Lam Ngọc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4

❊ ❊ ❊

“Gwenny! Chị Gwenny, dậy đi!”

Tôi mệt nhọc tỉnh dậy từ giấc mơ sâu. Trong mơ tôi là một bà lão già khú lưng còng, ngồi đối diện với Gideon bảnh bao ngời ngời, khẳng định với hắn tên bà ta là Gwendolyn Shepherd và tới từ năm 2080. Rồi tôi trông thấy gương mặt với cái mũi hếch quen thuộc của em gái Caroline.

“Cuối cùng thì cũng tỉnh!” Nó nói. “Em tưởng là em không bao giờ đánh thức chị được. Tối qua khi chị về thì em ngủ mất rồi, mặc dù em đã gắng thức. Chị có mang về thêm một cái váy kỳ dị nào nữa không?”

“Không, lần này thì không.” Tôi nhỏm dậy. “Lần này chị thay quần áo ở đó.”

“Từ giờ trở đi sẽ luôn như thế à? Chị sẽ chỉ về khi em đã ngủ? Mẹ đã hóa ra thật kỳ lạ từ khi chuyện này xảy đến với chị. Còn em và Nick thì nhớ chị lắm - ăn tối vắng chị chán kinh khủng.”

“Trước đây vẫn thế mà,” Tôi lại ngả xuống gối.

Tối qua tôi được chở về nhà bằng chiếc Limousine, tôi không quen người lái xe nhưng anh chàng Marley tóc đỏ thì tiễn tôi tới tận cửa.

Tôi không còn gặp Gideon từ lúc đó, thế cũng tốt. Phải mơ về hắn cả đêm là quá đủ.

Ông quản gia Bernhard đón tôi bên cửa, lịch sự và cứng đơ như mọi khi. Mẹ chạy từ trên cầu thang xuống ôm chầm lấy tôi cứ như tôi mới cùng đoàn thám hiểm Nam Cực trở về. Tuy vui mừng khi gặp lại mẹ, nhưng tôi vẫn còn khá giận mẹ. Cảm giác phát hiện ra bị chính mẹ mình lừa dối thật khó tiêu. Mà mẹ thì không chịu cho tôi biết lý do vì sao. Ngoài vài câu tối nghĩa như “Đừng tin bất cứ ai - nguy hiểm - bí mật - blablabla”, mẹ không giải thích gì về cách cư xử của mẹ. Bởi thế và vì mệt gần chết nên tôi chỉ ậm ừ gặm miếng thịt gà đã nguội rồi bò lên giường đi ngủ mà không kể gì cho mẹ nghe về những chuyện đã xảy ra trong ngày. Mẹ biết làm gì với mớ thông tin ấy? Mẹ đã quá lo lắng rồi. Tôi thấy mẹ có vẻ cũng kiệt sức gần như tôi.

Caroline lại lay tay tôi. “Này chị, đừng ngủ lại!”

“Biết rồi.” Tôi vùng dậy vắt chân ra khỏi giường. Mặc dù trước khi đi ngủ, tôi còn gọi điện nói chuyện rất lâu với Leslie, nhưng lúc thức dậy cảm thấy cũng tương đối đẫy giấc. Nhưng Xemerius đâu rồi? Tối qua nó biến mất lúc tôi đi tắm và từ đó không thấy mặt mũi đâu.

Tôi tỉnh ngủ hẳn dưới vòi hoa sen. Tôi dùng dầu gội và dầu xả đắt tiền của mẹ dù không được phép, dù biết sẽ bị lộ bởi hương hoa hồng và bưởi tuyệt diệu. Trong lúc lau tóc, tôi bất giác tự hỏi không biết Gideon có thích mùi hoa hồng và bưởi, để rồi ngay lập tức phải chấn chỉnh mình.

Vừa ngủ được một, hai giờ đồng hồ, tôi đã nghĩ đến gã! Mà nào đã có chuyện gì to tát xảy ra? Ừ, bọn tôi hôn nhau một chút trong buồng xưng tội, nhưng ngay sau đó hắn lại nhập vai thằng khốn. Dù ngủ có đẫy hay không thì tôi cũng không muốn nhớ lại cú rơi bịch từ tầng mây thứ chín. Kể chuyện này cho Leslie nghe, tôi làm nó cả tối qua không còn muốn đổi chủ đề.

Tôi sấy khô tóc, mặc quần áo, lững thững men theo mấy cầu thang dài dằng dặc xuống phòng ăn. Caroline, Nick, mẹ và tôi sống ở lầu ba. Khác với những phần khác trong ngôi nhà thuộc sở hữu của gia tộc tôi ít nhất đã ngàn năm (ít nhất!) thì ở đó khá dễ chịu.

