Tôi sợ phải gặp lại bá tước Saint Germain nhất. Trong lần cuối, tôi nghe thấy giọng ông ta vang lên trong đầu. Bá tước siết tay trên cổ tôi dù ông ta đứng cách tôi tới hơn bốn mét. Cô bé ạ, ta không biết chính xác vai trò của cô hay liệu cô có quan trọng gì không. Nhưng ta không cho phép ai vi phạm các quy tắc của ta.
Có thể nói, thời gian qua tôi đã vi phạm vài quy tắc của ông ta, nhưng cũng nên thông cảm là tôi chưa biết chúng. Điều này khiến tôi được cãi chày cãi cối một chút: vì không ai chịu cắt nghĩa hoặc biện giải bất cứ quy tắc nào cho tôi hiểu, nên việc tôi vi phạm không phải là lạ.
Nhưng tôi còn cảm thấy sợ những người khác, trong thâm tâm, tôi thậm chí còn đồng tình với Giordano và Charlotte: chắc chắn tôi sẽ tự làm bẽ mặt một cách thảm hại trong vai Penelope Gray. Bất cứ ai cũng sẽ nhận ra ngay là tôi không bình thường. Trong giây lát, thậm chí tôi còn không nhớ ra quê quán của cô này ở Derbyshire. Hình như trong địa danh có chữ cái B, hay P, hay D. Hay…
“Em đã thuộc danh sách khách mời chưa?” Thầy Whitman đang đi bên cạnh chẳng khiến tôi bớt căng thẳng. Tôi thuộc danh sách khách mời làm quái gì? Tôi lắc đầu, thầy Whitman khẽ thở dài.
“Tôi cũng không thuộc,” Gideon nói. Hắn ngồi đối diện với tôi trong xe. “Nếu luôn biết trước mình sẽ gặp ai thì còn gì là thú vị.”
Thực ra tôi rất muốn biết liệu hắn có hồi hộp như tôi. Tay hắn có nhớp mồ hôi và tim có loạn nhịp. Hoặc hắn hay về thế kỷ 18 đến nỗi chuyện này đối với hắn chẳng có gì đặc biệt?
“Em cắn môi đến chảy máu mất thôi,” Hắn bảo.
“Tôi chỉ hơi… hồi hộp.”
“Điều này thì rõ. Có cần tôi nắm tay em không?”
Tôi lắc đầu lia lịa.
Không, làm thế chỉ càng khiến mọi chuyện tồi tệ hơn, đồ ngu! Chưa kể là lúc này tôi không tài nào định nghĩa nổi cách anh cư xử với tôi! Chưa nói đến mối quan hệ giữa chúng ta nói chung! Hơn nữa, thầy Whitman lại đang nhìn như một con sóc biết tuốt!
Suýt nữa thì tôi rên lên. Nếu ném vài dấu chấm than trong suy nghĩ của tôi vào đầu hắn thì liệu tôi có thấy đỡ hơn không? Tôi cân nhắc một thoáng, rồi lại thôi.
Cuối cùng thì chúng tôi cũng đến nơi. Trước cửa nhà thờ, khi Gideon giúp tôi ra khỏi xe (trong bộ váy này thì phải có người giúp một tay, hai tay càng tốt), tôi phát hiện lần này hắn không mang theo kiếm. Nông nổi thế là cùng!
Người qua đường tò mò quan sát chúng tôi. Thầy Whitman mở cửa nhà thờ và giục: “Làm ơn nhanh hơn một chút!”, “Chúng ta không muốn gây chú ý.” Ha ha, tất nhiên là không! Không muốn gây chú ý mà tự nhiên có tới hai chiếc Limousine đen thui đậu ở đường North Audley giữa ban ngày. Không muốn gây chú ý mà một đám đàn ông mặc complet đen kéo Hòm Giao ước ra khỏi xe và khiêng nó vào nhà thờ qua lối đi bộ. Mặc dù, nhìn từ xa trông cái rương có thể giống chiếc quan tài nhỏ… Tôi sởn da gà.
“Tôi hy vọng ít ra anh nhớ đem súng,” Tôi thì thầm với Gideon.
“Hình dung của em về buổi dạ tiệc thật kỳ quái,” Hắn nói giọng bình thản và phủ chiếc khăn lên vai tôi. “Mà có ai kiểm tra túi của em chưa? Chớ để di động của em réo chuông khi ai đó đang phát biểu.”
Tôi mỉm cười tưởng tượng ra cảnh tượng ấy, vì nhạc chuông di động hiện tại của tôi là tiếng ếch ộp kêu to. “Ngoài anh ra thì còn ai gọi cho tôi,” Tôi bảo.
“Tôi thậm chí còn chưa có số của em. Tôi ngó vào túi của em được chứ?”
“Tên nó là Réticule,” Tôi nhún vai chìa cái túi nhỏ ra cho hắn xem.
“Muối hít chống ngất, khăn tay, nước hoa, phấn… chuẩn rồi,” Gideon nói. “Đúng như quy định. Đi thôi.” Hắn trả túi lại, nắm tay tôi dẫn qua cổng nhà thờ. Thầy Whitman lập tức khóa cửa sau lưng chúng tôi. Vào trong, Gideon quên không buông tay tôi. Cũng may là như thế, nếu không có khi tôi đã vùng chạy mất tiêu vào phút cuối.
Trước ban thờ không người, ông Falk de Villiers và bác sĩ White lấy máy đồng hồ trong cái Hòm Giao… à trong rương trước ánh mắt nghi ngại của vị linh mục vận áo lễ trang trọng. Bác sĩ White sải bước đo căn phòng: “Mười một bước sang trái tính từ cột thứ tư, hai đứa cứ theo thế cho chắc.”
“Ta không dám đảm bảo là nhà thờ sẽ vắng tanh lúc sáu rưỡi tối đâu,” Vị linh mục lo lắng nói. “Người chơi đại phong cầm thường thích nán lại lâu hơn, ngoài ra còn có vài thành viên trong giáo phận hay bắt chuyện mà ta khó có thể…”
“Xin cha đừng lo lắng,” Ông Falk de Villiers nói. Cỗ máy đồng hồ đã nằm trên bệ thánh. Ánh chiều đứt gãy trong các ô cửa kính sặc sỡ của nhà thờ khiến những viên đá quý trông càng khổng lồ. “Chúng tôi sẽ giúp cha thoát khỏi các con chiên sau lễ cầu nguyện.” Ông nhìn sang bọn tôi. “Hai đứa sẵn sàng chưa?”
Cuối cùng Gideon cũng buông tay tôi. “Tôi sẽ đi trước,” Hắn nói. Miệng linh mục há hốc khi chứng kiến Gideon vụt biến trong vòng xoáy ánh sáng trắng lấp lánh.
“Gwendolyn.” Trong lúc nắm lấy tay tôi và ấn ngón tay vào máy đồng hồ, ông Falk mỉm cười khích lệ. “Đúng bốn tiếng nữa chúng ta sẽ gặp lại.”
