Lam Ngọc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

❊ ❊ ❊

Chốt lại: Tôi có mơ cũng không hình dung nổi giờ học với Charlotte và Giordano lại kinh khủng đến thế. Người ta cố nhồi mọi thứ vào đầu tôi cùng một lúc: Trong khi tôi (yêu kiều trong chiếc váy lồng khung màu anh đào kẻ sọc, cực kỳ hợp với áo sơ mi đồng phục màu bột khoai tây) mải chiến đấu với những bước nhảy của điệu Menuett, tôi đồng thời phải hiểu được những nét khác biệt về quan điểm chính trị của phe Whigs và Tories. Tôi còn phải học cách cầm quạt, phân biệt các xưng hô “Tâu bệ hạ”, “Thưa điện hạ” và “Bẩm đại nhân”. Chỉ sau một tiếng đồng hồ với mười bảy cách mở quạt khác nhau, đầu tôi đã đau như búa bổ và không còn phân biệt nổi đâu là trái đâu là phải. Câu nói đùa nhằm thay đổi không khí của tôi: “Chúng ta nghỉ một chút được không, cháu đã hoàn toàn hạ bệ!” không hề được tán thưởng.

“Chẳng buồn cười gì cả,” Giordano nói giọng mũi. “Đồ ngốc.”

Cổ yến phòng ở tầng trệt rất rộng, có những ô cửa sổ cao hướng ra sân. Ngoài cây dương cầm cánh và vài chiếc ghế dựng dọc tường, trong phòng không còn đồ đạc gì khác. Vì thế Xemerius lại đung đưa treo ngược trên chiếc đèn chùm như mọi khi, cánh khép gọn gàng sau lưng.

Giordano tự giới thiệu: “Giordano, chỉ Giordano thôi. Tiến sĩ sử học, thiết kế thời trang danh tiếng, thầy luyện khí công, nhà thiết kế trang sức sáng tạo, biên đạo nổi tiếng, môn sinh tam phẩm, chuyên gia về thế kỷ 18 và 19.”

“Ôi trời đất ơi,” Xemerius thốt lên. “Có người bị ấm đầu từ bé kìa.”

Tôi chỉ có thể im lặng đồng tình với nó. Lão Giordano, à nhầm, chỉ Giordano, quá giống mấy người bán hàng điên khùng trên kênh đặt hàng qua mạng. Giọng mấy người ấy nghe như bị cặp quần áo kẹp mũi và chó phốc cắn vào chân dưới gầm bàn. Tôi chỉ chờ lão chu môi (bơm chích?) ra cười và nói: “Và bây giờ, thưa quý vị khán giả thân mến, chúng ta sẽ đến với nhãn hiệu Brigitte. Đây là chiếc bình lưu thủy hạng nhất, một ốc đảo hạnh phúc chỉ với giá hăm bảy bảng, rẻ như cho không. Nhào vô mua thôi, thưa quý vị, bản thân tôi cũng có tới hai chiếc ở nhà…”

Nhưng thay vào đó, lão nói, không hề mỉm cười: “Charlotte yêu quý của ta, xin chào, xin chào!” rồi hôn chụt vào hai bên trái, phải cạnh tai Charlotte. “Ta đã nghe kể lại và vẫn không sao tin nổi! Thế là uổng phí bao nhiêu năm miệt mài luyện tập, bao nhiêu tài năng! Đúng là kêu trời không thấu, thật là tai tiếng, bất công đến thế là cùng… Nó đây phải không? Người đóng thế cháu?” Trong khi nhìn tôi từ đầu xuống chân, miệng lão cong vếu. Tôi không thể không kinh ngạc nhìn lại. Lão có kiểu tóc giông bão kỳ dị được đổ bê tông trên đầu bằng keo vuốt và keo xịt. Những đường râu đen mỏng ngoằn ngoèo nửa mặt dưới như những dòng sông trên bản đồ. Đôi lông mày cắt tỉa cẩn thận và được tô thêm bằng bút dạ đen. Nếu tôi không nhầm thì mũi lão còn thoa phấn.

“Và đến tối ngày kia phải nhuần nhuyễn hòa mình vào dạ yến của năm 1728?” Lão nói. “Nó” chắc là ám chỉ tôi. Còn “dạ yến” hẳn là cái khác. Nhưng là cái gì.

“Này, này, tớ nghĩ là cái lão môi bánh cuốn vừa sỉ nhục cậu đấy,” Xemerius nói. “Nếu cậu cần tìm câu chửi tục nào để đốp lại thì cứ bảo: Tớ sẵn sàng nhắc vở.”

“Môi bánh cuốn”, cái tên đúng là không tệ.

“Dạ yến là một dạng tiệc tối chán ngắt,” Xemerius nói tiếp. “Phòng trường hợp cậu chưa biết. Người ta ngồi lại sau khi ăn tối, thay nhau chơi thứ gì đó trên đàn dương cầm và cố không ngủ gật.”

“À, cảm ơn nhé!” tôi nói.

“Cháu vẫn chưa thể tin được là họ thực sự muốn mạo hiểm chuyện này,” Charlotte vắt áo choàng lên ghế. “Để Gwendolyn gặp gỡ mọi người là việc đi ngược lại hoàn toàn với nguyên tắc giữ hành tung bí mật. Chỉ cần nhìn nó là người ta đã có thể thấy ngay có gì đó không ổn.”

“Đúng thế, ta cũng nghĩ hệt thế!” Môi bánh cuốn kêu lên. “Nhưng bá tước lâu nay vẫn nổi tiếng về tính khí đặc biệt thất thường.”

Charlotte lật qua cuốn vở để trên cây dương cầm. “Nó phải đóng vai người được tử tước Betten bảo trợ? Còn Gideon là con trai ông ấy? Như thế không quá mạo hiểm sao? Ngộ nhỡ có ai ở đó cũng quen tử tước và gia đình của ông ấy? Sao họ không chọn một tử tước tha phương người Pháp?”

Giordano thở dài. “Thế cũng không được vì nó không thạo tiếng Pháp. Có lẽ bá tước muốn thử thách chúng ta. Chúng ta phải chứng minh cho ngài thấy chúng ta có thể biến con bé thành một tiểu thư của thế kỷ 18. Chúng ta buộc phải thế!” Lão giơ tay lên trời.

“Cháu nghĩ nếu người ta làm được điều này với Keira Knightly thì cũng làm được với cháu,” Tôi tự tin nói. Keira Knightly hẳn là cô gái hiện đại nhất thế giới. Nhưng trông cô ấy vẫn tuyệt vời trong các phim cổ trang, thậm chí cả khi đội những bộ tóc giả điên rồ nhất.

“Keira Knightly?” Hai hàng lông mày đen nhướng lên gần chạm chân tóc giả. “Trên phim thì được, nhưng chẳng cần đến mười phút ở thế kỷ 18, Keira Knightly nhất định bị lật tẩy. Chỉ riêng cái kiểu cười nhe răng, cười ngửa đầu ra sau và cười ngoạc mồm ra là đủ! Chẳng có người phụ nữ nào ở thế kỷ 18 lại làm thế cả!”

