ISRAEL VÀ MOSSAD thường không công bố việc họ đã tiến hành các hoạt động chống lại chương trình vũ khí hạt nhân của Iran hoặc chịu trách nhiệm về cái chết của các nhà khoa học Iran, nhưng họ thường ám chỉ về mối liên quan của mình. Việc công khai thông báo về vụ đánh cắp kho lưu trữ là một ngoại lệ bất thường.
Tuy nhiên, đã có một sự im lặng gần như điếc tai về vai trò của Israel trong cuộc tấn công có lẽ là quan trọng nhất từ trước đến nay nhằm vào Cộng hòa Hồi giáo, diễn ra vào ngày 3 tháng 1 năm 2020, khi một máy bay không người lái Reaper của Mỹ bắn bốn tên lửa Hellfire dẫn đường bằng laser vào hai xe bọc thép khi chúng rời khỏi Sân bay Quốc tế Baghdad ở Iraq, khiến chúng chìm trong biển lửa.
Mười người đã thiệt mạng, trong đó có Abu Mahdi al Muhandis, phó chỉ huy lực lượng dân quân thân Iran tại Iraq, nhưng mục tiêu chính là chỉ huy Lực lượng Quds của Quân đoàn Vệ binh Cách mạng Hồi giáo, Thiếu tướng Qasem Soleimani, người có bàn tay nhuốm máu của hàng trăm người, theo cựu tướng và giám đốc CIA David Petraeus.
Được biết đến với cái tên "Vị Chỉ huy Bóng tối", Soleimani đã trở thành một thế lực đáng gờm trong cuộc xâm lược Iraq của Mỹ năm 2003. Ông đã cung cấp việc huấn luyện, tiền bạc và vũ khí cho lực lượng dân quân dòng Shiite ở Iraq khi Tehran tìm cách giành được ảnh hưởng ở đất nước này thông qua những người Shiite đồng hương của mình, những người vốn đã bị áp bức dưới ách cai trị của Saddam Hussein. Người Shiite Iraq ban đầu chào đón người Mỹ đã lật đổ kẻ áp bức họ trong cuộc xâm lược năm 2003, nhưng theo thời gian, lực lượng dân quân thân Iran đã quay lưng lại với quân đội Hoa Kỳ. Chính Soleimani đã cung cấp cho họ những quả bom ven đường gây chết người đã xé toạc lớp giáp của xe Mỹ và cướp đi sinh mạng của ít nhất 196 quân nhân từ năm 2005 đến năm 2011 và làm bị thương hơn 900 người khác. Đến năm 2007, các hoạt động rộng khắp của Soleimani đã giúp y có được một vị trí trong danh sách các thực thể và cá nhân khủng bố được chỉ định của Bộ Tài chính Hoa Kỳ.
Chính quyền George W. Bush đã đưa y vào tầm ngắm. Tướng Stanley McChrystal, cựu chỉ huy Bộ Tư lệnh Chiến dịch Đặc biệt Liên hợp Hoa Kỳ, đã mô tả cách ông xem cảnh quay bằng máy bay không người lái thời gian thực về một đoàn xe chở Soleimani đi từ Iran vào miền bắc Iraq vào năm 2007. Máy bay không người lái được trang bị vũ khí và Soleimani có thể đã bị bắn trúng, nhưng McChrystal đã quyết định không tấn công. Ông nói rằng ông muốn "tránh một cuộc đấu súng và chính trị gây tranh cãi sau đó", và Soleimani đã lướt đi vào chốn vô hình trước khi một cơ hội tốt hơn xuất hiện.
Nhìn chung, các tác nhân phi nhà nước là những mục tiêu dễ ăn cho các cơ quan tình báo, nhưng các quan chức cấp cao của chính phủ thì không, và Soleimani là một quan chức cấp cao của Cộng hòa Hồi giáo. Việc giết ông ta không chỉ vi phạm luật pháp quốc tế mà còn khiến các nhân viên cấp cao của chính phủ Hoa Kỳ và CIA phải chịu sự trả thù tương tự.
Năm 2011, khi Tổng thống Barack Obama rút hầu hết quân đội Mỹ khỏi Iraq, chỉ để các lực lượng còn lại đóng rải rác tại các căn cứ trên khắp đất nước, ông cũng đã ra phán quyết chống lại vụ ám sát Soleimani, mặc dù trước khi cuộc rút quân hoàn tất, các quan chức Mỹ đã cáo buộc Soleimani chỉ đạo một âm mưu ám sát đại sứ Ả Rập Xê-út tại Hoa Kỳ, Adel Al Jubeir, tại Cafe Milano ở Washington, nơi lui tới ưa thích của các nhà ngoại giao và điệp viên.
Việc cắt giảm lực lượng của Mỹ và việc người dòng Shiite có mối liên hệ sâu sắc với Soleimani tiếp quản chính phủ về cơ bản đã biến Iraq, từng là một đối thủ Sunni đe dọa Iran, thành một vệ tinh của Iran mà qua đó các ayatollah (giáo chủ cao cấp của Iran) có thể lan truyền ảnh hưởng và quyền lực của họ. Không có người Iran nào nỗ lực quyết liệt nhằm mở rộng ảnh hưởng của Iran và cuối cùng là tiêu diệt Israel hơn Soleimani.
