Anh tiếp đất, lưng áp sát tường, đặt tay lên đốc kiếm và nhìn quanh. Khoảng sân vắng tanh, đúng như huân tước Alastair đã hứa. Dây phơi giăng từ tường này sang tường kia. Những tấm vải trải giường trắng treo trên dây đung đưa nhẹ trong gió.
Paul ngước nhìn lên những ô cửa sổ phản chiếu nắng chiều. Con mèo nằm trên bậu cửa nhìn anh như trêu chọc, một chân nó thản nhiên đung đưa qua gờ tường. Nó khiến anh nghĩ tới Lucy.
Anh buông tay khỏi đốc kiếm và phủi cho phẳng tay áo bèo lòe xòe. Đối với anh, trang phục thời Rococo cái nào cũng hệt như nhau. Quần lửng đến gối ngớ ngẩn, áo khoác kỳ cục với mẩu đuôi tôm dài vướng víu, lại còn thêu đầy hoa gấm và đăng ten - thật kinh khủng. Anh định dùng bộ trang phục và mái tóc giả mà họ đặt làm cho những lần tới thăm vào năm 1745, nhưng Lucy và quý bà Tilney cứ khăng khăng đòi may cho anh một bộ mới tinh. Họ cho rằng bất cứ ai cũng sẽ nhìn anh chằm chằm nếu anh mặc trang phục của năm 1745 để xuất hiện trong năm 1782. Họ chẳng thèm nghe anh cãi là anh chỉ gặp huân tước Alastair một lát ở một nơi hẻo lánh để trao đổi giấy tờ. Anh thò tay vào giữa áo khoác và sơ mi, chạm vào những bản sao được gấp sẵn trong chiếc phong bì nâu.
“Rất tốt, ngươi đã đến đúng giờ.”
Giọng nói lạnh lùng khiến anh quay phắt lại. Huân tước Alastair bước ra từ trong bóng chiếc cổng vòm. Ông ta ăn vận trang nhã như thường lệ, dù cũng rất sặc sỡ và gắn đầy trang sức lấp lánh trong nắng. Trông ông ta như một vật thể lạ giữa những tấm khăn trải giường đon sơ. Ngay cả chuôi kiếm của ông ta cũng có vẻ được đúc từ vàng ròng và nạm đá quý, khiến nó có vẻ vô hại và gần như khôi hài.
Paul liếc nhanh ra phía cổng vòm. Bên đường, thảm cỏ xanh trải dài đến tận bờ sông Thames. Có tiếng ngựa thở phì phì, anh đoán là huân tước Alastair đã đi xe ngựa tới.
“Ngươi đi một mình?” Huân tước Alastair hỏi. Giọng ông vô cùng ngạo mạn, hơn nữa nghe cứ như bị nghẹt mũi mãn tính. Ông tiến lại gần hơn. “Tiếc quá! Ta rất muốn gặp lại cô bạn đồng hành tóc đỏ xinh đẹp của ngươi. Cô ta có cách bày tỏ ý kiến thật là… à… bất thường.”
“Cô ấy chỉ thấy thất vọng vì ngài đã không tận dụng ưu thế từ những thông tin chúng tôi cung cấp cho ngài lần trước. Và cô ấy nghi ngờ những gì ngài định làm với các thông tin này.”
“Những thông tin lần trước của các người không đầy đủ!”
“Chúng thừa đủ! Các kế hoạch của Liên minh Firenze không được cân nhắc đủ chu đáo thì có! Cả năm vụ ám sát bá tước trong suốt bốn mươi năm đều thất bại, và riêng ngài đích thân chịu trách nhiệm hai vụ! Lần cuối cùng, trước đây mười một năm, ngài có vẻ chắc chắn lắm cơ mà!”
“Đừng lo! Lần tới sẽ không thất bại!” Huân tước Alastair nói. “Lâu nay cha ông ta và ta luôn phạm sai lầm, đó là định hạ gục kẻ được gọi là bá tước kia như hạ gục một con người. Chúng ta đã cố gắng lật mặt nạ hắn, rêu rao tin tức và bôi nhọ danh tiếng hắn. Chúng ta đã cố cứu vớt những linh hồn lạc lối như ngươi mà lại không hiểu rằng tất cả các ngươi từ lâu đã mang trong mình dòng máu quỷ.”
