Lam Ngọc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9

❊ ❊ ❊

Tôi không hỏi họ muốn gửi tôi về năm nào, vì điều này cũng chẳng có gì quan trọng. Tất cả trông hệt như lần cuối cùng khi tôi tới. Chiếc sofa xanh đứng ngay giữa phòng. Tôi trừng mắt nhìn nó giận dữ, cứ như mọi tội lỗi đều do nó mà ra. Cũng như lần trước, chồng ghế cao ngất trước bức tường có chỗ giấu bí mật của ông Lucas. Tôi đấu tranh với bản thân. Có nên lục chỗ giấu ra không? Trong trường hợp Gideon nghi ngờ, mà chắc chắn là thế, thì việc đầu tiên hắn nghĩ tới chính là lục soát căn phòng, hay là không? Tôi có thể đem giấu chúng đâu đó bên ngoài, rồi quay trở lại đây trước khi Gideon kịp tới…

Tôi hấp tấp đẩy hàng ghế sang một bên, nhưng rồi tôi nghĩ lại. Thứ nhất: Tôi không thể giấu chìa khóa vì tôi còn cần nó để mở và khóa cửa. Thứ hai: Ngay cả khi Gideon có tìm ra chỗ giấu, làm sao hắn chứng minh được nó là để dành cho tôi? Tôi sẽ làm ra vẻ ngu ngơ không biết.

Tôi lại cẩn thận đẩy chồng ghế về chỗ cũ, cố xóa đi những dấu vết lộ liễu hiện trên lớp bụi. Sau đó tôi kiểm tra lại xem có đúng cửa bị khóa, rồi tôi ngồi xuống chiếc sofa xanh.

Cảm giác giống như bốn năm trước, khi vì vụ con ếch mà tôi và Leslie phải ngồi chờ trong phòng thầy hiệu trưởng Gilles cho đến khi thầy có thời gian kiểm điểm bọn tôi. Thực ra thì hai đứa cũng chẳng làm gì xấu. Cynthia đạp xe chẹt phải con ếch nhưng sau đó chẳng hề tỏ ra ăn năn (“Chỉ là một con ếch ngu ngốc thôi mà!”) nên tôi và Leslie giận điên người và quyết định trả thù cho nó. Bọn tôi định đem chôn nó trong công viên, nhưng trước đó, cũng bởi nó đã chết, nên bọn tôi nghĩ có thể làm cho Cynthia thức tỉnh và nhạy cảm hơn trong tương lai đối với lũ ếch, nếu nó gặp lại con ếch… trong bát súp. Có ai ngờ khi nhìn thấy cảnh tượng này, Cynthia rú lên một chập như bị động kinh… Hôm đó, thầy hiệu trưởng xử lý tôi và Leslie như hai kẻ tội phạm, và tiếc là thầy chưa từng quên đi chuyện này. Cho đến bây giờ, mỗi lần gặp hai đứa trên hành lang, thầy lại bảo “À, hai cô ếch độc ác!” và bọn tôi lại bức xúc kinh khủng.

Tôi nhắm mắt hồi lâu. Gideon không có lý do gì để xử tệ với tôi như vậy. Tôi không làm gì xấu. Mọi người luôn nói không thể tin tôi, họ bịt mắt tôi và không ai chịu trả lời những câu hỏi của tôi, vậy thì tất nhiên tôi sẽ cố tự tìm hiểu xem chuyện gì đang diễn ra, đúng không?

Hắn ở đâu thế không biết? Cái bóng đèn trên trần nhà kêu lách tách, ánh sáng chập chờn mất một lúc. Ở dưới này khá lạnh. Có lẽ họ đã gửi tôi về một mùa đông hậu chiến lạnh giá như bà Maddy hay nhắc đến. Tuyệt vời! Ống nước đóng băng hết, xác súc vật đông cứng nằm đầy phố. Tôi thử kiểm tra xem hơi thở của mình có tạo ra những cụm mây trắng. Chưa đến nỗi thế.

Ánh sáng lại chập chờn và tôi bắt đầu thấy sợ. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu đột nhiên tôi phải ngồi ở đây một mình trong bóng tối? Lần này không ai nghĩ đến chuyện đưa đèn pin cho tôi. Mà nói chung họ không thể nói rằng đã đối xử chu đáo với tôi. Trong bóng tối, chắc chắn lũ chuột sẽ dám bò ra khỏi chỗ ẩn náu. Biết đâu chúng nó đói… Mà nơi nào có chuột thì bọn gián cũng cách đó không xa. Cả hồn ma của hiệp sĩ một tay mà Xemerius nói đến có khi cũng lượn lờ qua đây.

Krrrrk.

Đó là cái bóng đèn.

Dần dần tôi tin là thà có Gideon dù sao cũng đỡ hơn chuột và ma. Nhưng hắn không tới. Thay vào đó, ánh sáng chập chờn cứ như nó chuẩn bị trút hơi thở cuối cùng.

Hồi nhỏ, mỗi khi sợ bóng tối tôi thường hát. Bây giờ tôi cũng bất giác làm thế. Lúc đầu thì hát khẽ thôi, nhưng càng lúc càng to. Nói cho cùng thì ở đây đâu có ai nghe được tôi.

Hát giúp tôi chống lại nỗi sợ. Và chống lạnh. Sau mấy phút đầu, thậm chí cả cái bóng đèn cũng thôi không chập chờn. Nhưng đến một bài của Maria Mena thì nó lại chập chờn trở lại, và những bài của Emiliana Torrini cũng có vẻ không được ưa chuộng. Ngược lại nó hoan nghênh những bài hát cũ của ABBA bằng các luồng sáng đều đặn. Tiếc là tôi không biết nhiều bài của họ, đặc biệt là không thuộc hết lời. Nhưng cái bóng đèn cũng chấp nhận cả “lalala, one chance in a lifetime,[1] lalalala”.

Tôi hát đến mấy tiếng đồng hồ. Ít ra thì tôi cũng có cảm giác như vậy. Sau “The winner takes it all” (bài hát đỉnh lúc thất tình của Leslie), tôi lại bắt đầu từ “I wonder”. Vừa hát tôi vừa nhún nhảy trong phòng cho đỡ lạnh. Sau khi hát “Mamma mia”[2] tới lần thứ năm thì tôi tin chắc Gideon sẽ không tới nữa.

Chết tiệt! Tôi đã có thể yên lành chạy lên trên. Tôi lại thử bài “Head over heels” và tới “You’re wasting my time”[3] thì hắn đột ngột đứng cạnh sofa.

Tôi im bặt và nhìn hắn trách móc. “Sao anh tới muộn thế?”

“Tôi có thể hiểu là em thấy thời gian trôi qua chậm chạp.” Ánh mắt hắn vẫn lạnh lùng và kỳ lạ như trước. Hắn ra lắc tay nắm cửa. “Ít ra thì em cũng đủ thông minh để không rời khỏi phòng. Em làm sao mà biết khi nào tôi tới.”

“Hay quá,” Tôi nói. “Anh kể chuyện tiếu lâm đấy à?”

Gideon tựa vào cửa. “Gwendolyn, em không cần đóng vai ngây thơ vô tội với tôi.”