Người Mỹ đã theo dõi nhân vật này, trong vai trò chỉ huy Lực lượng Quds, ngày càng trở thành nhân vật có quyền lực hơn ở Iraq và được cho là bộ não của các cuộc tấn công liên tục. Nhưng chính xác phải làm gì với ông ta là một vấn đề khó khăn mà chính quyền Mỹ vẫn phân vân và chia rẽ trong nhiều năm.
Hàng triệu người đã đổ về các đại lộ ở Tehran và các thành phố khác trên khắp Iran để dự tang lễ của Soleimani vào ngày 7 tháng 1 năm 2020. Những người đưa tang đập ngực, mang theo ảnh của nhà lãnh tụ bị ám sát và đồng thanh gào thét khi con gái y kêu gọi trả thù. Tại quê nhà Kerman, nơi chôn cất thi thể y, hàng chục người đưa tang đã thiệt mạng trong một vụ giẫm đạp. Các đám rước tương tự cũng được tổ chức ở Iraq.
Trong một buổi lễ diễn ra sớm hơn trong ngày tại Tehran, Lãnh tụ tối cao Ayatollah Ali Khamenei, chủ trì tang lễ cho Soleimani và những người Iran khác thiệt mạng trong cuộc không kích, rõ ràng xúc động và khóc thương, giọng nói run run khi ông đứng trước quan tài và than khóc trước hàng triệu người dân Iran đang theo dõi.
Nước mắt của Khamenei là thật; ông đã mất đi người đồng minh thân cận nhất, cố vấn hàng đầu cho kế hoạch thống trị khu vực, và nhà điều hành tài năng và sáng tạo nhất của mình. Ông biết rằng nếu không có Soleimani, tất cả những gì Iran đã đầu tư trong nhiều năm có thể bị đe dọa.
Những người khác, bao gồm các nhà phân tích Mỹ, đồng ý với đánh giá đó. Petraeus còn đi xa hơn khi nói rằng việc ám sát Soleimani thậm chí quan trọng hơn cả vụ ám sát thủ lĩnh al-Qaeda Osama bin Laden, kẻ chủ mưu vụ tấn công ngày 11/9 vào Washington và New York, hay thủ lĩnh ISIS Abu Bakr al-Baghdadi.
Đối với Israel, cái chết của Soleimani có lẽ còn có ý nghĩa hơn đối với người Mỹ. Trong khi Soleimani và Hoa Kỳ đụng độ gián tiếp ở trong và xung quanh Iraq, đối với Israel, người chỉ huy Lực lượng Quds đã tạo ra mối đe dọa trực tiếp nhiều hướng đối với lãnh thổ quê hương của họ. Hậu quả là, ông đã trở thành mục tiêu của Israel trong nhiều năm và là nỗi ám ảnh lớn đối với Mossad. Yossi Cohen thường nói về Soleimani như một nhân vật huyền thoại, mang đến sự hủy diệt cho khu vực. Ông coi chỉ huy Lực lượng Quds là bậc thầy cờ vua tối thượng mà ông phải liên tục trao đổi nước đi, tấn công và phản công trên nhiều mặt trận.
Chiến lược cao tay của Soleimani là xây dựng một "vành đai lửa" xung quanh Israel, chủ yếu bằng cách tuồn lậu vũ khí tiên tiến, đặc biệt là tên lửa và rocket, cho các lực lượng ủy nhiệm của Iran ở Syria, Lebanon, Iraq và Yemen. Điều này bắt đầu với Hezbollah ở Lebanon. Iran đã thành lập Hezbollah vào đầu những năm 1980 khi họ tìm cách xuất khẩu Cách mạng Hồi giáo cho người dân Shiite ở Lebanon và quấy rối Israel, quốc gia đã gây tranh cãi khi xâm lược đất nước này vào năm 1982 với mục đích được nêu là đẩy lùi các nhóm vũ trang Palestine đã dàn dựng các cuộc tấn công xuyên biên giới vào Israel. Hezbollah cuối cùng đã đẩy Israel ra khỏi Lebanon vào năm 2000 sau nhiều năm liên tục gây thương vong nặng nề cho quân đội duy trì vùng đệm ở phía nam đất nước.
Năm 2001, giữa cuộc Intifada đẫm máu lần thứ hai, Soleimani là một trong những người chủ mưu đằng sau kế hoạch táo bạo của ba bên Iran-Hezbollah-Palestine nhằm tuồn lậu năm mươi tấn vũ khí, bao gồm cả tên lửa mạnh, vào Dải Gaza, bằng con tàu có tên là Karine A.
Vào thời điểm đó, cả Israel và bất kỳ ai khác đều không có hệ thống phòng thủ tên lửa khả thi. Hệ thống Patriot, hệ thống duy nhất có sẵn tại thời điểm đó, được coi là kém hiệu quả. Hệ thống phòng thủ tên lửa Iron Dome (Vòm Sắt) của Israel được đánh giá cao chỉ là một ý tưởng trên giấy và sẽ chỉ đi vào hoạt động vào năm 2011, chứng kiến cuộc thử nghiệm lớn đầu tiên của nó trong Chiến tranh Gaza năm 2012.
