Tôi nghe thấy ai đó gọi tên tôi, tiếng gọi khá to át cả tiếng ầm của đám đông đang nhốn nháo. Đó là Jacobi. Anh ta đang đứng trong cánh rừng thưa phía sau nhà thờ.
- Này trung úy, lại đây mà xem!
Tôi đi nhanh về phía đó, trong đầu lẩn quẩn một câu hỏi không biết hắn là hạng người nào mà có thể gây ra một hành động khủng khiếp đến vậy. Tôi đã từng điều tra hàng trăm vụ giết người; thường là vì ma túy, tiền bạc hoặc vì tình, trong đó các vụ vì tình chiếm đa số. Nhưng vu này... vụ này chắc chắn nhằm gây chấn động.
- Chị nhìn này, - Jacobi nói và cúi xuống xem xét một dấu vết. Anh ta đã tìm thấy một đầu đạn bị kẹt.
- M16, tôi đoán vậy, - tôi bảo anh ta.
Jacobi gật đầu.
- Hình như bà trẻ đã ôn luyện trong suốt kỳ nghỉ thì phải. Vỏ đạn là của một khẩu Remington.
- Anh phải gọi tôi là Bà Trung úy trẻ mới đúng, - tôi nở một nụ cười tự mãn rồi nói cho anh ta rõ tại sao tôi biết.
Có khá nhiều vỏ đạn rỗng nằm rải rác khắp nơi. Chúng tôi tiến sâu hơn vào khu rừng thưa giữa những bụi cây rậm rạp, từ nhà thờ không thể nhìn ra đây được. Những vỏ đạn cụm lại thành hai đám cách nhau khoảng năm chục thước.
- Có thể thấy rõ hắn đã nổ súng từ chỗ nào, - Jacobi nói. - Tôi đoán là ở đây. Có lẽ hắn đã không thể di chuyển quanh đây được.
Từ đám vỏ đạn đầu tiên, có một đường ngắm lý tưởng hướng về hông nhà thờ, không vướng víu gì cả. Khung cửa sổ kính mờ trông thấy rất rõ... Lũ trẻ nhỏ như một dòng suối tuôn trào trên hè phố... Tôi có thể hiểu tại sao không ai phát hiện ra tên giết người. Nơi ẩn náu của hắn kín đáo quả không chê vào đâu được.
- Khi nạp đạn, chắc hắn đã phải rời chỗ này để đi đến đó, - Jacobi chỉ tay về phía đám vỏ đạn thứ hai. Tôi bước nhanh đến đó và ngồi thụp xuống xem xét. Có cái gì đó thật khó hiểu. Từ đây tôi có thể nhìn thấy mặt tiền của nhà thờ, nhìn thấy cả mấy bậc tam cấp nơi Tasha Catchings đã nằm. Nhưng chỉ thấp thoáng thôi.
Tôi nheo mắt, cố hình dung ra quang cảnh lúc đó, đoán chừng vị trí nơi Tasha đã ngã xuống khi cô bé bị trúng đạn. Có lẽ tên giết người đã không nhằm chính xác vào nạn nhân của hắn.
- Một phát đạn ăn may, Jacobi nói khẽ. - Chị nghĩ sao?
- Phía sau kia có gì nữa không nhỉ? - Tôi không trả lời mà nhìn quanh rồi rẽ vào một lối đi xuyên qua các bụi rậm rời khỏi nhà thờ. Không có ai trông thấy kẻ bắn lén tẩu thoát, như vậy rõ ràng là hắn đã không chạy men theo phố Harrow. Bụi cây trải dài tới gần hai chục feet.
Cuối lối rẽ là một bờ dậu có buộc dây xích, ngăn cách khuôn viên của nhà thờ với vùng lân cận. Bờ dậu không cao. Tôi bám hai tay vào đó và đu người lên.
Trước mắt tôi hiện ra khoảng sân sau của một dãy nhà, một vài người đang tụ tập ở đó để quan sát. Bên phải là sân chơi của khu chung cư Whitney Young.
Cuối cùng Jacobi cũng đuổi kịp tôi.
