Lần này bọn tôi không bị quấy quả bởi cú vượt thời gian hay con quỷ đá xấc xược nào. Trong lúc bài “Hallelujah” vang lên, nụ hôn đó vẫn thật dịu dàng và cẩn trọng. Nhưng rồi Gideon vùi cả hai tay vào tóc tôi và kéo tôi lại gần. Đó không còn là nụ hôn dịu dàng. Chính tôi còn ngạc nhiên trước phản ứng của chính mình. Người tôi đột nhiên mềm nhũn và nhẹ bỗng, tôi vô thức ôm lấy cổ Gideon. Không rõ bằng cách nào, nhưng mấy phút sau bọn tôi hạ cánh xuống chiếc sofa xanh mà vẫn tiếp tục hôn nhau, không ngừng, cho đến khi Gideon đột ngột bật dậy nhìn đồng hồ.
“Như đã nói, thật tiếc là tôi không được phép hôn em nữa,” Hắn nói trong hơi thở gấp gáp. Nhãn cầu hắn dãn to, má đỏ ửng.
Tôi tự hỏi, hắn đã thế thì không biết trông tôi ra sao. Bởi vì người tôi tạm thời biến thành bún, tôi không tài nào tự giải thoát khỏi cái thế nửa nằm nửa ngồi. Tôi kinh hoàng phát hiện ra là tôi không hề biết bao nhiêu thời gian đã trôi qua kể từ lúc hết bài “Hallelujah”. Mười phút? Nửa tiếng? Đều có thể.
Gideon nhìn tôi, và tôi tin là đọc được vẻ sững sờ trong ánh mắt hắn.
“Chúng ta phải thu xếp đồ đạc thôi,” Cuối cùng hắn bảo. “Và em làm gì đó với mái tóc của em ngay đi - trông em cứ như vừa bị một thằng ngu vò rối tóc rồi quẳng lên sofa… Bất cứ ai sắp gặp chúng mình cũng có thể đoán được ngay hai nhân hai bằng mấy… Ôi trời ơi, đừng có nhìn tôi như thế.”
“Như thê nào?”
“Như thể em không còn cử động được nữa.”
“Nhưng đúng là thế,” Tôi nói nghiêm túc. “Tôi là bún. Anh đã biến tôi thành bún.”
Một nụ cười thoáng hiện trên khuôn mặt Gideon, rồi hắn vùng dậy bắt đầu thu dọn sách vở của tôi nhét cặp. “Thôi nào, sợi bún kia, đứng lên đi. Em không có cái lược à?”
“Ở đâu trong túi ấy,” Tôi nói bải hoải.
Gideon giơ cái hộp đựng kính của mẹ Leslie lên. “Trong này?”
“Không!” Tôi hét lên, và nỗi kinh hoàng ấy chấm dứt cuộc đời sợi bún của tôi. Tôi bật dậy, giật hộp kính chứa con dao thái rau của Nhật khỏi tay Gideon và ném nó vào lại trong cặp. Nếu có kinh ngạc thì Gideon cũng không để hiện ra mặt. Hắn dựng ghế lại bên tường và nhìn đồng hồ trong khi tôi lôi lược ra.
“Chúng ta còn bao nhiêu thời gian?”
“Hai phút,” Gideon nhặt iPod ở dưới đất lên. Không rõ làm sao nó lại rơi xuống đấy. Hoặc từ khi nào.
Tôi hấp tấp chải tóc.
Gideon nghiêm nghị nhìn tôi. “Gwendolyn?”
“Hả?” Tôi hạ lược và cố gắng nhìn hắn thật bình thản. Ôi trời ơi! Trông hắn mới bảnh làm sao! Một nửa người tôi lại muốn biến thành bún.
“Em có…?”
Tôi chờ đợi. “Có gì?”
“À thôi, không có gì.”
Trong bụng tôi lại lan tỏa cảm giác nôn nao quen thuộc. “Tôi nghĩ là sắp bắt đầu rồi,” Tôi nói.
“Cầm cặp cho chặt, bằng mọi giá em không được thả nó. Lại gần đây một chút, nếu không em sẽ hạ cánh lên mặt bàn.”
Trong khi tôi rảo bước thì tất cả đã nhòe đi trước mắt. Chỉ chớp mắt sau đó, tôi đã tiếp đất nhẹ nhàng ngay trước anh chàng Marley đang trợn tròn mắt. Khuôn mặt xấc xược của Xemerius ló ra qua vai anh ta.
“Cuối cùng thì cậu cũng về,” Xemerius nói. “Tớ buộc phải nghe thằng cha tóc đỏ độc thoại suốt mười lăm phút rồi.”
“Cô ổn cả chứ, thưa cô?” Marley lắp bắp lùi lại một bước.
“Ừ, cô ấy không sao,” Gideon, vừa hạ cánh ngay phía sau lưng tôi, trả lời và nhìn tôi dò hỏi. Khi tôi mỉm cười, hắn vội nhìn lảng sang bên.
Marley đằng hắng. “Tôi có nhiệm vụ thông báo với ngài là mọi người đang chờ ngài ở Long điện, thưa ngài. Ngài Bộ trưởng Nội… số bảy đã tới và muốn nói chuyện với ngài. Nếu ngài cho phép, tôi sẽ tiễn quý cô ra xe.”
“Quý cô làm gì có xe,” Xemerius nói. “Quý cô thậm chí còn chưa lấy bằng lái, đồ hâm.”
“Không cần đâu, tôi sẽ đưa cô ấy lên cùng.” Gideon với lấy chiếc khăn đen bịt mắt.
“Có nhất định phải thế không?”
“Có, nhất định phải thế.” Gideon thắt nút sau gáy tôi.
Hắn cột luôn cả mấy sợi tóc vào, tuy đau nhói nhưng tôi không muốn kêu ca nên chỉ bặm môi. “Nếu không biết chỗ cất máy đồng hồ, em sẽ không thể tiết lộ và sẽ không ai tấn công đột ngột, khi chúng ta, bất cứ lúc nào, hạ cánh xuống phòng ấy.”
“Nhưng căn hầm này là của Đội Cận vệ và được canh gác ở mọi lối ra vào cả ngày cả đêm,” Tôi nói.
“Thứ nhất, trong hầm không chỉ có những lối dẫn thẳng đến các tòa nhà ở Temple, và thứ hai là không thể loại trừ khả năng có ai đó trong nội bộ quan tâm đến một cuộc gặp gỡ bất ngờ.”
