Lam Ngọc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1

❊ ❊ ❊

“Này các vị, đây là nhà thờ! Không phải chỗ để hôn nhau!”

Tôi kinh hãi mở choàng mắt, hấp tấp lùi lại. Cứ ngỡ sẽ phải đối diện với một vị linh mục cổ hủ mặt mày giận dữ tiến đến trong bộ áo lễ lướt thướt, tôi chuẩn bị tư thế sẵn sàng đón bài giáo huấn nghiêm khắc như sấm sét giáng xuống đầu. Nhưng người phá đám nụ hôn của chúng tôi không phải linh mục. Cũng chẳng phải là người. Nó là một con quỷ đá nho nhỏ chễm chệ trên băng ghế nhà thờ ngay cạnh buồng xưng tội. Nó kinh ngạc nhìn tôi hệt như tôi nhìn nó.

Mà khó có thể nói tôi đang kinh ngạc. Chữ kinh ngạc kỳ thực không đủ để miêu tả tâm trạng hiện tại của tôi. Thật lòng mà nói, tôi như vừa trải qua một cú mất ý thức trầm trọng.

Tất cả đều vì nụ hôn này.

Gideon de Villiers vừa hôn tôi - Gwendolyn Shepherd.

Lẽ ra tôi phải tự hỏi vì sao hắn lại đột nhiên nảy ra ý này: trong buồng xưng tội của một nhà thờ nào đó ở Belgravia vào năm 1912, ngay sau một cuộc đào tẩu hụt hơi, vượt qua đủ chướng ngại vật chứ không chỉ có mỗi chiếc váy bó dài tới mắt cá chân với kiểu cổ bẻ lính thủy nực cười.

Tôi có thể phân tích so sánh những lần từng được bọn con trai khác hôn, để biết lý do vì sao Gideon lại hôn tuyệt hơn nhiều.

Tôi cũng có thể bận tâm về bức vách đục ô cửa xưng tội ngăn giữa hai chúng tôi khiến Gideon phải rướn cả hai tay và chui đầu qua, và đó không hề là điều kiện lý tưởng cho việc hôn hít, chưa kể đến việc tôi không muốn cuộc đời tôi thêm rối rắm, sau khi vừa được biết mình thừa kế gien vượt thời gian của dòng họ cách đây ba hôm.

Nhưng trên thực tế thì tôi không nghĩ được gì hết, có chăng chỉ là ôi, hừmnữa đi!

Vì thế, tôi không để ý thấy cảm giác nôn nao trong dạ, mãi tới khi con quỷ đá nhỏ trên băng ghế nhà thờ khoanh tay trừng mắt nhìn, mãi tới khi mắt tôi chạm tới tấm rèm nhung của buồng xưng tội ban nãy còn xanh mướt giờ đã hóa ra màu nâu tởm lợm, tôi mới nhận ra chúng tôi đã quay trở về thời hiện tại.

“Chết tiệt!” Gideon lùi lại, bối rối gãi gáy.

Chết tiệt? Tôi rơi bịch từ trên chùi tầng mây xuống, quên luôn cả con quỷ đá.

“Tôi thấy cũng có đến nỗi tệ lắm đâu,” tôi cố ra vẻ tỉnh bơ. Tiếc là hơi thở hổn hển của tôi làm giảm ấn tượng ấy. Không thể nhìn thẳng vào mắt Gideon, tôi đành tiếp tục trân trối nhìn tấm rèm nhựa nâu của buồng xưng tội.

Trời ạ! Tôi vượt gần trăm năm thời gian mà không biết gì, vì nụ hôn này đã hoàn toàn, tuyệt đối khiến tôi… sửng sốt. Không sửng sốt sao được khi vừa phút trước còn nghe hắn cằn nhằn này nọ, phút sau đã có mặt trong cuộc rượt đuổi, phải chạy long tóc gáy trước một lũ người mang súng. Rồi đột nhiên - cứ như sét giữa trời quang - nghe hắn bảo mình là một người thật đặc biệt, và còn hôn mình nữa. Và cách Gideon hôn nữa chứ! Lập tức tôi ghen tị với tất cả những con bé đã dạy hắn hôn.

“Không có ai ở đây.” Gideon ngó ra rồi rời khỏi buồng xung tội. “Tốt. Mình sẽ bắt xe buýt trở lại Temple. Đi thôi, chắc họ đang chờ chúng ta.”

Tôi nhìn hắn chòng chọc qua tấm rèm. Thế nghĩa là giờ hắn muốn quay lại lịch trình thường nhật? Lẽ ra sau khi hôn (kỳ thực trước đó thì tốt nhất, nhưng giờ thì đã quá muộn) ta cần phải làm rõ vài điều mang tính nguyên tắc chứ nhỉ? Liệu nụ hôn đó đã là một dạng tỏ tình? Tôi và Gideon giờ có phải đã thành đôi? Hay chúng tôi chỉ hôn hít cho vui vì chẳng còn chuyện gì hay ho hơn mà làm?