Tôi không chịu đựng nổi cái nhìn lạnh lùng của hắn. Màu mắt xanh lục mà tôi vẫn thích, giờ biến thành màu thạch rong. Chính món thạch rong rợn người trong căng tin trường. “Sao anh lại đối với tôi… tệ như thế ?” Cái bóng đèn lại chập chờn. Có lẽ nó đang nhớ những giai điệu ABBA của tôi. “Anh có tình cờ đem theo bóng đèn không?”

“Chính mùi thuốc lá đã phản bội em.” Gideon nghịch chiếc đèn pin trong tay. “Tôi đã khảo cứu đôi chút và làm phép tính một cộng một.”

Tôi nuốt nước bọt. “Hút thuốc thì có gì xấu xa đến thế?”

“Em không hút thuốc. Mà em nói dối không giỏi như em tưởng. Chìa khóa đâu?”

“Chìa khóa nào?”

“Chìa khóa ông George đưa để em có thể tìm ông ngoại vào năm 1956.” Hắn tiến một bước về phía tôi. “Khôn ra thì chắc em giấu nó đâu đó trong này, nếu không thì em vẫn giữ nó trong người.” Hắn tiến tới bên sofa, lôi mấy chiếc gối ra rồi ném chúng xuống đất. “Ở đây thì không có rồi.”

Tôi kinh hoàng nhìn hắn. “Ông George không hề đưa cho tôi chiếc chìa khóa nào cả. Thật đấy! Và mùi thuốc lá thì hoàn toàn…”

“Không chỉ mùi thuốc lá thôi đâu. Em còn có mùi xì gà,” Hắn điềm tĩnh nói. Anh mắt hắn lướt quanh phòng và ngừng lại trước chồng ghế dựng cạnh tường.

Tôi bắt đầu run, hợp với cái bóng đèn còn rung rinh hơn. “Tôi…” Tôi ngập ngừng.

“Nói đi,” Gideon tỏ ra thân thiện. “Em hút cả xì gà? Ngoài ba điếu Lucky Strike? Em định nói vậy chứ gì?”

Tôi im bặt.

Gideon cúi xuống soi đèn pin dưới gầm sofa. “Ông George đã viết mật khẩu ra giấy cho em hay tự em học thuộc? Và làm sao lúc về em lại có thể đi qua trạm canh Zerberus mà không bị họ nhắc đến trong bản tường thuật?”

“Anh đang nói đến chuyện quái gì thế?” Tôi nói. Lẽ ra tôi cần phải tỏ ra giận dữ, nhưng tiếc là giọng tôi hơi run.

“Violet Mận Hồng, thật là một cái tên kỳ dị, em không thấy vậy sao? Đã nghe qua bao giờ chưa?” Gideon lại đứng lên nhìn tôi. Không, thạch rong không phải là phép so sánh chuẩn cho đôi mắt của hắn. Giờ trông chúng lấp lánh sáng như màu xanh thuốc độc.

Tôi chậm rãi lắc đầu.

“Lạ thật,” Hắn nói. “Mà bà ấy lại còn là một ngưới bạn của gia đình em cơ đấy. Khi tôi tình cờ nhắc tới cái tên này với Charlotte, cô ấy bảo bà Mận Hồng tốt bụng thường hay đan khăn xơ cho các người.”

Ôi thôi. Con mụ Charlotte chết tiệt! Chị ta không thể ngậm miệng lại hay sao? “Không, không phải thế,” Tôi cáu bẳn nói. “Chỉ có chiếc của Charlotte là xơ thôi, còn của bọn tôi thì lúc nào cũng rất mịn.”

Gideon tựa vào sofa và khoanh tay lại trước ngực. Đèn pin chiếu lên trần nhà, nơi cái bóng đèn vẫn chập chờn lo lắng. “Tôi hỏi lại lần cuối cùng. Chìa khóa đâu, Gwendolyn?”

“Tôi thề với anh là ông George không hề đưa cho tôi bất cứ chiếc chìa khóa nào,” Tôi tuyệt vọng cố hạn chế thảm họa. “Ông ấy không liên quan gì tới chuyện này.”

“Không liên quan? Như đã nói, tôi thấy em không giỏi nói dối đâu.” Hắn chiếu đèn về phía chồng ghế. “Nếu là em thì tôi sẽ giấu chìa khóa ở đâu đó dưới nệm ghế.”

Ừ. Thế thì hắn cứ việc đi lục ghế. Ít ra thì hắn có việc để làm cho tới khi bọn tôi quay về hiện tại. Chắc cũng không còn lâu nữa.

“Mặt khác…” Gideon chĩa đèn pin chiếu thẳng vào mặt tôi. “Mặt khác thì đây chẳng khác nào dã tràng xe cát.”

Tôi bực mình bước sang một bên: “Anh thôi đi!”

“Và không phải lúc nào người ta cũng nên suy bụng ta ra bụng người,” Gideon nói tiếp. Trong ánh sáng chập chờn của bóng đèn, đôi mắt hắn càng lúc càng thẫm màu, tôi đột nhiên thấy sợ hắn. “Có thể em đang giấu chìa khóa trong túi quần cũng nên. Đưa nó đây cho tôi!” Hắn chìa tay ra.

“Tôi đã bảo là tôi không có chìa khóa nào!”

Gideon lừ lừ tiến tới chỗ tôi. “Nếu tôi là em thì tôi sẽ tự nguyện nộp nó ra. Nhưng như đã nói, không phải lúc nào người ta cũng nên suy bụng ta ra bụng người.”

Chính vào lúc này, cái bóng đèn trút hơi thở cuối cùng.

Gideon đứng ngay trước mặt tôi, chiếc đèn pin chiếu ngược vào tường. Trừ luồng sáng này ra thì trong phòng tối om. “Thế nào?”

“Đừng lại gần tôi.” Tôi lùi lại vài bước cho tới khi chạm lưng vào tường. Mới hôm kia, hắn gần thế vẫn còn chưa đủ. Nhưng giờ tôi cứ như đang ở cạnh một người lạ. Đột nhiên tôi cảm thấy vô cùng phẫn nộ. “Có chuyện gì với anh thế?” Tôi nổi cáu. “Tôi có làm gì anh đâu! Tôi không hiểu nổi sao anh hôm nay hôn tôi, ngày mai lại đã ghét tôi. Vì sao?” Nước mắt tôi trào ra nhanh tới nỗi tôi không kịp cản chúng lăn dài xuống trên má. May là không thể nhìn thấy gì trong bóng tối.

“Có lẽ vì tôi không thích bị người khác lừa.” Mặc kệ lời cảnh cáo của tôi, Gideon vẫn lừ lừ tiến tới và lần này tôi không còn chỗ để lùi. “Đặc biệt tôi không thích ăn quả lừa của những cô gái hôm trước còn ôm vai bá cổ, hôm sau đã để tôi ăn đòn.”

“Anh đang nói cái quái gì thế?”

“Tôi đã trông thấy em, Gwendolyn.”

“Cái gì? Anh trông thấy tôi ở đâu?”

“Trong lần vượt thời gian sáng hôm qua. Tôi có việc cần làm nhưng chỉ tiến được vài mét, vì đột nhiên em xuất hiện ngay giữa đường, giống như ảo ảnh trên sa mạc. Em nhìn tôi mỉm cười, như thể em rất vui khi gặp tôi. Nhưng rồi em quay gót và biến mất ở khúc rẽ.”