Paul ngơ ngác cau mày. Anh chưa bao giờ hiểu nổi những lời hoa mỹ của huân tước và những người khác trong Liên minh Firenze.
“Chúng ta đã thử dùng thuốc độc, lưỡi kiếm và cả súng đạn để loại hắn như loại một người bình thường,” Huân tước nói tiếp. “Thật nực cười!” Ông ta cất tiếng cười khàn đục. “Dù làm bất cứ chuyện gì, có vẻ như hắn vẫn luôn đi trước chúng ta một bước. Dù chúng ta có đi tới đâu thì hắn cũng luôn có mặt sẵn ở đó. Dường như hắn bất khả chiến bại. Ở đâu hắn cũng có bạn bè và người bảo trợ hùng mạnh, những người cũng thông thạo ma thuật đen như hắn. Các thành viên trong hội của hắn là những người có thế lực nhất trong thời đại chúng ta. Phải mất mấy chục năm ta mới hiểu được là không thể dùng những biện pháp thông thường để đối đầu với quỷ dữ. Giờ thì ta đã sáng suốt hơn rồi.”
“Tôi mừng cho ngài,” Paul liếc nhanh sang bên. Dưới vòm cổng xuất hiện thêm hai người đàn ông khác. Họ mặc trang phục đen tuyền, kiếm tuốt trần giắt bên hông. Chết tiệt! Lucy nói đúng. Huân tước Alastair không nghĩ đến chuyện giữ lời. “Ngài có đem những lá thư theo không?”
“Tất nhiên,” Huân tước Alastair rút trong áo khoác ra một cuộn giấy dày cộp buộc dây đỏ. “Giờ đây, nhờ các ngươi và những thông tin giá trị của các ngươi, ta cũng đã cài được một người bạn tốt vào hàng ngũ của Đội Cận vệ. Người này hằng ngày cung cấp cho ta các thông tin quan trọng. Ngươi có biết bá tước hiện tại đang ở thành phố? À, đương nhiên là ngươi biết!” Ông ta lượng chừng cuộn giấy trong tay rồi ném nó cho Paul.
Paul khéo léo đón bắt bằng một tay. “Cảm ơn ngài. Chắc ngài đã sao chép lại chúng.”
“Không cần thiết,” Huân tước kiêu ngạo đáp. “Thế còn ngươi? Ngươi có đem theo thứ ta yêu cầu?”
Paul cất tệp thư vào túi áo khoác rồi giơ cái phong bì nâu lên. “Năm trang danh sách gia phả dòng họ Villiers, bắt đầu từ thế kỷ 16, kể từ người vượt thời gian đầu tiên là Lancelot de Villiers cho tới Gideon de Villiers, sinh ra ở thế kỷ 20.”
“Còn dòng nữ?” Giọng huân tước Alastair lúc này hơi lộ vẻ căng thẳng.
“Cũng đầy đủ trong này. Bắt đầu từ Elaine Burghley cho tới Gwendolyn Shepherd.” Cái tên này khiến tim Paul đau nhói. Anh liếc nhanh hai gã kia. Bọn họ dừng lại dưới cổng, tay nắm sẵn chuôi kiếm như đang chờ đợi điều gì. Anh nghiến răng tự nhận là đã đoán được điều họ đợi.
“Tốt lắm. Thế thì đưa nó đây cho ta!”
Paul lưỡng lự. “Ngài không làm đúng như những gì đã thỏa thuận,” Anh câu thời gian. Anh chỉ tay về phía hai người kia. “Ngài định tới đây một mình cơ mà.”
Huân tước ngước mắt thản nhiên nhìn theo. “Người ở địa vị xã hội như ta không bao giờ đi một mình. Người hầu của ta luôn tháp tùng ta tới mọi nơi.” Ông tiến thêm một bước. “Giờ thì đưa giấy tờ đây! Những chuyện còn lại tự ta sẽ lo.”
“Nếu tôi đổi ý thì sao?”