Phần còn lại trong nhà chứa đầy đồ cổ và chân dung các cụ, kỵ khác nhau. Trong đó đếm không được mấy người khiến thiên hạ phải trầm trồ. Trong nhà còn có cả phòng khiêu vũ. Tôi từng dạy Nick đi xe đạp ở đó, tất nhiên là bí mật. Ai cũng biết giao thông trong thành phố lớn giờ nguy hiểm kinh khủng thế nào.

Như thường lệ, tôi thấy tiếc là bọn tôi không thể cùng mẹ dùng bữa ở trên này. Bà ngoại Arista cứ nằng nặc bắt mọi người phải có mặt ở cái phòng ăn ảm đạm có tường ốp gỗ màu sô cô la sữa. Đó là cách so sánh ngon lành duy nhất đấy. So sánh cách khác thì… ừm… dễ bỏ cơm lắm.

Ít ra không khí hôm nay đã nhiều phần khá hơn hôm trước, vừa bước vào phòng là tôi nhận ra ngay.

Quý bà Arista, vốn luôn mang dáng vẻ của giáo viên ballet, luôn sẵn sàng đét vào tay học trò, cất giọng vui vẻ: “Chào buổi sáng, cháu yêu!” Charlotte và mẹ chị ấy thì nhìn tôi mỉm cười như thể họ biết được điều gì đó mà tôi không hề hay biết.

Thường thì bác Glenda chẳng bao giờ mỉm cười với tôi (hoặc với bất cứ ai, trừ kiểu nhếch mép chua chát), và mới hôm qua Charlotte còn dành cho tôi mấy lời xấu xí. Vì thế tôi cẩn thận đề phòng ngay lập tức.

“Có chuyện gì ạ?” Tôi hỏi.

Thằng em Nick mười hai tuổi của tôi nhoẻn miệng cười khi tôi ngồi xuống bên cạnh Caroline. Mẹ đẩy sang phía tôi một đĩa tú hụ bánh mì và trứng chiên bông. Tôi suýt ngất vì đói khi mùi thức ăn phả lên mũi.

“Ôi trời,” Bác Glenda nói. “Hôm nay cô định nhồi cho con cô lượng mỡ và cholesterol của cả tháng hay sao, Grace?”

“Vâng, đúng thế,” Mẹ thản nhiên.

“Sau này nó sẽ ghét cô vì cô không chăm chút tới hình thể của nó,” Bác Glenda lại cười mỉm.

“Hình thể của Gwendolyn không có gì đáng chê,” Mẹ đáp.

“Bây giờ thì thế,” Bác Glenda vẫn cười mỉm.

“Mấy đứa bỏ cái gì vào trà của bác ấy à?” Tôi thì thầm với Caroline.

“Lúc nãy có người gọi điện, rồi kể từ đó, bác và chị Charlotte tí tởn thế day,” Caroline thì thào đáp. “Cứ như vừa lột xác!”

Đúng lúc này, Xemerius hạ xuống bên ngoài bệ cửa sổ, khép cánh rồi vươn đầu đi qua lớp kính.

“Chào buổi sáng!” Tôi mừng rỡ nói.

“Chào buổi sáng!” Xemerius nhảy từ bệ cửa xuống một chiếc ghế trống.

Trong khi những người khác kinh ngạc nhìn tôi, Xemerius thò vuốt gãi bụng sồn sột. “Gia đình cậu khá đông. Dù chưa bao quát được hết nhưng tớ để ý thấy trong nhà này hơi bị nhiều đàn bà con gái. Quá nhiều là đằng khác. Và trông có vẻ như người ta cần thọc lét ngay một nửa trong số đó.” Nó vẩy cánh. “Thế các ông bố của đám trẻ đâu? Và thú vật nuôi trong nhà đâu? Cả cái nhà to vật vã mà không có nổi một con hoàng yến. Thất vọng quá đi mất.”

Tôi mỉm cười. “Bà Maddy đâu ạ?” Tôi hỏi và bắt đầu ăn ngấu nghiến.

“Ta e là nhu cầu được ngủ của cô em chồng yêu quý còn lớn hơn cả sự tò mò,” quý bà Arista nghiêm trang nói. Bà ngồi thẳng đơ như cây nến bên bàn và xòe tay kiểu cách khi ăn một nửa miếng bánh mì phết bơ. (Tôi chưa bao giờ thấy bà ngồi kiểu nào khác.) “Vì hôm qua lỡ dậy sớm nên cả ngày, tâm trạng bà ấy bực bội khó chiều. Trước mười giờ sáng thì ta nghĩ bà ấy vẫn chưa xuất hiện đâu.”

“Con thấy thế lại tốt,” Giọng bác Glenda rin rít. “Mấy lời nhảm nhí về trứng lam ngọc với đồng hồ tháp của cô ấy khiến người ta điên cả đầu. À, cháu có khỏe không, Gwendolyn? Bác có thể hình dung được là tất cả những chuyện này rất rối rắm với cháu.”

“Vâng,” Tôi ậm ừ.

