“Xemerius?” Cảm giác ươn ướt quanh cổ đã biến mất. Tôi vội bật đèn pin. Nhưng căn phòng tôi vừa hạ cánh xuống đã được chiếc bóng đèn tờ mờ đung đưa trên trần nhà chiếu sáng sẵn.
“Xin chào,” Có ai đó nói.
Tôi giật bắn người. Trong phòng ngổn ngang đủ loại thùng hộp và đồ gỗ. Một thanh niên trẻ da xanh mai mái đang đứng tựa ở bên tường.
“Đ… được… tham gia là quan trọng nhất,” Tôi lắp bắp.
“Gwendolyn Shepherd?” Người đó lắp bắp đáp lại.
Tôi gật đầu. “Sao anh biết?”
Người thanh niên rút từ túi quần ra một mảnh giấy nhàu nhĩ rồi chìa cho tôi. Trông anh ta cũng hồi hộp như tôi. Anh ta mặc quần đeo dây, mang kính tròn, tóc vàng rẽ ngôi lệch, chải keo ngược ra sau gáy. Anh ta thừa sức đóng trong một bộ phim găngxtơ cũ, vào vai trợ lý ông cụ non nhưng vô hại của ông thám tử sành sỏi phì phèo thuốc như đầu xe lửa, si mê một nàng quấn khăn lông và cuối cùng kiểu gì cũng bị bắn chết.
Tôi tự trấn an và nhìn quanh. Ngoài anh ta ra, trong phòng không có ai, cũng không có dấu vết nào của Xemerius. Rõ ràng là nó có thể đi xuyên tường, nhưng lại không vượt thời gian được.
Tôi lưỡng lự cầm mảnh giấy kẻ ô úa vàng, được giật vội từ một cuốn vở đục lỗ nào đó. Nét chữ trên đó tương đối xiêu vẹo nhưng thân quen đến khó tin:
Kính gửi huân tước Lucas Montrose - Khẩn!!!
12 tháng Tám năm 1948, 12h trưa. Phòng Giả kim thuật.
Làm ơn tới một mình.
Gwendolyn Shepherd.
Tim tôi đập dội lên. Huân tước Lucas Montrose chính là ông ngoại tôi! Ông mất năm tôi lên mười. Tôi nghi hoặc nhìn nét lượn của chữ L. Không còn nghi ngờ gì nữa: Nét chữ xiêu vẹo này hệt như nét chữ của tôi. Nhưng làm sao có thể?
Tôi ngẩng lên nhìn người thanh niên nọ. “Sao anh lại có nó? Mà anh là ai?”
“Là cô viết phải không?”
“Cũng có thể,” Tôi nói, những ý nghĩ trong đầu bắt đầu xoay vòng. Nếu đó là do tôi viết, sao tôi không nhớ? “Anh lấy đâu ra?”
“Tôi có mảnh giấy từ năm năm nay. Ai đó đã kẹp nó cùng một lá thư bỏ trong túi áo choàng của tôi, đúng vào hôm diễn ra lễ tuyên thệ cho bậc nhị phẩm. Trong thư có đoạn: Ai giữ bí mật, người đó phải biết cả bí mật ẩn sau bí mật. Hãy chứng minh rằng anh không chỉ biết im lặng mà còn biết suy nghĩ. Không có chữ ký. Nét chữ đó khác với nét chữ trên mảnh giấy này, trông, hừm, lịch thiệp và hơi cổ hủ.”
Tôi cắn môi. “Tôi không hiểu.”
“Tôi cũng không hiểu. Suốt những năm qua, tôi cứ đinh ninh đây là một kiểu thử thách,” Người thanh niên nói. “Một bài thử nữa chẳng hạn. Tôi không kể cho bất cứ ai, chỉ luôn đợi có người tới gọi chuyện hoặc nhận được thêm chỉ dẫn khác. Nhưng không có chuyện gì xảy ra. Hôm nay tôi lẻn xuống đây chờ. Thực ra thì tôi không nghĩ sẽ có chuyện gì xảy ra nữa. Nhưng đột nhiên cô lại hiện hình từ không khí. Vào đúng mười hai giờ trưa. Sao cô lại viết thư này cho tôi? Sao chúng ta lại gặp nhau trong căn hầm hẻo lánh này? Và cô tới từ năm nào?”
“2011,” Tôi nói. “Rất tiếc là tôi cũng không thể trả lời các câu hỏi còn lại.” Tôi hắng giọng. “Anh là ai?”
“Ồ, xin lỗi, tên tôi là Lucas Montrose. Không có danh hiệu huân tước. Tôi là môn sinh nhị phẩm.”
Miệng tôi đột nhiên khô không khốc. “Lucas Montrose. Bourdon Place, nhà số 81.”