“Nhưng đó là lúc nào?” Tôi ngơ ngác đến nỗi ngừng khóc trong mấy giây.

Gideon tảng lờ câu hỏi của tôi. “Một giây sau, tôi rẽ vào đó thì bị giáng một cú vào đầu và không còn có thể nói năng gì với em.”

“Tôi đã… Vết thương kia là do tôi gây ra?” Những giọt nước mắt lại lăn tròn.

“Không,” Gideon bảo. “Tôi không nghĩ thế. Lúc tôi trông thấy em, em không cầm thứ gì trong tay. Hơn nữa, tôi không nghĩ em lại có thể nện mạnh như vậy. Không, em chỉ dụ tôi vào góc đường, bởi có ai đó đã đợi sẵn tôi ở đấy.”

Không thể nào. Chuyện này hoàn toàn không thể.

“Tôi sẽ không bao giờ làm thế,” Cuối cùng thì tôi cũng thốt lên khá rành mạch. “Không đời nào!”

“Tôi cũng hơi sốc,” Gideon tỉnh bơ. “Tôi cứ nghĩ, chúng ta là… bạn. Nhưng tối qua, lúc em trở về sau khi phân nhánh hồi khứ, người nồng nặc mùi thuốc lá thì tôi nghĩ tới khả năng lâu nay em đã nói dối tôi. Giờ thì đưa chìa khóa đây cho tôi!”

Tôi giơ tay gạt nước mắt trên má. Tiếc là những giọt mới lại lũ lượt nối tiếp không dứt. Cố gắng lắm tôi mới cản được những tiếng nức nở và vì thế tôi lại càng ghét mình hơn. “Nếu đúng là như thế, sao anh lại nói với mọi người là anh không trông thấy ai đã đánh anh?”

“Bổi vì đó là sự thật. Tôi không trông thấy người đó là ai.”

“Nhưng anh cũng không nói gì về tôi. Vì sao?”

“Bởi vì từ lâu tôi đã nghi ông George… Em đang khóc đấy à?” Chiếc đèn pin chiếu thẳng vào mặt buộc tôi phải nhắm mắt vì chói. Có lẽ trông tôi giống một con sóc vằn vện. Sao tôi lại đi chải lông mi làm gì?

“Gwendolyn…” Gideon tắt đèn đi.

Gì nữa đây? Lục soát người trong bóng tối?

“Anh cút đi,” Tôi nức nở. “Tôi không có chìa khóa nào trong người, tôi thề đấy. Không cần biết anh đã trông thấy ai, nhưng người đó không thể nào là tôi. Tôi sẽ không bao giờ, không bao giờ, cho phép người khác động chạm đến anh.”

Mặc dù không trông thấy gì nhưng tôi cảm nhận được Gideon đang đứng ngay trước mặt. Hơi ấm từ cơ thể hắn tựa như chiếc lò sưởi trong bóng tối. Khi tay hắn chạm má tôi, tôi giật bắn. Hắn rụt ngay tay lại.

“Tôi xin lỗi,” Tôi nghe hắn thì thầm. “Gwen, tôi…” Đột nhiên giọng hắn yếu đuối, nhưng tôi quá rối trí để có thể đắc ý về điều này.

Tôi không biết bao nhiêu thời gian trôi qua trong khi hai đứa đứng trơ ra đấy. Nước mắt tôi vẫn giàn giụa. Còn hắn đang làm gì, tôi không nhìn thấy.

Tới một lúc nào đó, hắn bật đèn pin, hắng giọng rồi soi lên chiếc đồng hồ đeo tay. “Còn ba phút nữa chúng ta sẽ quay trở lại,” Hắn nói với giọng vô cảm. “Em nên ra khỏi góc ấy, nếu không em sẽ hạ cánh xuống cái rương.” Hắn quay lại chỗ chiếc sofa, nhặt mấy cái gối hắn vứt xuống đất lúc nãy lên.

“Em biết không, trong số tất cả những người cận vệ thì anh cho rằng ông George có vẻ là người trung thành nhất. Một người có thể luôn luôn tin tưởng được.”

“Nhưng thực sự ông George không liên quan gì đến chuyện này,” Tôi lưỡng lự đi ra khỏi góc nhà. Tôi đưa tay lên lau khô nước mắt. Tốt hơn hết là tôi kể cho hắn nghe sự thật, ít ra thì hắn sẽ không còn nghi ngờ lòng trung thành của ông George tội nghiệp. “Lần đầu tiên khi phân nhánh hồi khứ tới đây, tôi tình cờ gặp ông ngoại.” Ừ thì có lẽ không hoàn toàn là sự thật. “Ông xuống tìm một chai rượu… giờ thì chuyện này cũng chả quan trọng. Đó là một cuộc hội ngộ kỳ dị, đặc biệt là khi người này biết được người kia là ai. Ông đã giấu sẵn chìa khóa và mật khẩu trong phòng để lần sau khi tôi tới, hai ông cháu còn có dịp gặp lại chuyện trò. Bởi vậy nên hôm qua, hoặc vào năm 1956 cũng vậy, tôi đóng vai Violet Mận Hồng tới đây. Để gặp ông ngoại! Ông đã mất cách đây vài năm và tôi rất nhớ ông. Nếu có thể, chẳng lẽ anh không làm điều tương tự? Được nói chuyện với ông một lần nữa…” Tôi lại im bặt.

Gideon im lặng. Tôi nhìn chằm chằm vào bóng hắn và chờ đợi.

“Thế còn ông George? Hồi đó ông ấy đã là trợ lý của ông ngoại em,” Cuối cùng hắn nói.

“Đúng là tôi có gặp ông ấy một thoáng. Ông ngoại kể với ông ấy rằng tôi là cô em họ Hazel. Chắc chắn ông ấy đã quên từ lâu, đối với ông ấy thì đó là một cuộc gặp gỡ không quan trọng, lại còn cách đây ròng rã năm mươi lăm năm nữa chứ.” Tôi đặt tay lên bụng. “Tôi nghĩ là…”

“Đúng,” Gideon nói. Hắn chìa tay ra, nhưng rõ ràng lại đổi ý. “Sắp bắt đầu đấy,” hắn chỉ nói cứng nhắc. “Em lại gần đây vài bước.”

Căn phòng bắt đầu xoay tròn, tôi loạng choạng nhìn ra ánh sáng và thầy Whitman bảo: “Hai đứa đây rồi.”

Gideon đặt đèn pin lên bàn và lén nhìn tôi. Cũng có thể chỉ là tưởng tượng của tôi, nhưng dường như có chút thương cảm trong ánh mắt hắn. Tôi lén lau mặt một lần nữa nhưng thầy Whitman vẫn nhận thấy tôi đã khóc. Ngoài thầy ra, không còn ai trong phòng. Xemerius chắc đã bỏ đi vì chán ngấy.

