Cơ Hội Thứ 2

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 22 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2

❊ ❊ ❊

Một cơn mưa lạnh lẽo bắt đầu đổ xuống khi tôi đỗ chiếc Explorer của mình trước cửa nhà thờ La Salle Height trên phố Harrow. Một đám đông giận dữ, lo âu đã hình thành - những bà mẹ với những khuôn mặt buồn bã và những cậu con trai tụm năm tụm ba bên những chiếc Tommy sáng màu của chúng. Tất cả đang cau có chĩa những ánh nhìn sắc nhọn vào đám cảnh sát mặc thường phục.

- Đây có phải là vùng Mississippi hoang dã đâu cơ chứ - ai đó hét lên khi tôi đang cố lách qua đám đông nhốn nháo

- Còn bao nhiêu nữa? - Tiếng một người đàn bà có vẻ già hơn. - Còn bao nhiêu nữa?

Tôi chen qua hai cảnh sát tuần tra đang hết sức lo lắng để tới phía trước. Những gì tôi nhìn thấy sau đó khiến tôi phải nín thở.

Mặt tiền ốp ván quét sơn trắng của nhà thờ lỗ chỗ những vết đạn và khe nứt màu chì trông đến kỳ cục. Một khoảng trống toang hoác trên bức tường nơi tấm kính màu trên khung cửa sổ đã bị đạn bắn văng đi, chỉ còn lại mấy mép kính lởm chởm như đá. Lũ trẻ vẫn đứng rải rác khắp bãi cỏ, rõ ràng là chúng đang bị sốc, một vài đứa đang được các nhân viên y tế chăm sóc.

- Ôi, Chúa ơi, - tôi thì thầm trong hơi thở.

Rồi tôi trông thấy các bác sĩ pháp y trong bộ áo chắn gió đang vội vã quấn thi thể của một đứa bé gái trên bậc thềm trước lối vào. Mấy sĩ quan cảnh sát mặc thường phục đứng gần ngay đó. Một trong số ấy là đồng nghiệp của tôi, Warren Jacobi.

Tôi thấy mình có phần lưỡng lự, mặc dù tôi đã làm việc này tới cả trăm lần rồi. Mới chỉ cách đây vài tháng, tôi còn tham gia vào một vụ giết người lớn nhất thành phố, nhưng quá nhiều chuyện đã xảy ra. Tôi cảm thấy chuếnh choáng như thể tôi là người mới vào nghề. Nắm chặt hai bàn tay lại, tôi hít một hơi thật sâu và đi về phía Jacobi.

- Chúc mừng chị đã trở lại với thế giới này, Trung úy, - Jacobi gật đầu, hơi uốn lưỡi khi nói tới cấp bậc mới của tôi. Âm thanh của từ đó đối với tôi vẫn như một dòng điện chạy dọc cơ thể. Trở thành người đứng đầu đội Homicide là mục tiêu mà tôi luôn theo đuổi trong sự nghiệp của mình: nữ nhân viên điều tra các tội ác giết người đầu tiên ở San Francisco, và bây giờ là nữ trung úy đầu tiên của Đội. Sau khi ông già Sam Roth được điều chuyển sang một công việc khác nhàn hạ hơn ở Vịnh Bodega, Ông Mercer đã gọi tôi tới và nói "Tôi có thể cho cô nghỉ một đợt phép dài để cô suy nghĩ xem mình có thực lòng muốn quay trở lại làm việc hay không. Hoặc tôi có thể trao cho cô cái này, Lindsay ạ". Ông ta đẩy ngang qua mặt bàn một cặp phù hiệu màu vàng có hai vạch trên đó. Cho tới tận lúc ấy, tôi nhớ là mình chưa bao giờ trông thấy Mercer mỉm cười cả.

- Cấp bậc trung úy không làm cho công việc trở nên dễ dàng hơn, phải không Lindsay? - Jacobi nói, có ý nhấn mạnh rằng mối quan hệ đồng nghiệp của chúng tôi trong suốt ba năm qua giờ đã thay đổi.

- Chúng ta có cái gì? - Tôi hỏi anh ta.

- Có vẻ như là một tên cướp trang bị vũ khí hoạt động đơn lẻ, hắn núp trong những bụi cây đằng kia. - Anh ta trỏ tay về phía những bụi cây rậm rạp cách nhà thờ khoảng năm chục thước. - Thằng khùng đó đã chờ đúng lúc bọn trẻ đi qua và nổ súng với tất cả số đạn mà hắn có.

Tôi hít một hơi thật sâu, nhìn sang phía những đứa trẻ chưa hết bàng hoàng, vẫn đứng rải rác và khóc lóc trên bãi cỏ.

- Có ai trông thấy kẻ tấn công không? Có ai không hả?

Anh ta lắc đầu.

- Tất cả mọi người đều chúi đầu xuống đất để tránh đạn mà.

Đứng gần bên cô bé bị giết, một người đàn bà da đen thất thần đang gục vào vai người bên cạnh, khóc nức nở. Jacobi trông thấy cặp mắt của tôi như bị ghim chặt vào cái xác.

- Tên cô bé là Tasha Catchings, - anh nói khẽ. - Đó là một cô bé ngoan ngoãn. Học lớp năm, trường Nữ thánh Anne, người nhỏ tuổi nhất trong dàn đồng ca của nhà thờ.