Người thanh niên gật đầu. “Đúng vậy, cha mẹ tôi sống ở đó.”
“Thế thì…” Tôi nhìn người ấy chằm chằm và hít một hơi sâu: “Thế thì ông chính là ông ngoại của cháu.”
“Ô, lại thế nữa sao,” Người thanh niên thở dài não nề. Rồi người đó trấn tĩnh, rời bức tường, phủi bụi một chiếc ghế trong chồng ghế xếp lộn đầu ở góc hầm và đặt nó trước mặt tôi. “Chúng ta ngồi xuống chứ? Chân tôi không đứng nổi nữa.”
“Chân cháu cũng vậy,” Tôi công nhận và thả người xuống chiếc ghế nệm. Ông Lucas tự lấy ghế ngồi đối diện.
“Vậy ra cô là cháu ngoại tôi?” Ông khẽ mỉm cười. “Cô biết không, đây là hình dung kỳ quặc đối với tôi. Tôi thậm chí còn chưa lập gia đình. Nói đúng hơn là còn chưa kịp đính hôn.”
“Ông bao nhiêu tuổi ạ? Ô, cháu xin lỗi, điều này thì cháu phải biết, ông sinh năm 1924, như vậy là vào năm 1948, ông 24 tuổi.”
“Đúng thế,” Ông nói. “Ba tháng nữa tôi sẽ tròn 24. Thế còn cô?”
“16 ạ.”
“Giống như Lucy.”
Lucy. Tôi buộc phải nghĩ tới những gì chị ấy gọi với theo khi bọn tôi chạy trốn khỏi nhà quý bà Tilney.
Tôi vẫn còn chưa tin nổi mình đang ngồi trước mặt ông ngoại. Tôi tìm kiếm những nét tương đồng với người từng bế tôi trên đùi, kể cho tôi nghe những câu chuyện hồi hộp. Người đã bảo vệ tôi trước Charlotte mỗi khi chị ấy cho rằng tôi chỉ dùng những câu chuyện ma quỷ để tỏ vẻ ta đây. Nhưng khuôn mặt phẳng phiu của người thanh niên đang ngồi trước tôi không hề có nét nào giống gương mặt nhăn nheo của người ông mà tôi từng biết. Bù lại, tôi thấy khuôn mặt ông giống mẹ tôi, đôi mắt xanh lơ, khuôn hàm cương nghị và cả cách ông mỉm cười. Tôi choáng váng nhắm mắt lại trong giây lát, chuyện này đúng là vượt quá sức tôi.
“Vậy là chúng ta đang bên nhau,” Ông Lucas khẽ nói. “Tôi có phải là… là… một người ông đáng yêu?”
Nước mắt đổ xuống mũi nhồn nhột, tôi phải cố gắng kiềm chế, nên chỉ khẽ gật đầu.
“Những người vượt thời gian khác thường hạ cánh rất đàng hoàng và thoải mái ở Long điện bên máy đồng hồ hoặc là trong phòng tài liệu,” Ông Lucas nói. “Sao cô lại chọn căn phòng thí nghiệm cũ kỹ tối tăm này?”
“Đâu phải do cháu chọn.” Tôi quẹt mũi bằng mu bàn tay. “Cháu thậm chí còn không biết đây là phòng thí nghiệm, ở thời của cháu thì đây chỉ là một căn hầm bình thường chứa két sắt đựng máy đồng hồ.”
“Thật à? Từ lâu rồi, đây cũng không còn là phòng thí nghiệm nữa,” Ông Lucas nói. “Nhưng trước đây, chỗ này được dùng làm phòng thí nghiệm giả kim bí mật. Nó là một trong những căn phòng cổ nhất của ngôi nhà này. Hàng trăm năm trước khi bá tước Saint Germain thành lập hội, các nhà hóa kim và ảo thuật gia nổi tiếng của London đã thí nghiệm ở đây để tìm ra viên đá của các nhà thông thái. Trên tường còn sót lại vài hình vẽ rùng rợn và các công thức bí hiểm. Người ta đồn rằng, những bức tường này dày như vậy vì trong đó chất đầy đầu lâu xương sọ…” Ông ngừng lời và cắn môi. “Như vậy cô cũng là cháu tôi. Cho phép tôi hỏi, cô là con ai trong số các con tôi?”
“Mẹ cháu là Grace,” Tôi nói. “Mẹ rất giống ông.”
Ông Lucas gật đầu. “Lucy đã kể cho tôi nghe về Grace. Cô ấy bảo đó là đứa con ngoan nhất của tôi, những đứa khác toàn là đám trưởng giả.” Ông bĩu môi. “Tôi không hình dung được mình sẽ có những đứa con trưởng giả… hoặc nói chung là sẽ có con…”
“Có thể điều này không phải tại ông, mà tại bà chăng,” Tôi lẩm bẩm.
