Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 3646 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 972
Lòng dạ khó lường?

❊ ❊ ❊

"Cái... cái này là..."

Nhận lấy "món quà" Tiểu Manh đưa cho, Ngải Giai ngây người, hai mắt trừng thật to, cứ như nhìn thấy chuyện gì vô cùng hiếm lạ vậy.

Thực ra chuyện này đối với cô mà nói, quả thực rất hiếm lạ.

Bởi vì cô nhận ra được, quả bình an mà Tiểu Manh đưa cho cô, đây... đây hoàn toàn chính là quả cô bán lúc trước.

Mặc dù quả nào trông cũng xấp xỉ nhau, không tài nào phân biệt được. Nhưng cách đóng gói quả, cách thắt dải ruy băng màu, mảnh giấy dán chữ Chúc mừng giáng sinh, cô đều nhìn ra được, quả này đíchích thị là do một tay cô làm ra, tuyệt đối không nhận nhầm.

'Cái... cái này rõ ràng là quả mình bán mà, sao... sao lại rơi vào tay Tiểu Manh chứ?' Trong lúc nhất thời, Ngải Giai có chút xoay chuyển không kịp.

"Hi hi, Giai Giai tỷ, quả bình an tỷ tự bán mà tỷ cũng không nỡ ăn, lần này bọn em mời tỷ ăn, sao tỷ vẫn chưa ăn vậy?" Tiểu Manh vừa gặm quả của mình, vừa cười tủm tỉm hỏi.

Bây giờ trong đầu Ngải Giai toàn là chuyện kỳ lạ đó, nào còn tâm trạng đâu mà ăn táo nữa?

" Tiểu Manh, nói cho chị biết, quả này của em ở đâu ra?" Ngải Giai kéo Tiểu Manh lại hỏi.

"Hả?"

Tiểu Manh thấy sắc mặt Ngải Giai hình như không đúng lắm, cậu bé cũng hơi ngẩn ra. Sau đó giải thích, "Là một chị cảnh sát tặng cho bọn em đấy ạ..."

"Chị cảnh sát?" Trong khoảnh khắc, hình bóng Khương Cẩn Điệp xuất hiện trong đầu Ngải Giai, đồng thời, cô cũng cảm nhận được sự bất thường trong chuyện này.

"Vậy... sao chị ấy lại đem táo cho em?" Ngải Giai lại hỏi.

"Ai mà biết được chứ? Chắc là tự mình mua nhiều quá, ăn không hết sợ phí, nên mới tặng cho bọn em thôi..."

Tiểu Manh hình như sợ Ngải Giai không tin, còn kéo cả em trai mình qua, "Giai Giai tỷ không tin, tỷ hỏi Tiểu Địa Qua xem."

"Ưm ưm, vâng vâng vâng..."

Tiểu Địa Qua đang gặm táo ở đó cũng liên tục gật đầu, "Không sai không sai, Giai Giai tỷ, anh em không gạt tỷ đâu. Đích thực là một chị cảnh sát tặng cho bọn em đấy, hơn nữa chị cảnh sát đó còn rất xinh đẹp nha, ưm, xinh xắn ngang ngửa tỷ luôn..."

Nhắc đến chị cảnh sát xinh đẹp lần nữa, Ngải Giai cảm thấy càng trùng khớp với phỏng đoán của mình, chắc chắn chính là nữ cảnh sát đã mua táo của cô rồi.

Dù sao nữ cảnh sát vốn dĩ đã không nhiều lắm, nếu là nữ cảnh sát xinh đẹp, lại còn cùng cấp bậc với cô, thì lại càng ít hơn.

Hẹ hẹ, mặc dù Ngải Giai không phải kiểu con gái hay tự mãn, nhưng đối với gương mặt của mình, cô vẫn có chút đắc ý nho nhỏ.

'Cô ấy... không phải lúc đó đã nói hai mươi sáu quả táo còn không đủ dùng sao? Tại sao còn chia cho Tiểu Manh ăn chứ?'

Và ngay lúc cô đang suy nghĩ mãi mà không tài nào hiểu nổi, cô bỗng nhớ ra một lời đồn.