“Tôi không đi xe buýt trong cái váy này đâu,” tôi kiên quyết, cố đứng lên một cách kiêu sa nhất có thể. Thà cắn đứt lưỡi chứ tôi sẽ không hỏi hắn những câu vừa vọt ra trong đầu.

Chiếc váy tôi mặc làm từ lụa trắng, với mấy chiếc nơ sọc xanh da trời ở eo và cổ, có lẽ là đỉnh cao thời trang của năm 1912 nhưng không thực sự tiện lợi để tham gia giao thông công cộng ở thế kỷ 21. “Mình bắt taxi.”

Gideon quay lại nhìn, nhưng không phản đối. Chắc hắn cũng không nằng nặc đòi đi xe buýt trong chiếc áo đuôi tôm và quần là li thẳng tắp, mặc dù nom hắn rất bảnh, nhất là mái tóc lúc này lòa xòa buông xuống trán thành những lọn rối chứ không còn chải ép sát vào sau tai như hai giờ trước.

Tôi bước ra sảnh chính nơi hắn đang đứng và xuýt xoa vì rét. Trong này lạnh cắt da cắt thịt. Hay tại ba ngày qua tôi gần như không ngủ? Hay tại chuyện vừa mới xảy ra?

Có lẽ trong một quãng thời gian ngắn ngủi vừa rồi, cơ thể tôi đã tiết ra lượng adrenalin còn nhiều hơn cả mười sáu năm trước cộng lại. Quá nhiều chuyện xảy ra mà lại quá ít thời gian để suy ngẫm, khiến đầu óc tôi chỉ chực nổ tung trước vô số thông tin và cảm xúc. Nếu là nhân vật trong truyện tranh, giờ chắc quả bóng thoại chứa dấu hỏi khổng lồ đã lơ lửng trên đầu tôi. Và có lẽ cả vài cái đầu lâu nữa.

Tôi tự động viên mình. Nếu Gideon muốn làm như chưa có chuyện gì đã xảy ra thì cứ việc, tôi cũng chả kém. “Được, thế thì ra khỏi đây thôi,” tôi cao giọng. “Tôi lạnh quá.”

Tôi định chen qua hắn, nhưng hắn níu tay tôi lại. “Em này, về chuyện vừa nãy…” Hắn ngừng nói, có lẽ mong tôi ngắt lời.

Dĩ nhiên là tôi không làm vậy. Tôi thực sự tò mò muốn biết hắn định nói gì. Ngoài ra tôi lại thấy khó thở khi đứng sát người hắn.

“Nụ hôn đó… Tôi không…” Lại một câu nửa chừng. Nhưng ngay lập tức tôi đã thầm điền nốt vào chỗ trống.

Tôi không có ý đó.

Ừ, rõ rồi, nhưng nếu vậy thì lẽ ra hắn không nên làm thế, đúng không? Như thế có khác gì châm lửa đốt rèm rồi sau đó ngạc nhiên không hiểu vì sao nhà cháy, (Ừ, so sánh hơi ngu.) Tôi không hề muốn làm dễ cho hắn nên chỉ lạnh lùng nhìn và chờ đợi. Nghĩa là tôi cố tỉnh bơ nhìn hắn và chờ đợi, chứ còn trên thực tế thì có lẽ ánh mắt tôi lại nói rằng Em là Bambi bé bỏng, xin đừng ăn thịt em. Mà tôi lại không thể làm gì khác, chỉ thiếu nước môi dưới run lập bập nữa là đủ bộ.

Tôi không có ý đó. Nào, nói ra đi!

Nhưng Gideon không nói lời nào. Hắn rút một chiếc kẹp tăm ra khỏi mái tóc rối bù của tôi (chắc kiểu tóc cuốn ốc sên phức tạp giờ trông như đã có đôi chim vào làm tổ), cầm lấy một lọn tóc và cuốn quanh ngón tay. Tay kia khẽ vuốt má tôi. Rồi hắn cúi xuống và hôn tôi lần nữa, lần này rất dè dặt. Tôi nhắm mắt lại - và hệt như lúc nãy: Đầu óc tôi lại có dịp đơ ra, (chỉ còn ôi, hừmnữa đi!)

Nhưng chỉ được khoảng muôi giây, vì ngay sau đó, một giọng nói bực bội vang lên ngay cạnh bọn tôi: “Lại nữa hả trời?”

Tôi hoảng hốt khẽ đẩy Gideon ra. Mặt con quỷ đá đập thẳng vào mắt tôi. Nó, đúng hơn là hồn ma của nó, đang đung đưa treo ngược người từ tòa giảng.