“Có chuyện gì thế, Gwendolyn?” Thầy Whitman hỏi giọng giáo viên mẫn cảm. “Có chuyện gì xảy ra à?” Nếu không qưen thầy, chắc là tôi đã òa khóc nức nở (“Cái gã Gideon ngu… u… ngốc… kia chọc… ọc ghẹo em!”). Nhưng tôi lại quá biết thầy. Mới tuần trước, thầy cũng dùng chính cái giọng này khi hỏi bọn tôi ai đã vẽ biếm họa cô Counter lên bảng. “Thầy thấy nghệ sĩ vẽ bức này thực sự có tài,” Thầy nói và mỉm cười thích thú. Cynthia (chứ còn ai!) nhanh nhảu khai ra Peggy. Ngay lập tức, thầy Whitman ngừng cười, ghi tên Peggy vào sổ theo dõi lớp. “Tôi không nói dối về tài năng của em. Em thực có tài tự đẩy mình vào rắc rối, quả thực rất đáng ngưỡng mộ,” thầy còn bảo thế.

“Thế nào?” Thầy mỉm cười tin cậy và thương cảm. Nhưng đừng hòng tôi mắc lừa.

“Chuột ạ,” Tôi lẩm bẩm. “Thầy bảo là ở đó không có… Rồi sau đó cái bóng đèn lại còn bị cháy, mà thầy có đưa cho em cái đèn pin nào để cầm theo đâu. Em chỉ có một mình trong bóng tối với con chuột kinh tởm.” Suýt nữa tôi còn bồi thêm “Em sẽ mách mẹ,” nhưng may còn kịp phanh lại.

Trông thầy Whitman hơi bối rối. “Thầy xin lỗi,” Thầy nói. “Lần sau chúng ta sẽ nhớ chuyện này.” Rồi thầy lại chuyển sang giọng giáo huấn. “Bây giờ người ta sẽ đưa em về nhà. Tôi khuyên em nên đi ngủ sớm, ngày mai sẽ là một ngày vất vả.”

“Để em đưa cô ấy ra xe,” Gideon cầm lấy chiếc khăn đen người ta thường dùng để bịt mắt tôi. “Ông George đâu?”

“Ông ấy đang bận họp,” Thầy Whitman nhíu mày đáp. “Gideon, tôi thấy cậu nên xem lại giọng điệu của mình đi. Sở dĩ chúng tôi bỏ qua nhiều chuyện bởi vì chúng tôi biết hiện tại cậu khá vất vả, nhưng cậu cũng nên tỏ ra kính trọng những thành viên trong Bộ Nội vụ hơn nữa.”

Gideon không thay đổi sắc mặt. Nhưng hắn lễ phép đáp: “Thầy nói đúng, thầy Whitman. Em xin lỗi.” Hắn chìa tay ra cho tôi. “Đi chứ?”

Thiếu chút nữa thì tôi nắm lấy tay hắn theo phản xạ thuần tuý. Nhưng tôi không muốn để mất mặt hoàn toàn nên không thể làm thế. Chính điều đó khiến tim tôi đau nhói. Tôi lại suýt trào nước mắt.

“Chào thầy,” Tôi nói với thầy Whitman và cố nhìn xuống nền nhà.

Gideon mở cửa.

“Hẹn mai gặp lại,” Thầy Whitman bảo. “Và hai em đừng quên: ngủ tròn giấc là sự chuẩn bị tốt nhất.”

Cánh cửa sập lại sau lưng.

“Ra là thế, vậy là chỉ có một mình em với con chuột kinh tởm trong hầm tối,” Gideon mỉm cười nhìn tôi.

Tôi không tài nào hiểu nổi. Hai ngày nay hắn nhìn tôi với ánh mắt lạnh như băng. Trong mấy tiếng đồng hồ vừa qua, ánh mắt hắn thậm chí còn có thể khiến cả tôi lẫn mấy con vật tội nghiệp trong mùa đông hậu chiến tranh đóng băng cứng ngắc. Còn bây giờ? Chỉ cần một cầu nói đùa, và tất cả lại như cũ? Lẽ nào hắn là tên bạo hành bệnh hoạn, chỉ có thể mỉm cười khi đã hành hạ tôi đến nơi đến chốn?

“Anh không định bịt mắt tôi à?” Tôi vẫn chưa có tâm trạng nào để nghe những câu đùa vô duyên của hắn, hắn nên thấy rõ điều này.

Gideon nhún vai. “Tôi nghĩ là em đã thuộc đường. Thế nên chúng ta có thể bỏ qua khâu bịt mắt. Đi thôi.” Lại một nụ cười thân ái.

Lần đầu tiên tôi trông thấy những lối đi dưới hầm ở thời hiện tại. Tường trát vữa phẳng phiu, đèn điện chìm trong hốc. Một số đèn cài cảm ứng chuyển động, chiếu sáng hoàn hảo toàn bộ lối đi.

“Không mấy ấn tượng, đúng không?” Gideon bảo. “Tất cả lối đi dẫn ra phía ngoài đều được lắp cửa và đèn báo động đặc biệt. Giờ ở trong này chẳng khác gì ở trong két sắt của nhà băng. Nhưng tất cả những thứ này chỉ mới có từ những năm bảy mươi, trước đó người ta có thể từ đây đi dạo dưới lòng đất tới nửa London.”

“Tôi không quan tâm,” Tôi cấm cảu.

“Thế em muốn nói về chuyện gì?”

“Chẳng về chuyện gì cả.” Làm sao hắn có thể làm như không hề có chuyện gì xảy ra? Nụ cười ngu ngốc và giọng xã giao của hắn khiến tôi lộn ruột. Tôi cố đi thật nhanh. Nhưng ngay cả khi đã mím môi thật chặt, tôi cũng không cản được những lời bật ra từ trong lòng. “Tôi không thể nào làm nổi, Gideon! Tôi không thể hiểu nổi sao anh lại có thể lúc thì hôn tôi lúc lại đối xử với tôi cứ như anh căm ghét tôi đến cùng tận.”

Gideon im lặng hồi lâu. “Thực ra suốt buổi tôi muốn hôn em hơn là ghét em,” Rồi hắn bảo. “Nhưng mà em cũng làm khó cho người ta lắm.”

“Tôi chẳng làm gì anh cả,” Tôi nói.

Hắn dừng chân lại. “Thôi đi, Gwendolyn! Em không nghĩ là tôi tin câu chuyện của em về ông ngoại đấy chứ? Cứ như thể ông em tình cờ xuất hiện trong căn phòng mà em phân nhánh thời gian! Cũng tình cờ hệt như khi Paul và Lucy xuất hiện chỗ quý bà Tilney. Hoặc toán người trong Hyde Park.”

“Ừ, chính xác, tôi đã đích thân gọi họ tới vì tôi luôn muốn được dịp cầm kiếm xiên thủng bụng người khác. Chưa nói đến chuyện tôi còn khăng khăng đòi nhìn thấy người đàn ông mất nửa khuôn mặt!” Tôi cãi.