“Cháu hy vọng thế,” Tôi lẩm bẩm. Rồi mũi kim xuyên thẳng vào thịt, không gian nhuộm màu đỏ rực. Tôi nhắm mắt lại.
Tôi hơi loạng choạng khi mở mắt. Có ai đó đỡ lấy vai tôi. “Mọi chuyện ổn cả,” Giọng Gideon thì thầm bên tai.
Không nhìn được gì nhiều. Chỉ có một cây nến soi sáng bệ thờ, phần còn lại của giáo đường chìm trong bóng tối ma quái.
“Bienvenue,”[1] Một giọng khàn vang lên từ chính bóng tối đó. Dù đã chuẩn bị tinh thần, tôi vẫn giật bắn. Một bóng đàn ông tách khỏi cây cột. Trong ánh nến, tôi nhận ra khuôn mặt trắng nhợt của Rakoczy, bạn của bá tước. Cũng như lần gặp trước, hắn khiến tôi nghĩ tới ma cà rồng. Cặp mắt đen âm u tựa như những lỗ hổng đen ngòm rùng rợn trong ánh sáng heo hắt.
“Monsieur Rakoczy,” Gideon đáp lại bằng tiếng Pháp và lịch sự cúi chào. “Rất hân hạnh được gặp ngài. Tiểu thư đi cùng tôi thì ngài đã biết.”
“Đương nhiên, Mademoiselle Gray, khách của tối nay. Rất hân hạnh.” Hắn khẽ cúi chào.
“À, ờ, tres…” Tôi lẩm bẩm. “Tôi cũng rất hân hạnh,” rồi tôi đổi sang tiếng Anh. Người ta dễ lỡ lời khi đột nhiên phải giao tiếp bằng ngoại ngữ, nhất là khi đang có xung đột với đất nước này.
“Tôi và thuộc hạ sẽ hộ tống hai người tới chỗ huân tước Brompton,” Rakoczy nói.
Rùng rợn ở chỗ, tôi không hề nhìn thấy đám thuộc hạ, nhưng lại nghe được tiếng họ thở và chuyển động trong bóng tối khi theo Rakoczy đi qua chính tòa ra cửa. Ngay cả khi đã bước ra ngoài phố, tôi cũng không phát hiện ra ai dù đã nhiều lần nhìn quanh. Trời mát, mưa phùn lất phất. Nếu giờ đã có đèn đường thì tối nay, chúng đều hỏng cả. Trời tối đến nỗi tôi thậm chí còn không nhìn rõ mặt Gideon đi bên cạnh. Bóng đen bốn bề như trở nên sống động, biết thở và kêu lanh canh. Tôi nắm chặt tay Gideon. Giờ hắn mà thả ra thì…
“Người của tôi cả,” Rakoczy nói. “Họ đều là những chiến binh dày dặn trận mạc từ Kuruc. Chúng tôi sẽ hộ tống hai vị an toàn trở về.”
Nghe mới an tâm làm sao.
Nhà huân tước Brompton cách đó không xa. Càng tới gần bao nhiêu, không gian càng bớt u ám bấy nhiêu. Trang viên ở Wigmore Street sáng rực và trông rất ấm cúng. Thuộc hạ của Rakoczy dừng lại trong bóng tối, chỉ có hắn dẫn bọn tôi vào. Huân tước Brompton đích thân đợi bọn tôi trong tiền sảnh rộng. Chiếc cầu thang tráng lệ ở đó có tay vịn uốn lượn dẫn lên lầu một. Huân tước vẫn béo y hệt như trong trí nhớ của tôi. Khuôn mặt bóng mỡ của ông ta ánh lên dưới ánh nến.
Ngoài huân tước và bốn người hầu, không còn ai trong sảnh. Đám người hầu xếp hàng chỉn chu bên cửa chờ lệnh. Không thấy bóng dáng khách khứa như được báo trước, nhưng văng vẳng tiếng người và tiếng nhạc rời rạc.
Trong lúc Rakoczy cúi chào rút lui thì tôi cũng hiểu được lý do vì sao huân tước Brompton lại đích thân ra đón trước khi ai đó kịp thấy mặt chúng tôi. Ông ta bày tỏ sự hân hạnh khi tiếp chúng tôi lần trước, nhưng tốt hơn là không nên, “e hèm, e hèm”, nhắc đến cuộc gặp ấy trước mặt vợ ông.
“Chỉ để tránh hiểu nhầm,” Ông nói. Vừa nói ông ta vừa nháy mắt liên tục như bị bụi vào mắt, và hôn tay tôi ít nhất ba lần. “Ngài bá tước đảm bảo với ta rằng cô xuất thân từ một trong những gia đình danh giá nhất Anh quốc. Ta hy vọng cô thứ lỗi cho sự mạo phạm của ta trong cuộc trò chuyện thú vị về thế kỷ thứ 21 và cả phỏng đoán phi lý của ta rằng cô có thể là diễn viên.” Rồi ông ta lại nháy mắt rất lố.
“Đây chắc chắn cũng là lỗi của chúng tôi,” Gideon nói tỉnh bơ. “Bá tước đã cố lái ngài tới sự nhầm lẫn nọ. Nhân nói riêng ở đây: bá tước quả là một cụ già lẫn cẫn, phải không ạ? Cô em kết nghĩa của tôi và tôi thì đã quen với những cách đùa của ông ấy. Nhưng nếu không biết rõ, người ta thường thấy khó xử.” Hắn tháo khăn trùm vai giúp tôi rồi đưa nó cho một người hầu. “Nhưng nói gì thì nói, chúng tôi được biết salon của ngài sở hữu một cây dương cầm tuyệt hảo và độ thính âm cực kỳ. Chúng tôi vô cùng hân hạnh khi nhận được lời mời của quý bà Brompton.”
Huân tước Brompton ngơ ngẩn vài giây khi nhìn thấy ngực tôi, rồi ông ta bảo: “Bà ấy cũng sẽ rất vui khi được làm quen với hai vị. Ta đi thôi, khách khứa đang đợi rồi.” Ông ta chìa tay ra cho tôi. “Cô Gray?”
“My lord.”[2] Tôi liếc nhìn Gideon, hắn mỉm cười khích lệ rồi theo chân bọn tôi vào salon. Nó nối trực tiếp với tiền sảnh bằng một cánh cửa đôi uốn lượn.
Tôi cứ tưởng salon là một dạng phòng khách, nhưng căn phòng bọn tôi bước vào trông gần như phòng khiêu vũ ở nhà. Lửa cháy tí tách trong lò sưởi lớn bên tường. Một cây dương cầm đứng trước mấy ô cửa sổ treo những tấm rèm nặng. Mắt tôi lướt qua những chiếc bàn chân kiềng nhỏ xinh, sofa họa tiết sặc sỡ và ghế có tay vịn mạ vàng. Tất cả lấp lánh dưới hàng trăm ánh nến. Nến được cắm khắp nơi khiến căn phòng trở nên huyền ảo, đến nỗi trong giây lát tôi ngây ngất không thốt nên lời. Tiếc là ánh sáng ấy cũng soi tỏ nhiều khuôn mặt xa lạ. Tôi vừa kinh ngạc vừa lo sợ (trong đầu vang lên lời dọa nạt của Giordano, tôi mím chặt môi để không vô tình há miệng). Đây gọi là dạ tiệc cho vài người bạn thân tín? Vậy vũ hội thì còn thế nào?