Làm việc với Imad Mughniyeh, thủ lĩnh quân sự của Hezbollah, và các điệp viên IRGC khác, Soleimani đã giúp đưa ra một kế hoạch khéo léo trong đó vũ khí sẽ vào các ống nổi đặc biệt ở vùng biển quốc tế gần Gaza. Trước khi hải quân IDF bắt gặp những ống này trôi đến gần bờ biển Israel hơn, thì vũ khí đã biến mất vào trong những chiếc thuyền của những dân đánh cá Gaza, lặng lẽ đến để thu thập chúng.
Một nỗ lực chung của Mossad, CIA và tình báo hải quân Israel và Mỹ đã ngăn chặn âm mưu này. Công thức này được dùng làm cơ sở cho nhiều thập kỷ chiến tranh trên biển và các vụ tuồn lậu giữa lực lượng của Soleimani và Israel. Phần lớn vũ khí và đạn dược mà Soleimani cố gắng đưa lậu đến Gaza đã qua trót lọt. Ông cũng sử dụng chiến thuật sáng tạo dùng máy bay không phải máy bay quân sự để đưa lậu vũ khí khắp Trung Đông.
Soleimani sau đó đóng vai trò quan trọng trong Chiến tranh Lebanon lần thứ hai năm 2006. Cùng với Mughniyeh, ông đã dành phần lớn thời gian trong 33 ngày của cuộc xung đột trú ẩn tại trung tâm chỉ huy ngầm của Hezbollah ở các căn cứ người Shiite tại phía nam Beirut. Hezbollah đã giữ chân Israel vào thế bế tắc trong cuộc chiến mà họ ăn mừng như một chiến thắng.
Trong một cuộc phỏng vấn hiếm hoi với phương tiện truyền thông Iran, Soleimani mô tả trong cuộc chiến tranh, cách y và Mughniyeh đã quyết định di chuyển nhà lãnh đạo Hezbollah Hassan Nasrallah ra khỏi hầm chỉ huy ở khu vực Dahiya của Beirut, đang bị các máy bay phản lực Israel ném bom dữ dội.
Hai cuộc ném bom của Israel đánh xuống rất gần tòa nhà mà họ đã đưa Nasrallah đến, Soleimani nhớ lại. "Chúng tôi cảm thấy rằng hai vụ ném bom này ắt hẳn sắp được tiếp nối bằng một vụ thứ ba... vì vậy chúng tôi quyết định rời khỏi tòa nhà đó", y nói. "Chúng tôi không có xe hơi, và không khí hoàn toàn tĩnh lặng, chỉ nghe tiếng máy bay Israel bay trên Dahiyeh". Y kể rằng mình và Mughniyeh ẩn nấp dưới một tàn cây để tránh các máy bay không người lái tìm kiếm nhiệt đang đánh hơi mục tiêu. Cuối cùng, họ đã tìm được một chiếc xe, họ đã đổi xe này với một chiếc xe khác trong một gara ngầm để đánh lạc hướng người Israel, qua đó thành công trong việc đưa Nasrallah, một mục tiêu ưu tiên của Israel, ra khỏi vòng nguy hiểm.
Sau năm 2006, Soleimani và các phó tướng của y đã lãnh đạo một chiến dịch có hệ thống để tuồn lậu vào Lebanon và sản xuất tại đó khoảng 100.000 đến 150.000 tên lửa và tên lửa tầm ngắn, tầm trung và tầm xa, một số có khả năng vươn tới tận phía nam lò phản ứng hạt nhân Dimona của Israel, bất chấp sự hiện diện của một phái bộ gìn giữ hòa bình của Liên Hiệp Quốc được cho là ngăn chặn mọi sự tích lũy vũ khí. Thành công của Soleimani đã biến y là người không thể thay thế trong mắt Khamenei.
Theo tờ The New Yorker, tất cả những điều này, không cần phải nói, đã thu hút sự chú ý của Mossad, nhưng người Israel biết rõ rằng người Mỹ đã phủ quyết vụ ám sát Soleimani, tuân thủ lệnh cấm không chính thức về việc giết các quan chức chính phủ.
Có một sự cố xảy ra năm 2008 vào đầu giờ sáng ngày Mughniyeh bị giết. Vào một thời điểm trong quá trình theo dõi Mughniyeh, mục tiêu dự kiến, Mossad đã phát hiện ra y và Soleimani ở cạnh nhau, và với hai người đều nằm trong tầm ngắm, họ có thể đã tiêu diệt cả hai. Nhưng rồi Thủ tướng Ehud Olmert đã hủy bỏ chiến dịch, tha cho cả hai. "Tôi có thể nói với bạn rằng Soleimani không chỉ nợ tôi mạng sống của mình trong mười hai năm," Olmert nói với chúng tôi trong một cuộc phỏng vấn, "nhưng có những tình huống mà ông ta không chắc hiểu được, nhờ vậy ông ta đã không bị giết. Tôi không thể nói cho bạn biết những tình huống đó là gì."
Cuối cùng, vào cuối ngày hôm đó, Mossad báo cáo đã đuổi kịp Mughniyeh, lúc này chỉ có một mình. Y đã bị giết ở Damascus khi một quả bom đặt trong chiếc lốp dự phòng trong xe jeep của y đã phát nổ khi y đi bộ qua.
