Chỉ tiếc là bài hát này rất ngắn. Tôi đã định chèn thêm vào một đoạn, nhưng làm thế có thể phá hỏng cả ấn tượng tốt, nên tôi lại thôi. Tôi tiếc nuối hát những dòng cuối yêu thích: “If you touch me, you’ll understand what happiness is. Look, a new day has begun.”[1] Một lần nữa tôi thấy bài hát này không thể chỉ viết riêng cho lũ mèo. Có lẽ là do món rượu punch, ừ, thậm chí chắc chắn là thế, nên khách dự dạ tiệc có vẻ thích màn trình diễn của bọn tôi không kém gì màn nhạc kịch Ý trước đó. Dù sao họ cũng nhiệt liệt hoan hô và trong lúc quý bà Brompton vội vã tiến lên phía trước, tôi cúi xuống chân thành nói với Gideon: “Cảm ơn anh! Anh thật đáng yêu! Và anh chơi rất tuyệt!”
Hắn lại giơ tay ôm lấy đầu như không sao hiểu nổi mình vừa làm gì.
Quý bà Brompton ôm chầm lấy tôi còn gã Merchant hôn lấy hôn để lên má tôi, gọi tôi là “họa mi” và đòi tôi hát thêm.
Tâm trạng tôi phấn khích tới độ tôi sẵn sàng hát tiếp, nhưng Gideon giật mình bật ra khỏi tư thế hóa đá và nắm lấy khuỷu tay tôi. “Tôi chắc chắn rằng Andrew Lloyd Webber sẽ vô cùng phấn khởi nếu biết mọi người ở đây tôn vinh âm nhạc của ông ấy đến thế, nhưng cô em kết nghĩa của tôi cần nghỉ ngơi. Tuần trước cô ấy còn bị viêm họng nặng và lẽ ra phải giữ giọng theo yêu cầu của bác sĩ, nếu không có thể cô ấy sẽ bị mất giọng vĩnh viễn.”
“Trời đất quỷ thần ơi,” Quý bà Brompton kêu lên. “Sao cậu không nói sớm? Cô bé tội nghiệp!”
Tôi hứng chí lẩm bẩm hát tiếp “I feel pretty” trong West Side Story[2].
“Tôi… Rượu punch của quý bà thật hiệu nghiệm,” Gideon nói. “Tôi nghĩ nó khiến người ta trở nên bất cần trước mọi sự trên đời.”
“Ồ, đúng thế,” Mặt quý bà Brompton rạng rỡ. Bà hạ giọng nói tiếp: “Cậu vừa lật tẩy bí quyết giữ khách của chúng tôi. Khắp London, ai nấy đều ganh tị với không khí vui vẻ náo nhiệt trong những buổi tiệc của chúng tôi. Người ta còn tranh giành giấy mời dự tiệc. Nhưng phải mất mấy năm tôi mới tinh lọc ra được công thức và tôi nghĩ, khi nào gần đất xa trời tôi mới chịu truyền lại nó.”
“Tiếc quá,” Tôi đáp. “Nhưng đúng thế: buổi dạ tiệc này thú vị hơn tôi tưởng nhiều! Thế mà người ta cứ bảo với tôi rằng đây chỉ là một buổi tụ tập buồn tẻ và gượng gạo…”
“… cô quản giáo của cô ấy hơi bảo thủ,” Gideon ngắt lời tôi. “Và phải nói là đời sống xã hội ở Derbyshire hơi lạc hậu.”
Quý bà Brompton cười khúc khích. “Ồ, đúng vậy, tôi tin là thế. Ôi, cuối cùng thì huân tước Alastair cũng tới!” Bà nhìn ra cửa. Huân tước Brompton đang chào đón người khách mới. Đó là một người đàn ông trạc trung niên (thật khó đoán, do bộ tóc giả trắng như tuyết ông ta đội trên đầu), mặc áo đuôi tôm thêu chỉ lấp lánh và đính đầy đá quý khiến người ông ta sáng rực. Vầng hào quang này còn nổi bật hơn nhờ người đàn ông mặc đồ đen bên cạnh. Người này quấn áo choàng đen, tóc đen như hắc ín đi cùng làn da màu ô liu. Và từ xa tôi đã trông thấy hai mắt sâu hoắm, hệt như mắt của Rakoczy. Giữa đám khách khứa vận quần áo và trang sức sặc sỡ, trông hắn như người ngoài hành tinh. “Tôi cứ tưởng hôm nay Alastair không cho chúng ta vinh dự được tiếp ngài. Nếu ai hỏi thì tôi thú thật: ngài ấy không đến thì cũng chẳng có gì là bi kịch. Sự hiện diện của ngài ấy không hề góp phần làm không khí thoải mái và vui vẻ hơn. Tôi sẽ thử dụ ngài ấy uống một ly punch rồi sau đó mời qua hội chơi bài ở nhà bên…”
“Còn chúng tôi sẽ cố cải thiện tâm trạng của ngài bằng lời ca tiếng hát,” Merchant ngồi xuống bên cây dương cầm. “Quý cô Lavinia, tôi có vinh dự này chứ? Cosi fan tutte[3]?”
Gideon đặt tay tôi lên tay hắn rồi dẫn tôi đi vài bước sang bên cạnh. “Quỷ tha ma bắt, em uống bao nhiêu thế hả?”
“Vài ly,” Tôi thú nhận. “Chắc chắn trong công thức bí mật còn có thứ gì đó ngoài rượu. Hay rượu ngải đắng? Giống trong bộ phim bi thảm có Nicole Kidman đóng. Moulin Rouge.”
Tôi thở dài. “The greatest thing you’ll ever learn is just to love and be loved in return.[4] Tôi cá là anh cũng biết chơi bài này.”
“Tôi nói một lần cho rõ: Tôi ghét nhạc kịch,” Gideon thốt lên. “Em cố thêm vài phút nữa được không? Cuối cùng thì huân tước Alastair cũng tới, chào hỏi lão xong là chúng ta có thể đi ngay.”
“Giờ đã đi rồi? Tiếc thế,” Tôi nói.
Gideon lắc đầu nhìn tôi. “Hẳn là em đã mất hết mọi cảm giác về thời gian. Nếu có thể thì tôi đã dúi đầu em xuống nước lạnh.”
Bá tước Saint Germain bước tới bên bọn tôi. “Đó là một màn trình diễn… rất đặc biệt,” Ông ta nhướng mày nhìn Gideon.
“Cháu xin lỗi,” Gideon thở dài nhìn những người mới tới. “Trông huân tước Alastair có vẻ mập hơn dạo trước.”
Bá tước bật cười. “Cậu đừng tưởng bở. Kẻ thù của ta vẫn rất tráng kiện. Chiều nay Rakoczy mới trông thấy hắn đấu kiếm ở chỗ Galliano, tất cả những tay kiếm trẻ đều không chọi nổi hắn. Đi theo ta, ta rất nóng lòng muốn thấy mặt hắn.”
