Lam Ngọc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2

❊ ❊ ❊

“Ngạc nhiên chưa?” Con quỷ đá kêu lên. Từ lúc tôi ra khỏi xe tới giờ, nó liến thoắng không ngừng. “Không dễ gì trốn được bọn này đâu nhé.”

“Được rồi, biết rồi. Cậu nghe đây…” Tôi bối rối ngoái nhìn chiếc taxi. Tôi bảo tài xế mình phải chui ra gấp vì buồn nôn, và lúc này anh ta đang nhìn theo đầy nghi hoặc, kinh ngạc vì thấy tôi lảm nhảm với bức tường. Gideon vẫn mất tăm mất tích.

“Tớ còn biết bay nữa cơ.” Để chứng minh, con quỷ đá xòe cánh. “Bay như dơi. Nhanh hơn bất cứ chiếc taxi nào.”

“Giờ thì nghe đây: Chỉ vì tớ nhìn thấy cậu, không có nghĩa là…”

“Nhìn thấy nghe thấy!” con quỷ đá ngắt lời. “Cậu có biết điều này hiếm lắm không? Người cuối cùng nhìn và nghe được tớ là quý bà Tussaud, nhưng tiếc là bà ấy chẳng đoái hoài gì đến tớ. Bà ấy chỉ toàn vẩy nước thánh vào tớ và cầu nguyện. Quý bà tội nghiệp ấy hơi nhạy cảm.” Nó đảo mắt. “Cậu biết rồi đấy: chừng ấy cái đầu lâu…”

Nó lại nhổ một ngụm nước, ngay trước chân tôi.

“Thôi cái trò ấy đi!”

“Xin lỗi! Chỉ vì tớ hồi hộp quá. Chút hoài niệm về cái thời tớ còn là ống thoát nước.”

Tôi không hy vọng thoát được nó lần nữa, nhưng ít nhất tôi cũng muốn thử. Bằng cách thân thiện. Thế là tôi cúi xuống ngang tầm mắt nó. “Cậu hẳn là một anh chàng dễ thương, nhưng cậu không thể nào ở cạnh tớ! Đời tớ đã đủ phức tạp và thật lòng mà nói, tớ cũng quen quá đủ ma rồi. Vậy cậu làm ơn biến đi cho.”

“Tớ có phải là ma đâu,” Con quỷ đá giận dỗi. “Tớ là quỷ. Hay đúng hơn là phần sót lại của quỷ.”

“Thế thì khác gì?” Tôi tuyệt vọng thốt lên. “Tớ không được phép nhìn thấy ma lẫn quỷ, cậu làm ơn hiểu cho! Quay về nhà thờ của cậu đi.”

“Có gì khác à? Lạ thật đấy! Ma chỉ là hình ảnh phản chiếu của người chết mà vì một lý do nào đó không muốn rời bỏ thế gian. Nhưng tớ đã là quỷ từ lúc còn sống. Cậu không thể vơ đũa cả nắm, xếp tớ cùng với lũ ma tầm thường được. Với lại đó không phải là nhà thờ của tớ. Tớ chỉ thích quanh quẩn ở đấy.” Anh tài xế taxi há hốc mồm nhìn tôi. Qua cánh cửa để ngỏ, có lẽ anh ta đã nghe thấy hết - từng từ tôi nói.

Tôi ôm đầu. “Không cần biết. Dù sao thì cậu cũng không thể ở cạnh tớ.”

“Cậu sợ gì?” Con quỷ đá tin cậy tiến lại gần tôi rồi ngoẹo đầu sang một bên. “Giờ làm gì còn trò đưa phù thủy lên giàn thiêu, chỉ vì họ nhìn và biết nhiều hơn những người bình thường.”

“Nhưng giờ người ta sẽ bị tống vào nhà thương điên nếu nói chuyện với ma - à, và với quỷ,” Tôi nói. “Cậu không hiểu là…” Tôi ngừng bặt. Vô ích thôi. Thân thiện cũng chẳng đi tới đâu. Thế nên tôi nhăn mặt và nói lỗ mãng hết cữ. “Chỉ vì tao xui xẻo nhìn thấy mày thì mày cũng còn lâu mới có quyền đòi ở bên tao.”

Con quỷ đá tính queo. “Nhưng cậu lại có quyền ở bên tớ, cô bé may mắn ạ…”

“Nghe một lần cho thủng này: Mày nhiễu lắm! Làm ơn xéo đi cho rảnh nợ!” Tôi quát.

“Không, tớ không xéo! Rồi cậu sẽ hối hận cho xem. Gã bạn trai hôn hít của cậu quay lại rồi kìa.” Nó chu mỏ hôn chùn chụt.

“Ặc, im đi.” Tôi nhìn thấy Gideon vừa rẽ từ góc phố đang sải bước tiến lại. “Biến ngay!” Tôi nghiến răng thốt lên không cần mấp máy môi, như nghệ sĩ nói tiếng bụng. Đương nhiên là con quỷ đá chẳng mảy may động tâm.

“Đừng lên giọng, tiểu thư!” Nó đắc ý. “Hãy luôn ghi nhớ: Gieo nhân nào gặt quả ấy.”

Gideon không đi một mình. Sau lưng hắn lấp ló bóng dáng tròn trịa của ông George. Ông chạy thoăn thoắt mới theo kịp Gideon. Bù lại, từ xa ông đã rạng rỡ nhìn tôi.

Tôi đứng lên, vuốt phẳng váy áo.

“Gwendolyn, ơn Chúa,” Ông George lấy khăn tay thấm mồ hôi trán. “Mọi chuyện ổn cả chứ, cháu bé?”

“Ông béo kia có vẻ hụt hơi quá nhỉ,” Con quỷ đá nói.

“Ổn ạ, ông George. Bọn cháu chỉ bị… ờ… vài vấn đề nho nhỏ.”

Gideon đưa mấy bảng Anh cho tài xế taxi, đồng thời nhướng mày cảnh cáo tôi qua nóc taxi.

“… về thời điểm,” Tôi lẩm bẩm, mắt nhìn theo anh tài xế lắc đầu lái xe rời chỗ và đi khuất.

“Ừ, Gideon cũng nói gặp đôi chút trục trặc. Không thể tin được, đâu đó trong hệ thống có lỗi, ta phải phân tích thật kỹ. Có thể phải đổi tư duy. Nhưng quan trọng là các cháu không sao.” Ông George chìa tay ra cho tôi khoác, khá kỳ cục vì ông thấp hơn tôi nửa cái đầu. “Đi nào, cháu gái, còn nhiều việc phải làm nữa.”

“Thực ra cháu muốn được về nhà càng sớm càng tốt,” Tôi nói. Con quỷ đá leo tót lên ống thoát nước, rồi vừa chuyền dọc theo máng nước vừa gân cổ hát “Friends will be friends.”

“Ừ, tất nhiên,” ông George nói. “Nhưng hôm nay cháu mới về quá khứ có ba tiếng. Để chắc ăn cho tới trưa mai, cháu còn phải phân nhánh hồi khứ vài tiếng nữa. Đừng lo, không có gì vất vả đâu. Cháu chỉ cần ngồi làm bài tập trong một căn hầm dễ chịu.”

“Nhưng mẹ cháu chắc đang chờ và lo lắng!” Hôm nay là thứ Tư, theo lệ ở nhà có món gà nướng và khoai tây chiên. Lại còn bồn tắm và giường êm ái đang chờ nữa!