“Ông làm sao biết chính xác thế,” Tôi nói.

“Cái gì?”

“Cháu bảo là chính xác thế thì…”

Môi bánh cuốn nhìn tôi nảy lửa. “Chúng ta cần lập tức đặt ra nguyên tắc đầu tiên, chính là: Không được phép nghi ngờ những gì sư phụ nói.”

“Thế ai là sư phụ - à, cháu hiểu rồi, ông,” Tôi hơi đỏ mặt, còn Xemerius bắt đầu bật cười ha hả. “Vâng. Không được cười hở răng. Cháu nhớ rồi.” Chuyện này dễ ợt. Cũng khó mà tìm ra lý do để cười trong cái dạ yến chết tiệt đó.

Sư phụ Môi bánh cuốn hài lòng hạ lông mày xuống, và vì không nghe được tiếng Xemerius rú: “Đồ điên!” từ trên trần nhà, lão bắt đầu với nhiệm vụ truy bài buồn thảm. Lão muốn biết kiến thức của tôi về chính trị, văn học, phong tục và tập quán của năm 1782, và những câu trả lời của tôi (“Cháu chỉ biết hồi đó chưa có những gì - ví dụ như chưa có xả bồn cầu tự động và quyền bầu cử cho phụ nữ”) khiến lão tuyệt vọng úp mặt vào tay vài giây.

“Tớ sắp cười vãi đái ở trên này,” Xemerius nói, và khổ thay, tâm trạng đó cũng dần dần lây qua tôi. Phải cố gắng lắm tôi mới ghìm được những trận cười đang từ bụng chen nhau dồn lên.

Charlotte dịu dàng nói: “Cháu tưởng họ đã báo trước về việc nó tuyệt đối không được chuẩn bị chút nào, thưa sư phụ.”

“Nhưng mà ta… ít ra thì những kiến thứ cơ bản…” Gương mặt sư phụ ló ra sau đôi bàn tay. Tôi không dám nhìn. Lỡ lớp son phấn trang điểm kia nhòe đi thì tôi cười nôn ruột ra mất.

“Thế còn năng khiếu âm nhạc của cô? Dương cầm? Thanh nhạc? Thụ cầm? Còn khiêu vũ giao tiếp? Điệu Menuett à deux đơn giản chắc là cô biết, nhưng còn những điệu nhảy khác?”

Thụ cầm? Menuett à deux? Ha ha! Giờ thì tôi không còn kiềm chế được nữa và cười rú lên.

“Hay quá, ít ra thì ở đây cũng có một người vui,” Môi bánh cuốn sững sờ thốt lên. Đây hẳn là lúc lão quyết định sẽ hành tôi cho tới khi tôi không cười nổi nữa mới thôi.

Và không phải đợi lâu. Chỉ mười lăm phút sau, tôi đã nhận ra mình là kẻ ngu si và vô dụng nhất trên đời, mặc cho Xemerius cố hết sức động viên từ trên trần nhà. “Cố lên, Gwendolyn, hãy chứng tỏ tài năng của cậu cho hai kẻ bạo hành kia biết!”

Tôi còn muốn làm gì hơn thế, chỉ tiếc là tôi không có tài năng nào. “Tour de Mam, tay trái, đồ ngốc, nhưng quay sang phải, Cornwallis đầu hàng, huân tước North thoái vị năm 1782, với hậu quả là… quay sang phải - không, sang phải! Ôi trời đất ơi! Charlotte, làm ơn chỉ lại cho nó lần nữa!”

Và Charlotte chỉ lại cho tôi. Phải công nhận chị ấy nhảy rất đẹp, trông dễ như ăn kẹo.

Và thực ra cũng dễ thôi. Người ta chỉ cần tiến lên, lùi xưống, xoay vòng, liên tục mỉm cười nhưng không được để lộ răng. Tiếng nhạc vọng ra từ mấy cái loa ẩn trong tường ốp gỗ, và tôi buộc phải công nhận đây không hẳn là thứ nhạc khiến người ta vừa nghe đã giậm giật chân cẳng.

Có thể tôi đã nhớ được trình tự những bước nhảy nếu Môi bánh cuốn ngừng lải nhải bên tai. “Từ năm 1779 vẫn chiến tranh với Tây Ban Nha… còn bây giờ là xoay vòng, làm ơn đi, chúng ta còn phải tưởng tượng ra người thứ tư, rồi nhún chân đi, đúng thế, làm ơn duyên dáng hơn một chút. Lại từ đầu nào, đừng quên mỉm cười, ngẩng đầu lên, nâng cằm lên, Anh vừa mất thuộc địa Bắc Mỹ, ôi trời đất ơi, không, sang bên phải cơ mà, tay cao ngang ngực và duỗi thẳng ra, đó là một đòn trời giáng và người ta ghét Pháp để được coi là có tinh thần yêu nước… Đừng nhìn xuống chân, trong bộ trang phục kia thì có nhìn cũng không thấy gì đâu.”

Charlotte chỉ nhằm vào những câu hỏi đột nhiên rất kỳ quặc (“Ai là vua xứ Burundi năm 1782?”) và liên tục lắc đầu ngán ngẩm, khiến tôi càng thêm cuống.

Sau một tiếng đồng hồ thì Xemerius chán hẳn. Nó rời khỏi cái đèn chùm, vẫy tay chào tôi rồi biến mất qua bức tường. Tôi định giao cho nó nhiệm vụ đi tìm Gideon nhưng không cần nữa. Sau mười lăm phút tra tấn bằng Menuett tiếp theo, Gideon và ông George bước vào Cổ yến phòng, vừa kịp để chúng kiến cảnh tôi, Charlotte, Môi bánh cuốn và bạn nhảy tưởng tượng thứ tư đang nhảy một động tác mà môi bánh cuốn gọi là “le chain”. Tôi đang phải chìa tay ra cho người bạn nhảy vô hình. Khốn nỗi tôi đưa sai tay.

“Tay phải, vai phải, tay trái, vai trái,” Môi bánh cuốn kêu lên giận dữ. “Khó đến thế sao? Nhìn Charlotte làm kia kìa, như thế gọi là hoàn hảo!”

Chị Charlotte hoàn hảo vẫn tiếp tục nhảy, dù biết có khách từ lâu. Còn tôi thì đứng lại và nhục nhã chỉ muốn chui tọt xuống đất.

“Ồ,” Charlotte làm như bây giờ mới trông thấy Gideon và ông George. Chị cúi mình nhún chân duyên dáng. Giờ thì tôi biết đó là kiểu nhún gối mà người ta thường làm lúc bắt đầu và kết thúc, đôi khi là giữa điệu Menuett. Lẽ ra trông nó phải rất nực cười, nhất là khi Charlotte vận đồng phục học sinh, nhưng vì lý do nào đó mà lại có vẻ… dễ thương.

Tôi thì cảm thấy tệ hại gấp đôi. Thứ nhất là vì đống váy như cái nơm pha sọc trắng đỏ được ghép với áo sơ mi đồng phục (trông tôi như cái chóp nhựa người ta hay dùng để ngăn công trình xây dựng trên đường), thứ hai vì Môi bánh cuốn luôn miệng than van về tôi.

