“Giai Giai tỷ, có chuyện vui thế này, sao em có thể bỏ lỡ chứ? Hì hì...” Tài nữ nhỏ nghịch ngợm cười.
Hết cách với cô bé, Ngải Giai bất đắc dĩ lắc đầu. Không những kém cô bốn tuổi, lại còn thiếu kinh nghiệm xã hội, tài nữ nhỏ đứng trước mặt cô chẳng khác nào một đứa trẻ.
“Phải rồi, Giai Giai tỷ, hồi nãy chị đang nhìn cái gì thế?”
Tài nữ nhỏ nói xong mới nhớ ra, vừa rồi Ngải Giai cứ chăm chú nhìn về hướng sân khấu. Sự hiếu kỳ của cô bé cũng bị khơi gợi lên, bèn nhìn sang hướng sân khấu.
Lắng nghe màn biểu diễn của hai người trên sân khấu, cô bé cũng thấy hai kẻ đó hát khá hay.
“Ừm ừm, đừng bảo, hát nghe được phết chứ lị. Có vẻ như... tướng mạo cũng không tệ, khá là tuấn tú. Ê, chờ chút, hình như trên quần áo bọn họ có chữ, viết gì thế nhỉ?”
Tài nữ nhỏ vừa nói, vừa kiễng chân, trừng lớn đôi mắt nhìn về phía trước.
“Ha ha!!”
Đến khi nhìn rõ dòng chữ trên quần áo của Mục Phi và Tề Minh Tinh, cô bé càng cười vui vẻ hơn.
“Bản thân độc thân, hoan nghênh cưa cẩm? Loại quần áo này mà bọn họ cũng dám mặc lên sân khấu, đúng là to gan, đúng là biết cách troll, ha ha, buồn cười, buồn cười quá đi mất...”
Phải thừa nhận rằng, điểm cười của tài nữ nhỏ này khá thấp, chỉ một chút chuyện thế thôi mà đã khiến cô bé cười đến mức thở không ra hơi.
“Hầy, đúng là đứa trẻ phiền phức...” Ngải Giai lại một lần nữa hết cách với cô bé, bất đắc dĩ lắc đầu.
“Tài nữ nhỏ, em cứ xem đi, chị có chút việc, đi trước đây...” Ngải Giai nói, chào tạm biệt tài nữ nhỏ.
Nhưng cô còn chưa kịp quay người thì đã bị tài nữ nhỏ tóm chặt lấy, “Ấy ấy ấy, Giai Giai tỷ, chị định đi đâu đấy? Hai chúng ta lâu lắm rồi không gặp, sao chị vừa thấy em đã đi thế?”
“Không phải chị vừa thấy em là đi, chị có việc thật mà.” Ngải Giai giải thích.
Tài nữ nhỏ đảo đôi mắt to, nhỏ giọng hỏi, “Vậy... có thể nói cho em biết là chuyện gì không?”
Mối quan hệ của hai cô gái này vẫn khá tốt, nói chính xác hơn thì cô nàng tài nữ nhỏ có phần kiêu ngạo này, trong lớp chỉ có duy nhất Ngải Giai là bạn.
Ngải Giai suy nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn quyết định nói cho cô bé biết.
“Ghé tai lại đây...” Ngải Giai ngoắc ngoắc ngón tay với cô bé, thì thầm vài câu bên tai cô.
Nghe xong, đôi mắt đẹp của tài nữ nhỏ chớp chớp liên hồi, “Ấy ấy ấy, hình như... hình như rất thú vị đó nha. Hay là... để em đi giúp chị một tay!”
“Hả?”
Ngải Giai ngẩn người ra một chút, “Em không xem chương trình nữa à?”
“Hi hi, quản nó làm gì, vui là chính chứ. So với việc xem tiết mục, em vẫn thấy đi bán quần áo giúp chị thú vị hơn. Em từ trước tới nay chưa từng bán đồ bao giờ cả...”
“Nhưng mà...”
Ngải Giai còn định nói gì đó, tài nữ nhỏ đã có chút số ruột mà đẩy cô đi, “Giai Giai tỷ, chị đừng nhưng nhó gì nữa. Chính sự quan trọng hơn, đi thôi đi thôi...”
Ngải Giai cứ thế bị tài nữ nhỏ đẩy đi mất.
Hai đại mỹ nhân cấp hoa khôi đi cùng nhau, khiến các nam sinh xung quanh liên tục hướng ánh mắt nhìn theo.
Chỉ là Ngải Giai lại có cảm giác không tốt cho lắm.
‘Tại sao mình cứ có cảm giác... tên này mà tới, việc buôn bán của mình sẽ chẳng thành công nổi nhỉ?’
