[TIÊU TỀ]: Chương 978: Mùa xuân ở nơi nào
“Tuyết tỷ, Tiểu Manh muội muội, hai người làm chứng giúp em, đỡ đến lúc đó học trưởng Mục Phi hắn trở mặt không nhận trướng……” Mễ Bối Bối đắc ý nói ra.
“Ừm, được, tỷ làm chứng giúp em……” Hạ Tuyết mỉm cười gật gật đầu.
“Còn có Tiểu Manh, Tiểu Manh cũng có thể hỗ trợ làm chứng nha……” Từ Tiểu Manh cũng giơ bàn tay nhỏ bé lên, tỏ vẻ đồng tình.
“Bốp~”
“Ây da~~”
Thế nhưng Từ Tiểu Manh vừa dứt lời, cái mông đã ăn một bạt tai.
“Đồ ngốc, em rốt cuộc đứng phe nào hả……” Mục Phi tóm chặt lấy cái mũi nhỏ của Từ Tiểu Manh.
“Ây da da da, ca ca, không được véo, sắp rơi mất rồi, mũi của Tiểu Manh sắp rơi mất rồi……” Mũi Từ Tiểu Manh đau nhức, vội vàng cầu xin tha thứ.
“Hừ, xem em còn dám khuỷu tay hướng ra ngoài nữa không……” Mục Phi buông cô ra, lại giáng cho cái mông cô một bạt tai, uy hiếp với vẻ hung dữ.
“Tiểu Manh, Tiểu Manh chỉ cảm thấy rất thú vị thôi mà……” Từ Tiểu Manh vừa xoa cái mũi nhỏ của mình, vừa vành môi tủi thân lầm bầm.
“Được rồi, quà em nên tặng, cũng đều tặng xong rồi……”
Lúc này, Mễ Bối Bối ‘trong máy tính’ giống như vừa làm xong việc, vỗ vỗ đôi tay nhỏ bé của mình, “Vậy hoạt động hôm nay đến đây là kết thúc, chúng ta mỗi người bận việc của mình đi thôi……”
Nói xong, cô còn choàng vai Hạ Tuyết, vẫy vẫy tay với Mục Phi, “Tạm biệt nhé, học trưởng Mục Phi, Bối Bối em đây phải ôm Tuyết tỷ đi ngủ đây, anh cứ ngồi đấy mà thèm thuồng đi, ha ha ha ha……”
“Bối Bối thối, em nói nhăng cuội gì thế,” Sắc mặt Hạ Tuyết hơi ửng đỏ, trách mắng một tiếng, vươn tay véo vào vòng eo chẳng có bao nhiêu thịt của Mễ Bối Bối một cái.
Nhưng mà Mục Phi nghe xong lời này, trên đầu lại lần nữa hiện đầy vạch đen.
‘Sao thế, các cô tặng xong hết rồi…… Hoạt động kết thúc rồi ư, vậy những thứ anh chuẩn bị thì tính là thế gì chứ?’
“Này này này, chờ một chút……”
Mục Phi sụp mí mắt, vẫy vẫy tay về phía hai người bọn họ, “Các người…… không cần quà nữa à?”
“Quà, quà gì cơ?” Mễ Bối Bối khó hiểu chớp chớp đôi mắt.
“Còn gì nữa, đương nhiên là quà anh chuẩn bị cho các em rồi……” Mục Phi nói với vẻ đương nhiên.
Ai ngờ vừa nghe thấy lời này, Mễ Bối Bối lập tức giống như trúng số năm triệu, trừng trừng hai mắt to đùng, mang theo vẻ mặt ‘không dám tin’.
“Cái gì cái gì, Quà? Quà tặng chúng ta á? Có…… có phần của em không?” Mễ Bối Bối chỉ vào mũi mình hỏi.
“Hừ~~ Đương nhiên rồi……” Mục Phi đành chịu đáp.
“Ôi trời ơi, thật hay giả thế……”
Mễ Bối Bối dùng hai bàn tay nhỏ bé ôm lấy khuôn mặt mình, mang theo vẻ mặt bất ngờ vui mừng nói, “Chuẩn bị quà cho em á? Học trưởng Mục Phi lại chuẩn bị quà cho em cơ á? Em có đang nằm mơ không vậy?”
Mễ Bối Bối vừa nói, vừa quay đầu nhìn về phía Hạ Tuyết, “Tuyết tỷ, em có đang nằm mơ không, mau véo em một cái xem nào.”
“Cái con bé nghịch ngợm này……”
Hạ Tuyết mỉm cười mắng cô một câu, nhưng vẫn vươn tay, nhẹ nhàng véo eo cô một cái.