___
Nội chiến Syria, nổ ra vào năm 2011 sau phong trào Mùa xuân Ả Rập rộng lớn [là một loạt các cuộc biểu tình chống chính phủ, nổi dậy và nổi loạn có vũ trang lan rộng khắp thế giới Ả Rập vào đầu những năm 2010. Nó bắt đầu ở Tunisia để phản ứng lại tình trạng tham nhũng và trì trệ kinh tế. Từ Tunisia, các cuộc biểu tình sau đó lan sang năm quốc gia khác: Libya, Ai Cập, Yemen, Syria và Bahrain. Những người cai trị đã bị phế truất (Zine El Abidine Ben Ali của Tunisia năm 2011, Muammar Gaddafi của Libya năm 2011, Hosni Mubarak của Ai Cập năm 2011 và Ali Abdullah Saleh của Yemen năm 2012) hoặc các cuộc nổi dậy lớn và bạo lực xã hội đã xảy ra bao gồm bạo loạn, nội chiến hoặc nổi loạn], đã khiến nhóm thiểu số Alawite cầm quyền do chế độ Bashar al-Assad lãnh đạo chống lại nhóm dân số Sunni chiếm đa số bị áp bức. Soleimani và Iran, với sự giúp đỡ quan trọng từ Nga, đã giúp cứu chế độ Assad khỏi thất bại bằng cách tổ chức một nhóm hỗn hợp gồm Lực lượng đặc nhiệm Iran, Hezbollah và các lực lượng dân quân Shiite khác để hỗ trợ chế độ, qua đó tạo cơ hội vàng cho Soleimani và Iran. Để ghi nhận sự giúp đỡ của mình, Assad đã đồng ý cho phép Lực lượng Quds thành lập các căn cứ riêng của mình tại Syria để phát triển và lập kế hoạch tấn công bằng máy bay không người lái và tên lửa vào Israel.
Điều này có nghĩa là chỉ trong vài năm, Soleimani đã tạo ra cho Khamenei hai mặt trận mới để tấn công và đe dọa Israel, đầu tiên là thông qua Hezbollah ở Lebanon, bây giờ là ở Syria. Kế hoạch của Soleimani, mà ông đã thông báo rõ cho Khamenei, cũng bao gồm việc duy trì một lực lượng gồm hàng chục nghìn dân quân Shiite không phải người Syria trên biên giới Syria với Israel, có khả năng sẽ cố gắng chiếm một số lãnh thổ trên Cao nguyên Golan.
Chiến lược chung là táo bạo và có tầm ảnh hưởng sâu rộng. Đó là tạo ra một cầu đất rộng lớn, một loại Lưỡi liềm Shiite, trải dài từ Iran qua Iraq, Syria và Lebanon, dọc theo đó là IRGC đáng sợ của Soleimani và một lượng lớn vũ khí sẽ có thể di chuyển tự do mà không phải lo lắng về biên giới và chủ quyền. Lưỡi liềm Shiite sẽ bao quanh Israel với những mối đe dọa nghiêm trọng ở mọi phía.
Khamenei rất phấn khích và cảm thấy rằng canh bạc cắt giảm thỏa thuận hạt nhân JCPOA của ông có thể đáng giá, vì nó trao cho Soleimani và Iran toàn quyền sắp xếp lại khu vực. Ông và Soleimani cảm thấy rằng Hoa Kỳ, và thậm chí cả Israel ở một mức độ nào đó, sẽ do dự hơn trước đây về việc đối đầu với quốc gia này hoặc các đại diện của nó. Những cuộc đối đầu như vậy, và đặc biệt là các hoạt động quân sự, sẽ thúc đẩy Iran ngừng tuân thủ thỏa thuận hạt nhân. Thật vậy, theo một số cách, kế hoạch lớn của Soleimani đặt ra những mối đe dọa nghiêm trọng hơn đối với Israel so với các cuộc tấn công trên nhiều mặt trận mà nước này phải đối mặt trong Chiến tranh Yom Kippur năm 1973, vì máy bay không người lái và tên lửa có thể tiếp cận mặt trận nội địa của Israel dễ dàng hơn so với máy bay và xe tăng của Ai Cập và Syria vào năm 1973. Ngoài ra, Soleimani và đồng bọn đã có kế hoạch để Hezbollah chiếm tạm thời các ngôi làng biên giới nhỏ của Israel bằng các đường hầm mà Israel vẫn chưa phát hiện ra.
Những năm từ 2017 đến 2020 do đó đã chứng kiến một cuộc chiến liên tục giữa Soleimani và Israel. Lực lượng IRGC đã cố gắng thiết lập và đào sâu kế hoạch cầu đường bộ và sử dụng sự hiện diện của họ ở Syria để chuyển giao vũ khí tiên tiến hơn cho Hezbollah, đặc biệt là tên lửa dẫn đường chính xác có khả năng tấn công các mục tiêu ở Israel với độ chính xác cao. Trong một loạt các động thái phản công, Không quân Israel và Mossad của Cohen đã tiến hành hàng ngàn cuộc không kích và hoạt động, chủ yếu ở Syria, nhưng cũng có một số ở Lebanon và Iraq.
