[TIÊU DỀ]: Chương 997: Bán đi làm tiểu thư
Hắn vươn tay chỉ vào Ngải Giai, "Có cá tính, Hồng Mao ca ta chấm trúng mày rồi!"
Nghe Ngải Giai nói vậy, Hồng Mao không hề tức giận, ngược lại trên mặt lộ ra nụ cười xấu xa, "Cô em, cô cứ yên tâm, bây giờ cô có cá tính, tính khí "cứng rắn", không sao cả..."
"Đến lúc lên giường, sau khi cô biết được sự "lợi hại" của Hồng Mao ca đây, cô sẽ ngoan ngoãn ngay thôi. Đến lúc đó, cô cầu xin tôi còn không kịp ấy chứ, để xem lúc đó cô còn "cứng" nổi nữa hay không. Khà khà khà khà..."
Hồng Mao vừa nói, vừa cười lớn khó nghe.
Còn ba tên đàn em đứng sau hắn, nghe hắn cười, trong đó hai tên cũng hùa theo cười hì hì đầynguy hiểm.
Này Hồng Mao ca, không dễ dàng gì, hôm nay cuối cùng cũng đụng phải một em hợp khẩu vị với anh rồi đấy..."
"Đúng thế đúng thế. Đại ca, anh nói nhảm với bọn nó làm gì? Trực tiếp vác lên vai rồi đi là xong, "Đêm khắc tấc vàng" đấy..."
Hai tên lưu manh này thấy náo nhiệt không chê chuyện lớn, châm dầu vào lửa không biết bao nhiêu lần.
Chỉ có một tên đàn em hơi mập, đeo kính là có thái độ khác với bọn chúng, trên mặt hắn ta thoáng hiện lên vẻ lo lắng.
"Ha ha ha ha..."
Nghe lời của hai tên đàn em, Hồng Mao cười càng dữ dội hơn, "Được, nghe tụi mày, đêm khắc tấc vàng..."
Hắn vừa cười, vừa vươn tay túm lấy Ngải Giai, kéo giật cô vào lòng mình, "Cô em, đi nào, theo anh đi, Hồng Mao ca đây nhất định sẽ chăm sóc cô thật tốt, ha ha ha ha..."
"Hít..."
Ngải Giai bị hắn kéo mạnh như vậy, tức thì hít một ngụm khí lạnh. Dù cô không bị kéo vào lòng tên Hồng Mao đó, nhưng cánh tay cũng bị giật cho đau nhói.
Tên trước mặt này hoàn toàn không có khái niệm thương hoa tiếc ngọc, sức tay dùng ra không hề nhỏ chút nào. Ngải Giai tuy có thể chất khá tốt trong số các cô gái cùng trang lứa, nhưng suy cho cùng vẫn là con gái.
Một người mảnh khảnh và nhạy cảm như cô, sao có thể chịu đựng được sự ngược đãi kiểu này?
Nhưng mà, cũng chính cơn đau ở cánh tay này đã giúp cô tỉnh táo lại đôi chút.
Nếu là người nào đó muốn theo đuổi mình, tìm vài người đến diễn kịch với mình, thì những tên này tuyệt đối không thể làm cô bị thương được.
Thế nhưng tên trước mặt này hoàn toàn chẳng nương tay chút nào, không hề màng tới chuyện có làm cô bị thương hay không, cô có đau hay không.
"Lẽ nào, đám người này không phải do người ta thuê đến... mà là lưu manh thật sự?" Ngải Giai không khỏi nghĩ như vậy. Và cũng chính vì nghĩ đến điều này, Ngải Giai không khỏi cảm thấy lo lắng.
Lưu manh giả vờ thì cô đã chạm trán rất nhiều lần, nhưng lưu manh thật thì cô chẳng gặp mấy lần bao giờ.
Hơn nữa, nếu chỉ có một mình cô thì thôi đi, cùng lắm là cắm cổ chạy trốn, nhưng bên cạnh cô còn có một tiểu tài nữ cơ mà, mấy tên này đã nảy sinh ý đồ xấu, th-thì cái này phải làm sao đây?
Nhất thời, Ngải Giai có hơi sợ hãi, có hơi hoảng hốt.
Nhưng tên tiểu lưu manh Hồng Mao kia lại chẳng cho cô thời gian để suy nghĩ.