“Hôm nay ông ấy rất đáng mến,” Tôi thì thầm với Gideon trong khi chúng tôi theo chân bá tước. “Anh biết không, trong lần gặp trước, ông ấy làm tôi sợ chết khiếp, nhưng hôm nay tôi thấy bá tước giống như một người ông. Tôi thấy quý ông ấy. Bá tước thật hảo tâm khi tặng anh cây đàn Stradivari. Chắc nó đáng giá cả gia tài nếu đem rao bán trên eBay. Ối, sao mọi thứ vẫn rung rinh thế nhỉ.”
Gideon đặt tay lên eo tôi. “Tôi thề sẽ giết em sau khi xong việc,” Hắn lẩm bẩm.
“Tôi nói nhịu rồi à?”
“Chưa,” Hắn đáp. “Nhưng tôi tin là không phải đợi lâu.”
“Tôi đã bảo với ngài rằng quý ông đây có thể tới bất cứ lúc nào, đúng không?” Huân tước Brompton đặt một tay lên vai người đàn ông lấp lánh ánh vàng, tay kia lên vai bá tước. “Nghe đâu hai ngài đã biết nhau. Huân tước Alastair, anh chưa bao giờ hé răng về chuyện anh quen bá tước Saint Germain lừng danh.”
“Đây không phải việc mà tôi hay đem ra khoe,” Huân tước Alastair vênh váo nói. Người áo đen với làn da ô liu đứng sau ông ta một quãng cất giọng khàn khàn bồi thêm: “Đúng như thế.” Đôi mắt đen của hắn như muốn đốt thủng lỗ chỗ khuôn mặt bá tước, nhìn là biết hắn căm ghét bá tước tới mức nào. Trong chốc lát tôi chợt nghĩ đến việc hắn đang giấu một thanh kiếm đâu đó bên trong áo choàng và sẽ rút ra bất cứ lúc nào. Tôi không hiểu nổi vì sao hắn lại mặc chiếc áo choàng kia. Thứ nhất là ở đây đủ ấm, thứ hai là trong không khí lễ hội như thế này mà ăn mặc thế thì thật bất lịch sự và kỳ dị.
Huân tước Brompton mặt mày rạng rỡ nhìn tứ phía, cứ như ông ta không hề nhận thấy chút thù địch nào.
Bá tước tiến lên. “Huân tước Alastair, thật hân hạnh! Ngay cả khi chúng ta đã quen nhau nhiều năm trước, ta vẫn chưa bao giờ quên ngài,” Ông ấy bảo.
Vì đứng ngay sau bá tước Saint Germain nên tôi không trông thấy vẻ mặt của ông, nhưng hình như ông mỉm cười. Giọng ông vui vẻ và thân thiện: “Ta vẫn còn nhớ những lần chúng ta trò chuyện về chế độ nô lệ và đạo lý, và ta đã vô cùng kinh ngạc khi thấy ngài có thể phân biệt hai chuyện này hoàn hảo đến như vậy, hệt như cha ngài.”
“Bá tước chưa từng quên điều gì bao giờ,” Huân tước Brompton khâm phục nói. “Trí não của ngài quả là vô song! Tháp tùng ngài có mấy ngày mà tôi đã học được nhiều hơn cả cuộc đời tôi trước đó. Ví dụ như anh có biết bá tước biết chế ra đá quý nhân tạo?”
“Có, điều này ta biết,” Ánh mắt huân tước Alastair trở nên lạnh lùng hơn. Người tháp tùng ông thì thở nặng nhọc, như chuẩn bị phát cơn cuồng sát. Tôi chiêm ngưỡng chiếc áo choàng của hắn như bị thôi miên.
“Theo trí nhớ của ta thì khoa học không hẳn là lĩnh vực sở trường của huân tước Alastair,” Bá tước nói. “Ồ, ta thật bất lịch sự quá.” Ông bước sang bên để mọi người nhìn thấy tôi và Gideon. “Ta muốn giới thiệu hai bạn trẻ tuyệt vời này với ngài. Thật lòng mà nói, đây là lý do duy nhất để ta có mặt ở đây. Ở cái tuổi này, người ta tránh tụ tập và tối thường đi ngủ sớm.”
Trông thấy Gideon, đôi mắt huân tước trợn tròn kinh ngạc.
Huân tước Brompton len thân hình đồ sộ của ông vào giữa tôi và Gideon. “Huân tước Alastair, cho phép tôi giới thiệu con trai tử tước Batten với anh? Còn đây là tiểu thư Gray xinh đẹp, người được tử tước đỡ đầu.”
Cú nhún chân của tôi trông không đủ kính nể theo nghi lễ vì hai lẽ: Thứ nhất vì tôi sợ mất thăng bằng. Thứ hai vì lão huân tước vênh váo đến nỗi khiến tôi quên béng là tôi đang phải đóng vai một cô nương không một xu dính túi được tử tước Batten bảo trợ. Nhưng này, chính tôi cũng là cháu gái của một huân tước với gia tộc nổi tiếng lâu đời. Hơn nữa, ở thời của tôi, nguồn gốc xuất thân đâu còn quan trọng, tất cả mọi người đều bình đẳng, không phải vậy sao?
Nếu là khi khác, có lẽ ánh mắt của huân tước Alastair đã khiến máu đang chảy trong mạch tôi đóng băng. Nhưng món rượu punch lại là chất chống đông đáng tin cậy, thế nên tôi nhìn lại thật kiêu hãnh. Dù sao thì ông ta cũng không để ý tôi lâu. Gideon mới chính là người khiến ông ta không rời mắt trong khi huân tước Brompton vui vẻ nói chen ngang.
Không ai thèm giới thiệu người áo đen tháp tùng huân tước Alastair. Và có vẻ như cũng không ai nhận thấy hắn đang trừng mắt nhìn tôi qua vai huân tước và rít lên: “Ngươi! Quỷ dữ mắt lam! Ngươi sẽ sớm xuống địa ngục.”
Sao vậy? Giờ thì hơi quá đáng rồi đấy. Tôi nhìn Gideon cầu cứu, hắn đang nhoẻn miệng gượng cười. Nhưng hắn chỉ lên tiếng khi huân tước Brompton định đi đón vợ, và vài ly rượu punch.
“Huân tước Brompton, không dám phiền ngài,” Hắn bảo. “Dù sao chúng tôi cũng sớm phải chia tay. Cô em tôi vẫn còn khá yếu sau trận ốm dài và cũng không được thức khuya.” Hắn lại đặt một tay lên eo tôi, tay kia nắm lấy khuỷu. “Như ngài thấy đấy, cô ấy đứng còn không vững.”
Hắn thật có lý! Nền nhà đúng là đang chao đảo khó chịu dưới chân tôi. Tôi cảm kích tựa vào hắn.
“Ô, tôi quay lại ngay!” Huân tước thốt lên. “Thế nào phu nhân của tôi cũng sẽ nài được hai người ở lại.”
Bá tước Saint Germain mỉm cười nhìn theo. “Ông ấy quả là người chu đáo, người yêu hòa bình như ông ấy sẽ không chịu nổi, nếu chúng ta cãi nhau.”