Ông Lucas thở dài. “Kể từ Lucy xuất hiện lần đầu cách đây hai tháng, tất cả đều trêu tôi, vì cô ấy cũng có mái tóc đỏ giống cô gái mà tôi… tôi… quan tâm. Nhưng Lucy không chịu tiết lộ người mà tôi sẽ cưới, cô ấy sợ tôi có thể đổi ý. Và nếu thế thì mấy người sẽ không được sinh ra.”
“Quan trọng hơn màu tóc có lẽ là gien vượt thời gian mà vợ tương lai của ông thừa hưởng,” Tôi nói. “Chắc ông sẽ dựa vào đó mà nhận ra bà.”
“Thì chính điều này mới kỳ quặc,” Ông Lucas ngồi nhích ra phía trước một chút trên ghế. “Tôi thấy cả hai cô thuộc dòng Ngọc thạch đều thực sự… thực sự… hấp dẫn… Đối tượng quan sát số 4 và số 8.”
“Ra thế,” Tôi nói.
“Cô biết không, vấn đề là hiện tại tôi chưa thể quyết định chắc chắn. Biết đâu cô lại có thể gợi ý cho tôi để chấm dứt tình trạng lưỡng lự này.”
Tôi nhún vai. “Được thôi. Bà ngoại cháu, nghĩa là vợ ông, chính là…”
“Đừng!” Ông Lucas rú lên. Ông xua cả hai tay ngăn. “Tôi nghĩ lại rồi, tốt nhất là cô đừng nói ra.” Ông lúng túng gãi đầu. “Đây là đồng phục học sinh của trường Saint Lennox, đúng không? Tôi nhận ra phù hiệu trên khuy áo.”
“Đúng ạ,” Tôi cúi xuống nhìn chiếc áo khoác xanh đậm. Madame Rossini có lẽ đã giặt là cẩn thận, chúng trông như mới và thoảng mùi oải hương. Ngoài ra bà còn sửa lại cái áo khoác, nó đã vừa vặn hẳn.
“Em gái Madeleine của tôi cũng đang học ở trường Saint Lennox. Do chiến tranh nên mãi năm nay nó mới tốt nghiệp trung học.”
“Bà Maddy? Thế mà cháu không biết.”
“Tất cả con gái nhà Montrose đều học ở trường Saint Lennox. Lucy cũng vậy. Cô ấy cũng mặc bộ đồng phục giống cô. Bộ của Maddy lại có màu xanh lá cây đậm pha trắng, váy kẻ ca rô…” Ông Lucas hắng giọng. “Hừm, nếu cô quan tâm đến chuyện này… nhưng tốt hơn hết bây giờ nên tập trung nghĩ xem vì sao ta lại gặp nhau ở đây hôm nay. Giả dụ cô đã viết ra mẩu giấy này…”
“… sẽ viết!”
“… và chuyển cho tôi trong một lần vượt quá khứ trong tương lai… Vậy theo cô, vì sao cô đã làm thế?”
“Ý ông là vì sao cháu sẽ làm thế?” Tôi thở dài. “Nghe cũng hợp lý thế nào đó. Cháu đoán là ông có thể giải thích cho cháu nhiều điều. Nhưng cháu cũng không rõ…” Tôi ngơ ngác nhìn ông ngoại mình thời trẻ. “Ông có thân với Lucy và Paul không?”
“Từ tháng Giêng, Paul de Villiers thường tới để phân nhánh hồi khứ. Trong thời gian này cậu ấy đã già thêm hai tuổi, hơi rùng rợn một chút. Còn Lucy tới đây lần đầu vào tháng Sáu. Tôi chủ yếu chăm sóc họ trong thời gian đến thăm. Thường thì rất… vui. Tôi giúp họ làm bài về nhà. Phải nói rằng Paul là người đầu tiên của nhà Villiers mà tôi có thiện cảm.” Ông lại hắng giọng. “Nếu cô tới từ năm 2011 hẳn cô phải biết họ. Hình dung ra họ giờ đã xấp xỉ tuổi 40 thật kỳ quặc… Cô nhớ chào họ giúp tôi.”
“Không, chuyện này thì cháu chịu.” Ôi trời, sao lại phức tạp thế cơ chứ. Và chừng nào tôi còn chưa hiểu rõ chuyện gì đang diễn ra, chừng đó tôi vẫn phải cẩn thận với những gì mình kể. Lời mẹ dặn còn văng vẳng bên tai: “Đừng tin ai. Ngay cả cảm giác của chính con.” Nhưng tôi cũng phải có ai đó để gửi gắm lòng tin. Ai còn có thể thích hợp hơn ông ngoại? Tôi quyết định đặt tất cả lên một lá bài: “Cháu không chào Lucy và Paul hộ ông được. Họ đã lấy cắp máy đồng hồ và đem nó theo về quá khứ.”
