Chu Mạn Đình hôm nay vừa vui mừng, lại vừa u sầu.
Vui mừng là bởi vì cô vô tình phát hiện ra tâm ý của Mục Phi đối với mình.
Còn u sầu là, cô vừa nghĩ tới việc phải cướp Mục Phi về từ bên cạnh Hạ Tuyết và Lâm Nhược Y, hai người nữ nhân không hề kém cạnh gì mình, cô liền cảm thấy "nhậm trọng đạo viễn" (gánh nặng đường xa).
Thậm chí, có thể nói là "hy vọng mong manh".
Mặc dù cô tự cho rằng, cô với Hạ Tuyết và Lâm Nhược Y chỉ là chín lạng rưỡi với mười cân, không thua kém gì họ. Thế nhưng cô lại nhìn ra được, tình cảm của Mục Phi đối với hai cô gái kia quá sâu đậm.
Nghĩ đến những điều này, Chu Mạn Đình vốn dĩ đang vui vẻ, lại đâm ra u sầu.
"Hầy, sớm biết thế này thì mình đã quen tên gia hỏa này sớm hơn một chút..." Chu Mạn Đình không khỏi thầm nghĩ như vậy.
Mà ngoài điều đó ra, cô còn hoang mang một chuyện nữa.
Đó chính là bản thân cô còn nhìn ra được tâm ý của Mục Phi dành cho Hạ Tuyết, vậy với tư cách là người bạn gái danh chính ngôn thuận của cậu ta, Lâm Nhược Y còn hiểu rõ Mục Phi hơn, tự nhiên cô ấy không thể nào không cảm nhận được điểm này.
"Nhìn cái dáng vẻ của Lâm Nhược Y thì đâu phải kẻ ngốc, chắc chắn cô ấy phải nhìn ra được mới đúng. Bất quá chính vì thế, mới kỳ lạ chứ... Cô ấy nhìn ra được, sao lại chẳng thèm quản? Cứ mặc kệ bạn trai của mình âu yếm mặn nồng với một cô gái khác?"
"Sao nào, còn định chơi song phi à?" Chu Mạn Đình trong lòng vẩn vơ suy nghĩ lung tung, hình ảnh Mục Phi ôm hai người đẹp khỏa thân là Hạ Tuyết và Lâm Nhược Y trên giường hiện lên trong đầu cô.
Nghĩ đến đây, mặt cô không khỏi lại bắt đầu nóng bừng lên, "Đây đã là hai người rồi... Lại cộng thêm mình nữa, không biết cái thân thể của Tiểu Phi Phi có chịu thấu không? Bất quá... Cậu ta to con thế kia, cứ như con trâu tót nhỏ ấy, chắc là không có vấn đề gì chứ? Hầy, đợi đã..."
Bỗng nhiên, Chu Mạn Đình bừng tỉnh đại ngộ, "Ôi trời ơi, Chu Mạn Đình à, cậu đang nghĩ cái quái gì thế hả? Cái này cũng quá sắc tình, quá, quá tà ác rồi chứ?"
Khuôn mặt xinh đẹp của Chu Mạn Đình đỏ bừng, thẹn không chịu nổi, cô vỗ vỗ vào mặt mình, tự an ủi trong lòng, "Nhất định là do mình ở cạnh cái đại sắc nữ Quân Quân kia lâu quá, bị ảnh hưởng nên mình cũng biến chất theo rồi. Bằng không, với sự thuần khiết ngây thơ của bản cô nương đây, sao có thể nghĩ ra chuyện tà ác, sắc tình thế này cơ chứ?"
"Cấp cấp như luật lệnh, sắc nữ lui ra, sắc nữ lui ra!" Chu Mạn Đình niệm chú trong lòng.
Và ngay trong lúc cô đang miên man suy nghĩ, Mục Phi ngồi bên cạnh uống rượu thấy sắc mặt cô lúc thì biến hóa, lúc cười, lúc thở dài, lại lúc tự vỗ vào mặt mình, đầy đầu đầy vạch đen, "Cái gia hỏa này, phát bệnh kinh phong à? Đây là đang làm cái gì thế hả?"
Sợ cô lát nữa lại lên cơn dại, Mục Phi mở lời cắt ngang, "Này, làm gì thế? Phát bệnh kinh phong à?"
"Hả?"
Bị Mục Phi hỏi một câu, Chu Mạn Đình đang ngẩn ngơ cuối cùng cũng hoàn hồn.
