Cơ Hội Thứ 2

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 22 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
9 - 10
8

❊ ❊ ❊

Kẻ giết người đang chơi trò Đội Quân Sa Mạc và hắn là người chỉ huy.

Pằng, pằng, pằng... pằng, pằng.

Hết sức bình thản, hắn nheo mắt nhìn qua ống ngắm được chiếu sáng bằng tia hồng ngoại khi những bóng người đội mũ trùm đầu lao vào tầm quan sát của hắn. Chỉ bằng một cử động hết sức nhẹ nhàng của ngón tay, những căn phòng tốì tăm, hỗn độn như mê cung trong boong-ke của nhóm khủng bố nổ tung thành những quầng lửa màu cam tuyệt đẹp. Vô số hình người lờ mờ nháo nhác chạy trốn vào những dãy hành lang chật hẹp. Pằng, pằng, pằng.

Hắn là nhà vô địch trong trò chơi này. Một sự kết hợp tuyệt vời giữa tay và mắt. Không ai có thể vượt qua nổi.

Ngón tay của hắn tiếp tục kéo giật cò súng. Những con ma cà rồng, những đụn cát, những đầu đạn. Lại đây nào... Pằng, pằng... Hắn chạy như điên dọc theo dãy hành lang tối om... Hắn lao mạnh người qua một cánh cửa bằng sắt, bắt gặp ngay một ổ quân địch đang vừa chơi bài vừa nốc rượu. Khẩu súng trong tay hắn lại được dịp phun ra cái chết. Lũ sứ giả hòa bình đáng nguyền rủa. Hắn nở một nụ cười mãn nguyện.

Lại một lần nữa hắn nheo mắt nhìn qua ống ngắm, trong óc hắn vụt hiện lên hình ảnh của ngôi nhà thờ và khuôn mặt của cô bé Jemima với mái, tóc tết bím, lưng đeo chiếc ba lô bảy sắc cầu vồng.

Pằng, pằng. Bộ ngực của một tên địch trên màn hình vỡ toang. Mạng người này là để ghi điểm. Được rồi! Mắt hắn liếc nhanh lên bảng tính điểm. Hai trăm bảy mươi sáu kẻ thù đã bị giết.

Hắn giật mạnh chiếc máy chơi điện tử và cười nhăn nhở. Một kỷ lục cá nhân mới. Số điểm này đáng được ghi lại. Hắn gõ ngón tay xuống bàn phím, gõ những chữ cái đầu trong tên của hắn: F. c.

Hắn đang đứng bên cạnh một chiếc máy chơi điện tử trong khu Playtime ở phía Tây Oakland, tay vẫn gẩy nhẹ vào cò súng một lúc lâu sau khi ván chơi đã kết thúc. Hắn là người da trắng duy nhất trong phòng. Người duy nhất. Và đó chính là lý do khiến hắn lựa chọn nơi này để đến chơi.

Đột nhiên, ở cả bốn màn hình vô tuyến phía trên cao chợt hiện lên cùng một khuôn mặt với những tiếng động om sòm khiến hắn giật thót người, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Hắn nổi đóa.

Đó là Mercer, con lừa vênh vang tự đắc đang điều hành lũ cớm ở San Francisco. Lão ta cư xử như thể lão biết hết mọi chuyện trên đời vậy.

- Chúng tôi tin rằng hành động này là của một gã găng-xtơ đơn lẻ..., - lão nói. - Một tên tội phạm đơn độc...

Giá mà lão biết. Hắn phá lên cười rũ rượi.

Cứ chờ đến mai... Rồi lão sẽ thấy. Giương mắt lên mà nhìn nhé, thằng khùng đứng đầu một cái chuồng lừa!

- Những gì mà tôi mong muốn, - cảnh sát trưởng tuyên bố dõng dạc, - là dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào chúng ta cũng không để cho thành phố này rơi vào cảnh hoang mang khiếp sợ vì cảnh tấn công do phân biệt chủng tộc...

