Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 3646 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 952
Có người theo dõi? (Thượng)

❊ ❊ ❊

“Nhược y, lúc đi đến tẩm thất của em hồi chiều, cái tên mặc váy liền thân ngắn cũn cỡn kia, không bắt nạt em chứ?” Tặng quà được nửa chừng, Mục Phi chợt nhớ ra vấn đề này, liền cất giọng hỏi.

“Hả?”

Nghe lời Mục Phi, Lâm Nhược y nãy giờ vẫn đang mỉm cười không khỏi khựng lại một nhịp, trên mặt lộ vẻ hơi khó xử.

“Anh, anh nói Ngân Linh sao? Bọn em đều là chị em chung một tẩm thất, cậu ấy lại sao có thể bắt nạt em chứ?” Lâm Nhược y cười đáp.

Lâm Nhược y không phải là người biết diễn kịch hay giỏi che giấu. Dù ngữ khí của cô rất bình tĩnh, nhưng Mục Phi vẫn có thể nhìn ra cô ít nhiều có chút ‘vấn đề’.

“Nhược y, anh chính là bạn trai của em, em không thể nói dối anh, biết chưa?”

Mục Phi nói, hai tay khẽ đặt lên bã vai cô, để cô nhìn thẳng vào mình, “Cho nên, em nói thật cho anh biết, rốt cuộc cậu ta có bắt nạt em không?”

“Được rồi được rồi, kể cho anh nghe là được chứ gì, anh đừng có trừng mắt nhìn người ta như thế chứ.”

Lâm Nhược y ban đầu không nói gì, nhưng cô thật sự không chịu nổi ánh mắt nóng bỏng của Mục Phi, cuối cùng đành thỏa hiệp, giải thích: “Đúng là lúc đầu cậu ấy rất không thích em, em cũng không biết tại sao. Bệnh cạnh đó, cậu ấy… đỉnh lắm cũng chỉ là không thèm để ý đến em, thỉnh thoảng nói móc em vài câu mà thôi. Ngoài những chuyện này ra thì chẳng có gì nữa, em cảm thấy… đó cũng không tính là bắt nạt gì đâu…”

Nghe vậy, sắc mặt Mục Phi không khỏi chùng xuống.

“Này này, A Phi, anh đừng vội giận, đừng vội giận, em còn chưa nói hết mà…”

Lâm Nhược y thấy Mục Phi ‘trở mặt’, chỉ sợ anh vì bốc đồng mà lại làm ra chuyện gì, vội vàng giải thích thêm: “Em đã nói rồi, cậu ấy chỉ thế lúc đầu thôi. Về sau, qua quá trình tiếp xúc, em phát hiện con người cậu ấy ngoài cái miệng hơi cay độc ra, thì thực chất bản tính không đến nỗi nào…”

“Bây giờ cậu ấy không còn như lúc mới quen, thỉnh thoảng lại nói này nói nọ về em nữa. Ngược lại, quan hệ của bọn em rất tốt. Lần này tẩm thất tổ chức ra ngoài ăn uống, ca hát, chính là do cậu ấy đề nghị đấy…”

Đặc điểm lớn nhất của Mục Phi chính là không thể nhìn người bên cạnh mình chịu ấm ức, chịu bắt nạt. Đó vừa là ưu điểm, đồng thời cũng là khuyết điểm của cậu.

Vừa rồi khi nghe Lâm Nhược y nói bị bắt nạt, cậu quả thật giận sôi gan, chỉ hận không thể lôi cô con gái kia ra trân trận – tuy rằng từ trước tới nay cậu chưa từng đánh phụ nữ.

Cho đến khi nghe hết những lời sau của Lâm Nhược y, cậu mới thở phào một hơi dài.

“Hô, thế thì còn tạm được…”

Mục Phi khẽ nhéo đôi bàn tay nhỏ nhắn mềm mịn của Lâm Nhược y hai cái, “Nếu có ai bắt nạt em, nhất định phải nói cho anh biết, rõ chưa?”

Cảm nhận được sự quan tâm đong đầy trong ánh mắt Mục Phi, đáy lòng Lâm Nhược y dâng lên một chút hạnh phúc ngọt ngào.

“Vâng, em biết rồi ạ.” Cô mím môi mỉm cười, ngọt ngào đáp lời.

“Đúng rồi, A Phi, em cũng có quà tặng anh này.” Lâm Nhược y ôm chiếc túi xách mang theo bên mình, kéo khóa, lục lọi tìm kiếm đồ vật bên trong.