Cô chớp chớp đôi mắt to, sau đó đôi mắt to lại trừng trừng nhìn Mục Phi, mắng: "Phát bệnh kinh phong? Cậu mới phát bệnh kinh phong ấy!! Cậu không chỉ phát bệnh kinh phong, mà còn thiểu năng nữa!!"
Mục Phi thèm vào chấp nhặt với cô, bị mắng cũng không giận, "Cậu không phát bệnh, mà ngồi ở đó lúc khóc lúc cười, có máu chó à?"
"Tôi... Tôi chỉ là quá thích chú cá heo nhỏ này, vui quá nên có chút xem đến ngẩn người ra mà thôi. Hừ hừ hừ..." Chu Mạn Đình đỏ mặt, chột dạ giải thích.
"Dở ông dở thằng..." Mục Phi lẩm bẩm một câu, thấy cô có chút bất thường, nhưng cũng không suy nghĩ nhiều.
Còn Chu Mạn Đình cầm chiếc khuyên rốn hình cá heo nhỏ trong tay, lại nhìn Mục Phi, hình như bỗng nhớ ra điều gì.
Cô mỉm cười nhẹ, liếc mắt nhìn quanh một lượt, xác định xung quanh hoàn toàn không có "bóng đèn", lại đưa vật trang sức đó đến bên tay Mục Phi, "Tiểu Phi Phi, cậu... đeo giúp tôi đi..."
"Hả? Giúp cậu đeo vào?" Mục Phi ngẩn ra một chút.
"Thế nào, cậu không thấy trên ti vi, người ta tặng dây chuyền vòng tay các thứ cho con gái, đều giúp đeo vào hết sao? Cậu không nguyện ý à?" Chu Mạn Đình lại hỏi.
Không nguyện ý? Làm sao có thể chứ?
Loại chuyện tốt bở này, Mục Phi cầu còn không được, sao cậu có thể cự tuyệt cơ chứ?
"Hắc hắc, nguyện ý nguyện ý, đương nhiên nguyện ý..."
Mục Phi cười hắc hắc xấu xa, xoa tay hầm bà lằng ra dáng yêu râu xanh, nhận lấy con cá heo nhỏ. Lại vẫy vẫy tay với Chu Mạn Đình, "Mau lên, tốc váy áo lên..."
Mặt Chu Mạn Đình càng đỏ hơn.
Mặc dù trước đây cô không ít lần mặc trang phục hở rốn, nhưng tối đa cũng chỉ là "hở" mà thôi. Vùng rốn rốt cuộc vẫn thuộc về bộ phận tương đối bí mật của con gái, nơi đó tuyệt đối chưa từng bị nam sinh nào chạm vào.
Cho nên vừa nghĩ tới việc Mục Phi giúp mình đeo khuyên rốn, nhất định sẽ chạm vào rốn của mình, mặt Chu Mạn Đình lại từng trận phát nhiệt.
"Cái tên yêu râu xanh này... Thôi được rồi, nể tình cậu tặng món quà hợp ý như thế này, cho cậu hưởng chút ngọt ngào vậy." Chu Mạn Đình nghĩ ngợi, chậm rãi vén chiếc áo len dài của mình lên, lại cuộn lớp nội y bên trong lại, để lộ ra chiếc bụng phẳng lì.
Ngay trên rốn của cô, một vật trang sức bằng bạc hình chiếc cánh nhỏ đang hơi dao động, vô cùng xinh đẹp.
Hơn nữa phải nói thế này, tên này cũng đủ điệu đà. Giữa trời đông giá rét mà cô thế mà chỉ mặc một chiếc áo len dài cùng đồ lót sát người đã ra ngoài, cô không thấy lạnh à?
"Dưới thì mặc vớ da, trên lại mặc ít thế này, cậu không lạnh à?" Mục Phi bĩu môi hỏi.
"Vớ da? Ha ha, đấy mới không phải vớ da đâu, là vớ bông đấy! Chỉ là màu sắc khá giống màu da thôi. Tiểu Phi Phi đồ ngốc!"
Chu Mạn Đình ngoài miệng thì mắng vậy, nhưng đối với sự quan tâm của Mục Phi thì vẫn rất thụ dụng, cô ưỡn ưỡn cái bụng nhỏ của mình, "Đừng nói nhảm nữa, mau tay lên nào..."
"Hắc hắc, thế thì anh đến đây..."
Mục Phi cười xấu xa, nhổm mông đổi một vị trí, ngồi sát xuống bên cạnh Chu Mạn Đình, táy máy sờ soạng hướng về vùng bụng của cô.
"Nhưng nói xấu trước một tiếng nhé, tôi từ trước tới nay chưa từng giúp con gái đeo cái này bao giờ, không rành lắm. Cho nên phải thật chậm thôi, tránh làm cậu bị thương..."
