Chuồn Chuồn Hổ Phách

Lượt đọc: 166 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
45
Lũ Randall đáng nguyền rủa

❊ ❊ ❊

Đó là một cuộc hành trình gian khổ hướng về phía bắc, đi vào lãnh địa Scotland. Chúng tôi phải lẩn tránh và ẩn núp, luôn lo sợ bị phát hiện là người vùng cao, không thể mua hay xin đồ ăn, cần phải ăn cắp từng chút một từ những nhà kho không được trông coi hay nhổ vài cái rễ có thể ăn được mà tôi tìm thấy trên những cánh đồng.

Chúng tôi cứ thế chầm chậm đi về phương bắc. Đến bây giờ, chúng tôi không biết đội quân Scotland ở đâu nữa, ngoại trừ nó nằm ở phương bắc. Vì không có cách nào biết được đội quân ấy ở đâu nên chúng tôi quyết định đến Edinburgh; ít nhất ở đó có tin tức về chiến dịch. Chúng tôi đã mất liên lạc vài tuần; lúc ở lâu đài Stirling, tôi nhẹ nhõm biết được rằng người Anh đã thất bại, Jamie biết người Scot đã thắng trong trận Falkirk. Nhưng chuyện gì xảy ra sau đó?

Khi chúng tôi cuối cùng cũng đi vào con đường rải sỏi màu xám của Royal Mile, Jamie đến ngay đại bản doanh của quân đội, để tôi đi cùng với Mary tới chỗ của Alex Randall. Chúng tôi vội vã cùng nhau đi lên con đường, hầu như không nói chuyện gì, cả hai đều lo sợ điều chúng tôi có thể phát hiện ra.

Anh ta vẫn ở đó, và tôi thấy hai đầu gối Mary như nhũn ra khi cô bước vào phòng và đổ sụp xuống bên giường của anh ta. Giật mình tỉnh dậy từ giấc ngủ mơ màng, Alex Randall mở mắt và chớp một lần, rồi gương mặt anh ta sáng bừng lên như thể vừa nhận được một chuyến viếng thăm thiên đường.

“Ôi, Chúa ơi!” Anh ta nhắc đi nhắc lại, vùi mặt vào mái tóc của Mary. “Ôi, Chúa ơi! Anh đã nghĩ… Ô, trời, anh đã cầu nguyện… được nhìn thấy em một lần nữa. Chỉ một lần thôi. Ôi, Chúa ơi!”

Chỉ đơn giản ngoảnh mặt đi dường như là không đủ; tôi đi hẳn ra ngoài chiếu nghỉ và ngồi trên bậc cầu thang nửa tiếng đồng hồ, gục mái đầu mệt mỏi xuống đầu gối.

Khi có vẻ như đã thích hợp để quay trở lại, tôi đi vào căn phòng nhỏ đó, nơi đã trở nên bụi bẩn và ảm đạm sau nhiều tuần Mary vắng mặt. Tôi quan sát anh ta, hai bàn tay nhẹ nhàng cọ vào phần da thịt yếu ớt. Tôi ngạc nhiên là anh ta có thể kéo dài lâu đến thế; hẳn là không thể lâu hơn nữa rồi.

Anh ta nhìn ra sự thật trên mặt tôi, liền gật đầu, không hề ngạc nhiên.

“Tôi đã đợi,” anh ta khẽ nói, nằm lại xuống gối trong dáng vẻ kiệt quệ. “Tôi đã hy vọng… cô ấy sẽ đến một lần nữa. Không có lý do gì… nhưng tôi đã cầu nguyện. Và giờ nó đã được đáp lại. Bây giờ, tôi sẽ chết trong yên bình.”

“Alex!” Mary òa khóc trong nỗi thống khổ vỡ òa như thể lời anh ta nói đã giáng cho cô một đòn vào thể xác, nhưng anh ta mỉm cười và siết chặt tay cô.

“Chúng ta đã biết điều đó từ lâu rồi mà, em yêu,” anh ta thì thầm với cô. “Đừng tuyệt vọng. Anh sẽ luôn ở bên em, dõi theo em, yêu em. Đừng khóc, em thân yêu!”

Cô nghe lời, lau hai má đến đỏ hồng, nhưng vẫn không thể làm gì để ngăn lại dòng nước mắt đang chảy tràn xuống. Bất chấp dáng vẻ đau khổ của cô, Mary chưa bao giờ rực rỡ, xinh đẹp đến thế.