“Có lẽ rất kinh khủng, khi đột nhiên được biết mình mang sứ mệnh cao quý song lại không thể đáp ứng được mọi mong đợi.” Bác Glenda xiên một miếng cà chua trên đĩa.

“Ông George bảo là từ đầu đến giờ Gwendolyn đã làm rất tốt,” Quý bà Arista nói. Nhưng trước khi tôi kịp cảm kích vì sự trợ giúp của bà thì bà đã bồi thêm: “Nếu ta thông cảm với hoàn cảnh. Gwendolyn này, hôm nay người ta sẽ lại đến đón cháu ở trường rồi đưa tới Temple. Lần này chị Charlotte sẽ đi cùng cháu.” Bà nhấp một ngụm trà.

Tôi không thể mở miệng vì sợ rơi trứng ra ngoài, nên chỉ tròn mắt kinh hãi, trong khi Nick và Caroline đồng thanh hỏi thay tôi: “Vì sao lại thế ạ?”

Bác Glenda lắc đầu theo kiểu của riêng mình, “Bởi vì Charlotte đã thành thạo tất cả những gì Gwendolyn lẽ ra phải biết để có thể hoàn thành nhiệm vụ cho tử tế. Và bây giờ, vì những sự kiện rối loạn trong mấy ngày vừa qua mà ai cũng có thể hình dung lại quá rõ, người bên Temple muốn Charlotte giúp em họ mình chuẩn bị cho những lần vượt thời gian tiếp theo.” Trông bác cứ như có cô con gái vừa giành huy chương vàng ở thế vận hội. Ít nhất là thế.

Cho những lần vượt thời gian tiếp theo? Vụ này là sao?

“Con mụ tóc đỏ gầy khô độc địa kia là ai vậy?” Xemerius hỏi. “Tớ hy vọng đó chỉ là họ hàng xa của cậu.”

“Tuy không hề bất ngờ trước thỉnh cầu này, nhưng chúng tôi vẫn phải cân nhắc xem có nên nhận lời không. Nói cho cùng thì Charlotte chẳng có nghĩa vụ gì cả. Nhưng,” Nói tới đây thì con mụ… ấy chết, bác Glenda tóc đỏ gầy khô thở dài đầy kịch tính. “Charlotte ý thức rất rõ tầm quan trọng của nhiệm vụ này và sẵn sàng quên mình để góp sức vào thành công.”

Mẹ cũng thở dài nhìn tôi ái ngại. Charlotte gạt lọn tóc đỏ lấp lánh ra sau tai và chớp chớp mi nhìn sang tôi.

“Hả?” Nick thốt lên. “Chị Charlotte thì dạy gì được chị Gwendolyn?”

“Ô,” Má bác Glenda đỏ ửng vì hăng hái. “Nhiều chứ. Nhưng đòi Gwendolyn học hết được những gì Charlotte đã rèn luyện ngần ấy năm trời trong một thời gian ngắn là điều phi lý, chưa nói đến… những tài năng thiên phú được phân bổ khá bất công giữa hai đứa. Chúng ta chỉ có thể truyền đạt lại những điều cơ bản nhất. Mà theo như bác nghe kể, Gwendolyn thiếu kiến thức cơ bản đến thê thảm, cũng không nắm được cách ứng xử hợp với các thời đại khác nhau.”

Nói láo! Ai kể cho bác ta được nhỉ?

“Vâng, người ta đặc biệt cần biết ứng xử khi ngồi một mình trong căn hầm khóa kín,” Tôi đáp. “Nhỡ đâu vẫn bị mấy con chuột cống bắt quả tang đang ngoáy mũi.”

Caroline cười khúc khích.

“Ô, không đâu, Gwenny. Chị lấy làm tiếc vì phải nói với em điều này, nhưng trong thời gian tới mọi thứ sẽ phức tạp lên đôi chút với em đấy.” Charlotte nhìn tôi với ánh mắt lẽ ra nên đồng cảm, nhưng lại có vẻ đắc chí và cay độc.

“Chị cháu nói đúng.” Tôi vốn đã khá sợ ánh mắt như xuyên thấu của quý bà Arista, lần này nó còn khiến tôi giật mình. “Theo mệnh lệnh tối cao, cháu sẽ còn phải tốn nhiều thời gian ở thế kỷ 18,” bà nói.

“Và sẽ gặp nhiều người,” Charlotte bồi thêm. “Nếu thậm chí em còn không biết tên vị vua đang cai trị hoặc Réticule là gì thì người ta sẽ thấy rất kỳ quặc.”

Re… gì cơ?

“Là gì hả chị?” Caroline hỏi.

Charlotte mỉm cười kiêu sa. “Để chị em giải thích cho mà nghe.”

Tôi tức giận nhìn Charlotte. Sao chị ta có thể vui mừng đến thế mỗi khi đẩy tôi vào thế ngu si và vô học? Bác Glenda cười khẩy.

