Lam Ngọc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12

❊ ❊ ❊

Madame Rossini choàng qua đầu tôi chiếc váy hồng nhạt đẹp như mo thêu những đóa hoa màu kem và vang chát. “Cháu cứ mặc chiếc váy của tuần trước cũng được mà,” Tôi nói. “Chiếc váy hoa xanh. Cháu đang treo nó trong tủ ở nhà, bà chỉ cần bảo cháu một tiếng.”

“Suỵt, thiên nga cao cổ,” Madame Rossini nói. “Cháu nghĩ người ta trả lương cho ta để làm gì? Để cháu phải mặc lại chiếc váy cũ?” Bà quay sang bận rộn với đống khuy nhỏ sau lưng tôi. “Ta chỉ hơi hoảng khi cháu phá hỏng kiểu tóc! Ở thời Rococo, một công trình nghệ thuật như thế lẽ ra phải giữ được mấy ngày. Thậm chí vì thế các quý bà còn ngủ ngồi.”

“Vâng, nhưng cháu làm sao tới trường trong bộ dạng như thế,” Tôi nói. Có lẽ tôi đã kẹt ở cửa xe buýt với núi tóc ấy. “Giordano sẽ lo trang phục cho Gideon ạ?”

Madame Rossini tặc lưỡi. “Ôi giời! Cậu ta bảo không cần ai giúp! Nghĩa là cậu ta sẽ lại mặc những màu u ám và buộc khăn theo kiểu chả ra gì. Nhưng ta chịu thua. Xong, giờ làm gì với mái tóc của cháu nhỉ? Để ta đi lấy cái máy uốn tóc và sau đó chỉ cần buộc lồng ruy băng vào trong, et bien[1].”

Trong lúc Madame Rossini uốn tóc, tôi nhận được một tin nhắn của Leslie. “Tớ đợi thêm đúng hai phút nữa, nếu le petit francais còn chưa tới thì hắn có thể quên mignonne[2] đi.”

Tôi nhắn lại: “Này, còn những mười lăm phút mới đến giờ hẹn! Bét ra cậu cũng phải cho hắn thêm mười phút chứ.”

Tôi không kịp đọc lời đáp của Leslie vì Madame Rossini đã cầm lấy điện thoại di động chụp lại những bức ảnh lưu niệm giờ đã trở nên bắt buộc. Màu hồng hợp với tôi hơn tôi tường (ngoài đời, tôi không ưa màu này…) Nhưng còn kiểu đầu thì nom như thể tôi sờ phải dây điện cao thế. Sọi ruy băng đỏ tuyệt vọng cố giữ lấy mái tóc chỉ chực bung ra tung tóe. Khi Gideon tới đón tôi, hắn không tài nào nhịn được cười.

“Thôi đi! Muốn cười thì phải cười cậu mới đúng!” Madame Rossini gắt gỏng. “Nhìn lại cậu xem!”

Ừ, chính xác! Nhìn hắn xem! Lẽ ra phải cấm người ta không được trông bảnh đến thế, quần tối màu ngắn đến gối, áo đuôi tôm xanh ve chai khiến mắt hắn lấp lánh.

“Cậu chẳng hiểu gì về thời trang! Nếu không cậu đã đeo chiếc cài áo màu ngọc bích hợp tông với bộ trang phục này. Lại còn thanh kiếm lạc điệu, cậu sắm vai công tử chứ không phải thằng lính!”

“Tất nhiên là bà có lý,” Gideon vẫn còn khúc khích. “Nhưng ít ra thì trông tóc cháu cũng không giống búi phoi sắt mà cháu vẫn dùng cọ nồi.”

Tôi cố làm ra vẻ cao ngạo. “Anh cạo nồi? Anh có nhầm anh với Charlotte không?”

“Gì cơ?”

“Mới đây chị ấy lau dọn cho anh còn gì!”

Trông Gideon hơi ngượng. “Chuyện ấy… nói như thế… không đúng lắm,” Hắn lẩm bẩm.

“Hừ, nếu là anh thì giờ tôi cũng thấy ngượng,” Tôi bảo. “Madame Rossini, làm ơn cho cháu xin cái mũ.” Dù sao cái mũ, một đống lông hồng hổ lốn, cũng còn đỡ hơn mái tóc này. Nhưng khi nhìn vào gương, tôi biết tôi đã nhầm to.

Gideon lại cười khúc khích.

“Giờ đi được chưa?” Tôi cấm cảu.

“Nhớ trông nom thiên nga cao cổ của ta cho cẩn thận, nghe chưa?”

“Cháu luôn thế mà, Madame Rossini.”

“Luôn gì mà luôn,” Tôi nói khi đã ra tới hành lang. Tôi chỉ vào chiếc khăn đen trong tay hắn. “Không cần bịt mắt à?”

“Không, bỏ đi. Vì những lý do đã biết,” Gideon nói. “Và vì cái mũ.”

“Anh vẫn cho là tôi lại sắp dụ anh vào góc rồi nện một gậy lên đầu anh?” Tôi chỉnh lại mũ. “Tôi cũng có nghĩ về chuyện này. Và giờ thì tôi nghĩ lý do thực ra rất đơn giản.”

“Và đó là?” Gideon nhướng mày.

“Anh chỉ tưởng tượng ra thôi. Trong khi bất tình nhân sự nằm đấy, chắc anh đã mơ thấy tôi và sau đó đổ hết tội lên đầu tôi!”

“Ừ, tôi cũng có nghĩ tới khả năng này,” Hắn công nhận khiêh tôi kinh ngạc. Rồi hắn tóm lấy tay tôi kéo đi. “Nhưng không! Tôi đã nhìn thấy gì thì tôi phải biết chứ.”

“Nhưng sao anh lại không kể với ai là tôi đã dụ anh vào bẫy, như anh tưởng tượng ra?”

“Tôi không muốn họ nghĩ về em tệ hơn nữa.” Hắn mỉm cười. “Thế, em có đau đầu không?”

“Tôi có uống bao nhiêu đâu…” Tôi nói.

Gideon bật cười, “Ừ, có bao nhiêu đâu. Nói là em tỉnh như sáo mới chính xác.”

Tôi hất tay hắn ra. “Chúng ta có thể nói chuyện khác được không?”

“Thôi nào! Không cho phép tôi trêu em một chút sao? Tối qua em thật dễ thương. Ông George cứ tưởng em hoàn toàn kiệt sức khi thấy em ngủ gật trong xe.”

“Cùng lắm là hai phút chứ mấy,” Tôi ngượng ngùng đáp. Có lẽ tôi đã chóp chép nước dãi hoặc làm chuyện gì tệ hại.

“Hy vọng là em đã đi ngủ ngay.”

“Ờ…” tôi đáp. Tôi chỉ còn nhớ mang máng là mẹ đã gỡ tất cả bốn trăm ngàn cái cặp tăm ra khỏi đầu. Còn tôi thì đã ngủ khì trước khi đầu kịp hạ xuống gối. Nhưng tôi không muốn kể cho hắn. Hắn còn bận vui vẻ với Charlotte, Raphael và món spaghetti.

Gideon đột ngột đứng lại khiến tôi húc thẳng vào hắn và lập tức quên cả thở.

Hắn quay người lại. “Em nghe này…” Hắn lẩm bẩm. “Hôm qua tôi không muốn nói ra điều này vì tôi nghĩ em say quá. Nhưng bây giờ, khi em tỉnh táo và lại đanh đá cá cày như mọi khi…” Những ngón tay hắn dịu dàng lướt qua trán tôi, khiến tôi thiếu chút nữa thì thở gấp. Thay vì nói tiếp, hắn hôn tôi. Tôi nhắm mắt trước khi môi hắn chạm môi tôi. Nụ hôn đó khiến tôi say hơn cả rượu punch tối qua. Nó khiến đầu gối tôi mềm nhũn và lòng dạ xốn xang.