Trong tình cảnh này mà còn bắt tôi ngồi làm bài tập nữa thì thật quá quắt. Lẽ ra phải có ai viết giấy xin phép cho tôi. Gần đây, do ngày nào Gwendolyn cũng phải đảm nhận sứ mệnh vượt thời gian quan trọng, đề nghị từ nay được miễn làm bài tập về nhà.

Con quỷ đá vẫn rống lên trên mái nhà. Phải kiềm chế lắm tôi mới không nhắc nó hát cho đúng. Nhờ Singstar và những chiều karaoke ở nhà Leslie nên tôi thuộc làu cả các bài của Queen, và biết chắc không bài nào nói đến dưa chuột.

“Hai tiếng là đủ,” Gideon lại sải bước dài khiến ông George và tôi chới với không theo kịp. “Sau đó cô ấy có thể về nhà ngủ cho đẫy giấc.”

Tôi ghét nghe hắn dùng ngôi thứ ba để nói về tôi khi tôi hiện diện, “Ừ, cô ấy đang mong thế lắm,” Tôi đáp. “Bởi vì cô ấy thực sự quá mệt.”

“Chúng ta sẽ gọi điện báo cho mẹ cháu muộn nhất mười giờ sẽ đưa cháu về,” ông George nói.

Mười giờ? Vĩnh biệt gà nướng. Tôi cá là từ lâu trước cái giờ đó, suất gà của tôi đã biến thành nạn nhân của thằng em háu đói.

“When you’re through with life and all hope is lost,” Con quỷ đá hát. Nó vừa bay vừa men theo bờ tường gạch tụt dần xuống, rồi hạ cánh duyên dáng trên nền đá lát bên cạnh tôi.

“Chúng ta sẽ bảo là cháu còn phải học,” Ông George tự nói với chính mình hơn là với tôi. “Còn chuyến trở về năm 1912 thì có lẽ cháu đừng kể gì với mẹ. Mẹ cháu vẫn tưởng cháu phân nhánh hồi khứ về năm 1956.”

Giờ chúng tôi đã đứng trước trụ sở chính của Đội Cận vệ. Từ hàng trăm năm nay, đây là nơi kiểm soát mọi cuộc vượt thời gian. Nghe nói gia tộc Villiers là hậu duệ chính thống của bá tước Saint Germain, một trong những người vượt thời gian nổi tiếng nhất trong hệ nam. Trái lại, nhà Montrose chúng tôi là hệ nữ, và đó là lý do để nhà Villiers chẳng mấy đếm xỉa đến chúng tôi.

Chính bá tước Saint Germain là người phát minh ý tưởng kiểm soát những cuộc vượt thời gian bằng máy đồng hồ, và ông cũng là người đưa ra yêu cầu điên rồ, buộc mười hai người vượt thời gian mặc định phải được nhận diện trong máy đồng hồ.

Cho đến giờ chỉ còn thiếu Lucy, Paul, quý bà Tilney và một bà nữa, một cung phi mà tôi không thể nhớ tên. Bọn tôi cần lấy vài giọt máu của họ.

Câu hỏi tối hậu là: Cụ thể chuyện gì sẽ xảy ra khi nhận diện được tất cả mười hai người mang gien vượt thời gian và khắc nhập huyết hội? Có vẻ như không ai biết rõ điều này. Riêng Đội Cận vệ, mỗi khi nhắc đến bá tước thì đều răm rắp cúi đầu, tệ hơn cả mọi sự tôn thờ mù quáng!

Tôi thì ngược lại, hễ nghĩ đến bá tước là như bị ai bóp nghẹt cổ, bởi lần chạm trán duy nhất với ông ấy trong quá khứ không hề dễ chịu.

Ông George thở hổn hển bước lên cầu thang trước tôi. Vóc dáng thấp bé tròn trịa của ông luôn đem lại sự an ủi. Dù sao ông cũng là người duy nhất trong hội khiến tôi tin tưởng đôi chút. Trừ Gideon - mặc dù, không, không thể gọi đó là tin tưởng. Nhìn từ bên ngoài, tòa hội sở trông không khác gì các tòa nhà phần lớn được dùng làm văn phòng luật sư và nơi ở của các giảng viên Viện Luật học trong mấy ngõ hẹp quanh Temple. Nhưng tôi biết khu này lớn và hoành tráng hơn rất nhiều so với vẻ ngoài khiêm nhường của nó, đặc biệt là diện tích mênh mông ở dưới tầng ngầm.

Gideon giữ tôi lại trước cửa và nghiến răng nói khẽ: “Tôi đã bảo họ là em bị một phen hoảng hồn, nên nếu muốn về nhà sớm thì em hãy làm bộ ngơ ngáo một chút.”

“Tôi tưởng tôi vẫn ngơ ngáo nãy giờ,” tôi lẩm bẩm.

“Mọi người đang chờ các cháu ở Long điện,” ông George thở hổn hển trên hành lang. “Hai cháu cứ đi trước, ta sẽ bảo bà Jenkins đem chút đồ ăn lên. Chắc các cháu đói lắm. Có nguyện vọng gì đặc biệt không?”

Tôi chưa kịp đề nghị thì đã bị Gideon đã tóm tay kéo đi tiếp. “Mỗi thứ càng nhiều càng tốt ạ!” Tôi ngoái qua vai nói với ông George trước khi bị Gideon kéo vọt qua cửa sang lối khác. Khó khăn lắm tôi mới không vấp ngã vì chiếc váy lượt thượt.

Con quỷ đá tung tăng nhảy theo bên cạnh. “Tớ thấy anh bạn hôn hít của cậu không được lịch lãm lắm,” Nó nói. “Ai lại lôi cậu xềnh xệch như kéo dê ra chợ vậy.”

“Đừng vội thế,” Tôi nhắc Gideon.

“Chúng ta càng xong sớm bao nhiêu thì em càng chóng được về nhà bấy nhiêu.” Không rõ hắn chăm chút cho tôi hay chỉ muốn sớm thoát khỏi tôi?

“Vâng, nhưng… anh có từng nghĩ rằng có thể tôi cũng muốn tham gia vào chuyện này? Tôi có hàng đống câu hỏi và đã ngán chuyện ai nấy im lặng không trả lời.”

Gideon hơi chậm bước lại. “Dù thế nào thì hôm nay sẽ không có ai trả lời em đâu - hôm nay họ chỉ muốn biết vì sao Paul và Lucy đón lõng được chúng ta. Xin lỗi, nhưng em vẫn là nghi can lớn nhất của chúng tôi.”

Mấy từ của chúng tôi khiến tim tôi đau nhói, rồi lập tức cảm thấy bị động chạm.

“Tôi mới là người duy nhất không hề biết gì!”

Gideon thở dài. “Tôi đã cố giải thích cho em một lần rồi. Hiện giờ có thể em hoàn toàn không hay biết, và… vô tội, nhưng ai mà biết trong tương lai em sẽ làm gì. Em đừng quên là khi đó em vẫn có thể trở về quá khứ kể cho Lucy và Paul về việc chúng ta đến.” Hắn ngừng lời. “À, em sẽ có thể kể.”