Gideon buông tóc tôi ra và làm vẻ mặt bàng quan. Ôi trời ơi! Giờ hắn nghĩ thế nào về tôi? Không thể nhận ra điều gì trong đôi mắt xanh lục, ngoài một thoáng xa lạ.

“Tôi… tôi tưởng, tôi nghe thấy tiếng gì,” Tôi lẩm bẩm.

“Thế à,” Hắn hơi dài giọng, nhưng nghe vẫn rất thân thiện.

“Cậu nghe thấy tớ,” con quỷ đá nói. “Cậu nghe thấy tớ!” Nó to bằng con mèo, mặt cũng từa tựa mặt mèo. Nhưng ngoài đôi tai linh miêu to nhọn, nó còn có hai cái sừng tròn và đôi cánh nhỏ trên lưng. Đuôi nó phủ vẩy, dài như cái đuôi thằn lằn ngoe nguẩy, chóp đuôi hình tam giác. “Và cậu còn nhìn thấy tớ nữa!”

Tôi không đáp.

“Ta nên đi thì hơn,” Gideon nói.

“Cậu có thể nhìn và nghe thấy tớ!” Con quỷ đá nhỏ kêu lên mừng rỡ, thả người rơi từ đế tòa giảng xuống ghế băng rồi nhảy tưng tưng. Giọng nó khàn khàn như trẻ con tịt mũi. “Tớ biết ngay mà!”

Tuyệt đối không phạm bất cứ sai lầm nào lúc này, không thì tôi sẽ chẳng bao giờ thoát được nó. Tôi bước ra phía cửa nhà thờ, ánh mắt làm bộ thản nhiên lướt qua hàng ghế. Gideon mở cửa cho tôi.

“Cảm ơn nhé, lịch sự thế!” Con quỷ đá cũng luồn ra theo.

Tôi hơi nheo mắt trong ánh sáng khi ra đến vỉa hè dù trời nhiều mây, che khuất mặt trời. Tôi đoán lúc này là khoảng chập tối.

“Đợi tớ với, đợi tớ với!” Con quỷ đá giật giật váy tôi. “Chúng ta cần nói chuyện gấp! Kìa, cậu đang giẫm lên chân tớ đấy… Đừng làm ra vẻ không nhìn thấy tớ. Tớ biết là cậu nhìn thấy tớ!” Một tia nước từ miệng nó bắn ra ướt một vệt nho nhỏ trên đôi ủng cài khuy của tôi. “Ôi, xin lỗi nhé. Tớ hồi hộp quá nên mới thế.”

Tôi ngước nhìn mặt tiền nhà thờ. Có lẽ nó mang phong cách kiến trúc thời Victoria, với nhiều ô cửa kính sặc sỡ và hai ngọn tháp yêu kiều. Những viên gạch mộc xen đều với lớp vữa màu kem tạo nên một đường diềm vui nhộn. Nhưng dù có ngước cao bao nhiêu, tôi cũng không phát hiện ra bất cứ bức tượng hay con quỷ máng xối nào. Kỳ lạ thật, sao hồn ma kia vẫn còn quanh quẩn chốn này.

“Tớ ở đây!” Con quỷ đá quặp móng lên tường ngay trước mũi tôi. Như tất cả những con quỷ khác, nó có thể leo trèo như thằn lằn. Tôi nhìn thẳng vào viên gạch cạnh đầu nó khoảng một giây rồi quay đi.

Giờ thì con quỷ đá không còn dám chắc liệu tôi có nhìn thấy nó. “Ơ kìa, tớ xin cậu đấy,” nó nói. “Nếu được nói chuyện với ai đó khác ngoài hồn ma của ngài Arthur Conan Doyle thì hay quá.”

Con quỷ con ranh thật. Nhưng đừng hòng lừa tôi. Kể cũng tội nghiệp nó, nhưng tôi biết lũ quỷ này có thể gây phiền nhiễu đến mức nào. Hơn nữa nó còn phá đám nụ hôn của tôi. Vì nó mà có lẽ Gideon đang nghĩ rằng tôi chảnh.

“Đi mà, đi mà, điiiiiiii mà!” Con quỷ đá nài nỉ.

Tôi tiếp tục cố hết sức tảng lờ nó. Trời ạ, có Chúa chứng giám, tôi còn cả đống chuyện đang gông vào cổ đây.

Gideon bước ra vệ đường vẫy taxi. Dĩ nhiên là hắn bắt ngay được xe. Có những người luôn gặp may. Hoặc có uy quyền trời cho, như quý bà Arista chẳng hạn. Chỉ cần bà dừng lại bên vệ đường và nhìn một cách nghiêm khắc là taxi đã phanh kít.

“Đi thôi chứ, Gwendolyn?”

“Cậu không thể cứ thế chuồn đi được!” Cái giọng trẻ con khàn khàn nghe rất nức nở, thê lương. “Chúng ta chỉ vừa mới tìm được nhau mà.”

