Hai người gặp nhau như đã quen từ xưa, đốt nến tâm tình, trò chuyện suốt cả một đêm.
Khả năng giao tiếp của Quách Húc cực mạnh, dù nam hay nữ, anh đều nhanh chóng kết bạn với đối phương. Trong vòng lặp thời gian, anh thường xuyên nói ra những bí mật, kể lể hoàn cảnh của mình một cách đơn giản rõ ràng, đâu ra đấy, dù sao đối phương cũng chẳng thể nhớ được.
Vương Tuấn thì khác, cậu chưa từng kể với ai chuyện mình có hệ thống, không có ai để chia sẻ bí mật, kìm nén quá lâu, cậu phấn khích đến mức cả đêm không ngủ được.
Cho dù Vương Tuấn có nói chuyện hệ thống với người nhà, họ chắc cũng không tin, vì chẳng ai nhìn thấy giao diện hệ thống cả. Quách Húc đã nhìn thấy, Vương Tuấn lập tức coi anh là bạn tốt, đây chính là anh em ruột thịt đến từ thế giới song song, giữa hai người rõ ràng tồn tại một mối liên hệ nào đó.
Gần sáu giờ sáng, hai người hẹn nhau lát nữa ra ngoài chơi, nửa tiếng sau Quách Húc sẽ tới khách sạn tìm Vương Tuấn.
Xác định thời gian sẽ lặp lại, Vương Tuấn cũng đồng ý với cách nói của Quách Húc, thế này thì nhất định phải ra ngoài "quẩy" một trận mới được. Cậu không chơi bóng nữa, dù có muốn tập luyện cũng phải chơi một thời gian đã, tận hưởng kỳ nghỉ bất ngờ ập đến này thật tốt.
Cả hai đều có ký ức, nên không cần phải làm mấy trò như đối mật mã, tỉnh dậy ở khách sạn của mình là lập tức nhắn tin xác nhận ngay.
Sau khi ra ngoài, Quách Húc lập tức tới tiệm xe gần đó thuê một chiếc Chevrolet "Bumblebee", lái đến cửa khách sạn nơi các cầu thủ đội Kings đang ở, nhắn tin báo cho Vương Tuấn biết kiểu xe.
Vương Tuấn lập tức xuống lầu rời khách sạn, lao vào ghế phụ lái trên xe Quách Húc, đám fan hâm mộ muốn gặp thần tượng không thể cản cậu lại.
Quách Húc khởi động xe, bảo Vương Tuấn: "Nhanh thắt dây an toàn vào, không lát nữa cậu có thể sẽ thấy không thoải mái đâu."
"Bình thường cậu lái xe đều cẩn thận thế này sao?" Vương Tuấn cười hỏi, nhưng vẫn làm theo.
"Cậu đừng có coi thường lão tài xế nhé." Quách Húc liếc nhìn gương chiếu hậu, chú ý thấy có hai chiếc xe đang bám theo, chắc đều là phóng viên.
Anh thành thạo sang số tăng tốc, sau vài cú drift đẹp mắt ở đoạn rẽ, đã cắt đuôi được đám phóng viên muốn đào bới tin tức trong hai khu phố. Cảm giác này y hệt như đang đóng phim, sau khi lái ra đại lộ, anh lại một đường phóng như bay.
Ngôi sao lớn luôn có paparazzi theo sát, Vương Tuấn rất khó cắt đuôi họ, nhưng Quách Húc thì khác, anh có thể cắt đuôi cả một đội cảnh sát, lần "khủng" nhất là tám xe cảnh sát xuất động vẫn không thể chặn được anh.
"Đệt, ở trong nội thành mà cậu lái xe kiểu này, có bị điên không hả?" Vương Tuấn đã bao giờ trải nghiệm sự kích thích như thế này đâu? Cậu ngồi bên cạnh hét toáng lên.
"Lúc tôi nổi điên toàn là lái xe tải drift, lái siêu xe tham gia đua xe ngầm, chiếc xe này chưa đạt đến giới hạn tốc độ, tôi không thể nào thất thủ được."
"Cậu gọi hơn 200 dặm/giờ là chưa đạt tốc độ tối đa đấy à?"