Tôi không kịp quan sát toàn cục vì Gideon đã cương quyết lôi tôi thẳng tiến vào đám đông. Nhiều đôi mắt tò mò quan sát bọn tôi. Chỉ vài giây sau, một người phụ nữ nhỏ bé, vóc dáng tròn trịa tiến lại. Chính là quý bà Brompton.
Bà mặc một chiếc váy màu nâu sáng viền nhung, đầu đội bộ tóc giả đồ sộ và, nếu nhìn số lượng nến khủng khiếp ở đây, rất dễ gây hỏa hoạn. Nữ chủ nhân buổi dạ tiệc mỉm cười thân thiện và nghênh đón bọn tôi rất nhiệt tình. Tôi nhún chân đáp lễ. Gideon lợi dụng cơ hội bỏ tôi lại một mình, hay nói cách khác, hắn để huân tước Brompton kéo đi tiếp. Trước khi tôi kip quyết định có nên vì thế mà nổi cáu hay không thì quý bà Brompton đã cuốn tôi vào câu chuyện. Thật may là đúng lúc đó, tôi nhớ ra được tên nơi tôi, nói đúng hơn Penelope Gray, sống. Quý bà Brompton gật đầu thích thú. Như được khích lệ, tôi khẳng định đó là nơi tuy bình yên và tĩnh lặng nhưng lại thiếu những cuộc giao lưu giải trí như chốn London phồn hoa này.
“Nếu hôm nay Genovera Fairfax được thỏa sức trình diễn hết các bài tủ của cô ấy trên cây dương cầm thì chắc cô sẽ không còn nghĩ thế đâu.” Một quý bà mặc váy màu anh thảo tiến lại chỗ tôi. “Ngược lại, ta đảm bảo cô sẽ lại mong ngóng được quay về với cuộc sống thôn dã.”
“Suỵt,” Quý bà Brompton ra hiệu nhưng lại cười khúc khích. “Georgiana, như thế là không phải phép đâu!” Cách bà mỉm cười thông đồng với tôi khiến bà đột nhiên nom rất trẻ trung. Sao bà lại dính vào lão huân tước già nua béo ú kia được nhỉ?
“Có thể không phải phép lắm, nhưng là đó sự thật!” Quý bà mặc váy vàng (ngay trong ánh nến cũng nhận ra là màu không hợp với bà!) hạ giọng kể cho tôi nghe chuyện ở buổi dạ tiệc trước, đức lang quân của bà đã ngủ gật và ngáy như cưa gỗ.
“Hôm nay sẽ không xảy ra chuyện đó,” Quý bà Brompton đảm bảo. “Chúng ta còn có đợi bá tước Saint Germain bí hiểm và tuyệt vời, ngài sẽ cho chúng ta thưởng thức tài nghệ vĩ cầm. Còn Lavinia thì đang nóng lòng đợi đến lúc song ca cùng công tử Merchant.”
“Nhưng trước đó chị nhớ chuốc đủ rượu cho công tử,” Quý bà váy vàng ngoác miệng cười với tôi và để lộ cả hàm răng. Lập tức tôi ngoác miệng cười đáp. Đấy! Tôi biết mà. Lão Giordano đáng ghét cứ quan trọng hóa mọi chuyện!
Mọi người ở đây thực ra thoải mái hơn tôi tưởng nhiều.
“Chuyện này khác gì đi trên dây,” Quý bà Brompton thở dài khiến mái tóc giả trên đầu hơi rung rinh. “Nếu ít rượu quá thì hắn không hát, còn nếu nhiều quá thì hắn chỉ hát những bài tục tĩu của thủy thủ. Cô quen bá tước Saint Germain?”
Lập tức tôi trở nên nghiêm túc và bất giác nhìn quanh. “Cách đây mấy hôm, tôi đã được giới thiệu với bá tước,” Tôi cố gắng để răng không va lập cập. “Anh kết nghĩa của tôi… có quen ngài.” Ánh mắt tôi bắt gặp Gideon đứng gần lò sưởi và đang nói chuyện với một cô nàng trẻ trung, nhỏ nhắn trong bộ váy xanh lục tuyệt đẹp. Trông họ như đã quen biết từ lâu. Cả cô ta cũng để lộ răng khi cười. Răng cô ta rất đẹp, không hề sún hoặc bị sâu như Giordano luôn muốn bắt tôi tin.
“Bá tước thật tuyệt, phải không ạ? Ta có thể ngồi nghe ngài ấy nói chuyện hàng giờ không chán,” Quý bà váy vàng nói, sau khi cho tôi biết bà là em họ của quý bà Brompton. “Ta đặc biệt thích những mẩu chuyện về nước Pháp!”
“Đúng vậy, những chuyện nóng bỏng,” Quý bà Brompton nói. “Đương nhiên chúng không dành cho đôi tai trong trắng của một cô nương mới ra mắt lần đầu.”
Tôi đưa mắt tìm bá tước trong phòng và thấy ông ngồi ở một góc, đang nói chuyện với hai người đàn ông. Nhìn từ xa trông ông ta rất lịch lãm và trẻ trung. Cứ như cảm nhận được ánh mắt của tôi, đôi mắt nâu của ông hướng về phía tôi.
Bá tước ăn vận giống phần lớn nam giới trong phòng, ông ta đội tóc giả, mặc áo đuôi tôm, quần buộc túm ở gối khá dị hợm và đôi giày kỳ dị có khóa. Nhưng ngược với những người khác, trông ông ta không có vẻ như vừa bước ra từ một bộ phim dã sử, và lần đầu tiên tôi ý thức được mình đang ở đâu.
Đôi môi ông ta chúm lại thành một nụ cười, tôi lịch sự cúi đầu, trong khi khắp người nổi da gà. Tôi cố gắng nén phản xạ đưa tay lên cổ, mà cũng không muốn khiến ông ta nảy ra ý nghĩ ngu ngốc.
“Anh kết nghĩa của cô trông thật đẹp trai, cô nương thân mến,” Quý bà Brompton nói. “Hoàn toàn ngược với những lời đồn đại mà chúng ta đã nghe.”
Mắt tôi rời bá tước Saint Germain và quay lại với Gideon. “Đúng vậy. Anh ấy thực sự rất… đẹp.” Có vẻ như cô nàng váy xanh kia cũng nghĩ thế. Cô ta mỉm cười điệu đà và chỉnh lại chiếc khăn cổ của hắn. Tôi mà làm thế thì chắc đã bị Giordano giết chết. “Cô nương đang sờ… à, đang nói chuyện với anh ấy là ai thế?”
“Lavinia Rutland. Góa phụ đẹp nhất London.”