“Đừng tin bất cứ ai. Ngay cả cảm giác của chính mình,” Tôi lẩm bẩm. Ở đây toàn những kẻ đa nghi.
Gideon đặt tay lên eo tôi rồi đẩy tôi về phía trước. “Chính xác.”
Tôi nghe tiếng Marley chào tạm biệt, rồi cánh cửa sập lại sau lưng. Chúng tôi im lặng đi bên nhau, trong khi tôi có rất nhiều chuyện muốn bàn, chỉ không biết nên bắt đầu từ đâu.
“Linh cảm báo cho tớ là hai người lại hôn hít với nhau,” Xemerius nhận xét. “Linh cảm và trí óc sắc bén của tớ.”
“Vớ vẩn,” Tôi đáp và nghe Xemerius phá lên cười sằng sặc.
“Tin tớ đi, tớ đã có mặt trên trái đất này từ thế kỷ 11 và tớ biết mặt mũi của cô nàng vừa chui ra từ đống rơm trông thế nào.”
“Đống rơm!” Tôi tức giận lặp lại.
“Em đang nói với tôi?” Gideon hỏi.
“Không với anh thì với ai?” Tôi hỏi. “Mấy giờ rồi? À, nhân nói đến rơm. Tôi đói ngấu rồi.”
“Sắp bảy rưỡi.” Gideon bất ngờ buông tôi ra. Một loại tiếng píp píp vang lên, rồi tôi va vai vào tường.
“Này!”
Xemerius lại rú lên cười. “Tớ phải gọi hắn là một hiệp sĩ chính hiệu.”
“Xin lỗi em. Cái di động chết tiệt không bắt được sóng ở dưới này. Ba mươi tư cuộc gọi nhỡ, sướng chưa! Đây chỉ có thể là… ôi Chúa ơi, mẹ tôi gọi!” Gideon thở dài não nề. “Mẹ tôi để lại đến mười một tin trong hộp thoại.”
Tôi lần mò bám tường đi tiếp. “Hoặc là anh dẫn tôi đi, nếu không thì anh cởi ngay cái khăn bịt mắt khốn kiếp này ra!”
“Được rồi.” Hắn lại nắm tay tôi.
“Tớ không biết phải nghĩ thế nào về những thằng cha bịt mắt bạn gái chỉ để được rảnh tay dùng điện thoại,” Xemerius nói.
Chuyện này thì tôi cũng chịu. “Có chuyện gì không hay à?”
Lại một tiếng thở dài. “Tôi đoán thế. Không mấy khi tôi và mẹ gọi điện cho nhau, vẫn chưa bắt được sóng.”
“Cẩn thận bậc thang,” Xemerius cảnh báo.
“Có lẽ có ai bị ốm,” Tôi nói. “Hoặc là anh đã quên mất chuyện gì quan trọng. Mới đây mẹ tôi cũng để lại ti tỉ lời nhắn nhắc tôi nhớ chúc mừng sinh nhật bác Harry. Ối.”
Nếu Xemerius không báo trước chắc bụng tôi đã húc thẳng vào mỏm đầu tay vịn cầu thang. Gideon thậm chí còn không để ý thấy. Tôi đành tự lần mò đi lên cầu thang xoắn ốc.
“Không, không phải vậy. Tôi không bao giờ quên sinh nhật ai.” Nghe giọng hắn có vẻ nóng ruột. “Chắc Raphael có vấn đề.”
“Em trai anh?”
“Nó thường hay làm những trò dại dột. Lái xe không bằng, nhảy từ mỏm đá xuống biển và trèo núi không dây bảo hiểm. Không biết nó định chứng tỏ gì với ai. Năm ngoái nó đã bị thương khi bay dù lượn, nằm đến ba tuần trong bệnh viện vì chấn thương sọ não. Cứ tưởng sau vụ đó thì nó rút ra bài học, nhưng không, hôm sinh nhật nó lại vòi Monsieur tặng cho chiếc xuồng cao tốc. Cái lão ngu si kia tất nhiên chiều ý nó.” Lên tới trên, Gideon sải bước đi nhanh hơn làm tôi nhiều lần vấp liên tục. “À, cuối cùng thì cũng bắt được sóng.” Rõ ràng là giờ hắn vừa đi vừa nghe hộp thoại. Tiếc là tôi chẳng hiểu gì.
“Ôi, chết tiệt!” Tôi nghe hắn lẩm bẩm mấy lần. Hắn lại buông tôi ra, và tôi đành mò mẫm đi tiếp.
“Nếu không muốn húc vào tường thì giờ cậu nên rẽ trái,” Xemerius nhắc tôi. “Ồ, giờ hắn cũng nhận ra là trong người cậu không lắp máy chỉ đường.”
“Thôi được…” Gideon lẩm bẩm. Tay hắn chạm khẽ lên mặt tôi, rồi lần ra phía sau đầu. “Gwendolyn, xin lỗi em.” Giọng hắn đầy lo lắng, nhưng tôi đoán không phải hắn lo cho tôi. “Em tự đi từ đây được chứ?” Hắn tháo nút buộc khăn, ánh sáng khiến tôi hấp háy. Bọn tôi đang đứng trước cửa phòng Madame Rossini.
Gideon khẽ vuốt má tôi rồi mỉm cười. “Em biết đường chứ? Xe đang đợi em. Hẹn mai gặp lại.”
Và trước khi tôi kịp mở miệng đáp thì hắn đã quay ngoắt đi.
‘“Thế là chuồn luôn,” Xemerius bảo. “Không được lịch thiệp cho lắm.”
“Có chuyện gì thế?” Tôi gọi với theo.
“Em trai tôi bỏ nhà đi,” Hắn không cần quay người lại hay bước chậm hơn. “Em thử đoán ba lần xem nó đang ở đâu.” Nhưng hắn đã biến mất ở góc đường, trước khi tôi kịp đoán lấy một lần.
“Chắc là không phải tới đảo Fiji,” Tôi lẩm bẩm.
“Tớ nghĩ lẽ ra cậu không nên chui vào đống rơm với hắn,” Xemerius nói. “Giờ thì hắn nghĩ cậu dễ dãi và chẳng cần phải cố gắng chinh phục.”
“Im đi, Xemerius. Đừng có lải nhải về rơm với rạ nữa, sốt cả ruột. Bọn tớ chỉ hôn nhau một tẹo thôi.”
