Cơ Hội Thứ 2

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 22 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1
Phần Một

❊ ❊ ❊

MỘT LẦN NỮA

NHÓM NỮ ĐIỀU TRA CÁC TỘI ÁC GIẾT NGƯỜI

LẠI HỌP MẶT

1

Vào một buổi tối thứ Tư, tôi đang chơi bài cùng với ba đứa trẻ ở Nhà Thanh Thiếu niên phố Hy Vọng, nơi dạo này tôi thường hay lui tới.

Ngồi trên chiếc ghế dài ọp ẹp đối diện tôi ở phía bên kia căn phòng là Hector, một thằng nhóc gốc Mỹ La tinh mới từ Juvenile đến trước đó hai ngày; Alysha xinh xắn và lặng lẽ nhưng có một tiểu sử gia đình khá phức tạp; và Michelle, mới mười bốn tuổi mà đã có một năm làm nghề bán thân trên những ngõ phố của San Francisco.

- Tám cơ, - tôi hô to, liệng một quân xuống bàn và nhặt quân khác lên ngay khi Hector định ngả bài.

- Khỉ thật, cậu ta rên rỉ. - Tại sao cứ mỗi lần cháu sắp nuốt trôi là cô lại dí dao vào cổ cháu thế?

- Để dạy cho cậu biết chớ nên tin vào cảnh sát, đồ ngốc ạ. - Michelle cười phá lên, ném về phía tôi một cái nhìn đồng lõa.

Suổt mấy tháng nay, tuần nào tôi cũng đến ngôi nhà trên phố Hy Vọng này một hoặc hai lần. Kể từ sau đám cưới đáng buồn trong mùa hè năm đó, tôi cảm thấy vô cùng hoang mang. Tôi đã trốn khỏi Homicide (Đội điều tra các tội ác giết người) một tháng, chạy xuống bến du thuyền và nhìn đăm đăm ra vịnh từ nơi ẩn náu an toàn của tôi trong căn hộ ở Potreo Hill.

Không một sự giúp đỡ. Không một lời khuyên bảo. Không có cả sự ủng hộ nhiệt tình của mấy cô bạn gái - Claire, Cindy và Jill. Thậm chí tôi không muốn quay lại với công việc. Tôi đã phải chứng kiến mà không giúp gì được khi sự sống rời bỏ con người mà tôi yêu quý nhất. Tôi cảm thấy mình phải chịu trách nhiệm về cái chết của người yêu trong phận sự của mình. Chẳng gì có thể lấp đầy được khoảng trống.

Vì thế tôi đến đây - đến phố Hy Vọng. Và thật hay là điều đó đã có tác dụng.

Tôi rời mắt khỏi những quân bài và ngước nhìn về phía Angela, người mới đến ngồi trên chiếc ghế sắt phía bên kia căn phòng, tay ôm chặt lấy đứa con gái mới ba tháng tuổi của cô. Cô bé tội nghiệp chắc có lẽ chỉ độ mười sáu tuổi, suốt buổi tối chỉ lầm lì chẳng nói một lời. Tôi định bụng sẽ thử trò chuyện với Angela trước khi ra về.

Cánh cửa bật mở và Dee Collins, một trong những người bảo trợ hàng đầu của ngôi nhà bước vào. Theo sau bà ta là một người đàn bà da đen, dáng vẻ cứng nhắc trong bộ quần áo màu xám khắc khô. Bà ta ở trong Ban Bảo vệ gia đình và trẻ em.

- Angela, nhân viên xã hội đã tới. - Dee quỳ xuống bên cạnh cô bé.

- Tôi có mù đâu, - cô bé sưng sỉa đáp lại.

- Bây giờ chúng tôi sẽ mang cháu bé đi, - người nhân viên xã hội xen vào như thể muốn nhanh chóng hoàn thành bổn phận cho kịp chuyến tàu sắp tới đi Caltrain.

- Không, - Angela ôm đứa trẻ chặt hơn vào lòng. - Các người có thể nhốt tôi trong cái nhà ổ chuột này hoặc gửi trả tôi về Claymore, nhưng các người không được mang con tôi đi đâu hết.

- Nào, cháu yêu, chỉ vài ngày thôi mà, - Dee Collins cố tỏ ra quả quyết.