“Nhưng xin đừng thương hại,” Quý bà váy vàng chen lời. “Cô ấy đã được công tước Lancashire an ủi từ lâu, khiến nữ công tước rất gai mắt. Ngoài ra cô ấy rất quan tâm đến những chính trị gia đang lên. Anh cô có quan tâm đến chính trị không?”
“Ta nghĩ chuyện đó hiện giờ không quan trọng,” Quý bà Brompton bảo. “Trông Lavinia cứ như đang chuẩn bị mở món quà vừa nhận.” Một lần nữa, bà quan sát Gideon từ đầu tới chân. “Người ta đồn anh ta ốm yếu lẻo khoẻo. Thật may là chả đúng tí nào.” Đột nhiên bà giật mình. “Ô, cô vẫn chua uống gì!”
Cô em họ của quý bà Brompton nhìn quanh, huých vào sườn một chàng trai đứng gần. “Anh Merchant? Nhanh chân lấy giúp chúng tôi vài ly rượu punch đặc biệt của quý bà Brompton. Lấy luôn cho anh một ly. Hôm nay chúng tôi còn muốn nghe anh hát.”
“Còn đây là cô Penelope Gray xinh đẹp, người được tử tước Batten đỡ đầu,” Quý bà Brompton nói. “Ta rất muốn giới thiệu hai người với nhau kỹ hơn, nhưng cô ấy không có chút hồi môn nào còn anh lại là kẻ đào mỏ, có mai mối cho hai người cũng uổng công.”
Công tử Merchant, như phần lớn những người trong phòng, thấp hơn tôi tới một cái đầu, trông không có vẻ gì giận dỗi. Hắn lịch lãm cúi chào, mắt soi mói nhìn vào ngực tôi rồi nói: “Nhưng như thế không có nghĩa là tôi mù lòa trước vẻ quyến rũ của một tiểu thư xinh đẹp như cô đây.”
“Vậy tôi mừng cho anh,” Tôi ngập ngừng, còn quý bà Brompton và cô em họ phá lên cười.
“Ôi, không, huân tước Brompton và cô Fairfax đang tới bên cây dương cầm!” Merchant đảo mắt. “Tôi e sắp có chuyện chẳng lành.”
“Khẩn trương! Rượu đâu rồi!” Quý bà Brompton ra lệnh. “Không ai chịu nổi trò này khi tỉnh táo.”
Rượu punch tôi vừa nhấm một ngụm rất ngon, với vị quả nồng nồng, thêm chút quế và thứ gì đó khác nũa. Bụng tôi trở nên ấm áp dễ chịu. Bỗng chốc tôi cảm thấy khoan khoái trong người và bắt đầu thưởng thức căn phòng lộng lẫy sáng rực với bao nhiêu người ăn vận chỉnh tề. Nhưng đột ngột công tử Merchant thò tay thọc vào ngực tôi từ phía sau khiến tôi suýt hắt đổ ly rượu.
“Một đóa hồng nhỏ tuyệt đẹp bị lệch chỗ,” Hắn mỉm cười ma mãnh. Tôi nhìn hắn lưỡng lự. Giordano không chuẩn bị cho tôi cách đối phó tình huống này. Thế nên tôi cũng không biết phải ứng xử thế nào trong trường hợp sờ mó duyên dáng ở thế kỷ 18. Tôi đưa mắt nhìn Gideon cầu cứu nhưng hắn mải chuyện với góa phụ trẻ kia nên không để ý gì khác. Vào thời của tôi, tôi sẽ bảo thằng cha Merchant liệu mà giữ kiểu sờ soạng bẩn thỉu kia ở nhà làm của riêng, nếu không thì mặt hắn sẽ lệch chứ không phải bông hồng. Nhưng trong hoàn cảnh này tôi thấy phản ứng thế hơi… bất lịch sự. Tôi đành mỉm cười: “Ô, xin cảm ơn anh. Tôi không hề để ý thấy.”
Gã Merchant cúi người. “Tôi luôn sẵn sàng phục vụ quý cô.” Trơ tráo không tưởng tượng nổi. Nhưng ở cái thời phụ nữ không có quyền bầu cử như thế này thì chẳng có gì phải ngạc nhiên nếu họ không được tôn trọng.
Tiếng nói cười và trò chuyện lắng dần khi cô Fairfax mũi dọc dừa mặc váy xanh lá tới bên cây duong cầm. Cô vén gọn áo váy và bắt đầu lướt lên hàng phím. Cô chơi không tệ, riêng chỉ có giọng cô hơi nghịch nhĩ. Giọng cô… cao kinh khủng, thiếu chút nữa thì có lẽ người ta sẽ nhầm với tiếng còi huýt chó.
“Rất tươi mát, phải không?” Gã Merchant kia lại rót đầy ly của tôi. Tôi kinh ngạc (và cũng nhẹ cả người) khi thấy hắn tỉnh bơ thò tay bóp ngực quý bà Brompton, lấy cớ là ở đó vương sợi tóc. Quý bà Brompton có vẻ như không lấy làm phiền, chỉ mắng hắn là đồ dê cụ và lấy quạt gõ một phát lên tay hắn (à há, vậy dùng quạt vì mục đích này!). Rồi bà và cô em họ kéo tôi tới bên chiếc sofa hoa xanh gần cửa sổ. Họ để tôi ngồi giữa.
“Ở đây cô có thể tránh được những ngón tay nhớp nhúa,” Quý bà Brompton âu yếm vỗ lên đầu gối tôi. “Chỉ có đôi tai là vẫn bị hành hạ!”
“Uống đi!” Cô em họ khẽ bảo. “Cô cần đến nó! Cô Fairfax mới chỉ vừa bắt đầu.”
Chiếc sofa trông thế mà cứng ngắc, lưng ghế lại choãi ra sau, rất khó tựa, trừ phi tôi định chìm nghỉm trong đống váy áo lùng bùng. Rõ ràng là những chiếc sofa ở thế kỷ 18 không được dùng để nghỉ ngơi thư giãn.
“Tôi không biết, tôi ít uống rượu,” Tôi lưỡng lự. Lần uống duy nhất tôi uống là cách đây hai năm, trong tiệc pyjama của Cynthia. Đó vốn là một buổi tiệc lành mạnh, không có con trai, chỉ có bim bim và mấy đĩa phim High School Musical. Cả một bát ô tô đầy kem vani, nước cam và vodka… Vodka nham hiểm ở chỗ vị của nó lẫn trong kem vani khiến người ta không thể phát giác, và rõ ràng nó có tác dụng khác nhau với mỗi người. Sau ba ly, Cynthia nhào ra giật tung cửa sổ và hét vọng khắp Chelsea: “Zac Efron, em yêu anh!” Leslie gục đầu bên bồn cầu nôn thốc nôn tháo. Peggy tỏ tình với Sarah (“Cậu đẹẹpp quá, lấy tớớớ nháá”), còn Sarah lại khóc tu tu mà không hiểu sao. Tệ nhất là trường hợp của tôi. Tôi nhảy chồm chồm trên giường của Cynthia, liên miệng gào thét Breaking free. Khi bố Cynthia bước vào phòng, tôi đang gí cái lược chải đầu của Cynthia làm micro vào mặt ông và rú lên: “Hát cùng tớ nào, cậu đầu hói kia! Lắc hông đi.” Đến tận hôm sau tôi cũng không thể nào tự lý giải nổi.
