“Ca ca, ngươi đã về rồi, hì hì……”
Lúc Mục Phi về đến nhà, Hứa Tiểu Manh đang mặc bộ trang phục hầu gái mới tinh chờ hắn ở phòng khách. Hắn vừa bước vào phòng, tiểu loli liền nhảy nhót chạy tới, bổ nhào vào ngực hắn, cọ cọ khuôn mặt nhỏ vào trước ngực hắn.
“Được rồi được rồi, đừng cọ nữa, lại đây, để ta xem bộ đồ hầu gái mới của muội thế nào……” Ôm một lát, Mục Phi nhẹ nhàng đẩy nàng ra.
Hứa Tiểu Manh vừa nghe vậy liền lùi lại hai bước, tựa như muốn chụp ảnh, híp mắt cười, tạo đủ kiểu dáng: “Ca ca, đẹp không? Đẹp hay không đẹp?”
Phải công nhận rằng, con ngốc loli Hứa Tiểu Manh này tuy tuổi còn nhỏ nhưng quả thực rất có tiềm chất ‘móc treo quần áo’.
Thực ra hôm qua Mục Phi cũng đã thấy bộ trang phục hầu gái mà Mễ Bối Bối tặng cho nàng, cảm thấy chỉ ‘bình thường’ mà thôi. Nhưng khi mặc lên người Hứa Tiểu Manh lại mang đến hiệu quả phi phàm, đáng yêu vô cùng.
Bộ trang phục hầu gái mà Mễ Bối Bối tặng là kiểu ‘mùa hè’, tương đối ‘mỏng manh’, bờ vai và cánh tay đều lộ ra ngoài.
Cứ như vậy, làn vốn đã trắng ngần của Hứa Tiểu Manh đối lập rõ rệt với bộ trang phục hầu gái màu đen, khiến cho làn da ấy càng thêm trắng mịn tinh tế.
Dưới sự tôn lên của vòng eo nhỏ nhắn đến mức không thể nắm trọn, bầu ngực đẫy đà hoàn toàn không hợp với tuổi tác của nàng lại càng thêm phần hùng vĩ.
Thậm chí, bộ trang phục hầu gái vốn đã được nới rộng ở phần ngực ấy cũng không thể bao bọc trọn vẹn cặp đại bạch thỏ của nàng, chỉ có thể che đi hơn một nửa mà thôi.
Cúi đầu nhìn từ góc độ của Mục Phi, chà chà, sâu hút hồn! Chẳng lẽ đây chính là ‘rãnh Mariana’ trong truyền thuyết sao?
Nhìn xuống chút nữa, tà váy ngắn của bộ đồ hầu gái chỉ che đến phần háng nàng. Mà trên đùi nàng lại mang một đôi tất dài sọc đen trắng trông rất giống ngựa vằn.
Giữa gấu váy và đôi tất, lộ ra một đoạn đùi non trắng ngần, nửa che nửa lộ còn mê hoặc hơn là lộ ra hoàn toàn.
Thực ra những trang phục sọc ngang kiểu này rất dễ làm người ta trông thô kệch.
Nhưng Hứa Tiểu Manh thì hoàn toàn không cần lo lắng điều đó. Bởi vì đôi chân thon của nàng thực sự quá gầy, dù có mặc cái này vào cũng vẫn thanh mảnh vô cùng, hoàn toàn không hề có cảm giác mập mạp.
Khuôn mặt tinh xảo đáng yêu có thể sánh với thiếu nữ trong anime, vóc dáng mảnh mai cùng bầu ngực đầy đặn không phù hợp với tuổi tác vốn là hai yếu tố mâu thuẫn, nay lại cùng lúc xuất hiện trên người Hứa Tiểu Manh. Không những chẳng hề dung tục, ngược lại còn hồn nhiên thiên thành, hài hòa vô cùng.
Tóm lại, bộ dạng này của Hứa Tiểu Manh vừa đáng yêu lại vừa gợi cảm, xinh đẹp hơn cả những thiếu nữ hoạt hình trong manga và anime rất nhiều.
“Ực.”
Sau khi tỉ mỉ đánh giá, Mục Phi – người đã lâu không thấy Hứa Tiểu Manh mặc trang phục hầu gái – cũng bị khung cảnh mê hoặc trước mặt làm cho ngây người, không kìm được mà nuốt nước bọt.
‘Con ngốc loli này, thật đúng là biết cách dùng trang phục hầu gái để câu dẫn người khác, mặc còn xinh đẹp hơn cả thường phục……’
Lúc này, Mục Phi thực sự có xúc động muốn ôm chằm lấy loli vào lòng mà cưng nựng một trận.
