Lam Ngọc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8

❊ ❊ ❊

Người gác dưới chân cầu thang đang ngủ, đầu gục trên tay vịn.

“Khổ thân Cartrell,” Ông Lucas thì thầm khi hai ông cháu lẻn qua anh chàng đang ngáy khò khò. “Ta e là hắn không lên nổi bậc tu sĩ nếu cứ tiếp tục nhậu nhẹt thế này… Nhưng thế lại càng tốt cho chúng ta. Đi nào cháu, nhanh lên!”

Tôi thở hổn hển vì hai ông cháu phải đi như chạy suốt quãng đường từ quán cà phê về tới đây. Chúng tôi bị Kenneth de Villiers và cô em gái giữ lại cả tiếng đồng hồ. Chúng tôi nói về cuộc sống thôn dã nói chung và ở Gloucestershire nói riêng (tôi góp vài giai thoại hay ho về cô em họ Madeleine và con cừu Clarisse), về vụ Parker (tôi chỉ hiểu là ông ngoại đã thắng kiện), về cậu nhóc thái tử Charles đáng yêu (hả?), về tất cả những bộ phim của Grace Kelly và đám cưới của bà với ông hoàng Monaco. Thỉnh thoảng tôi húng hắng ho, cố lái câu chuyện sang những hậu quả độc hại của việc hút thuốc đối với sức khỏe, nhưng chẳng ai quan tâm. Đến khi rời được quán cà phê thì đã muộn đến nỗi tôi thậm chí không còn thời gian để chạy vào nhà vệ sinh, dù đã uống tới cả lít trà vào bụng.

“Còn ba phút,” Ông Lucas thở hổn hển. Hai ông cháu đang chạy qua các lối dưới hầm. “Ta còn vô số chuyện muốn nói với cháu. Nếu không bị lão sếp khốn kiếp quấy nhiễu thì…”

“Cháu không biết ông lại là nhăn viên của nhà Villiers,” Tôi nói. “Nói cho cùng thì ông là huân tước Montrose tương lai, thành viên Thượng viện.”

“Ừ,” Ông Lucas ngán ngẩm đáp. “Nhưng cho đến khi được thừa kế cha ta thì ta vẫn phải kiếm tiền nuôi gia đình. Công việc này đem lại… Mà thôi, cháu nghe đây: Tất cả những gì bá tước Saint Germain để lại cho Đội Cận vệ, nào là mật ký, thư từ, biên niên sử, tất cả đều đã qua tay ông ta kiểm duyệt. Đội Cận vệ chỉ biết được những gì bá tước Saint Germain cho phép. Tất cả những thông tin đó đều nhằm mục đích khiến các thế hệ sinh sau ông ta muốn khắc nhập hội bằng mọi giá. Nhưng không ai trong Đội Cận vệ biết được toàn bộ bí mật.”

“Nhưng ông thì biết?” Tôi kêu lên.

“Suỵt! Không. Ta cũng không biết.”

Hai ông cháu rẽ vào ngõ cuối cùng, tôi giật phăng cánh cửa phòng thí nghiệm cũ. Đồ đạc của tôi nằm nguyên trên bàn như lúc khi tôi đi.

“Nhưng ta chắc chắn Lucy và Paul biết được bí mật này. Trong lần gặp cuối cùng, hai đứa đã sắp tìm ra tài liệu.” Ông nhìn đồng hồ. “Thôi chết.”

“Tiếp đi!” Tôi giục, tay vớ lấy cặp và đèn pin. Trong giây cuối cùng, tôi còn kịp nhớ trả chìa khóa cho ông ngoại. Cảm giác đi tàu trượt quen thuộc đã lan khắp người. “Và ông cạo bộ ria mép kia đi, ông nhé!”

“Bá tước có những kẻ thù chỉ đề cập qua loa trong biên niên sử,” Ông Lucas tuôn một tràng. “Đặc biệt là tổ chức bí mật cổ thân nhà thờ, tên là Liên minh Firenze. Tổ chức này đã chiếm được số tài liệu từ tài sản thừa kế của bá tước Saint Germain vào năm 1745, năm thành lập hội ở London… Cháu thấy bộ ria không hợp với ta?”

Căn phòng bắt đầu đảo điên.

“Ông ngoại, cháu yêu ông!” Tôi thốt lên.

“… những tài liệu chứng minh rằng ngay cả khi máu của mười hai thành viên được nhận diện trong máy đồng hồ thì vẫn chưa xong! Bí mật chỉ được tiết lộ khi…” Tôi còn kịp nghe ông Lucas nói, trước khi bị kéo vụt đi.

Chỉ tích tắc sau đó, ánh sáng khiến tôi chói mắt, và ngay trước mặt là một ngực áo sơ mi trắng. Chỉ một phân sang trái nữa là tôi đã hạ cánh trực tiếp lên chân ông George.

Tôi giật mình khẽ thét lên rồi giật lùi vài bước.

“Lần sau chúng ta phải nhớ đem theo mẩu phấn để đánh dấu,” Ông George lắc đầu rồi đón lấy chiếc đèn pin từ tay tôi. Ông ấy không phải người duy nhất đang đợi tôi quay về. Đứng cạnh ông là Falk de Villiers, còn bác sĩ White ngồi bên bàn. Robert, hồn ma bé nhỏ, lấp ló sau chân ông ta. Gideon đang tựa lưng bên tường, dán trên trán miếng băng dính to tướng màu trắng.

Nhìn thấy hắn, tôi phải hít một hơi thật sâu.

Hắn vẫn mang dáng điệu mọi khi, tay khoanh trước ngực. Nhưng sắc mặt không đậm hơn miếng băng dính và quầng thâm dưới mắt khiến con ngươi của hắn có ánh xanh thiếu tự nhiên. Trong lòng tôi bùng lên một khao khát khó cưỡng, tòi muốn chạy lại ôm lấy hắn, thổi lên vết thương như tôi thường làm với Nick ngày xưa, mỗi khi nó bị đau.

“Mọi thứ ổn cả chứ, Gwendolyn?” Ông Falk de Villiers hỏi.