Sau vụ bê bối nhục nhã ấy, tôi và Leslie cương quyết tránh thật xa bia rượu (và bố Cynthia, mấy tháng liền). Từ đó tới giờ bọn tôi vẫn tuân thủ điều này. Dù là cũng hơi kỳ cục khi mình là người tỉnh táo duy nhất giữa đám bạn bè say túy lũy. Như bây giờ chẳng hạn.
Tôi lại cảm thấy ánh mắt của bá tước Saint Germain từ góc phòng đối diện chĩa về phía mình, và gáy tôi nhột nhạt khó chịu.
“Nghe đồn bá tước biết đọc ý nghĩ của người khác,” Quý bà Brompton cạnh tôi thì thào. Và thế là tôi quyết định tạm thời hủy bỏ lệnh cấm rượu. Chỉ tối nay thôi. Chỉ vài ngụm. Để trấn áp nỗi sợ hãi của tôi trước bá tước. Và tất cả những thứ khác.
Rượu punch đặc biệt của quý bà Brompton có tác dụng nhanh bất ngờ, mà không chỉ với riêng tôi. Hết ly thứ hai, tất cả đều thấy giọng hát kia không đến nỗi nào. Sau ly thứ ba thì bọn tôi bắt đầu đập chân theo nhịp. Tôi thậm chí cho đây là buổi tiệc thú vị nhất trong đời. Thật đấy. Mọi người ở đây phóng túng hơn tôi tưởng nhiều. Nói đúng hơn là phóng túng hơn ở thế kỷ 21. Ánh sáng vô cùng hoành tráng. Sao trước đó tôi không phát hiện ra là hàng trăm ngọn nến lung linh khiến ai nấy trong phòng đều có làn da dát vàng? Đến cả bá tước thỉnh thoảng lại mỉm cười với tôi từ cuối phòng cũng vậy.
Ly thứ tư khiến lời cảnh báo trong nội tâm (“Cảnh giác! Đừng tin bất cứ ai!”) im bặt. Thực tế duy nhất còn làm tôi khó chịu là Gideon chỉ để mắt tới cô nàng váy xanh.
“Giờ thì tai chúng ta đã được tôi luyện đầy đủ,” Quý bà Brompton rốt cuộc lên tiếng, đứng lên vỗ tay rồi tới bên cây dương cầm. “Cô Fairfax thân yêu! Lại một chương trình tuyệt đỉnh như mọi khi,” Bà hôn lên má Fairfax rồi ấn cô ngồi xuống chiếc ghế gần nhất. “Còn bây giờ, mọi người hãy dành một tràng vỗ tay nồng nhiệt cho ngài Merchant và quý cô Lavinia. Không, không, hai vị không được từ chối, chúng tôi đều biết hai người đã bí mật tập với nhau.”
Bên cạnh tôi, cô em họ của quý bà Brompton rú lên như fan nhí của một boy band, trong khi gã thợ bóp vú tiến ra chiếc dương cầm, vung tay điệu nghệ chơi một hợp âm rải mạnh mẽ. Quý cô Lavinia xinh đẹp mỉm cười tươi rói nhìn Gideon rồi tiến lên phía trước trong bộ váy xanh bồng bềnh. Tôi nhận ra cô ấy không trẻ như tôi tưởng. Nhưng giọng thì quá đẹp! Hệt như Anna Netrebko trong nhà hát thính phòng hoàng gia tại Covent Garden mà tôi nghe cách đây hai năm. Ừ thì có thể không hẳn như Netrebko, nhưng dù sao cũng rất đáng thưởng thức. Nếu như người ta mê nhạc kịch loại phức hợp của Ý. Thật lòng mà nói tôi không ưa thể loại này cho lắm, nhưng nhờ món rượu punch mà giờ tôi lại thấy thích. Nhạc kịch Ý hẳn có vị trí đỉnh cao ở thế kỷ 18. Mọi người trong phòng đều khoan khoái. Chỉ riêng cô còi huýt ch… à nhầm, cô Fairfax là phật ý ra mặt.
“Tôi bắt cóc em một chút được chứ?” Gideon từ phía sau tới bên sofa và cúi xuống mỉm cười với tôi. Tất nhiên, khi cô nàng váy xanh bận chuyện khác, hắn mới chợt nhớ đến tôi. “Bá tước sẽ rất vui nếu em tới trò chuyện cùng ông ấy một chút.”
Ừ nhỉ, đúng rồi, còn vụ này nữa. Tôi lấy hơi thật sâu, cầm ly rượu trút một hơi xuống họng. Khi đứng lên, tôi có cảm giác lâng lâng dễ chịu trong đầu. Gideon cầm chiếc ly đã cạn từ tay tôi, đặt nó xuống chiếc bàn xính xắn bên cạnh.
“Có rượu trong này?” Hắn thì thầm.
“Không, chút punch thôi,” Tôi cũng thì thầm. Ôi, nền nhà ở đây hình như không được phẳng cho lắm. “Tôi tuyệt đối không uống rượu, anh biết không? Một trong những quy tắc tối thượng của tôi. Không có rượu người ta vẫn có thể vui mà.”
Gideon nhương mày rồi chìa tay cho tôi vịn. “Em vui thế thì tôi cũng mừng.”
“Ừ, có đi có lại mà,” Tôi xác nhận. Ôi trời, nền nhà ở thế kỷ 18 thật bấp bênh. Sao trước đó tôi không để ý nhỉ. “Ý tôi là, cô ta tuy hơi già so với anh, nhưng chắc anh chẳng lấy làm phiền lòng đâu nhỉ. Cả việc cô ta này nọ với ngài công tước gì gì đấy. Không, buổi tiệc thật tuyệt. Mọi người ở đây đáng yêu hơn tôi tưởng nhiều. Thật dễ bắt chuyện và đỏm dáng.” Tôi nhìn sang phía gã thợ sờ mó đang chơi dương cầm và bản nhái của Netrebko. “Và… rõ ràng họ rất thích hát hò. Thật đáng mến. Người ta chỉ muốn nhảy phắt lên cùng tham gia.”
“Cẩn thận đấy,” Gideon thì thầm trong lúc dẫn tôi tới bên chiếc sofa nơi bá tước đang ngồi. Khi thấy bọn tôi lại gần, ông ta đứng dậy mau lẹ như một chàng trai trẻ, miệng nhoẻn cười đầy mong đợi.
Được rồi, tôi nghĩ bụng và ngẩng cao đầu. Cứ làm như tôi không hề nhờ Google mà biết là ông không phải bá tước thật sự. Cứ làm như ông thực sự sở hữu hẳn một thái ấp chứ không phải là một tên bịp bợm với xuất xứ mờ ám. Cứ làm như ông không hề bóp cổ tôi trong lần gặp trước. Và cứ làm như tôi chưa nhấp giọt rượu nào.