Hahaha, đi thôi, tiểu mỹ nữ, em còn ngại ngùng gì nữa? Anh nói cho em biết, em ngoan ngoãn nghe lời đi theo đại ca, ăn uống cái gì cũng có cả. Nhưng nếu mặt mũi mà em không cần, rượu mừng không uống lại muốn uống rượu phạt, thì đừng trách đại ca đây không khách khí với em đấy nhé, hừ hừ! Đi, mau đi thôi!" Tên Hồng Mao vừa uy hiếp vừa dụ dỗ nói, tay vẫn không ngừng kéo lôi Ngải Giai.
Vừa nãy Ngải Giai không sợ là vì đám người này đang diễn kịch, còn bây giờ thì cô đến một chút "cứng rắn" cũng không tài nào cứng nổi nữa rồi.
Đừng, đừng kéo tôi. Mau buông tôi ra đi, các người mà không buông... không buông ra là tôi la lên thật đấy nhé!!" Ngải Giai vừa hoảng loạn giãy giụa, vừa bắt đầu la hét, "Cứu mạng với, sàm sỡ kìa!!"
Thế nhưng cô hét lớn như vậy, thì có mấy ai dám đến giúp?
Những kẻ buôn bán thường xuyên ở đây đều biết đám người này không thể chọc vào.
Còn sinh viên vừa nhìn thấy đám người này vừa lưu manh vừa nồng nặc mùi rượu, trong đó có một tên còn cầm theo con dao găm trong tay, trong lòng càng muốn giúp nhưng lại chẳng có gan đó.
Nhất thời, chẳng những không có ai đến giúp Ngải Giai, ngược lại còn tản ra bốn phía, sợ rước họa vào thân.
Mà nhìn thấy cảnh này, Hồng Mao lại càng cười đắc ý hơn.
Hahaha, thấy chưa? Ai dám giúp mày? Tao xem có ai dám giúp mày nào? Đừng nói là mấy kẻ này, cho dù cảnh sát có ở đây đi nữa, hắn muốn xông lên cũng phải cân nhắc cho kỹ đã!"
Vẫn câu nói đó, ở khu đại học này, Hồng Mao ca tao chính là đại ca!! Mấy ả chủ động muốn ngủ với tao nhiều vô số kể, tao mà thèm để ý đến mày, đó là phúc của mày đấy!!"
Tên Hồng Mao nói xong, cũng có chút thiếu kiên nhẫn, hắn dùng sức kéo mạnh cánh tay Ngải Giai, "Đừng nói nhảm nữa, ngoan ngoãn đi theo tao, đừng ép tao phải dùng đến biện pháp mạnh!"
Ngải Giai sao có thể đi theo hắn chứ? Cho dù hắn có dùng biện pháp mạnh thật đi nữa, cũng tuyệt đối không thể đi theo hắn!
Lần này mà đi theo, nếu thực sự rơi vào tay đám lưu manh này, kết cục ra sao không cần nghĩ cũng biết.
Chính vì vậy, cô và tiểu tài nữ cùng với tên lưu manh Hồng Mao giằng co ngay giữa phố.
"Buông tôi ra, mau buông tôi ra đi!!"
"Cứu mạng với, mau tới đây, giết người rồi!!"
Mặc cho hai người họ liên tục kêu gào cầu cứu, người qua lại trên con phố này cũng không ít, thế nhưng chỉ có kẻ đứng xem náo nhiệt, chứ không một ai dám thực sự xông lên giúp đỡ.
Cảm nhận được cơn đau nhói truyền đến từ cánh tay, Ngải Giai không ngừng kêu khổ trong lòng, "Sao mà mình lại xui xẻo thế này chứ?"
Không sai, cô đúng là đủ xui xẻo rồi.
Mặc dù bất kỳ thành phố nào cũng có những tên tiểu lưu manh như Hồng Mao, nhưng Bắc Đô dẫu sao cũng là "đất hoàng gia", "Dưới chân thiên tử, ai dám làm càn?"
Nói theo kiểu ra vẻ một chút thì ở đây, "Là rồng, mày cũng phải cuộn lại. Là hổ, mày cũng phải nằm phục xuống." Đừng nói là mấy tên tiểu nhân vật này, cho dù là những đại ca xã hội đen cũng phải ngoan ngoãn phục tùng.
Cho nên nhìn chung, tình hình an ninh ở nơi như Bắc Đô là cực kỳ tốt.