“Bà Fraser,” Alex nói, rõ ràng đang tập trung tất cả sức lực của mình để yêu cầu một ân huệ nữa. “Tôi phải yêu cầu… ngày mai bà sẽ lại đến và đưa chồng bà đi cùng chứ? Chuyện quan trọng.”

Tôi do dự một lát. Bất kể Jamie biết được tin tức gì, anh đều sẽ muốn rời khỏi Edinburgh ngay lập tức để hội họp với quân đội và tìm những người còn lại của mình. Nhưng chắc chắn thêm một ngày cũng chẳng làm thay đổi kết quả của cuộc chiến tranh - vả lại, tôi không thể từ chối sự van nài khẩn khoản của hai đôi mắt đang nhìn mình tràn trề hy vọng như thế.

“Chúng tôi sẽ đến,” tôi nói.

•••

“Anh đúng là thằng ngốc,” Jamie cằn nhằn, leo lên con đường rải sỏi dốc đứng tới con phố hẹp nơi Alex Randall thuê phòng ở tạm. “Đáng lẽ chúng ta nên rời đi vào ngày hôm qua, ngay lập tức, ngay khi chúng ta lấy lại chuỗi ngọc trai của em từ chỗ chủ hiệu cầm đồ! Em không biết tới Inverness mất bao xa ư? Và chúng ta còn phải cưỡi mấy con ngựa già để đến đó đấy!”

“Em biết,” tôi nóng nảy nói. “Nhưng em đã hứa rồi. Và nếu anh nhìn thấy anh ta… à, anh sẽ thấy anh ta ngay thôi, và rồi anh sẽ hiểu.”

“Hừm!” Nhưng anh vẫn giữ cánh cửa mở ra phố để cho tôi tiến vào trước và đi theo sau tôi lên cầu thang xoắn ốc của tòa nhà đổ nát mà không phàn nàn gì thêm.

Mary đang nửa ngồi nửa nằm trên giường, vẫn mặc nguyên bộ đồ rách tả tơi mà cô đã mặc trong chuyến đi, cô đang ôm lấy Alex, nựng anh ta trong ngực mình. Cô hẳn đã thức cả đêm với anh ta.

Nhìn thấy tôi, anh ta nhẹ nhàng rời khỏi vòng tay Mary, vỗ nhẹ lên hai bàn tay cô khi đặt chúng sang bên cạnh. Anh ta chống người trên một khuỷu tay, mặt mày trắng bệch hơn cả tấm ga giường bằng vải lanh mà anh ta đang nằm.

“Bà Fraser,” anh ta nói, mỉm cười yếu ớt, bất chấp ánh lấp lánh của những giọt mồ hôi bệnh tật và vẻ xanh xao báo hiệu một đợt bệnh tồi tệ nữa.

“Thật tốt vì bà đã đến,” anh ta nói, hơi thở gấp gáp. Anh ta liếc nhìn phía sau tôi. “Chồng của bà… ông ấy có đi cùng bà không?”

Như để trả lời, Jamie bước vào phòng ngay sau tôi. Mary, bị tiếng động khi chúng tôi bước vào quấy rầy khỏi nỗi khổ sở của mình, liếc nhìn từ tôi tới Jamie, rồi đứng dậy, rụt rè đặt tay lên cánh tay anh.

“Tôi… chúng tôi… c-cần ngài, Lãnh chúa Tuarach.” Tôi nghĩ chính tật nói lắp, chứ không phải cách dùng đến tước hiệu của anh, khiến anh cảm động. Mặc dù anh vẫn mang vẻ mặt dữ tợn, nhưng đã bớt đi vài phần căng thẳng. Anh nghiêng đầu về phía cô vẻ nhã nhặn.

“Tôi đã yêu cầu vợ ngài đưa ngài tới, thưa ngài! Tôi sắp chết rồi, như ngài thấy đó.” Alex Randall đã chống người thẳng dậy, vẫn ngồi bên mép giường. Hai ống chân mảnh mai sáng trắng lên như khúc xương bên dưới viền áo cũ sờn của chiếc áo ngủ dài. Những ngón chân dài và xương xương tái nhợt đi vì tuần hoàn máu kém.

