Đưa Lâm Nhược Y về trường xong, lại tiện tay nện cho tên Tống Đạt khốn kiếp kia một trận nhừ tử.
Tuy bị bám đuôi rất khó chịu, nhưng tâm trạng hiện tại của Mục Phi vẫn khá tốt, nguyên nhân chính là vì……
"Cái tên khốn kiếp họ Tống kia chụp không ít đâu nha, vậy mà có hơn bốn ngàn bức ảnh ** cơ đấy. Hì hì hì, lần này đúng là hời cho tôi rồi, mau mau, về nhà xem thử thôi……" Mục Phi nghĩ với vẻ mặt vô sỉ, trên mặt không kìm được mà lộ ra nụ cười đê tiện.
Thực ra ảnh mỹ nữ trên mạng của Mục Phi tìm một đống là ra, mấy cái kích thích hơn, gợi cảm hơn ảnh tên Tống Đạt chụp này thì không thiếu.
Nhưng con người ta, ai cũng có một cái tính xấu là tò mò về bí mật của người khác.
Chính vì thế, trên mạng những bức ảnh ** đó, những đoạn phim ** nào đó còn được ưa chuộng hơn cả những thứ do các công ty lớn hay chuyên gia quay chụp.
Mục Phi là một người đàn ông rất bình thường, tự nhiên sẽ có hứng thú với thể loại này.
Nhất thời, hắn có phần số ruột muốn mau chóng về nhà, xem rốt cuộc trong chiếc thẻ nhớ này có những thứ đặc sắc gì.
Mà cái tiếng cười dâm đãng cùng nụ cười đê tiện của hắn đã dọa cho mấy cô nàng nhát gan ở hai bên đường sợ đến mức vội lùi lại ở tư thế phòng bị, thậm chí có vài nam sinh còn vội vàng kéo bạn gái của mình sang một bên để tránh xa Mục Phi.
Rõ ràng, những người này đều coi Mục Phi là tên thần kinh rồi.
Mùa đông ngày ngắn, mới khoảng bảy giờ tối mà trời đã sớm tối mịt. Trời tối thì tối, trời lạnh thì lạnh, thế nhưng con phố nhỏ này lại càng thêm ồn ào và náo nhiệt hơn cả ban ngày.
Đối với những sinh viên thích chơi đùa và tràn đầy sức sống này, chập tối chính là thời điểm thích hợp để "xả" bớt năng lượng thừa thãi.
Lắng nghe những bản nhạc giáng sinh phát ra từ các cửa hàng hai bên đường, tiếng đùa giỡn trêu chọc của những người bạn đồng trang lứa xung quanh, nhìn nụ cười vui vẻ của cả tiểu thương lẫn các bạn sinh viên, một bầu không khí lễ hội nồng đậm lan tỏa, khiến tâm trạng người ta không kìm được mà trở nên tốt hơn.
Mục Phi cũng vậy.
Cho dù không có ai bầu bạn, hắn chỉ đi một mình trên con phố này, nhìn đông ngó tây thôi cũng thấy khá mới mẻ, không hề cảm thấy chán ngấy.
Nhưng dạo một hồi, Mục Phi phát hiện ra một đặc điểm. Đó là trên con phố này…… người bán táo, cả táo đỏ Mỹ sao mà nhiều thế không biết nữa!
"Bình an quả đây, bình an quả đây nha……"
"Bình an quả, táo Mỹ nhập khẩu, bán rẻ đây……"
"Bình an quả!! Soái ca mua một quả cho người nhà đi, đêm giáng sinh ăn bình an quả, cực kỳ may mắn đấy nhé……"
"……"
Cứ cách mười mấy mét là Mục Phi lại có thể nghe thấy những tiếng rao hàng tương tự. Người bán có tiểu thương, cũng có cả một số sinh viên đi làm thêm.
Nhưng rõ ràng, họ đã tính toán sai rồi, hôm nay người bán món này thực sự quá nhiều, phần lớn người đi dạo phố hỏi thì nhiều mà mua thì ít.
Thỉnh thoảng có người mua, cũng chỉ mua một hoặc hai quả mà thôi.
"Hì hì, thời buổi này, kiếm tiền đúng là không dễ chút nào mà……" Nhìn thấy tình cảnh này, Mục Phi bật cười tự lẩm bẩm.
"Hả?"