“Chẳng có cớ gì mà phải đỏ mặt tía tai như quả cà chua cả, cưng à!”
Tôi áp tay lên đôi má nóng bừng và phát bực. “Đi thôi, tớ đói quá. Ít ra thì hôm nay tớ còn có cơ hội vớt vát bữa tối. Biết đâu trên đường đi chúng ta còn kịp nhìn thấy mấy người bí ẩn của Bộ Nội vụ.”
“Ôi thôi đừng! Tớ đã nghe lỏm họ cả ngày,” Xemerius nói.
“Ô, hay quá! Kể tớ nghe với!”
“Chán ơơơơoi là chán! Tớ cứ tưởng họ uống máu từ đầu lâu và vẽ những hình tia chớp bí hiểm trên tay. Nhưng nhầm to! Hóa ra đó là mấy vị mũ cao áo dài, cả buổi chỉ lải nhải.”
“Cụ thể họ nói chuyện gì?”
“Để xem tớ còn nhớ nữa không.” Nó hắng giọng. “Chủ yếu về việc có được vi phạm những quy tắc tối thượng để đánh lừa Tourmaline đen và Lam ngọc. Người thì bảo ý kiến cực hay, kẻ lại cho rằng tuyệt đối không được. Rồi người này bảo: Được chứ, không thì làm sao cứu được nhân loại, các người thật nhát gan. Số kia đáp: Không nhát, nhưng như thế thật độc ác, lại còn quá nguy hiểm vì tính liên hoàn và đạo đức. Người kia lại nói: Ừ, nhưng kệ thôi, nếu như làm thế mà cứu được nhân loại; và sau đó cả hai phe đều lèm bèm những chuyện cao siêu nào đó - tớ nghĩ đó là lúc tớ ngủ gật. Cuối cùng thì họ đều nhất trí rằng Kim cương có xu hướng tự tiện hành động, còn Hồng ngọc quả là một con ngốc. Hồng ngọc không thể tham gia những nhiệm vụ vượt thời gian mang tên chiến dịch Opal và chiến dịch Ngọc thạch, đơn giản vì quá dốt nát. Cậu vẫn nghe đấy chứ?”
“Ờ…”
“Đương nhiên là tớ bảo vệ cậu, nhưng họ đâu có chịu nghe tớ,” Xemerius nói. “Người ta bảo cần giữ kín thông tin tối đa, không cho cậu biết. Chỉ riêng cái tính ngây ngô do thiếu dạy dỗ và trình độ hiểu biết thấp kém là đủ biến cậu thành nhân tố rủi ro, ngoài ra cậu còn có tính bép xép. Họ còn định để mắt theo dõi cô bạn Leslie của cậu nữa cơ.”
“Chết tiệt.”
“Còn tin tốt là, họ cho mẹ cậu là nguyên nhân mọi khiếm khuyết của cậu. Các quý ngài bí hiểm đều nhất trí rằng mọi tội lỗi đều do đàn bà gây ra. Rồi đến chuyện các bằng chứng, hóa đơn thợ may, thư từ, trí tuệ minh mẫn. Sau một hồi tranh cãi, tất cả đều nhất trí rằng Paul và Lucy đã mang theo máy đồng hồ về năm 1912, nơi họ đang sống hiện nay. Mặc dù từ đang trong trường hợp này không đúng mấy.” Xemerius gãi đầu. “Đại loại họ tin chắc là hai người họ đang trốn ở đó, và nếu có cơ hội thì người hùng tuyệt vời của cậu phải lùng ra họ, lấy máu của họ và tiện thể lấy luôn cả máy đồng hồ. Và cái vòng luẩn quẩn lại bắt đầu từ đầu, lại quy tắc tối thượng, lại lèm bèm…”
“Hay thật,” Tôi nói.
“Cậu thấy hay à? Nếu đúng là hay thì đó là nhờ công tớ biết cách tóm tắt cực thú vị mớ thông tin chán ngấy đó.”
Tôi mở cánh cửa thông sang hàng lang tiếp theo. Đang định trả lời Xemerius thì tôi nghe thấy tiếng nói: “Anh vẫn cao ngạo như ngày xưa!”
Tiếng mẹ tôi! Đúng thật, khi qua góc tường, tôi trông thấy mẹ. Mẹ đứng trước mặt ông Falk de Villiers, hai tay nắm thành nắm đấm.
“Còn em thì vẫn cứng đầu cứng cổ!” Ông Falk bảo. “Việc em cố gắng đánh lạc hướng vụ sinh hạ Gwendolyn, bất kể vì lý do gì, đã khiến việc này tệ đi rất nhiều.”
“Việc này! Các người luôn coi trọng việc của mình hơn những người trực tiếp liên quan!” Mẹ kêu lên.
Tôi khép cửa thật khẽ rồi rón rén đi tiếp.
Xemerius bám theo trên tường. “Ôi trời, nhìn bà ấy nổi cơn tam bành kìa.”
Đúng thế. Mắt mẹ nảy lửa, hai má ửng đỏ và giọng cao lanh lảnh bất thường. “Chúng ta đã nhất trí rằng Gwendoyln sẽ không can dự vào chuyện này. Rằng con bé sẽ không gặp phải bất cứ nguy hiểm nào! Thế mà giờ các người còn định đem nó dâng tận miệng lão bá tước. Con bé hoàn toàn… yếu đuối!”
“Tất cả là lỗi ở em,” Ông Falk de Villiers lạnh lùng.
Mẹ cắn môi. “Với tư cách là Trưởng hội, anh phải có trách nhiệm!”
“Nếu như em ngửa bài ngay từ đầu thì Gwendolyn giờ đâu đến nỗi không được chuẩn bị tí nào. Tôi nói cho em biết: Em có thể viện lý do là muốn con bé có tuổi thơ ấu yên ổn. Có thể ông George cả tin, nhưng em không lòe được tôi. Tôi vẫn nóng lòng muốn biết bà đỡ kia sẽ kể những gì.”
“Các người vẫn chưa tìm được bà ấy?” Giọng mẹ không còn đanh như trước.
“Chỉ cần vài ngày nữa thôi, Grace. Người của chúng tôi ở khắp nơi.” Đúng lúc đó ông nhìn thấy tôi và nét mặt lạnh lùng tức giận của ông tan biến.
“Sao cháu chỉ có một mình, Gwendolyn?”
“Con yêu!” Mẹ chạy vội lại ôm chầm lấy tôi. “Mẹ nghĩ mẹ nên tới đón, kẻo con lại về muộn như hôm qua.”