Tôi ngước mắt. “Anh cũng thế! Mà sao cứ nhất thiết phải là một trong hai chúng ta? Kị Margret Tilney cũng có thể là người để lại tin nhắn trong quá khứ? Hoặc các lính cận vệ? Họ có thể gửi thư qua một trong số những người vượt thời gian, chuyển từ bất cứ thời nào tới thời nào…”

“Hả?” Con quỷ đá nghệt mặt bay trên đầu chúng tôi. “Làm ơn giải thích cho tớ chuyện hai người đang nói được không? Tớ chẳng hiểu gì sất.”

“Đương nhiên là có một số khả năng lý giải chuyện này,” Gideon bước chậm bên tôi. “Nhưng hôm nay tôi cảm thấy có vẻ như Paul và Lucy - có thể nói là đã gây ấn tượng đối với em.” Hắn dừng lại, buông tay tôi ra và nghiêm nghị nhìn tôi. “Giả sử không có mặt tôi ở đó, hẳn em đã nói chuyện với họ, đã tin những câu chuyện dối trá của họ, thậm chí em còn có thể tự nguyện hiến máu để họ dùng cho máy đồng hồ đã đánh cắp.”

“Không, tôi sẽ không làm chuyện đó,” Tôi phản đối. “Nhưng có lẽ tôi thực sự muốn nghe những gì họ định nói với chúng ta. Tôi không thấy họ có vẻ gì độc ác.”

Gideon gật đầu. “Em thấy chưa, đó chính là điều tôi định nói. Gwendolyn, bọn họ muốn phá đi một bí mật được bảo vệ hàng trăm năm nay. Họ muốn chiếm đoạt thứ vốn không thuộc về mình. Để đạt mục đích ấy, họ chỉ cần lấy được máu của chúng ta thôi. Tôi tin là họ không từ bất cứ thủ đoạn nào để lấy được máu.” Hắn gạt lọn tóc nâu đang buông rủ xuống trán khiến tôi bất giác nghẹt thở. Trời ạ, hắn quá đẹp trai! Đôi mắt xanh màu ngọc lục bảo, viền môi cong và màu da trắng hơi xanh xao ấy - mọi thứ nơi con người hắn đều hoàn hảo. Ngoài ra từ hắn còn tỏa ra một mùi hương dễ chịu khiến tôi thoáng ước ao được vùi đầu vào ngực hắn. Nhưng tất nhiên tôi không làm thế.

“Có lẽ anh quên mất rằng chúng ta cũng muốn lấy máu của họ. Chính anh mới là người gí súng vào đầu Lucy chứ không phải ngược lại,” Tôi nói. “Chị ấy không có vũ khí.”

Một nếp hằn sâu giận dữ xuất hiện giữa hai hàng lông mày của Gideon. “Gwendolyn, em hãy thôi ngây thơ đi. Không rõ tại sao, nhưng chúng ta đã bị nhử rơi vào ổ phục kích. Lucy và Paul có lực lượng vũ trang hỗ trợ. Ít nhất là bốn chọi một đó!”

“Chọi hai!” Tôi kêu lên. “Tôi cũng có mặt ở đó mà!”

“Năm, nếu tánh cả quý bà Tilney. Nếu không có khẩu súng của tôi thì chắc chúng ta đã chết. Hoặc ít nhất họ đã có thể dùng vũ lực để lấy máu của chúng ta, họ có mặt ở đó chỉ vì mục đích đó. Còn em thì lại muốn nói chuyện với họ?”

Tôi cắn môi.

“Này?” Con quỷ đá nói. “Có ai nghĩ đến tớ không? Tớ chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì!”

“Tôi biết em đang hoang mang,” Giọng Gideon tuy dịu đi nhiều nhưng vẫn cao ngạo. “Mấy ngày vừa rồi em đã nếm trải và biết quá nhiều. Mà không hề được chuẩn bị. Làm sao em có thể hiểu nổi những chuyện gì đã xảy ra? Em cần về nhà đi ngủ. Do vậy chúng ta hãy làm nhanh cho xong.” Hắn lại túm tay tôi lôi đi. “Tôi sẽ trình bày và em xác nhận, được chưa?”

“Biết rồi, anh nói câu đó ít nhất đã hai chục lần!” Tôi bực bội đáp và giậm chân trước tấm biển đồng đề chữ “Nữ” trên nền nhà. “Các vị cứ bắt đầu, không cần đợi tôi, tôi muốn đi vệ sinh từ năm 1912 rồi.”

Gideon thả tôi ra. “Em tự tìm được đường lên chứ?”

“Tất nhiên,” Tôi đáp, dù không mấy tin vào khả năng định hướng của mình. Ngôi nhà này có quá nhiều ngóc ngách, hành lang, cửa và cầu thang.

“Tốt quá! Vậy là thoát được gã chăn dê,” Con quỷ đá nói. “Bây giờ cậu có thể từ từ giải thích cho tớ!”

Tôi đợi cho đến khi Gideon đi khuất rồi mới mở cửa nhà vệ sinh và bảo con quỷ đá: “Nhanh lên, vào trong đi!”

“Cái gì?” Con quỷ đá giận dữ. “Vào nhà vệ sinh? Thật là, tớ thấy việc này có chút…”

“Tớ mặc kệ cậu thấy thế nào. Ở đây không có nhiều nơi để người ta được yên thân nói chuyện với quỷ đâu, mà tớ thì không muốn bị ai chứng kiến! Vào đi.”

Con quỷ đá bịt mũi, miễn cưỡng theo tôi vào nhà vệ sinh. Trong đó thoang thoảng mùi thuốc tẩy trùng và chanh. Tôi liếc qua một lượt bên trong. Không có ai. “Cậu nghe cho rõ đây: tớ biết chắc tớ không dễ gì thoát được cậu, nhưng nếu muốn ở lại bên cạnh tớ, cậu phải tuân thủ một số điều, rõ chưa?”

“Không được ngoáy mũi, không được chửi bậy, không được dọa chó…” Con quỷ đá ngân nga.

“Cái gì? Không phải, tớ chỉ muốn cậu tôn trọng không gian riêng của tớ. Tớ muốn được ở một mình vào buổi tối và trong phòng tắm. Trong trường hợp có ai đó hôn tớ,” Nói đến đây tôi phải nuốt nước bọt. “thì tớ không muốn bị nhòm ngó, rõ chưa?”

“Ồi giời,” Con quỷ đá bĩu môi. “Phát ngôn này lại đến từ người vừa kéo tớ vào nhà vệ sinh cơ đấy!”

“Thế nào, nhất trí không? Cậu sẽ tôn trọng không gian riêng của tớ?”

“Dù thế nào tớ cũng sẽ không nhìn trộm cậu khi tắm hoặc - kinh quá, trời phật phù hộ cho con - khi hôn,” Con quỷ đá nhấn mạnh. “Chuyện này cậu không cần phải lo. Bình thường tớ cũng không thích xem người khác ngủ. Không ngáy phì phò thì cũng nhỏ dãi, lại còn cả những chuyện tớ không muốn nhắc đến…”

“Ngoài ra cậu cũng không được ngắt lời tớ lúc ở trường hoặc khi tớ đang nói chuyện với ai đó - và làm ơn: Nếu muốn hát thì cũng đừng hát trước mặt tớ!”

“Tớ còn biết bắt chước tiếng kèn đồng rất siêu,” Con quỷ đá nói. “Hoặc tiếng tù và. Cậu có nuôi chó không?”

“Không!” Tôi hít một hơi thật sâu. Chắc phải có thần kinh thép mới đối phó được nó.