Huân tước Alastair nhìn Gideon với vẻ thù địch ra mặt. “Nếu ta nhớ không nhầm thì hồi đó hắn còn là hầu tước Welldone gì đấy. Còn bây giờ lại là con trai của tử tước. Giống hệt như ngươi, có vẻ đệ tử của ngươi cũng có chí lừa bịp. Thật đáng tiếc.”
“Người ta gọi đó là ẩn danh ngoại giao,” Bá tước đáp, vẫn với nụ cười trên môi. “Nhưng tất nhiên anh chẳng hiểu gì. Nói gì thì nói: ta nghe nói trong lần gặp cách đây mười một năm, hai người rất thích thưởng thức cuộc đấu kiếm tay đôi nho nhỏ.”
“Ta luôn thưởng thức bất cứ cuộc đấu kiếm nào,” Huân tước Alastair nói. Ông ta làm như không hề nghe thấy người tháp tùng của mình rít lên: “Hãy băm nát kẻ thù của Chúa bằng thanh kiếm của thiên sứ và tổng lãnh thiên sứ!” Hắn thản nhiên nói tiếp: “Và kể từ đó tới giờ ta cũng học thêm được vài chiêu. Ngược lại, đệ tử của ngươi có vẻ chỉ già đi vài ngày so với mười một năm về trước, và ta đã đích thân chứng kiến là hắn cũng chẳng có thời gian để rèn thêm tay kiếm!”
“Đích thân chứng kiến?” Gideon bật cười khinh thị. “Nếu vậy thì lẽ ra ông cũng nên đích thân tới mới phải. Nhưng ông lại chỉ cử đám tay chân tới, và tay kiếm của tôi thừa sức nghênh tiếp họ. Qua đó cho thấy: đích thân hành động thì vẫn hơn.”
“Ngươi đang…” Đôi mắt huân tước Alastair nheo lại. “À, ngươi đang nói tới vụ Hyde Park thứ hai tuần trước. Chính xác, lẽ ra ta nên đích thân làm. Dù sao đó cũng chỉ là một ý tưởng bất chợt. Nhưng nếu không nhờ ma thuật và một… con bé thì chắc ngươi khó thoát chết.”
“Ta rất mừng khi thấy anh nói chuyện thẳng thắn như vậy,” Bá tước nói. “Bởi vì từ khi đám tay chân của anh muốn lấy mạng anh bạn trẻ này thì ta hơi bất bình… Ta cứ tưởng ta mới là mục tiêu của anh. Tất nhiên anh biết rõ là ta sẽ không dung thứ chuyện đó một lần nữa.”
“Ngươi cứ làm việc của ngươi, còn ta sẽ làm việc của ta,” Huân tước Alastair đáp trả.
Người tháp tùng hắn lại hộc lên: “Chết đi! Lũ quỷ dữ chết đi!” kỳ cục đến nỗi tôi không còn loại bỏ khả năng hắn đang giấu một thanh kiếm laser dưới áo choàng. Rõ ràng hắn có vấn đề thần kinh. Tôi không còn được phép tảng lờ thái độ kỳ cục của hắn.
“Tuy chúng ta không được giới thiệu với nhau và tôi công nhận tôi có chút vấn đề với cách hành xử ở thời này,” Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn. “Nhưng lảm nhảm về chết chóc với quỷ dữ thì tôi thấy tuyệt đối không phù hợp.”
“Con quỷ kia, đừng nói chuyện với ta!” Darth Vader lỗ mãng nói. “Ta vô hình trước đôi mắt lam ngọc của ngươi! Và tai ngươi thì không thể nào nghe thấy ta.”
“Ừ, được thế đã tốt,” Tôi đột nhiên muốn về nhà. Hay ít ra được quay trở lại bên chiếc sofa, lưng tựa cứng hay mềm cũng được. Cả căn phòng chồng chềnh quanh tôi như con tàu trên biển khoi.
Gideon, bá tước và huân tước Alastair có vẻ tạm thời bị đánh lạc hướng. Họ quên bẵng việc ném vào mặt nhau mấy câu bí hiểm và chỉ còn nhìn tôi một cách kỳ lạ.
“Những thanh kiếm của hậu duệ ta sẽ đâm thủng da thịt các ngươi, Liên minh Firenze sẽ trả thù những gì các ngươi đã gây ra với gia tộc ta, sẽ xóa sổ những gì tồn tại trái ý Chúa ra khỏi thế gian,” Darth Vader nói bâng quơ.
“Em đang nói chuyện với ai thế?” Gideon thì thầm.
“Với người kia,” Tôi bám vào hắn chặt hơn và chỉ vào Darth Vader. “Ai đó nên bảo hắn rằng cái áo choàng của hắn trông như c… không hợp thời trang lắm. Và rằng tôi, làm ơn, không phải là quỷ dữ và cũng không muốn bị những thanh kiếm của hậu duệ nhà hắn đâm thủng hay bị xóa sổ khỏi trái đất này đâu. Ối.”
Tay Gideon bóp chặt khuỷu tay tôi.
“Trò hề gì thế này, bá tước?” Huân tước Alastair hỏi và đưa tay chỉnh lại cái trâm trang sức to đùng cài trên khăn quàng cổ.
Bá tước chẳng hề để ý đến ông ta. Ánh mắt dưới đôi hàng mi dày chăm chú nhìn tôi. “Thú vị thật,” Ông ấy nói khẽ. “Có lẽ cô bé có khả năng nhìn thấu linh hồn đen tối và rối rắm của anh, huân tước Alastair.”
“Cô ấy uống hơi nhiều rượu, tôi ngại là cô ấy đang mê sảng,” Gideon nói rồi nghiến răng nói vào tai tôi: “Em ngậm miệng lại cho tôi nhờ!”
Tôi sợ rúm người lại vì đột nhiên hiểu ra những người khác không hề nhìn và nghe thấy Darth Vader. Bởi hắn chỉ là một hồn ma chết tiệt! Nếu không say đến thế, có lẽ tôi đã nhận ra được điều này từ trước. Ngu hết phần thiên hạ chưa? Cả trang phục lẫn kiểu tóc của hắn không hề hợp với thế kỷ này, và lẽ ra, cùng lắm là tới khi hắn rít lên mấy lời thống thiết kia, tôi đã phải biết mình đang đối diện với ai, hay đúng hơn là với cái gì.
Huân tước Alastair ngửa cổ ra sau và nói: “Cả hai chúng ta đều biết, linh hồn ai thuộc về quỷ dữ, thưa bá tước. Với sự phù hộ của Chúa, ta sẽ ngăn cản việc những… quái nhân này được sinh ra trên cõi đời!”
“Bị những lưỡi kiếm của Liên minh Firenze thần thánh đâm thủng,” Darth Vader ngân nga phụ họa.
Bá tước bật cười. “Anh vẫn chưa hiểu được quy luật của thời gian, Alastair. Chỉ riêng việc hai người này đang đứng ngay trước mặt anh cũng đủ để chứng minh rằng dự định của anh sẽ thất bại. Có lẽ anh không nên dựa dẫm quá nhiều vào sự phù hộ của Chúa trong chuyện này. Và vào lòng kiên nhẫn của ta.” Đột nhiên, ánh mắt và giọng nói của bá tước lạnh băng. Tôi nhận thấy vị huân tước kia giật mình lùi lại. Trong chốc lát, nét kiêu ngạo trên gương mặt hắn biến mất, chỉ còn trơ lại nỗi sợ hãi.