'Này này, Cậu nghe nói gì chưa, nam sinh năm nhất tên Mục Phi kia ấy, đã có bạn gái rồi. Hơn nữa còn là một nữ cảnh sát rất xinh đẹp nữa chứ, cám dỗ đồng phục nha'

'Hả? Thật á? Chậc chậc chậc, tiêu rồi tiêu rồi. Khó khăn lắm tôi mới chấm được một cậu nam sinh, nào ngờ hoa đã có chủ, thật khiến người ta thất vọng mà, chim tình yêu của đại mỹ nhân tôi chừng nào mới chịu đến đây chứ...'

'...'

Đoạn đối thoại này, là lúc cô đang lên lớp, nghe hai nữ sinh trong lớp bàn tán.

'Bạn gái của tên đó... là một nữ cảnh sát xinh đẹp?'

Nghĩ đến đây, Ngải Giai vội vàng kéo Tiểu Manh lại, "Nữ cảnh sát tặng quả bình an cho em, chỉ có một mình cô ấy thôi sao? Có ai khác ở cùng với cô ấy không?"

"Ưm có chứ ạ."

Tiểu Manh nghĩ ngợi một chút, đáp, "Ở cùng chị ấy, còn có một đại ca mặc đồ thể thao nữa."

"Em đợi một chút..."

Ngải Giai nói xong, vội vàng chạy về phòng mình, lấy bảng thông tin của các thành viên đội bóng rổ trên giá sách xuống, rồi lại chạy quay lại.

" Tiểu Manh, em xem có phải người này không?"

Ngải Giai lật bảng thông tin đến trang của Mục Phi, chỉ vào bức ảnh phía trên và nói.

"Ưm ưm ưm ưm..."

Tiểu Manh liên tục gật đầu, "Đúng đúng, chính là anh ấy, chính là anh ấy không sai đâu..."

'Quả nhiên... quả nhiên là anh ta...'

Biết được những điều này, Ngải Giai ngẫm lại cuộc gặp gỡ 'tình cờ' với Mục Phi ngày hôm nay, sự giúp đỡ của Mục Phi dành cho cô, cả chuyện đánh cược với cô, vâng vâng mây mây tất cả mọi hành vi, đều trở nên đáng ngờ.

'Chẳng lẽ... mọi chuyện xảy ra ngày hôm nay, đều là do tên này có mưu đồ từ trước? Hắn... đang cố tình tiếp cận mình?'

Ngải Giai nghĩ đến đây, lòng biết ơn đối với Mục Phi mà cô từng có chỉ mới vài phút trước, hoàn toàn biến mất, thay thế vào đó là sự sợ hãi lẫn đề phòng.

Hình tượng của Mục Phi vốn dĩ vừa mới trở nên tốt đẹp trong lòng cô, nay lại từ từ bắt đầu méo mó. Nụ cười xấu xa của Mục Phi, lại càng trở nên âm trầm, xảo quyệt vô cùng...

---❊ ❖ ❊---

Khi Mục Phi về đến nhà, đã gần mười giờ rưỡi.

"Ca, ca ca... sao vẫn... vẫn chưa về vậy nha?"

Loli ngốc nghếch nằm bò trên sofa phòng khách, đôi mắt to sắp mở không nổi nữa rồi, nhưng vẫn mơ màng chằm chằm nhìn về hướng cửa, đầu lắc qua lắc lại, nhất quyết không chịu rời đi.

"Không về... Tiểu Manh, đều, đều sắp ngủ gật mất thôi………… Hô ha hô ha"

Con bé lẩm bẩm, bỗng nhiên cái đầu nhỏ gục xuống, từ miệng và mũi phát ra tiếng thở đều đều, đã ngủ thiếp đi rồi.

Nhưng trạng thái này của con bé duy trì chưa đầy nửa phút, toàn thân liền giật nảy mình một cái, lập tức ngồi phắt dậy, "Không được ngủ không được ngủ!"

"Bốp bốp"

Loli ngốc nghếch sụp mí mắt, vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ nhắn của mình, "Nguy... nguy hiểm quá... thiếu chút nữa là ngủ quên mất..."

