“Hì hì, lấy được rồi……” Mễ Bối Bối tốn chút sức lực, cuối cùng cũng cướp được bói đồ trong tay Hạ Tuyết qua.
Vừa cướp được, cô nhóc không nói hai lời, vội vàng mở ra.
“Một cái, hai cái, ba cái bốn cái…… Hì hì, Bối Bối tôi quả nhiên là thiên tài, tôi đoán đúng rồi, ha ha ha……” Sau khi Mễ Bối Bối mở cái túi đó ra, đếm số lượng bên trong, cười càng thêm vui vẻ.
“Tuyết tỷ, chị thật là, rõ ràng mang cả phần của em đi cùng, sao còn ngại ngùng không đưa cho em chứ? Chúng ta quen thân thế này rồi, chị còn ngượng ngùng cái gì chứ?” Mễ Bối Bối liếc Hạ Tuyết một cái, trách yêu nói.
Ban nãy, cô nhóc đã phát hiện trong túi của Hạ Tuyết có tổng cộng bốn món quần áo.
Ba trong bốn món này, tất nhiên là của Mục Phi, Hạ Tuyết, Từ Tiểu Manh. Mà rõ ràng, Mễ Bối Bối cho rằng món cuối cùng là Hạ Tuyết muốn tặng cho mình.
Nói đi cũng phải nói lại, Mễ Bối Bối tuy ‘điên’ nhưng cô nhóc không phải là đứa trẻ không có lễ phép.
Đổi lại trong hoàn cảnh khác, nếu Hạ Tuyết không muốn, cô nhóc cũng sẽ không cưỡng ép lục túi của Hạ Tuyết.
Mà cô nhóc làm vậy, chính là vì cô cho rằng món cuối cùng đó chắc chắn là Hạ Tuyết tặng cho mình, chỉ là vì nguyên nhân gì đó lúc đó chưa tiện đưa cho cô mà thôi.
“Cái…… Cái này……”
Thế nhưng nghe lời cô nói, Hạ Tuyết lại lộ vẻ lúng túng, vô cùng khó xử.
“Cái này to nhất là của học trưởng, cái nhỏ nhất là của Tiểu Manh…… Tuyết tỷ, hai cái còn lại đâu, cái nào là của chị, cái nào là của em vậy?”
Mễ Bối Bối vô cùng vui vẻ lục lọi ở đó, lấy hai món quần áo còn lại ra, lật xem kích cỡ phía trên.
“Ấy? Cái này……”
Thế nhưng sau khi xem xong, cô nhóc lại ngẩn người.
Bởi vì hai món quần áo còn lại đó, nhìn từ kích cỡ thì không có cái nào cô có thể mặc được, món nào cũng lớn hơn kích cỡ của cô rất nhiều.
Lần này, Mễ Bối Bối có chút lúng túng.
“Tuyết, Tuyết tỷ, sao, sao lại…… Ở đây không có phần của em à?” Mễ Bối Bối ngẩng đầu lên, vẻ mặt xin lỗi nhìn về phía Hạ Tuyết.
“Đó, món đó là…… là dành cho Nhược Y muội muội……” Hạ Tuyết khó xử nói.
Thực ra lúc mua, Hạ Tuyết hoàn toàn không tính đến phần của Mễ Bối Bối, mà đến khi nhìn thấy cô nhớ ra rồi muốn mua thì đã không kịp nữa.
Mà tình cảm của Mễ Bối Bối đối với Mục Phi thế nào, tự nhiên cô cũng nhìn ra được.
Cứ như vậy, cô mua cho Lâm Nhược Y mà lại không có của Mễ Bối Bối, thì quả thực là quá ‘thiên vị’ rồi. Nếu để Mễ Bối Bối biết sự thật, cô nhóc không buồn bực mới là lạ.
Cũng chính vì nguyên nhân này, Hạ Tuyết mới không dám nhắc đến chuyện của Lâm Nhược Y.
Nhưng ai mà ngờ, con nhóc Mễ Bối Bối này mắt tinh thế chứ. Hạ Tuyết đã cố gắng ‘giấu giếm’ rồi, nhưng trong túi có nhiều hơn một món quần áo, vẫn bị cô nhóc nhìn thấy.
Hạ Tuyết biết Mễ Bối Bối không ngốc, cho dù mình không nói thì cô nhóc cũng đoán ra đó là dành cho Lâm Nhược Y, như vậy ngược lại càng không hay.
Cho nên chi bằng dứt khoát, nói hết cho cô nhóc biết luôn.