“Tự anh đã kết liễu đời mình bằng cách thay đổi luật chơi,” Bá tước nói bằng chính cái giọng khiến tôi sợ chết khiếp trong lần gặp trước. Đột nhiên tôi lại tin được rằng ông ta có thể đích thân cắt cổ người khác.
“Lời hăm dọa của ngươi chẳng ích gì với ta,” Huân tước Alastair thì thầm đáp, nhưng nét mặt của hắn đã phản lại hắn. Tái xanh như xác chết, hắn đưa tay lên ôm lấy cổ họng.
“Hai người không định bỏ đi sớm như vậy chứ?” Quý bà Brompton nhanh nhảu tiến lại trong bộ váy bồng bềnh và vui vẻ nhìn cả bọn.
Nét mặt bá tước Saint Germain thư thái trở lại, chỉ còn vẻ phúc hậu đáng mến. “À, đây chính là nữ chủ nhà tuyệt vời của chúng ta. Ta phải công nhận rằng, danh tiếng của phu nhân quả thật không ngoa, My lady[5]. Đã lâu rồi ta mới có dịp vui thế này.”
Huân tước Alastair xoa cổ. Sắc hồng dần trở lại trên gương mặt hắn.
“Quỷ Satan! Quỷ Satan!” Darth Vader phẫn nộ gào lên. “Chúng ta sẽ chém nát ngươi, chúng ta sẽ tự tay móc cái lưỡi dối gian kia ra…”
“Ta, cũng như những bạn trẻ này, rất lấy làm tiếc khi phải cáo lui,” Bá tước mỉm cười nói tiếp. “Nhưng quý bà sẽ sớm gặp lại họ, trong vũ hội của huân tước Pympoole-Bothame và phu nhân.”
“Khảch có quý thì hội mới vui,” Lady Brompton nói. “Bởi vậy tôi sẽ rất mừng nếu lại sớm được nghênh tiếp ngài tại nhà tôi. Và những bạn trẻ tuyệt vời của ngài. Đó là một vinh hạnh lớn đối với tất cả chúng tôi.”
“Với chúng tôi cũng vậy,” Gideon đáp. Hắn cẩn thận buông tôi ra, như thể không dám chắc liệu tôi có tự đứng nổi. Mặc dù căn phòng vẫn còn chông chênh như con thuyền và những ý nghĩ trong đầu tôi dường như đang say sóng ác liệt (ví luôn thế cho tiện), tôi vẫn cố gắng hết sức khi chào từ biệt và không phụ sự chỉ dạy của Giordano, đặc biệt là của James. Chỉ có huân tước Alastair và hồn ma đồng hành còn đang mải mê phun ra những lời đe dọa là tôi chẳng thèm để mắt. Tôi nhún chân cúi chào huân tước và quý bà Brompton, cảm ơn họ về buổi tối tuyệt vời và chẳng hề chớp mi khi huân tước Brompton để lại trên tay tôi một nụ hôn ướt nhoẹt.
Tôi nhún người thật thấp chào bá tước, nhưng lại không dám ngước mắt lên nhìn ông thêm một lần nữa. Khi ông khẽ bảo: “Hẹn chiều qua gặp lại,” Tôi chỉ gật đầu và cúi mặt đứng đợi, cho tới khi Gideon tới bên và nắm lấy tay tôi. Lòng đầy cảm kích, tôi để hắn dìu ra khỏi salon.
•§•
“Chết tiệt, Gwendolyn, đây không phải một buổi tiệc tùng với các bạn cùng trường! Sao em lại có thể?” Gideon cục cằn phủ đánh bộp chiếc khăn lên vai tôi. Trông hắn cứ như chỉ muốn nắm cổ tôi lắc thật mạnh.
“Tôi xin lỗi,” Tôi lặp lại không biết tới lần thứ mấy.
“Huân tước Alastair chỉ tới cùng một đứa tiểu đồng và người đánh xe,” Rakoczy khẽ nói. Hắn vừa đột nhiên xuất hiện từ sau lưng Gideon như quỷ hiện hình. “Lối đi và nhà thờ đều đảm bảo. Tất cả các ngõ ngách đều được canh giữ.”
“Vậy thì đi thôi,” Gideon nói và túm tay tôi.
“Ta cũng có thể cõng cô ấy,” Rakoczy đề nghị. “Trông cô ấy có vẻ như đi không vững.”
“Thế thì tuyệt, nhưng, thôi cảm ơn,” Gideon nói. “Chỉ có vài bước thì chắc cô ấy còn tự đi được, phải không?”
Tôi gật đầu chắc nịch.
Con mưa nặng hạt hơn. Rời khỏi salon sáng rực của huân tước Brompton, con đường xuyên qua bóng tối dẫn về nhà thờ càng rùng rợn hơn so với lúc đến. Bóng tối lại trở nên sống động, tôi đoán trong mỗi ngóc ngách đều có bóng người rình rập, luôn sẵn sàng xông ra tấn công bọn tôi. Dường như những cái bóng đang rít lên: “… xóa sổ tất cả những gì tồn tại trái với ý Chúa ra khỏi thế gian.”
Dường như cả Gideon cũng không ưa con đường này cho lắm. Hắn đi nhanh đến nỗi phải vất vả lắm tôi mới theo kịp. Hắn không nói lời nào. Tiếc là trời mưa không khiến đầu óc tỉnh táo, cũng không làm đường bót chao đảo. Vì thế tôi nhẹ cả người khi về tới nhà thờ. Gideon ấn tôi ngồi xuống băng ghế trước ban thờ. Trong lúc hắn trao đổi vài lời với Rakoczy, tôi nhắm mắt nguyền rủa sự ngu si của mình. Tất nhiên món punch kia cũng có những phản ứng phụ tích cực, nhưng rốt cuộc, lẽ ra tôi vẫn nên nghe theo Leslie cũng như lời cam kết tẩy chay bia rượu của bọn tôi. Người ta cứ phải vấp thật đau rồi mới chịu khôn ra.
Giống như khi tôi tới, chỉ có duy nhất một ngọn nến le lói trên ban thờ. Ngoài vầng sáng nhỏ bé chập chờn này, cả nhà thờ chìm trong bóng tối u ám. Khi Rakoczy đi khỏi, “Thuộc hạ của ta đã canh tất cả lối ra vào và cửa sổ tới khi hai người quay về hiện tại”, thì nỗi sợ hãi chiếm lĩnh tôi. Tôi ngước nhìn Gideon đang đứng cạnh ghế băng.
“Ở trong này cũng rùng rạn hệt như bên ngoài. Sao ông ta không ở lại đây?”
“Vì lịch sự.” Hắn khoanh tay lại. “Ông ấy không muốn nghe tôi la mắng em. Nhưng đừng lo, chúng ta chỉ có một mình. Người của Rakoczy đã kiểm tra mọi ngóc ngách.”
