Chưa đầy một tiếng đồng hồ sau đó, tôi phải cố gắng lắm mới rẽ được một lối đi qua đám đông phẫn nộ đang tụ tập trên bậc thềm trước đại sảnh của tòa án. Tôi cảm thấy vô cùng trống trải và buồn bã, nhưng tôi biết là mình không nên để lộ những cảm xúc đó ra lúc này.
Hành lang bên ngoài phòng họp của tòa nhà nơi tôi làm việc, lúc này đã chật ních các phóng viên và nhà báo sẵn sàng chĩa mi-crô của họ vào mặt bất cứ người nào xuất hiện với một tấm phù hiệu cài trên ngực áo. Phần lớn bọn họ đều biết tôi nhưng tôi đã xua tay bảo họ tránh ra cho đến khi tôi lên được hết cầu thang.
Bất thần, có hai bàn tay chộp mạnh vào hai vai tôi và một giọng nói quen thuộc reo lên.
- Lindsay, tớ muốn nói chuyện với cậu...
Tôi xoay người lại và thấy trước mặt là Cindy Thomas, một trong số những người bạn thân thiết nhất của tôi và cũng là phóng viên hàng đầu chuyên săn tin về các tội ác cho tờ Biên Niên sử.
- Tớ sẽ không quấy rầy cậu đâu, - cô ấy gào lên để át tiếng ầm ĩ của căn phòng. - Nhưng quan trọng lắm! Gặp nhau ở nhà hàng Susie lúc mười giờ nhé?
Chính Cindy, là người đã góp phần quan trọng trong việc đưa vụ án trong đám cưới ra trước công luận. Và cũng chính Cindy là một trong những người mà nhờ họ tôi mới có được tấm phù hiệu màu vàng của ngày hôm nay.
Tôi cô gắng nở một nụ cười gượng.
- Tớ sẽ gặp cậu ở đó.
Lên đến tầng ba, tôi nặng nề bước vào căn phòng đèn đuốc sáng choang mà tất cả mười hai nhân viên của Đội Homicide luôn coi là nhà của mình. Lorraine Stafford đang đợi tôi ở đó. Cô ấy đã công tác trong tổ điều tra tội phạm có liên quan đến tình dục được sáu năm, đã gặt hái được khá nhiều thành công và là người đầu tiên mà tôi hẹn gặp trong vụ này. Cả Cappy McNeil cũng đã có mặt.
- Tôi phải làm gì? - Lorraine hỏi.
- Cô và Sacramento hãy rà soát kỹ lưỡng những vụ có xe chở hàng màu trắng bị đánh cắp. Bất cứ xe loại nào, biển đăng ký ở đâu. Đặc biệt chú ý tới những tấm đề-can có hình sư tử dán ở sau xe.
Cô ta gật đầu rồi đi ra.
- À mà này, - tôi gọi giật cô ây lại. - Nhớ là hình sư tử hai đầu nhé!
Cappy vẫn ở lại trong lúc tôi pha một tách trà. Anh ta đã có thâm niên làm việc ở Đội Homicide mười lăm năm, và tôi biết anh ta có nói tốt cho tôi khi được sếp Mercer tham khảo ý kiến về việc giao cho tôi chức trợ lý. Trông Cappy có vẻ rất buồn chán và thất vọng.
- Tôi biết Aaron Winslow. Tôi đã chơi bóng với vị mục sư này ở Oakland. Tội nghiệp, ông ấy đã dành trọn tâm trí cho lũ trẻ. Trung úy ạ, tôi dám chắc đó là một con người chân chính.
Bất chợt, Frank Barnes ở tổ điều tra các vụ trộm ô tô thò đầu vào văn phòng của chúng tôi.
- Nhanh lên, trung úy! sếp Bự đang gọi cô ở đằng kia. Sếp Bự, trong ngôn ngữ của sở cảnh sát San Francisco, có nghĩa là cảnh sát trưởng Earl Mercer.