Tiếp theo đó, lại ngẩng đầu mơ màng nhìn ra cửa, tiếp tục lẩm bẩm, "Ca ca... sao vẫn chưa về nữa vậy..."

Có thể thấy được, Từ Tiểu Manh quả thực đã buồn ngủ đến mức lú lẫn rồi. Ngay cả việc Mục Phi đã vào nhà đi đến bên cạnh con bé, con bé cũng không hề hay biết. Vẫn cứ nhìn ra cửa, lầm bầm lầu bầu một mình.

'Hừ, ngốc đầu bò này...'

Nhìn dáng vẻ ngẩn ngơ ngốc nghếch của Từ Tiểu Manh, Mục Phi bị con bé chọc cho nhịn không được phì cười.

"Đồ ngốc nhỏ, em đang đợi anh à?" Mục Phi mỉm cười, đột ngột lên tiếng hỏi.

"Á da da da"

Từ Tiểu Manh đang ở trong trạng thái mơ màng, nghe thấy có người bên cạnh nói chuyện, sợ đến mức toàn thân nhảy dựng lên, xoay người chạy biến đi, "Ma, có ma ngoại ơi!!"

Nhìn thấy phản ứng này của con bé, Mục Phi đầy vạch đen trên trán.

'Nãi nại nó, tiểu gia đây dài rất đẹp trai có chịu không hả? Giống ma chỗ nào chứ?'

Mục Phi khó chịu nghĩ, vươn tay túm chặt lấy cổ áo con bé, giáng ngay một bạt tai lên cái mông nhỏ săn chắc vểnh cao của con bé, "Nha đầu chết tiệt kia, nói ai là ma đấy? Đáng đòn!"

"Hả?"

Mà nghe thấy tiếng của Mục Phi, Từ Tiểu Manh ngẩn người ra một chút, quay đầu lại, nhìn thấy là Mục Phi, lúc này con bé mới trút được tẻ la lo lắng.

"Hô hô hóa ra là ca ca a..." Từ Tiểu Manh khẽ xoa bóp bộ ngực căng tròn của mình, thở phào liên tiếp hai hơi.

Lúc này mới ngẩng đầu lên, một đôi mắt to nhìn về phía Mục Phi, tràn ngập vẻ u sầu phiền muộn, "Ca ca, anh thật là xấu xa nha, dọa chết Tiểu Manh rồi..."

"He he, ai bảo cái đồ ngốc nghếch nhà em thất thần cơ chứ, ngay cả lúc anh vào nhà cũng không phát hiện ra." Mục Phi phản bác.

"Vậy, vậy cũng phải trách ca ca chứ..." Loli ngốc nghếch bĩu cái môi nhỏ nhắn, lông mày xoắn lại thành hình chữ bát, bắt đầu càu nhàu phàn nàn.

"Ca ca rõ ràng đã hứa với Tiểu Manh là hai mươi phút sẽ về cơ mà, cái này đã qua hơn bốn mươi phút rồi, mới chịu về, muộn lâu thế này cơ..."

"Tiểu Manh từ lúc trời tối đã vẫn luôn đợi ca ca về, cùng nhau đón đêm giáng an lành cơ mà. Thế nhưng ca ca lại mãi không chịu về... đợi đến nỗi ngực của Tiểu Manh cũng nhỏ đi luôn rồi..." Nhắc tới chuyện này, Từ Tiểu Manh càng thêm buồn bực, cái miệng nhỏ cứ lầm bầm mãi không thôi.

'Đợi đến nỗi ngực cũng nhỏ đi? Nãi nại nó, sao tôi lại chưa từng nghe nói cái thứ đó mà lại còn có thể co lại cơ chứ?' Nghe lời Từ Tiểu Manh nói, Mục Phi lại một lần nữa bị sét đánh ngang tai ngập đầu hắc tuyến.

Tuy nhiên Mục Phi cũng biết, Từ Tiểu Manh ít nhất có một câu nói không sai — hôm nay quả thực là anh thất ước, người đuối lý là anh.

"Được rồi được rồi, ca ca biết sai rồi không được sao? Xin lỗi, ca ca xin lỗi em..." Mục Phi choàng vai Từ Tiểu Manh, dỗ dành con bé.