---❊ ❖ ❊---
“Ố ồ!”
Vừa bước xuống khỏi sân khấu, Tề Minh Tinh liền tung một quyền mạnh mẽ, biểu lộ trạng thái cực kỳ phấn khích.
“Mộc ha ha ha ha, thành công! Màn biểu diễn của chúng ta thành công quá rồi!” Nói xong, cậu ta lại giơ một bàn tay về phía Mục Phi, “Lão tam, làm một phát nào!”
“Hầy...”
Nhìn Tề Minh Tinh rõ ràng lớn hơn mình mấy tháng, nhưng lại cư xử giống trẻ con hơn cả mình, Mục Phi vô cùng bất đắc dĩ.
“Chát!” Cậu đành phải giơ tay ra, ‘đập tay ăn mừng’ với cậu ta.
“Dựa vào màn siêu phẩm phát huy vượt mức bình thường của anh em mình, chắc chắn sẽ làm say đắm trái tim vạn ngàn thiếu nữ. Cứ đà này, hì hì, tôi chỉ việc chờ thư tình của các muội muội thôi, tình yêu mới đang vẫy gọi tôi kìa!...”
“Lão tam, cậu nói xem tôi tìm bạn gái lần nữa thì nên chọn phong cách nào đây? Là kiểu dễ thương, hay kiểu thục nữ? Là tìm người cùng khóa, hay tìm sư tỷ đây?”
“Có vẻ như kiểu sư tỷ sẽ tốt hơn nhỉ? Người ta vẫn bảo con gái lớn tuổi sẽ biết chăm sóc người khác. Cậu thử nghĩ xem, sáng có người gọi dậy, trưa tối có người đưa cơm, sướng phát điên lên được chứ...?”
“Nhưng mà, hình như học muội nhỏ bé nép mình vào người cũng không tồi đâu nha, thực sự là đau đầu quá, nên chọn kiểu nào đây...”
“...”
Tề Minh Tinh ở đó luyên thuyên nhảm nhí, chìm trong trạng thái ‘động dục liên tục’.
Nụ cười dâm đãng của cậu ta khiến những người khác ở hậu trường đều nhìn sang với ánh mắt vô cùng kỳ lạ. Ánh mắt đó, y hệt như đang nhìn bệnh nhân tâm thần vậy.
Còn Mục Phi, cậu vội vàng tránh đi thật xa, tự mình thu dọn đàn ghi-ta, ngay cả nhìn cũng không dám nhìn cậu ta.
Mục Phi sợ người ta hiểu lầm mình cũng có vấn đề về thần kinh giống như hắn.
‘Mình không quen hắn, mình không quen tên bệnh thần kinh này!!’ Mục Phi thầm nghĩ trong lòng.
Cho đến khi thu dọn và cất xong đàn ghi-ta, Tề Minh Tinh lúc này mới trở lại bình thường.
“Lão tam, đi, chúng ta đi làm vài món nhậu, xách thêm mấy chai rượu, về ký túc xá ăn mừng một phen!” Tề Minh Tinh hào hứng nói.
Mục Phi biết tâm trạng hôm nay của Tề Minh Tinh rất tốt, cho dù bản thân cậu vốn không muốn uống rượu, nhưng cũng không nỡ làm mất hứng của đối đành đành gật đầu đồng ý.
Đại học Thanh Bắc không giống như một số trường đại học khác trong nước, quản lý sinh viên tương đối nghiêm ngặt.
Đại học Thanh Bắc thuộc dạng quản lý theo kiểu ‘thả rông’, trong đời sống cá nhân, nhà trường hầu hết đều khá khoan dung.
Cho nên, việc sinh viên uống rượu trong ký túc xá, nhà trường cũng giữ thái độ lơ lửng nước đôi uống thì cứ uống, miễn là đừng gây ra chuyện gì lớn là được.
V vốn đã là đêm cuồng hoan, lại thêm biểu diễn thành công, tâm trạng mấy anh em trong phòng đều rất tốt. Bốn người bèn chuẩn bị ít lạc rang, xúc xích, đậu phụ khô xào ớt cay, địa tam tiên, xách theo một thùng bia và bắt đầu uống ngay tại ký túc xá.
Đúng lúc uống được một tiếng, rượu đã qua ba tuần, Mục Phi đang định đứng lên về nhà thì điện thoại bỗng reo lên.
“Alo, thần tượng ơi, đang phiêu lưu ở chốn phong lưu nào đấy?” Vừa bắt máy, giọng nói có phần ‘trương dương’ và mang theo chút ‘dâm đãng’ của Xa Vĩ Thần đã truyền sang.