“… Và nhân thể mắng ta tối mắt tối mũi,” Ông Falk khẽ cười. “Sao Marley không đi cùng cháu, Gwendolyn?”
“Cháu được phép đi một mình ở đoạn cuối,” Tôi đánh trống lảng. “Hai người đang cãi nhau chuyện gì thế?”
“Mẹ cháu cho rằng những chuyến ngược về thế kỷ 18 của cháu quá nguy hiểm,” Ông Falk nói.
Đúng vậy, tôi không trách mẹ được. Đấy là mẹ còn không biết một phần trăm những nguy hiểm ấy. Không ai kể cho mẹ về vụ đám đàn ông tấn công chúng tôi trong Hyde Park. Mà tôi thì thà cắn lưỡi còn hơn để lộ. Mẹ cũng không biết gì về quý bà Tilney và vụ khẩu súng. Còn chuyện bá tước Saint Germain hăm dọa tôi kinh dị ra sao, cho đến nay tôi cũng chỉ kể cho một mình Leslie. À, tất nhiên là ông ngoại cũng biết.
Tôi nhìn ông Falk dò hỏi. “Phe phẩy quạt và nhảy Menuett thì cháu sẽ làm được thôi,” Tôi tỉnh bơ. “Chuyện này không có gì rủi ro đâu mẹ. Nguy hiểm duy nhất là con phang quạt lên đầu chị Charlotte…”
“Em nghe thấy chua, Grace?” Ông Falk nháy mắt với tôi.
“Anh định lừa ai đấy, Falk!” Mẹ lườm xéo ông lần cuối rồi túm tay tôi kéo đi. “Đi thôi con. Mọi người đang chờ mình về ăn tối.”
“Hẹn mai gặp cháu, Gwendolyn,” Ông Falk gọi với theo. “Và, ờ… lúc nào đấy gặp lại em sau nhé, Grace.”
“Tạm biệt,” Tôi lẩm bẩm. Mẹ cũng lẩm bẩm gì đó không rõ.
“Cậu muốn biết thì tớ kể cho nghe nhé: Đống rơm,” Xemerius nói. “Mẹ cậu không tỏ vẻ cãi cọ để đánh lừa tớ được đâu. Chỉ cần liếc qua là tớ nhận ra những mối quan hệ kiểu đống rơm ngay.”
Tôi thở dài. Mẹ cũng thở dài. Còn mấy bước cuối đường ra đến cửa, mẹ kéo tôi lại gần hơn. Lúc đầu thì tôi hơi gượng, nhưng rồi tôi tựa đầu vào vai mẹ. “Mẹ đừng vì con mà cãi nhau với bác Falk. Mẹ đã quá đủ mối lo rồi.”
“Nói thì dễ… Nhưng thật khó chịu khi có cảm giác đã làm sai tất cả mọi chuyện. Mẹ biết là con giận mẹ.” Mẹ thở dài. “Cũng đúng thôi.”
“Nhưng con vẫn rất yêu mẹ,” Tôi nói.
Mẹ cố cầm nước mắt. “Còn mẹ thì yêu con hơn là con có thể hình dung ra,” Mẹ thì thầm. Hai mẹ con đã ra tới con ngõ trước nhà, và mẹ ngoái nhìn xung quanh như sợ có ai đang rình rập trong bóng đêm. “Mẹ sẵn sàng trả mọi giá để có được một gia đình bình thường và một cuộc sống bình thường.”
“Thế nào là bình thường?” Tôi nói.
“Nhà mình thì chắc chắn là không bình thường.”
“Tất cả chỉ là vấn đề quan điểm. Thế ngày hôm nay của mẹ thế nào?” Tôi hỏi đùa.
“Ồ, như mọi khi,” Mẹ cười mệt mỏi. “Đầu tiên là cãi cọ đôi chút với bà ngoại, sau đó là cãi cọ nhiều hơn với bác con, đến chỗ làm thì cãi cọ với sếp một chút và cuối cùng là cãi cọ với… người tình cũ, tình cờ là Trưởng hội của một hội kín bí hiểm.”
“Tớ đã bảo mà, đúng chưa?” Xemerius gần như reo lên. “Đống rơm!”
“Mẹ thấy chưa, hoàn toàn bình thường!”
Ít ra thì mẹ cũng mỉm cười. “Thế ngày của con thì sao?”
“Cũng không có gì đặc biệt. Ở trường thì có chút bức xúc với thầy Sóc. Sau đó đến giờ học khiêu vũ và hành xử tại cái hội kín mờ ám chuyên nghiên cứu về vượt thời gian. Và trước khi kịp bóp cổ cô chị họ Charlotte đáng yêu thì con phải đi một chuyến ngắn về năm 1953 để rảnh rang làm bài, có thế thì mai mới bớt bức xúc với thầy Sóc đã nhắc đến ở trên.”
“Nghe cũng tương đối nhàn nhã.” Gót giày mẹ gõ lộp cộp trên nền đường. Mẹ lại ngoái nhìn xung quanh.
“Con nghĩ là không có ai theo dõi chúng ta đâu,” Tôi trấn an mẹ. “Họ còn cả đống việc để làm, cả nhà chặt cứng những nhân vật bí hiểm.”
“Hiếm khi Bộ Nội vụ họp lắm. Lần họp cuối cùng là khi Lucy và Paul lấy cắp máy đồng hồ. Họ phân tán khắp thế giới…”
“Mẹ này, mẹ có nghĩ là đã đến lúc nói cho con những gì mẹ biết? Cứ để con mò mẫm trong tăm tối thế này thì không có ích cho ai cả.”
“Đúng đấy,” Xemerius nói.
Mẹ dừng bước. “Con đánh giá mẹ cao quá đấy! Những điều ít ỏi mà mẹ biết sẽ không giúp ích gì cho con. Có khi còn làm con rối trí hơn. Hoặc gây thêm nguy hiểm cho con thì còn tệ nữa.”
Tôi lắc đầu. Tôi không muốn đầu hàng nhanh thế. “Kỵ sĩ xanh là ai hay cái gì? Vì sao Paul và Lucy lại không muốn khắc nhập hội? Hay là cuối cùng họ có muốn, nhưng chỉ để tận dụng điều bí mật ấy cho riêng mình?”