“Cái gì?” Đôi mắt ông trợn tròn sau cặp kính. “Họ làm thế để làm gì? Tôi không thể tin nổi. Họ sẽ không bao giờ… Đó là khi nào?”
“Năm 1994,” Tôi nói. “Năm ấy cháu ra đời.”
“Năm 1994 thì Paul 20 còn Lucy 18,” Ông Lucas tự nói với mình hơn là với tôi. “Vậy là hai năm nữa. Bởi vì hiện tại cô ấy 16 còn cậu ấy 18.” Ông mỉm cười xin lỗi. “Đương nhiên tôi không muốn nói đến bây giờ, mà là khi họ đến để phân nhánh hồi khứ trong năm nay.”
“Mấy đêm vừa rồi cháu không chợp mắt được mấy, nên giờ cháu có cảm giác não cháu giống như kẹo bông đường,” Tôi nói. “Còn tính toán thì cháu dốt đặc.”
“Lucy và Paul đã… - điều cô vừa kể rất vô lý. Họ sẽ không đời nào làm chuyện điên rồ như vậy.”
“Nhưng họ đã làm. Cháu tưởng ông có thể nói cho cháu biết lý do vì sao. Ở thời của cháu, ai cũng muốn khẳng định với cháu là họ rất… xấu. Hoặc điên rồ. Hoặc cả hai. Dù thế nào thì họ cũng rất nguy hiểm. Lúc cháu gặp Lucy, chị ấy dặn cháu hỏi ông về kỵ sĩ xanh. Thế kỵ sĩ xanh là gì?”
Ông Lucas bối rối nhìn tôi. “Cô đã gặp Lucy? Cô vừa bảo là cô ấy và Paul đã biến mất vào năm cô sinh ra cơ mà.” Và như chợt nhớ ra điều gì: “Mà nếu họ đã lấy cắp máy đồng hồ thì làm sao cô còn trở về quá khứ được?”
“Cháu gặp họ vào năm 1912. Ở nhà quý bà Tilney. Đội Cận vệ còn một máy đồng hồ để dùng cho bọn cháu.”
“Quý bà Tilney? Bà ấy đã mất từ bốn năm nay. Còn cỗ máy thứ hai đâu có hoạt động.”
Tôi thở dài. “Nhưng bây giờ thì hoạt động rồi. Ông ngoại, ông nghe cháu này,” - hai chữ “ông ngoại” khiến ông Lucas giật mình. “Đối với cháu thì tất cả mọi thứ còn rối rắm hơn nhiều, bởi vì bốn ngày trước, cháu còn chưa biết tí gì về những chuyện này. Cháu không thể giải thích cho ông điều gì cả. Cháu chỉ tới đây để phân nhánh hồi khứ, ôi trời, cháu thậm chí còn không biết viết những từ này như thế nào. Đây mới là lần thứ ba cháu vượt thời gian bằng máy đồng hồ. Trước đó cháu đã vượt thời gian ba lần không kiểm soát. Chẳng vui vẻ gì đâu. Thật ra thì tất cả mọi người đều nghĩ chị Charlotte mới là người mang gien. Chị ấy sinh đúng ngày còn mẹ cháu lại nói dối ngày sinh của cháu. Vì thế, không phải cháu mà Charlotte mới là người được học khiêu vũ, biết tất tật về bệnh dịch, về vua George, biết đấu kiếm, phi ngựa và chơi dương cầm - và có trời mới biết chị ấy còn học những gì trong mấy giờ học thần bí.” Tôi càng nói thì từ ngữ càng tuôn ra nhanh bấy nhiêu. “Còn cháu, cháu chỉ biết chút gì người ta chịu tiết lộ, mà một chút đó thì quả thực không bao nhiêu và cũng không làm sáng tỏ được gì. Tệ hơn nữa là cho đến giờ cháu thậm chí còn không có thời gian để lý giải những gì đã trải nghiệm. Bạn gái Leslie của cháu đã tìm hiểu về tất cả những thứ này trên mạng, nhưng số tài liệu đó đã bị thầy Whitman tịch thu. Hơn nữa cháu cũng chỉ hiểu được cùng lắm nửa số đó. Có vẻ như tất cả đều kỳ vọng điều gì đó đặc biệt ở cháu và giờ họ đang thất vọng.”
“Hồng ngọc sở hữu phép thuật của loài quạ, dùng cung Sol trưởng khép lại vòng tròn Hội Thập Nhị.” Ông Lucas lẩm bẩm.