“Phong lưu cái khỉ gió gì, tôi đang ở trường đây.” Mục Phi cười mắng một câu.
“He he, không phong lưu à? Vậy thì tốt quá, chúng ta cùng phong lưu đi. Tôi với Tiểu Quang đang ở cùng nhau đây, ra làm hai chén không?” Xa Vĩ Thần nói.
Nghe vậy, Mục Phi có chút khó xử, “Hả? Tôi ở chỗ này đang cạn ly rồi, còn đi nữa á?”
“Cái này là bắt buộc chứ lị, cậu nghĩ xem, chúng ta đã bao lâu không gặp nhau rồi? Ít nhất cũng phải gần một tháng chứ nhỉ? Lâu thế không gặp, cậu không nhớ anh em chúng ta à? Hơn nữa, hôm nay lại là đêm cuồng hoan, không cuồng nhiệt một phen thì sao có lỗi với bản thân, đúng không?” Xa Vĩ Thần cứ lải nhải ở đầu dây bên kia.
Mục Phi nghe ra được, xem chừng hôm nay tên này mà không lôi kéo được mình đi thì sẽ không bỏ cuộc.
“Tôi qua đó cũng được, nhưng uống rượu rồi không lái xe được đâu, cậu tới đón tôi đi!” Mục Phi nói.
“Đón cậu? Cần gì phải đón, uống luôn ở gần trường các cậu là được. Để tôi nghĩ xem nào... Ở phố đi bộ có một quán ăn tên là ‘Quán ăn gia đình họ Hồ’, đồ ăn ở đó rất ngon, hôm nay chúng ta chốt ở đó nhé...”
“Tôi với Tiểu Quang xuất phát đây, nửa tiếng đảm bảo tới nơi, đến lúc đó chúng ta hội quân ở quán ăn, cứ thế đi nhé.” Xa Vĩ Thần sắp xếp đâu ra đó.
Lần này cậu ta thậm chí còn không cho Mục Phi cơ hội từ chối, nói xong liền cúp máy luôn.
Cúp điện thoại xong, ba người anh em đang uống rượu bên cạnh đồng thời nhìn về phía Mục Phi, “Sao thế lão tam, có việc à?”
“Bên kia có một trận rượu, lát nữa tôi phải qua đó.” Mục Phi đáp.
“Hả?”
Nghe vậy, Võ Thường Cương và Lương Dân đều lộ vẻ thất vọng.
“Ai thế ai thế? Có phải Xa Vĩ Thần không? Nếu là cậu ta, tôi cũng qua góp vui ké một chuyến!” Tề Minh Tinh chen mồm vào.
Lời của cậu ta coi như cũng nhắc khéo Mục Phi, phải rồi, đằng nào mấy tên này cũng chưa chơi đã đời, chi bằng cứ cùng nhau đi luôn là được.
“Mấy anh em, đi thôi, chúng ta đổi chỗ khác uống tiếp nào!” Mục Phi đề nghị.
Ban đầu, cậu tưởng mấy anh em này sẽ đi cùng mình hết, nhưng cậu đã đoán sai. Trừ Tề Minh Tinh ra vẻ hứng thú, lão đại Võ Thường Cương và lão tứ Lương Dân đều đồng loạt bày tỏ không muốn đi.
Theo lời bọn họ nói thì chính là ‘chi bằng ở ký túc xá làm vài ván Liên Minh Huyền Thoại còn hơn!’
Khuyên nhủ thêm hai lần nữa, thấy hai tên này thực sự không muốn đi, Mục Phi cũng không ép buộc. Ở lại ký túc xá thêm lát nữa, thấy thời gian sắp đến, cậu cùng Tề Minh Tinh xuất phát, đi về phía địa điểm đã hẹn.
---❊ ❖ ❊---
“Sơ mi nam nữ, áo phông đại hạ giá đây, giá gốc bốn mươi năm mươi, nay giá chỉ hai mươi tệ một chiếc đây.”
“Cơ hội hiếm có, đi ngang qua xin đừng bỏ lỡ nha.”
“...”
Tại một góc ngã tư đường của phố thương mại, hai cô gái vô cùng xinh đẹp đang mỗi người xách một chiếc áo trên tay, không ngừng cất tiếng rao bán.
Hai người này, tự nhiên chính là Ngải Giai và tài nữ nhỏ vừa chạy trốn từ trong rạp kịch ra lúc nãy.
Phải kể đến là, Ngải Giai hôm nay chỉ ăn mặc bình thường, không hề trang điểm kỳ quặc giống như mỗi lần đi làm.