Mà Mễ Bối Bối không phải kiểu người có thể giấu kín tâm trạng của mình, vừa nghe nói vậy, cho dù cô không muốn làm mất hứng thì trong lòng cũng thấy chua xót, có chút khó chịu, khuôn mặt nhỏ nhắn không kìm được lộ ra vẻ thất vọng.
“Bối Bối, em cũng đừng buồn mà, thực ra lúc chị mua là có mang theo phần của em đấy……”
Nhìn thấy cô như vậy, Hạ Tuyết trong lòng không nỡ, vội vàng an ủi, “Chỉ là lúc chị mua, cỡ lớn, cỡ nhỏ nhất đều có, nhưng lại đúng lúc thiếu cỡ S mà em mặc được. Cho nên mới không mua được phần của em, chị sợ em thất vọng nên mới không nói cho em……”
“Nhưng mà, em cũng không cần thất vọng đâu. Nhân viên cửa hàng đó nói, hết hàng chẳng qua là vì Giáng Sinh là cao điểm mua sắm nên bán sạch mất thôi. Chờ hai hôm nữa, hai hôm nữa có hàng về, chị sẽ lập tức giúp em mua phần của em về lại, chịu không? Chịu không nào?”
Hạ Tuyết kéo tay Mễ Bối Bối, không ngừng an ủi cô nhóc.
Vẫn câu nói đó, Mễ Bối Bối tuy điên nhưng cô không ngốc, sao có thể không biết Hạ Tuyết đây chỉ là đang an ủi mình chứ?
Tuy nhiên, cho dù Hạ Tuyết lúc đó có quên béng cô đi chăng nữa, thì giờ phút này lại thành tâm thành ý an ủi cô như vậy, cô đã vô cùng cảm động, vô cùng thỏa mãn rồi, cô còn có thể nói gì nữa?
“Ừm, được ạ, cảm ơn chị nhé, Tuyết tỷ……” Mễ Bối Bối cất đi cảm xúc thất vọng trong lòng, gật đầu đáp.
Nhìn thấy bộ dạng đó của cô, Hạ Tuyết trong lòng vô cùng áy náy, cô thầm tự nhủ, hễ có thời gian nhất định phải mua lại món đồ của Mễ Bối Bối mang về.
“Bối Bối, vậy chúng ta đừng bàn chuyện này nữa nhé, tiếp tục đi thôi, em mau lấy quà của em ra đi……” Hạ Tuyết vội vàng đánh trống lảng.
“Hi hi……”
Mà nhắc đến chuyện tặng quà, tâm trạng Mễ Bối Bối lập tức khá lên rất nhiều, cô nhóc cười đầy vẻ khoe khoang, “Quà của em chính là siêu cấp lợi hại đó nha, hai người chuẩn bị tinh thần kẻo ngạc nhiên rớt cả tròng mắt xuống đấy nhé……”
Nói xong, cô lấy ra một hộp quà được gói bọc vô cùng xinh xắn, đưa cho Hạ Tuyết, “Tuyết tỷ, chị là chị lớn, tặng cho chị trước tiên nè……”
“Ồ, cái đầu tiên là của chị ư?”
Hạ Tuyết có chút ngạc nhiên nói, nhận lấy món quà đó, “Bối Bối, cảm ơn em……”
“Hi hi, Tuyết tỷ, không cần khách sáo vậy đâu. Chị mau mở ra xem có thích không đi……” Mễ Bối Bối cười hì hì nói.
Chỉ là không chỉ Hạ Tuyết tò mò, Mục Phi và Từ Tiểu Manh ở đầu bên kia máy tính cũng trợn tròn mắt, chờ đợi Hạ Tuyết mở gói quà ra.
“Vậy chị không khách sáo nữa, mở ra đây nhé……”
Hạ Tuyết nói, cẩn thận tháo chiếc hộp đó ra.
Mà sau khi mở xong, nhìn thấy món đồ bên trong, ba người trừ Mễ Bối Bối ra đều ngẩn người.
“Tiểu Manh…… cái này, chẳng phải là Tiểu Manh sao?” Khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của Từ Tiểu Manh tràn ngập vẻ kinh ngạc, cô nhóc ngây người hỏi.
Từ Tiểu Manh nói không sai, sau khi Hạ Tuyết mở bao bì ra, bên trong là một con búp bê làm bằng cao su, dùng ‘tiếng lóng’ của giới mê anime mà gọi, thì cái này gọi là ‘figure’ (mô hình).