Nhưng đồng thời, bất kể nơi nào cũng có những kẻ không biết trời cao đất dày, tự cho là đúng tồn tại. Chỉ là những kẻ như vậy số lượng rất ít mà thôi.
Nhưng ngày hôm nay, cái xác suất nhỏ nhoi ấy lại bị Ngải Giai đụng phải.
Trong lúc Ngải Giai đang kêu khổ, cô cũng hiểu ra rằng, đám này tuyệt đối là lưu manh thật, không phải đến để diễn kịch đâu — cánh tay của cô sắp bị hắn vặn gãy tới nơi rồi, nếu là giả thì tuyệt đối không thể ra tay nặng thế này được.
Nghĩ đến hậu quả nếu mình thực sự bị mấy tên này bắt đi, trong lòng Ngải Giai liền tê dại, lại càng thêm sợ hãi.
"Anh buông tôi ra!!" Ngải Giai liều mạng đánh vào cái bàn tay ghê tởm của Hồng Mao.
"Các người mau buông cậu ấy ra đi, cứu mạng, người đâu, mau tới cứu với!" Tiểu tài nữ cũng vừa giúp Ngải Giai vừa hét lớn.
Nhưng kết quả vẫn giống như lúc nãy, xung quanh có người đứng xem, nhưng hoàn toàn không một ai dám xông lên giúp đỡ.
"Đừng kêu nữa, cho dù mấy người có hét rách cổ họng, cũng chẳng có ai tới cứu đâu, ha ha..." Hồng Mao cười cuồng dã, vừa kéo Ngải Giai đi về phía quán bar bên cạnh.
Không ai ngờ tới, cuối cùng người lên tiếng giúp Ngải Giai lại chính là một tên trong đám lưu manh.
"H-Hồng Mao ca..."
Tên lưu manh trông có vẻ mập mạp nhất và có vẻ tỉnh táo nhất bước tới với vẻ mặt khó xử, "Chúng ta làm thế này, s-sẽ xảy ra chuyện mất thôi phải không? Hồ ca chẳng phải đã dặn dò kỹ lưỡng là thời gian này không được quá phô trương sao? Lỡ như... lỡ như..."
Còn Hồng Mao đang lôi kéo Ngải Giai, vừa nghe thấy thế liền tối sầm mặt lại, "Câm miệng!!"
Hắn hất cằm lên, trên gương mặt đỏ vì rượu lộ ra vẻ thiếu kiên nhẫn, "Hồ ca đối xử với anh em chúng ta sòng phẳng, điều đó không sai. Nhưng chúng ta cũng đâu cần phải nghe theo mọi lời ổng nói chứ? Ổng không cho chúng ta uống rượu đấy thôi, tụi mình chẳng phải vẫn uống đó sao?"
Hơn nữa, mấy anh em chúng ta trông coi bãi cho ổng, không có công lao thì cũng có khổ lao. Cả năm dài tháng rộng rồi, chẳng lẽ lại không cho tụi mình vui vẻ một chút hay sao? Chẳng lẽ đi ngủ với một cô em thôi mà cũng phải làm đơn xin phép nữa chắc?"
"Nhưng mà..." Tên lưu manh mập mạp còn định nói gì đó, nhưng lại bị Hồng Mao ngắt lời.
Được rồi, tao biết chừng mực, mày đã là anh em của tao thì ngậm miệng lại, đừng lo chuyện bao đồng nữa, được không?" Hồng Mao thiếu kiên nhẫn nói.
Tên lưu manh mập đành chịu thua, chỉ có thể ngậm miệng.
"Mày, đi theo tao!" Lần này tên Hồng Mao không "đùa giỡn" với Ngải Giai nữa, mà dùng sức lôi cô đi thẳng về phía quán bar bên đường.
Còn hai tên tiểu lưu manh khác thì mang nụ cười đê tiện bước về phía tiểu tài nữ, "Hồng Mao ca, con mồi đó thuộc về anh, còn con nhóc nhỏ này ban thưởng cho mấy anh em bọn tôi nhé? Hì hì hì hì..."
"Đương nhiên rồi, Hồng Mao ca tao lại là loại người không biết điều đó sao?"
Hồng Mao cười ha hả, phóng khoáng khoát tay, "Tụi mày cứ tự nhiên đi."