Trước đây, tôi đã thấy nhiều cái chết dưới mọi hình dạng, nhưng lần này là lần tồi tệ nhất - và cũng tuyệt vời nhất; một người đàn ông đối mặt với cái chết bằng sự hiểu biết và lòng can đảm, trong khi những nỗ lực của người thầy thuốc không có hiệu quả. Tuy nhiên, dù hiệu quả hay không, tôi vẫn lục lọi trong cái túi của mình để tìm liều thuốc digitalin mà tôi đã chế cho anh ta. Tôi đã chế vài loại có nồng độ khác nhau, do đó chúng cũng có những sắc nâu khác nhau. Tôi không do dự chọn lọ có màu tối nhất; tôi có thể nghe thấy hơi thở của anh ta phập phù vì lượng nước ứ trong phổi.

Đó không phải digitalin, nhưng bây giờ quyết tâm của anh ta đang chống đỡ cho anh ta, thắp sáng cho anh ta bằng thứ ánh sáng rực rỡ như thể một ngọn nến đang cháy đằng sau làn da như sáp trên mặt anh ta. Tôi đã từng thấy trường hợp này vài lần trước đây; người đàn ông - hay phụ nữ - sở hữu một loại sức mạnh ý chí đủ để gạt qua một bên tình trạng cấp bách của thân thể trong một thời gian ngắn.

Tôi nghĩ rằng có lẽ đó là cách để một vài hồn ma sinh ra; khi ý chí và quyết tâm vẫn còn sót lại, trong khi xác thịt yếu đuối đã bỏ cuộc, không thể tiếp tục duy trì sự sống. Tôi không muốn bị Alex Randall ám; chính điều đó, bên cạnh nhiều lý do khác nữa, khiến tôi đòi Jamie đi cùng mình vào ngày hôm nay.

Jamie có vẻ cũng có kết luận tương tự.

“Phải,” anh khẽ nói. “Tôi thấy rồi. Anh muốn yêu cầu tôi điều gì?”

Alex gật đầu, nhắm mắt lại trong thoáng chốc. Anh ta nâng cái lọ nhỏ mà tôi đã đưa cho lên để uống, thoáng rùng mình vì vị đắng của nó. Rồi anh ta mở mắt và cười với Jamie.

“Chỉ cần sự hiện diện của ngài thôi đã đủ thỏa mãn rồi. Tôi hứa tôi sẽ không níu chân ngài lâu đâu. Chúng ta sẽ đợi thêm một người nữa.”

Trong khi chờ đợi, tôi làm những gì có thể cho Alex Randall, trong tình huống hiện giờ cũng không nhiều nhặn gì. Lại thêm chất lỏng pha chế từ cây mao địa hoàng, một ít long não để giúp anh ta dễ thở hơn. Anh ta dường như có khá hơn đôi chút sau khi sử dụng các thứ thuốc mà tôi có, nhưng đặt cái ống nghe tự chế của mình lên lồng ngực hõm xuống của anh ta, tôi có thể nghe thấy tiếng tim đập nặng nhọc, thường xuyên bị chen ngang bởi những nhịp run rẩy và gấp gáp mà tôi lo sợ sẽ khiến nó dừng lại bất cứ lúc nào.

Mary cầm tay anh ta suốt, và anh ta cũng không dời mắt khỏi cô, như thể để ghi nhớ mọi đường nét trên khuôn mặt cô. Điều đó khiến chúng tôi có cảm giác mình giống như những kẻ xâm nhập.

Cánh cửa mở ra, và Jack Randall đứng trên bậu cửa. Hắn nhìn tôi và Mary một lúc vẻ không hiểu nổi, sau đó ánh mắt hắn chiếu lên người Jamie và hắn như hóa đá. Jamie đón ánh mắt trực diện của hắn, sau đó quay đi, hất đầu về phía chiếc giường.

Thấy gương mặt hốc hác, phờ phạc của em trai, Jack Randall vụt băng qua phòng và quỳ sụp xuống bên cạnh giường.

“Alex!” Hắn gọi. “Lạy Chúa tôi, Alex…”

“Ổn thôi mà,” em trai hắn nói. Anh ta giữ lấy khuôn mặt Jack giữa hai bàn tay chẳng còn mấy sinh khí của mình và mỉm cười với hắn, cố trấn an hắn. “Ổn thôi mà, Johnny,” anh ta nói.