“Là một dạng túi xách tay, một thứ túi vải vớ vẩn, thường chỉ dùng để đựng đồ thêu thùa vô bổ,” Xemerius nói. “Cả khăn tay. Và thuốc muối hít chống ngất.”

Ra thế!

“Réticule là từ cổ lỗ cho túi xách tay, Caroline,” Tôi nói, mắt không rời Charlotte. Mi mắt chị ta khẽ rung lên kinh ngạc nhưng nụ cười nhu mì vẫn nở trên môi.

“Theo mệnh lệnh tối cao? Nghĩa là sao ạ?” Mẹ tôi quay sang hỏi quý bà Arista. “Con tưởng chúng ta đã nhất trí sẽ cố gắng tách Gwendolyn ra khỏi chuyện này càng nhiều càng tốt. Con tưởng nó chỉ phải phân nhánh hồi khứ về những thời điểm an toàn. Sao bây giờ họ lại có thể quyết định đẩy nó vào nguy hiểm?”

“Đây không phải việc của con, Grace,” Bà lạnh lùng nói. “Con đã gây ra đủ chuyện phiền toái rồi.”

Mẹ cắn môi. Ánh mắt giận dữ của mẹ lia từ tôi sang quý bà Arista, rồi mẹ đẩy phắt ghế đứng lên. “Con phải đi làm,” mẹ nói. Mẹ hôn lên tóc Nick, nhìn sang phía tôi và Caroline. “Các con đi học vui nhé. Caroline, con nhớ cầm theo chiếc khăn cho giờ thủ công. Hẹn tối gặp lại các con.”

“Thương mẹ quá,” Caroline thì thầm khi mẹ ra khỏi phòng. “Tối qua mẹ đã khóc. Em nghĩ là mẹ không thích chị thừa hưởng gien vượt thời gian chút nào.”

“Ừ,” tôi bảo. “Chị cũng nhận ra.”

“Nhưng không chỉ có mẹ đâu,” Nick liếc mắt đầy ngụ ý về phía Charlotte và bác Glenda, họ vẫn mỉm cười.

Tôi chưa bao giờ nhận được nhiều chú ý khi bước vào lớp như hôm nay. Vì chiều qua có tới một nửa lớp chứng kiến cảnh tôi được xe Limousine đen tới đón.

“Vẫn tiếp tục nhận cá cược,” Gordon Gelderman nói. “Tỉ lệ tuyệt đối cho khả năng thứ nhất: Gã lãng tử đồng tính hôm qua là nhà sản xuất truyền hình, tuyển cả Gwendolyn và Charlotte cho chương trình, nhưng cuối cùng Gwendolyn thắng. Khả năng thứ hai: Hắn là gã anh họ đồng tính của hai người, chuyên cung cấp dịch vụ đưa đón bằng xe Limousine. Khả năng thứ ba…”

“Im mồm đi Gordon,” Charlotte vặc, gạt tóc ra sau rồi ngồi vào chỗ.

“Tớ thấy cậu cũng nên giải thích lý do vì sao cậu tuy quấn quýt với anh chàng ấy, nhưng sau đó Gwendolyn lại là người lên xe đi cùng hắn,” Cynthia Dale nịnh nọt. “Leslie định kể chuyện cổ tích cho bọn tớ, rằng hắn là thầy giáo phụ đạo của Gwendolyn!”

“Đương nhiên rồi, thầy giáo phụ đạo mà lại đi xe Limousine tới và nắm tay nữ hoàng băng giá nhà ta,” Gordon nhìn Leslie độc địa. “Rõ ràng là có âm mưu che giấu chuyện mờ ám nào đây.”

Leslie nhún vai, nhìn tôi mỉm cười. “Tớ không kịp nghĩ ra lý do gì hay ho hơn.” Nó ngồi phịch xuống ghế.

Tôi nhìn quanh tìm Xemerius. Lần cuối tôi trông thấy nó, nó đang nhấp nhổm trên mái trường, vui vẻ vẫy tôi. Tuy đã dặn dò nó tránh xa tôi trong giờ học, nhưng tôi không nghĩ là nó sẽ nghe lời.

“Kỵ sĩ xanh có vẻ là một ngõ cụt chính cống,” Leslie hạ giọng thì thào. Khác tôi, tối qua nó hầu như không ngủ, mà tìm kiếm hàng giờ trên mạng. “Một bức tượng ngọc thạch nhỏ nổi tiếng thời nhà Minh có tên như thế, nhưng hiện nó đang ở bảo tàng tại Bắc Kinh. Còn có tượng đài trên quảng trường thành phố Cloppenburg của Đức và hai cuốn sách cùng tên. Một cuốn là tiểu thuyết viết năm 1926 và cuốn kia là sách thiếu nhi, xuất bản sau khi ông cậu mất. Đến giờ tớ mới tìm được có thế.”

