Trâu Chí Quân bước ra khỏi văn phòng của Tông Đức Siêu, đi nhanh một mạch về phía văn phòng của mình.
Trên hành lang, hắn thấy hai đồng chí ở văn phòng thị ủy đang to nhỏ với nhau, Trâu Chí Quân loáng thoáng nghe được một câu: "Thị trưởng Lý mới đến, có phải đã bị người ta giết rồi không?"
"Không có việc gì làm à?" Trâu Chí Quân trầm giọng quát lên: "Không muốn làm ở đây nữa hả?"
Trâu Chí Quân đứng trước mặt các thị trưởng thì chỉ là kẻ chạy việc, nhưng trước mặt đám lâu la ở văn phòng thị ủy này, hắn chính là cấp trên lớn nhất. Hắn chắp tay sau lưng, đi kiểu chữ bát, trừng mắt lên, nhướng mày, nhếch miệng, khí thế và uy phong của một quan chức lập tức lộ rõ.
Hai đồng chí kia thấy đại ca xuất hiện ở đây, vội vàng chào một tiếng rồi chuồn thẳng về văn phòng làm việc.
Trâu Chí Quân sa sầm mặt mày, rảo bước về văn phòng, cẩn thận đóng cửa lại, cài chốt ngầm. Suy nghĩ một chút, hắn lại mở ra, hé cửa một chút rồi khép hờ.
"Thị trưởng Lý là người tốt tất có trời phù hộ, nhất định sẽ không xảy ra chuyện gì!" Trâu Chí Quân tự nhủ như vậy, lẩm bẩm trong miệng rồi ngồi xuống ghế làm việc, ấn loa ngoài rồi quay một dãy số.
Điện thoại thông, bên trong truyền đến một giọng nói uy nghiêm và trầm chậm: "Ai đấy?"
Trâu Chí Quân vội vàng cầm ống nghe, đứng thẳng người, mắt nhìn ra cửa phòng, mỉm cười nói: "Bí thư Cao, chào ngài, tôi là Trâu Chí Quân ở văn phòng thị ủy Miên Châu đây, ngài còn nhớ tôi chứ?"
Cao Hồng Nghiệp nói: "Đồng chí Trâu Chí Quân à, chào đồng chí!"
Trâu Chí Quân nói: "Bí thư Cao, hôm kia thị trưởng Lý báo với tôi là hôm nay ngài ấy đến nhậm chức, các thành viên trong ban lãnh đạo thị ủy chúng tôi đã chờ ở ngã ba đường cả buổi mà vẫn không thấy bóng dáng ngài ấy đâu! Ngài thân thiết với thị trưởng Lý, có tin tức gì của ngài ấy không?"
"Lý Nghị hôm nay đi nhậm chức ở Miên Châu?" Cao Hồng Nghiệp nói: "Tôi thật sự là lần đầu tiên nghe cậu nói. Cậu ấy chưa từng bàn với tôi chuyện này! Sao thế? Có vấn đề gì à?"
Trâu Chí Quân nói: "Không có gì, không có gì. Tôi chỉ hỏi vu vơ thôi. Làm phiền ngài rồi."
Cao Hồng Nghiệp nói: "Ừm. Đồng chí Lý Nghị đúng là rất thân với tôi, cậu ấy đi nhậm chức sao không báo cho tôi một tiếng nhỉ? Giờ đã trưa rồi. Cậu ấy vẫn chưa đến sao?"
Trâu Chí Quân nói: "Đúng vậy, chúng tôi đang đi tìm khắp nơi đây."
Cao Hồng Nghiệp nói: "Đồng chí Lý Nghị không phải đi nhậm chức một mình, bên cạnh cậu ấy có nhân viên công tác bảo vệ. Cậu ấy sẽ không xảy ra chuyện gì đâu, đồng chí Trâu Chí Quân, cậu cứ yên tâm làm việc đi, đừng suy nghĩ lung tung. Đến lúc cần xuất hiện, không cần các cậu tìm, tự khắc cậu ấy sẽ xuất hiện. Ừm, cứ thế đi, tôi ở đây có chút việc bận, hôm khác chúng ta lại trò chuyện."