“Còn bao lâu nữa thì chúng ta quay về?”
“Không lâu nữa đâu. Gwendolyn, em biết là em làm gần như ngược lại hoàn toàn những việc lẽ ra em nên làm? Mà thực ra lúc nào em chả thế.”
“Lẽ ra anh không nên để tôi một mình mới phải, tôi cá đó cũng là việc gần như ngược lại hoàn toàn những việc lẽ ra anh nên làm!”
“Đừng có đổ tội cho tôi! Thoạt tiên em uống say mèm, sau đó em đòi hát nhạc kịch và cuối cùng em lại còn cư xử như một người điên chính ngay trước mặt huân tước Alastair! Mấy lời nhảm nhí về đao kiếm ma quỷ là cái quái gì vậy?”
“Tôi không phải là người gây chuyện. Mà là cái con ma rùng r…” Tôi cắn môi. Tôi không thể nói điều này với hắn, chẳng nói thì hắn cũng thấy tôi đủ kỳ dị rồi.
Gideon hoàn toàn hiểu sai sự im lặng đột ngột của tôi. “Ôi không! Em làm ơn đừng nôn! Hoặc nếu nôn thì đi ra góc nào tránh xa tôi ra một chút.” Mặt hắn lộ vẻ kinh tởm. “Trời ạ, Gwendolyn, quá chén trong tiệc tùng thì cũng chẳng sao, nhưng không phải là trong buổi tiệc này!"
“Tôi không buồn nôn.” Đúng hơn là chưa. “Và tôi chẳng bao giờ uống khi đi dự tiệc, bất kể Charlotte đã kể gì với anh.”
“Cô ấy không kể cho tôi chuyện gì cả,” Gideon nói.
Tôi buộc phải bật cười. “ừ, tất nhiên là không. Chị ấy cũng không hề khẳng định là tôi và Leslie xí xớn với tất cả con trai trong lớp, cả với tất cả con trai lớp trên nữa?”
“Cô ấy nói thế để làm gì?”
Để làm gì hả? Có lẽ vì chị ta là mụ phù thủy tóc đỏ nham hiểm chăng? Tôi cố gãi đầu, nhưng tay tôi không len nổi vào núi tóc đồ sộ. Thế là tôi đành rút một chiếc kẹp tăm làm gậy gãi đầu. “Tôi xin lỗi, thật đấy! Người ta có thể nói đủ thứ về Charlotte, nhưng chắc chắn chị ấy thậm chí còn không thèm ngửi món rượu punch kia.”
“Đúng thế,” Gideon nói và đột nhiên mỉm cười. “Nhưng nếu thiếu rượu punch mà những người kia lại không được nghe Andrew Lloyd Webber trước hẳn hai thế kỷ thì thật đáng tiếc.”
“Chính xác… mặc dù đến mai tôi còn xấu hổ muốn chui xuống đất.” Tôi úp mặt vào tay. “Thú thực ra là ngay bây giờ.”
“Thế là tốt,” Gideon bảo. “Như vậy nghĩa là rượu đã giảm dần tác dụng. Nhưng tôi vẫn muốn hỏi: Em cần lược làm gì?”
“Thay micro chứ làm gì,” Tôi lẩm bẩm qua kẽ tay. “Ôi trời ơi, tôi thật kinh khủng.”
“Nhưng giọng em hay đấy,” Gideon nói. “Ngay cả tôi là người ghét nhạc kịch còn thấy thích.”
“Nếu ghét, sao anh lại có thể chơi bản ấy hay đến thế?” Tôi đặt tay xuống đầu gối nhìn hắn. “Anh thật khiến người ta kinh ngạc! Có chuyện gì anh không làm được không?” Ôi trời, nghe cứ như tôi đang tung hô thần tượng.
“Không! Em cứ việc coi tôi là Chúa,” Hắn mỉm cười. “Nghe em nói vậy thật dễ thương. Đi thôi, sắp đến lúc rồi. Chúng ta cần về vị trí xuất phát.”
Tôi đứng dậy, cố giữ dáng thẳng hết mức.
“Lại đây,” Gideon chỉ đạo. “Đi thôi, đừng bứt rứt như thế. Nói cho cùng thì tối nay đã thành công. Có thể nó diễn ra hơi khác so với hình dung, nhưng tất cả đều theo đúng kế hoạch. Kìa, đứng yên.” Hắn dùng cả hai tay ôm lấy eo kéo tôi lại gần cho tới khi lưng tôi chạm vào ngực hắn. “Em cứ dựa vào tôi.” Hắn im lặng một hồi. “Xin lỗi em, vừa rồi tôi hơi nóng nảy.”
“Cho qua rồi.” Tôi nói dối một chút. Nhưng đây là lần đầu tiên Gideon mở miệng xin lỗi về cách cư xử của hắn. Cũng có thể do rượu, hoặc do rượu đã nhạt đi, nhưng tôi thực sự rất cảm động.
Bọn tôi im lặng đứng như thế hồi lâu và nhìn lên ánh nến chập chòn phía trước. Những cái bóng giữa các cột có vẻ cũng đang chuyển động, hắt lên sàn và góc nhà nhiều hoa ván tối màu. “Huân tước Alastair - sao ông ấy lại ghét bá tước đến thế? Chuyện cá nhân?”
Gideon bắt đầu nghịch một lọn tóc buông trên vai tôi. “Tùy theo cách nghĩ của mỗi người. Nghe thì có vẻ đao to búa lớn, nhưng Liên minh Firenze trên thực tế là một dạng công ty gia đình từ nhiều thế kỷ. Trong những lần vượt thời gian về thế kỷ 16, bá tước vô tình gây xung đột với gia đình bá tước Madrone ở Firenze. Hoặc có thể nói người ta hoàn toàn hiểu sai khả năng của ông ấy. Vượt thời gian không hợp với quan niệm về tôn giáo của vị bá tước kia, ngoài ra, hình như còn có hiểu nhầm gì đó với cô con gái. Dù thế nào thì ông bố cũng cho rằng mình đang đối mặt với quỷ dữ và cảm thấy được Chúa giao nhiệm vụ hủy diệt cái mầm mống từ địa ngục ngoi lên ấy.” Giọng hắn đột nhiên thật gần bên tai tôi, và trước khi nói tiếp, môi hắn khẽ chạm lên cổ tôi. “Khi bá tước Madrone qua đời, con trai ông ta thừa kế, sau đó đến cháu ông ta và cứ tiếp tục như thế. Huân tước Alastair là người cuối cùng trong số những người bị mê hoặc bởi ý tưởng trừ tà, em cứ nghĩ vậy cũng được.”
“Hiểu rồi,” Tôi nói, không hẳn đúng sự thật. Nhưng nghe có vẻ khớp với những gì tôi đã nghe và thấy trước đó. “Mà này, anh đang hôn tôi đấy à?”
“Không, chỉ gần như vậy thôi,” Gideon lẩm bẩm, môi hắn đã gần chạm da tôi. “Dù sao thì tôi cũng không muốn lợi dụng lúc em đang say mèm và coi tôi như Chúa. Nhưng tôi cũng thật khó để…”
Tôi nhắm mắt, dụi đầu vào vai hắn. Gideon kéo tôi sát hơn.