“Tớ tưởng đó là một bức tranh,” Tôi nói. Trong phim, các bí mật thường được giấu sau hoặc trong bức tranh.

“Nhầm to,” Leslie kêu lên. “Nếu đó là kỵ sĩ áo lam thì mọi sự đã khác… Tớ cũng đã nhiều lần dùng chương trình đảo từ cho KỴ SĨ XANH, nhưng nếu XANH KỴ SĨ có nghĩa thì tớ cũng chưa suy ra được. Nhưng tớ đã in ra vài khả năng, biết đâu cậu nghĩ ra được gì?” Nó đẩy một tờ giấy sang cho tôi.

“XANH SĨ KỴ,” tôi đọc. “KỴ XANH SĨ. Hừm… để nghĩ xem nào…”

Leslie cười khúc khích. “Từ tớ thích nhất là: SĨ XANH KỴ. Ôi trời, thầy Sóc đang phi tới!”

Ý nó muốn nói đến thầy Whitman. Như mọi khi, thầy sải bước tiến vào lớp. Bọn tôi gắn cho thầy biệt danh này vì đôi mắt nâu to tướng. Nhưng hồi đó, bọn tôi còn chưa biết thầy thực sự là ai.

“Tớ vẫn còn chờ bị kỷ luật vì chuyện hôm qua,” Tôi nói, nhưng Leslie lắc đầu.

“Làm thế sao được,” Nó đáp ngắn gọn. “Hoặc là thầy hiệu trưởng Gilles sẽ biết đồng nghiệp dạy Anh văn của mình chính là thành viên quan trọng trong một hội kín? Bởi vì nếu thầy dám hé ra thì tớ sẽ khai y chang thế. Ôi, chết tiệt, thầy đi đến đây. Lại vẫn ánh nhìn… cao ngạo!”

Đúng là thầy Whitman đi đến chỗ bọn tôi. Thầy đặt kẹp tài liệu dày cộp tịch thu của Leslie trong nhà vệ sinh nữ hôm qua lên bàn. “Tôi nghĩ là em rất muốn lấy lại bộ sưu tầm giấy tờ… cực kỳ thú vị này,” Thầy mỉa mai.

“Vâng, cảm ơn thầy,” Leslie hơi đỏ mặt. Bộ sưu tầm giấy tờ chính là tập tài liệu nghiên cứu hiện tượng vượt thời gian. Trong đó có mọi thông tin mà bọn tôi (đặc biệt là Leslie) đã tìm được về Đội Cận vệ và bá tước Saint Germain. Ở trang 34, ngay sau những bài sưu tầm về khả năng di vật cách cảm còn có một ghi chép liên quan tới thầy Whitman. Lão Sóc cũng là thành viên của hội kín? Nhẫn. Ý nghĩa? Bọn tôi chỉ có thể hy vọng thầy không vận lời ấy vào thân.

“Leslie, tôi không muốn nói ra điều này, nhưng tôi nghĩ em nên sử dụng năng lượng của mình để đầu tư cho một số môn học khác.” Thầy Whitman tuy mỉm cười, nhưng giọng thầy không chỉ giễu cợt. Thầy hạ giọng. “Không phải tất cả những gì người ta thấy thú vị cũng tốt cho mình.”

Có phải thầy đang dọa không? Leslie im lặng cầm kẹp hồ sơ cho vào cặp.

Đám bạn học tò mò đổ mắt nhìn về phía bọn tôi. Có lẽ họ tự hỏi không biết thầy Whitman đang nói chuyện gì. Charlotte ngồi đủ gần để nghe thấy lời thầy. Mắt chị ta lộ rõ vẻ đắc ý. Khi thầy Whitman bảo: “Còn em, Gwendolyn, dần dần em nên hiểu được rằng biết giữ bí mật là phẩm chất mà người ta không chỉ mong đợi, mà còn đòi hỏi ở em,” Chị ta gật gù đồng tình. “Đáng tiếc em lại tỏ ra mình kém xứng đáng đến thế.”

Thật bất công! Tôi quyết định noi gương Leslie. Thế là tôi và thầy Whitman im lặng nhìn nhau chằm chằm vài giây. Rồi nụ cười của thầy càng tươi, thầy đột ngột vỗ má tôi. “Nhưng thôi, ngẩng cao đầu lên! Tôi tin chắc em sẽ còn học được rất nhiều điều,” Rồi thầy đi tiếp. “Còn Gordon, thế nào rồi? Lần này em lại chép nguyên văn bài luận trên mạng?”

“Thầy vẫn cho phép bọn em được sử dụng tất cả các nguồn tài liệu tìm được cơ mà?” Gordon cãi. Trong một câu mà giọng nó ngân được qua hai quãng tám.

“Thầy Whitman muốn gì thế?” Cynthia Dale rướn người qua chỗ bọn tôi. “Tập hồ sơ gì đấy? Và sao thầy lại vỗ má cậu, Gwendolyn?”