“Ái, đau! Cảm nhận được cảm giác đau, vậy thì không phải nằm mơ rồi.”
Mễ Bối Bối ở đó khoa chân múa tay, khoa trương khua khoắt.
“Không phải nằm mơ, vậy…… Tuyết tỷ, hôm nay mặt trời mọc từ đằng tây thật á? Hay là, người Avatar xâm chiếm Trái Đất rồi? Nếu không phải cả hai, chẳng lẽ…… chẳng lẽ ngày tận thế 2012 sắp tới rồi? Ôi trời, nhất định là thế rồi……”
“Hu hu, nhất định là sắp tận thế rồi, bằng không…… bằng không sao học trưởng Mục Phi có thể nhớ đến Bối Bối, tặng quà cho Bối Bối chứ.”
Nói đến đây, cô bỗng chốc nhào lên người Hạ Tuyết, sờ soạng đối phương một trận loạn xạ, “Tuyết tỷ, Bối Bối còn chưa sống đủ đâu, hu hu, Bối Bối không muốn chết đâu……”
“Á, Bối Bối thối, cậu, cậu đừng có sờ loạn chứ……” Bị Mễ Bối Bối sàm sỡ ngay trước mặt Mục Phi, Hạ Tuyết thẹn đến mức mặt đỏ tới mang tai.
Mà còn chưa kịp để cô ngăn cản Mễ Bối Bối, biểu cảm của con nhóc điên đó lại chợt đổi khác, từ ‘khóc lóc thảm thiết’ biến thành ‘chết cũng nhắm mắt’.
“Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, tận thế thì tận thế đi, có thể nhận được quà của học trưởng Mục Phi, có chết cũng đáng……”
Cô vừa nói, vừa vươn bàn tay nhỏ về phía Mục Phi, “Học trưởng, quà đâu? Lấy ra mau đi……”
Màn kịch này của cô đã khiến Mục Phi phải cạn lời toàn tập.
‘Sao chứ, anh tặng quà cho em…… Mà hiếm lạ thế cơ à? Nào là mặt trời mọc đằng tây, rồi Trái Đất hủy diệt, em có ý gì hả?’ Mục Phi trừng mắt nhìn Mễ Bối Bối, khó chịu nghĩ ngợi.
“Bạn học Mễ Bối Bối,” Mục Phi lên tiếng hỏi.
“Có!” Mễ Bối Bối giơ tay.
“Ban đầu tính tặng quà cho em…… Nhưng bây giờ, hết rồi, anh thu hồi lại. Em chờ năm sau đi nhé……”
“Á, đừng, đừng mà, học trưởng, em chỉ đùa với anh thôi mà, anh đừng thu lại chứ, mau đưa cho em đi……”
Vừa nghe thấy thế, Mễ Bối Bối lập tức sốt ruột, cô vội vàng khua tay múa chân xin lỗi, “Học trưởng, Bối Bối sai rồi, em biết sai rồi không được sao……”
Mà Mục Phi lại như không nhìn thấy cô, lấy từ trong ngăn kéo ra một chiếc hộp nhỏ, “Tuyết tỷ, xem quà tặng cho chị này……”
“Á, được, được ạ……” Hạ Tuyết cũng vô cùng vui vẻ.
Bởi vì những năm trước đây, toàn là cô chuẩn bị quà cho Mục Phi, nhưng tính cách đại liệt của Mục Phi hoàn toàn chẳng để những chuyện tương tự thế này trong lòng, thế nên rất hiếm khi hắn chuẩn bị quà cho Hạ Tuyết.
Cũng chính vì thế, nhận được quà của Mục Phi, sao cô lại có thể không vui cho được?
‘Tiểu Phi…… Cậu ấy thật sự càng ngày càng hiểu chuyện hơn rồi……’ Hạ Tuyết thầm nghĩ với vẻ mãn nguyện.
Mà ngay lúc cô đang nghĩ ngợi, Mục Phi đã mở chiếc hộp nhỏ đó ra, bên trong là một tấm thẻ ngọc hình bầu dục dài chừng ba phân, rộng chừng hai phân. Tấm thẻ ngọc tuy không lớn, nhưng sắc thái ôn nhuận, bề mặt nhẵn nhụi, khiến người ta vừa nhìn đã có cảm giác ấm áp.
Mà tấm thẻ ngọc này được cột bằng một sợi dây thừng màu đỏ, trên sợi dây đỏ còn có những hạt ngọc nhỏ màu trắng khác làm đồ trang trí.