Nếu chỉ có một mình, hẳn tôi đã tặc lưỡi nói chuyện với nó. Dù có răng nanh nhọn hoắt và bộ móng vuốt, trông nó vẫn rất đáng yêu. Và hình như nó không có nhiều bạn. (Tôi cá là hồn ma ngài Arthur Conan Doyle có việc khác quan trọng hơn là buôn dưa lê với đám quỷ đá. Mà ông ấy ở London làm gì nhỉ?) Nhưng nếu giao lưu với ma quỷ trước mặt người khác thì may ra người ta sẽ nghĩ là bạn giả vờ hoặc diễn trò, còn thường thì sẽ bị coi là tâm thần. Tôi không dại gì để Gideon nghĩ mình bị tâm thần. Hơn nữa, lần cuối cùng tôi lỡ miệng bắt chuyện với một con quỷ đá, nó bám tôi nhằng nhẵng đến nỗi tôi còn không thể đi vệ sinh một mình.

Thế là tôi làm mặt lạnh như tiền leo lên taxi, mắt nhìn thẳng. Bên cạnh tôi, Gideon nhìn ra cửa sổ. Tài xế im lặng, dù vẫn nhướng mày ngắm kỹ trang phục của bọn tôi qua gương chiếu hậu. Thật đáng nể.

“Sắp sáu rưỡi,” Gideon cố ra vẻ bâng quơ. “Thảo nào tôi đói ngấu.”

Nghe thế, tôi mới nhận ra bụng mình đang đói cồn cào. Lát bánh trong bữa sáng tôi đã không nuốt nổi vì không khí nặng nề bên bàn ăn ở nhà, còn bữa trưa ở trường vẫn khó nuốt như mọi khi. Nhớ đến mấy lát bánh kẹp và bánh nướng ngon lành trong bữa trà của quý bà Tilney tôi vẫn tiếc đứt ruột vì hụt ăn.

Quý bà Tilney! Mãi giờ tôi mới nhớ ra là cần thống nhất với Gideon về cuộc phiêu lưu mạo hiểm năm 1912. Dù sao sự việc cũng đổ bể quá mức cho phép, và tôi không rõ Đội Cận vệ sẽ nghĩ thế nào. Gì chứ cứ liên quan đến sứ mệnh vượt thời gian thì họ không biết đùa. Tôi và Gideon nhận nhiệm vụ trở về quá khứ để lấy máu nhận dạng quý bà Tilney vào máy đồng hồ (cũng phải nói thêm, tôi chưa hiểu rõ lý do vì sao, nhưng có vẻ việc này vô cùng quan trọng; theo những gì tôi biết thì ít nhất cũng quan trọng ngang với cứu rỗi thế giới). Tuy nhiên trước khi bọn tôi kịp hành động thì xuất hiện cô chị họ Lucy và Paul, vốn được coi những kẻ ác trong toàn bộ vụ này. Ít ra là cả nhà Gideo nghĩ vậy, và hắn cũng a dua theo họ. Nghe đâu Lucy và Paul đã lấy cắp chiếc máy đồng hồ thứ nhất và cùng với nó trốn về quá khứ. Từ nhiều năm nay, không ai biết tin gì về họ - cho đến khi họ xuất hiện ở nhà quý bà Tilney và làm đảo lộn bữa tiệc trà nho nhỏ của bọn tôi.

Còn những khẩu súng nhập cuộc từ lúc nào thì tôi đã quên bẵng vì quá sợ. Tôi chỉ biết một lúc nào đó đã thấy Gideon gí vào gáy chị Lucy khẩu súng mà lẽ ra hắn không được phép mang theo (cũng như tôi cũng không được mang theo điện thoại di động, cái thứ dù sao cũng không dùng để bắn chết người được!). Rồi sau đó chúng tôi trốn trong nhà thờ. Tuy nhiên suốt thời gian ấy tôi vẫn cảm thấy chuyện Lucy và Paul không hẳn đã đen trắng rõ ràng như nhà Villiers vẫn khẳng định.

“Mình sẽ nói thế nào về vụ quý bà Tilney?” Tôi hỏi.

“Hừm,” Gideon mệt mỏi day trán. “Ta không cần nói dối, nhưng trong trường hợp này cứ bỏ qua vài chi tiết thì hơn. Tốt nhất là em cứ để mình tôi nói.”

Hắn lại hiện nguyên hình, với cái giọng hách dịch quen thuộc. “Tuân lệnh,” tôi đáp. “Tôi sẽ chỉ gật đầu và ngậm tăm, như nghĩa vụ của lũ con gái.”

Tôi bất giác khoanh tay trước ngực. Sao Gideon lại không thể cư xử như người bình thường lấy một lần? Thoạt tiên hắn hôn tôi (mà không chỉ một lần!) để rồi ngay sau đó lại ra vẻ như đương chức trưởng hội?