Tôi buông Gideon, túm lấy lớp lụa đỏ nặng, xòe váy và nhún người chào thật thấp và chỉ ngẩng lên khi bá tước chìa ra bàn tay đeo đầy nhẫn và đồ trang sức.
“Cô bé yêu quý,” đôi mắt màu sô cô la của ông ta lấp lánh thích thú khi ông khẽ nắm tay tôi. “Ta rất ngưỡng mộ vẻ duyên dáng của cô. Sau bốn ly punch đặc biệt của quý bà Brompton, người khác thậm chí còn không lè nhè nói nổi tên mình.”
Ô, ông ta đã đếm. Tôi cúi mặt hối lỗi. Thực ra là năm ly. Nhưng chúng cũng xứng đáng! Dù gì tôi cũng không hề nuối tiếc cảm giác ngột ngạt vì nhiều nỗi sợ hãi khác nhau. Tôi không hề thấy thiếu vắng sự tự ti của bản thân. Không, tôi thích cái Tôi say rượu của mình. Ngay cả khi tôi đi đứng hơi loạng choạng.
“Merci pour le compliment,” Tôi lẩm bẩm.
“Tuyệt vời!” Bá tước thốt lên.
“Cháu xin lỗi, lẽ ra cháu phải để ý hơn,” Gideon nói.
Bá tước cười khẽ. “Chàng trai thân mến của ta, cháu còn bận chuyện khác. Quan trọng nhất trong buổi tối hôm nay là chúng ta tiêu khiển, phải không? Nhất là khi huân tước Alastair, người mà ta nhất định phải giới thiệu với cô bé đáng yêu này, tới giờ vẫn chưa xuất hiện. Nhưng ta nghe nói ông ta đang trên đường đến đây.”
“Một mình?” Gideon hỏi.
Bá tước mỉm cười. “Không quan trọng.”
Phiên bản Anna Netrebko dành cho người nghèo và gã thợ sờ vú vừa kết thúc bản độc tấu của họ bằng một hợp âm bay bổng. Bá tước buông tay tôi ra để vỗ tay tán thưởng. “Cô ấy thật tuyệt phải không? Một tài năng lớn, và lại còn rất xinh đẹp.”
“Vâng,” Tôi đáp rồi cũng vỗ tay theo, cố gắng làm sao để không vỗ thành nhịp nặn bột. “Làm chiếc đèn chùm kia rung rinh được như thế không phải chuyện dễ.” Vừa vỗ tay vừa phải giữ thăng bằng khiến tôi hơi loạng choạng.
Gideon đỡ lấy tôi. “Thật quá đáng,” hắn thốt lên giận dữ, môi ghé sát tai tôi. “Chúng ta đến đây chưa được hai tiếng mà em đã say bí tỉ! Em nghĩ gì mà lại làm thế?”
“Anh nói bí tỉ nhé, tôi sẽ mách lại với Giordano,” Tôi cười khúc khích. Trong không khí ồn ào này thì cũng chẳng ai nghe thấy. “Hơn nữa cằn nhằn giờ đã quá muộn. Phải nói là nước xa không cứu được rượu punch gần.” Đang nói thì tôi bị nấc cụt. “Ôi, xin lỗi.” Tôi nhìn quanh. “Những người khác còn say hơn tôi, thế nên không cần anh giả bộ lên giọng đạo đức đâu. Tôi vẫn kiểm soát được mọi thứ. Cứ buông tôi ra, tôi đứng vững như bàn thạch.”
“Tôi cảnh cáo em,” Gideon thì thầm, nhưng hắn buông tôi ra thật.
Để chắc ăn, tôi đứng giạng chân ra một chút. Có ai nhìn được gì dưới cái váy rộng thùng thình này đâu.
Bá tước thích thú quan sát bọn tôi. Nét mặt của ông ta tràn đầy vẻ kiêu hãnh của một người đàn ông. Tôi lén nhìn ông ta và nhận được nụ cười khiến tim tôi ấm lại. Sao tôi lại phải sợ ông ta đến thế? Cố gắng lắm tôi mới nhớ lại được những gì ông Lucas kể: đích thân người này cầm dao cắt cổ tổ tiên của ông ta…
Quý bà Brompton lại rảo bước lên cảm ơn Merchant và quý cô Lavinia về màn trình diễn của họ. Nhưng, trước khi cô Fairfax kịp nhổm dậy lần nữa, bà đã yêu cầu một tràng pháo tay nồng nhiệt dành cho vị khách mời danh dự tối nay, bá tước Saint Germain bí ẩn lừng danh, người từng chu du khắp thiên hạ. “Ngài ấy đã hứa với tôi rằng hôm nay, chúng ta sẽ được thưởng thức tài nghệ vĩ cầm của ngài,” Bà nói. Huân tước Brompton ôm ngay một hộp đàn chạy tới, nhanh hết mức cái bụng phệ của ông ta cho phép. Khán giả đã ngấm rượu punch rú lên hào hứng. Đây đúng là một bữa tiệc trên cả tuyệt vời.
Bá tước mỉm cười, lấy cây vĩ cầm ra khỏi hộp và bắt đầu lên dây. “Ta không bao giờ dám khiến bà thất vọng, thưa quý bà Brompton,” Ông ta nói dịu dàng. “Nhưng những ngón tay già nua của ta không còn nhanh nhẹn như cái thuở ta còn cùng lên sân khấu với anh chàng Giacomo Casanova nhiều tai tiếng ở cung đình Pháp nữa… Và mấy ngày gần đây ta còn bị bệnh gút hành hạ.”
Tiếng thở dài và xì xào đồng loạt vang lên trong phòng.
“… Và vì thế, tối nay ta muốn giao lại chiếc vĩ cầm này cho anh bạn trẻ của ta,” Bá tước tiếp lời.
Gideon hơi sửng sốt lắc đầu. Nhưng khi bá tước nhướn mày “Mời cậu!”, hắn khẽ cúi người cầm đàn và mã vĩ, tiến tới bên cây dương cầm.
Bá tước nắm tay tôi. “Còn chúng ta hãy ngồi xuống ghế thưởng thức buổi hòa nhạc chứ? Ồ, không cần phải run thế đâu. Ngồi đi, cô bé. Tuy giờ cô chưa biết, nhưng từ chiều qua ta và cô đã trở thành hai người bạn thân. Bởi chúng ta đã có một cuộc nói chuyện cực kỳ, cực kỳ thân mật và có lẽ đã giải tỏa được tất cả mọi băn khoăn.”
Hả?
“Chiều qua?” Tôi lặp lại.
“Đối với ta là thế,” Bá tước bảo. “Đối với cô thì cuộc gặp này vẫn còn ở tương lai.” Ông ta bật cười. “Cô thấy không, tính ta thích phức tạp.”