Tôi đưa tay đỡ lấy khuỷu tay Mary, dịu dàng giục cô ấy rời khỏi giường. Cho dù Jack Randall có thể là gì đi nữa, hắn cũng xứng đáng có được vài lời riêng tư cuối cùng với em trai hắn. Sững sờ tuyệt vọng, cô không hề kháng cự mà đi cùng tôi ra góc phía xa của căn phòng, nơi tôi đặt cô ngồi xuống một chiếc ghế đẩu. Tôi rót một ít nước từ cái bình nhỏ ra chiếc khăn tay của mình. Tôi đưa nó cho cô lau mắt, nhưng cô chỉ ngồi đó, nắm chặt nó vẻ thất thần. Tôi thở dài, đón lấy nó và lau mặt cho cô, vuốt lại mái tóc cho cô gọn gàng nhất có thể.

Có một tiếng nghẹn ngào nhỏ vang lên từ đằng sau khiến tôi phải nhìn nhanh về hướng chiếc giường. Jack, vẫn đang quỳ, vùi mặt vào đùi em trai, trong khi Alex vuốt tóc hắn, cầm lấy một bàn tay hắn.

“John,” anh ta nói. “Anh sẽ biết rằng em không nông nổi khi yêu cầu điều này. Nhưng vì tình yêu anh dành cho em…” Anh ta lại ho sù sụ, nỗ lực đó khiến má anh ta đỏ bừng.

Tôi cảm thấy thân hình Jamie cứng lại hơn nữa, nếu có thể có khả năng đó. Jonathan Randall cũng cứng người, như thể hắn ta cảm nhận được áp lực từ đôi mắt của Jamie trên người hắn, nhưng vẫn không ngước lên nhìn.

“Alex,” hắn khẽ nói. Hắn đặt một bàn tay lên vai em trai mình, như để làm dịu cơn ho. “Đừng khiến đầu óc em phiền muộn, Alex! Em biết em không cần phải yêu cầu mà; anh sẽ làm bất cứ điều gì em muốn. Đây là cô… cô gái đó ư?” Hắn liếc nhanh về phía Mary, nhưng không thể nhìn thẳng vào cô.

Alex gật đầu, vẫn tiếp tục ho.

“Được rồi,” John nói. Hắn đặt cả hai bàn tay lên vai Alex, cố giúp anh ta nằm lại xuống gối. “Anh sẽ không để cô ấy thiếu thốn thứ gì. Hãy để tâm trí em được nghỉ ngơi!”

Jamie nhìn tôi, mắt mở to. Tôi chầm chậm lắc đầu, cảm thấy gai ốc sởn lên từ cổ cho tới sống lưng. Giờ đây mọi thứ đều rõ ràng; vẻ rực rỡ trên đôi má của Mary, bất chấp nỗi đau buồn của cô, và việc cô sẵn sàng cưới một người Do Thái giàu có đến từ London.

“Không phải chuyện tiền bạc,” tôi nói. “Cô ấy đang mang thai. Anh ta muốn…” Tôi dừng lại, hắng giọng. “Tôi nghĩ anh ta muốn ông cưới cô ấy.”

Alex gật đầu, mắt vẫn nhắm chặt. Anh ta thở nặng nề một lúc, rồi mở mắt ra, hai hồ nước màu hạt dẻ sáng rõ gắn chặt vào gương mặt sửng sốt và không thể tin được của anh trai mình.

“Phải,” anh ta nói. “John… Johnny, em cần anh chăm sóc cô ấy hộ em. Em muốn… con mình được mang họ Randall. Anh có thể… cho họ một địa vị trong thế giới này - nhiều hơn là em có thể.” Anh ta chìa bàn tay ra, mò mẫm tìm và Mary nắm lấy nó, siết chặt vào ngực mình như thể nó là một chiếc phao cứu mạng. Anh ta dịu dàng mỉm cười với cô, và duỗi cả bàn tay để chạm vào những món tóc đen sáng bóng rơi xuống bờ má cô, che đi khuôn mặt cô.

“Mary! Anh mong muốn… à, em biết điều anh mong ước là gì mà, em thân yêu của anh; có quá nhiều thứ. Và quá nhiều điều anh thấy tiếc nuối. Nhưng anh không thể hối hận vì tình yêu giữa chúng ta. Đã có được những niềm vui sướng đó, anh chết cũng cam lòng, ngoại trừ nỗi lo sợ rằng em không được bảo vệ khỏi sự hổ thẹn và ghét bỏ.”