“Đúng đấy, ông thấy chưa, phép thuật của loài quạ, blablabla. Cháu làm gì có. Bá tước Saint Germain thậm chí còn bóp cổ cháu dù đứng cách cháu tới vài mét. Cháu nghe thấy giọng ông ấy trong đầu. Lại còn toán người cầm súng và kiếm trong Hyde Park. Cháu buộc phải đâm người đó, nếu không hắn sẽ giết Gideon. Còn Gideon… hắn là… hắn là một gã…” Tôi lấy hơi, nhưng là để tuôn thêm một tràng: “Gideon đúng là một gã khốn kiếp. Hắn làm như cháu là quả tạ xích vào chân hắn. Sáng nay hắn còn hôn Charlotte, chỉ hôn lên má nhưng có lẽ điều này có ý nghĩa gì đó. Lẽ ra dù thế nào cháu cũng không nên hôn hắn trước khi hỏi hắn về chuyện này. Mà cháu mới chỉ quen hắn có một hay hai ngày, nhưng đột nhiên hắn thật… dễ thương và rồi… mọi chuyện diễn ra nhanh quá… Giờ tất cả mọi người đều nghĩ, chính cháu là người đã tiết lộ cho Lucy và Paul biết thời điểm bọn cháu tới thăm quý bà Tilney. Bọn cháu cần lấy máu của kị ấy, cả của Lucy và Paul. Nhưng cả họ cũng cần máu của cháu và Gideon vì máy đồng hồ của họ còn thiếu. Không ai nói cho cháu biết điều gì sẽ xảy ra khi máy đồng hồ nhận diện hết máu của tất cả mọi người. Thỉnh thoảng cháu nghĩ chính họ cũng không biết nốt. Ngoài ra chị Lucy còn dặn cháu hỏi ông về kỵ sĩ xanh.”
Mắt ông Lucas nhắm lại sau cặp kính. Hẳn ông đang cố gắng một cách tuyệt vọng để hiểu điều gì đó trong dòng thác từ ngữ của tôi. “Tôi chẳng biết gì về kỵ sĩ xanh,” Ông nói. “Xin lỗi, nhưng hôm nay là lần đầu tiên tôi nghe về điều này. Hay đó là tên một bộ phim? Vì sao cô không hỏi tôi… cô có thể hỏi tôi vào năm 2011?”
Tôi kinh ngạc nhìn ông.
“Ô, tôi hiểu rồi,” Ông Lucas nói nhanh. “Cô không thể hỏi tôi, bởi khi đó có lẽ tôi đã chết từ lâu, hoặc già cả, mù lòa, câm điếc, nằm trong nhà dưỡng lão nào cũng nên… - không, không, đừng, tôi không muốn biết.”
Lần này thì tôi không thể nào kìm được nước mắt. Tôi ngồi nức nở ít nhất nửa phút, vì đột nhiên - dù có vẻ khó tin - tôi thấy nhớ ông kinh khủng. Rồi tôi nói: “Cháu rất yêu ông.”
Ông Lucas đưa tôi chiếc khăn tay và nhìn tôi thương cảm. “Cô có chắc khồng? Tôi thậm chí còn không thích trẻ con. Nghịch như quỷ sứ. Nhưng có lẽ cô là một phiên bản đáng yêu ngoại lệ. Chắc chắn là vậy.”
“Vâng. Nhưng đối với cháu nào ông cũng đều rất tốt.” Tôi xì mũi. “Thậm chí với cả Charlotte.”
Hai ông cháu im lặng hồi lâu, rồi ông Lucas rút đồng hồ ra khỏi túi: “Chúng ta còn bao nhiêu thời gian?”
“Họ gửi cháu về đây đúng hai tiếng đồng hồ.”
“Thế thì không còn bao lâu. Chúng ta đã lãng phí quá nhiều thời gian.” Ông đứng dậy. “Tôi sẽ đi lấy giấy bút, chúng ta thử sắp xếp lại trật tự cho mớ hỗn loạn này xem sao. Tốt nhất là cô cứ ngồi yên đấy, đừng nhúc nhích.”
Tôi chỉ gật đầu. Khi ông Lucas đi khỏi, tôi nhìn chằm chằm vào khoảng trống, hai tay ôm mặt. Ông nói đúng, quan trọng bây giờ là phải giữ cho đầu óc thật tỉnh táo.
Ai biết được khi nào tôi lại được gặp ông? Tôi có nên nói với ông những gì sẽ còn xảy ra trong tương lai, và không nên nói điều gì? Ngược lại, tôi cũng tuyệt vọng nghĩ đến những thông tin có ích mà ông có thể nói cho tôi. Rốt cuộc thì ông là đồng minh duy nhất của tôi. Duy chỉ ở nhầm thời điểm. Ông có thể giải được câu đố nào từ nơi đây?