Mỗi người chúng tôi cứ thế dán mắt vào ô cửa sổ cạnh mình.

Rốt cuộc, Gideon là người phá vỡ sự im lặng, khiến tôi có chút đắc ý. “Có chuyện gì thế, em bị mèo ăn mất lưỡi sao?” Giọng hắn có vẻ ngượng ngùng.

“Sao cơ?”

“Mẹ tôi thường hỏi thế hồi tôi còn bé. Nhất là những khi tôi ngồi trơ khấc như em bây giờ.”

“Anh cũng có mẹ?” Nói xong câu này, tôi mới nhận thấy câu hỏi của mình mới đần làm sao. Ôi Chúa ơi!

Gideon nhướng mày. “Thế em nghĩ sao?” Hắn thích thú hỏi. “Em nghĩ tôi là người máy do bác Falk và ông George lắp ráp hả?”

“Có nói thế cũng không ngoa. Anh còn giữ ảnh hồi bé không?” Hình dung ra em bé Gideon đầu trọc lóc không có sợi tóc nào, mặt bầu bĩnh, má phúng phình, tôi bất giác mỉm cười. “Thế bố mẹ anh giờ ở đâu? Họ cũng ở London?”

Gideon lắc đầu. “Bố tôi mất rồi, còn mẹ tôi hiện sống ở Antibes, miền Nam Pháp.” Hắn mím môi trong giây lát khiến tôi tưởng hắn lại lui về câm lặng. Nhưng rồi hắn nói tiếp: “Cùng em trai tôi và người chồng mới, ông Bertelin Cứ-gọi-chú-là-bố. Ông ấy có một công ty sản xuất các phụ kiện cực nhỏ từ bạch kim và đồng dành cho máy móc điện tử, chắc chắn làm ăn phát đạt lắm: cái du thuyền choáng lộn của ông ấy được đặt tên Crésus.”

Tôi kinh ngạc một cách chân thành. Thường thì Gideon không phải là người tiết lộ nhiều thông tin cá nhân như thế. “Thế à, nhưng nghỉ hè ở đó chắc tuyệt lắm?”

“Tất nhiên,” Hắn mỉa mai. “Bể bơi ở đó lớn gấp ba sân quần vợt, và vòi nước lắp trên cái du thuyền khốn kiếp kia toàn bằng vàng.”

“Tôi thấy dù thế nào cũng còn hơn túp lều nông dân không có lò sưởi ở Peebles.” Gia đình tôi chỉ đi nghỉ hè ở Scotland thôi. “Nếu tôi là anh và có gia đình ở miền Nam Pháp thì cuối tuần nào tôi cũng sẽ tới thăm họ. Ngay cả khi họ không có bể bơi hay du thuyền.”

Gideon lắc đầu nhìn tôi. “Thế hả? Vậy em định làm thế nào nếu cứ vài tiếng lại phải nhảy ngược về quá khứ? Sẽ không phải là một trải nghiệm tưng bừng khi đang phóng 150 km giờ trên đường cao tốc.”

“Ừ nhỉ.” Xem ra câu chuyện vượt thời gian này đối với tôi vẫn còn quá mới lạ, và tôi chưa hình dung được mọi hệ quả của nó. Tổng cộng chỉ có mười hai người mang gien vượt thời gian rải qua mọi thế kỷ - chính tôi còn chưa tin nổi mình lại là một trong số đó. Lẽ ra người ấy phải là cô chị họ Charlotte của tôi, người đã dồn hết nhiệt huyết để chuẩn bị nắm vai trò này. Nhưng không hiểu sao mẹ tôi lại tráo đổi ngày sinh của tôi khiến mọi chuyện đảo lộn hết cả. Giống như Gideon, giờ tôi chỉ có hai lựa chọn: Một là nhờ máy đồng hồ hỗ trợ, vượt thời gian một cách có kiểm soát, hai là bất chợt bị bắn về quá khứ bất cứ lúc nào và bất cứ nơi nào. Kinh nghiệm xương máu cho thấy lựa chọn thứ hai không mấy dễ chịu.

“Tất nhiên anh phải cầm theo máy đồng hồ để thỉnh thoảng còn phân nhánh hồi khứ về những thời điểm an toàn,” Tôi nghĩ thành tiếng.

Gideon thở phì ngán ngẩm, “Ừ, được thế thì đương nhiên người ta có thể thảnh thơi du hí, được biết thêm vô số di tích lịch sử trên đường. Nhưng bỏ qua chuyện sẽ không ai cho phép tôi khoác ba lô đựng máy đồng hồ đi lang thang – em sẽ làm gì trong lúc thiếu nó?” Hắn nhìn sang cửa sổ bên tôi. “Tại Lucy và Paul nên giờ chỉ còn có mỗi một chiếc này thôi, hay em đã quên rồi?” Lúc nào cũng thế, cứ nhắc đến Lucy và Paul là giọng hắn lại sôi lên.