“… không biết đâu là trái, đâu là phải… Vụng về có chuôi… khó đào tạo… mạo hiểm vô cùng… đồ ngốc… làm sao biến vịt thành thiên nga… dù thế nào con bé cũng không thể tham dự dạ tiệc mà không gây tai họa… cứ nhìn nó mà xem!”

Ông George nhìn tôi, Gideon cũng thế, và mặt tôi nóng bừng. Đồng thời tôi cảm thấy cơn phẫn nộ dâng lên. Quá đủ rồi! Tôi tháo vội cái váy lẫn khung sắt mà Môi bánh cuốn đã quấn quanh hông tôi, rồi cãi: “Cháu không hiểu sao cháu lại phải bàn chuyện chính trị ở thế kỷ 18. Thời hiện tại cháu còn không quan tâm nữa là… Cháu không biết tí gì về chuyện này! Thì đã sao? Nếu có ai hỏi cháu về công tước gì gì đấy thì cháu chỉ bảo là cháu không hề quan tâm đến chính trị. Và nếu có ai nằng nặc đòi nhảy điệu Menuett với cháu - mà cháu nghĩ chẳng có ma nào đâu, bởi vì cháu không quen ai ở thế kỷ thứ 18 - thì cháu sẽ bảo, rất hân hạnh, nhưng xin cảm ơn, chân tôi bị trẹo. Cháu cũng có thể nói thế mà không cần phải nhe răng.”

“Giờ thì mọi người hiểu ý tôi muốn nói gì rồi chứ?” Môi bánh cuốn lại vặn vẹo bàn tay. Có vẻ như một thói quen. “Thậm chí còn không có tí quyết tâm nào, lại còn thiếu hiểu biết và thiếu năng khiếu trầm trọng trên mọi lĩnh vực. Rồi nó còn cười rũ như đứa trẻ lên năm khi nghe đến huân tước Sandwich.”

Ô đúng rồi, huân tước Sandwich. Không thể tưởng tượng được lại có người tên như thế. Khổ thân ông ta.

“Chắc chắn con bé sẽ…” Ông George vừa mở miệng đã bị Môi bánh cuốn ngắt lời. “Ngược hẳn với Charlotte, con bé này không hề có tí… espièglerie[1] nào!”

Hự! Không cần biết đó là thứ gì, nhưng nếu Charlotte có nó thì tôi xin kiếu.

Charlotte tắt nhạc và ngồi xuống bên cây dương cầm, duyên dáng mỉm cười nhìn Gideon. Hắn mỉm cười đáp lại.

Còn tôi thì hắn chỉ nhìn duy nhất một lần, nhưng đầy ẩn ý, một thứ ẩn ý không lành. Có lẽ hắn cảm thấy xấu hổ vì phải ở cùng phòng với đứa ăn hại như tôi. Và bởi hắn càng ý thức được bản thân mình ngời ngời ra sao trong chiếc quần bò bạc phếch và áo phông đen bó sát. Không rõ vì sao nhưng tôi càng điên tiết hơn. Thiếu chút nữa thì tôi đã nghiến răng kèn kẹt.

Ông George lo lắng hết nhìn tôi lại quay sang Môi bánh cuốn. Rồi ông ấy nhăn trán nói: “Ông sẽ làm được mà, Giordano. Ông có Charlotte làm trợ lý lành nghề rồi còn gì. Hơn nữa, chúng ta cũng còn vài ngày.”

“Thậm chí vài tuần cũng vô ích! Không bao giờ có đủ thời gian để chuẩn bị cho nó tham dự vũ hội đâu,” Môi bánh cuốn nói. “Dạ tiệc thì may ra còn khả dĩ, trong phạm vi nhỏ. Nhưng vũ hội với sự hiện diện của vợ chồng công tước - không thể nào. Tôi chỉ có thể đoán là bá tước nói đùa cho vui.”

Ánh mắt ông George trở nên lạnh lùng. “Chắc chắn là không,” Ông nói. “Và chắc chắn ông cũng không có quyền nghi ngờ những quyết định của bá tước. Gwendolyn sẽ làm được, phải không, Gwendolyn?”

Tôi không nói gì. Lòng tự trọng của tôi đã bị chà đạp quá nhiều trong hai tiếng đồng hồ qua. Nếu chỉ cần không gây ấn tượng khó chịu thì tất nhiên tôi làm được. Tôi sẽ chỉ đứng ra một xó và nhã nhặn phe phẩy quạt. Hoặc tốt hơn hết là không phe phẩy, lỡ đâu điều đó lại có ý nghĩa gì. Tôi sẽ chỉ đứng đó và cười không hở răng. Tất nhiên với điều kiện không ai tới làm phiền hay hỏi han gì về công tước xứ Stafford hoặc thậm chí mời tôi ra sàn.

Charlotte bắt đầu khẽ chơi dương cầm. Chị chơi một giai điệu ngắn rất đáng yêu theo đúng phong cách nhạc khiêu vũ ban nãy. Gideon bước tới cạnh Charlotte. Chị ngước lên nhìn hắn, nói điều gì đó mà tôi không hiểu nổi vì Môi bánh cuốn thở dài át đi.

“Chúng tôi đã thử theo cách thông thường để dạy nó vài bước cơ bản của điệu Menuett, nhưng e là chúng ta phải dùng tới phương pháp khác!”

Tôi thú thực rất ngưỡng mộ tài năng của Charlotte. Chị ấy có thể vừa trò chuyện, vừa nhìn vào mắt Gideon, vừa khoe đôi má lúm đồng tiền yêu kiều lại còn chơi dương cầm.

Môi bánh cuốn vẫn tiếp tục ca thán “… dùng hình minh họa hoặc vẽ phấn trên nền nhà thì may ra còn có tác dụng, nếu thế thì chúng ta…”

“Mai con bé sẽ học tiếp,” Ông George ngắt lời. “Giờ Gwendolyn phải phân nhánh hồi khứ. Ta đi chứ, Gwendolyn?”

Tôi gật đầu nhẹ nhõm, vớ vội cặp và áo khoác. Thế là thoát nợ. Sự chán nản ngay lập tức nhường chỗ cho những hồi hộp chờ mong. Nếu mọi chuyện thuận lọi thì hôm nay tôi sẽ phân nhánh hồi khứ về sau thời điểm ông cháu tôi gặp nhau. Tôi sẽ tìm được chìa khóa và mật khẩu trong chỗ giấu bí mật.

“Đưa ông xách cho.” Ông George cầm lấy chiếc cặp và mỉm cười động viên tôi. “Chỉ bốn tiếng nữa là cháu được về nhà. Hôm nay trông cháu đỡ mệt hơn hôm qua nhiều. Chúng ta sẽ chọn cho cháu một năm thanh bình, 1953, được không? Gideon nói phòng giữ máy đồng hồ ở thời điểm đó rất thoải mái. Thậm chí có cả sofa.”

“1953 thì tuyệt,” Tôi cố gắng không tỏ ra quá mừng rỡ. Năm năm sau cuộc gặp đầu tiên với ông Lucas! Hẳn là đến lúc đó, ông đã tìm hiểu được một số chuyện.