Nhưng hắn mới nói được nửa câu thì bỗng có một tiếng động thu hút sự chú ý của hắn.
"Quả bình an, bình an quả, thanh lý đây, tám tệ một quả……" Giọng nói của một cô gái truyền đến.
Rất nhiều khi, giọng nói của một người có thể đại diện cho tính cách của người đó.
Tính cách của ai đó yếu mềm, vậy thì khả năng cao là khi nói chuyện giọng sẽ nhỏ nhẹ, thầm thì, giống như Lâm Nhược Y.
Còn như người có tính cách hoạt bát, tốc độ nói chuyện của họ có lẽ sẽ rất nhanh, hơn nữa giọng cũng sẽ hơi lớn hơn một chút, giống như Mễ Bối Bối.
Mà giọng nói của cô gái này, tuy không quá lớn nhưng lại cực kỳ dứt khoát, từng chữ rõ ràng, nghe giống như tiếng chuông gió rungè rào liên hồi dưới làn gió hè thổi qua vậy. Vừa êm tai, trong trẻo, lại vừa mang đến cho người ta cảm giác 'tươi mới', 'không biết mệt mỏi'.
Giọng nói này không hẳn là cực kỳ hay nhưng rất có đặc sắc, ít nhất là Mục Phi nghe qua một lần liền ghi nhớ.
Mục Phi nghi ngờ nghĩ ngợi, quay đầu tìm kiếm nguồn gốc của âm thanh đó.
"Bình an quả, bình an quả bán rẻ đây" Người kia lại bắt đầu rao lên.
Mục Phi nương theo tiếng động nhìn lại, một bóng dáng thanh mảnh lọt vào tầm mắt hắn. Và khi nhìn rõ cách ăn mặc của người này, hắn lại một lần nữa cạn lời.
'Trời đất ơi, tôi nói này…… Hội trưởng Ngải Giai đại nhân, cách ăn mặc này của cậu…… cũng vi diệu quá mức rồi đấy chứ?'
Người đang rao bán kia chính là cô gái vừa đến Bắc Đô của Mục Phi vì giúp hắn bắt trộm mà việc buôn bán cũng không làm nổi — Hội trưởng câu lạc bộ bóng rổ trường Đại học Thanh Bắc, Ngải Giai.
Cũng giống như lần trước, cách ăn mặc của Ngải Giai này thực sự khiến Mục Phi không dám khen ngợi.
Lúc này Ngải Giai đeo một chiếc khẩu trang lớn trên miệng, che kín mít cả miệng lẫn mũi, chỉ để lộ ra hai con mắt có thần.
Trên đầu cô đội cái loại mũ bông màu xám mà mấy bà thím lớn tuổi mới đội, trên người mặc chiếc áo khoác lông vũ màu xám kiểu mấy bà thím lớn tuổi hay mặc, dưới chân đi đôi giày vải bông dày cộm cũng chỉ có mấy bà thím lớn tuổi mới mang, vô cùng cồng kềnh.
Toàn thân cô ngoại trừ chiếc quần jean là phù hợp với lứa tuổi này ra thì chẳng có lấy một món quần áo nào 'đàng hoàng'. Hơn nữa chiếc áo khoác lông vũ đó không biết đã mặc từ mấy năm trước rồi, trên người toàn là miếng vá, có chỗ còn bị 'thủng lỗ chỗ'.
Nói chung, cô mà mặc bộ 'trang phục' này lên thì muốn vi diệu bao nhiêu là vi diệu bấy nhiêu, hoàn toàn chẳng thể nhìn nổi.
Cũng may là Mục Phi có ấn tượng rất sâu sắc với giọng nói của cô, bằng không nếu cô không lên tiếng thì tuyệt đối Mục Phi sẽ không nhận ra nổi.
Hơn nữa, ngoài bộ dạng ăn mặc 'vi diệu' này ra thì hội trưởng Ngải Giai lúc này trông cũng có chút đáng thương.
Đúng vậy, chính là đáng thương.
Trước ngực cô lúc này đang đặt một chiếc thùng xốp giữ nhiệt, không cần nhìn cũng biết, bên trong chắc chắn đựng những quả bình an chưa bán được.