Trâu Chí Quân còn muốn nói gì đó thì Cao Hồng Nghiệp đã cúp điện thoại.
"Đây là chuyện gì thế nhỉ? Chẳng phải thị trưởng Lý là người do bí thư Cao hết lòng tiến cử sao? Việc quan trọng như đi nhậm chức mà thị trưởng Lý lại không báo cho bí thư Cao? Chuyện này hơi vô lý nhỉ?" Trâu Chí Quân gãi đầu suy nghĩ. Đột nhiên hắn vỗ trán, lắc lắc đầu, tự lẩm bẩm: "Trâu Chí Quân ơi là Trâu Chí Quân. Mày đúng là đồ đầu gỗ mà! Bí thư Cao vừa nói rõ ràng như vậy rồi, mày còn ở đây lo bò trắng răng làm gì!"
Hắn đặt điện thoại xuống, ngân nga một điệu hát nhỏ. Có người gõ cửa, hắn hô lớn: "Vào đi!"
"Chủ nhiệm Trâu, vui vẻ thế à?" Người đến cười ha hả.
"Ối chà, Cục trưởng Trình, ngọn gió nào đưa ngài đến đây vậy, mời ngồi, mời ngồi." Trâu Chí Quân vừa thấy người đến là Cục trưởng Cục Công an thành phố Trình Đăng Vân, liền cười ha hả, bước ra khỏi bàn làm việc, bắt tay rồi mời ông ta ngồi xuống.
"Chủ nhiệm Trâu, ông gặp chuyện vui gì thế? Mà hát hò vui vẻ vậy?" Trình Đăng Vân ngồi xuống, hỏi.
Trâu Chí Quân xua tay nói: "Làm gì có chuyện vui nào? Vừa nãy ở văn phòng thị trưởng Tông, tôi còn bị mắng cho một trận đây!"
"Chuyện gì mà bị mắng thế? Trâu chủ nhiệm ông đây chẳng phải là rất được việc sao?" Trình Đăng Vân nói.
Trâu Chí Quân nói: "Đừng nhắc nữa, còn không phải vì... thôi không nói nữa. Ông cười tủm tỉm thế kia, chẳng lẽ có chuyện vui?"
Trình Đăng Vân nói: "Tôi thì có chuyện vui gì chứ? Tôi vừa từ chỗ bí thư Ứng ra, cũng bị mắng cho một trận."
Trâu Chí Quân nói: "Bí thư Ủy ban Chính pháp Ứng Thời Lương? Chẳng phải ông là trợ thủ đắc lực của ông ấy sao? Sao ông ấy lại mắng ông?"
Trình Đăng Vân cười hì hì: "Chủ nhiệm Trâu, chúng ta đúng là kẻ tám lạng người nửa cân thôi! Còn không phải vì thị trưởng Lý mất tích, cấp trên không tìm thấy thị trưởng Lý, đành phải trút giận lên đám cấp dưới chúng ta sao?"
Trâu Chí Quân ném cho ông ta một điếu thuốc, nói: "Cục trưởng Trình, ông và tôi có tình thâm giao nhiều năm, chúng ta nói chuyện với nhau không cần phải kiêng dè nhiều. Có những lời trước mặt người khác không thể nói, nhưng trước mặt ông và tôi thì hoàn toàn không có gì phải kiêng dè. Ông nói xem, tôi nói có đúng không?"
Trình Đăng Vân nói: "Đương nhiên rồi, tôi coi ông là anh em nên mới chạy đến đây để than thở với ông đấy."
Trâu Chí Quân bật lửa tách một tiếng, châm thuốc cho Trình Đăng Vân, rồi tự châm một điếu cho mình, hỏi: "Vậy ông nói thật với anh em tôi xem, cấp trên bảo ông làm những việc gì?"
Trình Đăng Vân nói: "Ý ông là sao?"
Trâu Chí Quân nhả một vòng khói, cười hì hì: "Cục trưởng Trình, ông sẽ không định giấu cả tôi đấy chứ?"