"Phải đó, bình thường tôi toàn bắt đầu từ 300 dặm/giờ, 200 dặm/giờ thì tôi vừa lái vừa tán gẫu thoải mái."
Tốc độ 70 dặm, tâm tình tự do tự tại. Nếu nói tốc độ 70 dặm đã có trải nghiệm như vậy, thì cảm giác ở tốc độ 300 dặm sẽ ra sao? Người có phản xạ chậm chắc chắn không cảm nhận được bao lâu đã phải đâm xe tử vong rồi. Nhưng Quách Húc đã quen chơi trong các cuộc đua xe ngầm, ôm cua ở vận tốc 200 dặm, tận hưởng cảm giác adrenaline tăng vọt.
Người như anh mà đi làm siêu trộm thì cảnh sát thực sự rất khó bắt được.
Lúc xuống xe, chân Vương Tuấn đã mềm nhũn. "Đây là lần đầu tiên tôi nghe nói cầu thủ lại lái xe kiểu này, một khi đâm vào là chúng ta chết chắc."
"Không, chúng ta sẽ không chết, chỉ tỉnh lại vào lúc sáu giờ sáng thôi. Thật ra tôi luôn tò mò một việc, lần này cuối cùng cũng có thể tìm được câu trả lời. Sau khi tôi chết là khởi động lại ngay lập tức? Hay là người khác tiếp tục sống nốt ngày hôm đó cho đến sáu giờ sáng? Nếu tôi 'đi' mà cậu không sao, cậu có thể cho tôi biết câu trả lời."
Vương Tuấn há hốc mồm, nghi ngờ mình đang nói chuyện với một bệnh nhân tâm thần, cậu thấy Quách Húc tương lai nhất định sẽ đi tìm cái chết. "Chết là cảm giác thế nào?"
"Chia làm vài loại, đau một cái rồi tỉnh lại; đau rất lâu rồi tỉnh lại; còn có loại chưa kịp đau đã đột ngột tỉnh lại. Lần tôi lái xe lao xuống vách đá đó chính là không cảm thấy đau, lúc đó tôi còn chở cả Gamora đi cùng nữa cơ."
"Vậy tôi hỏi một câu nâng cao hơn chút, Gamora là ai?"
"Chính là nữ diễn viên trong Vệ binh dải ngân hà ấy, cậu chưa xem phim đó à?"
"……"
Quách Húc lái xe tới siêu thị chuỗi địa phương Jewel-Osco, mở cửa 24/24. Anh cực kỳ giỏi cải trang, hơn nữa còn là tốc độ cải trang kiểu Megan trong "Ninja Rùa 2".
Anh đưa cho Vương Tuấn râu giả, tóc giả, áo khoác độn béo, kính không độ. Vương Tuấn mặc vào trông béo ra một vòng, không ai có thể nhận ra cậu ngay lập tức, ngôi sao không nên có kiểu tạo hình trạch nam béo ú này.
Còn Quách Húc thì mua một chiếc áo khoác gió, phối với chiều cao 1m83 và quần tây xám, dễ dàng hoàn thành bộ trang phục thời thượng, nhìn tạo hình là giống người nổi tiếng ngay.
"Này, tại sao cậu chọn đồ cho tôi tệ thế, mà tự mình lại mặc đẹp vậy?"
"Bởi vì ở Trái Đất 6 tôi không phải là ngôi sao, có mặc thế nào cũng không bị fan cuồng vây xem. Cậu mà mặc như tôi thì fan hâm mộ, phóng viên đều nhận ra cậu ngay đấy." Quách Húc giải thích.
Vương Tuấn cho là hợp tình hợp lý. "Nhưng chẳng phải cậu nói muốn đi tán gái sao? Tôi ăn mặc thế này thì hình tượng không ổn lắm nhỉ?"
Quách Húc cười nói: "Cậu nghĩ mình đi tán gái mà còn cần đến hình tượng sao? Cậu chỉ cần tháo râu, tháo tóc giả ra, 90% phụ nữ đều sẽ lao vào lòng cậu đấy, sau khi đấu giải xong chẳng phải cũng có người nhét số điện thoại cho cậu à?"