“Không cần ghen lồng lên đâu, Cyn,” Leslie bảo. “Thầy ấy chẳng yêu bọn tớ hơn cậu chút nào.”

“Úi,” Cynthia bảo. “Tớ đâu có ghen. Ý tớ là, này? Sao tất cả cứ nghĩ là tớ si mê thầy ấy nhỉ?”

“Có lẽ vì cậu là chủ tịch câu lạc bộ những người hâm mộ William Whitman?” tôi gọi ý.

“Hoặc vì cậu đã viết Cynthia Whitman hai chục lần lên giấy, lấy lý do cậu muốn biết cảm giác đó thế nào?” Leslie nói.

“Hoặc là vì…”

“Đủ rồi,” Cynthia nghiến răng. “Ngày xưa thì thế. Nhưng đã qua lâu rồi.”

“Mới hôm kia chứ lâu gì,” Leslie nói.

“Giờ tớ đã trưởng thành và chín chắn hơn,” Cynthia thở dài nhìn quanh lớp. “Tất cả cũng chỉ tại cái đám trẻ ranh kia. Nếu trong lớp mình có vài mống chững chạc hơn tí thì có ai phải lòng thầy giáo làm gì. À, nhân tiện: Anh chàng tới đón cậu bằng chiếc Limousine hôm qua ấy, Gwenny? Giữa hai người có gì không?”

Charlotte phì mũi đắc ý và ngay lập tức được Cynthia để mắt đến. “Giờ đừng úp mở nữa, Charlotte. Ai trong số hai cậu có gì với hắn?”

Lúc này thầy Whitman đã bước lên bục giảng, yêu cầu cả lớp tập trung vào Shakespeare và những bản sonnet của ông.

Lần này là lần duy nhất mà tôi biết ơn thầy. Shakespeare còn hơn Gideon! Những tiếng xì xào xung quanh im bặt, thay vào đó là tiếng thở dài não nuột và tiếng lật trang loạt soạt. Nhưng tôi còn kịp nghe thấy Charlotte nói: “Gwenny thì chắc chắn là không.”

Leslie nhìn tôi thông cảm. “Nó chả biết gì,” Nó thì thầm. “Thực ra thì nó rất đáng thương.”

“Ừ,” tôi thì thào đáp. Nhưng thực ra tôi thấy mình đáng thương. Được Charlotte hộ tống chiều nay hẳn là một chuyện vô cùng thú vị.

Chiếc Limousine lần này không đợi chúng tôi ngay trước cổng trường mà ý tứ đỗ cách đó một quãng. Anh chàng Marley tóc đỏ nóng ruột đi đi lại lại trước xe và còn bối rối hơn khi thấy bọn tôi lại gần.

“A, ra là anh,” giọng Charlotte kém vui một cách lộ liễu, khiến Marley đỏ mặt. Charlotte liếc nhìn qua cửa sổ vào bên trong. Xe trống trơn, ngoài người lái và Xemerius. Vẻ thất vọng của Charlotte lại khiến tôi phấn chấn.

“Chắc cậu có nhớ tớ?” Xemerius thích chí ngọ nguậy trên ghế khi xe phóng đi. Marley ngồi ở trên còn Charlotte thì im lặng ngồi cạnh tôi, mắt nhìn chằm chằm ra cửa kính.

“Tốt đấy,” Xemerius không cần đợi tôi trả lời. “Nhưng chắc cậu thông cảm được, tớ còn nhiều nghĩa vụ khác chứ không chỉ trông nom cậu.”

Tôi đảo mắt, Xemerius khoái chí cười rinh rích.

Đúng là tôi nhớ nó thật. Buổi học dai ngoách như kẹo cao su. Đến khi cô Counter giảng lâu vô tận về khoáng sản vùng biển Baltic thì tôi thực sự nhớ Xemerius và những câu bình phẩm của nó. Hơn nữa, tôi rất muốn giới thiệu nó với Leslie, theo cách khả thi nhất. Leslie vô cùng thích thú nghe tôi tường thuật, mặc dù những nét ký họa của tôi sau đó hơi bất lợi cho con quỷ đá tội nghiệp. (“Cái gì như cặp quần áo thế kia?” Leslie chỉ vào đôi sừng tôi vẽ.)

“Rốt cuộc thì cậu cũng có một người bạn tàng hình hữu ích!” Nó vui mừng nói. “Thử nghĩ mà xem: Khác với gã James chuyên đứng quẩn quanh vô nghĩa trong hộc tường và cằn nhằn về cách cư xử của cậu, con quỷ đá kia có thể dò la và nhòm ngó xem chuyện gì diễn ra sau những cánh cửa đóng kín.”

Tôi còn chưa hề nghĩ tới ý tưởng này. Nhưng đúng thật. Sáng nay Xemerius đã giúp tôi rất nhiều trong vụ chữ Re… Re… gì đó ám chỉ túi xách tay thời xưa.