“Cậu mua cho tớ một con nhé? Không thì mèo cũng được. Nhưng chúng nó rất tinh tướng và khó chọc tức. Một số loài chim cũng có thể nhìn thấy tớ. Cậu có nuôi chim không?”

“Bà ngoại tớ ghét nuôi thú trong nhà,” Cố gắng lắm tôi mới không bồi thêm là có lẽ bà ghét cả thú nuôi tàng hình. “Nào, chúng ta hãy bắt đầu lại: Tên tớ là Gwendolyn Shepherd. Rất vui được làm quen với cậu.”

“Xemerius,” Con quỷ đá hớn hở đáp. “Vô cùng hân hạnh.” Nó trèo lên bồn rửa mặt rồi nhìn sâu vào mắt tôi. “Thật đấy! Rất, rất hân hạnh! Cậu mua mèo cho tớ nhé?”

“Không. Còn giờ thì ra ngoài, tớ phải đi vệ sinh thật!”

“Úi.” Xemerius cuống quýt vọt ra không cần mở cửa. Ra đến hành lang nó lại ngân nga bài “Friends will be friends.”

Tôi ở trong nhà vệ sinh lâu hơn cần thiết. Tôi rửa tay thật kỹ và vỗ nước lạnh lên mặt, hy vọng đầu óc có thể tỉnh táo lại. Dẫu thế, tôi vẫn không tài nào chặn đứng những ý nghĩ đang quay cuồng trong não. Tấm gương phản chiếu mớ tóc như vừa có đàn quạ chui vào làm tổ, tôi lùa tay vào cái đám rối bù cố cào cho thẳng và ra sức tự động viên. Nếu là Leslie, hẳn nó cũng sẽ làm thế.

“Chỉ vài tiếng đồng hồ nữa là xong thôi, Gwendolyn. Nhưng mà này, dù mệt rũ và đói ngấu, trông mày cũng đâu có tệ.”

Bóng người trong gương mở to đôi mắt thâm quầng mất ngủ nhìn tôi trách móc.

“Ờ, có chút bốc phét thật,” Tôi thừa nhận. “Trông mày kinh quá. Nhưng đã có lúc trông mày còn tệ hơn nhiều. Như hồi bị thủy đậu ấy. Nên là hãy ngẩng cao đầu lên! Mày sẽ làm được.”

Ngoài hành lang, Xemerius treo lủng lẳng như con dơi trên chiếc đèn chùm. “Ở đây hơi rùng rợn,” Nó nhận xét. “Ban nãy vừa có một Hiệp sĩ Đền thánh một tay đi qua, cậu có quen hắn không?”

“Không,” Tôi bảo. “May mà không. Đi nào, chúng ta phải theo lối này.”

“Cậu giải thích cho tớ về vượt thời gian chứ?”

“Chính tớ còn chưa hiểu.”

“Cậu mua mèo cho tớ nhé?”

“Không.”

“Nhưng tớ biết chỗ cho không mèo đấy. Ôi, trong bộ áo giáp kia có người.”

Tôi lén nhìn bộ áo giáp. Đúng thật, một đôi mắt lóe lên sau chiếc mặt nạ. Chính là bộ áo giáp mà hôm qua tôi còn hứng chí gõ gõ vào vai nó, vì cứ chắc mẩm đó chỉ là món đồ trang trí.

Mới vừa hôm qua mà cứ ngỡ như đã hàng năm trước.

Trước cửa Long điện, tôi gặp thư ký Jenkins. Bà đang khệ nệ bưng khay nên rất cảm kích khi tôi mở cửa giúp.

“Tạm thời chỉ có trà và bánh quy, cháu yêu,” Bà mỉm cười xin lỗi. “Bà Mallory đã về nhà từ lâu, để bác vào bếp xem còn có thể làm được món gì cho bọn trẻ đói ngấu đây.”

Tuy ngoan ngoãn gật đầu nhưng tôi biết chắc, nếu dỏng tai lên, chắc chắn người ta sẽ nghe thấy dạ dày tôi đang gào lên: “Bác gọi tạm món gì ở quán Tàu đi!”

Mọi người đã chờ sẵn trong phòng: Bác Falk của Gideon, với đôi mắt màu hổ phách và mái tóc muối tiêu luôn làm tôi nghĩ đến chó sói. Bác sĩ White thẳng đơ trong bộ complet đen muôn thuở và ánh mắt cau có, và - ngạc nhiên chưa - thầy Whitman dạy Anh văn và Sử của tôi, còn gọi là thầy Sóc. Ngay lập tức tôi thấy ngại ngùng gấp đôi, hai tay bất giác luống cuống mân mê dải nơ váy xanh lơ. Sáng nay thầy Whitman vừa bắt quả tang tôi với Leslie trốn học và đã xạc cho cả hai đứa một trận. Ngoài ra thầy còn tịch thu toàn bộ tài liệu tra cứu của Leslie. Xưa nay chúng tôi vẫn đoán thầy ở trong nhóm nội vụ của Đội Cận vệ, điều ấy nay đã được chứng thực.

“Cháu đây rồi, Gwendolyn,” Ông Falk vui vẻ cất tiếng nhưng không mỉm cười. Trông ông rất giống người cần cạo râu gấp, hoặc ông là kiểu người sớm tinh mơ cạo râu chiều tối râu đã tua tủa như mọc được ba hôm. Cũng có thể vì quầng râu quanh miệng nên nom ông đầy căng thẳng và có vẻ nghiêm nghị hơn hôm qua hoặc lúc ban trưa. Sói đầu đàn đang nóng ruột.

ít nhất thầy Whitman cũng nháy mắt chào, còn bác sĩ White thì lẩm bẩm gì đó không rõ, tôi nghe loáng thoáng có “đàn bà” và “đúng giờ”.

Như mọi khi, bên cạnh bác sĩ White là hồn ma cậu Robert tóc vàng, có lẽ là người duy nhất vui mừng khi gặp tôi vì nó toét miệng cười. Robert là con trai của bác sĩ White. Năm lên 7, nó chết đuối dưới bể bơi và biến thành ma, cứ luẩn quẩn bám chân bố từ đó đến giờ. Tất nhiên ngoài tôi ra không ai nhìn thấy nó, và do bác sĩ White luôn có mặt nên tôi vẫn chưa kịp trò chuyện đàng hoàng với nó. Tôi muốn biết vì sao linh hồn nó cứ mãi quanh quẩn trên trái đất này.

Gideon khoanh tay trước ngực, tựa vào bức tường chạm trổ nhiều hình điêu khắc tinh xảo. Ánh mắt hắn chỉ lướt qua tôi rồi dừng lại ở khay bánh của bà Jenkins. Hy vọng bụng hắn cũng đang sôi réo như bụng tôi.

Xemerius chui vào phòng trước tôi và ngó quanh đầy thán phục. “Trời đất quỷ thần ơi,” Nó thảng thốt, “túp lều này không tệ chút nào.” Nó đi dạo một vòng, chiêm ngưỡng những hình điêu khắc tinh xảo mà chính tôi nhìn mãi không chán. Tôi đặc biệt thích nàng tiên cá bơi phía trên ghế sofa. Từng chiếc vảy được tỉa tót tỉ mỉ, vây của nàng lấp lánh đủ sắc xanh. Nhưng cái tên Long điện lại có từ con rồng khổng lồ uốn quanh những chùm đèn trên trần nhà. Con rồng đó sống động như thể sẵn sàng tung cánh bay vút đi bất cứ lúc nào.