Ông Lucas đi rất lâu. Mỗi một phút trôi qua càng khiến tôi nghi ngờ cảm giác của chính mình. Biết đâu ông nói dối và sắp quay lại cùng với Lucy, Paul và con dao to tướng để lấy máu của tôi. Rồi tôi sốt ruột đứng dậy, cố tìm thứ gì đó làm vũ khí tự vệ. Ở góc phòng có một tấm ván với chiếc đinh gỉ, nhưng lúc nhặt lên thì nó mủn nát trong tay tôi. Đúng lúc này cửa bật mở, ông ngoại tôi thời trẻ bước vào, nách kẹp tập giấy, tay cầm quả chuối.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
“Này, ăn đi cho đỡ đói.” Ông Lucas đưa chuối cho tôi rồi nhấc thêm chiếc ghế thứ ba ra khỏi chồng ghế. Ông đặt nó vào giữa rồi để tập giấy lên. “Xin lỗi vì tôi đã đi lâu thế. Gã Kenneth de Villiers chết tiệt cứ làm vướng chân tôi mãi ở trên. Tôi không ưa đám người nhà Villiers. Họ luôn tò mò xía mũi vào đủ mọi chuyện trên đời, luôn muốn kiểm soát và quyết định mọi việc, luôn coi mình là bố thiên hạ!”
“Đúng thế,” Tôi lẩm bẩm.
Ông Lucas phẩy tay. “Giờ thì chúng ta bắt đầu thôi, cháu gái. Cô là viên Hồng ngọc, người thứ mười hai trong hội. Viên Kim cương của nhà Villiers đã được sinh ra từ hai năm trước. Vậy là ở thời của cô, cậu ta khoảng 19. Tên cậu ấy là gì nhỉ?”
“Gideon,” Tôi nói. Chỉ nhắc đến tên hắn, tôi đã thấy lòng ấm lại. “Gideon de Villiers.”
Ông Lucas lướt cây bút chì trên mặt giấy. “Và cậu ta cũng đáng ghét hệt như các thành viên khác nhà Villiers, nhưng nếu tôi hiểu không sai thì cô vẫn hôn cậu ta. Chẳng phải cô còn quá trẻ cho việc này sao?”
“Trẻ gì nữa hả ông,” Tôi nói. “Ngược lại, cháu thuộc dạng chậm thì có. Ngoài cháu ra thì tất cả bọn con gái trong lớp đã uống thuốc.” À, tất cả trừ Aishani, Peggy và Cassie Clarke. Nhưng bố mẹ Aishani là người Ấn Độ bảo thủ và chỉ cần nó ngắm một đứa con trai nào là họ giết thịt nó ngay. Peggy hình như thích bọn con gái hơn. Còn Cassie thì, một lúc nào đó chắc đống mụn trứng cá kia cũng tự biến đi, và lúc đó có lẽ nó cũng thân thiện hơn với mọi người, và sẽ thôi gầm gừ “nhìn gì mà nhìn” mỗi khi có ai lỡ liếc mắt về hướng nó. “À, đương nhiên cả chị Charlotte cũng không liên quan gì đến sex. Thế nên Gordon Gelderman mới gọi chị ấy là Nữ hoàng băng giá. Nhưng giờ thì cháu không còn dám chắc liệu cái tên này có còn đúng không nữa…” Tôi nghiến răng vì nghĩ đến cái cách Charlotte nhìn Gideon - và ngược lại. Suy cho cùng thì chỉ hai ngày sau khi quen, Gideon đã nhanh chóng nảy ra ý định hôn tôi. Tôi chẳng cần phải hình dung ra những chuyện có thể xảy ra giữa họ trong nhiều năm quen biết.
“Uống thuốc gì?” Ông Lucas hỏi.
“Gì ạ?” Ôi trời, không lẽ ở năm 1948, người ta vẫn còn tránh thai bằng bao cao su làm từ ruột bò hoặc tương tự - nếu họ có phòng tránh. Nhưng tôi cũng không muốn biết. “Cháu không muốn nói về sex với ông đâu, thật đấy, ông ngoại ạ.”
Ông Lucas lắc đầu nhìn tôi. “Tôi thậm chí còn không muốn nghe cô thốt ra từ này. Ý tôi không phải là từ ông ngoại.”
“Vâng ạ.” Tôi bóc chuối trong lúc ông Lucas ghi chép. “Thế mọi người dùng từ nào để nói ạ?”
“Nói cái gì?”
“Nói thay từ sex ấy?”