“Xemerius có thể trở thành trợ thủ đắc lực của cậu,” Leslie nói. “Chứ không như gã James vô tích sự chuyên hờn dỗi.”

Tiếc là Leslie có lý khi nói về James. James thì… ừ nhỉ, James thực ra là gì? Nếu anh ấy có thể rung chuỗi hạt hoặc làm đung đưa chùm đèn thì còn có thể chính thức được mệnh danh là hồn ma của trường. James August Peregrin Pympoole-Bothame là một anh chàng bảnh trai trạc đôi mươi, đội tóc giả rắc phấn, mặc áo đuôi tôm thêu hoa và đã chết từ hai trăm hăm chín năm trước. Ngôi trường tôi học từng là tư dinh của cha mẹ anh ấy. Cũng như tất cả những hồn ma khác, anh không muốn chấp nhận sự thật rằng mình đã chết. Đối với anh, cuộc đời làm ma mấy trăm năm chỉ là giấc mơ kỳ dị, anh vẫn chờ khi thức dậy. Leslie e rằng anh đã bỏ lỡ khúc đường hầm quan trọng chói lòa ánh sáng ở phía tận cùng.

Tôi cãi: “James cũng không hẳn vô tích sự.” Mới hôm trước, tôi còn quyết định nhờ James - người con của thế kỷ 18 - giúp đỡ, ví dụ như dạy tôi đấu kiếm. Suốt mấy tiếng đồng hồ tôi cứ tưởng nếu nhờ James, tôi sẽ xài kiếm thành thạo như Gideon. Tiếc thay, tôi nhầm to.

Trong giờ học đấu kiếm đầu tiên (và có vẻ cũng là cuối cùng) vào giờ nghỉ giải lao ban nãy, Leslie cười lăn lộn. Đương nhiên nó không nhìn thấy James với những động tác mà tôi cho là rất chuyên nghiệp, cũng như không nghe thấy các khẩu lệnh: “Đỡ này, cô Gwendolyn, đỡ này! Terz! Prime! Terz! Quinte!” Nó chỉ trông thấy tôi cầm que giảng bài của cô Counter tuyệt vọng nghí ngoáy trong không khí, chống lại một thanh kiếm vô hình. Vô dụng. Và nực cười. Cười chán, Leslie bảo James nên dạy tôi điều gì khác thì hơn. Anh nhượng bộ đồng tình. James cho rằng cũng như tất cả các môn võ khác, đấu kiếm là việc của đàn ông. Theo anh, thứ nguy hiểm nhất mà một cô nương được phép cầm trong tay chính là chiếc kim thêu.

“Nếu như nam giới cũng tuân theo quy tắc này thì thế giới hẳn đã tốt đẹp hơn,” Leslie nói. “Nhưng chừng nào họ còn chưa làm thế thì tốt nhất phụ nữ cũng nên có sự chuẩn bị.” Suýt nữa James ngất lăn khi Leslie rút con dao dài khoảng 20 cm trong cặp ra. “Cậu có thể dùng nó tự vệ, nếu lần sau lại có thằng khốn nào trong quá khứ định đụng đến cậu.”

“Trông cứ như…”

“… con dao làm bếp của Nhật. Chém rau quả và cá tươi ngọt như cắt bơ.”

Tôi ớn lạnh sống lưng.

“Phòng trường hợp khẩn cấp,” Leslie nói thêm. “Chỉ là để cậu cảm thấy an toàn hơn một chút. Đây là thứ vũ khí tốt nhất tớ có thể nhanh chóng tậu được mà không cần giấy phép sử dụng.”

Giờ thì trong cặp tôi đang chứa con dao giắt trong cái vỏ chế từ hộp kính của mẹ Leslie. Và cả một cuộn băng dính mà nếu tin lời Leslie thì sẽ có dịp dùng đến.

Người lái xe cua gấp một phát. Xemerius không kịp bám, trượt vèo trên ghế da rồi va vào Charlotte. Nó vội vàng lồm cồm bò dậy.

“Người gì mà thẳng dơ như cột nhà,” nó bình phẩm và rũ cánh. Nó ngồi bên cạnh ngắm nghía chị ấy. “Bây giờ chúng ta có thêm cô này đeo bám cả ngày à?”

“Ừ, chán thật,” Tôi nói.

“Chán gì cơ?” Charlotte hỏi.

“Chán vì lại lỡ bữa trưa,” Tôi nói.

“Tại em thôi,” Charlotte đáp. “Nhưng nói thật nhé, em có giảm đi vài cân cũng chẳng hại gì. Dù sao em cũng phải xỏ vừa những bộ váy mà Madame Rossini đã may cho chị.” Chị mím môi một thoáng, và cảm giác thương hại chợt nhú lên trong tôi. Có lẽ chị ấy thực sự mong được mặc những bộ đồ của Madame Rossini, nhưng sự xuất hiện của tôi đã làm hỏng mọi chuyện. Tất nhiên không phải cố ý, nhưng hỏng thì vẫn hỏng.