Khi buông tôi ra, có vẻ như Gideon đã quên mất hắn định nói gì. Hắn chống tay lên tường ngay cạnh đầu tôi và nhìn tôi nghiêm nghị. “Không thể cứ tiếp tục như thế này được.”

Tôi cố gắng kiểm soát nhịp thở của mình.

“Gwen…”

Phía sau có tiếng chân bước. Nhanh như cắt, Gideon rụt tay lại và quay người đi. Chỉ chớp mắt sau, ông George đã đúng trước mặt bọn tôi. “Hai đứa đây rồi. Chúng ta đợi các cháu từ nãy. Sao Gwendolyn lại không bịt mắt thế?”

“Cháu quên mất. Nhờ ông buộc giúp,” Gideon chìa cái khăn đen ra cho ông George. “Cháu… à… cháu đi trước.”

Ông George thở dài nhìn theo Gideo. Rồi ông nhìn tôi và lại thở dài. “Ta tưởng là ta đã cảnh báo cháu rồi, Gwendolyn,” Ông bịt mắt tôi lại. “Cháu nên cẩn thận với cảm xúc của mình!”

“Vâng,” Tôi sờ lên đôi má phản bội nóng bừng. “Nếu vậy thì lẽ ra ông không nên để cháu ở cùng anh ấy nhiều như thế…”

Đây lại đúng là kiểu logic đặc trưng của Đội Cận vệ. Nếu họ thực sự muốn ngăn cản tôi si mê Gideon, lẽ ra họ phải biến hắn thành một thằng cha đần độn xấu xí: tóc mái ngắn tũn, móng tay cáu bẩn và nói ngọng. Cả vụ vĩ cầm lẽ ra họ cũng nên bỏ đi.

Ông George dẫn tôi đi trong bóng tối. “Cũng có thể đã quá lâu từ khi ta mười sáu tuổi. Ta chỉ còn nhớ người ta dễ bị tác động thế nào ở tuổi đó.”

“Ông George, ông có kể cho ai biết cháu có thể nhìn thấy ma?”

“Không,” Ông George nói. “Ý ta là, ta có thử nhưng không ai chịu nghe. Cháu biết không, Đội Cận vệ toàn là những nhà khoa học và thần học, nhưng họ không mấy hứng thú với cận tâm lý học. Cẩn thận bậc thang.”

“Leslie, bạn cháu, nhưng chắc ông đã biết từ lâu, nó cho rằng đây chính là… phép thuật của loài quạ.”

Ông George im lặng hồi lâu. “Ừ. Ta cũng nghĩ vậy,” Cuối cùng ông cất tiếng.

“Nhưng chính xác trong trường hợp nào thì phép thuật của loài quạ có lợi cho cháu?”

“Cháu yêu, ước gì ta có thể trả lời được câu hỏi đó. Ta đã hy vọng là cháu có thể trông cậy vào trí lực minh mẫn của cháu, nhưng…”

“… nhưng nó đã đi tong, ông định nói thế phải không?” Tôi phì cười. “Có lẽ ông đúng.”

Gideon đợi tôi và ông George trong phòng cất máy đồng hồ cùng Falk de Villiers. Trong lúc khởi động những bánh răng tí xíu trong cỗ máy, ông lãng đãng buông lời khen chiếc váy của tôi.

“Thế này nhé, Gwendolyn, hôm nay là ngày cháu nói chuyện với bá tước Saint Germain. Buổi chiều trước ngày diễn ra dạ tiệc.”

“Cháu biết,” Tôi liếc qua Gideon.

“Nhiệm vụ này không khó khăn lắm đâu,” Ông Falk nói. “Gideon sẽ đưa cháu lên chỗ bá tước rồi lại tới đón cháu về.”

Thế nghĩa là chỉ có mình tôi với bá tước. Ngay lập tức, cảm giác bồn chồn lại xâm chiếm tôi.

“Đừng sợ. Hôm qua hai người chuyện trò rất tâm đầu ý hợp. Em quên rồi sao?” Gideon đặt ngón tay vào máy đồng hồ rồi mỉm cười nhìn tôi. “Sẵn sàng?”

“Sẵn sàng, nếu anh cũng vậy,” Tôi khẽ đáp. Căn phòng tràn ngập ánh sáng trắng rồi Gideon biến mất trước mắt tôi.

Tôi tiến lên một bước rồi chìa tay cho ông Falk.

“Mật khẩu của ngày: Qui nescit dissimulare nescit regnare,” Ông Falk nói, cầm tay tôi nhấn vào mũi kim. Viên hồng ngọc rực sáng, tất cả những gì trước mắt tôi xoáy thành một luồng đỏ thắm.

Vừa hạ cánh xuống là tôi đã kịp quên mất mật khẩu.

“Mọi chuyện đều ổn,” Tiếng Gideon vang lên ngay cạnh tôi.

“Sao ở đây tối thế? Bá tước đang đợi chúng ta cơ mà. Lẽ ra ông ấy nên đốt vài ngọn nến.”

“Đúng, nhưng ông ấy không biết chính xác nơi chúng ta hạ cánh,” Gideon bảo.

“Sao lại không?”

Tôi không nhìn rõ, nhưng có vẻ như hắn nhún vai. “Ông ấy chưa bao giờ hỏi. Tôi e là ông ấy không thoải mái nếu chúng ta lợi dụng căn phòng thí nghiệm Giả kim thuật yêu thích của ông ấy để làm đường băng, cẩn thận, quanh đây toàn đồ dễ vỡ…”

Bọn tôi lần mò ra cửa. Ngoài hành lang, Gideon đốt đuốc và rút nó ra khỏi đài. Ánh lửa ném lên tường những cái bóng chập chờn khiến tôi bất giác bước lại gần Gideon. “Cái mật khẩu chết tiệt là gì ấy nhỉ? Phòng trường hợp có ai đó nện vào đầu anh…”

“Qui nescit dissimulare nescit regnare.”

“Ăn xong rồi thì nên nghỉ hoặc đi ngàn bước?”

Hắn bật cười rồi cắm ngọn đuốc trở lại.

“Anh làm gì thế?”

“Tôi chỉ định… À, về việc lúc nãy, ông George phá đám đúng lúc tôi định nói với em một chuyện rất quan trọng.”

“Có phải về những gì tôi kể với anh trong nhà thờ tối qua? Nếu anh nghĩ tôi bị thần kinh thì tôi có thể hiểu, nhưng bác sĩ tâm thần cũng không giúp được gì đâu.”

Gideon nhíu mày. “Em trật tự một phút được không? Tôi đang phải lấy hết can đảm để tỏ tình với em. Mà tôi thì không có chút kinh nghiệm nào trong việc này.”

“Cái gì?”

“Tôi yêu em,” Hắn nói nghiêm trang. “Gwendolyn.”

Bất giác bụng dạ tôi thắt lại, như khi sợ. Nhưng thực ra là vì vui sướng. “Thật chứ?”

“Ừ, thật!” Trong ánh đuốc, tôi thấy hắn mỉm cười. “Tôi biết, chúng ta quen nhau còn chưa đầy một tuần. Lúc đầu tôi thấy em quá… ngốc nghếch, và có lẽ tôi đã cư xử như một thằng khốn với em. Nhưng em cũng quá phức tạp, chẳng ai lường trước được em sắp làm gì. Trong một số chuyện em lại còn… à, ờ… quá ngây thơ. Đôi khi tôi chỉ muốn tóm lấy em mà lắc.”