Mặc dù tiểu tài nữ khá ngây thơ, thậm chí có phần hơi khờ khạo, nhưng dù sao cô cũng không ngốc. Nhìn thấy tình hình này, cô cũng biết hôm nay nếu không liều mạng thì không xong rồi.
Nghĩ đến đây, cô cắn chặt hàm răng ngọc, vung nắm đấm nhỏ đấm thẳng vào mũi tên Hồng Mao.
Cú đánh này của cô ra tay không hề nhẹ chút nào, gần như đã dốc hết cả bú sữa mẹ ra rồi.
Chỉ nghe "Bộp!" một tiếng, tiếp theo đó, máu mũi trào ra xối xả.
A a a a, mũi, mũi của tao!!" Hồng Mao ôm lấy mũi mình kêu la thảm thiết.
Hồng Mao ca!!" Ba tên côn đồ cũng giật mình hoảng hốt, bọn chúng đều đờ người ra. Bọn chúng nằm mơ cũng không ngờ tới, hai cô nhóc này lại dám phản kháng.
Giai Giai tỷ, mau chạy mau!!"
Nhân cơ hội này, tiểu tài nữ kéo thốc lấy Ngải Giai, không nói hai lời cắm cổ chạy thục mạng.
Hồng Mao ca, anh không sao chứ?"
Đại ca, anh thế nào rồi?" Ba tên côn đồ vội vàng chạy tới xem tình hình của Hồng Mao.
Đau chết mất thôi!!"
Máu mũi Hồng Mao tuôn xối xả, mở mắt ra nhìn, đầy tay toàn là máu.
Mấy tụi mày còn đứng ngẩn ra đó làm gì? Mau đuổi theo cho tao!!" Hồng Mao tức tối quát lên.
Ừ ừ."
Đi, đuổi theo!"
Ba tên côn đồ đồng thanh đáp, cất cẳng đuổi theo hướng của Ngải Giai và tiểu tài nữ.
Đau chết đi được..."
Hồng Mao ôm mũi nén đau, trừng mắt nhìn theo bóng lưng của Ngải Giai và tiểu tài nữ, "Hai con đàn bà thối tha, cho mặt mũi mà không thèm nhận!!"
Tụi mày tốt nhất là cầu trời đừng để tao tóm được, bằng không... bằng không tao nhất định sẽ bán tụi mày đến Vọng Nguyệt Đình, bắt tụi mày tiếp khách, làm tiểu thư!!" Hồng Mao ở phía sau lớn tiếng gào lên.
Mà gào xong rồi, hắn vẫn cảm thấy vô cùng tức giận.
Cũng mặc kệ chuyện mũi đang chảy máu, hắn ôm mũi chạy theo hướng của Ngải Giai và tiểu tài nữ.
---❊ ❖ ❊---
Mục Phi đã uống rượu, không thể lái xe, hai người cứ thế đi bộ dọc đường, hướng về phía địa điểm đã hẹn.
Đi được một lúc, Tề Minh Tinh sờ vào túi, phát hiện không mang theo thuốc lá.
Này lão Tam, cho tôi điếu thuốc." Tề Minh Tinh nói.
Mục Phi lấy bao thuốc của mình ra, nhìn lại, thì ra cũng chỉ còn lại đúng một điếu.
Cầm lấy đi." Mục Phi đưa qua.
Thôi, thế thì bõ bèn gì, trước sau gì cũng phải mua thôi..."
Tề Minh Tinh xua tay, không nhận lấy, đảo mắt nhìn quanh, thấy cách đó không xa có một cửa hàng tiện lợi, "Lão Tam cậu đợi tôi một lát, tôi đi mua một bao."
Ừ." Mục Phi gật đầu, ngậm điếu thuốc còn lại lên môi, châm lửa.
Tề Minh Tinh rời đi, hắn đứng đó nhìn ngắm cảnh đường phố xung quanh.
Hửm?"
Đúng lúc hắn đang cảm thấy hơi nhàm chán, hắn chợt nhận ra hình như có tiếng ồn ào vang lên.
Cứu mạng với!!"
Mau tới đây, giết người rồi!!"
Giọng nói của hai cô gái truyền vào tai hắn.
Mục Phi hướng theo âm thanh nhìn lại, không khỏi ngẩn người, 'Á đìu, sao lại là tên này thế nhỉ?'
Ngay ở phía bên kia đường, Ngải Giai và một cô gái xinh đẹp khác đang bị ba tên hung thần ác sát ráo riết đuổi theo.