Vốn dĩ, anh cứ nghĩ Từ Tiểu Manh sẽ cười hì hì mà nói kiểu như 'coi như xong nhé' các thứ.

Nhưng nào ngờ Từ Tiểu Manh lần này, lại không thèm mua trướng (mua chuộc/đếm xỉa) anh.

"Ừm, câu nói kia nói thế nào nhỉ, 'Nếu như xin lỗi mà có tác dụng, thì còn cần cảnh sát để làm gì?'" Từ Tiểu Manh bĩu cái môi nhỏ, vẻ mặt 'không hài lòng' nói.

Gớm thật, con bé ngốc nghếch này trên tivi diễn cái gì, là nó học cái đó.

Bây giờ Mục Phi đang cân nhắc xem, khi mình không ở nhà, có cần thiết phải cấm con bé ngốc nghếch này tiếp tục xem tivi nữa hay không, đỡ cho nó lại 'hư hỏng' theo.

"Vậy... vậy em nói xem, phải làm thế nào đây? Em nói làm sao thì mới chịu tha lỗi cho ca ca?" Mục Phi hỏi.

"Hừm hừm hừm..."

Từ Tiểu Manh không nói gì, mà vươn cái bàn tay trắng mịn như ngọc, mềm bụ bẫm của mình ra chọc chọc vào má của mình.

Mục Phi sao lại không hiểu ý con bé chứ? Liền thò đầu qua, khẽ hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn mịn màng của con bé một cái.

"Hi hi..." Cảm nhận được hành động của Mục Phi, Từ Tiểu Manh híp mắt cười hì hì.

"Lần này được chưa?" Thấy con bé cười, Mục Phi cũng cười theo.

"Ừm, đư... được một nửa rồi ạ..." Từ Tiểu Manh vừa cười, vừa híp mắt đáp.

"Thế phải thế nào nữa mới được trọn vẹn đây?" Mục Phi lại hỏi.

" Tiểu Manh muốn chơi cao cao..." Từ Tiểu Manh giơ tay chỉ lên trần nhà, ra điều kiện đáp.

"Được được"

Mục Phi bất đắc dĩ nói, ngồi sụp xuống sofa, hơi cúi đầu xuống, "Lên đi."

"Hì hì hì..."

Từ Tiểu Manh ngốc nghếch cười tít mắt nhảy tót lên sofa, rồi giơ chân lên, trèo lên cưỡi cổ Mục Phi.

Lúc này Từ Tiểu Manh, toàn thân từ trên xuống dưới chỉ có ba món đồ mà thôi — bộ đồ ngủ hoạt hình, quần lót, và tất ống dài.

Mà con bé cứ cưỡi lên cổ Mục Phi như thế, hai đôi chân nhỏ xinh đẹp, tự nhiên mà áp sát kẹp chặt lấy cổ Mục Phi. Bộ phận thầm kín nhất của một cô gái như con bé, lại càng áp sát vào cổ Mục Phi, giữa hai người chỉ cách một lớp vải mỏng manh.

Trong chốc lát, Mục Phi thấy vô cùng sung sướng.

Cảm giác tuyệt diệu từ đôi chân nhỏ của Từ Tiểu Manh, cùng với hơi ấm truyền đến từ sau gáy, đều khiến anh sảng khoái vô cùng.

"Ca ca, mau lên lầu đi. Tuyết tỷ và Bối Bối tỷ vẫn đang đợi anh gọi video đấy, mau lên, đi thôi đi thôi..." Từ Tiểu Manh ôm lấy đầu Mục Phi, vui vẻ lắc lư hai cẳng chân nhỏ của mình.

"Giữ cho chắc vào đấy..."

Mục Phi nói, nắm lấy hai cổ chân thon thả của con bé, đứng dậy đi về phía lầu trên.

Mục Phi và Từ Tiểu Manh đã lên lầu, thế nhưng bọn họ lại chẳng ai chú ý tới, Dạ Phong đang đứng ở cửa phòng, nương theo khe cửa nhìn bọn họ, hơn nữa trong ánh mắt ấy, lại có một thứ cảm xúc mang tên 'hâm mộ'...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:946
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.