“Như tôi đã bảo, em cứ gây khó dễ cho người ta. Cứ lúc nào ở trong nhà thờ với em thì tôi lại nghĩ linh tinh…”
“Có một chuyện mà anh không biết về tôi…” Tôi nhắm mắt nói. “Có đôi khi, tôi trông thấy… tôi có thể trông thấy… những người thực ra đã chết từ lâu… có đôi khi tôi có thể nhìn và nghe thấy họ. Ban nãy cũng thế. Tôi nghĩ người mà tôi nhìn thấy bên cạnh huân tước Alastair có thể chính là vị bá tước người Ý nọ.”
Gideon im lặng. Có lẽ hắn đang cân nhắc xem nên tế nhị giới thiệu cho tôi một bác sĩ tâm thần giỏi.
Tôi thở dài. Lẽ ra tôi nên giữ kín điều này. Chưa đủ phiền hà hay sao, bây giờ có lẽ hắn lại còn nghĩ tôi bị điên?
“Bắt đầu rồi, Gwendolyn,” Hắn đẩy tôi ra một chút, xoay tôi lại đối diện với hắn. Trời quá tối để có thể đoán được nét mặt của hắn, nhưng tôi thấy hắn không cười. “Trong mấy giây nữa, khi tôi biến mất, em làm ơn đứng yên ở đây. Sẵn sàng chưa?”
Tôi lắc đầu. “Chưa hẳn.”
“Giờ tôi sẽ buông em ra,” Hắn nói và đúng lúc đó cũng biến mất luôn. Chỉ còn mình tôi ở lại với những bóng đen trong nhà thờ. Nhưng chỉ mấy giây sau, tôi thấy nôn nao trong dạ và những cái bóng bắt đầu quay vòng.
“Con bé đây rồi,” Tiếng ông George vang lên. Tôi nhắm mắt lại vì chói. Nhà thờ sáng trưng. So với ánh nến vàng dịu ở nhà quý bà Brompton thì ánh đèn halogen quả thực rất khó chịu.
“Ổn cả,” Gideon nhìn tôi thăm dò. “Ông có thể đóng hộp y tế lại, bác sĩ White.”
Bác sĩ White càu nhàu gì đó không rõ. Đúng là trên điện thờ bày biện đủ thứ máy móc khiến người ta liên tưởng đến chiếc bàn di động trong phòng mổ.
“Ôi trời ạ, bác sĩ White, kìm kẹp mạch máu đây phải không?” Gideon bật cười. “Hình dung của ông về dạ tiệc ở thế kỷ 18 thật là độc đáo.”
“Ta chỉ muốn phòng mọi khả năng có thể,” Bác sĩ White dọn đồ vào túi.
“Chúng ta rất nóng lòng chờ hai đứa báo cáo,” Ông Falk de Villiers bảo.
“Đầu tiên cháu muốn thoát khỏi thứ trang phục này đã,” Gideon tháo khăn quàng cổ.
“Mọi chuyện… thuận lợi cả chứ?” Ông George lo lắng liếc nhìn tôi.
“Vâng,” Gideon vứt cái khăn ra chỗ khác. “Mọi thứ theo đúng kế hoạch. Tuy huân tước Alastair đến muộn hơn một chút so với dự đoán, nhưng vẫn kịp gặp bọn cháu.” Hắn nhìn tôi mỉm cười. “Gwendolyn đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Người thực sự được tử tước Batten bảo trợ cũng không thể cư xử hoàn hảo hơn.”
Tôi không tránh khỏi đỏ bừng mặt.
“Ta sẽ rất vui nếu được báo tin này với Giordano,” Ông George đầy tự hào và chìa tay ra cho tôi. “Không phải vì ta mong chờ điều gì khác…”
“Không, tất nhiên không,” Tôi lẩm bẩm.
Caroline thì thầm đánh thức tôi: “Chị Gwenny, đừng hát nữa! Ngượng quá! Chị phải đến trường rồi!”
Tôi bật dậy nhìn nó chằm chằm. “Chị đã hát!”
“Chị bảo gì?”
“Em vừa bảo chị đùng hát nữa.”
“Em bảo chị dậy đi!”
“Vậy là chị không hát?”
“Chị chỉ ngủ thôi,” Caroline lắc đầu nói. “Nhanh lên, chị lại muộn rồi. Mẹ dặn em bảo chị không được dùng dầu tắm của mẹ!”
Dưới vòi hoa sen, tôi cố lảng tránh những ký ức về ngày hôm qua nhưng không thể. Bởi vậy tôi phung phí thêm ít phút để áp trán vào cửa buồng tắm và lẩm bẩm “tất cả chỉ là mơ thôi.” Đã thế, đầu tôi còn đau như búa bổ.
Thật may là khi tôi xuống được phòng ăn thì bữa sáng đã sắp xong. Xemerius treo người trên đèn chùm, đầu lắc lư.
“Thế nào, tỉnh rồi hả, ma men?”
Quý bà Arista chăm chú nhìn tôi từ đầu tới chân. “Cháu chủ ý chỉ tô một bên mắt?”
“Ơ, không ạ.” Tôi đã định quay đi, nhưng mẹ nói: “Ăn sáng đi đã con! Chải mi sau cũng được.”
“Bữa sáng luôn là bữa ăn quan trọng nhất trong ngày,” Bác Glenda phụ thêm.
“Vớ vẩn!” Bà Maddy nói. Bà khoác áo trong nhà, ngồi bó gối trên ghế bành cạnh lò sưởi như một cô bé. “Người ta bỏ qua bữa sáng cũng được, làm thế tiết kiệm được khối calo để đổi lấy một ly rượu vang vào buổi tối. Hoặc hai ly. Hay ba.”
“Nhà cậu có vẻ có truyền thống bia rượu,” Xemerius nói.
“Ừ, cứ nhìn hình dáng của cô là biết,” Bác Glenda thì thào.
“Ta có thể hơi béo, nhưng không khiếm thính nhé, Glenda,” Bà Maddy nói.
“Lẽ ra cô cứ ở lại phòng mà ngủ,” Quý bà Arista nói. “Nếu cô ngủ đẫy giấc thì bữa sáng cũng thoải mái hơn cho mọi người.”
“Tiếc là tôi không có quyền lựa chọn!” Bà Maddy nói.
“Tối qua bà lại tiên tri,” Caroline giải thích cho tôi.
“Ừ, đúng thế,” Bà Maddy nói. “Thật kinh khủng. Thật buồn. Nó khiến ta thót tim. Trái tim hồng ngọc được mài giũa tinh xảo lấp lánh trong ánh mặt trời… Nó nằm tít trên mỏm núi.”
Tôi không biết có nên nghe tiếp.
Mẹ mỉm cười với tôi. “Ăn chút gì đi con. Một chút hoa quả cũng được. Và đừng nghe bà.”
“Rồi con sư tử kia tới…” Bà Maddy thở dài. “Bộ lông vàng tuyệt đẹp…”
“Uuuuuh,” Xemerius thốt lên. “Tớ cá là có cả đôi mắt xanh lấp lánh.”
