TÔI SẼ BAY XA
Bốn tháng sau đó...
Vào một buổi chiều tháng ba trong trẻo và lấp lánh, chúng tôi trở lại nhà thờ La Salle Heights.
Gần năm tháng đã trôi qua kể từ sau vụ tấn công đẫm máu vào nhà thờ, mỗi vết đạn trên bức tường bên ngoài nhà thờ đã được trát kín và sơn lại bằng sơn trắng. Khoảng trống nơi khung cửa sổ bằng kính màu bị bắn vỡ đã được trang trí lại bằng một tấm rèm trắng tinh, đang chờ đợi sự kiện trọng đại trong buối lễ ngày hôm nay.
Bên trong nhà thờ, những nhân vật quan trọng của thành phố đang ngồi vai sát vai bên cạnh các giáo dân và gia đình của họ. Những chiếc camera của các nhà báo chen chúc trên lối đi giữa các hàng ghế ngồi, sẵn sàng ghi hình để đưa tin về buổi lễ long trọng này trong bản tin tối.
Dàn đồng ca nhà thờ, trong những bộ áo dài trắng muốt, ngân nga khúc hát “Tôi Sẽ Bay Xa”. Những tiếng hát trong trẻo vang lên nghe thật hoan hỉ và kiêu hãnh.
Nhiều người vỗ tay theo tiếng nhạc, những người khác đưa tay lên gạt những cặp mắt rưng rưng.
Tôi đứng ở phía cuối nhà thờ cùng với Claire, Jill và Cindy. Một niềm cảm phục dội lên khắp người tôi.
Khi dàn đồng ca nhà thờ kết thúc bài hát, Aaron Winslow bước lên bục giảng, trông thật oai nghiêm và kiêu hãnh trong bộ lễ phục đen tuyền. Mục sư vẫn thường xuyên gặp gỡ Cindy và chúng tôi thực sự cảm thấy thích ông, thích cả hai người bọn họ. Đám đông chợt im lặng. Mục sư đưa mắt nhìn quanh căn phòng chật ních người, mỉm cười thân thiện và với một giọng trầm ấm, ông bắt đầu nói.
- Chỉ mới vài tháng trước đây thôi, những đứa trẻ đáng yêu trong dàn đồng ca của chúng ta đã phải trải qua một cơn ác mộng. Chính mắt tôi đã chứng kiến cảnh những loạt đạn điên rồ vãi tung tóe khắp nơi. Bọn trẻ đã thực sự khiếp sợ. Tất cả chúng ta tự hỏi... Tại sao...? Tại sao lại chỉ có một em bé nhỏ tuổi nhất trong số đó bị trúng đạn?
Những tiếng “Amen” vang dội khắp các hàng ghế. Cindy thì thầm vào tai tôi.
- Anh ấy thật tuyệt, phải không nhỉ? Tuyệt nhất, đúng thế đấy.
- Và câu trả lời là..., - Winslow dõng dạc tuyên bố với căn phòng lặng ngắt như tờ, - câu trả lời duy nhất cho điều đó: cô bé là người mở đường cho tất cả chúng ta đi theo. - Mục sư nhìn quanh phòng. - Tất cả chúng ta đã liên kết với nhau. Mọi người có mặt ở đây, gia đình của những ai đã phải chịu đựng mất mát, và cả những người đến đây đơn giản chỉ để tướng nhớ. Dù là da trắng hay da màu, chúng ta đều trở nên nhỏ bé trước lòng thù hận. Vì vậy, chúng ta phải đoàn kết.
Nói đến đây, mục sư gật đầu và nhìn về phía một nhóm các em nhỏ đang xúng xính trong những bộ lễ phục ngày Chủ nhật đẹp nhất của chúng, đi vòng sang bên tấm rèm màu trắng khổng lồ. Một cô bé tóc tết bím, chưa đến mười tuổi, kéo mạnh một đoạn dây thừng, và tấm rèm trắng rơi xuống đất kèm theo một tiếng thịch rất to.
Cả nhà thờ bỗng ngập tràn một luồng ánh sáng rực rỡ. Những mái đầu ngẩng lên kèm theo những tiếng kêu sững sờ, thán phục. Nơi trước đây đã từng là lỗ hổng nham nhở những mảnh kính vỡ nay được thay bằng một tấm kính khác rực rỡ, nguyên vẹn. Những tiếng hoan hô vang dội khắp nhà thờ. Dàn đồng ca bắt đầu cất tiếng hát, ngân nga một bài thánh ca. Một bầu không khí tuyệt diệu!
Trong lòng tôi chợt rộn lên một cảm xúc khó tả. Tôi liếc sang phía Cindy, Claire và Jill, nhớ lại cảnh tượng nơi đây trong lần tôi tới dự lễ cầu nguyện cho một cô bé bị giết. Nước mắt tôi lăn dài trên má, và tôi cảm nhận được những ngón tay của Claire đang nắm lấy tay tôi. Chị sờ vào những vết thương trên người tôi rồi vòng tay ôm choàng lấy tôi bằng một cử chỉ hết sức âu yếm.
Từ phía sau, tôi nhận thấy Jill cũng đang vỗ nhẹ vào vai tôi.
- Tớ sai rồi, - cô ấy thì thào. - Thằng khốn ấy không thể thắng. Người chiến thắng là chúng ta. Chúng ta chỉ phải chờ đợi cho tới cuối cuộc chơi mà thôi.