Thành phố này. Hắn nhổ toẹt một bãi nước bọt. Lão thì biết gì về thành phố này chứ? Lão đâu có thuộc về nơi đây.

Hắn thò tay vào túi áo khoác, nắm chặt quả lựu đạn C- 1 trong đó. Nếu muốn, hắn có thể cho tất cả mọi thứ bay tung lên trời ngay bây giờ.

Nhưng vẫn còn nhiều việc phải làm.

Ngày mai.

Hắn sẽ lập một kỷ lục cá nhân khác.

9

Sáng hôm sau, tôi và Jacobi quay trở lại xem xét kỹ lưỡng từng tấc đất nhỏ quanh nhà thờ La Salle Heights.

Suốt đêm, tôi cứ băn khoăn mãi về những gì mà Cindy đã kể cho tôi nghe lúc tối quanh vụ án mà cô ấy biết. Nó liên quan đến một người phụ nữ da đen luống tuổi sống độc thân trong khu chung cư Gustave White ở Tây Oakland. Ba ngày trước, cảnh sát Oakland đã tìm thấy thi thể của bà ta treo lủng lẳng dưới một đoạn ống trong phòng giặt dưới tầng hầm, một sợi dây điện thít chặt quanh cổ.

Lúc đầu, cảnh sát cho rằng đây là một vụ tự tử vì không tìm thấy thương tích hoặc vết trầy sát tự vệ nào. Nhưng sang ngày hôm sau, trong lúc khám nghiệm tử thi họ đã tìm thấy những mảnh vụn nhỏ li ti dưới móng tay của nạn nhân. Hóa ra đó là da người với những vệt máu khô két. Bà già tội nghiệp đã cào cấu một cách tuyệt vọng vào một người nào đó.

Xét cho cùng, Cindy nói thêm, bà ta cũng không thể tự treo cổ mình lên cao đến vậy.

Người đàn bà đó đã bị hành hình theo kiểu lin-sơ (kiểu hành hình của những kẻ phân biệt chủng tộc với người da đen)

Khi tôi quay trở lại hiện trường vụ án ở nhà thờ, tôi cảm thấy vô cùng bất ổn. Có lẽ Cindy nói đúng. Đây có thể không phải là vụ đầu tiên, mà là vụ thứ hai trong một loạt vụ giết người với động cơ phân biệt chủng tộc.

Jacobi tiến lại gần. Anh ta cầm một tờ Biên Niên sử cuộn tròn trong tay.

- Đọc cái này chưa, sếp?

Ngay trên trang nhất là một dòng tít hết sức giật gân: Cảnh sát náo loạn vì vụ một em bé gái mười một tuổi bị giết trong một cuộc tấn công vào nhà thờ.

Bài báo là của Tom Stone và Suzie Fitzpatrick, những người mà sự nghiệp báo chí của họ đã bị bài viết của Cindy gạt sang một bên trong vụ án cô dâu chú rể. Với những lời lẽ như lửa đốt, cộng thêm việc uy tín của hai nhà hoạt động chính trị Gray và Jones đang lên cao, chẳng mấy chốc dân chúng sẽ buộc tội cảnh sát chúng tôi là chỉ biết ngồi khoanh tay giương mắt lên nhìn bọn khủng bố nhởn nhơ gây tội ác.

- Bạn bè của chị đấy... - Jacobi hậm hực. Rặt một lũ chọc ngoáy.

- Này, này, Warren! - Tôi lắc đầu thật mạnh, lừ mắt nhìn anh ta. - Bạn bè của tôi chẳng bao giờ bắn những phát súng ti tiện như thế này đâu nhé.