“À, còn cháu, Charlotte: bà Jenkins đã gọi xe cho cháu, hôm nay cháu xong việc rồi.”

Charlotte ngừng chơi. “Vâng, thưa ông George,” Chị lễ phép đáp rồi nghiêng đầu nhìn Gideon mỉm cười: “Anh cũng xong rồi chứ?”

Gì đấy? Chị ấy định rủ hắn đi xem phim? Tôi nín thở chờ đợi.

Nhưng Gideon lắc đầu. “Không. Tôi sẽ hộ tống Gwendolyn.”

Tôi và Charlotte chắc chắn đều kinh ngạc như nhau.

“Không cần đâu,” Ông George nói. “Cháu đã vượt quá định mức của hôm nay.”

“Trông anh mệt lắm,” Charlotte nói. “Cũng chẳng có gì lạ. Anh nên tận dụng thời gian để ngủ thì hơn.”

Chuyện này thì tôi đồng tình. Nếu Gideon đi cùng, làm sao tôi có thể tìm chìa khóa trong chỗ giấu và đi gặp ông được.

“Không có tôi, Gwendolyn sẽ ngồi bốn tiếng đồng hồ vô nghĩa trong căn hầm ấy,” Gideon nói. “Nếu tôi đi cùng, có thể cô ấy sẽ học được thêm điều gì đó.” Hắn khẽ mỉm cười nói thêm: “Ví dụ như cách phân biệt trái, phải. Chẳng lẽ không học nổi điệu Menuett.”

Cái gì? Lạy Chúa tôi! Lại học khiêu vũ!

“Tốn công vô ích thôi,” Môi bánh cuốn nói.

“Tôi còn bận làm bài,” Tôi cau có hết cỡ. “Mai tôi còn phải nộp bài luận về Shakespeare.”

“Tôi cũng có thể giúp em bài đó,” Gideon nhìn tôi đáp. Tôi không định nghĩa được ánh mắt hắn. Đối với người lạ, trông hắn có vẻ ngây thơ, nhưng tôi thì quá rõ.

Tuy vẫn mỉm cười nhưng lúc này đôi má lúm đáng yêu của Charlotte đã lặn mất.

Ông George nhún vai. “Cũng được. Thế thì Gwendolyn đỡ phải ở một mình và không cần sợ hãi.”

“Nhưng thỉnh thoảng cháu vẫn muốn được một mình,” Tôi tuyệt vọng nói. “Đặc biệt là khi cả ngày cháu ở giữa đám đông, như hôm nay chẳng hạn.” Giữa đám đông chết tiệt.

“Thế à?” Charlotte mỉa mai hỏi. “Có bao giờ em ở một mình đâu, lúc nào em chả có những người bạn vô hình, đúng không?”

“Chính xác,” Tôi đáp. “Gideon, anh chỉ làm phiền tôi thôi.”

Đi xem phim với Charlotte đi. Hoặc thành lập một câu lạc bộ sách cũng được!

Tôi nghĩ vậy. Nhưng có thật là tôi cũng muốn thế? Một mặt, tôi cần gặp ông gấp để hỏi về kỵ sĩ xanh, xem ông có tìm ra được gì không. Mặt khác, những hồi ức lờ mờ của ôi, hừmnữa đi! của hôm trước lại hiện về.

Chết tiệt! Tôi cần trấn tĩnh lại và nghĩ tới tất cả những gì khiến tôi ghét cay ghét đắng Gideon.

Nhưng hắn không để cho tôi có thời gian làm thế. Hắn mở sẵn cửa đợi tôi và ông George. “Đi nào, Gwendolyn! Về năm 1953!”

Tôi dám cá là nếu được thì ánh mắt của Charlotte đã đốt thủng lưng tôi rồi.

Trên đường đến phòng Giả kim thuật, ông George bịt mắt tôi - không quên xin lỗi trước - rồi thở dài nắm lấy tay tôi. Gideon phải vác cặp.

“Ta biết Giordano không đơn giản,” Ông George nói khi đã xuống đến cuối cầu thang xoắn ốc. “Nhưng dù vậy, cháu cứ chịu khó thêm một chút với ông ấy.”

Tôi hứ thật to. “Ông ấy nên chịu khó thêm một chút với cháu thì có! Sư phụ luyện khí công, nhà thiết kế trang sức, nhà tạo mẫu… ông ta ở trong Đội Cận vệ làm gì? Cháu tưởng tất cả đều là các nhà khoa học và chính trị gia lừng danh.”

“Giordano đúng là một con tắc kè hoa trong Đội Cận vệ,” Ông George đồng tình. “Nhưng ông ấy có một trí óc thông thái. Ngoài những… nghề nghiệp kỳ khôi đã giúp ông ấy thành tỉ phú, thì Giordano còn là một nhà sử học danh tiếng và…”

“… Và chậm nhất là từ năm năm trở lại đây, khi ông ấy xuất bản bài luận về những nguồn chưa hề được biết về một hội kín của London, liên quan đến hội Tam Điểm và bá tước Saint Germain huyền thoại, thì Đội Cận vệ quyết định phải tìm hiểu ông ấy kỹ hơn,” Tiếng Gideon ở phía trước. Giọng hắn vẳng lại từ những bức tường đá.

Ông George đằng hắng. “À, ừ, cũng vì thế nữa. Cẩn thận bậc thang.”

“Cháu hiểu rồi,” Tôi nói. “Vì với tư cách là thành viên của Đội Cận vệ, Giodano sẽ không thể đi mách lẻo. Những nguồn chưa được biết là nguồn nào ạ?”

“Mỗi thành viên đều góp sức giúp hội lớn mạnh,” Ông George lảng câu hỏi của tôi. “Mà tài năng của Giordano lại rất phong phú.”

“Không ai nghi ngờ,” Tôi nói. “Có người đàn ông nào lại tự dán hạt cườm lên móng tay đâu?” Ông George ho lên như bị sặc. Hai ông cháu im lặng đi cạnh nhau hồi lâu. Không còn nghe thấy cả tiếng chân Gideon, tôi đoán là hắn đã đi trước một quãng (do mắt tôi bị bịt kín nên chúng tôi đi chậm như sên). Rồi tôi thu hết can đảm và khẽ hỏi ông George: “Cụ thể vì sao cháu lại phải tới dự dạ yến và vũ hội, ông George?”

“Ô, không ai nói cho cháu biết sao? Tối qua - đúng hơn là đêm qua - Gideon có tới chỗ bá tước để giải thích về cuộc… phiêu lưu mạo hiểm gần đây của các cháu. Cậu ấy đem về một lá thư của bá tước. Trong đó ngài bày tỏ nguyện vọng muốn được cháu và Gideon tháp tùng tới dạ tiệc của quý bà Brompton và tới đại vũ hội mấy ngày sau đó. Ngoài ra ngài còn định tới thăm Temple vào một buổi chiều. Mục đích mọi công việc ấy là để làm quen cháu kỹ hơn.”

