Mercer, với thân hình đồ sộ nặng tới hai trăm năm mươi pao (1 pao = 0.454 kg) sải bước tiến đến, nặng nề lê gót theo sau là Gabe Carr, một con chồn nhỏ thó gầy nhẳng vốn là người phụ trách việc tiếp xúc với giới báo chí của Đội và Fred Dix, cố vấn về các mới quan hệ xã hội của ngài thị trưởng.
Cảnh sát trưởng vẫn mặc một bộ complê sẫm màu có cài phù hiệu và áo sơ-mi xanh lơ với những chiếc cúc bằng vàng sáng bóng. Tôi đã từng chứng kiến Mercer giải quyết nhiều vụ hóc búa như tìm bom trên những chuyến bay quá cảnh, phanh phui những mối quan hệ nội bộ gai góc, điều tra những vụ giết người không ghê tay, nhưng chưa bao giờ tôi thấy nét mặt ông căng thẳng như lúc này. Ông ra hiệu cho tôi đi theo vào văn phòng của ông rồi lầm lì đóng sầm cánh cửa lại. Fred Dix và Gabe Carr đã ở trong đó.
- Tôi vừa nói chuyện điện thoại với Winston Gray và Vernon Jones, hai trong số những nhà lãnh đạo trực tính nhất. Họ đã hứa với tôi rằng họ sẽ trấn an dân chúng để cảnh sát có thêm thời gian tìm hiểu xem cái quái gì đang xảy ra. Nhưng tôi xin nhấn mạnh rằng trấn an theo ý họ có nghĩa là chúng ta phải giao nộp được kẻ tội phạm hoặc nhóm tội phạm đã gây ra chuyện này, bằng không họ sẽ triệu tập hai nghìn công dân phẫn nộ đến Tòa Thị chính. Hầu như ông không để cho nét mặt chùng xuống trong khi mắt cứ trợn lên nhìn tôi. Trung úy à, cô đã có được một điều gì đó để báo cáo hay chưa vậy?
Tôi thuật lại tỉ mỉ tất cả những gì đã thu nhận được ở nhà thờ cùng với chuyện Bernard Smith đã trông thấy chiếc xe chở hàng màu trắng bỏ chạy.
- Xe hàng hay không phải xe hàng, chúng tôi không quan tâm, - Fred Dix cắt ngang lời tôi, - đó là chuyện điều tra của các vị. Chỉ cần các vị hiểu rằng, ngài thị trưởng Fernandez là người có thái độ hết sức cứng rắn đôi với bất cứ ai có quan điểm phân biệt chủng tộc trong thành phố. Chúng ta cần phải cố gắng.
- Có vẻ như ông biết rõ chúng ta đang tìm kiếm cái gì thì phải, - tôi ném sang phía ông ta một cái nhìn khó chịu. - Chắc ông cũng căm ghét sự phân biệt chủng tộc lắm nhỉ?
- Xả đạn vào nhà thờ, sát hại một đứa trẻ mười một tuổi? Cô sẽ bắt đầu từ đâu, Trung úy?
- Khuôn mặt của cô bé bị giết kia rồi sẽ xuất hiện trong tất cẳ các bản tin trên toàn quốc cho mà xem, - Carr than thở. - Nỗ lực tạo dựng sự đoàn kết ở Bay View của ngài thị trưởng vốn là điều mà ông ta tự hào nhất... Chắc ông ấy phiền lòng lắm.
Tôi gật đầu.
- Thế nếu tôi xin kết thúc cuộc nói chuyện này ở đây thì ngài thị trưởng có phiền lòng hay không?
- Đừng bận tâm về ngài thị trưởng, — Mercer xen vào. - Ngay bây giờ, tất cả những gì cô cần chú ý đến chính là tôi đây này. Tôi đã lớn lên trên những đường phố San Francisco, thân nhân của tôi vẫn còn sống ở West Portal. Tôi không cần phải nhờ đến tivi mới có thể hình dung ra khuôn mặt của cô bé. Cô cứ việc tiến hành cuộc điều tra ở bất cứ nơi nào cần thiết, chỉ có điều là phải nhanh lên. Mà này... Lindsay ạ, chẳng có gì cản trở chúng ta đâu, cô hiểu chứ? — ông đứng dậy. - Và điều quan trọng nhất, tôi nghĩ mọi chuyện nên kết thúc ở đây. Tôi không muốn chi tiết của cuộc điều tra xuất hiện trên trang nhất của báo chí đâu đấy.
Mọi người gật đầu tán đồng, Mercer thở dài và đứng dậy, tiếp đến là Dix và Carr.
— Bây giờ chúng ta phải tổ chức một cuộc họp báo để công việc thông đồng bén giọt mới được.
Hai người kia lần lượt ra khỏi phòng, nhưng Mereer còn nán lại. Ông tì hai bàn tay xuống mép bàn nơi tôi đang ngồi, thân hình kềnh càng của ông cúi sát xuống người tôi.
- Lindsay này, tôi biết cô đã bỏ dở khá nhiều thứ trong vụ án gần đây nhất của cô, nhưng mọi việc đều đã được hoàn tất hết rồi. Bây giờ chuyện đó đã trở thành quá khứ. Tôi muốn cô toàn tâm toàn ý điều tra vụ này. Một trong những điểm yếu mà cô cần khắc phục sau khi nhận tấm phù hiệu mới là sự tự do để cho tình cảm cá nhân tác động đến công việc.
- Ông không cần phải lo lắng về tôi nhiều như vậy, Mercer ạ, - tôi nghiêm mặt. Trong nhiều năm tôi đã quá dè dặt với con người này, nhưng giờ đây tôi sẵn sàng tỏ ra cho ông biết bản chất thực sự của tôi. Tôi đã nhìn thấy xác của cô bé. Tôi đã trông thấy ngôi nhà thờ bị bắn phá. Máu của tôi đang sôi lên sùng sục. Từ khi tôi rời bỏ công việc đến nay, chưa bao giờ tôi có cảm giác như vậy.
Cảnh sát trưởng Mercer mỉm cười đồng cảm với tôi.
- Trung úy ạ, tôi rất mừng khi thấy cô trở lại làm việc thế này.