“Ca ca, mau nói đi chứ, Tiểu Manh có đẹp hay không nào?” Ngốc loli Hứa Tiểu Manh thấy Mục Phi không trả lời, liền bước tới lay lay cánh tay hắn, cười tủm tỉm giục.
“Đẹp, đẹp chứ, Tiểu Manh của chúng ta là đẹp nhất……” Mục Phi hoàn hồn cười nói, nhân đà này liền vươn tay bế thốc nàng lên, đi thẳng lên lầu.
“Hì hì, là công chúa ôm đấy, Tiểu Manh thích lắm……”
Hứa Tiểu Manh cười tủm tỉm, áp cái miệng nhỏ vào tai Mục Phi: “Ca ca, Tiểu Manh chờ anh về, đợi lâu lắm luôn đấy……”
“Ừm, chờ anh về? Làm gì thế?” Mục Phi chớp chớp mắt, cố tình hỏi ngược lại.
“Ai nha nha, ca ca, anh thật đáng ghét nha, không phải anh nói hôm nay sẽ để Tiểu Manh tắm cùng anh sao? Anh sẽ không nuốt lời chứ?” Hứa Tiểu Manh nheo mắt lại thành hình trăng lưỡi liềm, một tay lay lay cánh tay Mục Phi, miệng làm nũng đầy vẻ nũng nịu.
Theo nhịp lắc lư của nàng, cặp đại bạch thỏ trước ngực cũng lắc qua lắc lại, vẽ nên những đường cong tuyệt mỹ khiến Mục Phi trừng trừng cả mắt.
“Em đúng là con nha đầu ngốc này……” Mục Phi ngoài miệng mắng mỏ, nhưng trên mặt lại nở nụ cười cưng chiều, bất lực lắc đầu.
Đối với cái tiểu gia hỏa Hứa Tiểu Manh này, hắn vừa yêu lại vừa đau đầu.
Yêu là vì con nhóc này không chỉ cực kỳ đáng yêu mà còn biết giặt quần áo, nấu cơm, dọn dẹp phòng ốc, việc gì cũng thông thạo, lại thường xuyên vô tình hay cố ý tạo ra vài tình huống hài hước khiến hắn vui vẻ.
Hơn nữa điều quan trọng nhất là, nàng coi hắn là tất cả thế giới của mình.
Có một người muội muội bảo bối như thế, nếu nói không yêu, không thích thì chắc chắn là đang nói nhảm.
Còn đau đầu là vì bình thường thì không sao, nhưng một khi con nhóc này ngốc nghếch nổi lên, làm ra mấy chuyện ngốc nghếch thì thực sự khiến người ta đau đầu toát mồ hôi.
Giống như tình huống hiện tại vậy.
‘Em một nha đầu nhỏ bé, vậy mà cứ khăng khăng đòi tắm chung với một đại nam nhân như anh, đây là chuyện gì thế này? Đây chẳng phải là công khai dụ dỗ anh phạm tội sao.’
Thực ra theo bản tâm của Mục Phi, hắn cũng rất mong chờ chuyện này.
Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, con nhóc này thực sự quá mức gợi cảm. Dù sớm muộn gì Hứa Tiểu Manh cũng thuộc về hắn, nhưng rốt cuộc nàng vẫn chưa thành niên.
Nàng mới mười bốn tuổi, vẫn chỉ là một đứa trẻ thôi đấy!
Cho dù có muốn ‘ăn’ nàng đi chăng nữa, thì cũng phải đợi nàng lớn thêm chút nữa, ít nhất cũng phải mười bảy, mười tám tuổi chứ?
‘Nếu lỡ như anh em đây không kìm chế được mà ‘ăn’ luôn con bé, vậy thì chắc chắn anh em sẽ biến thành cầm thú mất!!’ Đây cũng chính là nguyên nhân vì sao Mục Phi vẫn luôn muốn làm gì đó nhưng lại phải cắn răng nhịn xuống.
Tuy nhiên, lời đã hốt ra thì đương nhiên hắn phải thực hiện.
“Được rồi được rồi, Tiểu Manh, ca ca không nuốt lời, tắm cùng em là được chứ gì? Nhưng lúc nãy chúng ta nói thế nào nhỉ, tắm thế nào thì em phải nghe lời anh, đúng không?” Mục Phi ôm Hứa Tiểu Manh vừa bước về phòng mình vừa hỏi.
“Vâng vâng, Tiểu Manh nhớ rõ, ca ca từng nói rồi mà.” Hứa Tiểu Manh lắc lư đôi cẳng chân thon mảnh, cười tủm tỉm đáp.