Chính trong "chiến dịch giữa các cuộc chiến" này, biệt danh được gán cho các hoạt động của Israel ở Syria, Soleimani một lần nữa trở thành mục tiêu của Israel. Theo cựu tham mưu trưởng IDF Gadi Eisenkot, vào một ngày không xác định, đã có một cơ hội bị bỏ lỡ để ám sát ông trong một chiến dịch chống lại Lực lượng Quds đồn trú tại Abu Kamal ở miền đông Syria, khi tình báo Israel tiết lộ rằng Soleimani đang ở đó. "Chúng tôi đã có quyết định và xác nhận rằng bất kỳ ai tham gia vào trận chiến này đều có thể bị nhắm mục tiêu", Eisenkot nói.
"Soleimani đã ở đó. Chúng tôi được phép hạ gục hắn nếu có thể xác định chính xác vị trí của hắn và đưa hắn vào tầm ngắm."
Nhưng Soleimani đã xài hết một mạng sống khác trong chín mạng sống của mình: "Chúng tôi không tìm thấy hắn", Eisenkot nói. "Hắn đã sống sót nhờ một phép màu nào đó".
Soleimani sẽ không may mắn như vậy vào lần tới.
Đến năm 2017, với sự cố thủ của Iran ở Syria, Hoa Kỳ đã bắt đầu xem xét lại chính sách không sờ gáy Soleimani chỉ vì y là quan chức nhà nước. Một yếu tố chính trong việc này có thể là do nhiều quan chức Israel thường xuyên gây sức ép với các thành viên của chính quyền Trump, những người vẫn chưa quyết định liệu Soleimani có thể bị ám sát hay không. Cựu giám đốc tình báo IDF Tamir Hayman nói với chúng tôi rằng ông và các quan chức tình báo Israel đã cung cấp cho người Mỹ thông tin liên tục được cập nhật về những mối nguy hiểm mà Soleimani và Lực lượng Quds gây ra cho Israel, Hoa Kỳ và thế giới, luôn liên tục quay lại chủ đề này để khắc sâu quan điểm.
Cohen không nói ra điều đó, nhưng ông dường như coi mình là chất xúc tác thực sự cho vấn đề Soleimani, thúc giục những người ra quyết định quan trọng ở Washington cởi mở hơn trong việc thực hiện hành động quyết liệt hơn đối với người Iran.
Có lẽ để đáp lại những yêu cầu khẩn thiết của các quan chức Israel, vào năm 2017, Pompeo đã tập hợp các quan chức từ Trung tâm Hoạt động chống khủng bố của CIA và Trung tâm Hoạt động Đặc biệt bán quân sự của nó để theo đuổi các lựa chọn cụ thể nhằm tiến hành một chiến dịch. "Đừng lo lắng về việc nó có hợp pháp hay không", Pompeo nói với nhóm, theo một nguồn tin được Yahoo News trích dẫn.
"Đó là vấn đề dành cho các luật sư." Mặc dù vậy, bản thân Trump cũng như các quan chức trong Bộ Quốc phòng vẫn phản đối một vụ ám sát, nhưng mọi thứ đã thay đổi khi John Bolton thay thế McMaster làm cố vấn NSC [Hội đồng An ninh Quốc gia] vào năm 2018. Bolton là người ủng hộ việc thay đổi chế độ ở Iran và được coi là diều hâu ngay cả trong số những người muốn cô lập Cộng hòa Hồi giáo. Vẫn có sự phản đối từ phía quốc phòng và các cơ sở tình báo, cả hai đều có sự dè dặt xuất phát từ nguyên tắc rằng các quan chức nhà nước như Soleimani là không thể tiếp cận, và ngay cả khi Bolton cởi mở với ý tưởng này, Trump vẫn chưa sẵn sàng đối đầu với các quan chức quốc phòng phản đối.
"Tổng thống muốn có các lựa chọn, nhưng chúng luôn bị Lầu Năm Góc làm loãng đi", Victoria Coates, phó cố vấn an ninh quốc gia, nhớ lại. Giết Soleimani là một trong số đó, bà nói với Yahoo News, nhưng "Lầu Năm Góc luôn coi đó là chiến tranh hạt nhân và nói rằng sẽ có phản ứng dữ dội".
"Mối lo ngại ở quy mô lớn hơn", một cựu quan chức CIA cho biết. Cựu quan chức này nói thêm rằng nếu Soleimani bị giết, Lực lượng Quds sẽ ra sức "giết các thành viên của hoàng gia Ả Rập Xê-út hoặc Các Tiểu vương quốc Thống nhất, tiến hành "các cuộc tấn công dầu mỏ, cơ sở hạ tầng", hoặc "xúi giục đảo chính" trong khu vực. Một khả năng khác là Iran sẽ đáp trả vụ ám sát Soleimani bằng cách cử lực lượng ủy nhiệm tấn công lãnh sự quán hoặc đại sứ quán Hoa Kỳ. Ngoài những lý do ngần ngại đó, Trump, vào thời điểm đó trong nhiệm kỳ đầu của mình, vẫn nghĩ rằng mình - một nhà đàm phán tài ba như ông thường tự xưng - có thể khiến Iran ký vào một thỏa thuận hạt nhân được cải thiện và cứng rắn hơn. Một hành động hung hăng, như hạ gục Soleimani, Trump cảm thấy, sẽ gây nguy hiểm cho mục tiêu đó.
Nhưng sau đó, như Coates đã nói, "người Iran đã chọn làm một loạt những điều cực kỳ khiêu khích và hung hăng" và điều đó đã thay đổi mọi thứ đối với người Mỹ.