“Trong tương lai em sẽ làm gì và vì sao…”

“Anh câm mồm đi!” Tôi lộn tiết gào lên. “Tôi ngán lắm rồi! Từ thứ Hai đến giờ tôi cứ như đang trong cơn ác mộng không bao giờ dứt. Cứ ngỡ đã tỉnh giấc, tôi lại nhận ra mình còn mơ. Trong đầu tôi có tới hàng triệu câu hỏi mà không ai chịu trả lời. Ai cũng đòi tôi cố gắng hết sức để thực hiện những mục đích mà tôi không hiểu!” Tôi lại phăm phăm đi như chạy, nhưng Gideon dễ dàng theo kịp. Bên chân cầu thang không có ai đứng đợi để hỏi mật khẩu. Mà hỏi để làm gì, khi mọi lối đi đều được canh giữ như trong Fort Knox[4]. Tôi bước hai bậc một. “Không ai hỏi xem tôi có thích chuyện này hay không. Tôi phải chịu đựng lão thầy dạy nhảy điên rồ, miệng không ngừng chửi rủa tôi. Còn cô chị họ yêu quý thì được phép thể hiện cho tôi thấy tất cả những gì chị ta thành thạo còn tôi thì không bao giờ học được, còn anh… anh…”

Gideon lắc đầu. “Này, em có thể đặt mình vào hoàn cảnh của tôi một lần không?” Giờ hắn cũng hết bình tĩnh. “Đối với tôi cũng thế thôi! Hay em định xử trí ra sao, nếu giả sử em biết chắc rằng sớm muộn gì tôi cũng bố trí ai đó nện một chùy lên đầu em? Tôi không nghĩ là trong hoàn cảnh ấy, em lại vẫn có thể coi tôi là một người dễ mến và vô tội, phải không?”

“Đằng nào tôi cũng không làm thế!” Tôi nói gay gắt. “Anh biết không? Giờ thì thậm chí tôi còn có thể hình dung sẽ đích thân táng cho anh một chùy vào đầu.”

“Đấy, thấy chưa,” Gideon lại mỉm cười.

Tôi chỉ hứ một tiếng tức giận. Chúng tôi đi ngang phòng Madame Rossini. Dưới khe cửa, ánh sáng vẫn hắt ra hành lang. Có lẽ bà đang bận may trang phục cho bọn tôi.

Gideon hắng giọng. “Như đã nói, tôi xin lỗi. Chúng ta giờ có thể nói chuyện bình thường được chưa?”

Bình thường! Khôi hài thật.

“Thế… tối nay em còn định làm gì?” Hắn hỏi bằng giọng tán gẫu thân mật hay ho nhất của mình.

“Tất nhiên là tôi sẽ còn chăm chỉ luyện nhảy Menuett. Và trước khi đi ngủ, tôi còn cố đặt câu không có những từ như máy hút bụi, máy đo huyết áp, thể dục thể hình và phẫu thuật ghép tim,” Tôi chua ngoa đáp. “Còn anh?”

Gideon nhìn đồng hồ. “Tôi sẽ đi gặp Charlotte và thằng em trai rồi… để xem thế nào. Hôm nay cũng là tối thứ Bảy mà.”

Ừ, tất nhiên. Họ cứ tha hồ xem với xét, tôi thì xin đủ.

“Cảm ơn anh đã đưa tôi lên,” Tôi lạnh nhạt hết cỡ. “Từ đây tôi có thể tự ra xe.”

“Tôi cũng tiện đường mà,” Gideon bảo. “Em có thể ngừng chạy được rồi. Tôi cũng không nền vận động quá sức. Chỉ thị của bác sĩ White.”

Mặc dù còn tức tràn hông, tôi vẫn thấy thoáng chút cắn rứt lương tâm. Tôi liếc xéo hắn. “Nhưng nếu ở góc phố sắp tới có bị ai đó nện vào đầu, thì anh cũng đừng có bảo tôi dụ anh ra đấy.”

Gideon mỉm cười. “Chắc em còn chưa làm vậy.”

Không bao giờ tôi làm vậy cả, ý nghĩ ấy chợt thoáng qua đầu. Bất kể hắn đối xử với tôi tệ hại đến mức nào. Tôi sẽ không bao giờ cho phép ai động chạm đến hắn. Không cần biết người hắn nhìn thấy là ai, dù thế nào thì đó cũng không thể là tôi.

Cổng vòm trước mặt bọn tôi lóe sáng bởi ánh đèn chớp của máy ảnh. Mặc dù đã tối, nhiều du khách vẫn còn lai vãng ở Temple. Phía cuối quảng trường hội chợ, chiếc Limousine đen quen thuộc đã đậu sẵn. Khi thấy bọn tôi tới gần, người lái xe bước ra mở cửa cho tôi. Gideon đợi cho tới khi tôi vào xe, rồi hắn cúi xuống. “Gwendolyn?”

“Gì?” Trời quá tối, tôi không nhìn rõ mặt hắn.

“Ước gì em tin tôi hơn.” Nghe rất nghiêm túc và chân thật, khiến tôi đứng hình mất mấy giây.

Rồi tôi đáp: “Ước gì tôi có thể làm thế.” Mãi đến khi Gideon đóng cửa lại và xe chuyển bánh, tôi mới nghĩ ra điều lẽ ra tôi nên nói: “Tôi cũng ước gì được anh tin hơn.”

Mắt Madame Rossini sáng rực vì phấn khích. Bà nắm tay tôi dẫn ra trước tấm gương lớn trên tường để tôi chiêm ngưỡng thành quả lao động của mình. Thoạt nhìn tôi còn suýt không nhận ra chính mình. Trước hết là bởi mái tóc vốn thẳng giờ được uốn thành vô số lọn nhỏ và búi lên thành một núi khổng lồ. Trông giống kiểu đầu của chị họ Janet hôm đám cưới. Vài lọn buông lơi như dây lò xo trên đôi vai trần. Tông váy đỏ thẫm khiến nước da tôi vốn nhợt nhạt nay càng trắng hơn, nhưng không có vẻ ốm yếu mà tươi tắn rạng rỡ. Bởi Madame Rossini đã khéo léo phủ phấn lên mũi, trán và đánh chút má hồng cho tôi. Mặc dù hôm qua thức khuya, nhưng nhờ tài trang điểm của bà, những quầng thâm dưới mắt tôi đã biến mất.

“Y hệt Bạch Tuyết,” Madame Rossini xúc động cầm mẩu vải chấm đôi mắt ướt. “Đỏ như máu, trắng như tuyết, đen như gỗ mun. Có lẽ họ sẽ trách ta vì làm cháu nổi bật như con công xòe đuôi múa. Đưa móng tay ra ta xem, ừ, tres bien[5], rất sạch sẽ và gọn gàng. Giờ lắc đầu xem nào. Không, cháu cứ lắc mạnh vào, cháu phải giữ được kiểu tóc này suốt buổi tối.”

“Cứ như cháu đang đội mũ trên đầu,” Tôi nói.

“Rồi cháu sẽ quen thôi,” Madame Rossini vừa đáp vừa xịt keo giữ tóc. Trên đầu tôi, ngoài cả trăm cái cặp tăm đang ghim chặt núi tóc còn có mấy chiếc cặp tăm trang trí gắn những đóa hồng nhỏ giống hệt những bông viền cổ áo. Tuyệt đẹp! “Xong rồi, thiên nga cao cổ. Có cần ta chụp ảnh lần nữa không?”

“Ô, có chứ ạ!” Tôi lục lọi trong cặp. “Leslie sẽ giết cháu mất nếu cháu không lưu lại khoảnh khắc này.”

“Ta muốn chụp vài tấm có cả hai đứa,” Madame Rossini nói, sau khi đã chụp tôi cả chục lần từ mọi phía. “Cháu và cả thằng nhóc khó dạy kia. Để người ta thấy các bộ trang phục được phối với nhau hoàn hảo nhưng lại tế nhị tới mức nào. Nhưng Gideon giờ do Giordano phụ trách. Ta không muốn lại phải tranh cãi về sự cần thiết của những đôi tất hoa văn. Cái gì cũng có giới hạn của nó.”