“Tuyết tỷ, đã nghe qua câu nói này chưa: ‘Người nuôi ngọc ba năm, ngọc nuôi người một đời’, em cũng không biết câu nói này có cơ sở khoa học nào không, nhưng người ta đều nói đeo ngọc có lợi ích cho cơ thể con người, đặc biệt là phụ nữ……”
Mục Phi vừa nói, vừa giơ tấm thẻ ngọc này lên cho Hạ Tuyết xem, “Tuyết tỷ, tấm ngọc này chính là quà tặng cho chị……”
“Mặc dù đây không phải là bảo vật cực phẩm gì, nhưng em cảm thấy cái này rất hợp với chị, cái nhìn đầu tiên của em đã thấy rất thuận mắt, đặc biệt là màu sắc của nó. Da của chị vốn dĩ đã trắng, đeo cái này lên tay hoặc lên cổ, hẳn là có thể làm cho nước da của chị càng đẹp hơn, người càng xinh đẹp hơn……”
Lắng nghe lời giới thiệu của Mục Phi, Hạ Tuyết liên tục gật đầu ở bên này. Cô nghe ra được, lúc hắn chọn món quà này, chắc chắn đã tốn rất nhiều tâm tư.
Cũng chính vì thế, Hạ Tuyết lại càng cảm động hơn.
Cô không quan tâm quà nặng hay nhẹ, thứ cô quan tâm là sự nhung nhớ và tâm ý của Mục Phi.
“Tiểu Phi, cảm ơn em, tỷ rất thích……” Hạ Tuyết cảm động đáp.
“Hì hì, chị thích là tốt rồi. Em về hơi muộn, không kịp gửi bưu điện về cho chị, đợi lúc nghỉ lễ về nhà, mang cho chị luôn nhé……” Mục Phi vừa nói, vừa cất khối ngọc đó trở lại vào hộp.
“Ừm,” Hạ Tuyết cười dịu dàng, gật đầu đáp.
“Quà, hu hu, Bối Bối muốn quà……”
Mà lúc này, Mễ Bối Bối đang nằm sấp bên cạnh bàn, chỉ lộ ra nửa khuôn mặt, lông mày xoắn lại thành hình chữ bát, mang theo vẻ mặt đáng thương nhìn Mục Phi.
Nhìn bộ dáng kia của cô, trông giống hệt như một chú mèo hoang bị bắt nạt, vừa muốn ăn đồ ăn nhưng lại vừa sợ hãi.
“Ha ha……”
Bộ dáng làm trò quỷ quái của cô đã chọc cho Mục Phi bật cười.
“Hu hu, Quà, Bối Bối muốn quà……” Mễ Bối Bối thấy Mục Phi cười, cô lại càng cố gắng ‘làm nũng’ hơn.
Được rồi, dù cho biết rõ cô đang làm nũng, Mục Phi vẫn cứ sập bẫy của cô.
“Bối Bối, em muốn quà à?” Mục Phi biết cố hỏi.
“Vâng vâng,” Mễ Bối Bối như nhìn thấy hy vọng, đôi mắt sáng lên, liên tục gật đầu.
“Vậy…… em biết mình sai chưa?”
“Biết rồi biết rồi, Bối Bối biết sai rồi, sau này em không quậy với anh nữa tổng được chưa nào? Học trưởng, anh mau đưa quà cho em đi……” Mễ Bối Bối bĩu cái môi nhỏ, mang theo bộ dáng đáng thương, vừa lay cánh tay Hạ Tuyết vừa cầu xin Mục Phi.
Hạ Tuyết cũng phải cạn lời luôn, người em đắc lực là cậu ta cơ mà, lắc cánh tay tớ thì có tác dụng gì chứ?
Đồng thời, cô và Mục Phi đều biết rõ, con nhóc Mễ Bối Bối này chỉ giỏi nói mồm thế thôi, bảo cô không chơi đùa làm loạn nữa, e là còn khó hơn cả giết cô ấy.
“Vậy được rồi, nể tình em đã biết nhận sai…… thì anh cho em một cơ hội, em làm theo yêu cầu của anh một việc, chỉ cần làm được, anh sẽ tặng quà cho em……” Mục Phi nói.
“Được được, em làm em làm, học trưởng bảo em làm gì em làm nấy, em nhất định sẽ ngoan ngoãn nghe lời……” Mễ Bối Bối vội vàng tỏ thái độ, “Cho dù anh đề nghị để Bối Bối làm bạn gái anh loại chuyện quá đáng này, Bối Bối cũng sẽ không chút do dự đồng ý luôn……”
“Xin lỗi, em nghĩ nhiều rồi, anh không có cái ý tưởng đó……”
Trên đầu Mục Phi xuất hiện ba vạch đen, vội vàng vươn tay ngắt lời cô, sau đó lại nói tiếp, “Anh cũng không làm khó em, em chỉ cần…… hát một bài là được rồi.”