Mục Phi cười gian, cậu ra tay quả thực rất chậm.
Nhưng nguyên nhân chậm, tuyệt đối không phải vì cậu không biết làm. Mà là vì phần lớn thời gian, tay cậu cứ sờ soạng tới sờ soạng lui trên vùng bụng phẳng lì của Chu Mạn Đình để chiếm tiện nghi, nhanh sao được chứ.
"Hắc hắc, chiếc eo thon này... Cái bụng nhỏ này, chậc chậc, xúc cảm tốt quá đi mất..." Mục Phi vừa chiếm tiện nghi vừa thầm nghĩ đầy đồi bại.
Cảm nhận được bàn tay hư hỏng của Mục Phi cứ sờ soạng loanh quanh trên bụng nhỏ của mình, cho dù là một Chu Mạn Đình gan lớn cũng phải thẹn đến mức mặt đỏ tai hồng, mặt nóng bừng như lửa đốt.
"Chỉ là kêu cậu ấy giúp mình đeo khuyên rốn thôi mà, cái... cái tên này vậy mà lại sờ soạng thật à? Á á... Cậu ta còn sờ cả rốn mình nữa? Ngứa quá... Cái tên yêu râu xanh này!!"
Mặc dù trong lòng đang mắng nhiếc, nhưng trên thực tế, cô lại chẳng hề bài xích hành vi của Mục Phi chút nào.
Hơn nữa... Ngược lại, cô thậm chí còn có chút thích cảm giác này, thích cái sự nóng bỏng từ bàn tay Mục Phi, cũng thích cái cảm giác tê dại, như bị điện giật kỳ dị mà cậu mang lại cho mình.
"Ngô, ngứa quá, thế mà... lại còn hơi thoải mái nữa, a..., cái tên khốn này, rốt cuộc là đang giúp mình đeo khuyên rốn, hay là... hay là chiếm tiện nghi hả?" Chu Mạn Đình vừa nhẫn nhịn vừa thầm mắng trong lòng.
Thật ra, cô cũng không thể hoàn toàn trách Mục Phi được, chuyện này cũng có phần liên quan đến cô nữa.
Bởi vì cái vùng bụng đó của cô, đường nét ấy, thật sự quá hoàn mỹ.
Bụng nhỏ của cô không chỉ phẳng lì vô ngần, không có một chút mỡ thừa, rốn của cô lại còn là dạng tuyến thụy vô cùng xinh đẹp. Mà cái vùng vốn dĩ đã vô cùng hoàn hảo ấy, nay lại được điểm tô hoàn mỹ bằng một món trang sức lấp lánh ánh bạc ngay trên rốn.
Cứ như vậy, lại càng làm nổi bật lên vẻ sexy quyến rũ của chiếc bụng nhỏ.
Hơn nữa, vùng bụng của cô không chỉ "đẹp mã" không thôi.
Bởi vì nguyên nhân làm việc vất vả quanh năm, cho nên tuy trên bụng nhỏ không có "thịt mỡ", nhưng cũng không phải kiểu "gầy đét". Thế nên, "xúc cảm" ở vùng bụng của cô cực kỳ tốt, vừa mềm mại mịn màng, lại vừa dai dai có độ đàn hồi.
Đứng trước một vùng bụng nhỏ vừa gợi cảm dụ hoặc, sờ vào lại có cảm xúc diệu kỳ không diễn tả nổi ấy, phỏng chừng bất cứ người đàn ông nào cũng không thể kìm lòng được mà nhìn thêm mấy lần. Thậm chí không nhịn được mà muốn chồm tới, sờ mó vài cái.
Đàn ông bình thường còn chẳng nhịn được sự dụ hoặc này, huống chi lại là một kẻ hảo sắc như Mục Phi.
"Xúc cảm cực tốt, diệu kỳ khó tả, oa cáp cáp, sướng quá..." Lần này thì Mục Phi được bữa thỏa thuê.
Có được phúc lợi lớn thế này, sự u sầu bực bội vì bị Ngiai Giai (Ngải Giai) cho một vố trước đó liền tan biến sạch trơn.
---❊ ❖ ❊---
Một chiếc khuyên rốn bé tí tẹo, mất gần mười phút mới đeo xong.
À thì, nói chính xác là Mục Phi sờ đủ mười phút mới chịu thôi.
"Xong rồi."
Mục Phi nói xong, còn nhẹ nhàng vỗ "bốp bốp" lên bụng nhỏ của Chu Mạn Đình hai cái.