Cả bốn chúng tôi ngước lên nhìn thẳng vào khung cửa sổ lắp kính màu tuyệt đẹp. Chúa Jesus với khuôn mặt hiền dịu đang ra hiệu cho các môn đệ của mình. Một vầng hào quang vàng rực bao quanh đầu Ngài. Quanh ngài là vô vàn cỏ cây hoa lá. Một người phụ nữ đang quay lại phía sau, chờ đợi một ai đó. Cánh tay của bà chìa ra...
Bà đang hướng sự chú ý của mình vào một cô bé da đen nhỏ xíu.
Trông cô bé giống hệt Tasha Catchings.
***
Hai tuần sau, vào một buổi tối thứ 6, tôi mời mấy cô bạn thân tới nhà chơi. Jill bảo Jill có những tin tức tuyệt vời đang muốn chia sẻ.
Tôi vừa từ siêu thị trở về, tay xách lỉnh kỉnh những túi đựng đồ lặt vặt. Tới cổng vào khu nhà, tôi dừng lại kiểm tra hòm thư riêng. Những tờ quảng cáo, hóa đơn như thường lệ. Tôi định đi vào thì chợt trông thấy một chiếc phong bì màu trắng mỏng dính, loại thường được dùng để gửi thư qua đường máy bay với những mũi tên màu đỏ và màu xanh.
Tim tôi đập rộn lên khi tôi nhận ra nét chữ quen thuộc.
Dấu bưu điện đóng tiên phong bì là của Cabo San Lucas, Mexico.
Tôi đặt túi xuống, sau đó ngồi xuống bậc thềm và bóc lá thư ra. Một tờ giấy có dòng kẻ gấp gọn trong đó, ở giữa là một tấm ảnh nhỏ.
- Con gái xinh đẹp của cha, - bức thư bắt đầu bằng một dòng chữ nguệch ngoạc. - Giờ là lúc con cần phải biết mọi chuyện đã xảy ra. Cha đã tới một nơi rất hẻo lánh, và ở đây cha đã không bỏ chạy nữa.
Chắc là con đã biết những gì đã xảy ra trong gian đại sảnh của Tòa án ngày hôm đó. Những cảnh sát hiện đại như các con bây giờ chắc chắn nhanh nhạy hơn những người già lão, cổ hủ như cha. Điều mà cha muốn nói thêm cho con rõ là cha không còn là kẻ hèn nhát. Cha đã không bỏ chạy. Thậm chí cha còn nấn ná lại đó một vài ngày sau khi vụ án của con kết thúc. Cha đã gọi điện thoại tới bệnh viện nơi con nằm điều trị vết thương một lần. Đó chính là cha... Cha biết con không muốn nói chuyện với cha, nhưng cha lại rất muốn nghe tiếng con nói để được yên tâm rằng con khỏe. Tất nhiên là con khỏe rồi.
Những lời này chưa đủ để con hiểu cha muốn xin lỗi con nhiều thế nào. Cha đã phạm sai lầm trong rất nhiều chuyện, và một trong số đó là để cho con hiểu sai về mình. Nhưng có một việc cha đã hành động đúng đắn, và đó là việc quan trọng nhất trong tất cả mọi việc. Không ai có thể khẳng định được rằng mình không cần sự giúp đỡ từ người khác... thậm chí là từ người cha bị ruồng bỏ của mình.
Bên dưới bức thư ký tên “Người Cha Ngu Ngốc của Con”, và “người thực sự yêu con nhất trên đời...”
Tôi ngồi yên, đọc lại bức thư một lần nữa, cố nén những giọt nước mắt vui sướng. Ông già Marty cửa tôi cuối cùng cũng đã tìm được một chỗ yên tĩnh, nơi không ai có thể theo đuổi và buộc tội ông. Ở đó không có người nào biết ông là ai cả. Tôi cảm thấy ngạt thở với ý nghĩ rằng tôi có thể sẽ không bao giờ còn được gặp lại cha tôi nữa.
Tôi cúi xuống nhìn bức ảnh in trên loại giấy thô nhám.
Marty của tôi đây... mặc chiếc áo sơ-mi Ha-oai thật tức cười đang đứng trước một chiếc thuyền buồm cũ kỹ, cột buồm vươn cao tới hơn chục thước. Phía dưới tấm ảnh là một dòng chữ nhỏ li ti. “Một sự bắt đầu mới, một cuộc sống mới- Cha đã mua chiếc thuyền này. Tự sơn lại nó. Rồi một ngày, cha sẽ giành cho con một giấc mơ...
Lúc đầu, tôi cười ngất... Giấc mơ gì cơ chứ, tôi vừa nghĩ vừa lắc đầu quầy quậy. Cha tôi thì biết gì về thuyền buồm? Hoặc câu cá? Kinh nghiệm duy nhất của cha tôi về đại đương là khi ông được phân công giữ gìn trật tự tại cảng Người Đánh Cá.
Đột nhiên, mắt tôi bị hút vào một thứ.
Trên nền bức ảnh, bên cạnh khuôn mặt kiêu hãnh của cha tôi, nổi bật giữa màu xanh biếc của bầu trời và biển cả...
Tôi nheo mắt, cố nhìn cho rõ những chữ cái mới được sơn lên thân tàu.
Nét chữ nguệch ngoạc, chân phương bằng sơn màu trắng.
Tên của chiếc thuyền: Hoa Vàng.
HẾT