“Những đôi tất này không tệ chút nào,” Tôi nói.

“Đó là vì mặc dù trông như những đôi tất thời đó, nhưng chúng dễ chịu hơn nhiều nhờ chất liệu elasthan,” Madame Rossini bảo. “Hồi xưa, tất thắt thế này thì có mà cứa đứt nửa đùi người ta. Tất của cháu thì chỉ để trang trí. Dĩ nhiên ta không hy vọng sẽ có ai nhòm được xuống dưới váy cháu, nhưng nếu có thì cũng không ai phàn nàn gì được, n’est-ce pas?” Bà vỗ tay. “Bien, giờ ta sẽ gọi điện lên trên, thông báo cháu đã sẵn sàng.”

Trong lúc bà gọi điện, tôi lại ra trước gương. Tôi rất hồi hộp. Từ sáng tôi đã cố tống Gideon ra khỏi ý nghĩ. Tôi làm được, nhưng cái giá phải trả là tôi thường xuyên nghĩ tới bá tước Saint Germain. Tôi sợ gặp lại bá tước. Đồng thời tôi lại thấy vui khó tả về buổi dạ tiệc vẫn khiến tôi thấy hơi chờn chợn.

Tối qua, mẹ tôi cho phép Leslie ngủ lại, vì thế buổi tối thành ra dễ chịu. Phân tích kỹ lại những sự kiện diễn ra trong ngày cùng Leslie và Xemerius, tôi thấy nhẹ người hơn. Có thể hai đứa chỉ muốn động viên, nhưng cả Leslie lẫn Xemerius đều cho rằng tôi vẫn chưa có lý do để nhảy cầu tự tử vì thất tình. Cả hai đều nghĩ, trong tình huống này thì Gideon cư xử như thế cũng có lý do chính đáng, và quan điểm của Leslie là vì sự bình đẳng giới mà đôi khi nam giới cũng có quyền mang tâm trạng phiền não, và linh cảm chắc chắn của nó cho thấy trong sâu thẳm tâm hồn, hắn vẫn là một chàng trai đáng yêu.

“Cậu đâu có biết hắn!” Tôi lắc đầu. “Cậu chỉ nói vậy vì cậu biết đó là điều tớ muốn nghe.”

“Ừ, và vì tớ cũng muốn đó là sự thật,” Leslie đáp. “Còn nếu cuối cùng hắn vẫn là thằng khốn, đích thân tớ sẽ tới tìm và nện cho hắn một trận! Tớ hứa.”

Mãi tối muộn Xemerius mới về tới nhà. Trước đó tôi đã nhờ nó đi theo dõi Charlotte, Raphael và Gideon.

Ngược với nó, cả tôi và Leslie đều muốn nghe về Raphael không biết chán.

“Nếu các nàng hỏi tớ: thằng nhóc đó hình như hơi quá bảnh,” Xemerius khích bác. “Và hắn cũng biết rõ điều này.”

“Nếu vậy thì Charlotte là địa chỉ thích hợp,” Leslie hài lòng. “Công chúa tuyết của chúng ta xưa nay vẫn quen triệt hạ niềm vui sống của bất kỳ ai.”

Bọn tôi kéo nhau lên ngồi trên bậu cửa sổ rộng rãi. Xemerius ngự trên bàn, đuôi khép gọn gàng quanh người và bắt đầu tường thuật.

Thoạt tiên Charlotte và Raphael đi ăn kem, sau đó đến rạp chiếu bóng rồi đi gặp Gideon ở quán Ý. Leslie và tôi muốn biết tỉ mỉ từng chi tiết, từ tên phim đến lớp phủ pizza, thậm chí cả từng câu nói. Theo Xemerius, Charlotte và Raphael kiên cường trò chuyện kiểu ông nói gà bà nói vịt. Trong khi Raphael thích bàn luận về điểm khác biệt giữa các cô gái Anh và Pháp cũng như khía cạnh sinh lý thì Charlotte lại lảm nhảm mãi về mấy người nhận giải Nobel Văn học mười năm gần đây, khiến Raphael càng lúc càng chán, thậm chí người ta còn thấy hắn bắt đầu nghiêng ngó các cô gái khác không cần giấu giếm. Trong rạp chiếu bóng, Raphael không mảy may sàm sỡ Charlotte (khiến Xemerius vô cùng kinh ngạc), rồi sau khoảng mười phút hắn thiếp đi ngon lành. Leslie bảo lâu rồi nó mới được nghe chuyện đáng yêu đến thế và tôi cũng đồng tình. Và đương nhiên bọn tôi muốn biết Gideon, Charlotte và Raphael có nói về tôi ở quán Ý. Xemerius (hơi miễn cưỡng) thuật lại cuộc đối thoại đáng ghét sau đây (đúng hơn là tôi dịch trực tiếp cho Leslie nghe):

Charlotte: Giordano e là ngày mai Gwendolyn sẽ đụng đâu hỏng đấy.

Gideon: Em làm ơn đưa lọ dầu Oliu cho tôi được không?

Charlotte: Đơn giản là đối với Gwendolyn, chính trị và lịch sử là những bí mật sau bảy tầng khóa, và tên tuổi thì không bao giờ nhớ được, vào tai này thì ra tai kia. Đây không phải lỗi của em ấy. Chỉ đơn giản là não em ấy không đủ dung lượng lưu trữ. Trong đó đã chật ních tên ca sĩ các ban nhạc nam và danh sách dài lê thê những bộ phim tình cảm sến súa.

Raphael: Gwendolyn là cô em họ biết vượt thời gian của cậu phải không? Hôm qua tớ có gặp ở trường. Tóc đen mắt xanh, đúng không?

Charlotte: Ừ, và vết bà mụ đánh dấu như quả chuối bên thái dương.

Gideon: Như nửa vầng trăng nhỏ.

Raphael: Còn bạn gái cô ấy tên gì nhỉ? Cô bé tóc vàng đầy tàn nhang? Lilly?

Charlotte: Leslie Hay. Não to hơn Gwendolyn một tẹo, bù lại thì là ví dụ điển hình về chó nào chủ nấy. Cô nàng có một con chó lai Golden Retriever tên là Bertie.

Raphael: Yêu thế!

Charlotte: Cậu thích chó?

Raphael: Đặc biệt là giống Golden Retriever có tàn nhang.

Charlotte: Hiểu rồi! Vậy thì cậu cứ thử vận may của mình xem sao. Chẳng khó khăn lắm đâu. Leslie còn tốn giai hơn cả Gwendolyn.

Gideon: Thật à? Gwendolyn đã có bao nhiêu… à, ờ… bạn trai?

Charlotte: Ôi trời. Chà chà, nói ra thì ngượng chết. Em không muốn nói xấu nó, chỉ có điều nó ít kén cá chọn canh, đặc biệt là khi đã nhậu vào. Trong lớp em có lẽ nó đã điểm xơi tất, còn đám con trai lớp trên… Chà, đến lúc nào đó em đã ngừng đếm. Bọn họ dặt cho nó cái biệt danh mà có lẽ em không nên nêu ra ở đây.

Raphael: Giường bệnh xá?