Thực ra mà nói, ban đầu Ngải Giai vẫn muốn thay bộ đồng phục công việc đó vào. Nhưng ngặt nỗi tài nữ nhỏ giục quá gắt, hoàn toàn không cho cô cơ hội thay quần áo, đành phải mặc thường phục để ‘làm việc’.
Tuy nhiên, cô lại không ngờ rằng, sự thay đổi trong ngày hôm nay lại mang lại thu hoạch bất ngờ.
Thực ra những bộ quần áo họ bán vốn rất bình thường. Mặc dù giá không đắt, nhưng chất lượng cũng chẳng ra sao, đáng lẽ ra rất khó bán mới đúng.
Nhưng cô và tài nữ nhỏ – hai đại mỹ nhân cấp hoa khôi lại mang quần áo ra đây bán, thực sự quá mức nổi bật. Thậm chí các cô chẳng cần mở miệng nói gì, chỉ cần đứng đây thôi cũng đã là ‘quảng cáo sống’ rồi. Người qua kẻ lại... đặc biệt là mấy nam sinh, đều không kìm được mà liếc nhìn hướng này thêm mấy lần.
Cũng chính vì điều này, số quần áo còn lại của Ngải Giai, chỉ trong hơn một tiếng đồng hồ đã bán đi được gần một nửa.
Con số này đã vượt xa dự tính ban đầu của Ngải Giai, cô cảm thấy vô cùng sảng khoái. Còn việc có bị ‘những tên phiền phức kia’ phát hiện ra hay không, Ngải Giai đã chẳng màng tới nữa rồi.
“Mỹ nhân, hai chiếc này tôi lấy, đưa tiền này...” Một nam sinh đưa tới tờ năm mươi tệ.
“Thối lại anh mười tệ, cảm ơn đã ủng hộ...” Ngải Giai mỉm cười thối lại cho cậu ta mười tệ.
“Ha ha ha, lại thêm hai chiếc nữa, hôm nay kiếm đậm rồi...” Sau đó, Ngải Giai giống như một cô nàng ham tiền nhỏ bé, xếp gọn gàng số tiền trong túi lại, từng tờ từng tờ đếm kỹ.
“Mau đếm xem, kiếm được bao nhiêu rồi, hôm nay chúng ta bán được bao nhiêu chiếc rồi?” Tài nữ nhỏ cũng sán lại góp vui.
“Ba trăm rưỡi, ba trăm sáu, ba trăm bảy, ba trăm tám... ba trăm tám mươi tệ rồi đấy, nhiều hơn tưởng tượng của em rất nhiều luôn.” Ngải Giai vui vẻ nói.
“Cậu xem này, Giai Giai tỷ, có công của em không nào? Nếu không có em giúp chị, làm sao chị bán nhanh thế được chứ?” Tài nữ nhỏ vỗ vỗ vào lồng ngực chẳng có mấy thịt của mình, ngẩng cằm lên, có chút đắc ý nói.
“Hi hi, được rồi, cảm ơn em. Chờ bán thêm lát nữa, chị... chị mời em ăn xiên nấm chiên giòn, chịu không?” Ngải Giai dỗ dành.
“Được chứ được chứ được chứ, em thèm món đó lâu lắm rồi đấy.”
Tài nữ nhỏ vừa nói, vừa cầm lấy một chiếc áo khác, “Vậy chúng ta đừng lãng phí thời gian nữa, mau tiếp tục thôi. Phấn đấu bán sạch đống quần áo này luôn...”
“Ừm, cố lên cố lên!” Ngải Giai cũng tự cổ vũ bản thân.
“Áo phông xả hàng đây...”
“Mau tới xem nào...”
Sau đó, hai người lại cầm áo lên rao bán tiếp, hơn nữa còn hăng hái hơn vừa nãy, giọng rao cũng lớn hơn lúc nãy nữa.
Chỉ là hai cô nàng không hề chú ý tới, tiếng rao hàng của họ không những thu hút được một số ‘khách mua’... mà thôi đâu.
Mà có mấy gã không có ý đồ tốt, cũng đã bị hai người họ thu hút tới rồi...
{Phi Thiên Văn học www.piaotia.com cảm ơn sự ủng hộ của các đạo hữu, sự ủng hộ của các bạn chính là động lực lớn nhất của chúng tôi}
Giá sách của tôi
Thêm sách này vào giá sách
Lỗi chương / Báo cáo điểm này
Đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết xin vui lòng quay về trang chủ Phi Thiên Văn học, địa chỉ vĩnh viễn của trang web đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net
Copyright © 2012-2013 Phi Thiên Văn học - Trang web đọc tiểu thuyết bay lượn trên bầu trời All rights reserved.