Trình Đăng Vân nói: "Tôi thật sự không hiểu ông đang nói gì? Cấp trên bảo tôi làm gì? Ông sẽ không nghi ngờ việc thị trưởng Lý mất tích có liên quan gì đến tôi đấy chứ?"
Trâu Chí Quân nói: "Không thể nào. Ý tôi là, vừa nãy lúc ông ở chỗ bí thư Ứng, bí thư Ứng không dặn dò ông làm gì sao?"
Trình Đăng Vân nói: "Hóa ra ông hỏi cái này à? Còn làm gì được nữa? Chẳng phải bảo tôi phô trương thanh thế đi tìm người sao? Hừ! Miên Châu lớn thế này, tôi đi đâu tìm người chứ? Thị trưởng Lý đã đến Miên Châu hay chưa còn chưa biết được! Tôi tìm người kiểu gì?"
Trâu Chí Quân nói: "Vậy ông định tính sao?"
Trình Đăng Vân nói: "Tính sao à? Mặc kệ thôi! Ý của bí thư Ứng, tôi hiểu!"
Trâu Chí Quân nói: "Ồ? Ý của bí thư Ứng là gì?"
Trình Đăng Vân nói: "Bí thư Ứng bảo chúng tôi phô trương thanh thế đi tìm thị trưởng Lý, chẳng qua chỉ là làm bộ làm tịch cho người khác xem thôi. Ha ha, bất kể thị trưởng Lý có đến Miên Châu của chúng ta hay không, bây giờ ngài ấy mất tích, chúng ta với tư cách là cơ quan thực thi pháp luật công an, thì cái tư thế này vẫn phải bày ra mới được. Dù là làm cho cấp trên xem, chúng ta cũng phải làm cho chân thực, ông nói xem có phải không? Dù có tìm được người hay không, chúng ta đều phải tìm! Tìm hay không là vấn đề thái độ làm việc, còn tìm được hay không thì lại là vấn đề may mắn."
Trâu Chí Quân chậm rãi gật đầu, thầm nghĩ những kẻ có thể leo đến mức này, không một ai là hạng xoàng cả.
"Cục trưởng Trình, tôi có một câu, không biết có nên nói hay không?" Trâu Chí Quân trầm ngâm hỏi.
Trình Đăng Vân cười nói: "Chủ nhiệm Trâu, ông có gì cứ nói đừng ngại. Tôi xin rửa tai lắng nghe."
Trâu Chí Quân nói: "Nếu ông tin tưởng tôi, sau khi về, tuyệt đối phải án binh bất động, đừng có bất kỳ động tác gì. Không cần phải đi tìm thị trưởng Lý."
Trình Đăng Vân thu lại nụ cười, nói: "Không đi tìm? Tôi làm sao ăn nói với bí thư Ứng? Nếu thị trưởng Lý thực sự xảy ra chuyện gì, tôi cũng không cách nào ăn nói với tổ chức cấp trên!"
Trâu Chí Quân cười nói: "Cục trưởng Trình, ông lo xa quá rồi. Ông tưởng thị trưởng Lý là một người sống sờ sờ, hơn nữa còn là một người tài giỏi như vậy, mà lại đột nhiên biến mất được sao?"
Trình Đăng Vân nói: "Ý ông là sao? Tôi không hiểu lắm. Tôi chỉ là lo thị trưởng Lý gặp tai nạn thôi!"
Trâu Chí Quân nói: "Thị trưởng Lý đại cát đại lợi, trường mệnh bách tuế, tuyệt đối sẽ không gặp tai nạn gì đâu! Hơn nữa, dù thị trưởng Lý có gặp tai nạn hay không thì cũng đâu liên quan gì đến ông! Nếu ngài ấy xảy ra chuyện bên ngoài thành phố Miên Châu, thì đâu phải việc của ông? Ông cũng đâu quản được chuyện xa như thế? Nếu ngài ấy xảy ra chuyện ở trong thành phố Miên Châu, thì lại càng đơn giản, có chuyện thì ông đi làm việc thôi! Bây giờ chẳng có chuyện gì cả, ông lại cứ phải làm ầm ĩ khắp thành, khiến lòng người hoang mang?"