Tôi nhún vai, mắt lại nhìn ra cửa xe. Chiếc taxi bò như rùa về hướng Picadilly. Thế có ngán không. Đúng lúc tan tầm trong thành phố. Có khi cuốc bộ còn nhanh hơn.

“Xem ra em vẫn chưa ý thức được rằng em không còn nhiều cơ hội để rời khỏi hòn đảo này, Gwendolyn!” Giọng Gideon thoáng chút cay đắng. “Hoặc ra khỏi thành phố. Thay vì đi nghỉ ở Scotland, lẽ ra gia đình nên cho em được thấy cả thế giới bao la mới phải. Giờ thì đã quá muộn. Em nên chuẩn bị tinh thần đi, giờ thì em chỉ có thể ngắm tất cả những gì em mơ ước qua Google Earth.”

Tài xế taxi lôi một cuốn sách bỏ túi nhàu nhĩ ra, tựa vào lưng ghế rồi thản nhiên đọc. “Nhưng… anh đã từng tới Bỉ, và Paris,” tôi nói. “và từ đó trở về quá khứ để lấy máu của cái ông gì gì ấy, và…”

“Đúng thế,” hắn ngắt lời. “Đi cùng bác tôi, ba lính cận vệ và bà thiết kế trang phục. Một chuyến đi tuyệt vời! Lại còn tới một nước lạ hoắc như Bỉ nữa chứ! Ai mà không từng mơ được du lịch ba ngày tới Bỉ?”

Rúm ró lại trước sự gay gắt đột ngột của hắn, tôi lí nhí: “Vậy anh muốn đi đâu, nếu được phép chọn?”

“Ý em là nếu tôi không vướng phải lời nguyền vượt thời gian? Ôi trời - tôi không biết nên bắt đầu từ đâu. Chile, Brazil, Peru, Costa Rica, Nicaragua, Canada, Alaska, Việt Nam, Úc, New Zealand…” Hắn nhếch miệng cười. “Tóm lại là đi khắp nơi, trừ lên cung trăng. Nhưng chẳng hay ho gì mà nghĩ đến những việc cả đời không làm được. Nên chấp nhận thực tế là cả cuộc đời chúng ta sẽ rất tẻ nhạt vì chẳng được đi đâu.”

“Nếu không tính những lần vượt thời gian.” Tôi chợt đỏ mặt khi nghe hắn nói “đời chúng ta”, nghe có chút gì đó khá… gần gũi.

“Thì ít ra cũng phải được đền bù công bằng cho sự kiểm soát và tù túng vĩnh cửu này chứ,” Gideon nói. “Nếu không có những lần vượt thời gian, chắc tôi đã chết vì buồn chán từ lâu. Nghe rất phi lí, nhưng đó là sự thật.”

“Tôi thì chỉ cần thỉnh thoảng xem một bộ phim gay cấn là đã đủ căng thẳng thần kinh, thật đấy.”

Tôi nôn nóng dõi theo một người đi xe đạp đang luồn lách qua đám xe cộ ùn tắc. Tôi chỉ muốn về nhà! Dòng xe trước mặt không nhích thêm lấy một phân, còn anh tài xế ham đọc sách lại có vẻ rất thỏa mãn vì thế.

“Gia đình anh ở miền Nam nước Pháp, thế còn anh sống ở đâu?” Tôi hỏi Gideon.

“Tôi mới có căn hộ ở Chelsea. Nhưng thực ra chỉ để tắm và ngủ. Nếu có dịp tới được đó.” Hắn thở dài. Chắc là trong ba ngày vừa rồi hắn cũng ngủ ít như tôi. Có khi còn ít hơn. “Trước đó, tôi sống với nhà bác Falk ở Greenwich, từ năm mười một tuổi. Sau đó mẹ tôi quen cái lão có bộ mặt ngứa đòn và nảy ra ý định rời khỏi nước Anh; Đội Cận vệ tất nhiên phản đối kịch liệt. Chỉ còn có vài năm nữa là tới cú vượt tự thân đầu tiên, mà tôi thì còn vô số thứ phải học.”

“Thế là mẹ anh để anh lại một mình?” Là mẹ tôi thì tôi chắc bà sẽ chẳng bao giờ nỡ làm thế.

Gideon nhún vai. “Tôi rất quý bác tôi, trừ những khi phải gắn với cái mác hội trưởng thì bác ấy khá ổn. Tôi thấy bác ấy dù gì cũng ngàn lần dễ chịu hơn cái người tôi phải gọi là cha dượng kia.”

“Nhưng…” Tôi thực tình không dám hỏi, nên chỉ dám mấp máy môi, “anh không nhớ mẹ à?”