Mẹ day day hai bên thái dương. “Hôm nay là lần đầu tiên mẹ nghe thấy kỵ sĩ xanh. Còn về Paul và Lucy: Mẹ chắc chắn họ không có động cơ ích kỷ như thế. Con đã làm quen với bá tước Saint Germain. Ông ta có đủ phương tiện…” Mẹ lại im bặt. “Ôi, con yêu, những gì mẹ có thể nói cho con thì cũng chẳng ích lợi gì cho con đâu, tin mẹ đi.”
“Mẹ, con xin mẹ! Đám đàn ông kia có hành vi bí hiểm và không tin tưởng con, thế đã đủ tệ rồi, nhưng mẹ là mẹ của con cơ mà!”
“Ừ,” Mắt mẹ lại ướt. “Đúng thế.” Nhưng xem ra lý do này không đủ mạnh. “Đi nào, taxi đã đợi cả nửa tiếng đồng hồ. Có lẽ phải tốn đến nửa tháng lương mất thôi.”
Tôi thở dài theo chân mẹ đi dọc phố. “Mình có thể đi tàu điện ngầm.”
“Không, con cần ngay thứ gì nóng vào bụng. Chưa kể là hai em rất nhớ chị. Chúng nó sẽ không chịu được thêm một bữa tối nữa vắng con.”
Bữa tối bình yên và dễ chịu bất ngờ, vì bà ngoại cùng bác Glenda và Charlotte đi xem nhạc kịch.
“Vở Tosca,” Bà Maddy thích chí lắc lư những lọn tóc vàng. “Hy vọng là khi trở về họ trong trắng hơn một chút.” Bà nháy mắt tinh quái với tôi. “May là Violet còn thừa vé.”
Tôi ngơ ngác nhìn mọi người. Té ra bạn gái của bà Maddy, một bà già đáng mến có cái tên cực hay Violet Mận Hồng, vẫn thường đan khăn và tất tặng bọn tôi vào dịp lễ Giáng sinh, định cùng con trai và con dâu tương lai đi xem nhạc kịch, song tình hình hiện tại có vẻ như cô con dâu tương lai của bà ấy sắp trở thành con dâu tương lai của một bà khác.
Như thường lệ, mỗi khi quý bà Arista và bác Glenda vắng nhà thì không khí trong nhà ngay lập tức vui vẻ thoải mái hẳn. Tương tự như ở trường cấp tiểu học, khi thầy giáo đi ra khỏi lớp. Ngay lúc còn đang ăn tối, tôi đã phải đứng lên để tường thuật cho mấy đứa em, bà Maddy, mẹ và ông Bernhard biết Môi bánh cuốn và Charlotte đã dạy tôi nhảy Menuett và dùng quạt ra sao, và Xemerius nhắc vở mỗi khi tôi quên mất chi tiết gì đó. Ngẫm lại thì tôi thấy chuyện này tức cười hơn là thê thảm và tôi có thể hiểu được vì sao những người khác vỗ tay đôm đốp. Sau một hồi thì tất cả đều nhảy múa quanh phòng (trừ ông Bernhard, nhưng ít nhất ông cũng gõ giày theo nhịp) và nói giọng mũi như Giordano. Vừa nhảy mọi người vừa gọi loạn xị.
“Đồ ngốc! Hãy nhìn xem Charlotte làm thế nào!”
“Bên phải! Không, bên phải là nơi ngón cái chĩa về bên trái.”
Và: “Tôi nhìn thấy răng nhé! Như thế là thiếu tinh thần ái quốc!”
Nick dùng giấy ăn trình diễn lại hai mươi ba kiểu phẩy quạt khác nhau để gửi tới người đối diện những thông điệp không lời. “Thế này nghĩa là: Ôi, ngài quên cài khuy quần kìa, thưa ngài. Nếu hạ quạt xuống một tẹo rồi nhìn như thế này thì nghĩa là: Ôi, tôi muốn lấy cô. Nhưng nếu làm ngược lại thì nghĩa là: Ha ha, từ hôm nay chúng ta quyết chiến với Tây Ban Nha…”
Tôi phải công nhận Nick có năng khiếu diễn xuất giỏi. Còn Caroline thì khi nhảy (có vẻ nó nhảy điệu Cancan hơn là Menuett) hứng chí tung cẳng cao tới nỗi một chiếc giày bay vèo vào bát kem tráng miệng kiểu Bavaria. Tai nạn này khiến mọi người bớt nghịch ngợm, cho đến khi ông Bernhard vớt chiếc giày ra đặt lên đĩa của Caroline rồi nghiêm khắc nói: “Ta thật mừng còn dư lại khá nhiều món kem này. Cô Charlotte và hai quý bà chắc chắn sẽ muốn dùng món ăn nhẹ nào đó khi đi xem nhạc kịch về.”
Bà Maddy hân hoan nhìn ông: “Ông lúc nào cũng thật chu đáo.”
“Chăm sóc mọi người là nhiệm vụ của tôi,” Ông Bernhard nói. “Tôi đã hứa điều này với anh trai bà trước khi ông ấy nhắm mắt.”
Tôi đăm chiêu nhìn hai người. “Cháu vừa tự hỏi liệu ông ngoại có kể cho ông nghe điều gì về kỵ sĩ xanh không, ông Bemhard. Hay kể với bà, bà Maddy?”
Bà Maddy lắc đầu. “Kỵ sĩ xanh? Là gì vậy?”
“Cháu không biết,” Tôi nói. “Cháu chỉ biết là cháu phải tìm cho ra kỵ sĩ xanh.”
“Nếu muốn tìm gì thì ta thường tới thư viện của ông ngoại cô,” Đôi mắt cú mèo của ông Bernhard lấp lánh sau cặp kính. “Ở đó ta tìm gì cũng thấy. Nếu cô cần: Ta rất thông thạo ở đó vì ta chính là người quét bụi giá sách.”
“Đó là một ý hay,” Bà Maddy nhận xét.
“Tôi luôn sẵn sàng phục vụ, thưa cô.” Ông Bernhard cho thêm củi vào lò sưởi rồi chúc mọi người ngủ ngon.
Xemerius đi theo ông. “Tớ nhất định muốn biết liệu ông ấy đi ngủ có bỏ kính ra không,” Nó nói. “Và tớ sẽ thông báo cho cậu, trong trường hợp ông ấy lẻn khỏi nhà để bí mật đi chơi guitar điện trong một nhóm Heavy Metal.”