Trình Đăng Vân nói: "Chủ nhiệm Trâu, những lời ông nói, tôi hình như hiểu, mà cũng hình như không hiểu lắm."
Trâu Chí Quân nói: "Cục trưởng Trình, ông nghĩ xem, thị trưởng Lý vốn dĩ không có chuyện gì, ông làm ầm ĩ khắp thành thế này, chẳng phải là lại tự dưng sinh ra chuyện sao?"
Trình Đăng Vân nói: "Lạ thật, chủ nhiệm Trâu, tại sao ông lại dám khẳng định chắc chắn như vậy rằng thị trưởng Lý không gặp chuyện?"
Trâu Chí Quân nói: "Cục trưởng Trình, tôi coi ông là anh em nên mới nói lời gan ruột này với ông. Thị trưởng Lý không giống các quan chức khác. Tôi nghe nói ngài ấy thích vi hành, trước kia khi làm quan ở nơi khác, ngài ấy thường xuyên một mình đi xuống dưới đó để xem xét. Tôi nghĩ lần này chắc là ngài ấy cũng đang vi hành ở dưới đó thôi!"
Trình Đăng Vân nói: "Ồ? Thị trưởng Lý này thật sự rất đặc biệt. Cứ đàng hoàng đến nhậm chức, báo cáo trước rồi hãy xuống kiểm tra thì không phải cũng giống vậy sao? Cần gì phải làm thế này chứ? Giả tạo quá mức rồi thì phải? —— Ối chà, chủ nhiệm Trâu, tôi cũng chỉ nói vậy thôi, ông đừng có để bụng!"
Trâu Chí Quân xua tay nói: "Cục trưởng Trình, ông không biết đấy thôi, thị trưởng Lý một khi đã nhậm chức, ra ngoài là có người theo, lại còn có quay phim và phóng viên đi cùng, bất kể đi đến đâu đều đã được sắp xếp từ trước, ngài ấy còn có thể nhìn thấy tình hình thực tế được sao? Ông nói xem có phải không?"
Trình Đăng Vân nói: "Cho dù ngài ấy muốn vi hành, thì cũng đâu liên quan gì đến việc tôi phô trương thanh thế đi tìm ngài ấy! Tôi tìm việc của tôi, ngài ấy thăm việc của ngài ấy. Có gì cản trở nhau chứ?"
Trâu Chí Quân trầm giọng nói: "Cục trưởng Trình, mối quan hệ ở đây lớn lắm đấy. Ông làm công tác công an, không lẽ lại không nghĩ đến tầng ý nghĩa này?"
Trình Đăng Vân nói: "Ôi chao, chủ nhiệm Trâu, ông có lời gì cứ nói thẳng không được sao? Cứ phải giấu giấu giếm giếm làm gì? Tôi là người ruột để ngoài da, không biết vòng vo đâu."
Trâu Chí Quân mỉm cười nhẹ, gõ gõ tàn thuốc, thầm nghĩ nhất định phải tìm cách ngăn cản Trình Đăng Vân tìm kiếm thị trưởng Lý trên toàn thành phố, việc này vô cùng bất lợi cho sự an nguy của thị trưởng Lý!
Trong tỉnh Tây Xuyên chắc chắn có người không phục thị trưởng Lý, hiện tại những kẻ này vẫn chưa biết Lý Nghị đang ở đâu, nếu Trình Đăng Vân làm ầm ĩ thế này thì ngược lại sẽ làm lộ tung tích của Lý Nghị.
Không biết Ứng Thời Lương xuất phát từ mục đích gì mà bảo Trình Đăng Vân làm ầm ĩ như vậy, nhưng chỉ nhìn từ việc buổi sáng Ứng Thời Lương không đến đón Lý Nghị thì cũng đủ thấy, Ứng Thời Lương và nhân vật mới nổi ở Miên Châu là Lý Nghị này chắc chắn không cùng hội cùng thuyền, hành động này của ông ta e là cũng chẳng có ý tốt gì!