“Được rồi, nhìn là biết anh không có tí kinh nghiệm tỏ tình nào,” Tôi bảo.

“Nhưng rồi em lại rất hài hước, thông minh, và vô cùng dễ thương,” Gideon nói tiếp cứ như hắn không hề nghe tôi nói. “Và tệ nhất là: chỉ cần ở cùng em trong phòng là tôi lại muốn chạm vào em và hôn em…”

“Ừ, đúng là tệ thật,” Tôi thì thầm, và tim tôi giật đùng đùng khi Gideon gỡ chiếc ghim cài mũ ra khỏi tóc, quẳng đánh vèo đống lông gà lông vịt rồi kéo tôi lại hôn. Khoảng ba phút sau thì tôi đã thở không ra hơi, tựa lưng vào tường và cố gắng đứng thẳng.

“Kìa Gwendolyn, em cứ hít vào thở ra bình thường đi chứ,” Gideon vui vẻ nói.

Tôi đẩy hắn ra. “Thôi đi. Anh thật ngạo mạn không chịu nổi.”

“Xin lỗi em. Chỉ là… cảm giác lâng lâng khi biết em quên cả thở vì tôi.” Hắn lại rút bó đuốc ra khỏi đài. “Đi thôi. Bá tước chắc đang chờ rồi.”

Mãi tới khi rẽ sang lối khác, tôi mới nhớ ra cái mũ. Nhưng tôi cũng chẳng muốn quay lại nhặt.

“Kỳ lạ thật, nhưng tôi lại vừa nghĩ là sẽ rất mong chờ những lần phân nhánh hồi khứ buồn tẻ về năm 1953,” Gideon nói. “Chỉ có tôi và em, và cô chị họ Sofa…”

Tiếng chân hai đứa vang vang trên lối đi. Tôi dần tỉnh giấc từ giấc mơ hồng thắm ngọt ngào để tự nhắc mình hiện đang ở đâu. Và đang ở thời điểm nào. “Nếu tôi cầm đuốc thì anh có thể rút kiếm đề phòng,” Tôi đề nghị. “Ai mà biết được. Mà anh bị nện vào đầu vào năm nào?” (Đó là một trong hàng loạt câu hỏi Leslie ghi sẵn ra giấy, dặn tôi hỏi mỗi khi tình hình hormone cho phép.)

“Tôi vừa nhớ ra là chỉ có tôi tỏ tình với em, còn em thì không,” Gideon nói.

“Tôi thì không?”

“Ít nhất là không bằng lời. Còn tôi thì không dám chắc như thế có được tính không. Suỵt!”

Tôi rú lên. Ngay trước mặt hai đứa, một con chuột cống béo ú nâu đen thủng thẳng diễu ngang đường, cứ như nó chẳng mảy may sợ bọn tôi. Trong ánh đuốc, đôi mắt nó rực đỏ. “Mình đã tiêm phòng dịch hạch chưa nhỉ?” Tôi bám chặt tay Gideon đi tiếp.

Bá tước Saint Germain chọn căn phòng ở lầu một làm trụ sở tại Temple. Nó khá nhỏ và khiêm tốn đối với vị trí Trưởng hội Đội Cận vệ, ngay cả hiếm khi ông có mặt ở London. Chiếc giá cao đến tận trần chất đầy những cuốn sách bìa da che kín cả một bức tường. Trước mặt có một cái bàn và hai ghế bành được bọc bằng cùng loại vải như những bức rèm. Ngoài ra không có thêm bất cứ đồ gỗ nào. Mặt trời tháng Chín chiếu sáng bên ngoài, lò sưởi không nhen lửa nhưng cũng đủ ấm. Cửa sổ hướng ra khoảng sân nhỏ có đài phim nước mà đến thời tôi vẫn còn. Giấy tờ, bút lông ngỗng, sáp niêm phong và sách vở phủ kín bệ cửa sổ lẫn mặt bàn, tạo thành từng chồng ngất ngưởng trông mạo hiểm đến nỗi, nếu đổ xuống thế nào cũng làm bắn tung mấy lọ mực đang ngoan ngoãn nằm giữa đống lộn xộn đó. Căn phòng nhỏ ấm cúng, vắng bóng người, dù vậy tóc gáy tôi vẫn dựng lên khi bước vào phòng. Viên thư ký đội tóc giả trắng kiểu Mozart cau có đưa tôi vào rồi đóng sập cửa lại, sau khi thông báo “Bá tước sẽ không để cô phải đợi lâu.” Tôi thực không muốn tách khỏi Gideon, nhưng sau khi giao tôi cho gã thư ký cau có thì hắn thanh thản biến mất sau cánh cửa cạnh đó, như một người thông thạo đường đi lối lại ở đây.

Tôi bước tới bên cửa sổ, nhìn ra khoảng sân yên tĩnh. Tất cả trông thật bình yên, nhưng tôi vẫn có cảm giác như không chỉ có một mình. Biết đâu có ai đó đang quan sát tôi qua bức tường sau giá sách. Hoặc chiếc gương trên bậu lò sưởi có thể là cửa sổ thông sang phòng bên kia, giống như trong phòng thẩm vấn của cảnh sát hình sự.

Tôi đứng đó hồi lâu với cảm giác không thoải mái. Nhưng rồi tôi nghĩ, nếư cứ đứng đờ ra một cách thiếu tự nhiên thì kẻ nhìn lén kia sẽ thấy tôi biết mình bị theo dõi. Vì vậy tôi vớ lấy cuốn sách trên cùng của một chồng ngất ngưởng trên bậu cửa và giở ra. Marcellus, De medicamentis. À, chẳng cần biết Marcellus là ai, nhưng những phương pháp y học đặc biệt được ghi lại trong cuốn sách nhỏ này hẳn do ông ta phát kiến. Tôi tìm được một chỗ thú vị nói về cách chữa các bệnh gan. Người ta chỉ cần bắt một con thằn lằn xanh, móc lấy gan nó buộc vào chiếc khăn đỏ hoặc miếng giẻ đen tự nhiên (Đen tự nhiên? Nghĩa là sao?), sau đó đem treo khăn hoặc miếng giẻ đó bên phải người bệnh. Nếu người ta đem thả con thằn lằn ra và nói: “Ecce dimitto te vivam…” và vài câu tiếng Latin tương tự là bệnh gan khỏi hẳn. Vấn đề chỉ là con thằn lằn kia có còn chạy nổi không khi đã bị người ta móc mất lá gan. Tôi gập sách. Lão Marcellus này chắc điên. Cuốn trên cùng của chồng sách bên cạnh bọc da nâu sẫm, rất to và nặng, vì vậy tôi để nguyên ở đó khi giở ra. Về các loại quỷ và cách chúng hỗ trợ phù thủy cũng như người thường, in nổi nhũ vàng. Mặc dù không phải phù thủy hay “người thường”, tôi vẫn tò mò lật ra giữa quyển. Bức tranh một con chó xấu xí đập vào mắt tôi. Phía dưới ghi tên nó là Jestan, quỷ núi Hindu Kush, chuyên gieo rắc bệnh tật, chết chóc và chiến tranh. Ngay từ đầu đã không có chút thiện cảm nào với con Jestan nên tôi vội lật sang trang khác. Một khuôn mặt kỳ dị có thứ gì trồi ra trên sọ như đôi sừng (giống các chiến binh ngoài hành tinh Klingon trong phim Star Trek) nhìn tôi chằm chằm từ trang bên kia. Trong khi tôi lợm giọng nhìn lại, người Klingon đó đã chớp mắt rồi trồi lên trên trang giấy như khói tuôn khỏi ống khói, nhanh chóng tụ lại thành hình hài hoàn chỉnh, khoác áo đỏ tuyền, đứng ngay cạnh tôi. Hắn giương đôi mắt cháy rực như lửa cúi xuống nhìn tôi và gầm lên: “Kẻ nào đã cả gan triệu hồi Berith vĩ đại và hùng mạnh?”

