“Cứu mạng với!”
“Mau tới người đi, giết người rồi!”
Ngải Giai và tiểu tài nữ vừa chạy vừa lớn tiếng cầu cứu.
“Tiểu nha đầu đừng chạy!”
“Dám đánh Hồng Mao ca của bọn tao, muốn chết phải không?”
Thế nhưng ba tên đằng sau bọn họ không những trông dữ tợn vô cùng, mà trong tay một tên còn cầm theo dao.
Cái thời buổi này ai dám làm anh hùng? Đây là một thế giới lạnh lùng, đại đa số kết quả của việc làm anh hùng chính là ngươi chuốc lấy mệt nhọc, chịu thương tích, thậm chí có khả năng mất cả cái mạng nhỏ, cuối cùng còn chẳng có ai thèm quan tâm ngươi.
Cho nên, mặc dù Ngải Giai và tiểu tài nữ đã cố hết sức kêu cứu, nhưng lại chẳng có ai dám giúp bọn họ.
Nhưng hai bọn họ là con gái, thể chất có tốt thế nào đi nữa cũng không chạy lại con trai được. Cho nên, bọn họ trơ mắt nhìn ba tên lưu manh càng ngày càng đến gần mình, thế mà lại chẳng có chút cách nào.
Bọn họ chỉ có thể liều mạng chạy trốn, đồng thời thầm cầu nguyện trong lòng có thể đụng độ một cảnh sát tuần tra, hoặc kéo dài thời gian chờ cảnh sát tới.
Còn Mục Phi nhìn hai kẻ ở đối diện con đường, cũng đành chịu.
‘Càng không muốn dính dáng tới tên này, chuyện rắc rối lại càng tìm tới cửa…’ Mục Phi bất lực lắc đầu.
Mục Phi thật sự rất tức giận Ngải Giai, thật sự không muốn để ý tới cô ta nữa, đỡ phải rước họa vào thân.
Thế nhưng lúc này, thật sự không có cách nào đứng nhìn hai cô gái bị bắt nạt.
“Hầy, hết cách, giúp các người một tay vậy…” Mục Phi lầm bầm, sải bước đi về phía đó.
---❊ ❖ ❊---
“Mau tới người với, giết người rồi!” Ngải Giai vừa chạy vừa lớn tiếng kêu cứu.
Mà cô ta thì vẫn còn cố được, thể chất của tiểu tài nữ yếu hơn cô ta rất nhiều, chạy một lát đã thở hổn hển, trông có vẻ sắp không trụ nổi nữa rồi.
“Giai, Giai Giai tỷ, em, em không chạy nổi nữa rồi…”
Tiểu tài nữ thở dốc, ngắt quãng nói, “Chị, chị đừng quan tâm đến em nữa, chị mau, mau chạy đi!!”
“Không được!!”
Ngải Giai lại từ chối mà chẳng cần nghĩ ngợi, “Sao chị có thể vứt em lại một mình mà chạy chứ?”
“Ai, ai bảo chị vứt em lại cơ chứ?”
Tiểu tài nữ lườm Ngải Giai một cái, “Em, em có thiết bị phát tín hiệu đặc biệt, hơn nữa đã phát tín hiệu cầu viện rồi, lát nữa sẽ có người tới cứu em. Đến lúc đó, em sẽ tìm cách kéo dài thời gian, thế nhưng… thế nhưng bây giờ em, em thật sự không chạy nổi nữa rồi…”
Tiểu tài nữ không nhắc tới thì thôi, vừa nhắc tới chân lập tức nhũn ra, thiếu chút nữa thì ngồi bệt xuống đất.
“Cẩn thận!” Ngải Giai vội vàng tới đỡ lấy cô bé.
“Cho dù có người cứu em, em cũng không thể làm thế này chứ. Em lại còn đánh cả tên đầu sỏ lưu manh đó nữa, nếu thật sự bị bọn chúng bắt được, chắc chắn sẽ bị nện cho một trận tơi bời, đến lúc đó em chịu sao nổi chứ!!”
Ngải Giai vừa nói với vẻ mặt đầy sốt sắng, vừa dìu cô bé dậy, “Kiên trì thêm chút nữa, ở ngã tư phía trước chắc chắn sẽ có cảnh sát. Đến đó là an toàn rồi…”
Cô ta tính toán rất hay, nhưng đã muộn rồi.
Ngay trong lúc hai người bọn họ đang nói chuyện, ba tên lưu manh đã đuổi theo kịp.