“Vâng ạ,” Tôi đáp, mắt vẫn không rời Gideon. Trời ơi, tôi nhớ hắn, giờ tôi mới biết tôi nhớ hắn đến mức nào. Có đúng là nụ hôn trên sofa mới chỉ vừa hôm qua? Mặc dù - khó mà nói rằng đó chỉ là một nụ hôn.

Gideon lạnh lùng đáp lại ánh nhìn của tôi, gần như xa lạ, cứ như đây là lần đầu tiên hắn thấy mặt tôi. Không còn chút xíu gì của ngày hôm qua.

“Tôi sẽ đưa Gwendolyn lên trên để con bé về nhà,” Ông George điềm tĩnh đặt tay lên lưng tôi và khẽ đẩy tôi đi ngang qua ông Falk ra cửa. Tiến thẳng về phía Gideon.

“Anh đã… anh khỏe lại rồi chứ?” Tôi hỏi.

Gideon không nói gì, chỉ nhìn tôi. Nhưng có gì đó không ổn trong cách hắn nhìn tôi. Cứ như tôi không phải là người mà là một món đồ. Một thứ gì đó tầm tầm, thường nhật, như một… cái ghế. Hay là hắn bị chấn thương sọ não và không biết tôi là ai nữa? Người tôi chợt lạnh run.

“Lẽ ra Gideon phải nằm nghỉ, nhưng cậu ấy còn phải phân nhánh hồi khứ vài tiếng, nếu chúng ta không muốn mạo hiểm để cậu ấy vượt thời gian thiếu giám sát,” Bác sĩ White thô lỗ giải thích. “Sẽ là quá nhẹ dạ nếu lại để cậu ta một mình…”

“Hai tiếng đồng hồ trong một căn hầm yên tĩnh ở năm 1953, Jake,” Ông Falk ngắt lời. “Trên một chiếc sofa. Nó sẽ ổn thôi.”

“Vâng, tất nhiên,” Gideon nói và ánh mắt của hắn, nếu có thể, lại càng u ám hơn. Đột nhiên tôi chỉ muốn khóc.

Ông George mở cửa. “Đi thôi nào, Gwendolyn.”

“Đợi một chút, ông George.” Gideon nói và túm chặt tay tôi. “Cháu còn muốn biết một việc: Ông vừa để Gwendolyn trở về năm nào?”

“Vừa rồi? 1956, tháng Bảy,” Ông George nói. “Sao?”

“À, vì cô ấy có mùi thuốc lá,” Gideon nói, tay hắn càng bóp chặt khiến tôi đau nhói. Thiếu chút nữa thì tôi buông rơi chiếc cặp.

Tôi bất giác ngửi tay áo khoác. Đúng thật - mấy tiếng đồng hồ trong quán cà phê mù mịt khói thuốc đã để lại dấu vết rõ rệt. Tôi biết giải thích chuyện này thế nào đây?

Tất cả ánh mắt trong phòng đổ dồn vào tôi, và tôi hiểu rằng phải nghĩ ra thật nhanh một lời biện bạch ngon lành.

“Vâng, lộ rồi,” Tôi nói và cắm mắt nhìn xuống đất. “Cháu có hút chút thuốc. Nhưng chỉ ba điếu thôi. Thật đấy.”

Ông George lắc đầu. “Nhưng mà Gwendolyn, ta đã dặn đi dặn lại không được để bất cứ hiện vật nào…”

“Cháu xin lỗi,” Tôi ngắt lời. “Nhưng ngồi trong căn hầm tối đó chán quá, còn thuốc thì có thể giúp người ta bớt sợ…” Tôi cố gắng tỏ ra xấu hổ. “Cháu đã gói gém cẩn thận đống tàn thuốc và đem theo cùng. Ông không cần lo có ai đó ngạc nhiên khi tìm thấy bao Lucky Strike đâu.”

Ông Falk cười.

“Cô công chúa của chúng ta xem ra không ngoan hiền như người ta tưởng,” Bác sĩ White nói và tôi thở phào nhẹ nhõm. Có vẻ như họ tin tôi. “Anh đừng trợn mắt lên thế, Thomas. Điếu thuốc đầu tiên tôi đã hút từ năm mới 13 tuổi.”

“Tôi cũng vậy. Điếu đầu tiên và cũng là cuối cùng.” Ông Falk de Villiers lại cúi xuống máy đồng hồ. “Thật sự không nên hút thuốc đâu Gwendolyn. Ta dám chắc nếu mẹ cháu mà biết thì sẽ sốc lắm.”

Ngay cả cậu nhóc Robert cũng gật đầu đồng tình và nhìn tôi trách móc.

“Ngoài ra thì cũng không tốt cho sắc đẹp,” Bác sĩ White bổ sung. “Chất nicotin làm hại da và xấu răng.”

Gideon không nói gì. Tay vẫn siết chặt tay tôi không buông. Tôi cố gắng nhìn hắn thật bình thản và nặn ra một nụ cười vô tội. Hắn hơi nheo mắt nhìn lại và khẽ lắc đầu. Rồi dần dần hắn nói tay thả tôi ra. Tôi nuốt nước bọt vì đột nhiên cổ tôi như bị nghẹn.

Sao Gideon lại thế? Lúc thì dễ thương và dịu dàng, sau đó lại có thể lạnh lùng và khó gần ngay? Ai mà chịu nổi. Tôi nhất định không thể. Chuyện xảy ra dưới này với bọn tôi có cảm giác rất thật. Đúng vậy. Và giờ hắn không có chuyện gì hay ho hơn để làm ngoài việc nhân cơ hội đầu tiên để làm bẽ mặt tôi trước mọi người? Hắn làm thế làm gì?

“Đi thôi,” Ông George bảo tôi.

“Hẹn gặp cháu ngày mai, Gwendolyn,” Ông Falk de Villiers nói. “Một ngày trọng đại đối với cháu.”