Mà hình tượng của mô hình này, chính là một tiểu la loli mặc đồ hầu gái đang cười ngốc nghếch, trong tay cầm một chiếc muôi cơm nhỏ, đang híp mắt cười ngốc.
Phải thừa nhận rằng, mô hình này được làm vô cùng tinh xảo, tiểu la loli mặc đồ hầu gái này tuy không xinh đẹp bằng Từ Tiểu Manh bằng xương bằng thịt, nhưng cũng giống đến bảy tám phần, cực kỳ đáng yêu.
“Hi hi, cái này tuy trông rất giống Tiểu Manh, nhưng cô ấy không phải Tiểu Manh thật đâu nhé……”
Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của ba người, Mễ Bối Bối vô cùng hài lòng, cô nhóc bắt đầu giới thiệu, “Đây là em nhờ bạn bè, đặt làm riêng một mô hình dựa theo nhân vật nữ chính trong bộ truyện tranh 《Bạn Gái Tương Lai Của Tôi》 do Tuyết tỷ vẽ đấy. Tuyết tỷ, người bạn kia của em chính là một nhân vật có tiếng trong giới làm mô hình trong nước đấy nhé. Còn về mô hình này, lại càng là cái đầu tiên trên toàn quốc, cũng là cái duy nhất. Thế nào, chị có thích không? Thích không? Thích không?”
Mễ Bối Bối càng nói càng hưng phấn, thậm chí còn đắc ý lắc lư đầu.
Thực ra cô nhóc chẳng cần hỏi, nhìn biểu hiện của Hạ Tuyết là đã có thể đoán ra kết quả rồi. Lúc này, Hạ Tuyết đã mê mẩn con mô hình đó đến mức không rời tay được rồi, đôi mắt to tròn thậm chí còn biến thành hình trái tim.
Cũng không trách Hạ Tuyết lại kinh ngạc mừng rỡ nhường ấy. Bất luận là họa sĩ truyện tranh hay là nhà văn, tất cả những người làm công việc mang tính ‘sáng tạo’ đều có một giấc mơ chung, đó chính là hy vọng tác phẩm của họ có thể được ‘thể hiện’ dưới nhiều hình thức hơn nữa.
Cũng giống như nhà văn hy vọng tác phẩm của mình có thể xuất bản thành sách giấy, có thể được chuyển thể thành phim truyền hình hay điện ảnh.
Còn họa sĩ truyện tranh, thì hy vọng tác phẩm của mình có thể được chuyển thể thành hoạt hình, game, các nhân vật trong tác phẩm có thể được làm thành mô hình, poster, búp bê vải v.v..
Hạ Tuyết tự nhiên cũng không ngoại lệ, cô cũng mong chờ có một ngày, các nhân vật trong tác phẩm của mình có thể được chế tạo thành mô hình, búp bê vải.
Mà hành động lần này của Mễ Bối Bối, coi như đã giúp cô thực hiện trước ước mơ này rồi, bảo sao cô không vui cho được?
“Bối Bối, cảm ơn em……”
Hạ Tuyết quay đầu lại, vẻ mặt đầy cảm động nhìn về phía Mễ Bối Bối, “Món quà này của em…… chị cực kỳ thích……”
“Hi hi, Tuyết tỷ, thích thì thích nhưng chị cũng đừng ngắm mãi nữa. Chúng ta mau chóng tiếp tục tặng quà đi, đợi khi nào rảnh rỗi, chị tha hồ mà ngắm tiếp……” Mễ Bối Bối cười hì hì nói.
Nói xong, cô nhóc lại nhìn về phía Từ Tiểu Manh, “Tiểu Manh, đến lượt em rồi đấy. Nhanh lên, lấy món đồ chị giao cho em ra đi……”
“Ô, được ạ, tới ngay đây……”
Từ Tiểu Manh cười đáp một tiếng, từ trên đùi Mục Phi nhảy phóc xuống, lạch bạch chạy đi, rất nhanh sau đó, lại ôm một bưu phẩm hình vuông cạnh mười lăm phân chạy hồng hộc quay lại.
Mà nhìn thấy kiện bưu phẩm này, Mục Phi cũng ngẩn người.
“Tiểu Manh, đây là thứ gì thế?” Mục Phi chỉ vào cái hộp hỏi.