Trong đó tên cầm dao vươn tay tóm chặt lấy tay Ngải Giai, “Ha ha, tiểu nha đầu, tao xem tụi mày còn chạy đi đâu được?”
Mà hai tên còn lại xông lên, khống chế tiểu tài nữ lại.
“Đồ khốn, buông tôi ra!”
“Lưu manh thối tha, cút ngay, mau cút ngay!!” Ngải Giai và tiểu tài nữ đều giãy giụa hết sức.
“Buông các người ra á? Hừ hừ, nghĩ hay lắm…”
Tên cầm dao bóp chặt lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Ngải Giai, nở nụ cười dâm đãng đầy vẻ hoạ vô đơn chí, “Ban nãy nếu mày ngoan ngoãn nghe lời thì có lẽ đã không sao rồi, ngoan ngoãn ngủ với mấy đại ca tụi tao một giấc là bọn tao thả tụi mày đi ngay thôi…”
“Nhưng còn mày thì sao, không nghe lời thì thôi, vậy mà còn dám đánh Hồng Mao ca của tao. Tao nói cho mày biết, mày xong đời rồi, mày gặp rắc rối to rồi đấy. Hồng Mao ca thích chơi đùa phụ nữ nhất, hắn sẽ không bỏ qua cho mày đâu, mày cứ chờ đấy mà xem, ha ha…”
Trong ba tên này, rõ ràng tên cầm dao là kẻ có quyền quyết định. Hắn ta nói xong với Ngải Giai liền khoát tay, “Đánh ngất, mang đi.”
Nhưng còn chưa kịp đánh ngất, đã nghe thấy phía sau truyền đến một tiếng động.
“Đợi đã!”
Hai người con gái và ba tên lưu manh đồng loạt quay đầu lại nhìn, chỉ thấy tên Hồng Mao bị tiểu tài nữ đấm cho một cú đang ôm mũi đứng đó.
“Con đĩ thối mặt dày không biết xấu hổ…”
Đôi mắt Hồng Mao như muốn phun ra lửa, hắn ta mắng dứt câu liền sải bước đi tới, vung tròn bàn tay tát thẳng vào mặt tiểu tài nữ.
Mà tiểu tài nữ lúc này đang bị hai tên lưu manh giữ chặt hai tay, cô bé hoàn toàn không thể né tránh.
‘Cái tát này mà giáng xuống, mặt tôi chẳng phải sẽ sưng lên thành đầu heo hay sao? Hu hu, tên khốn này, một thiếu nữ xinh đẹp như tôi mà hắn cũng ra tay cho được, đồ khốn, đúng là đồ khốn!’
Thế nhưng tiểu tài nữ cũng biết bây giờ có nghĩ gì cũng vô ích. Nhìn cái tát mạnh mẽ giáng xuống, cô bé không còn cách nào khác, đành buông xuôi nhắm chặt mắt lại, ‘Bổn tài nữ tiêu đời rồi…’
“Đồ khốn, dừng tay! Đừng đánh em ấy!” Ngải Giai hoảng hốt hét lên.
Thế nhưng cơn đau rát mà tiểu tài nữ tưởng tượng ra lại không hề ập đến, ngược lại bên tai cô bé vang lên một tiếng động trầm đục.
“Bốp!”
“Á á!! Mũi, mũi của tao rồi!!” Tiếp theo đó, Hồng Mao lại ôm lấy cái mũi của mình kêu rên lên.
“Hừ hừ, bốn gã đàn ông đầu đội trời chân đạp đất mà đi bắt nạt hai đứa con gái, tụi mày cũng thật là mặt dày phát hờn đấy.” Đúng lúc này, một giọng nói đầy khinh miệt truyền đến.
Mọi người đồng loạt nhìn theo hướng phát ra âm thanh, chỉ thấy một đại nam nhân trông không hẳn là quá tuấn tú, nhưng lại phảng phất khí phách nam nhi đang dùng ngón tay mân mê một đồng xu, đi về phía này.
“Hả? Kia chẳng phải là ‘Hoan nghênh quấy rầy’ sao?” Tiểu tài nữ kinh ngạc nói.
Còn Ngải Giai vừa nhìn thấy người đó, đôi mắt lập tức sáng lên, vẻ mặt lộ ra sự kinh hỉ.
“Mục Phi!”
Ánh mắt của cô ta y như nhìn thấy hy vọng vậy.
Thực ra cô ta đúng là đã nhìn thấy hy vọng rồi, lúc cô ta và Mục Phi gặp nhau lần đầu tiên, thân thủ sắc bén… thậm chí có chút biến thái của Mục Phi đã để lại ấn tượng vô cùng sâu sắc cho cô ta.