Vào năm 2019, Iran hoặc lực lượng ủy nhiệm của họ đã tiến hành hơn một chục cuộc tấn công bằng tên lửa riêng biệt vào các căn cứ quân sự của Mỹ tại Iraq. Chính quyền Trump đã chỉ đích danh Kataib Hezbollah, một lực lượng dân quân Iraq thuộc Lực lượng Động viên Nhân dân do Iran hậu thuẫn, nhưng các quan chức tình báo và quốc phòng hàng đầu của Mỹ cho biết chính Lực lượng Quds của Soleimani cuối cùng đã đứng sau các hoạt động này.
Hầu hết các cuộc tấn công trong giai đoạn này đều tương đối nhỏ, bao gồm tên lửa 107mm hoặc đôi khi là 122mm, được sử dụng chống lại căn cứ không quân Ain al Asad ở tỉnh Anbar, nơi quân nhân Mỹ đồn trú, và không có ai bị thương trong các cuộc tấn công.
Theo cách khiêu khích hơn, Iran đã bắn hạ một máy bay không người lái giám sát Global Hawk của Mỹ vào tháng 6 năm 2019. Theo Hoa Kỳ, máy bay không người lái đã bị tên lửa đất đối không của Iran bắn trúng khi đang bay qua vùng biển quốc tế phía trên Eo biển Hormuz. Sau đó, vào tháng 9, tên lửa của Iran đã bắn trúng một cơ sở chế biến dầu ở Abqaiq, Ả Rập Xê-út. Cho đến thời điểm đó, chính quyền Trump chỉ đáp trả các hành động khiêu khích của Iran bằng các cuộc không kích nhằm vào Kataib Hezbollah ở cả Iraq và Syria. Nhưng bây giờ, Bolton và Pompeo, viện dẫn vụ bắn hạ máy bay không người lái trị giá hơn 130 triệu đô la của Hoa Kỳ, đã thúc giục Trump giết chết chỉ huy lực lượng Quds. Trump đã không chấp nhận khuyến nghị của họ. Tuy nhiên, ông đã cho phép một cuộc tấn công nhỏ vào chính lãnh thổ Iran, điều này vẫn sẽ là một sự leo thang đáng kể trong các phản ứng quân sự của Hoa Kỳ. Sau đó, Trump đã lùi bước, hủy bỏ ngay cả cuộc tấn công nhỏ, khiến các cố vấn của ông sửng sốt. Theo Bolton, Pompeo đã rất đau khổ đến nỗi ông gọi hành động của tổng thống là "nguy hiểm".
Nhiều nhất là Trump sẵn sàng tăng lệnh trừng phạt đối với Soleimani, nhưng không ám sát y. Nhưng ông đã chỉ thị cho các quan chức an ninh quốc gia Hoa Kỳ đưa ra các phương án ám sát nếu Iran hoặc lực lượng của họ giết chết một người Mỹ. Vào ngày 27 tháng 12, đó chính xác là những gì đã xảy ra. Kataib Hezbollah đã phóng 30 tên lửa vào một căn cứ không quân Iraq ở Kirkuk, thủ phủ của khu tự trị người Kurd ở miền bắc Iraq, giết chết một nhà thầu người Mỹ và làm bị thương bốn quân nhân. Điều này cuối cùng đã khiến Trump gạt sự thận trọng sang một bên. Bây giờ ông không muốn trả đũa bằng kim châm. Bây giờ ông muốn hạ gục một con cá lớn hơn, một con cá voi Iran.
"Vào mùa thu năm 2019, xảy ra vụ Abqaiq (nhóm Houthi do Iran ủy nhiệm tấn công bằng máy bay không người lái vào thị trấn Abqaiq của Ả Rập Xê-ít)," Coates nói với chúng tôi, "và sau đó tấn công người dân của chúng tôi ở Iraq, Trump nhận ra rằng cho dù mình muốn có được một thỏa thuận tốt hơn với họ, ông cũng sẽ phải có hành động cực kỳ mạnh mẽ để cho thấy chúng ta nghiêm túc. Điều thú vị là Coates dường như không cảm thấy Cohen đã đóng vai trò chính trong việc này. “Nếu có các cuộc thảo luận của CIA và Mossad về [vụ ám sát Soleimani], thì chúng đã không đến được Nhà Trắng,” bà nói với chúng tôi, khi nói về giai đoạn 2017 và 2018. “Yossi Cohen chưa hề đề xuất chuyện đó với tôi."
Bolton giải thích rằng phần lớn cách Trump xử lý vấn đề Soleimani đều mang tính cảm xúc. "Ông ấy đã nói vào những thời điểm khác nhau: 'Còn Soleimani thì sao?' khi ông ấy không hài lòng với điều gì đó. Đó là cách ông ấy nói rằng 'Tôi thực sự muốn cứng rắn' khi ông ấy không phải đưa ra quyết định.
"Nhưng không có hậu quả nào cả", Bolton nói tiếp. "Tất cả chỉ là lời nói suông. Chỉ khi ông ấy đứng trước bờ vực của một quyết định mà khi đưa ra là không thể thu hồi, thì ông ấy mới bắt đầu lo lắng". Nói cách khác, khi Trump thực sự cân nhắc nhắm mục tiêu vào Soleimani vào cuối năm 2019, theo các cố vấn của ông, ông ấy đã tỏ ra dè dặt và kiềm chế một cách bất thường, bởi vì ông ấy biết rằng hậu quả và rủi ro của hành động thực tế lớn hơn nhiều so với lời quát tháo ầm ĩ.