"Tôi lú rồi." Vương Tuấn hơi ngượng ngùng nói.
Cậu không phải lú, mà là không có kinh nghiệm về phương diện này, chưa từng chơi điên cuồng trong vòng lặp thời gian. Cậu đã quen dùng lối tư duy ở thực tại để suy xét rồi.
Quách Húc mỗi khi vào vòng lặp sẽ thay đổi tính cách, hoàn toàn thả lỏng bản thân, cảm giác như mình là sự tồn tại của thần thánh.
Lúc ra khỏi siêu thị, hai người còn nhìn thấy xe cảnh sát, đoán chừng là lần theo camera mà tìm đến chiếc xe anh đã thuê. Quách Húc không hề căng thẳng, không cần xe nữa, bị bắt thì cũng chỉ là nộp phạt thôi. Hai người bắt một chiếc taxi ở gần đó, không gây ra chút nghi ngờ nào.
Vương Tuấn hỏi: "Tiếp theo chúng ta đi đâu?"
"Thăm dò xem địa điểm đua xe ngầm ở Chicago nằm ở đâu." Quách Húc trả lời.
"Cái gì?" Kỹ năng lái xe của Vương Tuấn rất tệ, lúc thi bằng lái còn được Theron kèm riêng cho, nhìn Quách Húc lái xe cậu đã thấy đủ kích thích rồi.
Quách Húc cười: "Đùa chút thôi, cậu mới vào vòng lặp lần đầu, chắc chắn chưa từng đua xe, vừa lên đã chơi thứ cao cấp thế này không hợp với cậu đâu, chúng ta tới công viên Navy Pier ở Chicago, đi tán gái."
"Tôi chơi bóng ở Chicago mấy năm rồi, vậy mà cảm giác như cậu còn rành nơi này hơn cả tôi nữa."
"Vì trước đó tôi đã lái xe dạo quanh thành phố cả ngày, còn lên mạng xem các địa điểm du lịch. Cậu đến đây chơi bóng năm đầu tiên đã thành ngôi sao rồi, ra ngoài chơi chắc chắn không tiện bằng tôi được."
Navy Pier là một trong những điểm tham quan hút khách nhất Chicago, có một vòng quay khổng lồ cao 150 foot, vòng quay ngựa gỗ âm nhạc, sân golf mini 18 lỗ, cùng với một địa điểm biểu diễn ngoài trời 1500 chỗ ngồi.
Cộng thêm khung cảnh ven hồ đầy mê hoặc ở đây, khiến du khách lưu luyến không muốn rời, cũng là nơi người dân Chicago thường lui tới giải trí. Ngoài việc tham quan phong cảnh trong công viên, mọi người còn có thể đi du thuyền hoặc cano dạo chơi trên hồ Michigan. Phía đông công viên Navy Pier là trung tâm tưởng niệm Navy Pier của cảng Chicago, phía tây là tòa nhà ven hồ với phong cách độc đáo, cũng có thể ghé thăm cùng một lúc.
Vào công viên, Quách Húc lại làm Vương Tuấn mở mang tầm mắt, mặt anh dày vô cùng, nhìn thấy hai người đẹp liền tiến tới bắt chuyện, dùng giọng Anh hỏi xem có thể cùng đi dạo không.
"Chẳng phải anh có bạn rồi sao?" Cô gái tóc vàng mặc đồ xanh cười hỏi.
"Phải, nhưng hai người chúng tôi đi với nhau sẽ rất chán, nhất là vào bữa trưa. Chúng tôi có thể đặt chỗ cho bốn người ở nhà hàng Alinea, chỉ có hai người đi thì buồn quá, bọn tôi có hân hạnh được mời hai cô dùng bữa không?"
"Ý anh là nhà hàng Alinea ba sao Michelin á?" Cô gái tóc vàng đánh giá Quách Húc, trong mắt tràn đầy nghi hoặc.
"Đúng vậy, bọn tôi đi du lịch, chỉ muốn tìm người đi chơi cùng thôi."
Nhìn chiêu tấn công bằng tiền trực diện này, Vương Tuấn phục rồi……