“Trên mặt em có vệt bút màu,” Tôi bảo Nick.
“Suỵt,” Nó đáp. “Giờ đang đến đoạn gay cấn.”
“Khi sư tử thấy trái tim nằm đó, nó bèn giơ móng vuốt hất văng trái tim xuống vực, sâu thật sâu,” Bà Maddy bi thảm ôm ngực. “Lúc rơi xuống, trái tim vỡ tan thành hàng trăm mảnh nhỏ. Ta nhìn kỹ lại thì hóa ra chúng là những giọt máu đỏ…”
Tôi nuốt nước bọt. Đột nhiên tôi thấy buồn nôn.
“Ối,” Xemerius nói.
“Tiếp theo thì sao ạ?” Charlotte hỏi.
“Có thế thôi,” Bà Maddy nói. “Chỉ có vậy, nhưng cũng đủ kinh khủng.”
“Ô,” Nick thất vọng thốt lên. “Đoạn đầu hay thế cơ mà.”
Bà Maddy giận dữ nhìn nó. “Nhóc con, ta có viết kịch bản phim đâu!”
“May quá,” Bác Glenda lẩm bẩm. Rồi bác ấy quay sang phía tôi, mở miệng định nói gì đó rồi lại thôi.
Thay vào đó là Charlotte: “Gideon kể là em đã hoàn thành buổi dạ tiệc khá tốt. Tôi phải nói là tôi thấy nhẹ cả người. Tôi nghĩ tất cả đều thấy nhẹ người.”
Tôi tảng lờ, ngước nhìn cái đèn chùm trách móc.
“Thực ra tối qua tớ đã định kể cho cậu chuyện cô nàng cầu tiến ăn tối ở nhà Gideon. Nhưng, biết nói thế nào nhỉ? Hôm qua cậu… không được khỏe,” Xemerius nói.
Tôi phì mũi.
“Viên đá lấp lánh của cậu mời cô ta ở lại ăn tối đấy chứ, đâu phải lỗi của tớ.” Xemerius nhún chân lấy đà, bay qua bàn tới chỗ dành cho bà Maddy. Nó ngồi xuống đàng hoàng, cái đuôi thằn lằn quấn gọn quanh chân. “Nếu tớ là hắn, tớ cũng sẽ làm thế. Thứ nhất, cô ta đã trông em trai hộ hắn suốt cả ngày, sau đó lại còn dọp dẹp nhà cửa sạch sẽ và là áo cho hắn.”
“Cái gì?”
“Tớ đã bảo đây không phải lỗi của tớ. Dù sao thì hắn cũng cảm kích tới nỗi cứ nằng nặc muốn thể hiện khả năng nấu spaghetti thật nhanh cho ba người… Tâm trạng hắn mới vui vẻ làm sao. Cứ như thể hắn vừa mới ghi bàn. Giờ cậu ngậm miệng lại đi, mọi người đang trố mắt ra rồi kìa.”
Đứng là họ đang làm thế thật.
“Cháu đi tô nốt mắt bên kia,” Tôi nói.
“Có lẽ em nên phủ thêm chút má hồng,” Charlotte nói. “Mách nước cho em thế.”
“Ghét quá! Ghét quá! Ghét quá!”
“Ôi trời! Chỉ vì chị ta là áo cho hắn?” Leslie lắc đầu nhìn tôi. “Thật là… Vớ vẩn!”
“Hắn còn nấu cho chị ta ăn,” Tôi rên rẩm. “Chị ta ở trong nhà hắn suốt cả ngày!”
“Bù lại thì hắn sờ mó hôn hít cậu trong nhà thờ,” Leslie đáp rồi thở dài.
“Làm gì có.”
“Ừ, nhưng hắn rất muốn thế.”
“Hắn cũng hôn Charlotte!”
“Nhưng chỉ hôn từ biệt lên má!” Xemerius réo thẳng vào tai tôi. “Nếu còn phải lặp lại điều này thêm một lần nữa chắc tớ điên luôn. Tớ chuồn đây. Tớ đến chết vì đám đàn bà các cậu.” Nó vỗ cánh vù lên mái nhà và thảnh thơi ngự trên đó.
“Tớ không muốn nghe thêm một lời nào nữa,” Leslie nói. “Bây giờ quan trọng hơn là cậu nhớ lại được tất cả những gì người ta đã nói tối qua. Ý tớ là những thứ thực sự quan trọng, cậu biết rồi đấy, mấy chuyện sống còn!”
“Tớ đã kể hết cho cậu nhũng gì tớ biết,” Tôi quả quyết và bóp trán. Nhờ có ba viên aspirin nên đầu tôi đã hết đau, nhưng vẫn còn cảm giác lử đử sau thái dương.
“Hừm,” Leslie cúi xuống nhìn những ghi chép. “Sao cậu không hỏi Gideon xem mười một năm trước, hắn đã gặp huân tước Alastair vào dịp gì và đó là trận đấu kiếm nào?”
“Tin tớ đi, còn khối thứ tớ chưa hỏi hắn!”
Leslie lại thở dài. “Tớ sẽ lập danh sách cho cậu. Thỉnh thoảng cậu có thể nhân tiện hỏi bâng quơ vài điều, nếu thấy tiện về chiến thuật và tình hình hormone của cậu cho phép.” Nó cất cuốn vở và nhìn ra cổng trường. “Bọn mình đi lên kẻo muộn. Hôm nay tớ nhất định phải có mặt khi Raphael Bertelin lần đầu tiên bước vào lớp. Khổ thân hắn, có lẽ đồng phục học sinh đối với hắn chẳng khác nào bộ áo tù.”
Bọn tôi còn bỏ công đi vòng qua hõm tường của anh James. Trong không khí hỗn loạn của buổi sáng, tôi có thể nói chuyện với anh ấy mà không sợ bị lộ, nhất là khi Leslie đứng như thể tôi đang nói với nó.
James lấy chiếc khăn tay ướp nước hoa lên che mũi và đưa mắt tìm kiếm xung quanh. “Theo như tôi thấy, hôm nay cô không đem theo con mèo hỗn xược kia.”
“James, anh thử tưởng tượng mà xem, em đã tới dự dạ tiệc của quý bà Brompton,” Tôi nói. “Và em nhún chào hệt như anh bảo.”
“Quý bà Brompton, thế cơ đấy,” James nói. “Bà ấy không hẳn là một địa chỉ sang trọng. Nhưng nghe nói những cuộc hội hè ở chỗ bà ấy rất huyên náo.”
“Ừ, đúng thế. Em cứ tưởng như thế là bình thường.”
“May mà không phải vậy!” James trề môi ra nói.
“Thế nào cũng được, khoảng thứ Bảy tuần sau em được mời tham dự vũ hội ở chỗ bố mẹ anh. Huân tước Pympoole-Bothame và phu nhân.”
“Không thể tin được,” James nói. “Mẹ tôi rất coi trọng nề nếp xã giao.”
“Vâng, xin cảm ơn,” Tôi quay đi. “Đồ tinh tướng!”