“Vậy là tốt rồi……” Vừa nói chuyện, hai người đã đến phòng của Mục Phi.
Mục Phi đặt Hứa Tiểu Manh xuống, tự mình mở tủ quần áo lục tìm một chiếc túi đưa cho nàng: “Tiểu Manh, thay cái này vào, mặc cái này để tắm.”
“Eh, cái gì thế này?” Hứa Tiểu Manh chớp chớp đôi mắt to tròn, ngây thơ hỏi rồi nhận lấy chiếc túi.
Mở ra xem, đó là một bộ đồ bơi liền thân màu trắng, kiểu dáng bình thường không thể bình thường hơn.
“Hả? Đồ bơi á?”
Hứa Tiểu Manh nghiêng đầu ngẩng lên, vẻ mặt đầy khó hiểu nhìn Mục Phi: “Ca ca, mặc đồ bơi thì tắm kiểu gì ạ?”
“Ai bảo mặc đồ bơi thì không tắm được?”
Mục Phi vung tay lên, bắt đầu tẩy não: “Tiểu Manh anh hỏi em, ngâm suối nước nóng có được tính là tắm không?”
“Ưm……”
Hứa Tiểu Manh cắn ngón trỏ tay phải, ngẩng đầu nhìn trời suy ngẫm. Suy nghĩ một lúc nàng mới đáp: “Chắc là tính chứ ạ?”
“Vậy chẳng phải là xong rồi sao. Phàm là đi tắm suối nước nóng nam nữ hỗn hợp thì đều phải mặc đồ bơi để ngâm, em thấy có nhà tắm nào nam nữ tắm chung mà lại lột sạch trần truồng không?” Mục Phi tiếp tục lừa gạt.
“Ấy, hình như đúng là không có ai thật……” Hứa Tiểu Manh nghiêng đầu nhỏ suy nghĩ.
“Ha ha, vậy chẳng phải đúng rồi sao……”
Mục Phi cười xoa xoa đầu nhỏ của nàng: “Thế thì đừng nói nhảm nữa, mau thay đồ đi.”
“Dạ……”
Hứa Tiểu Manh đáp một tiếng, sau đó dùng tay sờ sờ đầu mình: “Sao Tiểu Manh cứ có cảm giác…… hình như có chỗ nào đó không đúng lắm nhỉ?”
Bộ dạng ngốc nghếch đáng yêu ấy của nàng khiến Mục Phi phì cười.
Mặc dù Hứa Tiểu Manh cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng dù sao điều kiện để Mục Phi đồng ý đã đạt được, nàng đã vô cùng mãn nguyện rồi. Thế nên nàng cũng không nghĩ ngợi nhiều nữa, bắt đầu thay quần áo.
Hứa Tiểu Manh ôm bộ đồ bơi ngồi lên giường Mục Phi, bắt đầu cởi trang phục hầu gái trên người, tốc độ cởi còn rất nhanh.
Chỉ thấy nàng kéo nhẹ ở phần gáy, dây cột liền bung ra. Chỉ với một động tác đơn giản như vậy, bộ trang phục hầu gái vốn ôm sát lấy thân hình nhỏ nhắn của Hứa Tiểu Manh liền tuột xuống, rơi phịch xuống đất.
Và Hứa Tiểu Manh từ một hầu gái xinh đẹp trong chớp mắt đã biến thành một cô nhóc bán khỏa thân – vốn dĩ ở nhà nàng không có thói quen mặc đồ lót, hiện tại trên người nàng chỉ còn lại một đôi tất dài và một chiếc quần lót hình gấu nhỏ xíu.
Trong khoảnh khắc, chiếc cổ ngọc thanh mảnh, bờ vai mượt mà, vòng eo nhỏ nhắn không nắm trọn, chiếc bụng phẳng lì cùng bầu ngực đầy đặn hoàn toàn không phù hợp với độ tuổi của nàng, tất cả đều phơi bày trước mặt Mục Phi.
Dù Mục Phi không ít lần chiếm tiện nghi của con nhóc này, nhưng cũng chỉ giới hạn ở việc ôm ấp sờ soạng mà thôi.
Còn như hôm nay, trực diện ngắm nhìn nàng trong trạng thái bán khỏa thân thế này thì đây là lần đầu tiên.
Trong phút chốc, Mục Phi hoa cả mắt.
Đặc biệt là một khoảng đỏ thắm trước ngực con ngốc loli này, với hai điểm hồng hào nhô lên, tựa như có sức hút vô tận khiến hắn nhìn đến mức không thể rời mắt.