Cô gái nhỏ vòng hai cánh tay che chở cho đứa bé lúc này dường như đã mơ hồ cảm nhận được mối nguy hiểm, bắt đầu khóc ré lên.

- Cháu định gây rắc rối đấy hả Angela? - Người nhân viên xã hội nghiêm mặt. - Cháu biết làm vậy sẽ bị như thế nào rồi đấy.

Bà ta bước lại gần Angela, và tôi thấy cô gái nhảy chồm lên khỏi chiếc ghế. Một tay cô ôm chặt đứa trẻ, tay kia cầm chai nước hoa quả mà cô vẫn uống từ nãy đến giờ. Trong nháy mắt, cô đập mạnh cái chai xuống bàn, và nó trở thành một mảnh vỡ sắc nhọn.

- Angela, - tôi đứng bật dậy. - Bỏ xuống ngay. Sẽ không có ai mang đứa trẻ đi đâu cả nếu như cháu không muốn.

- Đồ chó đẻ này đang cố gắng phá hỏng đời cháu, - cô bé quay sang nhìn tôi trừng trừng. - Đầu tiên là bắt cháu ngồi ở Claymore suốt ba ngày trời, sau đó lại không cho cháu về nhà với mẹ. Bây giờ thì mụ ta đang muốn cướp con gái của cháu mang đi.

Tôi gật đầu, nhìn sâu vào cặp mắt non nớt.

- Trước hết, cháu hãy cứ bỏ mảnh vỡ kia xuống đi đã. - Tôi nói. - Cháu biết nên làm vậy mà, Angela.

Nhân viên của Ban Bảo vệ Gia đình và trẻ em tiến thêm một bước nữa nhưng tôi đã kéo bà ta lại và chậm chạp đi đến gần Angela. Tôi gỡ mảnh thủy tinh ra khỏi tay cô rồi nhẹ nhàng nới lỏng đứa bé khỏi vòng tay ôm chặt của mẹ nó.

- Nó là tất cả những gì mà cháu có bây giờ, - cô gái khẽ nói và bật khóc nức nở.

- Cô biết, - tôi gật đầu. - Đó chính là nguyên nhân khiến cháu sẵn sàng đánh đổi mọi thứ trên đời đề giành lại con gái.

Dee Collins vòng tay ôm lấy Angela và dùng một chiếc khăn nhỏ buộc xung quanh bàn tay đang rỉ máu của cô gái. Nhân viên xã hội thì cố gắng dỗ cho đứa trẻ nín khóc nhưng không được.

Tôi bước lại gần bà ta và nói.

- Đứa trẻ này phải được nuôi ở một nơi nào đó gần đây và được quyền thăm nom. Nhân tiện, tôi muốn nói rằng tôi chưa thấy một chuyện gì xảy ra ở đây đáng để ghi vào biên bản cả... Bà nghĩ sao?

Nhân viên xã hội ném cho tôi một cái nhìn bực bội rồi bỏ đi.

Đột nhiên, máy nhắn tin của tôi kêu vang, phá tan bầu không khí căng thẳng. Đó là tin nhắn của Jacobi, người đồng nghiệp của tôi ở Đội Homicide. Anh ta muốn gì nhỉ?

Tôi chào mọi người và quay trở lại văn phòng, vừa kịp gặp Jacobi trong chiếc xe của anh ta.

- Có chuyện không hay xảy ra rồi, Lindsay ạ, - mặt anh ta ủ ê. - Tôi nghĩ chị nên biết.

Anh ta thuật lại cho tôi các tình tiết trong một vụ nổ súng kinh khủng xảy ra ở nhà thờ La Salle Heights. Một cô bé mười một tuổi bị giết.

- Ôi Chúa ơi... - Tôi thở dài, tim thắt lại.

- Tôi nghĩ chị sẽ tham gia vào vụ này, - Jacobi nói.

Tôi hít một hơi thật sâu. Đã ba tháng trôi qua kể từ khi tôi tới hiện trường của một vụ giết người. Và tôi chưa tham gia vào vụ nào kể từ khi vụ án cô dâu chú rể kết thúc.

- Thế nào, - Jacobi thúc giục - Chị có muốn tham gia không, Trung úy? - Đó là lần đầu tiên anh ta gọi tôi bằng cấp bậc mới.

Tôi nhận thấy tuần trăng mật của mình thế là đã hết.

- Được, - tôi lẩm bẩm. - Tôi sẽ tham gia.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.