Tôi nghĩ đến lần đầu gặp bá tước và lạnh cả sống lưng. “Cháu hiểu việc ông ấy muốn làm quen cháu kỹ hơn. Nhưng, sao ông ấy lại muốn cháu xuất hiện giữa những người lạ mặt? Đây có phải là một dạng thử thách không?”

“Điều này càng chứng tỏ rằng không nên gạt cháu ra khỏi chuyện này. Nói thật là ta rất vui mừng khi nhận lá thư. Nó cho thấy bá tước tin tưởng cháu hơn nhiều so với một vài cận vệ, vốn cho rằng cháu chỉ là người đóng vai phụ.”

“Và là kẻ phản bội,” Tôi nghĩ tới bác sĩ White.

“Hoặc là kẻ phản bội,” Ông George nói luôn. “Có nhiều ý kiến trái ngược nhau. Đến nơi rồi. Cháu có thể cởi khăn bịt mắt.”

Gideon đã đợi sẵn. Một lần nữa tôi cố thoát hắn. Tôi bảo chỉ có cách đọc thật to, tôi mới học thuộc được bản sonnet của Shakespeare, nhưng hắn chỉ nhún vai. Hắn bảo hắn đem iPod theo và sẽ chẳng nghe thấy tôi. Ông George lấy máy đồng hồ ra khỏi két sắt và căn dặn bọn tôi không được để lại bất cứ thứ gì. “Dù chỉ một mẩu giấu nhỏ nhất, nghe chưa Gwendolyn? Cháu đem theo tất cả các thứ trong cặp về đây, đương nhiên là cả cái cặp. Rõ chưa?”

Tôi gật đầu, lấy cặp từ tay Gideon và ôm chặt lấy nó. Rồi tôi giơ tay ra cho ông George. Lần này là ngón út - ngón cái đã bị kim đâm gần nát. “Thế lỡ có ai vào phòng khi bọn cháu có mặt ở đó?”

“Không có ai đâu,” Gideon đảm bảo. “Bây giờ ở đó đang là nửa đêm.”

“Thế thì sao? Biết đâu vẫn có người nảy ra ý gặp gỡ bí hiểm trong hầm?”

“Bí mật,” Gideon bảo, “thì đã sao?”

“Cái gì?”

“Cháu đừng lo,” ông George ấn ngón tay tôi vào cái nắp đã mở trong máy đồng hồ. Tôi cắn chặt môi khi cảm giác choáng váng quen thuộc lan tỏa trong dạ và mũi kim xuyên thẳng vào thịt. Căn phòng rực sáng màu hồng ngọc rồi tôi hạ cánh xuống bóng tối mịt mùng.

“Có ai đó không?” Tôi hỏi khẽ, nhưng không ai đáp lời. Một giây sau, Gideon đáp xuống bên cạnh và bật đèn pin lên ngay.

“Em thấy không, ở đây cũng dễ chịu đấy chứ,” Hắn tiến ra phía cửa bật đèn. Trên trần nhà vẫn chỉ có mỗi một bóng đèn trần trụi, nhưng so với lần trước tôi đến, phần còn lại trong phòng đã khá hơn nhiều. Tôi nhìn lên bức tường mà ông Lucas định bố trí chỗ giấu bí mật đầu tiên, vẫn là chồng ghế chất cao, nhưng bây giờ trông gọn gàng hơn. So với lần trước, trong phòng không còn vôi vữa tróc lở, khá sạch và đặc biệt đỡ trống trải. Ngoài chồng ghế trước tường thì còn có một cái bàn và chiếc sofa bọc vải nhung xanh đã sờn.

“Ừ, đúng là so với lần trước tôi đến thì dễ chịu hơn thật. Suốt buổi tôi chỉ sợ có con chuột bò ra gặm chân.”

Gideon ấn khẽ nắm cửa. Rõ ràng bị khóa.

“Chỉ có một lần cửa mở,” Hắn mỉm cười. “Hôm đó đúng là một buổi tối thú vị. Từ chỗ này có lối đi bí mật dẫn tới tận dưới trụ sở Bộ Tư pháp. Và còn xuống sâu nữa, có một hầm mộ đầy đầu lâu, xương xẩu… Cách đây không xa, vào thời điểm 1953, có một hầm rượu vang.”

“Giá mà có chìa khóa nhỉ.” Tôi lại liếc nhìn bức tường. Chiếc chìa khóa nằm đâu đó sau một viên gạch kê hờ. Tôi thở dài. Tiếc là giờ nó chẳng giúp gì được tôi. Nhưng cũng thật thú vị vì hiếm hoi lắm mới có dịp nắm giữ một bí mật mà Gideon không hay biết. “Bữa đó anh đã uống rượu?”

“Ý em là sao?” Gideon lấy một chiếc ghế đặt trước bàn. “Này, của em đấy. Làm bài vui nhé.”

“Vâng, cảm ơn.” Tôi ngồi xuống, lôi sách vở ra khỏi cặp và làm như hoàn toàn nhập tâm vào sách vở. Trong khi đó Gideon nằm dài trên sofa, lấy iPod trong túi quần ra và nhét tai nghe. Hai phút sau, tôi thử liếc nhìn thì thấy hắn đã nhắm mắt. Hắn thiếp đi chăng? Thực ra chẳng có gì lạ, nếu nghĩ đến việc hắn đã đi suốt đêm qua.

Tôi để tâm quan sát hắn hồi lâu. Sống mũi thẳng, da trắng xanh, môi mềm mại, hàng mi dày cong vút. Trong dáng vẻ lúc bình thản này, trông hắn trẻ hơn bình thường. Đột nhiên tôi có thể hình dung ra hắn hồi bé. Chắc chắn là rất dễ thương. Ngực hắn nhấp nhô đều đặn. Tôi cân nhắc xem có nên liều một phen - không được, như thế quá mạo hiểm. Nếu còn muốn giữ kín bí mật giữa tôi với ông Lucas, thậm chí tôi còn không nên nhìn lên tường nữa.

Vì chẳng còn lựa chọn nào, lại không thể ngắm Gideon ngủ suốt bốn tiếng (mặc dù việc đó khá hấp dẫn), cuối cùng tôi cũng tập trung làm bài. Trước hết là phần khoáng sản ở Kavkaz, sau đó đến những động từ bất quy tắc tiếng Pháp. Bài luận về cuộc đời và sự nghiệp của Shakespeare chỉ còn thiếu đoạn kết. Tôi mạnh tay tóm lại trong một câu duy nhất: Năm năm cuối đời, Shakespeare sống tại Stratford-upon-Avon, nơi ông qua đời năm 1616. Rồi, xong. Giờ tôi chỉ còn phải học thuộc lòng một bản sonnet. Và vì chúng đều dài ngang nhau nên tôi chọn đại một bài. “Mine eye and heart are at a mortal war, how to divide the conquest of thy sight[2],” Tôi lẩm bẩm.

“Ý em nói tôi?” Gideon ngồi nhỏm dậy và gỡ tai nghe ra.

Tôi không thể không đỏ mặt. “Thơ Shakespeare,” Tôi nói.

Gideon mỉm cười. “Mine eye my heart thy picture’s sight would bar, my heart mine eye the freedom of that right[3]… hay cái gì đó tương tự.”