Chỉ trong chớp mắt, Mục Phi cảm thấy vùng bụng nóng bừng, tiểu huynh đệ cũng ngẩng cao đầu như muốn thử sức, khiến quần hắn phồng lên một cục thật to.
Mục Phi cứ ngây ngốc nhìn như vậy, cuối cùng vẫn là ngốc loli Hứa Tiểu Manh phát hiện có điểm bất thường nên mới gọi hắn hoàn hồn.
“Eh?”
Cởi xong đồ hầu gái, Hứa Tiểu Manh đang ngồi trên giường cởi tất dài liền quay đầu nhìn Mục Phi, vẻ mặt khó hiểu hỏi: “Ca ca, sao anh cứ nhìn chằm chằm Tiểu Manh thế ạ?”
Nàng không hỏi thì thôi, vừa hỏi xong liền thấy một chất lỏng màu đỏ từ lỗ mũi Mục Phi chậm rãi chảy xuống.
“Á á á á á……”
Hứa Tiểu Manh giật mình hoảng hốt, nàng cũng mặc kệ việc thay đồ, vội vàng với lấy hai tờ khăn giấy trên bàn lau mũi cho Mục Phi: “Ca ca, anh, sao anh lại chảy máu máu thế này? Anh bị làm sao vậy? Không sao chứ ạ?”
Lúc này, Mục Phi cuối cùng cũng phản ứng lại.
Việc ngắm nhìn cận cảnh hai điểm đỏ thắm trước ngực Hứa Tiểu Manh lúc này đem lại sức công phá thị giác quá lớn.
‘Sao lại chảy máu mũi á, em còn mặt mũi mà hỏi anh à? Không phải tại em gây ra sao?’
‘Hơn nữa, hiện tại anh không sao cả, nhưng nếu để em kích thích thêm lát nữa thì chưa chắc đã bình yên đâu……’
‘Không được, không thể nhìn nữa. Cứ nhìn tiếp thì anh em đây mất máu quá mà chết mất. Phi lễ chớ nhìn, phi lễ chớ nhìn. Tâm như băng thanh thiên sụp không kinh……’
‘……’
Mục Phi điên cuồng ‘niệm chú’ trong lòng, lúc này mới đè nén được ngọn lửa tà ác trong người xuống. Vừa rồi suýt chút nữa hắn không kìm được mà đè Hứa Tiểu Manh xuống giường ‘ăn’ luôn rồi.
“Bốp!”
Sau khi bình tĩnh lại đôi chút, hắn không nói hai lời, giơ tay vỗ mạnh một cái vào cái mông cong vút của Hứa Tiểu Manh.
“Con nhóc chết tiệt này, em còn dám hỏi anh vì sao chảy máu mũi à? Anh hỏi em, em đang làm gì thế hả?” Mục Phi chỉ vào nàng bực bội quát.
“Ái da!” Bị đánh trúng mông, Hứa Tiểu Manh kêu lên một tiếng đầy nũng nịu.
Sau đó nàng hơi bĩu cái môi nhỏ, khó hiểu nói: “Tiểu Manh…… Tiểu Manh có làm gì đâu, chỉ đang giúp ca ca lau máu mũi thôi mà. Sao ca ca lại đánh Tiểu Manh ạ?”
“Ý anh không phải chuyện này, ý anh là em cởi quần áo ra làm gì?”
“Không phải ca ca bảo Tiểu Manh đi thay đồ bơi sao?” Hứa Tiểu Manh cúi đầu, nghịch nghịch ngón trỏ, vẻ mặt đầy tủi thân.
“Hazz”
Mục Phi ôm trán đầy vạch đen, hắn thực sự hết cách với con ngốc loli này rồi.
“Anh bảo em thay đồ bơi, nhưng anh có bảo em thay ở đây đâu!! Thay quần áo thì phải về phòng mình chứ, không biết à?” Thở dài một hơi, hắn tức giận quát lên.
Thấy Mục Phi hình như thực sự nổi giận, Hứa Tiểu Manh dù không hiểu gì cũng không dám cãi lại nữa.
“Dạ, em xin lỗi ca ca, Tiểu Manh…… Tiểu Manh biết sai rồi ạ……” Hứa Tiểu Manh cúi gằm đầu, ủ rũ bước về phòng mình.
Nhưng nàng cũng chỉ ngoài miệng nói vậy thôi, vừa đi vừa ngốc nghếch lẩm bẩm: “Thay ở đâu thì chẳng giống nhau cơ chứ…… Sao ca ca lại tức giận thế nhỉ?”