“Hi hi, đây là do Bối Bối tỷ đã gửi tới từ trước rồi cơ. Chị ấy bảo đến đêm Giáng Sinh sẽ cho Tiểu Manh một bất ngờ, cho nên vẫn luôn không cho Tiểu Manh mở ra. Phải đợi đến đêm Giáng Sinh, khi nào chị ấy cho phép thì mới được mở cơ……”
‘Ồ, hèn chi mình về muộn mà con nhóc này oán khí nặng thế, hóa ra…… nó đã sớm chuẩn bị cho ngày hôm nay rồi à?’ Mục Phi thầm lẩm bẩm trong lòng.
Đồng thời, đối với sự chu đáo của Mễ Bối Bối, trong lòng anh cũng dâng lên chút cảm động.
“Bối Bối tỷ, Tiểu Manh mang ra rồi nè.” Từ Tiểu Manh hướng về phía camera, lắc lư cái hộp nhỏ trong tay.
“Tiểu Manh, đó chính là quà tặng cho em đấy, mau mở ra đi……” Mễ Bối Bối nói.
“Vâng~”
Từ Tiểu Manh ngọt ngào đáp một tiếng, cầm lấy kéo bắt đầu bóc lớp vỏ hộp.
“Đúng rồi Tiểu Manh, cái hộp ở phía có kí hiệu vòng tròn ấy, chỗ đó chị gói mỏng hơn một chút. Em bóc từ phía đó sẽ dễ bóc hơn đấy.” Mễ Bối Bối nhắc nhở.
“Ô.”
Từ Tiểu Manh đáp lời, nghe theo gợi ý của cô, bắt đầu bóc từ phía có vẽ ký hiệu.
Rất nhanh, lớp vỏ bọc được tháo ra, bên trong cũng là một túi nilon đựng quần áo. Nhìn xuyên qua chiếc túi nilon đó có thể thấy, bộ quần áo này mang tông màu đen trắng, hơn nữa chất liệu rất mỏng nhẹ.
“Cái…… cái này là đồ hầu gái hả?” Từ Tiểu Manh liếc mắt là nhận ra Mễ Bối Bối tặng mình thứ gì.
“Hì hì, em đoán trúng phóc rồi đấy……”
Mễ Bối Bối ở đầu bên kia đắc ý gật đầu, “Tiểu Manh muội muội, chẳng phải em từng nói với chị là bộ đồ hầu gái đợt trước đặt may ở buổi triển lãm anime chất vải không được tốt lắm, mặc vào không thoải mái, mà mặc trong phòng lại bị nóng hay sao? Cho nên, Bối Bối tỷ mua lại cho em một bộ khác nè……”
“Bộ đồ hầu gái này chất vải là bằng sợi bông, mặc vào không chỉ thoải mái mà còn không dày, bình thường em có thể dùng cái này làm đồ mặc ở nhà. Em mặc bộ này tuyệt đối sẽ không bị nóng đâu nha……” Mễ Bối Bối bắt đầu giới thiệu.
“Cảm ơn Bối Bối tỷ, Tiểu Manh rất thích……” Từ Tiểu Manh cười vô cùng đáng yêu.
Nói xong, cô ôm bộ đồ hầu gái hoàn toàn mới tinh đó, nhảy cẫng lên giường của Mục Phi, “Tiểu Manh đi thay thử xem thế nào đã……”
“Này, Tiểu Manh, đợi chút, đợi chị nói nốt câu đã rồi hãy đi chứ……” Từ Tiểu Manh vừa đi được mấy bước, lại bị Mễ Bối Bối gọi giật lùi lại.
Thấy Từ Tiểu Manh quay lại, Mễ Bối Bối gật gật đầu, ra vẻ như một vị lãnh đạo tuyên bố: “Được rồi, chị tuyên bố, hoạt động tặng quà đêm Giáng Sinh của chúng ta năm nay, chính thức khép lại, vỗ tay……”
Nói xong, cô tự mình vỗ tay trước.
Thấy cô vỗ tay, Hạ Tuyết và Từ Tiểu Manh cũng vỗ tay theo.
Nhưng nghe đến đây, Mục Phi ngẩn người, ‘Gì thế này? Người ta ai cũng có rồi, phần của tôi vẫn chưa thấy tăm hơi đâu? Sao lại…… xong chuyện rồi á?’ “Ê ê ê, đợi chút, đợi chút đã……” Mục Phi giơ tay ra hiệu ngắt lời bọn họ.
Sau đó chỉ vào chóp mũi mình, hỏi Mễ Bối Bối: “Bối Bối, của tôi đâu?”
Mễ Bối Bối lại chớp chớp đôi mắt to tròn, vẻ mặt đầy khó hiểu hỏi: “Của anh? Cái gì cơ, của anh á?”