Tôi chăm chú nhìn ông ta. Chính vào lúc này, Gideon bắt đầu chơi đàn khiến tôi quên bẵng đi mình định hỏi điều gì. Ôi Chúa ơi! Cũng có thể là do món rượu này, nhưng, wow! Một cây vĩ cầm thế kia đúng là sexy! Chỉ riêng cách Gideon cầm nó trong tay và đặt xuống dưới cằm! Hắn không cần phải làm thêm gì cũng đã khiến tôi ngây ngất. Hàng mi dày của hắn phủ bóng trên gò má, mấy lọn tóc rủ xuống trán khi hắn chạm cây vĩ xuống dây đàn. Lúc những âm thanh đầu tiên vang lên trong phòng, tôi gần như rún thở. Ôi tiếng đàn thật mong manh và tan chảy khiến tôi bỗng dưng muốn khóc. Thường thì vĩ cầm đứng gần cuối trong danh sách những nhạc cụ tôi thích. Thật ra thì tôi chỉ thích xem chúng trên phim, gọi là để làm nền cho một vài khoảnh khắc nhất định. Nhưng tất cả mọi thứ ở đây đều đẹp không ngờ: giai điệu ngọt ngào cay đắng và chàng trai ngân lên ra giai điệu ấy từ cây đàn. Tất cả mọi người trong phòng đều rún thở lắng nghe, còn Gideon hoàn toàn chìm đắm trong bản nhạc, cứ như xung quanh không còn ai khác.
Tôi chỉ nhận thấy mình đang khóc khi bá tước chạm vào má và nhẹ nhàng đón lấy một giọt nước mắt trên ngón tay. Tôi giật bắn mình.
Ông cúi xuống mỉm cười, trong đôi mắt nâu thẫm lấp lánh ánh nhìn ấm áp. “Đừng vì thế mà xấu hổ, cô bé,” Ông ta nói khẽ. “Nếu cô không thế, có lẽ ta sẽ rất thất vọng.”
Chính tôi cũng thấy kinh ngạc khi đáp lại nụ cười của ông ta (Thật sao! Sao tôi lại có thể làm thế! Đây chính là người đã bóp cổ tôi cơ mà!).
“Đó là bản gì thế ạ?” Tôi hỏi.
Bá tước nhún vai. “Ta cũng không biết. Ta đồ rằng người ta còn phải sáng tác nó đã.”
Một tràng pháo tay vang dội cả căn phòng khi Gideon chơi xong. Hắn mỉm cười cúi chào và xin từ chối không chơi thêm, tuy nhiên không cưỡng nổi vòng tay của quý cô Lavinia xinh đẹp. Cô ta quặp chặt lấy tay hắn khiến hắn không còn cách nào hơn ngoài việc tha theo cô ta tới bên sofa.
“Anh ấy thật tuyệt phải không?” Quý cô Lavinia thốt lên. “Nhưng ngay từ khi trông thấy đôi bàn tay này, tôi đã biết chúng sinh ra để làm những điều phi thường.”
“Tôi cá là thế,” Tôi lẩm bẩm. Tôi chỉ muốn đứng dậy, cốt để không bị quý cô Lavinia nhìn từ trên xuống, nhưng không tài nào nhỏm dậy nổi. Rượu punch đã vô hiệu hóa toàn bộ cơ bụng của tôi.
“Một nhạc cụ tuyệt hảo, thưa bá tước,” Gideon nói rồi trao chiếc đàn lại cho bá tước.
“Một cây Stradivari. Do chính tay nghệ nhân làm cho ta,” Bá tước mơ màng đáp. “Ta muốn tặng nó cho cậu, anh bạn trẻ. Tối nay chính là thời điểm thích hợp cho việc chuyển giao trang trọng này.”
Gideon hơi đỏ mặt. Vì mừng, tôi đoán thế. “Cháu… cháu không thể…” Hắn nhìn vào đôi mắt nâu của bá tước rồi cúi xuống: “Đây quả là một vinh dự lớn đối với cháu, thưa bá tước.”
“Đối với ta cũng vậy,” Bá tước nghiêm trang đáp.
“Ôi trời,” Tôi lẩm bẩm. Hai người yêu mến nhau thật.
“Cô cũng có năng khiếu âm nhạc như anh kết nghĩa của cô chứ, cô Gray?” Quý cô Lavinia hỏi.
Không, có lẽ không. Nhưng để có năng khiếu như cô thì dễ, tôi nghĩ bụng. “Tôi chỉ thích hát,” Tôi nói.
Gideon trừng mắt cảnh cáo.
“Hát!” Quý cô Lavinia kêu lên. “Giống tôi và cô Fairfax.”
“Không,” Tôi cương quyết. “Tôi không hát được giọng cao như cô Fairfax,”, tôi đâu phải cái còi, “cũng có thể tích phổi như quý cô. Nhưng đúng là tôi thích hát.”
“Tối nay có lẽ chúng ta đã thưởng thức đủ âm nhạc,” Gideon bảo.
Trông quý cô Lavinia giận ra mặt.
“Đương nhiên là chúng tôi sẽ rất vui mừng, nếu như một lần nữa hân hạnh được vinh dự nghe quý cô,” Gideon vội vàng nói thêm và bực bội nhìn tôi. Lần này say mèm nên tôi không chấp.
“Anh chơi… tuyệt quá,” Tôi nói. “Khiến tôi phát khóc! Thật đấy.”
Hắn nhếch mép cười như thể tôi vừa nói đùa, rồi cất chiếc Stradivari vào hộp.
Huân tước Brompton ục ịch nâng hai ly rượu punch tới và đảm bảo với Gideon rằng ông ta vô cùng ngưỡng mộ tài hoa của hắn, rằng thật đáng tiếc khi ngài Alastair để lỡ mất cao trào của buổi dạ tiệc.
“Anh nghĩ là Alastair còn tới đây tối nay?” Giọng bá tước khá bất bình.
“Tôi đảm bảo với ngài,” Huân tước Brompton nói và đưa một ly cho tôi. Tôi uống một ngụm lớn. Ôi, ngon thế chứ. Chỉ cần ngửi là đã say rồi. Sẵn sàng tóm lấy chiếc lược, nhảy chồm chồm trên giường và hát “Breaking free”, bất kể có hay không có Zac Efron!
“My lord, ngài nhất định phải thuyết phục cô Gray lên trình diễn tiết mục gì đó,” Quý cô Lavinia nói. “Cô ấy thích hát lắm.”
Có gì đó là lạ trong giọng cô ta khiến tôi phải cảnh giác. Cô ta buộc tôi phải nghĩ tới Charlotte. Trông cô ta khác hẳn, nhưng tôi đảm bảo vẫn có một Charlotte ẩn sâu đâu đó trong chiếc váy xanh kia. Cái loại người luôn sẵn sàng vạch ra bằng được sự tầm thường của những người xung quanh, cốt để họ nhận ra cô ta tuyệt vời và độc nhất vô nhị ra sao. Tởm!
“Được thôi,” Tôi nói và cố gắng nhỏm dậy từ chiếc sofa. Lần này tôi thành công. Tôi thậm chí còn đứng vững. “Vậy thì tôi sẽ hát.”