“Em không quan tâm!” Mary òa lên. “Em không quan tâm có ai biết!”

“Nhưng anh quan tâm em,” Alex nói khẽ. Anh ta chìa một bàn tay ra cho anh trai mình, Jack Randall nắm lấy sau đôi chút do dự. Rồi anh ta mang hai bàn tay lại với nhau, đặt tay Mary vào tay Randall. Bàn tay Mary nằm đơ ra đó, còn tay Jack Randall thì cứng lại, như một con cá chết nằm trên một cái thớt gỗ, nhưng Alex bao chặt hai tay mình quanh hai bàn tay kia, ép chúng lại với nhau.

“Tôi mang hai người đến với nhau, những người thân yêu của tôi,” anh khẽ nói, nhìn từ mặt người này tới mặt người kia, mỗi gương mặt đều phản ánh vẻ kinh hoàng trước gợi ý này và chìm ngập trong nỗi đau khổ choáng ngợp của mất mát sắp đến.

“Nhưng…” Lần đầu tiên từ khi biết nhau, tôi thấy Jonathan Randall hoàn toàn không nói nên lời.

“Tốt rồi!” Tiếng đó gần như là một lời thì thầm. Alex mở mắt và trút ra hơi thở vẫn kìm giữ, mỉm cười với anh trai mình. “Không còn nhiều thời gian nữa. Em sẽ tự làm phép cưới cho hai người. Ngay bây giờ. Đó là lý do vì sao em yêu cầu bà Fraser đưa chồng bà ấy đến. Ngài sẽ là người làm chứng cùng với vợ ngài chứ, thưa ngài?” Anh ta ngước nhìn Jamie. Sau một thoáng bất động sửng sốt, anh gật đầu như một cái máy.

Tôi không tin là mình từng trông thấy ba người nào bất hạnh đến thế.

Alex quá yếu đến mức anh trai của anh ta, với gương mặt cứng ngắc như đá, phải giúp anh ta thắt chiếc cổ cồn trắng của mục sư lên cổ họng vàng vọt. Bản thân Jonathan trông cũng chỉ khá hơn đôi chút. Gầy hốc hác vì đau ốm, những nếp nhăn trên mặt hắn càng khắc sâu hơn đến nỗi trông hắn già hơn rất nhiều so với tuổi thật, hai mắt nhìn ra từ hai hõm sâu như hai cái hốc xương. Với trang phục hoàn hảo không chê vào đâu được như mọi khi, trông hắn giống như một tên người nộm được làm ra từ tay một thợ may tồi, nét mặt được gọt đẽo cẩu thả từ một khối gỗ.

Về phần Mary, cô ngồi trên giường vẻ khốn khổ, vùi mặt vào những nếp gấp của chiếc áo choàng đang mặc mà khóc không ngừng, mái tóc bù xù và dựng đứng lên vì tĩnh điện. Tôi làm hết những gì có thể cho cô, vuốt phẳng chiếc váy dài của cô và chải tóc cho cô. Cô ngồi ủ rũ, sụt sịt khóc, hai mắt không rời Alex.

Một tay chống lên tủ com mốt, Alex lần mò trong một ngăn kéo, cuối cùng lấy ra cuốn Kinh cầu nguyện chung[1] khổ lớn. Nó quá nặng, anh ta không thể mở ra và cầm đọc theo nghi thức thông thường. Anh ta không thể đứng mà phải nặng nề ngồi ở trên giường, giữ cuốn sách mở trên đầu gối mình. Anh ta nhắm mắt lại, thở nặng nhọc và một giọt mồ hôi rơi xuống từ trên mặt anh ta, tạo thành một vết mờ trên trang sách.

“Các con thân yêu,” Alex bắt đầu, và tôi hy vọng rằng vì anh ta, cũng như vì mọi người khác, anh ta sẽ dùng những mẫu câu ngắn gọn cho buổi lễ.

Mary đã ngừng khóc, nhưng mũi vẫn đỏ rực trên khuôn mặt trắng bệch, một vệt nước mũi nhỏ xuống môi trên. Jonathan nhìn thấy nó, mặt không chút biểu cảm, rút ra một chiếc khăn lanh hình vuông lớn từ trong ống tay áo và lặng lẽ đưa cho cô.

Cô nhận nó và yếu ớt gật đầu, không nhìn hắn ta, lau mặt mình một cách qua loa.