“Anh đừng quên bịt mắt con bé,” Bác sĩ White nói. Tôi còn nghe thấy tiếng cười của Gideon bật ra rồi tắt ngay, tựa như bảc sĩ White vừa kể một câu chuyện hài nhạt nhẽo. Rồi cánh cửa nặng nề khép lại sau lưng và chúng tôi đã đứng ngoài hành lang.

“Có vẻ như anh ta không ưa người hút thuốc,” Tôi nói khẽ dù rất muốn òa khóc.

“Để ta bịt mắt cháu,” Ông George nói. Tôi đứng yên cho đến khi ông buộc thắt nút chiếc khăn đen ra sau đầu.

Rồi ông cầm lấy cặp cho tôi và cẩn trọng đẩy tôi tiến lên. “Gwendolyn… cháu thực sự nên thận trọng hơn.”

“Người ta không chết vì mấy điếu thuốc đâu, ông George.”

“Ý ta không phải thế.”

“Thế ý ông là sao?”

“Ta muốn nói về tình cảm của cháu.”

“Gì cơ ạ? Tình cảm của cháu?”

Tôi nghe tiếng ông George thở dài. “Cháu yêu, ngay cả đến người mù cũng có thể nhận ra là cháu… Cháu nên cẩn thận hơn với những tình cảm cháu dành cho Gideon.”

“Cháu…” Tôi lại im bặt ngay. Ông George tinh ý hơn người ta tưởng.

“Những mối quan hệ giữa hai người vượt thời gian chưa bao giờ được trời đất phù hộ,” Ông ấy nói. “Những mối quan hệ giữa hai nhà Villiers và Montrose cũng thế. Và trong thời điểm như hiện nay, người ta luôn phải nhớ rằng mình không thể tin bất cứ ai.” Có thể chỉ là do tôi tưởng tượng ra, nhưng dường như tay ông George đang run rẩy trên lưng tôi. “Đáng tiếc là khi tình yêu xuất hiện, trí lực minh mẫn của con người sẽ lụn bại, đây là sự thật không thể chối bỏ. Mà sự minh mẫn lại chính là thứ hiện giờ cháu cần nhất. Cẩn thận, bậc thang.”

Tôi và ông im lặng đi hết chiếc cầu thang xoắn. Rồi ông George cởi khăn bịt mắt và nghiêm nghị nhìn tôi. “Cháu có thể làm được, Gwendolyn. Ta luôn tin tưởng vào cháu và khả năng của cháu.”

Khuôn mặt tròn trịa của ông đẫm mồ hôi. Tôi chỉ nhìn thấy trong đôi mắt sáng nỗi lo lắng như mỗi khi mẹ nhìn tôi. Trong lòng tôi ngập tràn tình thương mến.

“Nhẫn triện của ông đây ạ,” Tôi nói. “Thực ra thì ông bao nhiêu tuổi rồi ông George? Cháu có được phép hỏi không?”

“Bảy mươi sáu,” Ông George nói. “Không có gì bí mật.”

Tôi chằm chằm nhìn ông. Ngay cả khi chưa bao giờ để tâm chuyện này, tôi vẫn đoán ông trẻ hơn tới mười tuổi. “Vậy thì năm 1956 ông…?”

“Hăm mốt. Đó là năm ta bắt đầu làm trợ lý luật sư và trở thành thành viên của hội.”

“Ông biết bà Violet Mận Hồng chứ ông George? Đó là bạn gái của bà cháu.”

Ông George nhướn mày. “Không, ta nghĩ là không. Đi nào, để ta đưa cháu ra xe. Ta chắc là mẹ cháu đang nóng lòng đợi cháu.”

“Vâng, chắc thế. Ông George này…”

Nhưng ông George đã quay người đi. Tôi đành hấp tấp bước theo. “Trưa mai sẽ có người đến đón cháu ở nhà. Madame Rossini cần thử đồ cho cháu, sau đó Giordano sẽ cố dạy cháu vài điều. Và cháu còn phải phân nhánh hồi khứ.”

“Vâng!” Tôi mệt mỏi đáp.

“Nhưng đó đâu phải là… phép thuật! Tôi sửng sốt thì thầm.

Leslie thở dài. “Hiểu theo nghĩa niệm thần chú úm ba la thì không, nhưng đó là một khả năng kỳ diệu. Đây chính là phép thuật của loài quạ.”

“Một dạng lập dị thì đúng hơn,” Tôi nói. “Một thứ để thiên hạ cười nhạo, vì chẳng ai tin.”

“Gwenny, nếu ai đó có được những linh cảm siêu nhiên thì không có nghĩa là người ta lập dị. Biệt tài thì đúng hơn. Cậu có thể nhìn thấy và nói chuyện với ma.”

“Và quỷ,” Xemerius bổ sung.

“Trong thần học, quạ kết nối con người với thế giới thần linh, làm trung gian giữa người sống và người chết.” Leslie xoay tập hồ sơ lại để tôi đọc những gì nó tìm được trên mạng về loài quạ. “Cậu phải công nhận rằng điều này cực kỳ phù hợp với năng lực của cậu.”

“Và màu tóc,” Xemerius tiếp. “Đen như lông quạ…”

Tôi cắn môi suy nghĩ. “Nhưng những lời tiên tri nghe lúc nào cũng, à, tớ chịu, có vẻ quan trọng và áp đảo. Cứ như phép thuật của loài quạ là một thứ vũ khí bí mật.”

“Cũng có thể thế,” Leslie nói. “Nếu cậu thôi không nghĩ khả năng nhìn thấy ma là kỳ quái.”

“Và quỷ,” Xemerus lại xen vào.

“Tớ rất muốn đọc những lời tiên tri đó,” Leslie bảo. “Tớ cực kỳ muốn biết cụ thể nó viết gì.”

“Chắc chắn Charlotte có thể đọc thuộc lòng,” Tôi nói. “Tớ nghĩ chị ấy đã học tất cả những điều này trong mấy giờ học thần bí. Mà lúc nào họ cũng đọc mọi thứ thành vần. Đội Cận vệ. Cả mẹ tớ. Và Gideon.”

Tôi vội quay đi để Leslie không nhận thấy nước mắt tôi đột nhiên trào ra, nhưng đã quá muộn.