"Cái tên khốn này!" Sắc mặt Chu Mạn Đình ửng đỏ, đầy vẻ hờn dỗi lườm cậu một cái.
Loại con gái chưa từng yêu đương, chưa từng có tiếp xúc thân mật với con trai như cô, trên người cực kỳ nhạy cảm. Cho dù chỉ là bị vuốt ve bụng nhỏ, bất kể là tâm lý hay sinh lý, đều dâng lên những khoái cảm nhè nhẹ.
Khoảng thời gian này, cô bị Mục Phi trêu cho vừa ngứa vừa thoải mái, đầu óc choáng váng, thân mình lại càng mềm nhũn, chẳng còn chút sức lực nào.
Cô tốn bao nhiêu sức lực mới tựa lưng vào sô pha ngồi thẳng người dậy.
"Thế nào, đẹp không?" Chu Mạn Đình cúi đầu đánh giá bụng nhỏ của mình.
Nói đi cũng phải nói lại, tuy quy mô trước ngực của Chu Mạn Đình không thể so với Lâm Nhược Y, nhưng cô cũng đạt cỡ C+, trong đám con gái cùng trang lứa đã coi là rất "vĩ đại" rồi.
Cũng chính vì thế, hễ cô cúi đầu xuống là toàn nhìn thấy "vật cản", căn bản chẳng thể nhìn thấy bụng nhỏ của mình.
Hết cách, cô đành lấy điện thoại của mình ra đưa cho Mục Phi, "Tiểu Phi Phi, chụp hộ tôi một tấm xem nào."
"Thiết, đây là cái tôi tốn bao nhiêu công sức mới chọn ra được hàng 'cực phẩm' đấy chứ. Với cái mắt thẩm mỹ này của anh, thì còn có chỗ nào mà không đẹp nữa?"
Mục Phi đắc ý nói, nhận lấy điện thoại, "tách tách" chụp liền hai ba tấm rồi đưa trả lại, "Cầm lấy."
Chu Mạn Đình nhìn qua, quả nhiên Mục Phi nói không sai chút nào.
Cái bụng nhỏ vốn đã vô cùng hoàn mỹ của cô, nay đeo thêm thứ này vào cơ bản chính là điểm xuyết hoàn hảo, càng thêm phần gợi cảm dụ hoặc.
Đặc biệt là vị trí đôi mắt của chú cá heo nhỏ, hai viên đá sapphire nhỏ nhắn tinh xảo, dưới ánh đèn đang lấp lánh ánh sáng tinh anh, vô tình phả thêm vào đó một nét quyến rũ và hơi thở thời thượng.
“Tiểu Phi Phi, cảm ơn nhé……” Chu Mạn Đình toét miệng cười, hào sảng vỗ vỗ vai Mục Phi.
“Cảm ơn cái khỉ khô gì? Tôi có phải vì muốn nghe cậu cảm ơn mới tặng đâu. Vẫn câu nói đó, cậu thích là được rồi, ha ha……” Mục Phi tỏ vẻ không thèm để ý, cầm lon rượu lên uống một ngụm.
‘Hầy, đối với ai cậu cũng dịu dàng thế này, sau này còn phải đi câu dẫn bao nhiêu cô gái nữa đây?’ Chu Mạn Đình trừng mắt nhìn Mục Phi thầm nghĩ.
“Ôi, đúng rồi, tôi cũng có đồ tặng cậu này……”
Chu Mạn Đình bỗng nhớ ra, lục từ trong túi xách ra hai đôi găng tay, đưa qua, “Cầm lấy.”
“Đôi to là của cậu, đôi nhỏ kia là cho Tiểu Manh, cậu cầm giao lại cho con bé nhé……”
Mà Mục Phi nhìn thấy đôi găng tay đó thì ngẩn ngơ----cho dù cậu không trông chờ gì việc Chu Mạn Đình có thể tặng mình món quà tốt đẹp gì, thế nhưng…… thế nhưng cái này cũng quá qua loa đại khái rồi chứ?
‘Nẹc-muội ơi, đây…… đây là cái quái gì thế này?’
‘Chẳng lẽ đây là loại "găng tay ma thuật" bán sáu tệ một đôi, mười tệ hai đôi ngoài chợ, còn được tặng kèm hai sợi dây giày không cần mặc cả giá kia sao?’
‘Hơn nữa tặng màu gì không tặng, lại còn là màu đen! Cậu xác định…… thứ này, mà cũng đem ra làm quà tặng người khác được á?’
Mục Phi mân mê đôi găng tay đó, đầy đầu toàn vạch đen……