“Con đồng ý,” cô nói khi đến lúc, như thể không quan tâm tới tất cả những gì mình nói lúc này.

Jack Randall đã nói lời hứa nguyện của mình bằng một giọng kiên định, nhưng có phần không phù hợp với cảnh tượng này. Tôi có một cảm giác kỳ quái khi chứng kiến cuộc hôn nhân giữa hai người hoàn toàn không biết gì về nhau ấy; toàn bộ sự chú ý của cả hai đều dồn vào người đàn ông đang ngồi trước mặt họ, mắt gắn chặt vào trang sách của anh ta.

Nó đã kết thúc. Những lời chúc mừng cho cô dâu dường như chỉ cho có lệ và rồi một khoảng im lặng lúng túng ngượng ngùng trải ra. Jamie liếc nhìn tôi vẻ dò hỏi và tôi nhún vai. Tôi đã ngất ngay lập tức sau khi kết hôn với anh, và Mary trông có vẻ như thể cô cũng định noi theo tấm gương của tôi.

Nghi lễ hoàn thành, Alex ngồi lặng ở đó mất một lúc. Anh ta hơi mỉm cười và thong thả nhìn quanh phòng, ánh mắt anh ta lần lượt dừng lại một lát trên mỗi gương mặt. Jonathan, Jamie, Mary và tôi. Tôi thấy ánh sáng rạng rỡ ẩn sâu trong đôi mắt màu hạt dẻ dịu dàng kia khi ánh mắt anh ta gặp ánh mắt tôi. Gốc nến cháy đang ngày càng ngắn dần, nhưng ngọn bấc bùng lên mạnh mẽ và rực rỡ.

Ánh mắt chăm chú của anh ta nấn ná mãi trên gương mặt Mary, và rồi anh ta nhắm mắt lại một chốc, như không thể chịu nổi khi nhìn vào cô, và tôi có thể nghe thấy hơi thở khò khè mệt nhọc và chậm rãi của anh ta. Sắc rực rỡ của làn da anh ta đang trắng bệch ra và mờ nhạt đi, ngọn nến đang lập lòe cháy.

Không hề mở mắt, anh ta với tay, mò mẫm. Jonathan chộp lấy nó, đỡ lấy anh ta từ phía sau vai và dễ dàng giúp anh ta nằm ngả xuống gối. Hai bàn tay dài, mượt mà như tay của một cậu bé co rúm lại, trắng hơn cả chiếc sơ mi chúng được đặt trên đó.

“Mary!” Đôi môi xanh tím mấp máy, và cô nắm lấy hai bàn tay run rẩy ấy trong đôi tay mình, giữ chúng nằm im trên ngực mình.

“Em ở đây, Alex! Ôi, Alex, em ở đây!” Cô cúi xuống gần sát anh, thì thầm vào tai anh. Động tác đó buộc Jonathan Randall phải lùi lại khỏi chiếc giường. Hắn ta đứng đó, nhìn chằm chằm một cách vô cảm.

Hai mí mắt nặng trĩu kia lại nâng lên, lần này chỉ hé một nửa, tìm kiếm một gương mặt và cuối cùng cũng tìm thấy nó.

“Johnny! Anh thật… tốt với em! Lúc nào cũng vậy, Johnny!”

Mary cúi xuống, mái tóc cô rủ xuống, che đi khuôn mặt anh ta. Jonathan Randall đứng đó, lặng im như một tảng đá trong vòng tròn đá cổ, nhìn em trai và vợ mình. Không có âm thanh nào trong căn phòng ngoại trừ tiếng lách tách của bếp lửa và tiếng nức nở khe khẽ của Mary Randall.

Tôi cảm thấy một cái chạm nhẹ trên vai mình và ngước lên nhìn Jamie. Anh hất đầu về hướng Mary.

“Hãy ở lại với cô ấy,” anh khẽ nói. “Sẽ không lâu đâu, đúng không?”

“Vâng.”

Anh gật đầu, sau đó hít vào một hơi thật sâu, rồi từ từ thở ra và băng qua căn phòng tới chỗ Jonathan Randall. Anh tóm lấy dáng người đông cứng đó và nhẹ nhàng quay người hắn hướng về phía cửa.

“Đi nào,” anh khẽ nói. “Tôi sẽ tiễn ông về đến chỗ ở an toàn.”