“Không, chính xác y như thế,” Tôi gập sách lại.

“Em đã thuộc đâu,” Gideon bảo.

“Dù sao thì đến mai tôi sẽ lại quên thôi. Tốt nhất là tôi sẽ học thuộc nó sáng mai trước khi tới trường. Thế thì may ra tôi còn nhớ được nó đến tiết Anh văn của thầy Whitman.”

“Thế càng tốt! Vậy giờ chúng ta có thể tập điệu Menuet.” Gideon đứng dậy. “Ít nhất thì ở đây cũng đủ chỗ.”

“Ôi không! Thôi đừng!”

Nhưng Gideon đã cúi người xuống. “Cho phép tôi mời nàng nhảy điệu này, thưa tiểu thư Shepherd?”

“Tôi thật không mong gì hơn, thưa quý ông,” Tôi thuận tình và phe phẩy quạt bằng cuốn Shakespeare. “Nhưng đáng tiếc chân tôi bị trẹo mất rồi. Ngài có thể mời chị họ của tôi ở đằng kia. Tiểu thư váy xanh.” Tôi chỉ vào chiếc sofa. “Chị ấy sẵn sàng thể hiện khả năng khiêu vũ của mình với ngài.”

“Nhưng tôi muốn khiêu vũ với tiểu thư, chị Charlotte của tiểu thư khiêu vũ ra sao thì tôi đã biết từ lâu.”

“Ý tôi muốn nói chị Sofa, chứ không phải Charlotte,” Tôi nói. “Tôi đảm bảo với anh… à… Với quý ông rằng chị ấy sẽ khiến ngài vui hơn nhiều so với Charlotte. Có thể trông chị Sofa không được mỹ miều nhưng chị ấy mềm mại hơn, duyên dáng hơn, và tính tình cũng hay hơn nhiều.”

Gideon bật cười. “Như đã nói, tôi chỉ quan tâm đến mình tiểu thư. Xin tiểu thư hạ cố.”

“Nhưng một trang nam tử như quý ông hẳn có thể thông cảm cho cái chân trẹo của tôi?”

“Đáng tiếc là không.” Gideon lấy cái iPod ra khỏi túi. “Đợi chút, dàn nhạc đã sẵn sàng.” Hắn đeo tai nghe cho tôi rồi kéo tôi đứng lên.

“Ô, tốt quá, Linkin Park,” Nhịp tim tôi tăng vọt vì Gideon đột nhiên đứng sát.

“Cái gì? Xin lỗi. Đợi chút, xong ngay.” Ngón tay của hắn lướt trên màn hình hiển thị. “Đây rồi, Mozart, bản này hợp.” Hắn đưa iPod cho tôi. “Không, bỏ nó vào trong túi váy, em cần cả hai tay cơ mà.”

“Nhưng anh đâu có nghe được nhạc,” tôi nói trong khi tiếng vĩ cầm ngân lên trong tai.

“Tôi nghe được, em không phải gào lên thế. Được rồi, giờ chúng ta hãy tưởng tượng ra một nhóm tám người. Bên trái tôi có một quý ông, bên phải hai, xếp thành một dãy. Bên em hệt thế, chỉ là với các quý cô. Nhún chân chào đi.”

Tôi nhún chân, lưỡng lự đặt tay lên tay hắn. “Nhưng tôi sẽ dừng ngay lập tức nếu anh gọi tôi là đồ ngốc!”

“Tôi sẽ không bao giờ thế,” Gideon nói rồi dìu tôi đi ngang qua chiếc sofa. “Khi khiêu vũ, quan trọng nhất là hội thoại lịch thiệp. Xin hỏi tiểu thư, sao tiểu thư lại ác cảm với khiêu vũ đến thế? Phần lớn các cô nương đều rất thích nhảy.”

“Súỵt, tôi cần tập trung.” Cho tới giờ thì khá ổn. Chính tôi còn thấy ngạc nhiên. Động tác tour de main suôn sẻ, một vòng sang trái, một vòng sang phải. “Chúng ta nhảy lại một lần được không?”

“Em ngẩng cằm lên, thế, đúng thế. Và giờ nhìn tôi đây này. Em không được phép rời mắt khỏi tôi, không cần biết hàng xóm của tôi điển trai tới mức nào.”

Tôi buộc phải mỉm cười. Lại gì nữa? Fishing for compliments? Hừ, quên đi nhé. Mặc dù phải công nhận Gideon khiêu vũ rất cừ. Nhảy với hắn khác hẳn với Môi bánh cuốn - mọi bước cứ như tự động. Dần dần tôi cũng cảm thấy nhảy Menuett không đến nỗi nào.

Cả Gideon cũng nhận thấy thế. “Xem kìa, em nhảy được đấy thôi. Tay phải, vai phải, tay trái, vai trái - giỏi lắm.”

Hắn nói đúng. Tôi nhảy được! Thực ra thì dễ ợt. Tôi đắc chí quay một vòng với một quý ông vô hình rồi lại đặt tay vào tay Gideon. “Hừ! Thế mà dám bảo người ta duyên dáng như cối xay gió!” tôi nói.

“Đúng là một phép so sánh kệch cỡm,” Gideon đồng tình. “Em có thể đánh bật mọi cối xay.”

Tôi bật cười. Rồi giật bắn. “Ôi, giờ lại đến Linkin Park.”

“Kệ.” Dù bài Papercut nện ầm ầm trong tai tôi, Gideon vẫn bình thản dìu tôi vào bước nhảy cuối cùng rồi cúi mình chào. Tôi gần như tiếc nuối khi điệu nhảy kết thúc.

Tôi nhún chân rồi gỡ tai nghe. “Đây. Cảm ơn anh đã tận tình dạy tôi.”

“Hoàn toàn vì bản thân thôi,” Gideon nói. “Rốt cuộc thì chính tôi là người thường bị bẽ mặt cùng em, quên rồi à?”

“Không.” Tâm trạng vui vẻ của tôi lại tan biến. Ánh mắt tôi lạc về phía bức tường có chồng ghế, trước khi tôi kịp ngăn lại.

“Này, ta đã xong đâu,” Gideon nói. “Khá ổn rồi đấy, nhưng vẫn chưa hoàn hảo. Sao tự nhiên trông em lại cau có thế?”

“Theo anh thì vì sao bá tước Saint Germain lại nhất định muốn tôi tham gia dạ yến và vũ hội? Ông ấy hoàn toàn có thể yêu cầu tôi tới Temple. Ở đó sẽ không có chuyện tôi có thể bị bẽ mặt trước những người xa lạ. Sẽ không ai thấy tôi kỳ quặc và lưu truyền lại điều này cho con cháu.”

Trước khi trả lời, Gideon cúi xuống nhìn tôi hồi lâu. “Bá tước không mấy khi cho xem bài, nhưng sau mỗi ý tưởng của ông ấy đều ẩn chứa một kế hoạch thiên tài. Ông ấy có cơ sở nghi ngờ cụ thể về những kẻ tấn công chúng ta trong Hyde Park. Tôi nghĩ ông ấy muốn dụ đám chủ mưu ra khỏi bóng tối bằng cách mở rộng phạm vi giới thiệu chúng ta.”