Thường thì trong tuần, mấy đứa em tôi đều phải đi ngủ đúng giờ, nhưng hôm nay ngoại lệ. Chúng tôi ăn uống no nê và cười thỏa sức rồi quây quần trước lò sưởi ấm áp. Caroline trong vòng tay mẹ, Nick dựa vào tôi còn bà Maddy thì ngự trong chiếc ghế tai bành của quý bà Arista. Bà thổi bay lọn tóc vàng ra khỏi mặt và hài lòng nhìn chúng tôi.
“Bà ơi, bà kể chuyện ngày xưa nhé?” Caroline yêu cầu. “Hồi bà còn là một cô bé và phải đi thăm chị họ Hazel ở dưới quê?”
“Ôi dào, mấy chuyện đấy các cháu nghe mãi rồi còn gì,” Bà Maddy nhấc đôi dép vải dạ hồng đi trong nhà lên chỗ để chân. Nhưng bà cũng không đợi năn nỉ lâu. Tất cả những câu chuyện về cô chị họ kinh khủng của bà đều bắt đầu bằng: “Hazel là cô nàng tự phụ nhất mà người ta có thể tưởng tượng ra.” Thế là tất cả cùng đồng thanh: “Hệt như chị Charlotte!” Bà Maddy lắc đầu: “Không, Hazel còn kinh khủng hơn rất, rất nhiều. Chị ta xách đuôi mèo lên quá đầu và quay vèo vèo.”
Tôi gác cằm lên đầu Nick, nghe chuyện bà Maddy khi còn là một cô bé lên mười đã trả thù hộ lũ mèo bị bạo hành ở Gloucestershire bằng cách khiến bà chị họ Hazel phải tắm một trận trong hố phân, đồng thời ý nghĩ của tôi lại xoay quanh Gideon. Giờ này hắn đang ở đâu? Đang làm gì? Đang có ai ở cùng hắn? Hay là hắn cũng đang nghĩ đến tôi với cảm giác ấm áp lạ lẫm trong dạ? Chắc là không.
Tôi cố gắng lắm mới không thở dài não nề khi nghĩ tới lúc chia tay trước cửa phòng Madame Rossini. Thậm chí Gideon còn không thèm nhìn tôi lấy một lần, mặc dù vài phút trước đó hai đứa còn hôn nhau.
Nụ hôn tái phạm. Thế mà tối qua tôi còn thề với Leslie rằng chuyện này sẽ không bao giờ xảy ra nữa. “Chừng nào bọn tớ còn chưa xác định rõ mối quan hệ giữa hai đứa!”
Nhưng Leslie chỉ cười. “Thôi nào, cậu muốn kể chuyện cổ tích cho ai vậy? Chuyện giữa hai người thì đã rõ như ban ngày: Cậu mê hắn như điếu đổ!”
Nhưng làm sao tôi có thể si mê người mà tôi mới quen có vài ngày? Lại là người thường cư xử tồi tệ với tôi? Tuy nhiên, những khi hắn không như thế thì hắn thật… thật… không tưởng tượng nổi…
“Tớ về rồi đây!” Xemerius quàng quạc hạ cánh xuống bàn ăn bên cạnh cây nến. Caroline đang ngồi trong lòng mẹ giật bắn mình và nhìn chằm chằm về hướng nó.
“Sao thế, Caroline?” Tôi khẽ hỏi.
“À, không,” Con bé bảo. “Em tưởng là vừa thấy một cái bóng.”
“Thật à?” Tôi giật mình nhìn Xemerius.
Nó chỉ nhún vai mím cười. “Trăng sắp tròn mà. Những người mẫn cảm thỉnh thoảng có thể nhìn thấy bọn tớ, nhưng thường chỉ thấp thoáng trong khóe mắt. Nếu họ nhìn kỹ hơn thì bọn tớ không còn ở đó…” Nó lại treo mình lên đèn chùm. “Cả bà tóc xoăn kia cũng nhìn và cảm nhận được nhiều hơn là bà ấy chịu thừa nhận. Lúc tớ thử đặt móng lên vai, bà ấy bèn đưa tay lên đó… Trong gia đình cậu thì chuyện này chẳng có gì đáng ngạc nhiên.”
Tôi trìu mến nhìn Caroline. Con bé mẫn cảm, hy vọng là nó sẽ không thừa hưởng cả khả năng tiên tri của bà Maddy.
“Đến đoạn em thích này,” Mắt Caroline sáng lên. Bà Maddy khoái chí kể lại cảnh cô nàng Hazel bản tính cay độc diện váy đẹp đi lễ Chủ nhật phải đứng trong hố phân ngập đến tận cổ và gào tướng lên: “Tao sẽ báo thù mày, Madeleine, nhất định tao sẽ báo thù!”
“Và chị ta làm thế thật,” Bà Maddy nói. “Không chỉ một lần.”
“Nhưng chuyện ấy ta sẽ nghe hôm sau,” Mẹ cương quyết. “Bọn trẻ phải đi ngủ. Mai còn đi học.”
Tất cả đều thở dài, bà Maddy thở dài to nhất.
Thứ Sáu là ngày bánh rán. Không ai để lỡ món này vì nó hầu như là món duy nhất dễ nuốt ở căng tin trường. Biết là Leslie sẵn sàng xin chết vì món bánh rán nên tôi không cho nó ở lại trong lớp với tôi, vì tôi đã hẹn James ở đó.
“Cậu đi ăn đi,” Tôi bảo. “Tớ sẽ giận lắm nếu vì tớ mà cậu phải nhịn bánh rán.”
“Nhưng nếu thế thì không có ai ở đây canh chừng cho cậu. Hơn nữa tớ muốn nghe kỹ hơn câu chuyện hôm qua giữa cậu, Gideon và cái sofa xanh…”
“Chuyện có thế thôi, có kể lại cũng chẳng thêm chi tiết nào,” Tôi đáp.
“Thì cứ kể lại đi, thật quá lãng mạn!”
“Đi ăn bánh rán đi!”
“Nhất định hôm nay cậu phải hỏi số di động của hắn,” Leslie bảo. “Ý tớ muốn nói đến một quy tắc vàng: Không ai hôn một đứa con trai mà mình thậm chí còn chưa có số điện thoại.”
“Ai bánh rán thơm giòn nhân táo đê…” Tôi cao giọng.
“Nhưng…”
“Đã có Xemerius ở đây với tớ.” Tôi chỉ tay lên bậu cửa sổ. Xemerius đang ngồi ngán ngẩm nhằn chóp đuôi.