Một cựu quan chức hành chính cấp cao tham gia vào các cuộc thảo luận cho biết "đó không phải là điều được coi là động thái đầu tiên".
Bất chấp sự do dự liên tục của mình, Trump đã được đưa ra bốn lựa chọn cho vụ ám sát Soleimani: một phát bắn tỉa tầm xa; một nhóm chiến thuật trên thực địa; sử dụng một thiết bị nổ tự chế để thổi bay ông ta khi ông ta đi qua trong một chiếc xe hơi; hoặc một cuộc không kích bằng máy bay hoăc máy bay không người lái. Một quan chức cấp cao của chính quyền Trump cho biết cuộc tấn công bằng máy bay không người lái đã được chọn, vì nó "có ý nghĩa nhất" và được coi là "con đường có nhiều khả năng thành công nhất"
Theo một cuộc phỏng vấn trên truyền hình Iran vào đầu tháng 10 năm 2019, Israel và phương Tây chỉ mới cố gắng ám sát Soleimani trước đó không lâu, nhưng nhờ các cơ quan an ninh của Iran, kẻ thù của đất nước đã bị ngăn chặn. Tiết lộ này đến từ Hossein Ta'eb, người đứng đầu cơ quan tình báo của IRGC từ năm 2009 đến tháng 6 năm 2022. Theo ông, ba kẻ ám sát tiềm năng đã thực hiện kế hoạch của họ trong nhiều năm, nhưng IRGC đã theo dõi họ ngay cả trước khi họ xâm nhập Cộng hòa Hồi giáo. Chiến dịch này bao gồm việc cho nổ tung Soleimani tại một buổi lễ tưởng niệm trong tháng Muharram của người Hồi giáo, bắt đầu vào đầu tháng 9 năm 2019, nhằm "kích hoạt một cuộc chiến tranh tôn giáo bên trong Iran".
"Bực bội vì không phá vỡ được an ninh ở Iran hoặc gây tổn hại đến căn cứ quân sự của IRGC, kẻ thù đã lập ra một âm mưu lớn nhằm tấn công Thiếu tướng Soleimani tại tỉnh Kerman quê hương của ông", Ta'eb được trích dẫn lời nói. Nhóm này đã lên kế hoạch mua một ngôi nhà gần hội trường nơi diễn ra lễ cầu nguyện tưởng niệm của người Shiite. Hội trường này được xây dựng tại tỉnh Kerman, miền nam Iran để tưởng nhớ cha của Soleimani, người đã mất năm 2017. Ta'eb cho biết những kẻ ám sát đã lên kế hoạch đào hầm dưới tòa nhà và kích nổ một quả bom nặng 500 kg trong nghi lễ than khóc Fatimiyya - thời gian tưởng nhớ việc tử vì đạo của Fatimah al-Zahra, con gái của Nhà tiên tri Muhammad và là vợ của Caliph Ali- "ngay sau khi Thiếu tướng Soleimani đến dự lễ tang như mọi năm." Nhưng cả ba đều đã bị bắt trước khi âm mưu có thể thực hiện được.
Điều này có đúng không? Chúng ta có thể không bao giờ biết chắc chắn, nhưng điều có thể đã xảy ra là: Cộng hòa Hồi giáo bằng cách nào đó đã biết được rằng Mossad, Hoa Kỳ hoặc các lực lượng đồng minh đang thăm dò một hoạt động đánh bom đường hầm, mà họ cho là quá rủi ro hoặc không có khả năng thành công và quyết định không thực hiện. Sau đó, người Iran biết được kế hoạch này, mặc dù không hề được thực hiện, để làm bẽ mặt Mossad và người Mỹ.
Người Iran, như cuộc phỏng vấn Ta'eb chỉ ra, rất vui mừng với chương trình quan hệ công chúng của họ, nhưng Cohen chế giễu những tuyên bố của họ và gọi hành vi của họ là nghiệp dư. Mặt khác, cả Cohen và Mossad đều không muốn thừa nhận những thất bại khi danh tính của các điệp viên không được công khai.
Dù thế nào đi nữa, Cohen vẫn cảm thấy lo ngại khi Soleimani vẫn còn nhởn nhơ trên sân chơi.
___
Vào ngày 1 tháng 1 năm 2020, lúc hơn 10:00 sáng một chút, Bộ trưởng Quốc phòng Mark Esper, Phó Tổng thống Mike Pence, Ngoại trưởng Pompeo và các quan chức hành chính cấp cao khác đã tổ chức một cuộc họp qua điện thoại để nói về Soleimani. Pompeo bắt đầu bằng cách nêu ra một trong những lo ngại chính của Trump về một vụ ám sát có thể xảy ra - rằng một đám đông sẽ tấn công và có thể tràn vào đại sứ quán Hoa Kỳ ở Baghdad. Tất cả họ đều nhớ những gì đã xảy ra ở Benghazi, Libya, tám năm trước, khi các chiến binh Hồi giáo xông vào lãnh sự quán Hoa Kỳ ở đó, giết chết bốn người, bao gồm cả đại sứ, và làm bẽ mặt chính quyền Obama.