Mà mặc dù cô đã cố gắng hết sức để tiếp thị rồi nhưng không biết là vì người bán bình an quá nhiều hay là khách hàng bị bộ dạng ăn mặc 'vi diệu' của cô dọa sợ. Mục Phi đứng nhìn bên đó nửa ngày mà việc làm ăn của cô vẫn chưa 'khai trương', hoàn toàn không có ai thèm ngó ngàng tới.
Còn có một điểm nữa, đó là hôm nay trời khá lạnh.
Mặc dù nhiệt độ thấp thế này đối với Mục Phi mà nói thì không tính là 'chuyện gì to tát' nhưng đối với người bình thường thì đã rất lạnh rồi, đặc biệt Ngải Giai lại là một cô gái.
Nếu có thể đi lại vận động thì còn đỡ, đằng này cứ đứng chết trân một chỗ bán hàng không nhúc nhích, Ngải Giai bị đông đến mức run lập cập, chốc chốc lại rùng mình một cái. Cô đành phải nhảy nhót tại chỗ để tránh bản thân bị đông cứng.
Mục Phi không phải là người có lòng trắc ẩn quá cao nhưng khi nhìn thấy vẻ đáng thương của hội trưởng Ngải Giai đó, hắn cũng có chút không đành lòng.
Bởi vì trong lòng Mục Phi, Ngải Giai này trước là vì giúp hắn bắt trộm nên đã làm hỏng cả việc buôn bán. Sau đó đến trường lại còn chủ động đề nghị giúp hắn ôn tập.
Tuy mục đích căn bản của Ngải Giai là để mình giúp đỡ đội bóng nhưng Mục Phi lại cho rằng hắn giúp đội bóng là vì nguyên nhân của Võ Thường Cương, không liên quan gì đến Ngải Giai cả.
Cứ như vậy, Mục Phi luôn cảm thấy mình thiếu Ngải Giai một ân tình.
Chính vì thế, Mục Phi quyết định qua chào hỏi một tiếng, giúp cô một tay.
"Haizz, nể tình cậu đã giúp tôi, tôi cũng giúp cậu một tay vậy" Mục Phi lẩm bẩm, cất bước đi về phía Ngải Giai.
"Bình an quả bình an quả, bán rẻ đây, ban ngày bán mười lăm một quả bình an quả, bây giờ bán tám tệ thôi……" Lúc này, Ngải Giai rõ ràng vẫn chưa chú ý tới Mục Phi, cô vẫn đứng đó một tay cầm quả đã được đóng gói, không ngừng rao bán.
"Này, hội trưởng Ngải Giai……" Mục Phi bước tới, mang theo nụ cười trên mặt chào hỏi Ngải Giai.
Nhưng tình huống diễn ra sau đó lại khiến Mục Phi chán nản.
Theo phỏng đoán của hắn, thái độ của Ngải Giai khá hơn một chút thì có thể sẽ nói với hắn câu 'buổi tối vui vẻ' hay 'lễ hội vui vẻ' đại loại thế.
Cho dù thái độ không tốt thì ít nhất cũng có thể nói với hắn một câu, 'sao lại là cậu thế?'
Nhưng sự thật chứng minh, Mục Phi vẫn đánh giá quá cao bản thân rồi.
Ngải Giai đang rao bán ở đó, nghe thấy có tiếng động ngẩng lên nhìn thấy Mục Phi, ban đầu thì ngẩn ra một chút, sau đó không nói hai lời liền ném quả bình an vào thùng, ôm thùng cắm cổ chạy.
Động tác nhanh nhẹn của cô còn nhanh hơn cả dân tiểu thương nhìn thấy nhân viên quản lý đô thị nữa.
"Ơ……"g
Nụ cười trên mặt Mục Phi cứng đờ lại, hắn có cảm giác cơ mặt mình đang giật giật.
Đồng thời, trong lòng Mục Phi dâng lên một nỗi chán nản vô bờ bến.
'Tôi nói này Ngải đại hội trưởng, cậu có ý gì chứ, tôi là quỷ chắc, sao cứ thấy tôi là cắm cổ chạy thế?' Mục Phi cảm thấy lòng tự tôn của mình đã chịu phải đả kích nghiêm trọng.
'Muốn chạy á? Cửa sổ đâu ra, để tôi xem cậu chạy đi đâu.' Mục Phi nghĩ thầm, rảo bước đuổi theo.
Thực ra tốc độ của Ngải Giai đã rất nhanh rồi nhưng còn phải xem là so với ai nữa.