“Cho anh này.”

Cô đưa hai quả táo bình an đã được gói ghém cẩn thận, đỏ đến mức gần như chuyển sang sắc trầm vào tay Mục Phi, “A Phi, đợi tối trời tối hẳn rồi hãy ăn nha. Còn cái kia là dành cho tiểu manh muội muội…”

“Hì hì, cảm ơn em.” Mục Phi vừa nói, vừa nhận lấy hai quả táo.

Dù buổi trưa cậu đã nhận được không ít quả táo, nhưng nhận quà từ bạn gái với việc nhận quà từ ‘người không liên quan’, cảm giác hoàn toàn khác nhau.

“Vẫn còn nữa…”

Lâm Nhược y nói, rồi lại xách một chiếc túi lớn đựng quần áo từ bên cạnh sang, mở ra, lấy từ bên trong ra ba chiếc túi nilon đựng trang phục.

“A Phi, nhìn xem, có thích không?” Cô giơ một bộ quần áo trong số đó ra, hỏi Mục Phi.

Đây là một chiếc áo nỉ hoạt hình hình chú khỉ mỏ rộng, trên nền áo màu tím, một chú khỉ hoạt hình ngốc nghếch đang ngước nhìn ra ngoài với vẻ mặt đầy ngơ ngác.

“Ồ, trông khá đẹp đấy chứ…”

Mục Phi nhận lấy bộ quần áo, rồi lại chỉ vào trang phục của Lâm Nhược y, “Bộ áo này của anh, hình như giống hệt bộ của em phải không? Đây là đồ đôi à?”

Khuôn mặt xinh xắn của Lâm Nhược y đỏ bừng lên, “Đồ, đồ đôi gì chứ, chỉ, chỉ là áo nỉ bình thường thôi mà…”

Cô vừa nói, vừa ướm chiếc áo lên bờ vai Mục Phi để đo kích thước, “Cũng được, kích cỡ vừa vặn lắm…”

Đúng lúc cô đang ướm thử, Mục Phi bỗng phát hiện ra một vấn đề.

“Này Nhược y, hai bộ kia… hình như cũng giống y hệt bộ hai chúng mình mặc nhỉ? Mấy cái đó dùng để làm gì thế?” Mục Phi hiếu kỳ hỏi.

“Cái, cái đó, một bộ là cho tiểu manh muội muội, còn bộ kia là…”

Ai ngờ khi cậu hỏi vậy, mặt Lâm Nhược y càng đỏ hơn, phải tốn bao nhiêu công sức cô mới thốt ra được câu: “Là tặng cho Tuyết tỷ…”

‘Tuyết, Tuyết tỷ?’

Vừa nghe đến đây, tâm trí Mục Phi bỗng chốc ‘hẫng’ đi một nhịp, ‘Cái… Cái này rõ ràng là đồ đôi, mang cho Tiểu Manh thì không nói làm gì, lại còn có cả phần của Tuyết tỷ nữa, cô… cô ấy có ý gì đây? Chẳng lẽ cô ấy biết chuyện gì rồi sao?’

Phản ứng đầu tiên của Mục Phi là tim đập thình thịch, vô cùng lo lắng. Cảm giác ấy giống y hệt như một ông chồng ngoại tình bị vợ về tra khảo vậy.

Nhưng ngẫm lại, lúc cậu hôn Hạ Tuyết hình như bị cô bắt gặp ngay tại trận mà.

Thế này thì có chút ‘bất thường’ rồi.

Nhược y tuy ít nói, nhưng tuyệt đối không phải kẻ ngốc. Hơn nữa chuyện đó đã bị nhìn thấy, cho dù là một cô gái ngốc nghếch đến đâu đi nữa thì cũng phải nhận ra chút manh mối chứ, sao có thể không đoán ra được cơ chứ?

Thế nhưng sau đó, Nhược y chưa từng hỏi cậu bất cứ điều gì.

Ngược lại, tình cảm giữa cô và cậu thậm chí còn tiến thêm một bước. Đối với Tuyết tỷ, cô vẫn lễ độ và có phần kiêng dè như trước, hoàn toàn không hề tỏ chút bất mãn nào.

Cộng thêm việc… hôm nay cô mua đồ đôi mà lại mang cả phần của Tuyết tỷ…

Nghĩ đến đây, mắt Mục Phi chợt sáng bừng lên, trong lòng dâng lên cảm giác ‘gió xuân thổi qua, trăm hoa đua nở’. Cảm giác đó không đơn thuần chỉ là vui vẻ hay hạnh phúc nữa, mà là bất ngờ, là cuồng hỉ.