“Bản thân ta không cần biết sẽ lấy đống giấy tờ kia từ đôi tay còn sống hay đã chết của ngươi,” Huân tước nắm lấy chuôi kiếm tinh xảo. “Hoặc nói cách khác: kết liễu đời ngươi trước hay sau khi lấy giấy tờ, không quan trọng.”
Paul cũng nắm tay vào chuôi kiếm. “Ngài đã thề độc.”
“Ôi trời,” Huân tước Alastair kêu lên rồi tuốt kiếm. “Người ta không nói chuyện với quỷ bằng đạo đức bao giờ! Nộp giấy tờ ra ngay!”
Paul lùi lại hai bước và cũng rút kiếm. “Chẳng phải chính ngài từng nói, không thể dùng vũ khí thông thường để chống lại chúng tôi?” Anh nhướng mày mỉa mai.
“Giờ là lúc chứng tỏ điều đó,” Huân tước nói. “En garde[1], đồ quỷ dữ!”
Thực ra Paul còn muốn nói tiếp, nhưng có vẻ như huân tước Alastair chỉ chờ dịp này. Ông bước tới, đằng đằng sát khí nhắm vào Paul. Mỗi tội, ý định này đi cùng với tay kiếm điêu luyện của ông ta thì khá dở.
Ít ra thì Paul hiểu rõ điều đó, khi chưa đầy hai phút sau lưng anh đã chạm tường. Anh đỡ hết các đòn tấn công, trốn dưới những tấm khăn trải giường và cố dồn huân tước vào thế bí. Vô ích.
Con mèo rít lên, vọt từ bậu cửa sổ xuống và chuồn thẳng qua cổng. Sau ô cửa sổ, mọi thứ lặng như tờ. Chết tiệt! Sao anh lại không nghe lời Lucy? Cô đã hết lời năn nỉ anh rút ngắn bớt cửa sổ thời gian trở về quá khứ. Nếu thế có lẽ anh đã cầm cự đủ lâu để tan thành không khí ngay trước mắt tên huân tước kia.
Thanh kiếm của Alastair lóe sáng trong ánh mặt trời. Nhát chém tiếp theo của ông ta mạnh tới nỗi suýt nữa kiếm văng ra khỏi tay Paul.
“Đợi đã!” Paul hét lên, đúng hơn là anh làm ra bộ thở hổn hển. “Ngài thắng rồi! Tôi sẽ đưa giấy tờ này cho ngài.”
Huân tước Alastair hạ kiếm. “Rất biết điều.”
Vờ thở nặng nhọc, Paul dựa người vào tường rồi quăng chiếc phong bì nâu cho huân tước Alastair, đồng thời anh nhào theo, nhưng có vẻ như huân tước đã đề phòng sẵn. Ông ta thả chiếc phong bì và dễ dàng đỡ cú tấn công của Paul.
“Ta nhìn thấu mọi mưu ma chước quỷ!” Ông ta vừa kêu lên vừa cười. “Nhưng giờ thì ta muốn xem máu của ngươi màu gì!” Một cú khụy gối điêu luyện và Paul cảm nhận rõ lưỡi kiếm của huân tước Alastair rạch đứt áo và làn da bên trong. Máu nóng chảy dọc xuống cánh tay. Không đau lắm, anh đoán đó chỉ là một vết xước. Nhưng nụ cười nham hiểm của đối phương và việc anh phải cố lấy không khí trong khi Alastair vẫn bình thản như không khiến anh nhụt chí lạc quan.
“Các ngươi còn đợi gì nữa?” Huân tước Alastair gọi đám tay chân. “Chúng ta không được cho hắn thêm thời gian! Hay các ngươi muốn hắn bốc hơi biến mất ngay trước mắt như đối thủ của các ngươi lần trước?”
Đám tay chân vận đồ đen lập tức tuân lệnh. Khi chúng luồn qua những tấm khăn trải giường xông tới, Paul biết anh đã thua. Anh còn kịp nghĩ, ít ra Lucy được an toàn. Nếu đi theo thì có lẽ cô phải bỏ mạng cùng anh.