Trông thấy Xemerius, hồn ma cậu bé tròn mắt kinh ngạc rồi trốn vội ra sau chân bác sĩ White.

Tôi rất muốn bảo nó: “Cậu ấy không làm gì đâu, cậu ấy chỉ muốn chơi đùa thôi.” (hy vọng là đúng thế). Nhưng nói chuyện với ma về quỷ trước mặt cả đống người không nhìn thấy cả ma lẫn quỷ thì không nên tí nào.

“Để tôi vào bếp xem còn đồ ăn gì khác không,” Bà Jenkins nói.

“Lẽ ra bà xong việc từ lâu, bà Jenkins,” Ông Falk nói. “Gần đây bà phải làm thêm giờ nhiều quá.”

“Đúng thế, bà về đi,” Bác sĩ White đuổi. “Ở đây không ai chết đói đâu.”

Có đấy, có tôi! Tôi đảm bảo Gideon cũng đang nghĩ y hệt. Khi ánh mắt bọn tôi giao nhau, hắn mỉm cười.

“Nhưng bánh quy không phải là bữa tối lành mạnh cho bọn trẻ,” Bà Jenkins nói, nhưng rất khẽ. Đương nhiên tôi và Gideon không còn là trẻ con, nhưng chúng tôi vẫn có quyền được ăn tối đàng hoàng. Tiếc thay chỉ có bà Jenkins cùng chung ý nghĩ với tôi, mà bà thì chẳng có quyền hành gì. Ra tới cửa, bà vấp phải ông George vẫn thở hổn hển và còn khệ nệ khuân thêm hai cuốn sách bìa da nặng trịch.

“A, bà Jenkins,” ông chào. “Cảm ơn bà đã đem trà. Bà khóa cửa văn phòng rồi về đi thôi.”

Bà Jenkins nhăn mặt bất bình nhưng vẫn lịch sự đáp: “Sáng mai gặp lại.”

Ông George sập cửa lại sau lưng bà, đặt hai cuốn sách dầy cộp lên bàn. “Tôi đây. Chúng ta bắt đầu thôi. Chỉ với bốn thành viên trong Bộ Nội vụ thì chúng ta không có quyền ra quyết định, nhưng mai họ sẽ tới gần đủ. Sinclair và Hawkins vắng mặt như đã biết, cả hai đều giao quyền bỏ phiếu cho tôi. Còn hôm nay chỉ cần xác định hướng hành động chính.”

“Tốt nhất chúng ta cứ ngồi xuống đã.” Ông Falk chỉ vào những chiếc ghế xếp quanh cái bàn bên dưới hình con rồng điêu khắc. Mọi người vào chỗ.

Gideon vắt cái áo đuôi tôm lên thành ghế hơi chếch chỗ tôi rồi xắn tay sơ mi lên. “Cháu nhắc lại: Gwendolyn không nên có mặt trong cuộc họp này. Cô ấy rất mệt và hoang mang. Để cô ấy phân nhánh hồi khứ rồi về nhà thôi.”

Và trước đó, các người làm ơn đặt cho tôi một chiếc pizza, thêm thật nhiều phô mai.

“Đừng lo, Gwendolyn chỉ cần trình bày ngắn gọn những ấn tượng của mình,” Ông George bảo. “Sau đó tự tôi sẽ đem con bé xuống chỗ máy đồng hồ.”

“Tôi không thấy con bé có vẻ gì hoang mang cả,” bác sĩ White vận đồ đen lẩm bẩm. Hồn ma Robert đứng phía sau lưng ghế bố tò mò nhìn Xemerius đang loay hoay trên sofa.

“Cái gì thế kia?” Nó hỏi tôi.

Tất nhiên tôi không nói gì.

“Tớ không phải là cái gì. Tớ là bạn thân của Gwendolyn,” Xemerius đáp thay tôi và thè lưỡi trêu: “Thậm chí còn là bạn thân nhất. Cô ấy sẽ mua chó cho tớ.”

Tôi trừng mắt nhìn chiếc ghế sofa.

“Điều bất khả đã xảy ra,” Ông Falk nói. “Gwendolyn và Gideon tới gặp quý bà Tilney, hai đứa đã bị đón lõng. Tất cả những người có mặt ở đây đều có thể chứng nhận là chúng ta chọn thời gian và địa điểm cho cuộc thăm viếng ấy hoàn toàn tình cờ. Mặc dù vậy, Lucy và Paul đã chờ sẵn hai đứa. Không thể là ngẫu nhiên được.”

“Như vậy nghĩa là có ai đó đã báo cho họ về cuộc gặp này,” Ông George lật một cuốn sách bìa da. “Vấn đề chỉ là: ai.”

“Khi nào thì đúng hơn,” Bác sĩ White đưa mắt nhìn tôi.

“Và vì mục đích gì,” Tôi nói.

Gideon lập tức nhíu mày. “Mục đích gì thì đã quá rõ. Họ cần máu của chúng ta để nhận diện bằng máy đồng hồ bị đánh cắp. Chính vì thế nên họ cũng đem theo viện trợ.”

“Trong biên niên sử không hề ghi dòng nào về lần thăm hỏi này của các cháu,” ông George nói. “Mặc dù hai đứa tiếp xúc với ít nhất ba lính cận vệ, chưa kể đến toán lính canh trên các cầu thang. Các cháu có nhớ tên họ không?”

“Người thư ký thứ nhất đích thân ra đón bọn cháu.” Gideon gạt lọn tóc trên trán. “Hình như tên là Burghes. Hắn bảo hắn đang chờ hai anh em Jonathan và Timothy de Villiers tới phân nhánh hồi khứ vào chập tối, còn quý bà Tilney đã xong từ sáng sớm. Gã đánh xe chở bọn cháu tới Belgravia tên là Winsley. Lẽ ra hắn phải đứng đợi trước cửa, nhưng khi bọn cháu ra khỏi nhà thì cỗ xe đã biến mất. Bọn cháu buộc phải chạy trốn và đợi vượt thời gian ở chỗ ẩn náu.”

Nhớ đến khoảng thời gian trong chỗ trốn tôi vụt đỏ mặt. Tôi vớ vội một miếng bánh và để tóc xòa xuống che mặt.

“Bản báo cáo ngày hôm đó do một cận vệ thuộc Bộ Nội vụ viết, một Frank Mine nào đó. Chỉ có vài dòng về thời tiết, về cuộc biểu tình đòi quyền bầu cử của phụ nữ trong thành phố, về việc quý bà Tilney có mặt đúng giờ để phân nhánh hồi khứ. Không có gì đặc biệt. Không nhắc đến cặp song sinh nhà Villiers, nhưng trong những năm đó, họ đã là thành viên của Bộ Nội vụ.” Ông George thở dài gập sách lại. “Thật kỳ quặc. Tất cả những điều này đều cho thấy có sự phản bội trong nội bộ.”

“Và câu hỏi quan trọng nhất vẫn là: Vì sao Lucy và Paul lại biết được hai đứa sẽ có mặt ở chỗ quý bà Tilney vào ngày đó, giờ đó?” Thầy Whitman nói.

“Phù,” Xemerius trên sofa thốt lên. “Nhiều tên quá, loạn hết cả đầu.”

“Lý do vì sao thì đã quá rõ,” Bác sĩ White lại nhìn tôi chằm chằm.