Ngay lập tức, một khung cảnh hiện lên trong đầu Mục Phi.

Trong tranh, cậu thoải mái ngồi trên chiếc ghế sô-pha lớn, tay trái tựa vào người Hạ Tuyết đang nhẹ nhàng đấm bóp chân cho mình, tay phải ôm Lâm Nhược y đang đút đồ ăn cho cậu, còn phía sau, Hứa Tiểu Manh đang dùng đôi bàn tay nhỏ nhắn mềm mại bóp vai giúp cậu.

Nghĩ đến viễn cảnh này, Mục Phi cảm thấy cuộc sống hạnh phúc tay ôm trái ấp phải có lẽ chẳng còn cách cậu bao xa nữa.

“Ha, ha ha ha ha…”

Mục Phi đang mải ‘tưởng tượng’ đến mức quên mất mình đang ở đâu, vô thức bật cười thành tiếng.

Lâm Nhược y nhìn nét mặt ‘gian tà’ đầy hàm ý của Mục Phi, sao lại không biết cậu đang nghĩ gì chứ.

“A, A Phi, anh, anh đang nghĩ gì thế hả?”

Lâm Nhược y thẹn quá hóa giận khẽ cấu cậu một cái, hờn dỗi nói: “Em đã nói rồi, đó không phải đồ đôi, chỉ là áo nỉ bình thường thôi!!”

“Anh đang nghĩ gì á? Hì hì…”

Mục Phi cười gian tà, “Nhược y, chẳng lẽ em biết… anh đang nghĩ gì sao? Vậy em nói xem, anh đang nghĩ gì nào?”

Nghe vậy, Lâm Nhược y càng thêm ngượng ngùng.

Nhìn nụ cười đểu cáng của Mục Phi, cô biết chắc chắn cậu đang nghĩ đến chuyện đen tối nào đó. Nhưng cho dù cô có đoán được đi chăng nữa thì cũng chẳng thể thốt nên lời!

“Ai, ai mà biết anh đang nghĩ gì chứ? Nhưng… nhưng nụ cười của anh đê tiện như thế, nhìn là biết không có ý tốt rồi!” Lâm Nhược y đỏ bừng mặt nói.

“Hì hì, không biết ư? Em thực sự không biết, hay là đang giả vờ không biết thế?” Mục Phi cười cợt hỏi.

“A Phi, anh, anh còn nói nữa à?”

Lâm Nhược y bị vạch trần tâm sự, quả thực thẹn đến mức không chịu nổi, cô giậm chân một cái, giơ tay nhỏ đấm vào ngực Mục Phi, “Anh, anh đúng là đồ đại ác ma!”

“Ha ha ha”

Nhìn bộ dạng thẹn thùng đỏ bừng mặt của Lâm Nhược y, Mục Phi càng cười lớn hơn. Cậu rất thích trêu chọc cô, thích nhìn vẻ mặt thẹn thùng, ngượng ngùng của cô.

Trong chốc lát, bầu không khí trong phòng bao nhỏ vừa vui tươi vừa ‘hòa hợp’, vô cùng vừa vặn.

Nhưng đúng lúc Mục Phi và Lâm Nhược y – đôi tình nhân trẻ tuổi – đang đùa giỡn thân mật, thì một tiếng chuông điện thoại lại vang lên vô cùng lạc điệu.

“Hửm?”

Mục Phi đang ôm lấy vòng eo thon gọn của Lâm Nhược y, khựng tay lại, “Nhược y, điện thoại của em kìa.”

“Vâng, đợi em một lát nha.”

Lâm Nhược y nói, mò mẫm tìm điện thoại trong ba lô, ấn nút nghe.

“Alo? Đại tỷ?” Cô ngoan ngoãn đáp lời.

Dù Mục Phi không có ý nghe lén điện thoại của cô, nhưng những lời bên đầu dây kia vẫn truyền rõ vào tai cậu.

“Này Nhược y nha, mấy giờ rồi mà em còn chưa về? Không bảo cùng nhau đi tự học à?” ‘Đại tỷ’ bên kia nói.

“Hả? Chúng ta… chẳng phải hẹn nhau lúc sáu giờ rưỡi sao?” Lâm Nhược y khó hiểu hỏi.

“Cái con bé ngốc này, em xem bây giờ là mấy giờ rồi.”