“Ôi, cưng! Đừng khóc nữa nào!” Nó đưa khăn giấy cho tôi. “Cậu phóng đại lên rồi.”

“Không, tớ không hề. Cậu còn nhớ hồi trước cậu đã vì Max mà khóc suốt ba ngày?” Tôi xì mũi.

“Dĩ nhiên là tớ nhớ,” Leslie bảo. “Mới nửa năm thôi mà.”

“Giờ thì tớ có thể hình dung được hồi đó cậu cảm thấy thế nào. Và giờ tớ cũng hiểu được vì sao cậu lại muốn chết.”

“Vì tớ quá ngu! Cậu đã ở bên tớ suốt thời gian đó và nói, Max thậm chí chẳng đáng để tớ thoáng nghĩ đến, vì hắn đã cư xử như một thằng khốn. Và rằng tớ nên đi đánh răng…”

“Ừ, còn bài ‘The winner takes it all’[1] thì hát đi hát lại.”

“Nếu vậy mà cậu thấy đỡ hơn,” Leslie đề nghị. “Thì tớ đi lấy bài ấy cho.”

“Thôi khỏi. Nhưng cậu có thể đưa tớ con dao thái rau của Nhật ra đây để tớ tự mổ bụng tự vẫn.” Tôi nằm vật ra giường và nhắm mắt lại.

“Bọn con gái các người đúng là sến nặng,” Xemerius bảo. “Thằng cha kia bực bội, cáu bẳn vì vừa lĩnh một cú lên đầu, mà thế giới đã sụp đổ với cậu.”

“Bởi vì hắn không yêu tớ,” Tôi tuyệt vọng nói.

“Sao cậu biết được,” Leslie nói. “Trường hợp Max thì tớ dám chắc. Bởi chỉ nửa giờ sau khi chia tay với tớ, người ta đã thấy hắn hôn hít con bé Anna trong rạp chiếu phim. Nhưng không thể nói về Gideon như thế. Hắn chỉ hơi… dao động.”

“Nhưng vì sao? Lẽ ra cậu phải thấy cách hắn nhìn tớ! Vẻ như ghê sợ. Cứ như nhìn thấy con gián vậy. Tớ không thể chịu được.”

“Cậu vừa mới ví với cái ghế cơ mà.” Leslie lắc đầu. “Giờ thì bình tĩnh lại đi. Ông George nói đúng: Khi tình yêu xuất hiện thì trí lực minh mẫn chào từ biệt luôn. Mà chúng ta thì đang đứng ngay trước một bước đột phá!”

Chả là sáng nay, khi Leslie tới nhà và bọn tôi vừa ngồi ấm chỗ trên giường thì ông Bernhard gõ cửa, ông ấy chưa từng làm thế bao giờ, và đem một khay trà đặt lên bàn viết.

“Một chút giải khát cho các tiểu thư,” Ông nói.

Tôi chỉ có thể sửng sốt nhìn ông, không tài nào nhớ nổi liệu ông đã từng đặt chân lên tầng này bao giờ chưa.

“À, về chuyện cô hỏi mới đây, ta tự cho phép mình tìm kiếm một chút,” Ông Bernhard nói tiếp, đôi mắt cú mèo phía sau gọng kính nghiêm nghị nhìn bọn tôi. “Và đúng như dự đoán, ta đã tìm được.”

“Tìm được gì ạ?” Tôi hỏi.

Ông Bernhard đẩy chiếc khăn giấy trên khay sang một bên. Phía dưới lộ ra một cuốn sách. “Kỵ sĩ xanh,” Ông nói. “Ta nhớ đây chính là thứ mà cô đang tìm.”

Leslie nhảy bật dậy vồ lấy cuốn sách. “Nhưng cháu đã xem qua cuốn này trong thư viện, không có gì đặc biệt…” Nó lẩm bẩm.

Ông Bernhard mỉm cười độ lượng. “Ta đoán lý do là cuốn sách cô thấy trong thư viện không phải là vật sở hữu của huân tước Montrose. Ta nghĩ cô sẽ quan tâm đến phiên bản này.” Ông khẽ cúi chào rồi đi ra. Leslie và tôi ngay lập tức bổ nhào vào cuốn sách. Một mảnh giấy chao xuống nền nhà. Ai đó đã viết lên đó hàng trăm con số bé tí. Leslie hứng thú đến mức hai má đỏ bừng.

“Ôi trời ơi, mật mã đây mà!” Nó thốt lên. “Quá tuyệt vời! Tớ luôn mơ đến việc này. Giờ thì bọn mình phải giải mã!”

“Ừ,” Xemerius nói. Nó bám vào thanh xà treo rèm. “Câu này tớ nghe mãi rồi. Tớ nghĩ đây chính là một trong những câu nổi tiếng cuối cùng…”

Nhưng chẳng cần tới năm phút Leslie đã phát hiện ra những con số kia ám chỉ các chữ cái trong sách. “Số đầu tiên là trang, số thứ hai là dòng, số thứ ba chỉ từ còn số thứ từ chính là chữ cái. Cậu thấy không? 14-22-6-3 nghĩa là: trang 14, dòng 22, từ thứ 6 và trong đó là chữ cái thứ 3.” Nó lắc đầu. “Mẹo vặt. Nếu tớ nhớ không nhầm thì một nửa các truyện thiếu nhi nói đến mẹo này. Thôi kệ, theo đó thì chữ cái đầu tiên chính là chữ e.”

Xemerius gật đầu thán phục. “Nghe theo lời bạn cậu đi.”

“Đừng quên đây là chuyện sinh tử,” Leslie nhắc nhở. “Cậu có nghĩ tớ muốn mất đi người bạn tốt nhất của tớ chỉ vì nó không còn khả năng sử dụng trí não sau khi hôn hít không?”

“Hệt ý tớ!” Xemerius lên tiếng.