So với những tiểu thương bình thường thì cô quả thực rất nhanh, nhưng cô có nhanh thế nào đi nữa thì sao có thể nhanh bằng Mục Phi? Chưa chạy được mười mét đã bị Mục Phi từ phía sau đuổi kịp.
"Này này, chờ chút đã, chờ một lát……"g
Mục Phi vươn tay tóm lấy cánh tay đang ôm thùng của cô, khó chịu hỏi:
"Tôi nói Ngải đại hội trưởng này, cậu có ý gì thế? Cho dù có không ưa tôi đi chăng nữa thì cũng không đến mức câu nào cũng không thèm nói, quay lưng là bỏ chạy chứ nhỉ?"
"Ai, ai cơ? Ngải đại hội trưởng là ai chứ? Tôi không quen người mà cậu nói, cũng không quen cậu. Cậu, cậu cậu nhận lầm người rồi……" Ngải Giai cố tình dùng giọng trầm để nói, nói xong lại định bước đi:
"Cậu mau buông tôi ra, đừng làm lỡ việc làm ăn của tôi……"
"Thôi đi thôi đi, cậu đừng có giả vờ nữa……"
Mục Phi tự nhiên không thể buông cô ra, hơn nữa còn không chút lưu tình mà vạch trần cô:
"Vừa rồi tôi đã nghe thấy giọng của cậu rồi, cộng thêm chiều cao nổi bật hạc giữa bầy gà này của cậu nữa, muốn nhận lầm cũng khó lắm. Chỉ dựa vào hai điểm này thôi là tôi có thể xác định đó là cậu rồi, hội trưởng Ngải Giai."
Mục Phi vừa nói vừa nhấm mạnh từng chữ.
Thấy Mục Phi nói chắc nịch như vậy, Ngải Giai đành bất lực đảo mắt, cô biết mình không giả vờ tiếp được nữa rồi.
"Được rồi được rồi, là tôi thì tổng được chưa……"
Ngải Giai vừa nói, đôi mắt to tràn ngập vẻ đề phòng, nhìn đông ngó tây một lượt rồi lại vươn tay chỉ thẳng vào Mục Phi:
"Chỉ có một mình cậu thôi à?"
Câu hỏi này của cô ngược lại lại khiến Mục Phi thấy khó hiểu:
"Tôi á? Đương nhiên là tôi một mình rồi, không thì cậu nghĩ còn ai nữa?"
"Phù——"
Nghe thấy vậy, Ngải Giai thở phào nhẹ nhõm một hơi dài:
"May quá may quá……"
Cô đã 'may quá' rồi, nhưng nhìn thấy bộ dạng này của cô, Mục Phi lại càng thấy khó hiểu hơn, 'Cái tên này, rốt cuộc là đang đề phòng cái gì chứ?'
Nhưng Mục Phi cũng có sự tự lượng sức mình, hắn biết hội trưởng Ngải Giai này không ưa mình, có hỏi thì cô cũng sẽ không nói đâu, thế nên dứt khoát không hỏi nữa.
"Đúng thật là, sắp thi học kì đến nơi rồi mà vẫn còn rảnh rỗi ra ngoài lang thang cơ đấy……"
Đúng lúc Mục Phi đang suy nghĩ thì chỉ thấy Ngải Giai dùng ánh mắt khinh bỉ liếc hắn một cái:
"Này, cậu chính là cái người mà kỳ thi lần này chuyên ngành nào cũng phải đạt điểm tuyệt đối đấy nhé, cậu ôn tập thế nào rồi?"
"Ơ……"
Mục Phi cách nào cũng không nghĩ tới việc cô vừa mở miệng ra đã hỏi cái câu này:
"Tôi…… vẫn chưa bắt đầu ôn tập nữa……"
"Hừ, tôi biết ngay là cậu chỉ được cái 'ếch ngồi đáy giếng khoác lác cho lắm vào' thôi mà……"
Ngải Giai lại đảo mắt một cái, ánh mắt nhìn sang Mục Phi lúc này đã từ khinh bỉ chuyển thành khinh thường.
Rõ ràng, cô đã cho rằng Mục Phi đã bỏ cuộc rồi. Cô đã coi Mục Phi thành cái loại "nói giỏi hơn làm" chỉ biết khoa môi múa mép đó mất rồi……