Trong khu rừng sau lưng chúng tôi, tổ phân tích hiện trường vụ án của Charlie Clapper đang rà soát từng tấc đất xung quanh vị trí ẩn náu của tên bắn lén. Họ phát hiện ra mấy dấu chân, nhưng chúng rất mờ nhạt không thể nhìn thấy được. Họ sẽ lấy dấu vân tay trên những vỏ đạn và nhặt nhạnh không sót bất cứ thứ gì ở nơi mà chiếc xe đã đỗ.

- Có phát hiện thêm gì từ chiếc xe chở hàng màu trắng hay không? - Tôi hỏi Jacobi. Một điều rất lạ là tôi thấy vui khi được tiếp tục làm việc cùng anh ta.

Jacobi nhăn mặt và lắc đầu.

- Chỉ thấy một lũ nghiện rượu trong quán cà phê góc phố thôi. Ngoài ra, chẳng còn gì nữa.

Anh ta trải rộng bản phác họa của Bernard Smith vẽ một con sư tử hai đầu cho tôi xem rồi bặm môi lại.

- Chúng ta đang truy lùng ai vậy, trung úy. Kẻ giết Pokémon à?

Bên kia bãi cỏ, tôi thoáng trông thấy mục sư Aaron

Winslow từ trong nhà thờ đi ra. Một tốp người đang biểu tình trước ba-ri-e của cảnh sát cách đó khoảng năm chục thước vội vã chạy đến bên ông. Trông thấy tôi, nét mặt của ông trở nên căng thẳng.

- Những người này muốn giúp đỡ theo cách của họ. Sơn lại bức tường đầy vết đạn, sửa sang lại mặt tiền nhà thờ, - ông nói. - Họ không muốn cứ phải trông thấy cảnh này mãi.

- Tôi rất tiếc, - tôi đáp. - Nhưng tôi e là vẫn còn phải chờ thêm một thời gian nữa để phục vụ việc điều tra.

Mục sư hít một hơi thật sâu.

- Tôi cứ nghĩ mãi, chị ạ. Dù là ai làm chuyện này đi chăng nữa, chắc chắn hắn đã ngắm bắn chính xác. Tôi đứng ở ngay kia, trung úy, gần đường đạn hơn Tasha. Nếu như hắn bắn vu vơ, tại sao tôi không trúng đạn?

Winslow cúi người xuống, nhặt từ dưới đất lên một chiếc kẹp tóc hình bướm màu hồng.

- Tôi đã đọc được rằng ở đâu có tội ác và bạo lực, ở đó có thừa lòng dũng cảm. - Giọng ông nghẹn lại khiến lòng tôi nhói lên một niềm cảm thương đối với ông. Ông gắng gượng nở một nụ cười, nhưng trông nó thật héo hắt. - Tên khốn đó còn lâu mới phá hủy nổi công việc của chúng tôi. Chúng tôi sẽ không bị khuất phục. Chúng tôi sẽ tổ chức một buổi cầu nguyện cho Tasha ở đây, ngay trong ngôi nhà thờ vừa bị bắn phá này.

- Có lẽ chúng tôi nên sang nhà cô bé để chia buồn với gia đình, - tôi nói.

- Họ sống ngay kia thôi. Nhà A. - Mục sư chỉ tay về phía khu chung cư. - Chắc anh chị sẽ được đón tiếp nhiệt tình lắm, ở đó cũng có người của các anh chị mà.

Tôi ngạc nhiên nhìn ông.

- Tôi không hiểu. Thế nghĩa là sao ạ?

- Chẳng lẽ chị không biết à, trung úy? Chú của Tasha Catchings cũng là cảnh sát của thành phố đấy.

10

Tôi ghé thăm căn hộ của gia đình Catchings, ngỏ lời chia buồn rồi quay trở lại tòa án. Lòng tôi nặng trĩu vì buồn bã và thất vọng.

- Sếp Mercer đang tìm chị đấy, - Karen, thư ký dân sự của tòa gọi to khi tôi vừa bước vào cửa. - Trông ông ấy như đang lên cơn điên. Mà phải rồi, lúc nào ông ấy chả vậy.