“Quan trọng là cậu nín đi, và cố tìm hiểu xem Lucy và Paul đã phát hiện điều gì,” Leslie vội nói. “Nếu hôm nay cậu lại phân nhánh hồi khứ về năm 1956, cậu chỉ cần xin ông George thôi, thì nhất định phải cố nói chuyện tay đôi với ông cậu! Ai lại nghĩ ra cái trò ngớ ngẩn là ra quán cà phê nói chuyện bao giờ! Và lần này cậu nhớ ghi lại tất cả những gì ông cậu nói, từng chi tiết một, nghe chưa?” Nó thở dài. “Cậu có chắc đó là liên minh Firenze? Tớ không tìm được tí gì về hội này. Chúng ta nhất định phải xem được mật ký mà bá tước Saint Germain để lại cho Đội Cận vệ. Giá mà Xemerius di chuyển được đồ vật, nó có thể tìm ra các văn khố, xuyên tường vào đó và đọc được tất…”

“Ừ, cứ khinh tôi là đồ vô dụng đi,” Xemerius tự ái. “Tôi cũng chỉ cần có bảy thế kỷ để chấp nhận thực tế là đến một trang sách tôi còn không lật nổi thôi mà.”

Có tiếng gõ cửa, rồi Caroline ló đầu vào phòng. “Ăn trưa thôi! Gwenny, một tiếng nữa sẽ có người tới đón chị và chị Charlotte.”

Tôi thở dài. “Cả chị Charlotte nữa à?”

“Ừ, bác Glenda bảo vậy. Bác ấy bảo tội nghiệp chị Charlotte bị người ta lợi dụng làm cô giáo cho kẻ bất tài vô tướng hoặc đại khái thế.”

“Chị không đói,” Tôi bảo.

“Bọn chị xuống ngay,” Leslie hích vào sườn tôi. “Gwenny, đi thôi. Sau này sẽ còn có lúc để cậu tự thương hại bản thân. Còn giờ thì cậu phải ăn đã!”

Tôi nhỏm dậy xì mũi vào khăn giấy. “Hiện giờ tớ không còn đầu óc nào để nghe những lời bình phẩm độc địa của bác Glenda.”

“Hừm, nhưng nếu muốn sống sót trong thời gian tới, cậu cần có thần kinh thép.” Leslie kéo tôi dậy. “Cứ lấy Charlotte và bác cậu mà rèn luyện, phòng lúc xảy ra chuyện thật. Qua được bữa trưa thì dạ tiệc kia chỉ là muỗi.”

“Còn nếu không thì cậu vẫn có thể tự rạch bụng mà,” Xemerius nói.

Madame Rossini kéo tôi áp vào bộ ngực phốp pháp của bà để chào đón. “Thiên nga cao cổ! Cuối cùng thì cháu cũng tới. Ta nhớ cháu lắm đấy!”

“Cháu cũng nhớ bà,” Tôi nói thật. Chỉ riêng sự có mặt của Madame Rossini với lòng nhiệt thành phơi phới và giọng Pháp lơ lớ tuyệt vời (Thiên nga cao cổ! Giá như Gideon nghe được!) cũng đã khiến người ta phấn chấn và đồng thời hết sức an tâm. Bà chính là liều thuốc xoa dịu lòng tự trọng bị sứt mẻ của tôi.

“Cháu sẽ ngất ngây khi nhìn thấy những thứ ta may cho cháu. Mấy chiếc váy đẹp long lanh khiến Giordano nhìn mà suýt phát khóc.”

“Cháu tin là thế,” Tôi nói. Chắc Giordano phát khóc vì lão không được tự mình mặc chúng. Ít ra thì hôm nay lão còn tương đối vui vẻ, không chỉ vì lần này tôi nhảy khá ổn và nhờ Xemerius nhắc bài nên biết chính xác hầu tước nào theo Tories và hầu tước nào ủng hộ Whigs. (Xemerius chỉ việc nhòm qua vai Charlotte đọc đáp án.) Lý lịch bản thân, Penelope Mary Gray, sinh năm 1765, tôi cũng đọc thuộc lòng như cháo chảy nhờ Xemerius, trong đó có cả tên riêng của cha mẹ quá cố. Chỉ mỗi vụ quạt là tôi còn lóng ngóng, nhưng lần này Charlotte đưa ra đề nghị xây dựng là tốt nhất tôi không dùng quạt.

Cuối tiết học, Giordano còn đưa tôi một danh sách chi chít những từ mà tôi tuyệt đối không được phép nói. “Đến mai phải học thuộc và ghi nhớ cho ta!” Lão nói giọng mũi. “Ở thế kỷ 18 không có xe buýt, không có biên tập viên, không có máy hút bụi, không có mấy từ như tuyệt chiêu, ngầu hoặc siêu. Người ta cũng chưa biết gì về phản ứng phân nhiệt hạch, kem chống nhăn hay lỗ thủng tầng ozon.”

Úi, thật thế à? Trong khi còn mải nghĩ xem làm sao tôi lại có thể nghĩ đến chuyện thốt ra một câu có những từ như biên tập viên, lỗ thủng tầng ozon và kem chống nhăn ở một dạ tiệc trong thế kỷ 18, tôi lịch sự đáp “Okay!” nhưng Giordano đã rít lên: “Khôôôôônnnnng! Okay cái gì mà okay! Ở thế kỷ 18 làm gì có Okay, đồ ngốc!”

Madame Rossini thắt dây áo chẽn ở sau lưng tôi. Nó dễ chịu đến kinh ngạc. Mặc áo chẽn kiểu này buộc người ta tự động giữ dáng thẳng. Chiếc khung thép bọc đệm được buộc quanh hông (tôi đoán thế kỷ 18 hẳn là thời kỳ tuyệt vời đối với các bà hông nở mông bự), rồi Madame Rossini choàng qua đầu tôi chiếc váy đỏ thẫm. Bà cài một hàng dài những khuy, khóa sau lưng trong khi những ngón tay tôi còn mân mê chiêm ngưỡng thứ lụa thêu hoa dày dặn. Ôi, chiếc váy đẹp vô cùng!

Madame Rossini đi một vòng chầm chậm quanh tôi, khuôn mặt nở nụ cười hài lòng. “Xinh như mộng. Magnifique.”