“Hãy nói lời cuối cùng đi,” Huân tước Alastair nói. Paul cân nhắc xem có nên buông kiếm, sụp xuống cầu nguyện. Biết đâu tên huân tước ngoan đạo kia vì lòng tín Chúa mà chịu khó đợi thêm một chút rồi mới giết người. Mà cũng có thể chưa kịp quỳ gối xuống thì anh đã chết rồi cũng nên.
Chính vào lúc này, anh trông thấy gì đó động đậy sau tấm khăn trải giường. Một tên cận vệ của huân tước chưa kịp quay lại nhìn đã gục xuống không tiếng động. Sau một chớp mắt kinh hoàng, tên còn lại cầm kiếm xông thẳng vào đối thủ mới xuất hiện, một chàng trai trẻ mặc khoác xanh, nay bước ra từ sau tấm khăn trải giường và gần như lơ đãng dùng kiếm đỡ cú tấn công.
“Gideon de Villiers,” Paul thốt lên. Anh như được tiếp thêm can đảm để chống cự lại những cú ra đòn của huân tước Alastair. “Ta không nghĩ lại có lúc gặp cậu mà khiến ta vui mừng đến thế, nhóc con ạ.”
“Thực ra tôi cũng chỉ tò mò thôi,” Gideon nói. “Tôi nhìn thấy cỗ xe ngựa có gia huy của huân tước Alastair trên phố nên muốn kiểm tra xem ông ta định làm gì ở cái sân sau vắng vẻ này…”
“My lord, đây chính là con quỷ đã giết chết Jenkins trong Hyde Park!” Gã hầu của huân tước Alastair thều thào.
“Lo làm việc của ngươi đi,” Huân tước Alastair vặc lại. Có vẻ như sức lực của ông ta tăng lên gấp đôi. Paul lĩnh nhát chém thứ hai, cùng một bên tay, trên nhát trước một chút. Lần này vết chém đau nhói lan khắp cơ thể.
“My lord…” Xem ra gã hầu bị dồn vào thế yếu.
“Xử tên này đi!” Huân tước Alastair kêu lên bực bội. “Để ta thanh toán tên kia!”
Paul thở phào lấy hơi khi huân tước nhãng ra. Anh liếc nhìn cánh tay, máu đang chảy, nhưng anh vẫn cầm được kiếm.
“Chúng ta biết nhau mà!” Huân tước Alastair giờ đứng đối diện với Gideon, lưỡi kiếm của ông ta dính đỏ máu Paul.
“Chính xác,” Gideon đáp. Dù miễn cưỡng nhưng Paul vẫn thấy thán phục vẻ bình thản của hắn. Thằng nhóc ấy không biết sợ là gì? “Mười một năm trước, ngay sau cuộc ám sát bá tước Saint Germain bất thành của ngươi, chúng ta đã gặp nhau trong buổi luyện kiếm ở chỗ Galliano.”
“Bá tước Welldone,” Hầu tước khinh bỉ nói. “Ta nhớ rồi. Đích thân ngươi đã đưa cho ta tin nhắn của quỷ.”
“Ta chỉ đem theo lời cảnh cáo mà đáng tiếc ngươi vẫn không tuân theo.” Đôi mắt xanh rực sáng đầy nguy hiểm.
“Ngón nghề của quỷ! Vừa nhìn thấy ngươi là ta đã biết. Tay kiếm của ngươi cũng khá đấy, nhưng chắc ngươi vẫn còn nhớ, ta là người đã thắng trong cuộc đấu tập của chúng ta?”
“Ta còn nhớ rõ,” Gideon đáp và vẩy tay áo bèo cứ như chúng thật phiền phức. “Rõ như thể vừa mới tuần trước. Nói chính xác ra thì đối với ta đúng là như vậy thật. En garde.”
Tiếng kim loại chạm vào nhau chát chúa, nhưng Paul không nhìn nổi ai đang trên cơ. Tên hầu còn lại lúc này đã trấn tĩnh, đang rút kiếm tiến đến gần.
Hắn đấu không được tinh tế như tên chủ, nhưng rất hung hăng. Paul thấy rõ sức lực nơi cánh tay bị thương đuối đi nhanh đến mức nào dù anh đã nghỉ một chút.