“Tôi không có ý chê bai,” James gọi với theo. “Tinh tướng là gì?”
Raphael đã tựa bên cửa lớp khi bọn tôi tới gần. Trông hắn đau khổ đến nỗi bọn tôi phải dừng chân.
“Xin chào, tớ là Leslie Hay, còn đây là Gwendolyn Shepherd bạn tớ,” Leslie nói. “Chúng ta đã làm quen với nhau trước phòng của thầy hiệu trưởng hôm thứ Sáu.”
Một nụ cười thoáng hiện trên khuôn mặt hắn. “May mà các cậu còn nhận ra tớ. Chính tớ còn gặp khó khăn khi hồi nãy đứng trước gương.”
“Ừ,” Leslie công nhận. “Trông cậu cứ như phục vụ bàn trên tàu viễn du. Nhưng dần dần sẽ quen.”
Raphael cười toét miệng.
“Cậu chỉ cần để ý đừng để cà vạt nhúng vào bát xúp,” tôi nói. “Tớ bị thế suốt.”
Leslie gật đầu.
“Hơn nữa đồ ăn thường không nuốt nổi. Còn thì ở đây cũng không đến nỗi. Tớ chắc là cậu sẽ sớm cảm thấy như đang ở nhà.”
“Cậu chưa từng tới miền Nam Pháp thì phải?” Raphael hỏi hơi cay đắng.
“Chưa,” Leslie nói.
“Biết ngay mà. Tớ làm sao có thể cảm thấy như ở nhà tại một đất nước mưa ròng rã suốt hăm tư tiếng đồng hồ.”
“Người Anh bọn tớ không thích nghe người ta nói xấu thời tiết của mình,” Leslie nói. “À, cô Counter kìa. May cho cậu, cô ấy rất khoái Pháp. Cô ấy sẽ rất cưng cậu nếu thỉnh thoảng cậu làm như vô tình chèn thêm vài từ tiếng Pháp khi nói.”
“Tu es mignonne[6],” Raphael nói.
“Biết rồi,” Leslie kéo tôi đi tiếp. “Nhưng tớ không thần tượng nước Pháp.”
“Hắn thích cậu,” Tôi quẳng đống sách vở lên bàn.
“Cứ việc,” Leslie nói. “Nhưng tiếc là hắn không phải mẫu người tớ thích.”
Tôi buộc phải bật cười. “Tất nhiên rồi, ha ha!”
“Thôi đi, Gwen. Một trong hai chúng ta mất trí là đủ rồi. Tớ biết kiểu người như hắn. Chỉ toàn gây phiền phức thôi. Hơn nữa hắn chỉ quan tâm vì Charlotte từng nói tớ rất dễ dãi.”
“Và vì trông cậu như con Bertie nhà cậu,” tôi nói.
“Ừ, chính xác, cả vì thế nữa,” Leslie cười. “Hơn nữa khi Cynthia nhảy bổ vào ôm hắn thì hắn sẽ quên tớ ngay. Nhìn kìa, con bé thậm chí còn đi cắt nhuộm tóc mới.”
Nhưng Leslie đã nhầm. Rõ ràng Raphael không hề muốn nói chuyện với Cynthia. Trong giờ ra chơi, tôi và Leslie lại ra băng ghế dưới gốc cây dẻ ngồi. Leslie đang chăm chú nghiên cứu mảnh giấy ghi dòng mật mã từ cuốn Kỵ sĩ xanh thì Raphael mon men tới gần. Chẳng đợi ai mời, hắn ngồi xuống bên cạnh và nói: “Ô, hay thế, geocaching.”
“Cái gì?” Leslie bực bội nhìn hắn.
Raphael chỉ tay vào mảnh giấy. “Các cậu không biết geocaching à? Đó là một kiểu săn kho báu hiện đại bằng GPS. Những con số kia trông hệt như tọa độ địa lý.”
“Không, đây chỉ là… thật à?”
“Đưa tớ xem nào,” Raphael cầm lấy mảnh giấy từ tay Leslie. “Đúng thế. Giả dụ như con số 0 ở trước chữ cái được đặt lên cao và như vậy, nó chỉ Độ. Còn các gạch chéo này là để chỉ Phút và Giây.”
Một tiếng rú vọng tới tận chỗ bọn tôi. Cynthia đang vung chân múa tay nói chuyện với Charlotte trên cầu thang, còn Charlotte thì tức giận quay ra nhìn bọn tôi.
“Ôi trời ạ!” Leslie trở nên hồi hộp hẳn lên. “Như vậy nghĩa là 51 độ, 30 phút, 41.78 giây phía Bắc và 0 độ, 08 phút 49.91 phía Đông?”
Raphael gật đầu.
“Vậy là nó muốn nói đến một địa điểm?” Tôi hỏi.
“Đúng vậy,” Raphael nói. “Một nơi khá nhỏ khoảng bốn mét vuông. Thế, ở đó có gì? Bộ nhớ đệm?”
“Nếu biết thì đã tốt,” Leslie đáp. “Bọn tớ thậm chí còn không biết đó là chỗ nào.”
Raphael nhún vai. “Tìm dễ thôi.”
“Như nào? Có cần máy GPS không? Và nó hoạt động ra sao? Tớ mù tịt chuyện này.” Leslie hồi hộp.
“Nhưng tớ biết. Tớ có thể giúp cậu.” Raphael bảo.
“Mignonne[7].”
Tôi lại nhìn về hướng cầu thang. Giờ ở đó còn có thêm Sarah bên cạnh Cynthia và Charlotte. Cả ba trừng mắt giận dữ nhìn bọn tôi. Leslie không để ý.
“Được. Nhưng phải ngay chiều nay,” Nó nói. “Bọn tớ không còn thời gian.”
“Tớ cũng thế,” Raphael nói. “Vậy thì cứ hẹn nhau lúc bốn giờ trong công viên. Tới lúc đó chắc tớ cũng cắt đuôi được Charlotte rồi.”
“Cậu tưởng dễ lắm đấy.” Tôi nhìn hắn đầy thương hại.
Raphael mỉm cười. “Tớ nghĩ là cậu đánh giá tớ hơi thấp, cô bé vượt thời gian ạ.”
❀ ❀ ❀
[1] “Nếu anh chạm vào em, anh sẽ hiểu hạnh phúc là gì. Nhìn kìa, một ngày mới đã bắt đầu.” Bài Memory (1981) trong nhạc kịch Cats (Những con mèo) của Andrew Lloyd Webber.
[2] West Side story (Câu chuyện bờ Tây): phim Mỹ, 1961, đạo diễn Robert Wise, Jerome Robbins.
[3] Cosi fan tutte (tiếng Ý): Vì tất cả những người hâm mộ.
[4] “Điều tuyệt nhất anh có thể học được là cách yêu và được yêu lại.”
[5] My lady (tiếng Anh): cách xưng hô thể hiện sự tôn kính đối với nữ giới cỏ tước hiệu.
[6] Tu es mignonne (tiếng Pháp): Bạn thật đáng yêu.
[7] Mignonne (tiếng Pháp): dễ thương.