“Đây là váy vũ hội hả bà?” Tôi hỏi.

“Không, đây là váy dạ tiệc.” Madame Rossini cài chặt những đóa hồng lụa bé xíu tinh xảo quanh cổ áo khoét sâu. Vì ngậm đầy kim găm trong miệng nên bà nói rất khó nghe qua hàm răng. “Cháu có thể để tóc trần không cần phủ phấn. Màu tóc đen rất tuyệt với tông đỏ. Hệt như ta đã hình dung.” Bà nháy mắt ranh mãnh. “Cháu sẽ được khối người chú ý đấy, thiên nga cao cổ ạ, n’est-ce pas[2], mặc dù đó không phải ý mục đích của vụ này. Nhưng ta biết làm sao đây?” Bà xoắn hai tay. Nhưng ngược hẳn với Giordano, vóc người nhỏ nhắn với cái cổ rùa của bà lại rất dễ thương. “Cháu là một cô bé xinh đẹp, nhét cháu vào những bộ đồ xám xịt để làm gì. Xong rồi đấy, thiên nga cao cổ. Giờ đến lượt chiếc váy cho vũ hội.”

Chiếc váy màu xanh phấn có thêu hoa văn màu kem và đính đăng ten cũng ôm khít người như chiếc váy đỏ. Khác chăng chỉ là cổ khoét sâu hơn, còn thân váy thì phồng ra quanh tôi tới hàng mét. Madame Rossini lo âu nâng bím tóc của tôi trên tay. “Ta vẫn còn chưa biết nên làm thế nào. Nếu đội tóc giả thì không dễ chịu cho lắm, nhất là vì cháu còn phải giấu cả núi tóc này bên dưới. Nhưng tóc cháu đen quá, có phủ phấn lên thì cùng lắm cũng chỉ tạo được tông xám xấu xí. Quelle catastrophe![3]” Bà ấy nhăn trán. “Thôi kệ. Thực ra thì trông cháu như thế cực hợp thời trang, nhưng, ôi trời, thời trang gì mà khiếp!”

Lần đầu tiên trong ngày tôi buộc phải mỉm cười. Xấu xị! Kinh kủng!! Ừ, đúng thế! Không chỉ thời trang mà cả Gideon cũng thật xấu xịkỉnh kủng, thậm chí còn đáng ghét, từ giờ trở đi tôi cũng sẽ nghĩ như thế. (Chấm hết!)

Madame Rossini có vẻ không hề biết bà ấy đã làm dịu lòng tôi tới mức nào. Bà còn mải cằn nhằn về thời nọ. “Đám thiếu nữ trẻ trung phủ lấy phủ để phấn lên đầu cho tới khi trông như tóc bà nội chúng mới thôi, kinh quá! Thử giày đi cháu. Hãy nhớ là cháu còn phải nhảy được trong đôi giày ấy, vẫn còn thời gian để sửa.”

Mặc dù trông cứ như vừa được móc từ viện bảo tàng ra, các đôi giày, đôi thêu màu đỏ đi với váy đỏ, đôi xanh lơ có quai vàng đi với áo dài khiêu vũ, dễ chịu đến kinh ngạc. “Đây là những đôi giày đẹp nhất mà cháu từng được đi,” Tôi hào hứng nói.

“Đúng ý ta đấy,” Madame Rossini đáp, mặt mày rạng rỡ. “Xong rồi, thiên thần nhỏ. Hôm nay cháu nhớ đi ngủ sớm, mai sẽ là một ngày bận rộn.” Trong lúc tôi mặc lại quần jeans và chiếc áo len xanh đậm ưa thích, Madame Rossin đem treo những chiếc váy lên mấy con ma nơ canh không đầu. Rồi bà liếc đồng hồ treo tường, bực bội cau mày. “Cái thằng nhóc cẩu thả! Lẽ ra mười lăm phút trước nó đã phải có mặt ở đây!”

Nhịp tim của tôi ngay lập tức nhảy vọt. “Gideon?”

Madame Rossini gật đầu. “Nó không coi trọng chuyện này. Nó không quan tâm đến việc quần có vừa hay không. Nhưng không phải vậy! Thậm chí còn cực kỳ quan trọng!”

Xấu xị. Kinh kủng. Rùng rởn, tôi thử bài kinh cầu mới.

Có tiếng gõ cửa. Chỉ là một tiếng động nhỏ nhưng cũng đủ làm mọi chủ định của tôi tan thành mây khói.

Đột nhiên tôi không thể đợi thêm một giây phút nào để được gặp lại Gideon. Đồng thời tôi lại sợ cuộc hội ngộ này kinh khủng. Tôi sẽ không chịu đựng nổi ánh mắt u tối kia thêm một lần nữa.

“À,” Madame Rossini nói. “Nó tới rồi đấy. Vào đi!”

Tôi cứng đờ cả người. Nhưng người bước vào không phải Gideon mà là anh chàng Marley tóc đỏ. Căng thẳng và ngượng ngùng như mọi khi, anh ta lắp bắp: “Tôi tới đón viên Hồng… à… cô ấy đi phân nhánh hồi khứ.”

“Được thôi,” Tôi nói. “Chúng tôi cũng vừa xong việc.” Phía sau Marley, Xemerius nhìn tôi ngoác miệng cười. Trước khi vào thử áo, tôi đã mời nó đi chỗ khác.

“Tớ vừa bay xuyên qua người một bộ trưởng nội vụ bằng xương bằng thịt hẳn hoi,” Nó vui vẻ kể. “Hay thật đấy!”

“Thế còn anh chàng kia đâu?” Madame Rossini bực dọc. “Cậu ấy phải tới thử đồ!”

Marley đằng hắng. “Tôi thấy viên Kim… à… cậu Villiers vừa nói chuyện với viên Hồng ngọc kia… à… Với cô Charlotte. Cậu ấy đi cùng em trai.”

“Chuyện ấy ta không quan tâm,” Madame Rossini giận dữ.