“Ô,” Tôi thốt lên. “Ý anh là chúng ta sẽ lại bị những người mang kiếm…”

“Không, chừng nào chúng ta vẫn lẫn trong đám đông,” Gideon bảo. Hắn ngồi xuống thành sofa rồi khoanh tay trước ngực. “Tuy nhiên tôi vẫn thấy chuyện này quá mạo hiểm, nhất là đối với em.”

Tôi dựa vào cạnh bàn. “Anh nghi Paul và Lucy liên quan đến vụ tấn công trong Hyde Park, không phải sao?”

“Có và không,” Gideon đáp. “Một người như bá tước Saint Germain có không ít kẻ thù trong đời. Biên niên sử có ghi lại một số vụ mưu sát ông ấy. Tôi đoán là, để đạt được mục đích, Paul và Lucy đã kết nối với những kẻ thù này.”

“Bá tước cũng nghĩ vậy?”

Gideon nhún vai. “Tôi hy vọng thế.”

Tôi suy nghĩ một hồi rồi đề nghị: “Tôi ủng hộ việc anh lại phá lệ và đem theo một khẩu súng như của James Bond. Như thế cả toán người có kiếm kia cũng ngọng. Anh lấy đâu ra thế? Giá mà có một khẩu như thế chắc tôi cũng thấy yên tâm hơn.”

“Đem theo vũ khí mà mình không thông thạo thường sẽ bị gậy ông đập lưng ông,” Gideon nói.

Tôi nghĩ tới con dao thái rau của Nhật. Nghĩ đến cảnh người ta dùng nó tấn công mình, không dễ chịu tí nào.

“Charlotte đấu kiếm giỏi chứ? Chị ấy có biết dùng súng không?”

Lại nhún vai. “Cô ấy học đấu kiếm từ năm 12 tuổi, đương nhiên là phải giỏi rồi.”

Đương nhiên. Charlotte chuyện gì chả giỏi. Trừ việc làm người đáng yêu. “Bá tước hẳn sẽ thích chị ấy,” Tôi bảo. “Tôi chắc không phải mẫu người của ông ấy.”

Gideon bật cười. “Em vẫn có thể thay đổi hình ảnh của em trong mắt ông ấy. Cũng chính vì thế mà ông ấy muốn làm quen với em kỹ hơn, để kiểm chứng những lời tiên tri có ứng với em không.”

“Về phép thuật của loài quạ?” Như mọi khi, cứ nhắc đến chuyện này là tôi lại thấy bất an. “Những lời tiên tri có kèm giải nghĩa luôn không?”

Gideon lưỡng lự một chút rồi khẽ nói: “… Quạ tung đôi cánh hồng ngọc, nghe tiếng người chết hát giữa khắp thế gian, chưa kịp nhận ra sức mạnh, chưa kịp nhận ra cái giá phải trả, quyền lực vùng lên, vòng quay khắc nhập…” Hắn đằng hắng. “Em nổi da gà rồi kìa.”

“Nghe rùng rọn thế. Đặc biệt là đoạn người chết hát hò.” Tôi xoa cánh tay. “Còn nữa không?”

“Không. Có chừng đấy thôi. Em cũng phải công nhận là những lời này không mấy hợp với em?”

Ừ, có lẽ hắn đúng. “Có lời tiên tri nào về anh không?”

“Đương nhiên,” Gideon bảo. “Người vượt thời gian nào cũng có. Tôi là sư tử có bờm kim cương, mà khi trông thấy thì mặt trời…” Trong chốc lát có vẻ như hắn đột nhiên hơi ngượng, rồi hắn mỉm cười nói tiếp: “Blablabla. Ô, còn kỵ Tilney điên rồ của em thì rất hợp làm cáo, một con cáo ngọc thạch trốn dưới gốc đoạn.”

“Người ta có thể hiểu được những lời tiên tri kia không?”

“Có thể lắm, trong đó chứa đầy biểu tượng. Còn tùy người ta hiểu thế nào.” Hắn nhìn đồng hồ đeo tay. “Chúng ta vẫn còn thời gian. Tôi đề nghị chúng ta tiếp tục học nhảy.”

“Trong dạ tiệc cũng phải nhảy?”

“Thường thì không,” Gideon bảo. “Người ta chỉ ăn, uống, tán gẫu và, à, chơi nhạc. Chắc người ta cũng sẽ yêu cầu em chơi đàn hoặc hát hò gì đó.”

“Hừm,” Tôi nói. “Lẽ ra tôi nên học dương cầm thay vì Hip hop với Leslie mới phải. Nhưng tôi hát cũng được lắm. Năm ngoái, tại buổi tiệc ở nhà Cynthia tôi đã thắng tuyệt đối cuộc thi hát karaoke. Phiên bản ‘Somewhere over the rainbow[4]’ của tôi. Thậm chí trong bộ đồ hóa trang làm bến xe rất bất lợi.”

“Thế à. Nếu được hỏi thì cứ bảo em luôn bị mất giọng nếu phải hát trước mọi người.”

“Nói thế thì được, nhưng không được bảo chân tôi bị trẹo à?”

“Tai nghe đây. Lại lần nữa.” Hắn gập lưng.

“Tôi phải làm gì nếu có ai ngoài anh mời tôi nhảy?” Tôi khuỵu gối, à, nhầm, nhún chân chào.

“Thì em cứ làm y như thế,” Gideon nắm lấy tay tôi. “Nhưng điều này hiếm khi xảy ra ở thế kỷ 18 với nghi lễ nghiêm ngặt. Thường thì nếu chưa được giới thiệu chính thức, người ta sẽ không mời một cô gái lạ khiêu vũ.”

“Trừ phi cô ta làm động tác tục tĩu nào đó với chiếc quạt.” Dần dần các bước nhảy trở nên nhuần nhuyễn. “Chỉ cần tôi hạ chiếc quạt thấp hơn độ một phân thôi là Giordano đã nổi cơn điên, còn Charlotte lắc đầu lia lịa như một con lật đật.”

“Cô ấy cũng chỉ muốn giúp em thôi mà,” Gideon bảo.

“Vâng, tương tự như trái đất là cái đĩa dẹt,” Tôi hứ một tiếng, mặc dù điều này hoàn toàn cấm kị khi nhảy điệu Menuett.

“Có vẻ như hai người không ưa nhau lắm.” Bọn tôi xoay quanh những người bạn nhảy tưởng tượng.

Có vẻ thôi sao?

“Tôi nghĩ là ngoài quý bà Arista, bác Glenda và các thầy cô ở trường ra thì chẳng có ai ưa nổi Charlotte.”

“Tôi không tin,” Gideon nói.

“Ồ, tôi quên, tất nhiên là còn Giordano và anh. Ối, giờ thì tôi lỡ đảo mắt mất rồi, điều này chắc chắn bị cấm ở thế kỷ 18.”

“Có phải em hơi ghen tị với Charlotte không?”

Tôi buộc phải bật cười. “Tin tôi đi, nếu như anh hiểu Charlotte bằng nửa tôi thôi thì anh sẽ không đưa ra câu hỏi ngu ngốc này.”