Tất nhiên tôi hơi chờn chợn, nhưng kinh nghiệm dạy tôi biết ma quỷ trông thường đáng sợ và hay thốt ra những lời đe dọa độc ác, nhưng chúng không lay động nổi một làn khí. Tôi rất hy vọng Berith chỉ là một hồn ma, một bức chân dung yểm vào trang sách và con quỷ thật thì đã chầu trời từ lâu.

“Không ai triệu ngươi về đâu,” Tôi nói lịch sự, nhưng rất thản nhiên.

“Ta là Berith, con quỷ của những lời dối trá, Đại công tước chốn âm ti!” Berith gầm lên vang vọng. “Còn gọi là Bolfri.”

“À, có viết ở đây này,” Tôi nhìn vào sách. “Ngoài ra ngươi còn luyện giọng cho đám ca sĩ.” Thật là một tài năng thú vị. Nhưng người ta phải cúng cho nó nhiều lễ vật khác nhau sau khi gọi nó hiện hồn (có vẻ phức tạp vì gọi bằng tiếng Babylon), tốt nhất là những quái thai còn sống. Nhưng vẫn chưa là gì so với lễ phẩm người ta phải cúng để nó biến kim loại thành vàng. Nó cũng có khả năng này. Vì thế nên người Sichem, không cần biết họ là ai, rất tôn thờ Berith. Cho tới khi tất cả đàn ông Sichem bị Jakob cùng các con trai “dùng kiếm giết chết một cách tàn bạo nhất”. Tạm thời thế đã.

“Berith chỉ huy hăm sáu quân đoàn,” Berith nói vang vang.

Bởi cho đến giờ hắn vẫn chưa làm gì tôi nên tôi càng can đảm hơn. “Tôi thấy những người cứ tự xưng bằng ngôi thứ ba thật kỳ cục,” Tôi lật sang trang khác. Đúng như tôi hy vọng, Berith lại biến vào trong sách, như làn khói bị gió thổi tan. Tôi thở phào nhẹ nhõm.

“Sách hay nhỉ,” Một giọng nói khẽ vang lên sau lưng tôi. Tôi quay phắt lại. Bá tước Saint Germain đã lén vào trong phòng từ lúc nào. Ông chống cây gậy có đầu nắm chạm trổ tinh xảo. Như thường lệ, dáng người ông cao lớn thon thả rất ấn tượng, mắt ông sáng quắc.

“Vâng, rất thú vị,” Tôi ngập ngừng khẽ nói. Nhưng rồi tôi trấn tĩnh, gấp sách lại và nhún chân chào thật thấp. Khi tôi lại đứng lên từ đống váy áo, bá tước mỉm cười.

“Ta rất vui vì cháu đã tới,” Ông cầm tay tôi đưa lên môi, nhưng gần như không chạm đến. “Ta nghĩ chúng ta cần làm quen nhau kỹ hơn, vì lần gặp đầu tiên của chúng ta diễn ra không mấy… suôn sẻ, phải không?”

Tôi không nói gì. Trong lần gặp đầu tiên tôi chủ yếu bận hát quốc ca trong đầu, bá tước thì buông vài lời bình phẩm xúc phạm đến trí tuệ của phái nữ nói chung và của tôi nói riêng. Đến cuối ông còn thò tay bóp cổ đe dọa tôi theo cách khá dị thường. Ông nói đúng: Lần gặp đó diễn ra không mấy suôn sẻ.

“Tay cháu lạnh thế,” Ông nói. “Nào, lại đây ngồi. Ta già rồi, không đứng được lâu.” Ông bật cười, buông tay tôi ra và ngồi xuống chiếc ghế bành sau bàn. Có giá sách đầy ắp làm nền, trông ông giống một bức chân dung. Một người đàn ông không tuổi với nét mặt cao sang, ánh mắt hoạt bát và bộ tóc giả trắng, tỏa ra vầng hào quang nguy hiểm đầy bí ẩn. Tôi đành ngồi xuống ghế, dù muốn hay không.

“Cháu có quan tâm đến phép thuật không?” Ông ta chỉ tay lên chồng sách cao.

Tôi lắc đầu. “Thú thật là không, cho đến thứ Hai tuần trước.”

“Hơi điên rồ, phải không? Trong suốt những năm qua, mẹ khiến cháu tin rằng cháu chỉ là một cô bé hoàn toàn bình thường. Vậy mà trong chớp mắt, cháu phải nhận ra mình là thành phần quan trọng trong bí mật lớn nhất của nhân loại. Cháu có biết lý do vì sao mẹ cháu lại làm thế?”

“Vì mẹ yêu cháu.” Tôi định nói ra như một câu hỏi, nhưng nó lại vang lên như lời khẳng định.

Bá tước bật cười, “Ừ, phụ nữ hay nghĩ vậy! Yêu! Từ này đã bị phái nữ mấy người chà cho nát bét. Tình yêu là câu trả lời, lúc nào ta cũng xúc động khi nghe vậy. Hoặc cảm thấy thú vị, tùy trường hợp. Phụ nữ sẽ không bao giờ hiểu được rằng đàn ông có một hình dung khác hẳn về tình yêu.”

Tôi im lặng.

Bá tước khẽ nghiêng đầu. “Nếu không có tư duy dâng hiến về tình yêu thì có lẽ phụ nữ không dễ gì chịu phục tùng đàn ông trong bất cứ mối quan hệ nào.”

Tôi cố làm vẻ mặt bình thường. “Ở thời của cháu…”, ơn Chúa!, “thì khác. Ở đó, phụ nữ và nam giới đều bình đẳng. Không ai phải phục tùng ai.”

Bá tước lại cười, nhưng lần này ông cười lâu hơn, cứ như tôi vừa kể chuyện tiếu lâm. “Ừ,” Rồi ông nói. “Ta cũng có nghe thế. Nhưng hãy tin ta, không cần biết người ta sẽ trao cho phụ nữ những quyền gì, bản chất bẩm sinh của con người sẽ không thay đổi.”

Chà, biết nói gì đây? Tốt nhất có lẽ không nên nói gì. Cũng như bá tước vừa thừa nhận, người ta khó mà thay đổi được bản chất tự nhiên của loài người, cũng như bản chất của ông vậy thôi.

Bá tước còn ngồi nhếch miệng thích thú quan sát tôi hồi lâu, rồi ông đột ngột nói: “Nhưng còn phép thuật… theo lời tiên tri thì cháu phải thông thạo điều này. Hồng ngọc sở hữu phép thuật của loài quạ, dùng cung Sol trưởng khép lại vòng tròn Hội Thập Nhị.”

“Cháu đã nhiều lần nghe điều này,” Tôi nói. “Nhưng không ai có thể nói cho cháu biết phép thuật của loài quạ là gì.”

“Quạ tung đôi cánh hồng ngọc

Nghe người chết hát giữa khắp thế gian

Chưa kịp nhận ra sức mạnh, chưa kịp nhận ra cái giá phải trả

Quyền lực vùng lên, vòng quay khắc nhập…”

Tôi nhún vai. Chẳng ai thông minh lên sau khi đọc được đoạn thơ đảo vần này.