“Chúng tôi không nói về chuyện này,” Ông Lucas cúi gằm mặt xuống trang giấy. “Nhất là với một cô bé 16 tuổi. Tiếp tục nào: Máy đồng hồ bị Paul và Lucy lấy mất trước khi nó kịp nhận diện máu của hai thành viên cuối cùng của Hội Thập Nhị. Vì thế người ta dùng máy thứ hai, đương nhiên là máy này chưa có máu của tất cả những người vượt thời gian khác.”
“Không, chuyện cũ rồi. Gideon đã tìm được gần hết những người vượt thời gian và xin máu của họ. Giờ chỉ còn thiếu quý bà Tilney và của viên Opal, Elise gì đấy.”
“Elaine Burghley,” Ông Lucas nói. “Một thị nữ của nữ hoàng Elizabeth Đệ nhất, mất năm 18 tuổi sau khi sinh.”
“Chính xác. Và đương nhiên cả máu của Paul và Lucy. Thế nên bọn cháu đang đi lấy máu của họ, và họ lấy của bọn cháu. Theo cháu hiểu là thế.”
“Vậy giờ hiện có hai máy đồng hồ có thể khắc nhập hội? Chuyện này thật… không thể tin nổi!”
“Chuyện gì sẽ xảy ra nếu hội được khắc nhập?”
“Điều bí mật sẽ được tiết lộ,” Ông Lucas nghiêm trang.
“Ôi trời ơi, cả ông cũng nói vậy.” Tôi bực mình lắc đầu. “Không thể chỉ một lần cụ thể hơn sao?”
“Những lời tiên tri có nhắc đến việc đại bàng lên ngôi, nhân loại chiến thắng bệnh tật và cái chết, một thời đại mới bắt đầu.”
“À há,” Tôi vẫn ngu hệt như trước. “Như vậy đó là một chuyện tốt?”
“Rất tốt là đằng khác. Nó sẽ mang lại bước tiến quyết định cho nhân loại. Vì thế bá tước Saint Germain lập Đội Cận vệ, vì thế những người thông thái nhất và mạnh mẽ nhất thế giới có mặt trong hàng ngũ của chúng ta. Tất cả đều muốn gìn giữ bí mật này, để khi thời điểm chín muồi, nó được hé lộ và cứu rỗi thế giới.”
Ờ. Nói thế còn rõ ràng. Ít ra thì cho đến giờ, đây cũng là những thông tin rõ nhất tôi được nghe về vụ bí mật. “Nhưng tại sao Paul và Lucy không muốn khắc nhập hội?”
Ông Lucas thở dài. “Tôi không biết. Cô vừa kể là cô gặp họ lúc nào?”
“Năm 1912,” Tôi đáp. “Ngày 22 hoặc 24 tháng Sáu, cháu không nhớ rõ nữa.” Càng cố vắt óc thì tôi lại càng không dám chắc bấy nhiêu. “Cũng có thể là 12? Cháu chỉ nhớ chắc chắn đó là một số chẵn. Hay là 18 nhỉ? Nhưng chắc chắn đó là vào buổi chiều. Quý bà Tilney đã chuẩn bị sẵn tiệc trà trên bàn.” Vừa buông lời, tôi chợt lóe lên ý nghĩ và vội giơ tay lên bịt miệng: “Ối!”
“Gì thế?”
“Bây giờ cháu đã kể ra với ông, rồi ông sẽ tiết lộ cho Lucy và Paul. Vì thế họ mới đón lõng bọn cháu ở đấy. Nói cho cùng thì chính ông mới là kẻ phản bội chứ không phải cháu. Mặc dù - kết quả cuối cùng cũng thế cả…”
“Gì cơ? Ồ không đâu!” Ông Lucas lắc đầu quầy quậy. “Tôi sẽ không làm thế. Tôi sẽ không kể với họ về cô, có điên mới làm vậy! Nếu ngày mai tôi bảo sẽ có lúc họ lấy cắp máy đồng hồ và đem nó theo về quá khứ, chắc họ sẽ ngất lăn tại chỗ. Trước khi nói với ai điều gì đó về tương lai, người ta phải cân nhắc rất kỹ, cô rõ chưa?”
“À thì, có thể ngày mai ông sẽ không nói với họ, nhưng ông vẫn còn nhiều năm mà.” Tôi trầm ngâm nhai chuối. “Mặt khác thì… họ đem theo máy đồng hồ về thời nào nhỉ? Sao không phải là thời này? Ở đây dù sao họ còn có bạn, chính là ông. Cũng có thể ông đang lừa cháu và họ đã chực sẵn trước cửa để lấy máu của cháu cũng nên.”
“Tôi không biết họ sẽ trở về thời gian nào.” Ông Lucas thở dài. “Tôi thậm chí còn không tưởng tượng nổi họ sẽ làm chuyện điên rồ kia. Hoặc lý do vì sao họ làm thế!” Ông chán nản nói thêm: “Mà tóm lại là tôi không hề biết tí gì.”