Lúc nào anh mới vượt thời gian? Chắc không còn bao lâu nữa! Anh nghiến răng nhún gối tấn công. Không ai nói gì suốt mấy phút liền, chỉ có tiếng kiếm va lanh canh lẫn tiếng thở hổn hển. Rồi Paul thoáng thấy thanh kiếm quý giá của huân tước Alastair bay vù lên không trung và rơi xuống nền đá.
Tạ ơn Chúa!
Tên hầu lùi lại vài bước. “My lord?”
“Đó là một thủ đoạn bẩn thỉu, đồ quỷ,” Huân tước giận dữ nói. “Vi phạm mọi nguyên tắc! Ta mới là người đâm trúng!”
“Đã thua lại còn cay cú,” Gideon đáp. Một vết thương ứa máu trên tay hắn.
Đôi mắt huân tước Alastair rực lên căm hận. “Nếu cả gan thì cứ giết ta đi!”
“Để hôm khác,” Gideon giắt kiếm lại bên thắt lưng.
Paul trông thấy cái gật đầu ra hiệu của tên huân tước. Cơ bắp của tên tay sai căng lên. Nhanh như cắt anh nhảy bổ vào giữa đỡ đòn trước khi mũi kiếm của tên nọ kịp xuyên qua mạng sườn Gideon. Cũng trong giây phút đó, Gideon đã rút kiếm đâm thẳng vào ngực hắn. Máu xối ra từ vết thương buộc Paul phải quay đi.
Huân tước Alastaữ tranh thủ thời cơ nhặt kiếm lên xỉa lấy chiếc phong bì nâu trên nền sân đá. Không nói thêm một lời nào, ông ta quay ngoắt và chạy vụt ra cổng.
“Đồ hèn,” Paul thốt lên giận dữ. Rồi anh quay lại phía Gideon. “Nhóc con, cậu có bị thương không?”
“Không, chỉ là vết xước nhỏ,” Gideon nói. “Nhưng trông ông tệ lắm. Tay ông! Còn bao nhiêu máu…” Hắn mím môi rồi nhặt kiếm lên. “Ông giao những giấy tờ gì cho tên huân tước?”
“Gia phả,” Paul buồn bã đáp. “Trật tự gia phả của những người vượt thời gian nam và nữ.”
Gideon gật đầu. “Tôi đã biết các người chính là kẻ phản bội. Nhưng tôi không nghĩ các người lại ngu ngốc đến thế! Hắn sẽ cố giết hết tất cả hậu duệ của bá tước! Giờ hắn lại còn biết cả tên của phía nữ. Nếu như hắn ra tay thành công thì chúng tôi chẳng bao giờ được ra đời.”
“Lẽ ra lúc có cơ hội, cậu phải giết hắn chứ,” Paul cay đắng nói. “Hắn đã đánh lừa bọn ta. Nghe này, ta không còn nhiều thời gian nữa, ta có thể vượt thời gian bất cứ lúc nào. Nhưng cậu phải nghe ta nói, điều này rất quan trọng.”
“Tôi sẽ không làm thế!” Đôi mắt xanh nhìn anh giận dữ. “Nếu biết trước sẽ gặp ông ở đây hôm nay thì tôi đã đem theo ống nghiệm…”
“Bắt tay với liên minh này là sai lầm của bọn ta,” Paul vội vã đáp. “Ngay từ đầu, Lucy đã phản đối. Nhưng ta nghĩ nếu bọn ta có thể giúp họ triệt hạ bá tước…” Anh ôm bụng. Tay anh chạm vào cuộn thư nhỏ trong túi áo khoác. “Chết tiệt! Này! Cầm lấy cái này, nhóc con.”
Gideon lưỡng lự cầm lấy cuộn thư nhỏ. “Ông đừng gọi tôi là nhóc con nữa. Tôi còn cao hơn ông cả nửa cái đầu.”