Leslie đầu hàng. “Thôi được. Nhưng hôm nay nhớ học lấy trò gì hay ho một chút! Khua khoắng với que giảng bài của cô Counter thì ích lợi gì! Ngộ nhỡ có ai trông thấy, chắc chắn cậu sẽ bị tống vào nhà thương điên, nhớ đấy.”
“Được rồi, đi đi,” Tôi đẩy nó ra cửa, vừa đúng lúc anh James bước vào.
James mừng húm vì lần này chỉ có mình bọn tôi. “Cái con bé tàn nhang kia cứ léo nhéo chen ngang bất lịch sự khiến tôi cuống. Cô ta cứ làm như tôi là không khí.”
“Đó là bởi… à thôi, bỏ qua đi.”
“Ừ, thế hôm nay tôi giúp gì được cô?”
“Em nghĩ là anh có thể giúp em học cách chào hỏi trong dạ tiệc ở thế kỷ 18.”
“Chào hỏi?”
“Phải. Xin chào. Chào. Chào buổi tối. Chắc anh biết cách người ta chào người đối diện. Và những chuyện khác nữa. Bắt tay, hôn tay, cúi người, nhún chân, bẩm điện hạ, thưa đại nhân, tâu bệ hạ… Mấy thứ đó quá phức tạp và người ta rất dễ làm sai.”
James vênh mặt tự phụ. “Nếu cô làm theo đúng những gì tôi bảo thì không thể sai được. Đầu tiên tôi sẽ chỉ cho cô cách nhún chân chào một công tử có cùng địa vị xã hội với cô.”
“Tuyệt,” Xemerius nói. “Vấn đề là Gwendolyn làm sao nhận biết được chàng công tử kia có địa vị xã hội nào.”
James nhìn nó chằm chằm. “Cái gì thế kia? Im đi, im đi, con mèo điên! Biến ngay!”
Xemerius hứ một tiếng phẫn nộ. “Vừa nói cái gì đấy?”
“Kìa anh James!” Tôi bảo. “Anh nhìn kỹ lại xem! Đó là Xemerius, bạn của em, à, hồn quỷ đá. Xemerius, đây là anh James, cũng là bạn tớ.”
James rút phăng chiếc khăn từ tay áo. Mùi hoa chuông sực lên tận mũi tôi. “Không cần biết nó là cái thứ gì… cô đuổi nó đi. Nó khiến tôi nhớ đến hồi nằm sốt xinh xịch và mơ thấy mình phải dạy cách cư xử cho một con bé nghịch ngợm.”
Tôi thở dài. “Anh James, không phải mơ, anh vẫn chưa chịu hiểu à? Hơn hai trăm năm trước, có thể anh từng bị sốt mê sảng, nhưng mà sau đó thì anh… cả anh và Xemerius, cả hai người… hai người đều…”
“… ngỏm,” Xemerius bảo. “Nói toẹt ra là thế.” Nó ngoẹo đầu sang một bên. “Đúng thế mà. Cậu nói vòng vo làm gì?”
James phe phẩy chiếc khăn tay. “Tôi không muốn nghe. Mèo làm sao biết nói.”
“Trông ta mà giống mèo à, con ma ngu xuẩn kia?” Xemerius kêu tương lên.
“Chứ còn gì nữa,” Anh James nói mà không nhìn lại. “Có lẽ trừ đôi tai. Cả cặp sừng. Và đôi cánh. Cả cái đuôi kỳ dị. Ôi trời, sao mà tôi ghét những cơn mê sảng này thế!”
Xemerius đứng giạng háng trước mặt James. Đuôi nó quật đi quật lại giận dữ. “Ta không phải nhân vật trong cơn mê sảng. Ta là quỷ.” Rồi nó phun ra nền nhà một bãi nước to đùng vì bực bội. “Một con quỷ đầy quyền năng. Bị các phù thủy và kiến trúc sư ở thế kỷ thứ 11 sau Công nguyên phù phép thành quỷ đá canh giữ ngọn tháp của một nhà thờ không còn tồn tại từ lâu. Tấm thân bằng sa thạch của ta bị phá hủy từ hàng trăm năm trước, giờ ta chỉ còn là thế này, có thể nói chỉ là cái bóng của Ta thuở nào, vĩnh viễn chịu lời nguyền lang thang trên trái đất cho tới khi nó diệt vong. Cho đến lúc đó chắc cũng còn vài triệu năm.”
“Lalala, tôi không nghe thấy gì hết,” Anh James bảo.
“Ngươi thật đáng thương hại,” Xemerius nói. “Ngược với ngươi, ta không còn lựa chọn nào khác, bởi lời nguyền phù thủy trói ta vào sự tồn tại này. Nhưng bất cứ lúc nào ngươi cũng có thể buông tay từ bỏ phận làm ma và về nơi người ta vẫn đến khi qua đời.”
“Nhưng mà tôi đã chết đâu, con mèo ngu xuẩn kia!” Anh James kêu lên. “Tôi chỉ bị bệnh phải nằm trên giường với những con mê sảng kinh khủng. Và nếu giờ chúng ta không đổi chủ đề thì tôi bỏ đi đấy!”
“Được rồi,” Tôi lấy giẻ lau bảng cố thấm khô bãi nước Xemerius vừa phun ra. “Chúng ta tiếp tục. Nhún chân chào công tử cùng địa vị xã hội…”
Xemerius lắc đầu, bay vù qua bọn tôi ra cửa. “Thôi để tớ đứng canh cửa. Nếu ai đó bắt quả tang cậu đang nhún chân chào thì ngượng chết được.”
Giờ giải lao không đủ để tôi có thể học hết những kỹ năng mà anh James muốn dạy. Nhưng cuối cùng tôi đã có thể phân biệt được ba cách nhún chân cúi chào khác nhau và cách đưa tay cho người khác hôn. (Thật may là tập tục này giờ đã rơi vào quên lãng.) Khi đám bạn học quay trở lại, James cúi mình chào từ biệt, tôi còn kịp thì thầm cảm ơn anh ấy.
“Thế nào rồi?” Leslie hỏi.
“James nghĩ Xemerius là một con mèo kỳ quái đến từ những cơn mê sảng của anh ấy,” Tôi kể cho Leslie. “Tớ chỉ hy vọng những gì anh ấy vừa dạy tớ không bị bóp méo bởi cơn mê sảng. Còn giờ tớ đã biết tớ phải làm gì nếu được giới thiệu với công tước xứ Devon.”
