nữa thì nó vẫn trơ trơ ra đấy không hề dịch chuyển.
Cho đến lúc này, cô mới chợt nhớ ra, hình như lúc trước khi mình muốn chơi xỏ hắn, cô đã tình cờ lục tìm được một lọ mực "chơi khăm" không thể tẩy rửa ở nhà.
Lúc đó, cô còn vô cùng phấn khích, muốn bắt chước Nhạc Phi xăm bốn chữ lên lưng hắn, hơn nữa nội dung xăm gì cô cũng đã nghĩ xong xuôi hết cả rồi.
Nhạc Phi xăm "Tinh trung báo quốc".
Mục Phi thì xăm "Vô sỉ hạ lưu".
Ừm, quả thực là một cặp trời sinh.
Ai mà ngờ được rằng mình chơi xỏ người ta không thành, ngược lại còn bị hắn chơi cho một vố đau đớn.
Nhìn hình đầu heo đang cười nhạo mình trên người, Khương Cẩn Điệp thực sự tức đến mức "đau gan", cô thậm chí còn có cảm giác muốn giết người đến nơi rồi.
"Sư phụ hỗn đản, tôi, tôi, tôi muốn giết anh!!" Khương Cẩn Điệp quơ quơ nắm đấm nhỏ, tức tối hét lên.
---❊ ❖ ❊---
"Hắt xì~~~"
Cùng lúc đó, Mục Phi đang ở trên máy bay bỗng hắt xì một cái.
"Hừm~~" Hắn xoa xoa cái mũi.
'Ước chừng... bây giờ con nhỏ bạo lực đó sắp bị mình chọc cho phát điên rồi nhỉ, ha ha...' Mục Phi thầm đoán.
"Hì hì hì hì..."
Và cứ nghĩ đến vẻ mặt tức tối đến phát cuồng của Khương Cẩn Điệp, trong lòng Mục Phi lại trào lên một cảm giác sảng khoái của việc trả thù. Cảm giác sảng khoái ngập tràn ấy khiến hắn bật cười thành tiếng lúc nào không hay.
"Ực..."
Hồng Tố Phân ngồi cạnh Mục Phi, nhìn thấy nụ cười âm hiểm và có phần đê tiện của hắn, cô không khỏi khẽ rùng mình một cái.
'Chắc là... lại sắp có nhà ai đó gặp vận đen rồi đây...' Hồng Tố Phân thầm đoán trong lòng.
---❊ ❖ ❊---
Lần trước, khi Mục Phi từ Mexico trở về Tân Nam, cậu đi chuyến máy bay riêng của gia tộc Lopez, chuyến hành trình đó tiêu tốn tổng cộng hơn hai mươi tiếng đồng hồ.
Còn lần này, hành trình của nhóm người Mục Phi còn phức tạp hơn lần trước rất nhiều.
Bởi vì từ Hoa Quốc không có chuyến bay thẳng nào đến Mexico, bọn họ buộc phải xuất phát từ Bắc Đô bay đến Gia Cảng (Canada), quá cảnh tại Ôn Thành (Vancouver) của Canada, rồi từ đó mới bay tiếp đến Mexico. Cả chặng đường này vô cùng quanh co trắc trở.
Và phải đến hơn ba mươi tiếng đồng hồ sau, nhóm người Mục Phi, Hồng Tố Phân cùng vài kỹ sư mới đặt chân đến Mexico...