Gideon: Em làm ơn đưa cho tôi lọ muối được không?

Khi Xemerius kể tới đây, tôi lập tức nhảy dựng dậy định chạy xuống bóp cổ Charlotte. Nhưng Leslie giữ chặt tôi và bảo, quân tử trả thù mười năm chưa muộn. Nó không chấp nhận lập luận của tôi là chỉ muốn giết người chứ không có ý định trả thù. Ngoài ra nó còn bảo, chỉ cần Gideon và Raphael thông minh bằng một phần tư vẻ đẹp trai của họ thì sẽ chẳng tin Charlotte lấy nửa lời.

“Tớ thấy Leslie hơi giống một con Golden Retriever thật,” Xemerius bảo rồi vội vàng chống chế trước ánh mắt trách móc của tôi: “Cậu biết là tớ thích chó mà! Chúng là động vật tinh khôn.”

Ừ, đúng là Leslie khôn thật. Nó đã lần ra được bí mật giấu trong cuốn Kỵ sĩ xanh. Tuy nhiên, tốn công tính đếm nhưng kết quả lại hơi thất vọng. Bởi đó lại là một dãy mật mã khác gồm hai chữ cái và các ký tự kỳ cục.

Năm một không ba không bốn một chấm bảy tám n phẩy không không không tám bốn chín chấm chín một w.

Lúc bọn tôi lần mò vào thư viện thì đã nửa đêm. Thực ra chỉ có Leslie và tôi lẻn vào, Xemerius đã bay trước.

Tại đó bọn tôi tìm thêm gợi ý trên khắp các giá sách, đến cả tiếng đồng hồ. Cuốn sách thứ năm mươi mốt ở hàng thứ ba, trang thứ tư, dòng thứ bảy, từ thứ tám… nhưng dù bọn tôi có tính từ góc nào - tất cả những gì tìm được đều chẳng có nghĩa gì. Cuối cùng bọn tôi vớ đại mấy cuốn sách ra giũ, hy vọng có thể tìm được một mảnh giấy khác. Vô ích. Mặc dù vậy, Leslie vẫn rất tự tin. Nó liên tục lôi mẩu giấy ghi dòng mật mã trong túi quần ra soi. “Chắc chắn nó phải có nghĩa gì đó,” Nó lẩm bẩm một mình không ngừng. “Nhất định tớ sẽ tìm ra bằng được.”

Rồi bọn tôi cũng lên giường đi ngủ. Sáng sớm, chiếc đồng hồ báo thức phũ phàng lôi tôi ra khỏi giấc ngủ không mộng mị, và kể từ lúc đó tôi chỉ còn nghĩ tới buổi dạ tiệc.

“Ông George sẽ đến đón cháu,” Madame Rossini kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ. Bà đưa cho tôi một cái túi nhỏ, Réticule của tôi. Trong giây phút cuối, tôi còn cân nhắc xem có nên giấu con dao thái rau của Nhật vào đó không. Trái với những lời dặn dò của Leslie, tôi quyết định không dùng băng dính gắn nó lên đùi. Hậu đậu như tôi chắc chắn sẽ tự gây thương tích. Còn nếu thực sự xảy ra chuyện gì thì tôi chưa hình dung ra cách gỡ được nó ra khỏi đùi dưới váy. Lúc ông George bước vào, Madame Rossini phủ lên vai tôi chiếc khăn rộng được thêu thùa tỉ mỉ. Bà hôn tôi lên cả hai má. “Chúc cháu gặp nhiều may mắn, thiên nga cao cổ,” Bà bảo. “Ông nhớ trả con bé lành lặn về cho tôi nhé, ông George.”

Ông George mỉm cười đượm chút đau khổ. Dường như ông không còn tròn trịa và ấm áp như mọi khi. “Tiếc là điều đó không nằm trong tay tôi, Madame. Đi thôi, cháu gái của ta, có vài người muốn làm quen với cháu.”

Khi chúng tôi lên tới Long điện thì đã là đầu giờ chiều. Mặc đồ và làm đầu ngốn mất hơn hai tiếng đồng hồ. Ông George kiệm lời một cách bất thường, còn tôi mải tập trung để không giẫm lên gấu váy khi lên cầu thang. Tôi buộc phải nhớ đến lần cuối cùng bọn tôi tới thế kỷ 18, nghĩ đến việc làm thế nào thoát được toán người nọ trong bộ trang phục cồng kềnh này.

“Ông George, ông có thể giải thích cho cháu nghe về Liên minh Firenze được không?” Tôi hỏi như vô tình nghĩ đến.

Ông George dừng lại. “Liên minh Firenze? Ai đã kể cho cháu nghe chuyện này?”

“Thực ra thì chẳng ai cả,” Tôi thở dài nói. “Nhưng thỉnh thoảng cháu cũng nghe được vài chuyện. Cháu hỏi cũng chỉ vì cháu… sợ. Toán người tấn công bọn cháu trong công viên thuộc liên minh ấy phải không?”

Ông George nghiêm nghị nhìn tôi. “Hình như vậy. Khá chắc chắn là đằng khác. Nhưng cháu đừng sợ. Ta nghĩ hôm nay hai đứa sẽ không phải đề phòng cuộc tấn công nào. Chúng ta cùng bá tước và Rakoczy đã chuẩn bị tất cả các cách thức phòng bị an ninh khả thi.”

Tôi định mở miệng, nhưng ông George ngắt lời: “Thôi được, kẻo cháu sẽ chẳng chịu yên: Đúng là chúng ta phải tính tới chuyện có kẻ phản bội trong hàng ngũ Đội Cận vệ vào năm 1782. Có thể hắn cũng chính là người đã tiết lộ thông tin dẫn tới các vụ tấn công bá tước Saint Germain nhiều năm trước ở Paris, Dover, Amsterdam và Đức.” Ông day trán. “Trong các biên niên sử không ghi rõ tên tuổi hắn. Mặc dù bá tước đã triệt hạ được Liên minh Firenze, nhưng kẻ phản bội trong hàng ngũ Đội Cận vệ chưa bao giờ bị lật mặt nạ. Nhưng lần trở về năm 1782 của các cháu là để thay đổi điều đó.”

“Gideon cho rằng Lucy và Paul có liên quan tới vụ này.”

“Đúng là có một số yếu tố dẫn tới phỏng đoán đó.” Ông George chỉ lên cửa Long điện. “Nhưng giờ chúng ta không có thời gian để nói chi tiết. Bất cứ chuyện gì xảy ra: Cháu hãy luôn bám lấy Gideon. Nếu hai đứa bị chia tách, cháu hãy trốn vào một chỗ an toàn đợi lúc quay về.”

Tôi gật đầu. Không biết vì lý do gì, miệng tôi đột nhiên khô khốc.

Ông George mở cửa nhường tôi vào trước. Trong bộ váy phồng này thì tôi chỉ vừa vặn len được qua ông. Căn phòng chật kín người, ai nấy đổ dồn mắt nhìn tôi. Ngay lập tức mặt tôi nóng bừng vì ngượng. Ngoài bác sĩ White, ông Falk de Villiers, thầy Whitman, anh chàng Marley, Gideon và lão Giordano ngu si đần độn, còn có năm người đàn ông mặc complet tối màu, nghiêm mặt đứng dưới con rồng khổng lồ. Tôi ước gì Xemerius có mặt ở đây để nhắc tôi biết ai trong số họ là bộ trưởng Bộ Nội vụ, ai nhận giải thưởng Nobel. Nhưng Xemerius đang phải thi hành một nhiệm vụ khác (Được Leslie giao phó, không phải tôi. Vụ này kể sau.)