Tôi tiến lại gần hơn và quỳ xuống bên cái xác vấy đầy máu. Dù cho đã nhìn thấy cảnh chết chóc rất nhiều lần, nhưng đối với tôi đây vẫn là một cảnh tượng thật kinh khủng. Chiếc áo choàng của Tasha ướt sũng vì máu trộn với nước mưa. Cách đó vài bước chân, một chiếc ba lô bảy sắc cầu vồng nằm lăn lóc trên bãi cỏ.

- Chỉ có mình cô bé thôi à? - Tôi hoài nghi hỏi lại, đưa mắt quan sát toàn bộ hiện trường. - Chỉ mỗi cô bé là người bị giết?     

Những vết đạn lỗ chỗ ở khắp mọi nơi, làm vỡ tung cả kính và gỗ. Hàng chục đứa trẻ đang chạy đi chạy lại trên phố... Tất cả đều bị ngắm bắn, vậy mà chỉ có một nạn nhân.

- Một ngày thật may mắn, phải không nhỉ? - Jacobi khịt mũi.

Paul Chin, một người trong Đội Homicide, đang hỏi chuyện một người đàn ông da đen cao ráo, đẹp trai mặc quần jean và áo len cổ lọ trên bậc thềm của nhà thờ. Tôi đã nhìn thấy người đàn ông này trước đó trên báo. Thậm chí tôi còn biết cả tên ông ta, Aaron Winslow.

Ngay cả trong tình trạng hoảng sợ, nhưng Winslow vẫn mang một phong thái hết sức thanh lịch: Khuôn mặt nhẵn nhụi, mái tóc đen nhánh cắt bằng ở trên đỉnh đầu, dáng người như của một cầu thủ bóng đá. Tất cả mọi người ở San Francisco này đều biết ông và biết những việc ông đã làm cho vùng. Ông được coi là một người anh hùng giữa đời thường và tôi phải thú nhận rằng trông ông rất có dáng.

Tôi bước lại phía Aaron Winslow.

- Đây là mục sư Aaron Winslow, - Chin giới thiệu.

- Còn tôi là Lindsay Boxer, - tôi đáp, và đưa tay ra.

- Trung úy Boxer, - Chin nói thêm. - Chị ấy sẽ phụ trách điều tra vụ này.

- Tôi đã được nghe nói nhiều đến cha, - tôi mỉm cười, - đến những việc tốt mà cha đã làm cho vùng này. Tôi rất tiếc về chuyện vừa xảy ra ở đây. Thật tôi không biết nói thế nào cho phải.

Mục sư hướng cặp mắt của ông về phía cô bé bị giết. Ông nói bằng giọng nhẹ nhàng nhất.

- Tôi đã biết nó từ khi nó còn bé xíu. Gia đình họ rất tốt, rất có trách nhiệm. Mẹ của cô bé, bà ấy đã tự mình nuôi dạy Tasha và anh trai của nó. Ôi, chúng nó chỉ là những đứa trẻ thôi mà. Những đứa trẻ trong dàn đồng ca nhà thờ, trung úy ạ.

Tôi không muốn cắt ngang cảm xúc của ông, nhưng tôi buộc phải làm như vậy.

- Liệu tôi có thể hỏi cha một vài câu được không ạ?

Mục sư gật đầu, vẻ mặt thất thần.

- Tất nhiên là được mà.

- Cha có trông thấy ai không? Một ai đó chạy trốn? Hay một bóng người, một hình ảnh thoáng qua cũng được.

- Tôi trông thấy những viên đạn được bắn ra từ đâu, - Winslow trả lời và đưa tay chỉ những bụi cây mà Jacobi đã nói tới lúc nãy. - Tôi trông thấy những làn đạn đỏ rực. Nhưng lúc đó tôi chỉ mải hò hét gọi bọn trẻ nằm xuống thôi. Quang cảnh lúc đó thật hỗn loạn.

- Gần đây có ai đe dọa cha hoặc nhà thờ của cha không? - Tôi hỏi tiếp.

- Đe dọa ư? - Winslow khẽ cau mặt. - Có lẽ là từ mấy năm trước, khi chúng tôi kêu gọi đóng góp để xây lại nhà thờ.

Cách đó không xa, tiếng kêu khóc của mẹ Tasha Catchings lại vang lên khi thi thể của cô bé được nhấc lên đặt nằm trên cáng. Tiếng khóc nghe thật não ruột. Đám đông xung quanh lại bắt đầu nhốn nháo. Những lời chửi bới, mắng nhiếc và buộc tội rộ lên.

- Sao cứ đứng đấy mãi thế? Đi mà tìm kẻ giết người đi chứ!

- Có lẽ tôi nên ra kia thì hơn, - Winslow nói, - trước khi chuyện trở nên quá tệ. - Ông bắt đầu bước đi nhưng rồi lại quay nhìn lại, vẻ mặt cam chịu nhẫn nhục. - Lẽ ra tôi đã có thể bảo vệ được đứa trẻ tội nghiệp đó rồi. Tôi là người đầu tiên nghe thấy tiếng súng mà.

- Cha không thể bảo vệ được tất cả bọn chúng, - tôi nói. - Cha đã làm tất cả những gì có thể rồi mà.

Cuối cùng mục sư cũng gật đầu. Sau đó ông nói thêm một câu khiến tôi thực sự sửng sốt.

- Đó là một khẩu M16, trung úy ạ. Ba mươi ổ đạn. Và tên khốn đó đã nạp đạn hai lần.

- Làm sao cha biết? - Tôi ngạc nhiên hỏi lại.

- Bão táp sa mạc, - ông trả lời. - Tôi đã từng là cha tuyên úy ở ngoài mặt trận. Không có cách gì để tôi quên đi những âm thanh khủng khiếp đó. Không ai quên được.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.