Nhưng mình thì có, tôi nghĩ. Tôi đã soạn sẵn trong đầu tin nhắn gửi Leslie. Chỉ một câu thôi: Rạch bụng tự vẫn.

“Nếu nó không ngay lập tức có mặt ở đây, ta sẽ khiếu nại với Trưởng hội,” Madame Rossini nói. “Điện thoại của ta đâu?”

“Tôi thật xin lỗi,” Marley lẩm bẩm. Hắn ngượng ngùng phe phẩy chiếc khăn đen trong tay. “Tôi có được phép…?”

“Tất nhiên,” Tôi thở dài để anh ta bịt mắt.

“Tiếc là gã nô bộc này nói thật,” Xemerius nói. “Viên đá lấp lánh của cậu đang tán tỉnh hết biết trời đất với cô chị họ của cậu ở trên kia. Cậu em đẹp trai cũng vậy. Không biết đám con trai thích gì ở mấy cô nàng tóc đỏ? Tớ nghĩ giờ họ sẽ cùng nhau đi xem phim. Nhưng có lẽ tớ không nên nói cho cậu biết, nếu không cậu lại bù lu bù loa lên.”

Tôi lắc đầu.

Xemerius liếc lên trần nhà. “Tớ có thể canh chừng họ cho cậu. Được không?”

Tôi gật đầu lia lịa.

Trên con đường dài dẫn xuống hầm, Marley nhất quyết không hé răng lấy một lời, còn tôi thì mải quanh quẩn với những ý nghĩ u ám trong đầu. Mãi đến khi tới phòng cất máy đồng hồ và Marley tháo khăn bịt mắt, tôi mới hỏi: “Hôm nay anh định gửi tôi về đâu?”

“Tôi… chúng ta còn chờ số chín, à, ngài Whitman,” Marley nhìn lảng xuống đất. “Tất nhiên tôi không được phép sử dụng máy đồng hồ. Mời cô ngồi.”

Nhưng tôi chưa kịp thả người xuống ghế thì cửa đã mở. Thầy Whitman tiến vào. Ngay sau thầy là Gideon.

Tim tôi lỡ mất một nhịp.

“Chào em, Gwendolyn,” Thầy Whitman nở nụ cười lịch thiệp nhất kiểu sóc.

“Thật vui khi gặp lại em.” Thầy gạt tấm thảm tường sang một bên, đằng sau là chiếc két sắt giấu máy đồng hồ. “Nào, giờ thì chúng ta để em phân nhánh hồi khứ.”

Tôi gần như không nghe thấy thầy nói gì. Gideon trông vẫn còn rất nhợt nhạt, nhưng khỏe mạnh hơn tối qua nhiều. Miếng băng dính trắng to đùng biến mất, tôi có thể trông thấy vết thương sát chân tóc, dài gần mười cm, với vô số miếng băng dán nhỏ. Tôi đợi hắn nói gì, nhưng hắn chỉ nhìn tôi.

Xemerius nhảy vọt từ trong tường ra cạnh Gideon làm tôi giật bắn. Tôi hít một hơi thật sâu.

“Ôi, hắn ở đây rồi!” Xemerius nói. “Tớ còn định tới báo cho cậu, thật đấy, bạn yêu. Nhưng tớ cứ lừng chừng không biết nên theo ai. Có vẻ như chiều nay Charlotte nhận làm cô nuôi dạy trẻ cho cậu em đẹp trai của Gideon. Họ cùng nhau đi ăn kem, sau đó còn đi xem phim. Tớ nghĩ rạp chiếu bóng chẳng khác nào mấy đống rơm đời mới.”

“Em ổn chứ, Gwendolyn?” Gideon nhướn một bên mày. “Trông em khá căng thẳng, em có cần một điếu để trấn tĩnh không? Mà em chuộng nhãn nào? Lucky Strike?”

Tôi chỉ có thể im lặng nhìn hắn chằm chằm.

“Để cho cô ấy yên,” Xemerius bảo. “Không thấy cô ấy đang mắc bệnh tương tư à, thằng ngu? Mà chính vì mày đấy! Mày làm cái quái gì ở đây?”

Thầy Whitman đã lấy máy đồng hồ từ két sắt và đặt nó lên bàn. “Để xem hôm nay chúng ta sẽ đi đâu…”

“Madame Rossini đang đợi ngài tới thử trang phục, thưa ngài,” Marley quay sang nói với Gideon.

“Thôi chết rồi,” Gideon nói và ngớ người ra trong giây lát. Hắn nhìn đồng hồ. “Tôi quên tiệt đi mất. Bà ấy giận lắm hả?”

“Trông bà ấy có vẻ mất bình tĩnh,” Marley nói. Đúng lúc này cửa bật mở, ông George bước vào. Ông thở không ra hơi, và như thường lệ, mỗi lần gắng sức, trán ông lại lấm tấm những hạt mồ hôi li ti. “Có chuyện gì ở đây?”

Thầy Whitman nhíu mày. “Thomas? Gideon bảo ông còn bận nói chuyện với ông Falk và ngài bộ trưởng nội vụ.”

“Đúng thế. Cho tới khi tôi nhận điện thoại của Madame Rossini và nghe nói Gwendolyn đã được đón đi phân nhánh hồi khứ,” Ông George bảo. Lần đầu tiên tôi chứng kiến ông ấy nổi giận thực sự.

“Nhưng, Gideon nói là ông giao cho chúng tôi nhiệm vụ…” Thầy Whitman ngơ ngác thực sự.

“Tôi bảo thế khi nào! Gideon, chuyện gì đây hả?” Trong đôi mắt nhỏ của ông George không còn chút nào đôn hậu hiền hòa.

Gideon khoanh tay trước ngực. “Cháu tưởng ông sẽ vui nếu chúng cháu đảm nhận nhiệm vụ này giúp ông,” Hắn nói trơn tru.

Ông George lấy khăn tay thấm những giọt mồ hôi trên trán. “Cảm ơn cậu quan tâm,” Ông mỉa mai ra mặt. “Nhưng hoàn toàn không cần thiết. Bây giờ mời cậu ngay lập tức tới chỗ Madame Rossini cho tôi.”