“Thưa quý vị, cho phép tôi giới thiệu Gwendolyn Shepherd,” Ông Falk de Villiers trang trọng. Đây hẳn là câu tu từ.

“Chính là viên Hồng ngọc của chúng ta. Người vượt thời gian cuối cùng của Hội Thập Nhị và tối nay sẽ lên đường với tư cách là Penelope Gray, được tử tước Batten Đệ tứ đỡ đầu,” Ông George bổ sung.

Giordano thì lẩm bẩm: “Người có lẽ sẽ đi vào lịch sử với biệt danh Tiểu thư không quạt từ tối hôm nay.”

Tôi liếc nhanh sang phía Gideon. Chiếc áo đuôi tôm màu vang chát thêu hoa của hắn đúng là rất hợp với bộ váy tôi đang mặc. Tôi nhẹ cả người vì hắn không đội tóc giả, nếu không có lẽ tôi đã phì cười như phát rồ vì căng thẳng. Trông hắn không có vẻ gì đáng buồn cười. Trông hắn rất hoàn hảo. Mái tóc nâu bưộc túm sau gáy, một lọn tóc như vô tình buông hờ hững, khéo léo che đi vết thương trên trán. Như thường lệ, tôi không tài nào hiểu được nét mặt hắn.

Tôi phải lần lượt đi bắt tay từng người đàn ông lạ. Ai nấy đều xưng danh (vào tai này ra tai kia luôn, Charlotte nói không sai về khả năng tiếp thu của tôi). Lần nào tôi cũng lại lẩm bẩm “rất hân hạnh” hoặc “xin chào ngài”. Nói tóm lại đó toàn là những nhân vật đương thời rất trang trọng. Chỉ duy nhất một người mỉm cười, số còn lại trông y như sắp lên bàn mổ. Người mỉm cười hẳn là ông bộ trưởng Bộ Nội vụ. Chính trị gia thường hào phóng hơn khi ban phát nụ cười, bệnh nghề nghiệp mà.

Giordano quan sát tôi từ đầu tới chân. Tôi đợi lời bình phẩm, nhưng lão chỉ thở dài não nuột. Ông Falk de Villiers cũng không cười, nhưng ít ra ông còn nói: “Bộ váy này rất hợp với cháu, Gwendolyn. Penelope Gray thật có lẽ mừng lắm, nếu được xinh đẹp như cháu. Madame Rossini quả thực đã làm việc rất tốt.”

“Đúng vậy! Tôi từng trông thấy chân dung thực của Penelope Gray. Chẳng có gì phải ngạc nhiên, khi đến cuối đời cô ấy vẫn sống độc thân trong ngóc ngách khu Derbyshire,” Marley buột miệng. Ngay lập tức, anh ta đỏ bừng mặt rồi ngượng ngùng cắm mắt xuống sàn nhà.

Thầy Whitman trích dẫn Shakespeare, tôi đoán đó phải là Shakespeare vì thầy Whitman cực kỳ tôn thờ Shakespeare. “Ô này, có gì kỳ ảo trong nét hấp dẫn khả dĩ biến thiên đường của ta thành địa ngục? Em không cần phải đỏ mặt đâu, Gwendolyn.”

Tôi bực bội nhìn thầy. Con sóc vô duyên! Nếu có thì tôi đã đỏ mặt từ trước và chắc chắn không phải vì thầy. Ngoài ra tôi cũng đâu hiểu trích dẫn này, nó có thể là một lời khen, hoặc lăng mạ.

Tôi bất ngờ nhận được hỗ trợ từ Gideon. “Kẻ cao ngạo thường tự đánh giá mình quá cao so với giá trị thật”, hắn vui vẻ nói với thầy Whitman. “Aristotle.”

Nụ cười của thầy Whitman mang vẻ dằn dỗi.

“Thầy Whitman chỉ muốn nói trông em tuyệt thế nào,” Gideon bảo tôi, ngay lập tức má tôi lại nóng bừng.

Gideon làm như hắn không nhận thấy điều đó. Nhưng vài giây sau, khi tôi lại liếc nhìn hắn, hắn mỉm cười hài lòng. Ngược lại, có vẻ thầy Whitman phải cố gắng lắm mới nhịn được một trích dẫn khác của Shakespeare.

Robert nấp sau chân bố tròn mắt nhìn tôi. Bác sĩ White nhìn đồng hồ. “Chúng ta sửa soạn đi là vừa. Linh mục còn một lễ rửa tội lúc mười sáu giờ.”

Linh mục?

“Hôm nay các cháu sẽ không về quá khứ trong căn hầm này mà từ một nhà thờ ở đường North Audley,” Ông George giải thích. “Như thế các cháu sẽ không mất nhiều thời gian để tới nhà huân tước Brompton.”

“Và bằng cách này, chúng ta có thể giảm thiểu tối đa khả năng bị tấn công trên đường đi về,” Một người lạ mặt nói và lĩnh ngay ánh mắt bực bội của ông Falk de Villiers.

“Máy đồng hồ đã sẵn sàng,” Ông chỉ vào cái rương nhỏ quai bạc trên bàn. “Hai chiếc Limousine đang đợi sẵn ở ngoài. Mời các ngài… “

“Chúc thành công,” Người tôi cho là bộ trưởng Bộ Nội vụ nói. Lão Giordano lại thở dài não nuột.

Bác sĩ White một tay cầm hộp y tế (để làm gì?), một tay mở cửa. Marley và thầy Whitman, mỗi người xách một bên chiếc rương trang trọng tiến ra ngoài, như thể đó là Hòm Giao ước của Đức Jehovah.

Chỉ vài bước là Gideon đã tới bên tôi, hắn chìa tay ra. “Nào, tiểu thư Penelope, giờ chúng ta sẽ để em ra mắt giới tinh hoa của London,” Hắn nói. “Em sẵn sàng chưa?”

Chưa. Tôi chưa sẵn sàng tí nào. Penelope đúng là một cái tên kinh khủng. Nhưng tôi đâu có lựa chọn nào khác. Tôi cố nhìn Gideon thật bình thản. “Sẵn sàng, nếu anh cũng vậy.”

❀ ❀ ❀

[1] “One chance in a lifetime” (tiếng Anh): Cả đời chỉ có một cơ hội thôi!

[2] Ca khúc của ban nhạc ABBA, 1975.

[3] Có lẽ đều là ca khúc của ban nhạc ABBA.

[4] Một căn cứ quân sự của Mỹ ở Kentucky, phía Nam Louisville và Bắc Elizabethtown.

[5] Tres bien (tiếng Pháp): rất tốt.

inh nữ hôm qua lên bàn. “Tôi nghĩ là em rất muốn lấy lại bộ sưu tầm giấy tờ… cực kỳ thú vị này,” Thầy mỉa mai. “Vâng, cảm ơn thầy,” Leslie hơi đỏ mặt. Bộ sưu tầm giấy tờ chính là tập tài liệu nghiên cứu hiện tượng vượt thời gian. Trong đó c
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.