“Có lẽ là ở thời điểm này, cả ông và cháu đều không hề biết gì,” tôi cũng ngao ngán đáp.
Ông Lucas ghi lại kỵ sĩ xanh, máy đồng hồ thứ hai và quý bà Tilney lên giấy và vẽ những dấu hỏi to tướng ra sau. “Chúng ta cần gặp nhau lần nữa - sau này. Tới lúc đó có thể tôi sẽ tìm hiểu được khối chuyện…”
Điều này nghe có lý. “Lẽ ra cháu phải phân nhánh hồi khứ về năm 1956. Có thể là tối mai chúng ta sẽ gặp lại.”
“Haha!” Ông Lucas bật cười. “Đối với cô thì năm 1956 có thể là tối mai - nhưng còn đối với tôi… Nhưng thôi, chúng ta thử suy nghĩ xem. Nếu sắp tới cô phân nhánh hồi khứ về một thời sau thời này, cô cũng sẽ ở đây chứ?”
Tôi gật đầu. “Cháu nghĩ thế. Nhưng ông không thể ngày đêm ngồi đợi cháu ở dưới này. Hơn nữa Gideon có thể tạt qua bất cứ lúc nào, vì hắn cũng phải phân nhánh hồi khứ.”
“Tôi biết chúng ta nên làm thế nào,” Ông Lucas càng lúc càng hào hứng. “Nếu lần sau cô lại hạ cánh xuống phòng này thì cô cứ tới chỗ tôi! Văn phòng của tôi ở tầng hai. Cô chỉ cần qua được hai người lính canh, nhưng cái này không thành vấn đề. Cô cứ bảo cô bị lạc đường, cứ bảo cô là em họ tôi. Hazel, ở quê ra. Từ hôm nay tôi sẽ bắt đầu kể với tất cả mọi người về cô.”
“Nhưng thầy Whitman nói phòng này luôn khóa. Hơn nữa cháu còn không biết hiện chúng ta đang ở đâu.”
“Đương nhiên là cô cần chìa khóa. Và mật khẩu của ngày.” Ông Lucas nhìn quanh. “Tôi sẽ đánh cho cô một chìa và giấu nó ở đâu đây. Cả mật khẩu nữa. Tôi sẽ viết nó lên mảnh giấy và giấu luôn cùng. Tốt nhất là ở đâu đó trong tường. Ở dưới kia kìa, chỗ mấy viên gạch hơi lỏng lẻo, cô thấy chưa? Có lẽ chúng ta sẽ đào được một cái hốc nhỏ ở đó.” Ông đứng dậy, vòng qua đống đồ ngổn ngang rồi quỳ xuống trước bức tường. “Nhìn này. Tôi sẽ đem đồ đến và tạo ra một chỗ giấu hoàn hảo. Lần sau khi tới, cô chỉ cần rút viên gạch này ra sẽ tìm thấy chìa khóa và mật khẩu.”
“Nhưng ở đây có cả đống gạch,” tôi nói.
“Thì cô cứ nhớ lấy viên này, hàng thứ năm từ dưới trở lên, khoảng giữa phòng. Chết tiệt! Gãy cả móng tay! Thôi cứ vậy đi, kế hoạch như thế là ổn.”
“Nhưng từ giờ trở đi, ngày nào ông cũng phải xuống dưới này để cập nhật mật khẩu,” Tôi nói. “Ông định làm thế nào? Ông học ở đại học Oxford cơ mà?”
“Mật khẩu không phải ngày nào cũng khác,” Ông đáp. “Thỉnh thoảng chúng tôi dùng cùng một mật khẩu cho mấy tuần liền. Hơn nữa đây là cách duy nhất để có thể sắp xếp một cuộc gặp khác. Cô nhớ viên gạch này nhé. Tôi cũng sẽ giấu bản đồ vào đấy để cô biết đường mà tìm lên trên. Từ đây có những con đường bí mật dẫn đi tới nửa London.” Ông nhìn đồng hồ. “Giờ thì chúng ta cứ ngồi xuống và ghi lại một cách có hệ thống. Cô sẽ thấy, sau đó cả hai chúng ta sẽ khôn lên đấy.”
“Hoặc vẫn là hai kẻ ngu ngơ trong căn hầm ẩm mốc.”
Ông Lucas nghiêng đầu mỉm cười. “Biết đâu, cô sẽ nhân thể tiết lộ cho tôi, tên của bà cô bắt đầu bằng chữ A. Hoặc chữ C?”
Tôi buộc phải mỉm cười. “Thế ông thích chữ nào hơn?”