Tất cả trầm ngâm cau có, kể cả tôi. Tôi không làm gì, nhưng rõ ràng tất cả đều cho rằng một lúc nào đó trong tương lai, tôi sẽ nảy ra ý định báo cho Paul và Lucy thời điểm chúng tôi đến thăm quý bà Tilney - không cần biết lý do vì sao. Mọi thứ rối tinh rối mù, càng nghĩ về chuyện này bao nhiêu, tôi càng thấy nó phi lý bấy nhiêu. Đột nhiên tôi thấy mình thật cô độc.

“Các người là một lũ dân đồng bóng hay sao?” Xemerius nhảy khỏi ghế sofa rồi treo lộn đầu dưới chiếc đèn chùm khổng lồ. “Vượt thời gian - là gì? Tuy đã trải qua nhiều chuyện, nhưng đây là chuyện hoàn toàn mới đối với cả tớ.”

“Có một chuyện cháu không hiểu,” Tôi nói. “Ông George, sao ông lại nghĩ trong biên niên sử sẽ có ghi chép gì về lần tới thăm này của bọn cháu? Ý cháu là, giả sử trong đó có ghi gì thì ông đã có thể biết trước là hôm nay bọn cháu sẽ tới đó và sẽ xảy ra chuyện gì. Hay giống như trong phim với Ashton Kutcher? Mỗi khi có ai trong chúng ta trở về từ quá khứ thì toàn bộ tương lai cũng thay đổi theo?”

“Đó là một câu hỏi rất thú vị và đầy tính triết học, Gwendolyn,” Thầy Whitman nói, như thể đang trong tiết học. “Tuy thầy không biết bộ phim mà em vừa nhắc đến, nhưng đúng là theo định luật logic thì chỉ cần một thay đổi nhỏ xíu trong quá khứ cũng có thể tác động rất nhiều đến tương lai. Trong một truyện ngắn của Ray Bradbury…”

“Có lẽ chúng ta nên hoãn cuộc tranh luận triết học này sang lúc khác,” Ông Falk ngắt lời. “Ta muốn nghe chi tiết về vụ phục kích ở nhà quý bà Tilney, và làm sao hai đứa thoát được.”

Tôi nhìn Gideon. Hắn cứ việc vẽ ra một câu chuyện không có khẩu súng. Tôi lấy thêm một cái bánh quy.

“Bọn cháu gặp may,” Giọng Gideon vẫn điềm tĩnh như trước. “Cháu nhận thấy ngay có điều gì không ổn. Quý bà Tilney có vẻ như không hề ngạc nhiên khi thấy bọn cháu. Bàn đã bày sẵn đồ ăn. Lúc Paul và Lucy xuất hiện, rồi gã quản gia đứng chặn cửa, cháu và Gwendolyn chạy qua phòng bên cạnh và trốn bằng cầu thang dành cho người hầu. Cỗ xe đã biến mất nên bọn cháu phải chạy bộ.” Xem ra hắn biết nói dối rất trơn tru. Không hề đỏ mặt hay chớp mắt, không cố ngước nhìn lên hay run giọng. Mặc dù thế, tôi vẫn thấy câu chuyện của hắn thiếu thứ gì đó khả dĩ khiến người ta tin.

“Kỳ quái thật,” Bác sĩ White nói. “Nếu định gài bẫy thật thì họ đã trang bị vũ khí và chặn mọi đường trốn của hai đứa.”

“Đầu tớ bắt đầu quay cuồng,” Xemerius lại từ sofa chõ xuống. “Tớ ghét những động từ đảo ngược, dùng giả định thức để trộn tương lai và quá khứ.”

Tôi nhìn Gideon chờ đợi. Giờ thì hắn phải nghĩ ra lý do gì đó để biện hộ cho phiên bản không súng của hắn.

“Đơn giản là họ đã bị bọn cháu làm bất ngờ,” Gideon nói.

“Hừm,” Ông Falk nói. Nét mặt của những người khác cũng không mấy thuyết phục. Đương nhiên! Gideon đã làm hỏng chuyện! Nếu đã định nói dối thì người ta phải vẽ ra đủ chi tiết rối rắm mà chẳng ai thèm bận tâm.

“Bọn cháu rất nhanh,” Tôi nói vội. “Cầu thang dành cho người hầu hẳn vừa được đánh xi. Đúng hơn là cháu trượt một lèo chứ không phải chạy xuống. Nếu không bám chặt tay vịn thì chắc cháu đã ngã gãy cổ ở năm 1912. Chuyện gì sẽ xảy ra, nếu người ta chết trong lúc vượt thời gian ạ? Cái xác có tự quay về hiện tại được không? Hừm, dù sao bọn cháu cũng đã gặp may, cửa dưới để ngỏ vì một cô hầu gái vừa xách giỏ đi chợ về. Một cô tóc vàng béo tốt. Cháu cứ tưởng Gideon sẽ va vào cô ta. Một giỏ toàn trứng, suýt nữa thành bãi chiến trường kinh khủng. Nhưng bọn cháu kịp tránh cô ta rồi chạy ra phố. Ngón chân cháu phồng rộp cả lên.”

Gideon tựa vào lưng ghế, khoanh tay trước ngực. Tôi không giải mã được ánh mắt hắn nhưng nom có vẻ như hắn không định khen ngợi hay có chút biết ơn nào.

“Lần sau cháu sẽ đi giày thể thao,” Tôi nói trong sự im lặng bốn bề. Và nhón thêm chiếc bánh. Ngoài tôi ra, chẳng ai ăn.

“Tôi có một giả thiết,” Thầy Whitman từ tốn lên tiếng, mân mê chiếc nhẫn triện trên bàn tay phải. “Và càng nghĩ về chuyện này tôi lại càng chắc là giả thiết của tôi đúng. Nếu…”

“Dần dần cháu quá chán vì cứ phải nhắc đi nhắc lại. Nhưng cô ấy không nên có mặt trong cuộc họp này,” Gideon nói. Cơn nhói trong tim tôi trở nên tệ hại hơn. Giờ thì tôi không còn thấy bị tổn thương - mà tức lộn ruột.

“Cậu ấy nói đúng đấy,” Bác sĩ White đồng tình. “Sẽ là nông nổi khi để con bé tham gia vào những cuộc bàn luận của chúng ta.”

“Nhưng chúng ta cần ký ức của Gwendolyn,” Ông George nói. “Mỗi ký ức dù nhỏ nhặt về trang phục, lời nói và diện mạo đều có thể đem lại những đầu mối quan trọng về thời điểm xuất phát của Paul và Lucy.”

“Mấy chuyện đó thì mai hoặc ngày kia con bé vẫn còn nhớ,” Ông Falk nói. “Tôi nghĩ tốt nhất anh dẫn con bé xuống dưới phân nhánh hồi khứ đi, Thomas.”

Ông George im lặng khoanh tay trước cái bụng phệ.

Tôi sẽ đi cùng Gwendolyn về… tới chỗ máy đồng hồ và giám sát cú vượt lần này,” Thầy Whitman đẩy ghế ra sau.

“Tốt,” Ông Falk gật đầu. “Hai tiếng là quá đủ. Cứ để một môn sinh chờ con bé quay trở lại, chúng tôi cần anh ở trên này.”

Tôi ngước nhìn ông George dò hỏi. Ông chỉ ngán ngẩm nhún vai.