Lúc đó, anh một mình xử lý năm sáu tên trộm, trong số đó không thiếu những kẻ to con thô kệch, từng học võ công.
Ngay cả những kẻ đó anh còn giải quyết được, chẳng lẽ lại không trị nổi bốn tên tiểu lưu manh này sao?
“Phù…” Ngải Giai thở phào nhẹ nhõm, trái tim đang đập cuồng dã cuối cùng cũng bình ổn lại đôi chút.
Bởi vì cô ta biết, có Mục Phi ở đây, hai người coi như an toàn rồi.
Nhưng sau sự kinh hỉ, phản ứng thứ hai của cô ta lại là sự hoài nghi.
‘Phải rồi, đám người này… sẽ không phải do anh ta tìm tới để diễn kịch với mình chứ?’ Ngải Giai nhìn khuôn mặt Mục Phi, không kìm được mà suy nghĩ như vậy.
Chỉ là phỏng đoán này của cô ta kéo dài chưa đầy năm giây, rất nhanh sau đó, cô ta liền biết mình lại tiếp tục ‘đa sầu đa cảm tự mình đa tình’ rồi.
“Hầy~”
Chỉ thấy Mục Phi đang đi tới đang nhíu mày, vẻ mặt thiếu kiên nhẫn liếc nhìn cô ta một cái, lắc đầu thở dài nhẹ một tiếng.
Mặc dù Mục Phi không nói gì, cũng không có biểu hiện gì quá rõ ràng. Nhưng Ngải Giai vẫn nhận ra loại cảm xúc trong mắt anh, đó là ‘tránh xa một chút’, còn có… một chút ‘chán ghét’.
‘Một kẻ vốn đã chán ghét mình, sao lại có thể nghĩ ra âm mưu để lừa gạt mình chứ. Xem ra… tên này tuyệt đối không phải một bọn với đám lưu manh thối tha kia, mình đụng phải kẻ xấu thật rồi…’
Khi Ngải Giai nghĩ đến việc mình bị ‘ghét bỏ’, cô ta thậm chí còn chẳng biết tại sao, trong lòng cảm thấy vô cùng khó chịu.
Còn tiểu tài nữ ở bên cạnh, nhìn thấy sự trao đổi ánh mắt giữa Mục Phi và Ngải Giai, cô bé lại có chút nghi hoặc.
“Hả? Giai Giai tỷ và cái tên ‘quấy rầy ca’ này, bọn họ quen nhau sao?” Tiểu tài nữ chớp chớp đôi mắt to tròn, nhỏ giọng thì thầm.
Thế nhưng nghi hoặc thì nghi hoặc, cô bé cũng biết bây giờ không phải lúc để hỏi chuyện này, đành tạm thời nén sự nghi hoặc đó vào trong lòng.
“Buông bọn họ ra!”
Lúc này, Mục Phi đã đi tới. Anh lạnh lùng lên tiếng với hai tên lưu manh đang khống chế Ngải Giai và tiểu tài nữ.
“Buông bọn họ ra á? Mày bảo buông là tao buông chắc? Mày mẹ nó…” Một tên tiểu lưu manh kêu lác mắt.
“Chát!”
Mà hắn ta còn chưa dứt lời, một tiếng động giòn giã đã vang lên, mặt hắn ta ăn trọn một bạt tai. Cả người hắn ta thậm chí bị đánh đến mức ngã ngửa ra sau.
“Tao ghét nhất những kẻ lắm lời!” Mục Phi khinh miệt nói.
Nói xong, anh lại quay đầu nhìn tên lưu manh đang tóm chặt Ngải Giai, “Buông cô ấy ra!”
“Buông? Tao buông cái má mì nhà mày ấy!”
Tên lưu manh đó uống rượu say mờ cả mắt, hắn ta khua khoắng con dao găm trong tay, “Đến tụi tao mà mày cũng dám động vào, mày chán sống rồi hả? Mày nhìn xem đây là cái gì…”
“Chát!”
Cũng giống như vậy, hắn ta còn chưa nói hết câu, cũng bị Mục Phi tát cho một cái lăn quay ra đất.
“Tao đã nói rồi, tao ghét nhất những kẻ lắm lời, thế mà vẫn cứ mẹ nó nhảm nhí. Cứ phải buộc tao ra tay!” Mục Phi khó chịu phủi phủi tay.
‘Tên này, đúng là một tên cuồng bạo lực thuần túy mà…’ Nhìn cách làm của Mục Phi, Ngải Giai thầm chửi trong lòng một câu.