“Trong tủ của em vẫn còn chiếc váy em mặc khi đi gặp bá tước Saint Germain,” Tôi nói. “Nếu chị thích thì em đưa cho. Chị có thể mặc nó trong buổi tiệc hóa trang lần tới ở nhà Cynthia - em cá rằng tất cả mọi người sẽ choáng khi nhìn thấy chị!”

“Chiếc váy đó không phải của em,” Charlotte sẵng giọng. “Đó là tài sản của Đội Cận vệ, em chẳng có quyền quyết định gì hết. Chỗ của nó cũng không phải trong tủ của em đâu.” Chị ta lại nhìn ra cửa kính.

“Cằn nhằn, cằn nhằn suốt ngày,” Xemerius bảo.

Charlotte khiến người ta khó ưa nổi, xưa nay đều thế. Biết rõ từ lâu, nhưng tôi vẫn ức chế vì không khí lạnh lẽo trong xe. Tôi cố thử thêm lần nữa. “Chị Charlotte này…?”

“Chúng ta sắp đến nơi,” Charlotte ngắt lời. “Chị rất nóng lòng muốn biết liệu chúng ta có gặp ai đó trong Bộ Nội vụ.” Nét mặt cau có của chị ta đột nhiên rạng rỡ hẳn lên. “Ý chị là ngoài những người chúng ta đã biết. Hồi hộp quá. Trong những ngày tới, ở Temple sẽ chỉ nô nức toàn những huyền thoại sống. Nhiều chính khách nổi tiếng, những người đoạt giải Nobel và khoa học gia danh giá sẽ hội tụ trong những gian phòng thiêng liêng này mà cả thế giới không hề hay biết. Koppe Jötland sẽ tới, ôi, lại còn cả Jonathan Reeves-Haviland nữa… Chị ước gì được bắt tay ông ấy.” So với thường ngày, giọng Charlotte thực sự hào hứng.

Tôi thì hoàn toàn chẳng biết chị ấy đang nói đến ai. Tôi nhìn Xemerius dò hỏi, nhưng nó chỉ nhún vai lắc đầu. “Sorry, tớ chưa từng nghe đến ai trong đám hề đó bao giờ,” Nó bảo.

“Người ta làm sao biết hết mọi chuyện được,” Tôi đáp với nụ cười đồng cảm.

Charlotte thở dài. “Không thể biết hết, nhưng thỉnh thoảng đọc vài tờ báo nghiêm túc hoặc xem qua tạp chí tin tức để cập nhật tình hình chính trị thế giới thì cũng chẳng hại gì. Đương nhiên là lúc đó cũng phải động não một chút… nếu như trong đầu có não.”

Tôi đã bảo rồi, chị ấy không dễ để người ta ưa.

Chiếc Limousine dừng lại, Marley xuống mở cửa xe - cửa bên phía Charlotte - như tôi để ý nhận ra.

“Ngài Giordano đang chờ các cô trong Cổ yến phòng,” Marley nói. Tôi có cảm giác cố gắng lắm anh ta mới không thốt ra: Thưa ngài! “Tôi sẽ đưa các cô lên đó.”

“Tôi biết đường rồi,” Charlotte nói và quay về phía tôi. “Đi thôi!”

“Hình như cậu có vẻ gì đó khiến người ta chỉ muốn ra lệnh cho cậu,” Xemerius nói. “Có cần tớ đi cùng không?”

“Có chứ,” tôi nói và đi vào những lối hẹp. “Có cậu ở bên tớ yên tâm hơn.”

“Cậu mua chó cho tớ nhé?”

“Không!”

“Nhưng cậu thích tớ, đúng không? Tớ nghĩ tớ phải thường xuyên tỏ ra bận rộn!”

“Hoặc có ích,” Tôi nghĩ tới lời Leslie. Xemerius có thể trở thành trợ thủ đắc lực của cậu. Đúng đấy. Mấy ai có được một người bạn biết đi xuyên tường?

“Nhanh chân lên,” Charlotte gọi. Chị ta và Marley đi cạnh nhau, trước bọn tôi vài mét. Mãi giờ tôi mới nhận thấy trông họ giống nhau tới mức nào.

“Dạ vâng, thưa cô Rottenmeier,” tôi đáp.

inh nữ hôm qua lên bàn. “Tôi nghĩ là em rất muốn lấy lại bộ sưu tầm giấy tờ… cực kỳ thú vị này,” Thầy mỉa mai. “Vâng, cảm ơn thầy,” Leslie hơi đỏ mặt. Bộ sưu tầm giấy tờ chính là tập tài liệu nghiên cứu hiện tượng vượt thời gian. Trong đó c
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.