“Ồ, tốt quá,” Leslie nói. “Thế cậu phải làm gì?”
“Nhún chân thật thấp và thật lâu,” Tôi nói. “Lâu gần bằng cúi chào đức vua, lâu hơn lúc chào hầu tước hoặc bá tước. Thực ra thì rất đơn giản. Còn lại là luôn ngoan ngoãn mỉm cười giơ tay ra cho người ta mút chùn chụt.”
“Hay đấy chứ, tớ không nghĩ lão James lại có lúc hữu ích thế.” Leslie nể phục nhìn quanh. “Cậu sẽ khiến mọi người ở thế kỷ 18 phải kinh ngạc.”
“Hy vọng thế,” Tôi nói. Tâm trạng tôi hân hoan suốt những tiết học còn lại. Charlotte và Môi bánh cuốn sẽ còn phải kinh ngạc khi tôi thậm chí còn phân biệt được tâu điện hạ và bẩm đại nhân. Mặc dù họ đã cố giải thích cho tôi bằng cách phức tạp nhất có thể.
“À, tớ đã nghĩ ra một giả thuyết về phép thuật của loài quạ,” Leslie nói sau khi tan học, khi bọn tôi đang trên đường từ lớp ra tới tủ đựng đồ. “Thực ra thì nó quá đơn giản nên không ai nghĩ tới. Sáng mai chúng ta sẽ gặp nhau ở nhà cậu. Tớ sẽ đem theo tất cả những gì tớ thu thập được. Nếu mẹ tớ không định lên kế hoạch quét dọn và phân phát găng tay cao su cho cả gia đình…”
“Gwenny?” Cynthia Dale đập một phát vào lưng tôi từ phía sau. “Cậu còn nhớ Regina Curtiz, năm ngoái còn học cùng lớp với chị gái tớ? Giờ chị ấy đang phải nằm bệnh viện vì bệnh biếng ăn. Cậu cũng muốn theo vào đấy à?”
“Không,” Tôi giật mình đáp.
“Được, thế thì ăn cái này! Ngay lập tức!” Cynthia quẳng cho tôi một cái kẹo caramel. Tôi ngoan ngoãn bóc giấy kẹo. Nhưng vừa định bỏ vào miệng thì Cythia ngăn vội. “Khoan đã! Cậu định ăn thật à? Không phải cậu đang ăn kiêng?”
“Không,” Tôi lại đáp.
“Thế là Charlotte bốc phét. Bạn ấy bảo cậu không tới ăn trưa vì muốn gầy như bạn ấy… Trả kẹo đây. Cậu có bị biếng ăn đâu.” Cynthia tự bỏ tọt kẹo vào miệng. “Đây là giấy mời dự sinh nhật tớ. Lại một buổi tiệc hóa trang. Chủ đề năm nay là cỏ xanh thật xanh. Cậu được phép đem theo bạn trai.”
“Hả…?”
“Tớ cũng nói với Charlotte y hệt. Không cần biết ai trong số các cậu đem được hắn tới, miễn là hắn có mặt trong buổi tiệc của tớ.”
“Nó điên rồi,” Leslie thì thầm.
“Tớ nghe thấy đấy,” Cynthia bảo. “Leslie, cậu cũng được phép đem theo Max.”
“Cyn, bọn tớ đã chia tay nhau nửa năm rồi.”
“Ô, thế thì thật tệ,” Cynthia nói. “Lần này hình như ít con trai quá. Hoặc các cậu đem theo ai đó, hoặc tớ sẽ phải loại ra một số cô nàng. Aishani chẳng hạn. Nhưng có lẽ nó sẽ không đến vì bố mẹ nó không cho đi tiệc tùng nếu có mặt con trai… Ôi Chúa ơi, cái gì thế kia? Ai cấu tớ một cái để tớ biết đang mơ hay tỉnh đây?”
Cái gì thế kia là một thanh niên cao lớn với mái tóc vàng cắt ngắn. Hắn đứng cùng thầy Whitman trước cửa phòng thầy hiệu trưởng. Tôi thấy hắn quen quen một cách kỳ lạ.
“Á,” Cynthia rú lên. Leslie đã cấu cho nó một cái theo đúng yêu cầu.
Thầy Whitman và anh chàng kia quay lại. Khi ánh mắt xanh lục dưới hàng mi dày lướt qua tôi, ngay lập tức tôi biết người lạ mặt kia là ai. Trời ạ! Giờ có lẽ Leslie nên cấu cả tôi.
“Vừa đúng lúc,” Thầy Whitman bảo. “Raphael, đây là ba bạn học cùng lớp với em. Cynthia Dale, Leslie Hay và Gwendolyn Shepherd. Các em chào Raphael Bertelin đi, từ thứ Hai bạn ấy sẽ vào lớp các em.”
“Chào bạn,” Leslie lẩm bẩm. Còn tôi và Cynthia đồng thanh: “Thật ạ?”
Raphael mỉm cười nhìn bọn tôi, nghênh ngang đút tay túi quần. Trông hắn khá giống Gideon, tuy trẻ hơn một chút. Hắn có đôi môi đầy đặn hơn và làn da có chút màu đồng cứ như vừa nghỉ bốn tuần ở Caribe. Có lẽ tất cả những người may mắn sống ở miền Nam nước Pháp trông đều như thế.
“Sao cậu chuyển trường giữa chừng?” Leslie hỏi. “Cậu gây chuyện gì à?”
Raphael cười toe toét. “Còn tùy xem cậu định nghĩa thế nào là gây chuyện,” Hắn đáp. “Thực ra tớ tới đây vì chán học quá rồi. Nhưng vì một vài lý do khác…”
“Raphael chuyển từ Pháp đến đây,” Thầy Whitman chen vào. “Đi nào, Raphael, thầy hiệu trưởng Gilles đang đợi.”
“Thứ Hai gặp lại nhé,” Raphael nói. Tôi có cảm giác hắn chỉ nói với mình Leslie.
Cynthia đợi tới khi thầy Whitman và Raphael biến mất vào phòng thầy hiệu trưởng Gilles, rồi nó giơ cả hai tay lên trần nhà kêu lên: “Xin cảm ơn! Xin cảm ơn Chúa đã lắng nghe lời cầu nguyện của con.”
Leslie hích tôi. “Trông cậu cứ như bị xe bus cán qua chân vậy.”
“Đợi tớ kể cho cậu biết người đó là ai,” Tôi thì thào. “Rồi trông cậu cũng hệt thế cho xem.”