Nhưng nghĩ lại cách đối xử mà mình phải chịu đựng ban nãy, cô ta lập tức thay đổi suy nghĩ, ‘Tuy nhiên, đối phó với loại lưu manh này, đúng là phải dùng bạo lực trị bạo lực, ừm, cách làm này… tôi thích…’
“Oa!”
Mà nhìn thấy hành động tràn ngập ‘vương bá chi khí’ của Mục Phi, ánh mắt tiểu tài nữ không khỏi sáng lên, “Cái tên ‘quấy rầy’ ca này, hình như rất thú vị nha…”
Bỗng chốc, tiểu tài nữ cảm thấy đối với tên nam nhân trước mặt này, bản thân lại có thêm một chút tò mò.
Đúng lúc tiểu tài nữ đang suy nghĩ, liền thấy Mục Phi quay đầu hỏi cô bé, “Bọn chúng bắt nạt hai người thế nào?”
“Bọn chúng sàm sỡ em và Giai Giai tỷ, còn định… còn định giở trò đồi bại với tụi em. Chính vì bọn chúng mà số quần áo tụi em chưa bán kịp lúc nãy đều bị làm rơi mất sạch rồi!” Tiểu tài nữ chỉ vào tên lưu manh tóc đỏ để mách tội.
“Được rồi, tôi biết rồi…” Mục Phi gật đầu.
Nói xong, anh xoay người đi về phía tên lưu manh tóc đỏ kia.
Tên tóc đỏ đó trước tiên bị tiểu tài nữ đấm một quyền vào mũi, sau đó lại bị ‘ám khí’ của Mục Phi đánh trúng, cái mũi của hắn ta bây giờ đã đau đến mức chết lặng đi rồi.
Cảm giác đó giống như cái mũi chỉ là một vật trang trí treo trên mặt, hoàn toàn không giống như cơ quan trên cơ thể hắn ta nữa vậy.
Trải qua quãng thời gian này, cuối cùng hắn ta cũng dễ chịu hơn chút ít.
Mặc dù vẫn rất đau, nhưng ít nhất cũng không còn quá ‘vướng víu’ nữa.
“Xì, đau quá…”
Tên tóc đỏ lẩm bẩm, ngẩng đầu lên nhìn, Mục Phi đang đứng ngay trước mặt hắn ta.
Vừa nãy hắn ta vẫn luôn bận chịu đựng cơn đau, nhưng những chuyện xung quanh hắn ta vẫn biết.
“Cái mũi này của tao là do mày ném đồ đánh trúng, có phải không? Ngay cả tao mà cũng dám động vào, mày mẹ nó muốn chết hả mày? Mày có biết tao là ai không?” Tên tóc đỏ đã ra nông nỗi này rồi mà vẫn không quên tỏ ra hống hách.
Mà thứ Mục Phi đáp lại hắn ta, chính là một bạt tai.
“Chát!”
Một tiếng động giòn giã vang lên, tên tóc đỏ bị Mục Phi tát cho ngã lăn ra đất.
“Mày là ai, thì có liên quan gì đến tao?”
Sau đó, Mục Phi bước tới giẫm một cước lên ngực hắn ta, lạnh lùng hỏi, “Ban nãy mày dùng cái tay nào để giở trò tiện thế hả?”
“Thằng nhãi, mày dám giẫm lên người tao? Tao chính là Hồng Mao đây, á á á á!!”
Tên tóc đỏ còn chưa nói hết câu, đã cảm thấy lồng ngực bứt rứt khó thở, giống như bị một con voi lớn giẫm lên, xương cốt suýt thì bị giẫm gãy đến nơi.
“Tao không muốn nghe nhảm nhí, trả lời câu hỏi của tao, dùng cái tay nào để giở trò tiện?” Mục Phi lại hỏi.
“Đồ khốn, mày mày, tao muốn giết mày!! Tao muốn mày chết không toàn thây!!” Tên tóc đỏ nổi giận đùng đùng, gào thét lên.
“Chết không toàn thây? Chỉ bằng mày thôi á? He he…” Mục Phi cười lạnh hai tiếng, nhấc chân giẫm mạnh xuống.
“Ục phọt…”
Một cước này giẫm xuống, tên tóc đỏ hộc ra một ngụm máu tươi.
Mục Phi lạnh lùng nhìn tên tóc đỏ đó, “Nói cho mày biết, kẻ muốn tao chết không toàn thây còn chưa được sinh ra đâu!”