“Cái gì?” Gideon lắc đầu quây quậy. “Không bao giờ. Tôi e là món rượu punch này…”
“Cô Gray, được nghe cô hát sẽ là một niềm vui lớn đối với chúng tôi,” Huân tước Brompton nói và nháy mắt lia lịa đến nỗi chiếc cằm mười lăm ngấn của ông ta lúc lắc. “Và nếu lý do là món rượu punch thì càng tốt chứ sao. Mời cô theo ta lên phía trước. Ta sẽ giới thiệu cô với mọi người.”
Gideon nắm chặt vai tôi. “Không hay ho gì đâu,” Hắn bảo. “Thưa huân tước Brompton, tôi xin ngài, cô em kết nghĩa của tôi chưa bao giờ hát trước công chúng…”
“Cái gì mà chả có lần đầu tiên,” Huân tước Brompton kéo tôi đi tiếp. “Chỉ toàn người trong nhà. Cậu đừng phá hỏng cuộc vui!”
“Chính xác. Anh đừng phá hỏng cuộc vui,” Tôi hất tay Gideon ra. “Anh có đem theo cái lược nào không? Tôi sẽ hát hay hơn nếu cầm lược.”
Trông Gideon khá nản lòng. “Làm gì có,” Hắn nói rồi lẽo đẽo theo sau tôi và huân tước Brompton tới bên cây dương cầm.
Tôi nghe thấy tiếng bá tước khẽ cười sau lưng.
“Gwen…” Gideon nghiến răng. “Em làm ơn dừng trò ngớ ngẩn này lại.”
“Penelope,” Tôi chỉnh hắn, dốc một hơi cạn rồi đưa ly cho hắn. “Anh nghĩ sao, họ sẽ thích Over the rainbow? Hay là,” Nói tới đây tôi bật cười khúc khích, “Hallelujah!”
Gideon thở dài. “Em không thể làm thế. Xuống đây ngay với tôi!”
“Không, hiện đại quá, đúng không? Để xem nào…” Trong khi huân tước Brompton giới thiệu với những lời to tát, tôi nhẩm lại danh sách các bài hát của tôi trong đầu. Thợ sờ vú Merchant bước tới. “Quý cô có cần người đệm đàn xứng tầm không?” Hắn hỏi.
“Không, cô ấy cần… thứ khác kia,” Gideon nói rồi ngồi phịch xuống ghế bên cây dương cầm. “Xin em, Gwen…”
“Pen chứ,” tôi nói. “Tôi biết tôi sẽ hát bài gì. Don’t cry for me, Argentina. Bài này tôi thuộc hết và giai điệu có vẻ hợp với mọi thời, anh có thấy thế không? Nhưng có lẽ họ không biết nước Argentina…”
“Em không định làm mình bẽ mặt trước bàn dân thiên hạ đấy chứ?”
Quả là một nỗ lực đáng yêu để dọa tôi, nhưng vô ích trong hoàn cảnh này. “Anh nghe đây,” Tôi khẽ thì thầm đầy tin cậy. “Tôi chẳng thèm quan tâm đến đám người kia. Thứ nhất là bọn họ đã ngỏm hết từ hai trăm năm nay, và thứ hai là tất cả đều đang hứng chí và say mèm, tất nhiên là ngoài anh ra.”
Gideon khẽ rên lên khi áp trán vào lòng bàn tay, chống cùi tay lên mấy phím liền.
“Anh, à quên, quý ông có biết bài Memory không? Từ vở Cats[3]?” Tôi hỏi Merchant.
“Ồ, tiếc là tôi không biết,” Merchant đáp.
“Không sao, vậy thì tôi sẽ hát chay,” Tôi nói như đinh đóng cột và quay mặt về phía khán giả. “Bài hát này tên là Memory, kể về… một con mèo thất tình. Nhưng nói theo nghĩa rộng thì nó cũng phù hợp với loài người chúng ta.”
Gideon ngẩng phắt lên kinh hoàng nhìn tôi. “Xin em…” Hắn lặp lại.
“Chúng ta sẽ không kể chuyện này với ai,” Tôi nói. “Được không? Coi như đây là bí mật của chúng ta.”
“Đã đến lúc rồi. Tiểu thư Gray độc nhất vô nhị, xinh đẹp tuyệt trần sẽ hát cho chúng ta nghe!” Huân tước Brompton kêu lên. “Lần đầu tiên trước công chúng!”
Lẽ ra tôi phải run mới phải, bởi tất cả tiếng chuyện trò đều ngừng bặt và mọi cặp mắt đều đổ dồn về phía tôi. Nhưng tôi không hề run. Ái chà, món rượu punch này thần diệu thật! Tôi nhất định phải xin công thức.
Mà tôi định hát bài gì nhỉ?
Gideon gõ vài phím dương cầm, tôi nhận ra nhịp đầu tiên. Memory. À, chính xác. Tôi mỉm cười cảm kích nhìn Gideon. Thật đáng yêu, hắn chịu tham gia rồi. Tôi lấy hơi thật sâu. Quan trọng nhất trong bài này là nốt đầu tiên. Nếu hát sai nó, người ta im luôn cũng được. Từ “midnight” phải được ngân lên trong vắt mà vẫn không làm chói tai khán giả.
Tôi rất vui vì nghe giọng mình như thể Barbara Streisand. “Not a sound from the pavement, has the moon lost her memory? She is smiling alone.”[4]
Trông kìa, Gideon còn chơi được cả dương cầm. Mà không tệ chút nào. Ôi Chúa ơi, nếu tôi còn chưa si mê hắn thì chậm nhất là bây giờ đã đến lúc phải si mê hắn mất thôi. Hắn thậm chí còn không cần nhìn xuống phím đàn, hắn chỉ nhìn tôi. Trông hắn sửng sốt như vừa mới phát hiện ra điều gì đó đáng kinh ngạc. Hay bởi vầng trăng là một nàng?
“All alone in the moonlight I can dream at the old days,”[5] Tôi chỉ hát cho riêng hắn. Căn phòng có độ phản âm rất tốt, nghe cứ như tôi đang hát trực tiếp bằng micro. Hay bởi xung quanh im ắng đến lạ lùng. “Let the memory live again.”[6] Hát ở đây còn vui hơn hát karaoke. Thực sự rất, rất tuyệt vời. Cho dù đây chỉ là một giấc mộng đẹp, cho dù bất cứ lúc nào bố Cynthia cũng có thể bước vào phòng và sấm sét sẽ giáng xuống đầu bọn tôi đi chăng nữa, đơn giản là khoảnh khắc này rất xứng đáng.
Và lại sẽ không ai chịu tin tôi.
❀ ❀ ❀
[1] Bienvenue (tiếng Pháp): Chào mừng!
[2] My lord (tiếng Anh): cách xưng hô thể hiện sự tôn kính đối với nam giới có tước hiệu.
[3] Cats (Những chú mèo): nhạc kịch của Andrew Lloyd Webber, sáng tác năm 1981.
[4] “Không chút âm thanh nào trên con đường vắng, liệu cỏ phải mặt trăng đã mất trí nhớ rồi không? Nàng đang mỉm cười một mình.”
[5] “Cô đơn trong ánh trăng, tôi có thể mơ về những ngày trước.”
[6] “Hãy để những ký ức sống lại.”