“Đó chỉ là lời tiên tri có xuất xứ đáng ngờ,” Bá tước nói. “Nó không nhất thiết phải đúng.” Ông dựa vào lưng ghế và lại mải mê quan sát tôi. “Kể cho ta nghe về cha mẹ và gia đình cháu một chút.”

“Cha mẹ cháu?” Tôi hơi ngạc nhiên. “Thực ra không có gì nhiều để kể. Cha cháu mất vì ung thư máu khi cháu lên bảy. Trước khi mắc bạo bệnh, cha cháu là giảng viên của trường đại học Durham. Nhà cháu sống ở đó đến khi cha qua đời. Sau đó mấy mẹ con chuyển tới London, ở nhà của bà ngoại. Cả nhà cháu sống cùng với bác Glenda, chị Charlotte và bà Maddy. Mẹ cháu làm nhân viên hành chính trong một bệnh viện.”

“Tóc mẹ cháu cũng đỏ như tất cả phụ nữ nhà Montrose phải không? Hệt như các em cháu?”

“Vâng, ngoài cháu ra, tất cả mọi người đều có mái tóc đỏ.” Sao ông ta lại quan tâm đến chuyện này nhỉ? “Bố cháu tóc đen.”

“Cháu có biết là tất cả các phụ nữ khác trong Hội Thập Nhị đều có mái tóc đỏ? Trước thời này không bao lâu, ở rất nhiều nước, người ta bị thiêu sống với tội danh phù thủy chỉ vì màu tóc này. Ở mọi thời và mọi nền ván hóa, con người vừa ngưỡng mộ vừa kinh sợ phép thuật. Đó cũng chính là lý do vì sao ta nghiên cứu kỹ điều này. Người ta không sợ những gì họ biết rõ.” Ông ta rướn người về trước rồi đan tay vào nhau. “Bản thân ta rất quan tâm đến cách tiếp cận chủ đề này của các nền văn hóa Đông phương xa xôi. Trong những chuyến du ngoạn tới Trung Hoa và Ân Độ, ta may mắn được gặp rất nhiều nhà thông thái sẵn sàng truyền đạt lại kiến thức của mình. Ta được thâm nhập vào những bí mật của biên niên sử Akasha và học được nhiều điều mà khả năng tư duy của phần lớn các nền văn hóa phương Tây không kham nổi. Và cả những điều có thể khiến các quý ông của Tòa giáo hội ngày nay hành động thiếu suy nghĩ. Nhà thờ sợ nhất khi con người ta nhận ra rằng Chúa ở chính trong chúng ta, chứ không phải đang ngự đâu đó trên trời xa và quyết định số phận của chúng ta.” Ông đưa mắt nhìn tôi thăm dò rồi mỉm cười. “Đàm đạo với đám trẻ thế kỷ 21 về những chủ đề phỉ báng Chúa lúc nào cũng thú vị. Thậm chí các người còn ngáp vặt khi nghe khái niệm dị giáo.”

Tất nhiên là tôi không biết khái niệm dị giáo. Mà thậm chí nếu biết dị giáo là gì thì bọn tôi vẫn ngáp vặt như thường.

“Các sư phụ phương Đông đã tiến xa hơn chúng ta trên con đường phát triển trí tuệ rất nhiều,” Bá tước nói. “Ta cũng học được ở đó vài… khả năng nho nhỏ, như ta đã thử với cháu trong lần gặp trước. Sư phụ của ta là nhà sư của một giáo phái bí mật nằm sâu trong dãy núi Himalaya. Tại đó, người và huynh đệ của người có thể nói chuyện với nhau mà không cần sử dụng thanh quản. Họ thậm chí còn có thể thắng kẻ thù mà không cần động một ngón tay. Sức mạnh trí tuệ và trí tưởng tượng của họ lớn đến như thế.”

“Vâng, nhất định là rất hữu ích,” Tôi thận trọng nói. Ông ta tốt nhất đừng có nảy ra ý muốn cho tôi thử lại mấy thứ đó. “Tối qua, cháu nghĩ ông cũng đã kiểm chứng năng lực này với huân tước Alastair trong buổi dạ tiệc, cháu nghĩ vậy.”

“Ồ, buổi dạ tiệc.” Ông lại mỉm cười. “Tính từ phía ta thì mai nó mới diễn ra. Thật tốt khi biết chúng ta sẽ gặp huân tước Alastair tại đó. Hắn có trân trọng tiết mục nho nhỏ đó của ta không?”

“Ít nhất thì trông ông ta cũng có vẻ bị đả kích,” Tôi đáp. “Nhưng không thật sự dao động. Ông ta còn bảo sẽ khiến bọn cháu không bao giờ được sinh ra. Và cả những chuyện gì đó về các quái thai dưới địa ngục.”

“Ừ, tiếc là hắn có thiên hướng nói năng kém lịch sự,” Bá tước nói. “Nhưng hắn vẫn chưa là gì so với tổ tiên của hắn, bá tước Madrone. Lẽ ra hồi đó, khi còn có cơ hội, ta nên giết quách lão đi mới phải. Nhưng ngày ấy ta còn trẻ và tiếc thay còn suy nghĩ khá ngây thơ… Nhưng giờ ta sẽ không lặp lại lỗi lầm này. Ngay cả khi ta không thể tự tay thanh toán hắn, những ngày sống của hắn chỉ còn đếm trên đầu ngón tay. Không cần biết hắn hô hoán bao nhiêu tay chân phòng vệ xung quanh, không cần biết tay kiếm của hắn linh hoạt tới đâu. Nếu còn là thanh niên trai tráng, ta sẽ đích thân thách đấu hắn. Nhưng giờ hậu duệ của ta sẽ đảm nhận chuyện này. Tài nghệ đấu kiếm của Gideon rất đáng nể.”

Như mọi khi, nghe đến tên Gideon tôi lại thấy ấm lòng. Tôi nghĩ đến những gì hắn nói ban nãy và càng cảm thấy hạnh phúc hơn.

Tôi bất giác nhìn ra cửa. “Anh ấy đi đâu thế ạ?”

“Đi dã ngoại,” Bá tước đáp gọn lỏn. “Thời gian vừa đủ để có thể tới thăm cô bạn trẻ đáng yêu của ta. Cô ấy ở ngay gần đây, nếu cậu ấy đi xe ngựa thì chỉ cần vài phút là tới.”

Cái gì cơ?

“Anh ấy thường làm vậy?”

Bá tước lại mỉm cười. Một nụ cười thân thiện, ấm áp, nhưng lại ẩn giấu điều gì đó mà tôi không sao đoán nổi. “Cậu ấy quen cô ta chưa lâu lắm. Ta mới giới thiệu họ với nhau. Cô ấy là một góa phụ trẻ tuổi, thông minh và rất hấp dẫn, còn ta thì quan niệm rằng, một chàng trai trẻ… nói thế nào nhỉ… lai vãng đôi chút ở chỗ một người phụ nữ có kinh nghiệm cũng chả hại gì.”

Tôi không thể đáp lời, nhưng rõ ràng bá tước cũng không cần.

“Lavinia Rutland là một trong những phụ nữ rất có phúc. Những người như thế thường hạnh phúc khi được truyền lại kinh nghiệm của mình,” Bá tước nói.

Ừ, đúng là thế thật. Tôi cũng đánh giá cô ta như thế.