“Đây là một phần những lời tiên tri mà lâu nay bá tước vẫn giấu Đội Cận vệ. Trước khi nảy ra ý định chạy tới hớt lẻo với vị bá tước kính yêu, cậu nhất định phải đọc nó. Chết tiệt, nếu chuyện này đến tai Lucy, chắc cô ấy sẽ giết ta.”
“Ai dám đảm bảo đây không phải là giấy tờ giả mạo?”
“Cứ đọc thì biết! Rồi cậu sẽ hiểu vì sao bọn ta lại lấy cắp máy đồng hồ. Vì sao bọn ta lại muốn ngăn cản bá tước khắc nhập Hội Thập Nhị.” Anh rướn người lấy hơi. “Gideon, cậu phải trông nom Gwendolyn cho cẩn thận,” anh nói vội vàng. “Cậu phải bảo vệ con bé trước bá tước!”
“Tôi sẽ bảo vệ cô ấy trước bất cứ ai!” Ánh mắt Gideon ánh lên đầy khinh bạc. “Nhưng tôi không hiểu chuyện này thì liên quan gì đến ông.”
“Đương nhiên là liên quan tới ta, nhóc con!” Paul phải cố hết sức để không động tay động chân. Trời ạ, nếu thằng nhóc kia biết được dù chỉ một chút!
Gideon khoanh tay lại. “Vì sự phản bội của các người mà mới đây suýt nữa bọn tôi đã bị tay chân của huân tước Alastair giết chết ở Hyde Park, tôi và Gwendolyn! Thế nên ông khó mà thuyết phục được tôi là ông quan tâm đến sự an nguy của cô ấy.”
“Cậu không biết tí gì…” Paul ngừng lời. Anh không còn thời gian. “Thôi kệ. Cậu nghe đây.” Anh nghĩ đến những gì Lucy từng nói, cố gắng dồn tất cả sự cấp bách vào trong giọng nói. “Hỏi đơn giản, trả lời đơn giản: Cậu có yêu Gwendolyn không?”
Gideon không hề rời mắt khỏi anh một giây phút nào. Nhưng Paul có thể nhận rõ có điều gì đó lóe lên trong cái nhìn của hắn. Không dứt khoát chăng? Ôi giời, đường kiếm thì thạo lắm, nhưng động đến chuyện tình cảm thì xem ra cậu ta còn vắt mũi chưa sạch.
“Gideon! Ta cần phải biết câu trả lời!” Giọng anh vang lên đanh thép.
Gương mặt chàng trai trẻ chợt mềm đi một chút. “Có,” Hắn đáp đơn giản.
Mọi giận dữ của Paul chợt tan biến. Lucy đã biết điều này. Sao anh lại có thể nghi ngờ cô! “Vậy thì hãy đọc những giấy tờ này,” Anh nói vội. “Chỉ có như vậy cậu mới hiểu được vai trò thực của Gwendolyn trong chuyện này và vị thế của nó trong ván cờ.”
Gideon nhìn anh chằm chằm. “Ông nói vậy nghĩa là sao?”
Paul cúi xuống. “Gwendolyn sẽ chết nếu cậu không ngăn cản. Cậu là người duy nhất có thể làm được điều này. Và như ta thấy, cậu cũng là người duy nhất con bé tin tưởng.”
Anh siết chặt cánh tay Gidéon. Cảm giác nôn nao choáng váng xâm chiếm người anh. Anh có thể đánh đổi tất cả chỉ để níu lại một, hai phút!
“Hãy hứa với ta, Gideon!” Anh tuyệt vọng thốt lên.
Nhưng anh không kịp nghe câu trả lời của Gideon. Tất cả mọi thứ xung quanh trở nên nhạt nhòa. Dưới chân hụt bẫng, anh bị cuốn vào vòng xoáy của không gian và thời gian.
Nếu ai muốn biết thứ gì được giấu tại tọa độ đã nêu ở nhà Montrose tại số 81 Bourdon Place thì có thể thử giải mật mã sau:
151 13 3 1 62 13 5 1 23 29 1 2 313
6 8 1 117 25 5 3 113 7 8 4 326 3 1
3 123 12 4 4 329 3 2 4 359 15 4 4
❀ ❀ ❀
[1] En garde (tiếng Pháp): phòng thủ đi.