Tôi có thể hình dung ra những nếp gấp dưới quai hàm của cảnh sát trưởng hằn sâu hơn vì dòng tít trên tờ báo chiều nay. Sự thực là cả tòa án đang sôi lên sùng sục khi biết rằng cô bé bị sát hại trong vụ nổ súng tại nhà thờ La Salle Heights có thân nhân là một người trong số chúng tôi.

Có mấy mẩu tin nhắn đang đợi tôi trên bàn. Tờ dưới cùng ghi tên Claire. Việc khám nghiệm tử thi của Tasha Catchings lúc này hẳn đã hoàn tất. Tôi quyết định sẽ tránh gặp Mercer cho tới khi nào tôi có thêm chi tiết để báo cáo, vì vậy tôi nhấc điện thoại và gọi cho Claire.

Claire Washburn là nhân viên khám nghiệm tử thi thông minh, sắc sảo và chu đáo nhất mà Sở cảnh sát thành phố có từ trước đến giờ, vậy mà chị ấy lại là người bạn thân nhất của tôi. Tất cả những ai hợp tác với cơ quan thi hành pháp luật đều biết điều đó, họ cũng biết chính chị là người điều hành trôi chảy mọi việc trong khi sếp Coroner Righetti, người được thị trưởng bổ nhiệm một cách danh chính ngôn thuận, suốt ngày chỉ rong ruổi khắp đất nước tới các cuộc hội thảo pháp y nhằm làm dài thêm bản lý lịch chính trị của mình.

Bản thân tôi, mỗi khi tôi cần một ai đó uốn nắn chỉ bảo, làm tôi cười hoặc lắng nghe tôi nói thì tôi đều tìm đến chị.

- Em trốn đi đâu vậy, cô gái? Claire chào tôi bằng chất giọng luôn lạc quan vui vẻ, trong veo như tiếng đồng thau.

- Những thủ tục bình thường mà chị, - tôi nhún vai. - Phân tích, đánh giá, viết báo cáo vụ việc... khoanh vùng thành phố, nghiên cứu các vụ giết người do phân biệt chủng tộc...

- Hỏi thế thôi, - chị cười khúc khích, - chứ chị biết thừa em đã ở đâu, làm những gì. Các thám tử của chị đã nói cho chị biết em phụ trách vụ Tasha Catchings.

- Trong số thám tử đó có ai làm việc cho tờ Biên Niên Sử và lái một chiếc Mazda màu bạc méo mó hay không vậy?

- Hoặc làm ở văn phòng ủy viên công tố với chiếc BMW 5-30-5. Nếu không, em nghĩ làm thế quái nào mà tin tức lọt được xuống chỗ chị hả?

- Claire ạ, hóa ra chú của cô bé bị giết cũng là cảnh sát. Anh ấy đang ở miền Bắc. Cô bé tội nghiệp này đã từng được in hình trên tờ quảng cáo cho dự án La Salle Heights. Một học sinh ngoan, chưa bao giờ vướng vào một vụ rắc rối nào cả. Liệu có công bằng không hả chị? Thằng khốn đó đã nhả một trăm viên đạn vào nhà thờ và một trong số đó đã tìm đường nhắm thẳng vào người cô bé.

- Này này, em gái ơi, - Claire ngắt lời tôi. - Không phải một, mà là hai nhé.

- Hai..?. Cô bé bị trúng đạn hai lần? Tại hiện trường người ta đã kiểm tra kỹ khắp người nó rồi còn gì. Tại sao lại có thể bỏ qua một chi tiết quan trọng như vậy?

- Nếu như chị hiểu đúng ý của em thì chị đoán em đã nghĩ phát đạn này là tình cờ.

- Chị đang nói gì vậy?

- Cô bạn thân mến ạ, - Claire nghiêm giọng lại. - Tốt hơn hết là em nên xuống đây xem đi.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.