“Đi nào, Gwendolyn.” Thầy Whitman đứng bật dậy. “Càng xong sớm bao nhiêu thì em càng được đi ngủ sớm bấy nhiêu. Như thế thì mai em mới tập trung học được. Ngoài ra tôi còn đang sốt ruột đợi bài luận về Shakespeare của em.”

Ôi trời. Thần kinh lão này đúng là bằng thép! Bây giờ mà còn nhớ đến Shakespeare được!

Tôi đắn đo suy tính liệu có nên phản đối, nhưng nhanh chóng quyết định thôi. Nói cho cùng thì tôi cũng không còn muốn theo dõi cuộc tán nhảm ngớ ngẩn này lâu hơn nữa. Tôi muốn về nhà, muốn quên hết chuyện vượt thời gian và cả Gideon nữa. Cứ để họ loay hoay với những bí mật trong căn phòng dớ dẩn này cho tới khi lăn ra vì mệt. Nhất là Gideon. Cùng với cơn ác mộng tiếp theo!

Xemerius nói đúng: Lũ đồng bóng.

Bực một nỗi tôi vẫn phải quay sang nhìn Gideon và nghĩ một điều ngu xuẩn như Chỉ cần hắn mỉm cười, mình sẽ tha thứ hết.

Tất nhiên hắn không mỉm cười. Thay vào đó, hắn dửng dưng nhìn tôi, khó đoán được trong đầu hắn đang nghĩ gì. Trong khoảnh khắc, hình ảnh bọn tôi hôn nhau bỗng lùi xa vạn dặm. Không hiểu sao tôi liên tưởng đến những vần vè vớ vẩn mà Cynthia Dale, cô nàng giải mã thơ tình của lớp, thường ngân nga: “Này em, con ếch xanh, không chút tình mong manh…”

“Chúc ngủ ngon,” Tôi nghiêm trang.

“Chúc ngủ ngon,” Tất cả lẩm bẩm. Trừ Gideon. Hắn nói: “Thầy Whitman, thầy đừng quên bịt mắt cô ấy.”

Ông George bực bội thở phì qua mũi. Lúc thầy Whitman mở cửa đẩy tôi ra hành lang, tôi còn kịp nghe thấy tiếng ông George: “Các vị có nghĩ là chính cách cư xử kỳ thị này có khi lại là lý do để có thể xảy ra những sự kiện như chúng sẽ xảy ra trong tương lai không?” Tôi không biết có ai đáp lời ông ấy hay không, vì cánh cửa nặng nề khép lại ngay, cắt đứt mọi âm thanh bên trong.

Xemerius lấy chóp đuôi gãi đầu. “Đây là cái hội kỳ quái nhất mà tớ từng gặp!”

“Em đừng để tâm quá mức, Gwendolyn,” Thầy Whitman nói. Thầy rút chiếc khăn đen trong túi và giơ ra trước mũi tôi.

“Em mới nhập cuộc chơi. Ẩn số lớn trong phương trình.”

Tôi còn biết nói gì đây? Đối với tôi, mọi thứ đều mới! Ba ngày trước, tôi không hề biết tới sự tồn tại của Đội Cận vệ. Ba ngày trước, cuộc sống của tôi vẫn hoàn toàn bình thường. À, nói chung là thế. “Thầy Whitman, trước khi thầy bịt mắt em… chúng ta có thể ghé qua xưởng may của Madame Rossini để lấy đồ của em được không? Em đã để hai bộ đồng phục ở đó, em cần có thứ để mặc cho ngày mai. Cả cặp sách của em nữa.”

“Tất nhiên rồi.” Thầy Whitman vừa đi vừa vui vẻ phe phẩy chiếc khăn trong không khí. “Em thay đồ ở đấy luôn cũng được, trong lần vượt thời gian này em cũng sẽ không gặp ai. Chúng ta nên để em về năm nào?”

“Năm nào chả được, khi em bị nhốt trong hầm,” Tôi nói.

“Thôi được, đó phải là năm mà em có thể rơi… à hạ cánh an toàn xuống hầm, tốt nhất là không gặp phải ai. Từ năm 1945 trở đi chắc không có vấn đề gì - trước đó, các phòng này được dùng làm hầm báo động. Năm 1974 được không? Đó là năm sinh của thầy, một năm tốt lành.” Thầy cười. “Hay là chúng ta chọn ngày 30 tháng Sáu năm 1966. Hồi đó Anh thắng Đức trong trận chung kết giải vô địch bóng đá thế giới. Nhưng hình như em không mấy quan tâm đến bóng đá đúng không?”

“Càng không quan tâm ở độ sâu 20 mét dưới lòng đất,” Tôi mệt mỏi.

“Mọi chuyện cũng chỉ để bảo vệ em thôi mà,” Thầy Whitman thở dài.

“Từ từ, từ từ đã,” Xemerius vỗ cánh bay cạnh tôi. “Tớ lại không hiểu gì rồi. Thế nghĩa là bây giờ cậu sẽ trèo vào một máy thời gian và quay về quá khứ?”

“Ừ, đúng thế.” Tôi đáp.

“Thế chúng ta cứ chọn năm 1948,” thầy Whitman mừng rỡ. “Thế vận hội mùa hè ở London.”

Vì đang đi trước nên thầy không trông thấy vẻ mặt ngán ngẩm của tôi.

“Vượt thời gian! Ái chà chà. Thế là tớ tán được một cô bạn tuyệt vời đấy!” Xemerius nói. Lần đầu tiên tôi nghe thấy chút kính nể trong giọng nó.

•§•

Căn phòng cất máy đồng hồ nằm sâu dưới lòng đất. Và mặc dù đến giờ, tôi luôn bị người ta bịt mắt dẫn tới rồi lại điệu về, tôi vẫn có cảm giác như lờ mờ biết nó nằm ở đâu. Bởi tôi may mắn được rời khỏi căn phòng này vào năm 1912 cũng như năm 1782 mà không bị bịt mắt. Lúc thầy Whitman dẫn tôi ra khỏi phòng may của Madame Rossini rồi đi dọc theo các hành lang và cầu thang, tôi thấy đường đi khá quen thuộc, riêng khúc cuối hình như thầy Whitman dẫn tôi loanh quanh thêm một đoạn để đánh lạc hướng.

“Ông này cứ muốn làm mọi chuyên trở nên gay cấn,” Xemerius bảo. “Việc gì phải giấu máy đồng hồ vào hầm tối?”

Tôi nghe thấy tiếng thầy Whitman nói chuyện với ai đó. Một cánh cửa nặng nề mở ra rồi lại khép vào, thầy Whitman tháo khăn cho tôi.

Tôi hấp háy mắt vì chói. Bên cạnh thầy Whitman là một thanh niên tóc đỏ mặc complet đen, dáng vẻ căng thẳng và đang vã mồ hôi vì hồi hộp. Tôi đưa mắt tìm Xemerius. Nó nghịch ngợm thò đầu qua cánh cửa đóng kín, phần thân vẫn ở trong phòng.

“Đây là bức tường dày nhất tớ từng thấy,” nó thông báo khi quay trở lại. “Dày đến nỗi có thể đem giấu được cả voi, mà xoay ngang con voi ra ấy, cậu hiểu ý tớ chứ.”

“Gwendolyn, đây là Marley, môn sinh đệ nhất,” Thầy Whitman nói. “Cậu ấy sẽ ở đây đợi em quay về và lại đưa em lên trên. Marley, đây là Gwendolyn Shepherd, Hồng ngọc.”

“Rất hân hạnh, thưa cô.” Thanh niên tóc đỏ cúi người.