“Cháu muốn hộ tống Gwendolyn,” Gideon bảo. “Sau chuyện xảy ra ngày hôm qua thì tốt hơn là không nên để cô ấy một mình.”

“Vớ vẩn,” Ông George phản đối. “Chẳng có lý do gì để nghĩ thế, con bé sẽ không gặp gì nguy hiểm nếu không quay về quá xa.”

“Đúng vậy,” Thầy Whitman đồng tình.

“Chẳng hạn như vào năm 1956?” Gideon dài giọng và nhìn thẳng vào mắt ông George. “Sáng nay cháu có lật qua biên niên sử và phải công nhận là năm 1956 khiến người ta cảm thấy thật bình yên. Câu cửa miệng ở đó là: Không có chuyện gì đặc biệt. Một câu như thế không phải như tiếng nhạc du dương trong tai sao?”

Tim tôi như nhảy khỏi lồng ngực. Gideon phản ứng như vậy là vì hắn biết được hôm qua tôi đã thực sự làm gì. Nhưng làm sao hắn lại biết? Nói cho cùng thì việc người tôi sực mùi thuốc lá chỉ có thể khiến hắn sinh nghi chứ không thể nào tiết lộ chuyện gì đã diễn ra vào năm 1956.

Ông George nhìn lại hắn mà không hề chớp mắt. Trông ông cũng hơi ngơ ngác. “Đây không phải lời yêu cầu, Gideon. Madame Rossini đang đợi. Marley, cả cậu cũng đi được rồi.”

“Vâng, thưa ngài George,” Anh chàng lẩm bẩm và thiếu chút nữa thì vung tay lên trán chào.

Khi cửa phòng khép lại sau lưng anh ta, ông George trừng mắt nhìn Gideon, hắn vẫn không hề nhúc nhích. Cả thầy Whitman cũng khá kinh ngạc nhìn hắn.

“Cậu còn chờ gì nữa?” Ông George lạnh lùng hỏi.

“Vì sao ông lại để Gwendolyn trở về quá khứ vào lúc thanh thiên bạch nhật, không phải điều này vi phạm nội quy sao?” Gideon hỏi.

“Có chuyện rồi đấy,” Xemerius thốt lên.

“Gideon, đây không phải là…” Thầy Whitman nói.

“Để con bé trở về quá khứ vào thời điểm nào trong ngày không quan trọng,” ông George ngắt lời thầy. “Con bé hạ cánh xuống một căn hầm khóa kín.”

“Tôi sợ,” Tôi nói nhanh và có lẽ hơi lạc giọng. “Tôi không muốn đêm hôm ở một mình trong hầm, ngay cạnh hầm mộ…”

Gideon liếc mắt nhìn tôi rồi lại nhướn mày. “Ồ, đương nhiên, em cũng đúng là một con nhóc sợ sệt, tôi quên béng đi mất.” Hắn khẽ bật cười. “Năm 1956, chính là năm ông trở thành thành viên của hội đúng không ông George? Thật là một sự trùng hợp tức cười!”

Ông George cau mày.

“Tôi không hiểu ý cậu muốn nói gì, Gideon,” Thầy Whitman nói. “Nhưng tôi đề nghị giờ cậu tới chỗ Madame Rossini. Tôi và ông George sẽ lo cho Gwendolyn.”

Gideon lại nhìn sang tôi. “Còn cháu đề nghị: Cháu sẽ đi thử trang phục và sau đó, các người sẽ gửi cháu đến chỗ Gwendolyn, không cần biết là tới đâu. Nếu thế cô ấy cũng không cần phải sợ trong đêm.”

“Ngoài sợ mày ra,” Xemerius nói.

“Cậu đã vượt hạn định thời gian cho hôm nay,” Thầy nói. “Nhưng nếu Gwendolyn thấy sợ…” Thầy nhìn tôi đầy thương cảm.

Tôi cũng chả trách được thầy. Đúng là trông tôi có vẻ như đang sợ điều gì đó thật. Tim tôi vẫn đập thình thịch, tôi thậm chí còn không nói nổi một lời.

“Muốn thế cũng được,” Thầy Whitman nhún vai. “Không có vấn đề gì chứ, ông Thomas?”

Ông George chầm chậm gật đầu, mặc dù trông như ông muốn làm điều ngược lại.

Nụ cười hài lòng nở trên mặt Gideon, cuối cùng hắn cũng chịu rời tư thế cứng đờ bên cửa. “Lát nữa gặp lại,” Hắn đắc chí nói, riêng tôi nghe cứ như một lời đe dọa.

Khi cửa phòng khép lại, thầy Whitman thở dài. “Cậu ta trở nên kỳ lạ từ sau khi bị đánh vào đầu, ông có thấy vậy không, Thomas?”

“Chính thế,” Ông George nói.

“Có lẽ chúng ta nên nói chuyện với cậu ta một lần nữa, đặc biệt về cách ăn nói với cấp trên,” Thầy Whitman lưu ý. “Ở độ tuổi của mình thì cậu ta thật là… Nhưng thôi, cậu ta đang chịu nhiều sức ép, chúng ta cũng cần phải thông cảm.” Thầy nhìn tôi động viên. “Nào, Gwendolyn, em sẵn sàng chưa?”

Tôi đứng lên. “Rồi ạ,” Tôi nói dối.

❀ ❀ ❀

[1] “The winner takes it all”: ca khúc của ban nhạc ABBA, 1980.

[2] N’est-ce pas (tiếng Pháp): phải không nào?

[3] Quelle catastrophe! (tiếng Pháp): Thật là thảm họa!

inh nữ hôm qua lên bàn. “Tôi nghĩ là em rất muốn lấy lại bộ sưu tầm giấy tờ… cực kỳ thú vị này,” Thầy mỉa mai. “Vâng, cảm ơn thầy,” Leslie hơi đỏ mặt. Bộ sưu tầm giấy tờ chính là tập tài liệu nghiên cứu hiện tượng vượt thời gian. Trong đó c
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.