Tôi phẫn nộ nhìn hai bàn tay mình đã tự động cuộn lại thành nắm đấm. Lavinia Rutland, cô nàng trong chiếc váy xanh lục. Sự tin cậy tối qua té ra là vậy…

“Ta cảm thấy cháu không ưa chuyện này,” Giọng bá tước nhẹ nhàng.

Chắc ông nói đúng. Tôi không ưa chuyện này tí nào. Cố gắng lắm tôi mới lại nhìn được vào mắt bá tước.

Ông vẫn mỉm cười ấm áp, thân thiện. “Cô bé của ta, sớm học được rằng phụ nữ không thể sở hữu đàn ông là rất quan trọng. Ai không học được, người đó rốt cuộc sẽ trở nên cô độc và không được yêu thương. Người phụ nữ càng thông minh thì càng sớm thích ứng được với bản chất thiên phú của đàn ông.”

Lảm nhảm ngu xuẩn gì thế này!

“Ô, nhưng tất nhiên cháu còn rất trẻ, phải không? Ta cảm thấy cháu còn trẻ hơn những cô bé cùng tuổi rất nhiều. Có lẽ đây là đầu tiên cháu biết yêu.”

“Không ạ,” Tôi lẩm bẩm.

Đúng thế. Đúng thế đấy! Đây là lần đầu tiên tôi có cảm giác này. Lâng lâng. Sống còn. Độc nhất. Đau đớn. Ngọt ngào.

Bá tước khẽ cười. “Cháu không cần phải xấu hổ. Nếu cháu không thế, có lẽ ta sẽ rất thất vọng.”

Trong buổi dạ tiệc, ông cũng nói y hệt khi tôi bật khóc vì tiếng đàn vĩ cầm của Gideon.

“Nói cho cùng thì rất đơn giản: Người phụ nữ khi yêu sẽ sẵn sàng chết vì người mình yêu,” Bá tước nói. “Cháu có thể đem cuộc đời mình trao cho Gideon không?”

Tốt nhất là không. “Cháu vẫn chưa nghĩ tới điều này,” Tôi ngơ ngác nói.

Bá tước thở dài. “Tiếc thay, nhờ cách bảo vệ kỳ cục của mẹ cháu mà hai đứa vẫn chưa có nhiều thời gian ở bên nhau, cháu và Gideon. Nhưng giờ ta đã rất ấn tượng, cậu ta làm rất tốt việc của mình. Tình yêu rạng ngời trong đôi mắt cháu. Yêu, và ghen!” Việc gì?

“Không có gì dễ lường hơn phản ứng của người con gái đang yêu. Không ai dễ bị kiểm soát hơn một cô gái bị khống chế bởi tình cảm dành cho người đàn ông của mình,” Bá tước nói tiếp. “Ta đã giải thích cho Gideon điều này ngay khi chúng ta gặp nhau đầu tiên. Tất nhiên ta thấy tội nghiệp cậu ta vì đã tốn quá nhiều công sức với chị họ của cháu, tên cô ấy là gì nhỉ? Charlotte?”

Giờ thì tôi nhìn ông ta chằm chằm. Không hiểu sao tôi buộc phải nghĩ tới lời tiên tri của bà Maddy và trái tim hồng ngọc nằm trên mỏm đá bên bờ vực thẳm. Tôi chỉ muốn bịt tai lại để không phải tiếp tục nghe giọng nói dịu dàng kia.

“Xét về mặt này thì cậu ấy ranh giảo hơn hẳn ta ở tuổi ấy,” Bá tước nói. “Và phải công nhận rằng, cậu ấy có nhiều ưu thế bẩm sinh. Thân hình như thần Adonis! Gương mặt điển trai, lịch lãm và tài hoa! Có lẽ cậu ta chẳng cần phải làm gì nhiều thì trái tim các thiếu nữ cũng đã tan chảy. Sư tử gầm lên cung Fa thứ, chiếc bờm như kim cương tỏa sáng, nhiều nữa lên, chòm sao của nó mặt trời chiếu rọi…”

Sự thật thụi cho tôi một cú đúng dạ dày. Tất cả những gì Gideon làm, những động chạm, cử chỉ, nụ hôn, cho đến lời nói của hắn chỉ để thao túng tôi. Để tôi si mê hắn, hệt như Charlotte trước đó. Để dễ dàng khống chế bọn tôi.

Bá tước nói quá đúng: Gideon không cần phải làm gì nhiều. Trái tim con gái khờ dại của tôi đã tự động bay tới và rơi xuống dưới chân hắn.

Trong đầu tôi hiện hình ảnh con sư tử tiến về phía trái tim hồng ngọc bên bờ vực thẳm và co chân đạp nó một phát. Như phim quay chậm, trái tim từ từ rơi xuống, đập xuống đáy vực sâu thẳm rồi vỡ vụn thành hàng ngàn giọt máu nhỏ.

“Cháu từng nghe cậu ấy chơi vĩ cầm bao giờ chưa? Nếu chưa, ta sẽ lo chuyện này, không thứ gì thích hợp để chinh phục trái tim phụ nữ hơn âm nhạc.” Bá tước mơ màng nhìn lên trần nhà. “Đấy cũng chính là mánh khóe của Casanova. Âm nhạc và thơ ca.”

Tôi chết mất. Tôi cảm nhận rõ điều đó. Nơi trái tim tôi vừa ngự trị giờ chỉ còn băng giá lan tỏa. Nó luồn lách vào dạ dày, xuống đùi, bàn chân, cánh tay, bàn tay và cuối cùng vào trong đầu tôi. Giống như cuốn phim, những sự kiện của mấy ngày nay chạy qua trước mắt tôi, trên nền nhạc đệm “The whiner takes it all”: Từ nụ hôn đầu tiên trong buồng xưng tội ở nhà thờ cho đến lời tỏ tình của hắn trong đường hầm. Tất cả chỉ là một sự thao túng được dàn dựng hoàn hảo, hình như trừ một vài ngắt quãng khi hắn trở lại là chính mình. Cây vĩ cầm chết tiệt kia đã hoàn thành nốt phần còn lại.

Sau này khi cố nhớ lại, tôi không còn biết tôi và bá tước đã nói thêm chuyện gì. Từ giây phút tôi bị băng giá bóp nghẹt, không còn điều gì đáng bận tâm nữa. Cũng may là bá tước độc thoại phần lớn cuộc trò chuyện. Bằng giọng êm ái, nhẹ nhàng, ông ta kể cho tôi nghe về tuổi thơ ở Toscana, về nỗi nhục làm con hoang, về những khó khăn khi lần theo dấu vết cha ruột, cả về việc bận rộn nghiên cứu bí mật của máy đồng hồ và những lời tiên tri từ khi còn là một thiếu niên. Tôi thực sự cố gắng lắng nghe, bởi tôi biết sẽ còn phải thuật lại từng chữ cho Leslie, nhưng vô ích, tôi chỉ luẩn quẩn nghĩ đến sự ngu xuẩn của chính mình. Tôi chỉ mong được một mình, để khóc.

“Bá tước?” Gã thư ký cau có gõ và mở cửa ra. “Phái đoàn của Tổng Giám mục đã tới.”

“Ồ, tốt quá,” Bá tước đứng lên và nháy mắt với tôi. “Chính trị! Ở thời này chính trị vẫn do nhà thờ định đoạt.”

Tôi cũng lóp ngóp đứng lên nhún chân chào.

“Nói chuyện với cháu rất vui,” Bá tước nói. “Và giờ ta đã nóng lòng mong chờ lần gặp sau.”

Tôi lẩm bẩm ý đồng tình.