Lại nhún vai. “Đến tận năm mười lăm tuổi, khi tôi vẫn có thể đi lại an toàn thì dịp nghỉ nào tôi cũng đi thăm mẹ. Và mỗi năm ít nhất mẹ tôi cũng tới London hai lần. Nói là đi thăm tôi, nhưng thực ra là để bà tiêu tiền của lão Bertelin. Mẹ tôi nghiện quần áo, giày dép và trang sức cổ. Và nghiện cả nhà hàng thực dưỡng hạng sao.”

Một bà mẹ y hệt trong truyện tranh! “Thế em trai anh?”

“Raphael ấy à? Nó đã trở thành dân Pháp chính gốc. Nó gọi cái lão mặt nhìn muốn tát kia là bố và sẽ tiếp nhận vương quốc bạch kim đó. Mặc dù hiện giờ cái thằng lười chảy thây ấy chưa chắc đã lấy nổi tấm bằng trung học. Nó để tâm đến bọn con gái hơn sách vở.” Gideon đặt tay lên thành ghế phía sau lưng tôi, ngay lập tức hơi thở của tôi loạn nhịp. “Sao trông em như bị choáng thế? Em thấy thương hại tôi sao?”

“Có đôi chút,” tôi thành thật đáp, trong lòng nghĩ đến cậu bé mười một tuổi phải cô đơn ở lại nước Anh. Giữa những con người đầy bí hiểm bắt cậu học đấu kiếm và vĩ cầm. Và cả mã cầul Bác Falk thậm chí còn không phải bác ruột, chỉ là họ hàng xa của hắn.

Đằng sau vang lên tiếng còi giận dữ. Anh tài xế taxi chỉ ngẩng lên một thoáng để nhích xe đi tiếp, mắt vẫn dán vào sách. Tôi hy vọng chương đó không quá hồi hộp.

Gideon dường như chẳng để ý gì đến ông ta. “Tôi luôn coi bác Falk như cha,” rồi hắn mỉm cười khi nhìn xéo qua tôi. “Thật đấy, em không cần nhìn tôi như nhìn David Copperfield đâu.”

Sao nhỉ? Lý do gì mà tôi phải ví hắn với David Copperfield?

Gideon thở dài. “Ý tôi muốn nói đến nhân vật tiểu thuyết của Charles Dickens chứ không ám chỉ nhà ảo thuật. Thỉnh thoảng em có đọc sách chứ?”

Đấy, lại là hắn, gã Gideon quen thói tinh tướng. Đầu óc tôi tưởng đã rúng động trước sự tin tưởng và thân thiện. Lạ thay, tôi gần như nhẹ người khi lại thấy hắn đáng ghét trở lại. Tôi vênh mặt lên, rồi nhích ra xa hơn một chút. “Tôi thích văn học hiện đại hơn.”

“Thế ư?” Mắt Gideon sáng lên hào hứng. “Ví dụ?”

Hắn đương nhiên không thể biết, nhiều năm nay tôi thường xuyên bị Charlotte tra tấn bằng câu hỏi này với vẻ cao ngạo y hệt. Tôi đọc không ít và tôi luôn sẵn sàng tiếp chuyện. Nhưng Charlotte luôn coi những thứ tôi đọc là “kém giá trị” và “chuyện đàn bà ngớ ngẩn”. Đến một lúc, tôi không còn chịu nổi nữa và lật kèo, phá hỏng hoàn toàn trò vui của cô nàng. Đôi khi người ta phải dùng chiêu gậy ông đập lưng ông. Nhất thiết không được để đối phương nhận ra bất cứ chút do dự nào trong giọng nói, phải khéo léo thoáng nhắc đến ít nhất một nhà văn đang nổi vì có sách bán chạy, tốt nhất là người mình đã thực sự đọc rồi. Còn nữa: một tác giả ngoại quốc càng lạ càng tốt.

Tôi hất cằm nhìn thẳng vào mắt Gideon: “À, ví dụ như tôi rất thích đọc George Matussek, Wally Lamb, Pjotr Selvjeniki, Liisa Tikaanenen. Nhìn chung tôi rất thích các tác giả người Phần Lan, họ có gu hài hước đặc biệt. Tôi đọc hết của Jack August Merrywether, dù tác phẩm cuối của ông ấy khiến tôi hơi thất vọng. Và đương nhiên cả Helen Marundi, Tahuro Yashamoto, Lawrence Delaney, tất nhiên cả Grimphook, Tcherkovsky, Maland, Pitt…”

Gideon sửng sốt ra mặt.

Tôi đảo mắt. “Rudolf Pitt, không phải Brad Pitt.”

Khóe miệng hắn hơi giật giật.