Cánh cửa cong oằn cọt kẹt kêu khi anh rời đi, giúp Jack Randall đi tới nơi hắn sẽ qua đêm tân hôn một mình.

•••

Tôi đóng cánh cửa phòng trọ của chúng tôi lại sau lưng và dựa vào đó, kiệt sức. Bên ngoài, trời đã sập tối, và tiếng kêu gọi của những người đi tuần vang vọng dưới đường.

Jamie đứng bên cửa sổ, ngắm nhìn tôi. Anh đến với tôi ngay lập tức, kéo tôi sát vào anh trước khi tôi kịp cởi áo choàng. Tôi rúc vào người anh, thấy biết ơn sự ấm áp và sức rắn rỏi của anh. Anh bế bổng tôi lên và mang tôi đến chỗ ngồi bên cửa sổ.

“Uống một chút đi, Sassenach,” anh thúc giục. “Em trông cực kỳ mệt mỏi.” Anh lấy một cái chai dẹt từ chỗ bàn và trộn lẫn vài thứ có vẻ là brandy và nước mà lại không có nước.

Tôi mệt mỏi luồn tay qua tóc. Ngay sau bữa sáng, chúng tôi đã tới căn phòng ở Ladywalk Wynd; bây giờ đã hơn sáu giờ rồi. Có vẻ như tôi đã đi ra ngoài rất nhiều ngày.

“Cũng không mất nhiều thời gian lắm, anh chàng tội nghiệp! Có vẻ như anh ta chỉ đợi để trông thấy cô ấy được chăm sóc an toàn. Em đã gửi lời nhắn đến nhà bà bác của cô ấy; bà ta và hai người anh họ sẽ đến tìm cô ấy. Họ sẽ chăm sóc cho… anh ta.” Tôi nhẹ nhõm nhấm nháp rượu brandy. Nó đốt cháy cổ họng tôi và hơi nóng bốc lên đầu tôi như sương mù giăng trên những bãi hoang, nhưng tôi không quan tâm.

“À,” tôi nói, cố gắng cười, “ít nhất rốt cuộc chúng ta cũng biết Frank an toàn.”

Jamie trừng mắt nhìn tôi, cặp lông mày màu hung gần như chạm vào nhau.

“Frank chết tiệt!” Anh hung tợn nói. “Tất cả lũ Randall đều đáng nguyền rủa! Jack Randall đáng nguyền rủa, Mary Hawkins Randall chết tiệt, và cả Alex Randall cũng chết tiệt - à, ý anh là cầu Chúa phù hộ cho linh hồn anh ta yên nghỉ,” anh vội vàng làm dấu thánh.

“Em đã nghĩ anh không ghen tỵ chứ!” Tôi nhìn chằm chằm. Anh trừng mắt với tôi.

“Anh nói dối đấy!”

Anh chộp lấy hai vai tôi và lắc nhẹ, giữ tôi ở khoảng cách một cánh tay.

“Và cả em cũng chết tiệt nốt, Claire Randall Fraser!” Anh nói. “Chết tiệt, đúng, anh ghen tỵ! Anh ghen với mọi kỷ niệm của hai người trong đó không có anh, và mỗi giọt nước mắt em nhỏ xuống vì người khác, và mỗi giây em từng có trên giường của người đàn ông khác! Khốn kiếp nhà em!” Anh hất cốc rượu brandy từ trên tay tôi xuống - tôi nghĩ là ngẫu nhiên thôi - rồi kéo tôi vào người anh và hôn tôi cuồng nhiệt.

Anh lùi lại và lại lắc người tôi.

“Em là của anh, chết tiệt, Claire Fraser! Là của anh, và anh sẽ không chia sẻ em với một người đàn ông hay một kỷ niệm nào, hay bất cứ thứ gì, chừng nào cả hai chúng ta còn sống. Em sẽ không được nhắc tới tên người đàn ông đó với anh nữa. Em có nghe không?” Anh lại hôn tôi điên cuồng để nhấn mạnh điều này. “Em có nghe anh nói không?” Anh hỏi rồi im lặng.

“Có,” tôi nói, có phần khó khăn. “Nếu anh… thôi… lắc em, em có thể… trả lời anh.”

Khá là ngượng ngùng, anh thả hai nắm tay siết vai tôi ra.