“Cho ta gửi lời chào Gideon, và ta rất lấy làm tiếc đã không tiếp cậu ấy hôm nay.” Bá tước cầm gậy đi ra cửa. “Nếu cháu cần một lời khuyên của ta: Phụ nữ thông minh sẽ biết cách giấu sự ghen tuông của mình. Nếu không thì đàn ông bọn ta lúc nào cũng thấy tự tin lắm đấy…” Tiếng cười nhẹ nhàng, êm dịu vang lên lần cuối rồi tôi chỉ còn lại một mình. Mà cũng không lâu lắm, vì chỉ vài phút sau gã thư ký cau có đã kia quay lại và nói: “Mời cô đi theo tôi.”

Tôi đã chìm nghỉm trong chiếc ghế bành, mi nhắm nghiền chỉ chực đợi nước mắt ứa ra, nhưng dường như chúng không chịu chảy. Cũng có thể như thế hay hơn. Tôi câm lặng đi theo gã thư ký xuống cầu thang và chúng tôi đứng lơ ngơ ở đó hồi lâu (tôi vẫn tưởng mình sẽ ngã xuống và chết ngay lập tức), cho tới khi gã lo lắng nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường và bảo: “Anh ta đến muộn quá.”

Đúng lúc đó cửa bật mở, Gideon bước vào. Trong chốc lát, trái tim tôi quên mất rằng thực ra nó đã vỡ nát trên nền vực, hối hả đập vài nhịp dồn dập trong lồng ngực.

Băng giá trong cơ thể bị đẩy lùi vì lo sợ. Lẽ ra tôi có thể đổ tội cho quý cô Lavinia về bộ dạng của Gideon hiện giờ, áo quần xộc xệch, tóc mướt mồ hồi rối tung, má ủng đỏ và đôi mắt xanh rực sáng, nhưng trên tay áo hắn là một vết chém sâu, lớp đăng ten trên ngực và cổ tay thấm đẫm máu.

“Ngài bị thương rồi, thưa ngài,” Gã thư ký kinh hoàng rú lên những lời tôi định nói (trừ “ngài” và “thưa ngài”). “Tôi sẽ cho gọi bác sĩ!”

“Không,” Gideon nói, và vẻ tự tin của hắn khiến tôi chỉ muốn giáng một bạt tai. “Đây không phải là máu của tôi. Không phải tất cả. Đi thôi Gwen, ta phải nhanh chân lên. Tôi đã bị giữ chân một lúc.”

Hắn tóm lấy tay rồi kéo tôi chạy, gã thư ký chạy theo tới cầu thang và còn gọi với theo vài lần “Nhưng thưa ngài! Chuyện gì xảy ra vậy? Có nên cho bá tước…” Nhưng Gideon đáp, hiện không có thì giờ, và hắn sẽ nhanh chóng tìm gặp bá tước để báo cáo khi có thể.

“Chúng tôi sẽ tự đi từ đây,” Hắn nói khi bọn tôi xuống chân cầu thang. Hai lính canh đang rút sẵn kiếm đứng đợi. “Làm ơn cho tôi gửi lời chào bá tước! Quis nescit dissimulate nescit regnare.”

Hai người lính cho đi, gã thư ký cúi chào từ biệt. Gideon rút một ngọn đuốc và tiếp tục kéo tôi chạy. “Đi thôi, chúng ta chỉ còn tối đa hai phút!” Hắn có vẻ vẫn hào hứng. “Giờ em đã biết mật khẩu đó nghĩa là gì chưa?”

“Chưa,” Chính tôi còn ngạc nhiên khi thấy trái tim đã chớp nhoáng mọc lại của tôi cự tuyệt không muốn rơi xuống vực thẳm. Nó làm như mọi thứ đều ổn cả, và tôi sẵn sàng chết nếu đúng thế thật. “Bù lại thì tôi lại phát hiện ra được chuyện khác. Máu ai trên người anh thế?”

“Ai không đạo đức giả thì cũng không biết thống trị.” Gideon rọi đuốc tới góc rẽ cuối cùng. “Ludwig thứ 11.”

“Quá chuẩn,” Tôi nói.

“Thú thực là tôi cũng không biết người làm bẩn hết đồ của tôi tên là gì. Thế nào Madame Rossini cũng mắng cho xem.” Gideon mở cửa phòng thí nghiệm rồi cắm ngọn đuốc lên trên tường.

Ánh sáng chập chờn soi sáng một cái bàn lớn với các dụng cụ kỳ quái, chai lọ thủy tinh lớn nhỏ đựng đầy dung dịch và bột đủ màu. Mấy bức tường chìm trong bóng tối, nhưng tôi có thể nhận thấy chúng bị phủ kín hình vẽ và chữ viết tới tận trần nhà. Ngay phía trên ngọn đuốc, là hình phác họa một đầu lâu với ngôi sao năm cánh thay cho hố mắt đang ngoác miệng cười.

“Em qua đây,” Gideon kéo tôi sang phía bên kia bàn. Cuối cùng hắn cũng buông tay tôi. Nhưng là để vòng cả hai tay qua eo, kéo tôi lại gần hắn hơn. “Chuyện trò với bá tước thế nào?”

“Rất… nhiều thông tin,” Tôi nói. Trái tim tưởng tượng vỗ cánh như con chim nhỏ trong lồng ngực tôi. Tôi cố nuốt cục nghẹn trong cổ. “Bá tước đã kể cho tôi là anh… anh cũng đồng tình với ông ta, rằng một người con gái đang yêu dễ điều khiển hơn. Sau khi nhọc công chuẩn bị cho Charlotte, giờ anh lại phải bắt đầu lại từ đầu với tôi, thật là chuyện đáng bực mình phải không?”

“Em đang nói gì thế?” Gideon nhíu mày nhìn tôi chòng chọc.

“Nhưng quả thực anh đã làm rất tốt,” Tôi nói tiếp. “Bá tước cũng nghĩ vậy. Tất nhiên tôi không phải trường hợp đặc biệt khó khăn… Ôi trời, tôi rất xấu hổ khi nghĩ tới chuyện mình đã dễ dãi với anh tới mức nào.” Tôi không thể nào nhìn hắn được nữa.

“Gwendolyn…” Hắn ngừng lời. “Sắp đến lúc rồi. Có lẽ chúng ta nên lát nữa nói tiếp chuyện này thì hơn. Khi bình tĩnh. Mặc dù tôi vẫn không hiểu em đang ám chỉ điều gì…”

“Tôi chỉ muốn biết đó có thật thế không,” Tôi nói. Đương nhiên đó là sự thật, nhưng người ta luôn hy vọng đến phút cuối cùng. Cú vượt thời gian sắp tới đã xốn xang trong dạ. “Có đúng là anh đã lên sẵn kế hoạch khiến tôi yêu anh, hệt như anh đã làm với Charlotte trước đó.”

Gideon buông tôi ra. “Lúc này không thích hợp chút nào,” Hắn bảo. “Gwendolyn, chúng ta sẽ nói về chuyện này ngay. Tôi hứa với em.”

“Không! Ngay bây giờ!” Cục nghẹn trong cổ tôi nổ tung, những giọt nước mắt thi nhau rơi. “Chỉ cần anh nói có hay không thôi! Có đúng là anh đã lên kế hoạch tất cả?”

Gideon giơ tay bóp trán. “Gwen…”

“Có hay không?” Tôi nức nở.

“Ừ, có,” Gideon nói. “Nhưng xin em, đừng khóc nữa.”