Tôi mỉm cười ngượng ngùng. “À, vâng, rất hân hạnh.”

Thầy Whitman loay hoay mở cái két sắt hiện đại với màn hình nhấp nháy mà trong những lần trước tôi không để ý. Nó được giấu sau tấm thảm tường có thêu những khung cảnh cổ tích tươi đẹp thời Trung cổ. Các hiệp sĩ cưỡi ngựa, đội mũ giáp cài lông phất phơ, các thanh nữ chốn cung đình đội nón nhọn, mặt che mạng đang chiêm ngưỡng chàng thanh niên mình trần vừa khuất phục một con rồng. Trong lúc thầy Whitman bấm mã số, anh chàng Marley tóc đỏ giữ ý cúi nhìn xuống đất. Nhưng dù có muốn thì người ta cũng không thể nhìn được gì vì thầy Whitman quay lưng che kín màn hình. Cánh cửa két sắt bật mở, thầy nâng cỗ máy đồng hồ bọc khăn nhung đỏ ra và đặt nó lên bàn.

Marley kinh ngạc nín thở.

“Hôm nay là ngày đầu tiên Marley được chứng kiến cách sử dụng máy đồng hồ,” Thầy Whitman nháy mắt với tôi. Thầy hất hàm về phía chiếc đèn pin trên bàn. “Em cầm đi, phòng khi mất điện. Để em không phải sợ trong bóng tối.”

“Cảm ơn thầy,” Tôi cân nhắc xem có nên đòi thêm hộp xịt chống côn trùng không. Hầm cũ thế chắc đầy nhện - và chuột cống? Bắt tôi tới đó một mình thật bất công. “Em có thể mang theo một cái dùi cui không?”

“Dùi cui? Gwendolyn, em sẽ không gặp ai ở đấy.”

“Nhưng lỡ đâu có chuột cống…”

“Nếu có thì chúng nó sợ em mới phải, tin tôi đi.” Thầy Whitman lật lớp khăn nhung để lộ ra máy đồng hồ. “Rất ấn tượng phải không, Marley?”

“Vâng, thưa ngài, quả thực rất ấn tượng.” Anh chàng Marley kính cẩn chiêm ngưỡng cỗ máy.

“Đồ nịnh hót!” Xemerius nói. “Bọn tóc đỏ đều là đồ nịnh hót, cậu có thấy vậy không?”

“Tớ đã hình dung ra nó to hơn nhiều,” Tôi nói. “Tớ cũng không nghĩ máy thời gian lại giống đồng hồ bày trên lò sưởi đến thế.”

Xemerius suỵt khẽ. “Nhưng mấy cục đá kia bự thật - nếu chúng là đá thật thì tớ cũng cất vào két sắt.” Đúng là những viên đá trang trí trên máy đồng hồ lớn đến kinh ngạc. Chúng lấp lánh như trên chiếc vương miện giữa các bề mặt chạm trổ và viết chữ của cỗ máy kỳ dị.

“Gwendolyn chọn năm 1948,” Thầy Whitman mở nắp máy, những bánh răng cưa nhỏ xíu bắt đầu vận hành. “Ở London hồi đó có sự kiện gì, Marley?”

“Thế vận hội mùa hè, thưa ngài,” Marley nói.

“Học thuộc lòng,” Xemerius nói. “Bọn tóc đỏ toàn học huộc lòng.”

“Rất tốt,” Thầy Whitman đứng lên. “Gwendolyn sẽ hạ cánh lúc mười hai giờ trưa ngày 12 tháng Tám, và sẽ ở đó đúng 120 phút. Em sẵn sàng chưa, Gwendolyn?”

Tôi nuốt nước bọt. “Nhưng em còn muốn biết… thầy có chắc là em sẽ không gặp ai ở đó?” Trừ nhện và chuột. “Ông George từng đưa em chiếc nhẫn của ông ấy để không ai làm gì em…”

“Lần trước em vượt thời gian trong phòng tài liệu. Đó là căn phòng được sử dụng thường xuyên ở mọi thời. Nhưng còn đây là phòng trống. Nếu em ngồi yên và không rời khỏi phòng - mà kiểu gì nó cũng bị khóa - thì chắc chắn em không thể gặp ai được. Trong những năm sau chiến tranh, người ta hiếm khi đặt chân tới phần này của ngôi nhà. Khắp nơi ở London đều bận rộn tái thiết các công trình xây dựng trên mặt đất.” Thầy Whitman thở dài. “Một thời kỳ hào hùng…”

“Nhưng nếu tình cờ có ai tới đó vào đúng hôm nay và nhìn thấy em? Ít ra thì em cũng phải biết mật khẩu của ngày chứ.”

Thầy Whitman hơi nhướng mày bực bội. “Gwendolyn, không ai tới đó đâu. Tôi nhắc lại lần nữa: Em sẽ hạ cánh xuống căn hầm trống khóa kín, ở lại đó đứng 120 phút rồi trở về hiện tại mà không ai trong năm 1948 hay biết. Nếu có thì trong biên niên sử đã ghi lại lần vượt thời gian này của em. Hơn nữa giờ chúng ta không có thời gian để kiểm tra xem mật khẩu hôm đó là gì.”

“Được tham gia là quan trọng nhất,” Marley ngập ngừng.

“Cái gì?”

“Khẩu hiệu của thế vận hội: Được tham gia là quan trọng nhất.” Anh chàng Marley ngượng ngùng nhìn xuống đất. “Tôi nhớ được nó vì phần lớn mật khẩu đều bằng tiếng Latin.”

Xemerius đảo mắt, còn thầy Whitman trông như cũng muốn làm y hệt. “Thế hả? Gwendolyn, em nghe thấy rồi nhé. Tôi không nghĩ em sẽ cần đến nó, nhưng nếu vì thế mà em cảm thấy yên tâm hơn… Em làm ơn tới đây!”

Tôi bước tới trước máy đồng hồ và chìa tay ra cho thầy Whitman. Xemerius loẹt xoẹt hạ xuống cạnh tôi.

“Thế giờ thì sao?” Nó hồi hộp hỏi.

Giờ thì đến phần khó chịu. Thầy Whitman mở một nắp của máy đồng hồ ra và đặt ngón trỏ của tôi vào miệng nắp.

“Tớ nghĩ tốt nhất tớ cứ ôm chặt lấy cậu,” Xemerius quàng lấy cổ tôi ở phía sau như con khỉ con. Lẽ ra tôi không nhận thấy gì mới phải, nhưng tôi lại có cảm giác như có ai đó vừa đặt cái khăn ướt lên cổ.

Mắt Marley trợn tròn kinh ngạc.

“Cảm ơn anh đã cho biết mật khẩu,” Tôi nói và nhăn mặt khi cây kim đâm sâu vào ngón tay. Rồi căn phòng tràn ngập ánh sáng đỏ. Tôi nắm chặt cây đèn pin, màu sắc và mọi người nhào lộn trước mắt, một cú hích lan khắp người.

inh nữ hôm qua lên bàn. “Tôi nghĩ là em rất muốn lấy lại bộ sưu tầm giấy tờ… cực kỳ thú vị này,” Thầy mỉa mai. “Vâng, cảm ơn thầy,” Leslie hơi đỏ mặt. Bộ sưu tầm giấy tờ chính là tập tài liệu nghiên cứu hiện tượng vượt thời gian. Trong đó c
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.