“Anh xin lỗi, Sassenach. Chỉ là… Chúa ơi, tại sao em… à, phải rồi, anh hiểu tại sao… nhưng em có cần phải…” Tôi ngắt ngang lời nói lắp bắp rời rạc này bằng cách đặt tay lên sau đầu anh và kéo anh xuống với mình.

“Phải,” tôi quả quyết nói, thả anh ra. “Em phải làm thế. Nhưng giờ thì nó kết thúc rồi.” Tôi tháo dây buộc áo choàng của mình và để nó rơi xuống sàn nhà. Anh cúi xuống để nhặt nó lên, nhưng tôi ngăn anh lại.

“Jamie,” tôi nói. “Em mệt. Anh sẽ đưa em về giường chứ?”

Anh hít vào thật sâu và từ từ thở ra, nhìn chằm chằm xuống tôi, hai mắt hõm sâu với vẻ mệt mỏi và căng thẳng.

“Được,” cuối cùng, anh khẽ nói. “Được, anh sẽ làm.”

Anh im lặng và thô lỗ lúc bắt đầu, cơn giận dữ đã mài sắc tình yêu của anh.

“Ối!” Tôi kêu lên.

“Chúa ơi, anh xin lỗi, mo duinne. Anh không thể…”

“Ổn rồi.” Tôi ngăn anh xin lỗi bằng miệng mình và giữ anh thật chặt, cảm nhận được cơn thịnh nộ rút đi khi sự dịu dàng giữa chúng tôi càng lúc càng tăng. Anh không cắt ngang nụ hôn mà nằm im bất động, dịu dàng thăm dò môi tôi.

Tôi chạm vào lưỡi anh bằng lưỡi mình, giữ lấy gương mặt anh giữa hai bàn tay. Sáng nay anh không cạo râu, và vệt râu đỏ lờ mờ, lởm chởm, lạo xạo cọ dưới đầu ngón tay tôi.

Anh hạ thấp người và hơi lăn về một bên để không đè nặng lên tôi và chúng tôi tiếp tục chạm vào nhau bằng tất cả chiều dài cơ thể mình, hòa quyện với nhau, trò chuyện trong im lặng.

Còn sống, và là một. Chúng tôi là một, và đang yêu nhau, cái chết sẽ không bao giờ chạm tới chúng tôi. “Ngôi mộ là nơi riêng tư và tốt đẹp/ Nhưng tôi nghĩ không một ai ôm nhau trong đó.” Alex Randall nằm lạnh lẽo trên giường mình, và Mary Randall cô độc một mình. Nhưng chúng tôi ở đây cùng nhau, và không ai, không điều gì có ý nghĩa hơn thực tế đó cả.

Anh tóm lấy hông tôi, hai bàn tay to lớn ấm áp trên da thịt tôi và kéo tôi về phía anh, cơn rùng mình chạy xuyên suốt tôi, xuyên suốt anh, như thể chúng tôi cùng chia sẻ một xác thịt.

Tôi thức dậy trong đêm, vẫn nằm trong vòng tay anh, và biết anh không ngủ.

“Ngủ lại đi, mo duinne!” Giọng anh êm ái, trầm thấp và dỗ dành, nhưng có chút kỳ quái khiến tôi đưa tay lên và cảm nhận được sự ẩm ướt trên má anh.

“Chuyện gì thế, anh yêu?” Tôi thì thầm. “Jamie, em thực sự yêu anh!”

“Anh biết điều đó,” anh khẽ nói. “Anh thực sự biết điều đó, em của anh! Để anh nói cho em biết trong giấc ngủ rằng anh yêu em đến nhường nào. Bởi vì khi em thức, anh không thể nói với em quá nhiều ngoài những từ ngữ nghèo nàn cứ lặp đi lặp lại. Khi em ngủ trong vòng tay anh, anh có thể nói với em những điều ngớ ngẩn và ngốc nghếch, những giấc mơ của em sẽ biết sự thật về chúng. Ngủ lại đi, mo duinne!”

Tôi xoay đầu để môi mình cọ vào cần cổ anh, nơi mạch máu của anh đập chậm rãi bên dưới vết sẹo nhỏ hình tam giác. Rồi tôi đặt đầu lên ngực anh và trao những giấc mơ của mình cho anh trông giữ.

[1] Nguyên văn: Rook of Common Prayer - cuốn kinh cầu nguyện chung của Anh giáo.

Dịch giả: Diệu Hằng
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Diana Gabaldon

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.