Và lần thứ hai trong ngày, trái tim tôi, lần này chỉ là phiên bản số hai, trái tim giả tưởng mọc lên từ hy vọng tràn trề, văng qua mỏm đá, rơi xuống tận đáy vực thẳm và vỡ tan thành ngàn mảnh vụn. “Được rồi, đó là tất cả những gì tôi muốn biết,” Tôi thì thầm. “Cảm ơn anh đã nói thật.”

“Gwen, tôi rất muốn giải thích cho em…” Trước mắt tôi, Gideon tan biến vào không khí. Mấy giây liền, tôi ngó trân trối vào ánh đuốc chập chờn và cái đầu lâu phía trên, trong khi băng giá lại quay về trong cơ thể. Tôi cố gắng chặn nước mắt tràn ra, rồi tất cả nhòa đi trước mắt tôi.

Tôi mất vài giây để thích nghi với ánh sáng trong phòng cất máy đồng hồ ở thời hiện tại, nhưng rồi tôi nghe thấy giọng thảng thốt của bác sĩ White và tiếng xé vải.

“Không có gì đâu,” Gideon nói. “Chỉ là vết chém nhỏ xíu, hầu như không chảy máu. Thậm chí còn không cần tới băng cứu thương. Bác sĩ White, ông có thể cất cái kẹp mạch máu được rồi đấy! Không có chuyện gì đâu!”

“Kìa, cô bé đống rơm,” Xemerius chào tôi. “Cậu sẽ không bao giờ đoán được hôm nay bọn tớ đã phát hiện ra cái gì đâu! Ôi, không! Cậu lại khóc đấy à?”

Ông George giơ cả hai tay tóm lấy tôi và quay một vòng. “Con bé không bị thương!” Ông thở phào.

Đúng vậy. Nếu không xét đến trái tim tôi.

“Chúng ta chuồn thôi,” Xemerius nói. “Em trai gã đầu đất và cô bạn Leslie của cậu đang muốn báo cho cậu một tin cực kỳ thú vị! Cậu thử tưởng tượng xem, họ đã tìm ra nơi được miêu tả bởi các tọa độ từ mật mã của kỵ sĩ xanh. Cậu sẽ không thể tin nổi đâu!”

“Gwendolyn?” Gideon nhìn tôi, cứ như hắn sợ tôi sẽ vì hắn mà sắp lao đầu vào xe buýt.

“Tất cả đều ổn,” Tôi tránh nhìn vào mắt hắn. “Ông George, ông có thể đưa cháu lên trên được không? Cháu thật sự phải về nhà gấp.”

“Tất nhiên,” Ông George gật đầu.

Gideon cựa quậy, nhưng bác sĩ White giữ hắn lại. “Nằm yên đấy!” Ông giật đứt tay áo khoác và áo sơ mi mặc trong. Cánh tay hắn đầy máu đông. Ở phía trên gần bả vai có một vết chém nhỏ. Hồn ma cậu nhóc Robert kinh hoàng nhìn đám máu nhoe nhoét.

“Là ai thế? Phải khử trùng và khâu ngay,” bác sĩ White cau có nói.

“Không thể được,” Gideon nói. Mặt hắn tái đi, và vẻ kích động cũng gần tan biến. “Chuyện này làm sau cũng được. Cháu phải nói chuyện với Gwendolyn đã.”

“Thực sự là không cần đâu,” Tôi nói. “Tôi đã biết tất cả những gì tôi cần biết. Bây giờ tôi phải về nhà.”

“Chính thế!” Xemerius nói.

“Ngày mai cũng đâu có muộn,” Ông George nói với Gideon rồi với lấy chiếc khăn đen. “Trông Gwendolyn mệt mỏi lắm. Sáng mai con bé còn phải đi học.”

“Chính xác! Và tối nay cô ấy còn phải đi tìm kho báu,” Xemerius nói. “Hoặc thứ gì đó đang chờ được khám phá ở tọa độ kia…”

Ông George bịt mắt tôi lại. Thứ cuối cùng tôi còn nhìn thấy là đôi mắt của Gideon lấp lánh xanh bất thường trên gương mặt tái nhợt.

“Chúc mọi người ngủ ngon,” Tôi còn kịp nói trước khi được ông George dẫn ra khỏi phòng. Ngoài hồn ma cậu nhóc Robert thì cũng chẳng có ai đáp lời tôi.

“Được rồi, tớ sẽ không bắt cậu hồi hộp thêm nữa,” Xemerius nói. “Có vẻ như chiều nay Leslie và Raphael rất vui chứ không như cậu. Hừm, bằng cách nào đó hai người họ đã xác định được tọa độ chính xác. Và giờ cho cậu đoán ba lần xem đó là ở đâu.”

“Ở London?” Tôi hỏi.

“Trúng!” Xemerius kêu lên.

“Cháu bảo gì?” Ông George hỏi.

“Không ạ,” Tôi nói. “Cháu xin lỗi, ông George.”

Ông George thở dài. “Ta hy vọng cuộc trò chuyện với bá tước Saint Germain diễn ra thuận lọi.”

“À, vâng ạ,” Tôi cay đắng nói. “Rất nhiều thông tin, xét về mọi phương diện.”

“Ơ kìa, tớ vẫn còn ở đây cơ mà,” Xemerius kêu lên. Tôi cảm thấy hơi ẩm quanh cổ khi nó ôm choàng lấy tôi như con khỉ con. “Tớ có nhiều tin mới cực hot. Nghe nhé: Chỗ giấu mà chúng ta tìm kiếm ở ngay London. Và còn hay hơn thế: Nó ở ngay Mayfair. Cụ thể hơn nữa: ở Bourdon Place. Chính xác hơn tí nữa: Bourdon Place nhà số 81! Thế nào, cậu thấy sao?”

Ở nhà tôi? Những tọa độ đó ám chỉ một chỗ trong nhà tôi? Ông ngoại giấu thứ gì tại đó hả trời? Một cuốn sách khác? Một cuốn có tranh minh họa hữu ích?

“Cho tới giờ, cô chăn cún và anh chàng Pháp đã làm rất tốt,” Xemerius nói. “Phải thú thực là tớ chả biết tí gì về mấy cái tọa độ khỉ gió ấy. Nhưng giờ, giờ tớ sẽ vào cuộc! Vì chỉ duy nhất có một Xemerius thông minh tuyệt vời có một không hai này đủ tài để thò đầu qua tường và nhìn thấy thứ được giấu trong hoặc sau đó thôi. Do đó tối nay hai chúng ta sẽ lên đường đi tìm kho báu!”

“Cháu có muốn nói về chuyện đó không?” Ông George hỏi.

Tôi lắc đầu. “Không, chuyện này để mai,” Tôi nói cả với ông George lẫn Xemerius.

Tối nay tôi sẽ chỉ nằm thao thức và khóc thương trái tim tan nát của mình. Tôi chỉ muốn ngụp lặn trong sự thương cảm bản thân và mọi ẩn dụ sến sẩm. Và có lẽ tôi sẽ nghe Bon Jovi và “Hallelujah”. Mỗi người cần một bài hát riêng cho mấy vụ như thế này.

❀ ❀ ❀

[1] Et bien (tiếng Pháp): thế là ổn.

[2] Le petit francais (tiếng Pháp): tên người Pháp tí hon; mignonne (tiếng Pháp): dễ thương.

inh nữ hôm qua lên bàn. “Tôi nghĩ là em rất muốn lấy lại bộ sưu tầm giấy tờ… cực kỳ thú vị này,” Thầy mỉa mai. “Vâng, cảm ơn thầy,” Leslie hơi đỏ mặt. Bộ sưu tầm giấy tờ chính là tập tài liệu nghiên cứu hiện tượng vượt thời gian. Trong đó c
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.