“Mặc dù phải nói là tôi không thích Tuyết Ametit chút nào,” tôi liến thoắng nói tiếp. “Có quá nhiều ẩn dụ nặng nề, anh có thấy vậy không? Khi đọc, tôi cứ có cảm giác như ai đó đã viết hộ ông ấy.”

“Tuyết Ametit?” Gideon nhắc lại và toét miệng cười. “À, ừ, tôi cũng cảm thấy cuốn đó quá nặng nề. Ngược lại, tôi thấy cuốn Cơn lũ hổ phách cực hay.”

Tôi không thể không mỉm cười đáp lại. “Ừ, đúng, với cuốn Cơn lũ hổ phách, ông ấy xứng đáng được nhận giải thưởng văn chương quốc gia của Áo. Anh thấy Takoshi Maruro thế nào?”

“Những tác phẩm ban đầu thì còn được, nhưng về sau tôi thấy hơi nhàm khi ông ấy cứ xào đi xào lại những ác mộng thời thơ ấu,” Gideon đáp. “Trong các nhà văn Nhật thì tôi thích Yamamoto Kawasaki hơn, hoặc Haruki Murakami hơn.”

Giờ thì tôi bật cười khúc khích không ngừng. “Đúng là Murakami có tồn tại thật!”

“Tôi biết,” Gideon nói. “Charlotte có tặng tôi một cuốn của ông ấy. Nếu lần sau chuyện trò về sách vở, tôi sẽ giới thiệu cho cô ấy cuốn Tuyết Amatit của - tên ông ấy là gì nhỉ?”

“Rudolf Pitt.” Charlotte đã tặng hắn sách? Chị ta thật là, hừm, dễ thương. Không phải ai cũng nghĩ ra được mánh ấy. Và họ còn làm gì với nhau ngoài bàn luận về sách vở? Tâm trạng phấn khích của tôi cứ như bị thổi bay mất tiêu. Làm sao tôi lại có thể ngồi tán chuyện tào lao với Gideon cứ như giữa hai đứa không hề có chuyện gì xảy ra? Trước hết cần phải làm rõ vài điều có tính nguyên tắc đã. Tôi chăm chú nhìn hắn và lấy hơi thật sâu, dù còn chưa biết rõ sẽ hỏi hắn điều gì.

Vì sao anh hôn tôi?

“Chúng ta sắp đến nơi rồi,” Gideon bảo.

Bị cắt ngang dòng suy nghĩ, tôi nhìn qua cửa xe. Đúng thật - trong lúc bọn tôi bốp chát với nhau, người lái xe đã để cuốn sách sang bên và đi tiếp, sắp rẽ vào Crown Office Row ở khu Temple, trụ sở chính của Đội Cận vệ bí mật. Lát sau xe dừng trong một bãi đỗ tư nhân, bên cạnh một chiếc Bentley bóng nhoáng.

“Anh có chắc là được đỗ ở đây?”

“Không sao đâu,” Gideon trấn an và ra khỏi xe. “Không, Gwendolyn, em ngồi yên trong xe, chờ tôi đi lấy tiền,” hắn nói khi tôi định ra theo. “Hãy nhớ: Dù họ hỏi bất cứ điều gì, em để tôi nói. Tôi quay lại ngay.”

“Đồng hồ vẫn chạy đấy,” tài xế taxi nhắc nhở.

Tôi và anh ta nhìn Gideon mất hút sau những tòa nhà cổ kính của Temple. Mãi đến lúc này tôi mới nhận ra mình bị bỏ lại để cược tiền taxi.

“Cô làm ở nhà hát?” Tài xế hỏi.

“Sao ạ?” Một cái bóng gì phành phạch bay qua trên đầu chúng tôi!

“Tôi chỉ hỏi vì bộ đồ phục trang kỳ dị thôi.”

“Không, ở bảo tàng.” Trên nóc xe có tiếng cào sột soạt lạ tai. Như thể có con chim vừa đậu xuống. Một con chim lớn. “Cái gì thế?”

“Gì kia?” Tài xế hỏi.

“Tôi nghĩ là có con quạ hay con gì đó trên nóc xe,” Tôi phấp phỏng hy vọng. Nhưng đương nhiên không có con quạ nào trên nóc xe thò đầu xuống nhòm ngó. Đó là con quỷ đá nhỏ từ Belgravia. Thấy vẻ mặt kinh sợ của tôi, nó nở nụ cười đắc chí trên cái mặt mèo rồi nhổ một ngụm nước lên kính chắn gió.

inh nữ hôm qua lên bàn. “Tôi nghĩ là em rất muốn lấy lại bộ sưu tầm giấy tờ… cực kỳ thú vị này,” Thầy mỉa mai. “Vâng, cảm ơn thầy,” Leslie hơi đỏ mặt. Bộ sưu tầm giấy tờ chính là tập tài liệu nghiên cứu hiện tượng vượt thời gian. Trong đó c
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.