Lâm Nhược y vẫn luôn không chú ý đến thời gian, lúc nhìn vào đồng hồ, khuôn mặt xinh xắn không khỏi hiện lên vẻ kinh ngạc: “Ôi chao, đã, đã hơn sáu giờ rồi ư…”

Cô và Mục Phi là một đôi tình nhân đang trong giai đoạn mặn nồng, lâu ngày gặp lại có bao nhiêu chuyện tâm sự nói mãi không hết, tự nhiên quên mất thời gian trôi qua. Kể từ lúc bước chân vào đây, đã hơn một tiếng trôi qua rồi.

“Đúng thế đấy. Nhược y à, tối mai và tối mốt chúng ta có hoạt động, hôm nay phải tranh thủ chút thời gian để bắt kịp tiến độ hai ngày tới mới được, em mau về đi.” Đại tỷ lại giục.

“Vâng, em biết rồi ạ.” Lâm Nhược y đáp.

“Ừ, chị đợi em ở ký túc xá, em về rồi chúng ta cùng đi phòng tự học, nhanh chân lên nhé.” Đại tỷ nói xong liền cúp máy.

Lâm Nhược y úp điện thoại xuống, quay đầu nhìn Mục Phi, trên khuôn mặt xinh xắn thoáng hiện vẻ áy náy: “Xin lỗi nha A Phi, em không thể ở bên anh lâu hơn được nữa, lát nữa em phải về rồi…”

“Thôi được rồi, anh hiểu mà.” Mục Phi xua tay ngắt lời cô.

Sau đó, chính cậu cũng lấy điện thoại ra xem giờ, “Em phải về trường trước sáu giờ rưỡi phải không? Vậy… chúng ta đừng ở đây nữa, anh còn phải mua ít đồ, đi thôi.”

“Vâng.” Lâm Nhược y đáp lời, đứng dậy mặc áo khoác, thu dọn đồ đạc.

“A Phi, anh muốn mua gì thế?” Lâm Nhược y vừa thu dọn vừa hỏi.

“Đồ bơi, mua cho Tiểu Manh một bộ đồ bơi.”

“Hả?”

Lâm Nhược y ngơ ngác chớp chớp đôi mắt to tròn, khó hiểu hỏi: “Bây giờ đang là mùa đông mà, có phải mùa thích hợp để đi bơi đâu, mua đồ bơi làm gì chứ?”

Mùa đông không phải là không thể bơi, nếu muốn bơi thì các nhà thi đấu bơi lội có rất nhiều, nhưng nơi đó thường chỉ có những người thực sự đam mê bơi lội mới đến.

Lâm Nhược y biết rõ, dù là Mục Phi hay Hứa Tiểu Manh, đều chẳng phải tín đồ bơi lội gì cả.

“Ách…”

Nghe câu hỏi này, Mục Phi hơi lúng túng.

Cậu chẳng lẽ lại nói thật rằng: ‘Mua đồ bơi là vì con nhóc ngốc Tiểu Manh đó cứ nằng nặc bắt anh tắm cùng trong phòng tắm’ đấy phỏng?

Cho nên, cậu đành phải đổi cách khác để giải thích.

“Cũng không có gì, chỉ là Tiểu Manh đột nhiên nổi hứng, cứ bắt anh phải dạy bơi trong phòng tắm thôi. Haizz, con bé này, bảo gì nghe nấy, chỉ là ham chơi quá cơ…” Mục Phi bịa chuyện.

Cũng may con nhóc ngốc Hứa Tiểu Manh bình thường vốn tinh nghịch, thỉnh thoảng lại nổi hứng làm ra mấy chuyện khiến người ta khóc dở mếu dở.

Điểm này Lâm Nhược y cũng biết, thế nên đối với lời giải thích của Mục Phi, cô không hề hoài nghi gì.

“Ồ, hóa ra là vậy. Vừa vặn trên đường quay về có hai cửa hàng dụng cụ thể thao, tiện đường luôn đấy…” Lâm Nhược y mỉm cười đáp.

Lúc hai người bước ra, trời đã tối mịt. Thế nhưng trên con phố nhỏ này, tiếng người huyên náo, ồn ào vô cùng, còn náo nhiệt hơn cả lúc ban chiều.

Hai người theo con đường cũ quay về, Lâm Nhược y đi trước dẫn đường, đi về phía một cửa hàng dụng cụ thể thao.

“Hửm?”

Thế nhưng mặc dù con phố rất ồn ào, Mục Phi vẫn phát hiện ra một điểm bất thường.

Cậu nhận ra, dường như… có người đang bám theo bọn họ…

[Dịch từ bản hv] ChuongId:946
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.