Nghe thấy câu này, Mễ Bối Bối lại càng vui hơn, “Hát á? Được thôi, cái này em sở trường nhé, nói đi, anh muốn nghe bài gì?”
“Mùa xuân……”
“《Trong mùa xuân》 đúng không, biết chứ, cái này em biết, nghe cho kỹ nhé……”
“Đợi đã, ý anh nói là…… Mùa xuân ở nơi nào.”
“Á?”
Mễ Bối Bối tức thì khó xử, “Đó…… đó chẳng phải là bài hát thiếu nhi sao?”
“Đúng vậy, chính là bài hát thiếu nhi đấy. Sao, không hát à? Không hát cũng được, quà của anh coi như tiết kiệm……”
“Này này này, đừng đừng, em hát, em hát không được sao……” Mễ Bối Bối chán nản đáp.
Nhìn bộ dạng cau mày nhăn nhó của cô, Mục Phi cảm thấy vô cùng sảng khoái.
Thế nhưng, hắn nào có dễ dàng buông tha cho cô như thế, hắn vẫn đang tiếp tục hành hạ cô trầm trọng hơn: “Này chờ một chút nữa, anh vẫn chưa nói hết đâu……”
“Á, vẫn còn nữa á?”
Lông mày Mễ Bối Bối xoắn tít lại thành hình chữ bát, cô khó xử đến mức nhe răng trợn mắt, “Học trưởng, anh có yêu cầu gì, có thể nói một hơi cho hết luôn được không?”
“Ha ha ha, được được được, vậy thì anh sẽ nói một hơi cho hết luôn nhé. Anh muốn em ngồi xổm dưới đất, vừa làm mặt quỷ, vừa hát bài 《Mùa xuân ở nơi nào》……”
Mục Phi nói xong, giơ ba ngón tay lên, “Hát ba lần, anh sẽ đưa quà cho em……”
Nghe thấy yêu cầu của Mục Phi, Mễ Bối Bối cảm thấy khuôn mặt của mình đang co giật.
‘Tên học trưởng đáng ghết này…… Cậu ta, cậu ta cũng biết hành hạ người khác quá cơ chứ! Từ trước đến nay Bối Bối tao vẫn luôn tự cho là mình đủ tài đày đọa người khác rồi, cưng thì hay rồi, còn độc ác hơn cả tao!’
“Phì ~~”
Mà nhìn sắc mặt khó coi của Mễ Bối Bối, ngay cả Hạ Tuyết cũng bị chọc cười.
“Tuyết tỷ, cậu, cậu còn cười nữa, cậu, mau giúp em cầu tình đi chứ……” Mễ Bối Bối cầu viện Hạ Tuyết.
“Khụ khụ, được, tỷ giúp em nói cậu ấy……”
Hạ Tuyết cũng nổi lên tâm tư trêu đùa, ho nhẹ hai tiếng, mang theo ánh mắt trách cứ nhìn về phía Mục Phi, bắt đầu dạy dỗ hắn, “Tiểu Phi, em nói xem em kìa, sao lại biết cách đày đọa người ta thế hả? Bối Bối là một cô gái yêu cái đẹp, em bắt cô ấy phơi bày mặt mũi thế kia, cô ấy sao có thể mặt dày nổi chứ? Hơn nữa, em còn bắt cô ấy hát tận ba lần, đừng trách chị nói em nhé, chuyện này của em hơi quá đáng rồi đấy……”
“Hu hu, Tuyết tỷ, chị tốt quá đi, chị đúng là tỷ ruột của em rồi, Bối Bối cảm động quá đi mất……”
Thế nhưng Mễ Bối Bối đang cảm động ở đó, lời nói tiếp theo của Hạ Tuyết suýt chút nữa đã tức đến mức khiến cô ngất xỉu.
“Cho nên, cái đó…… Bối Bối này, em đừng hát ba lần nữa, nghe lời tỷ, hát hai lần là được rồi……”
{Phi Thiên Văn Học www.piaotia.com cảm ơn sự ủng hộ của các đạo hữu, sự ủng hộ của các bạn chính là động lực lớn nhất của chúng tôi}
Giá sách của tôi
Thêm sách này vào giá sách
Chương sai/Báo cáo điểm này
Đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết xin vui lòng quay lại trang chủ Phi Thiên Văn Học Viện, địa chỉ vĩnh viễn của trang đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net
Copyright © 2012-2013 Phi Thiên Văn Học - Phi Việt Thiên Không Chi Tiểu Thuyết Đọc Vấn Mạng All rights reserved.