- Chị đi nhanh quá, - anh ta nói với vẻ trách móc. - Người ta đang nhìn tôi kìa. Chị đã biến tôi thành một kẻ ngớ ngẩn.
- Hẳn là kẻ giết người đã thoát khỏi hiện trường vụ án theo đường này, Warren ạ. - Chúng tôi nhìn về hai phía, một đầu con đường thông sang lối đi khác đầu đằng kia dẫn tới dãy nhà.
Tôi cất tiếng hỏi to đám người tọc mạch đang tụ tập dưới một cổng mái vòm.
- Có ai trông thấy gì không hả?
Chẳng thấy ai trả lời.
- Có kẻ đã nã đạn vào nhà thờ, - tôi quát lên. - Một bé gái đã bị giết. Hãy giúp chúng tôi tìm ra thủ phạm, chúng tôi rất cần sự giúp đỡ của các bạn.
Vẫn im lặng. Mọi người lảng đi với thái độ ngờ vực của những người không muốn dính dáng đến cảnh sát. Rồi một phụ nữ khoảng ba mươi tuổi chậm chạp bước ra, bà ta đẩy một cậu bé lên trước mặt mình.
- Bernard đã trông thấy một cái gì đó, - giọng bà ta nghẹn lại nơi cổ họng.
Bernard chừng sáu tuổi, có cặp mắt to tròn thận trọng. Cậu ta mặc một chiếc áo màu vàng đỏ hiệu Kobe Bryant.
- Đó là một chiếc xe chở hàng, - Bernard nói nhanh, - giống chiếc xe của Regie. - Cậu đưa tay chỉ về phía đoạn đường dẫn tới lối đi dạo. - Người ta đã đỗ nó ở dưới kia.
Tôi cúi xuống, mỉm cười dịu dàng và nhìn sâu vào mắt của cậu bé. Trong đó tôi thấy có sự hoảng hốt.
- Chiếc xe màu gì, Bernard?
- Màu trắng ạ, - cậu bé trả lời.
- Em ruột tôi có một chiếc xe chở hàng nhỏ màu trắng hiệu Dodge, - mẹ Bernard giải thích.
- Chiếc xe mà cháu nhìn thấy có giống xe của cậu cháu không, Bernard? - Tôi hỏi tiếp.
- Đại loại là vậy, nhưng không giống hẳn.
- Cháu có trông thấy người lái xe không?
Cậu bé lắc đầu.
- Lúc đó cháu đang đổ rác. Cháu chỉ nhìn thấy nó chạy vụt qua thôi.
- Liệu cháu có nhận ra chiếc xe đó nếu cháu gặp lại?
Bernard gật đầu.
- Vì nó giống chiếc xe của cậu cháu à?
Cậu bé lưỡng lự.
- Không, mà vì ở sau thùng xe có một bức tranh.
- Tranh? Có phải ý cháu muốn nói đó là một biểu tượng hay một bức tranh quảng cáo?
- Ư... Bernard lắc đầu, cặp mắt tròn xoe như hai viên bi của nó đảo qua đảo lại như đang tìm kiếm cái gì đó. Bất chợt, cặp mắt sáng lên.
- Cháu nghĩ nó giống cái kia kìa! - Nó chỉ tay về phía chiếc xe tải không mui đỗ trên đoạn đường gần đó. Trên thanh chống va chạm đằng sau xe có dán cái nhãn quảng cáo của công ty Cal Golden Bear.
- Cháu muốn nói tới một miếng đề-can? - Tôi gặng hỏi.
- Trên cửa xe, - cậu bé gật đầu.
Tôi đặt nhẹ hai bàn tay lên vai nó.
- Miếng đề-can ấy giống cái gì, Bernard?
- Trông giống Mufasa, trong phim Vua Sư Tử.
- Một con sư tử? - Trí óc tôi lướt nhanh qua các hình ảnh tương tự. Đó là biểu tượng của các đội thể thao, các trường đại học hay các doanh nghiệp...
- Đúng vậy, nó rất giống Mufasa, - Bernard nhắc lại - Chỉ có điều nó có hai đầu.