“Thực ra tôi hiểu cô ấy rất rõ,” Gideon khẽ nói và lại nắm lấy tay tôi.

Ừ, nhưng chỉ hiểu mỗi vẻ ngọt ngào của chị ta thôi, tôi định nói thế. Nhưng rồi tôi chợt ngẫm ra ý nghĩa câu nói kia và ngay lập tức tôi thực sự ghen tị với Charlotte. “Hai người hiểu nhau… rõ tới mức nào?” Tôi rút tay ra khỏi tay hắn và thay vào đó đưa nó cho người bạn nhảy vô hình.

“À, có thể nói là rõ như khi người ta thường hay ở bên nhau.” Khi đi qua tôi, hắn mỉm cười nham hiểm. “Và cả hai chúng tôi đều không có nhiều thời gian cho những… những… tình bạn khác.”

“Rõ rồi. Có gì thì ăn nấy.” Tôi không thể nhịn thêm một giây nào nữa. “Thế - Charlotte hôn thế nào?”

Gideon túm lấy tay tôi, nó đang ở trên độ cao quá mức cho phép ít nhất 20 phân. “Tôi thấy trình độ giao tiếp của tiểu thư đã tiến bộ rất nhiều, tuy nhiên: Một quý ông không nói về những chuyện này.”

“Ừ, giá anh là một quý ông thật thì tôi còn có thể chấp nhận lời biện bạch kia.”

“Nếu có lúc nào đó tôi khiến tiểu thư có cảm giác tôi cư xử không giống một quý ông thì…”

“Hừ, anh im miệng lại cho tôi! Tôi không rỗi hơi quan tâm giữa anh và Charlotte có chuyện gì. Nhưng tôi thấy anh thật trơ tráo khi cùng lúc lại… chim chuột với tôi.”

“Chim chuột? Sao lại dùng từ khiếm nhã vậy? Tôi sẽ rất cảm kích nếu tiểu thư cho tôi biết nguyên do của tâm trạng bực bội kia, đồng thời làm ơn để ý tới khuỷu tay của tiểu thư. Trong bước nhảy này, người ta phải hạ nó xuống.”

“Đừng có đùa,” Tôi vặc lại. “Tôi sẽ không đời nào để anh hôn nếu tôi biết anh và Charlotte…” A, Mozart đã hết và giờ lại đến lượt Linkin Park. Tốt quá, rất hợp với tâm trạng của tôi.

“Tôi và Charlotte, làm sao?”

“… trên mức bạn bè.”

“Ai bảo thế?”

“Anh chứ ai?”

“Tôi có bảo thế đâu.”

“Thật hả? Thế nghĩa là hai người chưa bao giờ - nói thế nào nhỉ - hôn nhau?” Thay vì nhún chân, tôi trừng mắt nhìn hắn.

“Tôi cũng có bảo thế đâu,” Hắn cúi người chào và thò tay lấy cái iPod trong túi tôi ra. “Làm lại lần nữa, em vẫn còn phải luyện lúc giơ tay. Ngoài ra thì rất tuyệt.”

“Còn anh thì giao tiếp quá khiếm khuyết,” Tôi nói. “Thực ra thì giữa anh và Charlotte có gì không?”

“Tôi tưởng em không rỗi hơi quan tâm chuyện giữa tôi và Charlotte?”

Tôi vẫn còn trừng mắt nhìn: “Đúng thế, chính xác.”

“Thế thì tốt.” Gideon đưa lại iPod cho tôi. Từ tai nghe vọng ra bài “Hallelujah”, phiên bản của Bon Jovi.

“Nhầm bài rồi,” Tôi nói.

“Không, không nhầm,” Gideon mỉm cười. “Tôi nghĩ em đang cần thứ gì đó nhẹ nhàng.”

“Anh… anh đúng là… một…”

“Một?”

“Thằng khốn?”

Hắn tiến lại gần tôi thêm một bước. Giữa tôi và hắn chỉ còn cách độ một phân. “Em thấy chưa, đây chính là điểm khác biệt giữa Charlotte và em: Cô ấy sẽ không bao giờ nói ra những lời như thế.”

Đột nhiên tôi thấy khó thở. “Có lẽ vì anh không cho chị ấy lý do gì để làm thế.”

“Không, không phải vậy. Tôi nghĩ đon giản là cô ấy hành xử khá hơn.”

“Ừ, thần kinh cũng vững hơn,” Tôi nói. Không hiểu vì sao tôi buộc phải nhìn chằm chằm vào miệng hắn. “Trong trường hợp chúng ta ngồi giết thời gian trong một buồng xưng tội nào đó và anh nảy ra ý này lần nữa: Tôi sẽ không để anh đánh phủ đầu lần thứ hai!”

“Ý em là… em sẽ không để tôi hôn em lần thứ hai?”

“Đúng thế,” Tôi khẽ nói, không thể động tạy động chân nữa.

“Tiếc thật,” Gideon nói. Môi hắn gần đến nỗi tôi cảm nhận rõ hơi thở của hắn phả lên môi. Tôi ý thửc được là mình không có vẻ như đang nói nghiêm túc. Tôi cũng không chủ ý như thế. Tôi phải tự khen mình đã không ôm choàng lấy cổ hắn. Dù thế nào thì tôi cũng đã để lỡ mất thời điểm có thể quay phắt đi hoặc đẩy hắn ra.

Rõ ràng Gideon cũng hiểu tình thế. Tay hắn khẽ vuốt tóc tôi. Rồi cuối cùng tôi cũng cảm nhận được đôi môi dịu dàng của hắn.

“And everybreath we took was hallelujah,”[5] Bon Jovi ngân trong tai tôi. Tôi yêu cái bài chết tiệt này quá, nghe đi nghe lại mười lăm lần cũng không chán. Còn bây giờ nó sẽ vĩnh viễn gắn liền với ký ức của tôi về Gideon.

Halleluja.

❀ ❀ ❀

[1] Espiègleríe (tiếng Pháp): láu lỉnh.

[2] Mắt và tim từ lâu vẫn tranh giành Chẳng ai chịu nhường em cho ai cả. (Bản dịch của Phan Cẩm Thịnh)

[3] Mắt muốn giữ hình em cho riêng mình Còn trái tim muốn giấu em trong đó. (Bản dịch của Phan Cẩm Thịnh)

[4] “Somewhere over the rainbow” (tiếng Anh): “Bên kia cầu vồng”, nhạc trong phim Phù thủy xứ Oz, chuyển thể từ bộ truyện đồng thoại nổi tiếng của L. Frank Baum.

[5] And everybreath we took was hallelujah (mỗi hơi thở của chúng tôi đều là một bài hát ca tụng Thượng đế): lời trong bài hát “Halleluja” của Bon Jovi.

inh nữ hôm qua lên bàn. “Tôi nghĩ là em rất muốn lấy lại bộ sưu tầm giấy tờ… cực kỳ thú vị này,” Thầy mỉa mai. “Vâng, cảm ơn thầy,” Leslie hơi đỏ mặt. Bộ sưu tầm giấy tờ chính là tập tài liệu nghiên cứu hiện tượng vượt thời gian. Trong đó c
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.