Pompeo thông báo với cuộc họp rằng Trump đã ra lệnh cho đại diện lâm thời ở Baghdad (vì không có đại sứ nào ở đó vào thời điểm đó) đẩy lùi mọi cuộc tấn công. Chỉ thị rất rõ ràng: trong mọi trường hợp, đại sứ quán không được đầu hàng.
Cuộc họp sau đó đã xem xét lại thông tin tình báo mới nhất về Soleimani, người đang ở Damascus với kế hoạch đi đến Beirut và sau đó là Baghdad. Tình báo cho biết ông ta đang dàn dựng nhiều cuộc tấn công vào người Mỹ tại một số địa điểm có thể gây ra "hậu quả nặng nề" cho Hoa Kỳ.
Esper và những người khác lo ngại rằng bất kỳ cuộc tấn công nào của Soleimani có thể khiến Trump phản ứng thái quá, điều này có thể dẫn đến một cuộc chiến tranh rộng lớn hơn. Ngược lại, nếu các cuộc tấn công của Soleimani có thể bị ngăn chặn - thậm chí bằng vũ lực - thì nghịch lý thay, khả năng xảy ra chiến tranh có thể giảm xuống.
Chỉ riêng điều đó cũng đủ để biện minh cho việc giết Soleimani càng sớm càng tốt, nhưng một số người trong cộng đồng tình báo lại không thấy thuyết phục.
Những người phản đối vụ ám sát, bao gồm một số người trong CIA đã phát biểu với giới truyền thông, cho biết không có mối đe dọa sắp xảy ra nào có thể biện minh cho việc ám sát một quan chức cấp cao nhà nước Iran, trái ngược với những kẻ khủng bố phi nhà nước. Nhưng Pompeo nói với chúng tôi, "Nếu họ nói rằng không có thông tin tình báo về các cuộc tấn công sắp xảy ra, họ đã không thấy những gì tôi thấy. Rõ ràng là có một nỗ lực của lực lượng khủng bố Iraq và Lực lượng Quds nhằm giết người Mỹ.... Khi Soleimani đang đi từ Beirut đến Damascus đến Baghdad, ông ta đã tham gia vào một dự án, nếu thành công, sẽ dẫn đến cái chết của nhiều người Mỹ."
Sáng sớm thứ năm, ngày 2 tháng 1, Esper và Tướng Mark A. Milley, chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân, đã nói chuyện với Trump một lần nữa, đưa ra một cuộc khảo sát về thông tin tình báo mới nhất và vị thế của các lực lượng trong khu vực. Esper cho biết Trump đã bình tĩnh hơn so với trước đó, nhưng ông vẫn lo lắng về đại sứ quán. Ông đã yêu cầu cập nhật về các lựa chọn trả đũa của Mỹ cụ thể là chống lại Soleimani.
Vào lúc 1:00 chiều ngày hôm đó, Esper đã tổ chức một cuộc gọi hội nghị với Pence, Pompeo, giám đốc CIA Gina Haspel và những người khác, với sự tham gia của chính Trump. Cuộc thảo luận, như Esper kể lại, nhanh chóng chuyển sang Soleimani. Cuộc họp được thông báo về thông tin tình báo mới, hiện đã đưa Soleimani đến Damascus; ông ta đã đến Beirut trước, trái ngược với thông tin trước đó, và dự định sẽ bay đến Baghdad trong vòng vài giờ.
Esper cho biết Soleimani đang thúc đẩy mạnh mẽ việc tấn công đại sứ quán Hoa Kỳ và các tài sản khác của Hoa Kỳ cả bên trong và bên ngoài Iraq. Ông tin rằng thủ lĩnh Quds có thể sẽ cần phải nhận được đèn xanh cuối cùng từ Khamenei trước khi tiến hành các cuộc tấn công, nhưng tình báo Mỹ tin rằng Khamenei sẽ chấp thuận, nghĩa là các cuộc tấn công có thể chỉ diễn ra trong vài ngày nữa.
Một số người tham gia cuộc họp, đặc biệt là Pence và Pompeo, ủng hộ việc tiêu diệt Soleimani như một phản ứng đối với mối đe dọa trực tiếp này, nhưng tâm trạng bất ổn vẫn chiếm ưu thế. Theo lời kể của Esper, Trump đã "thất vọng vì người Israel đã không xử lý Soleimani sớm hơn, như họ đã thúc đẩy trong nhiều tháng. Ông phàn nàn rằng Netanyahu nói cứng rắn, nhưng thực sự muốn Hoa Kỳ tiến hành cuộc tấn công, đó là một nước cờ khôn ngoan." Vẫn chưa có sự đồng thuận chắc chắn về việc phải làm gì, cho đến khi giám đốc CIA Haspel, được Trump hỏi về quan điểm của bà, đã xua tan sự hoài nghi. Theo Esper, câu trả lời của bà không thể rõ ràng hơn hoặc súc tích hơn, và bà đã đưa ra câu trả lời với sự tự tin và thẩm quyền: "Rủi ro của việc không làm gì lớn hơn rủi ro của việc làm điều gì đó", bà nói. Đó là khoảnh khắc quyết định, Esper nói với chúng tôi.
"Tôi đồng ý", Coates nói trong cuộc phỏng vấn của chúng tôi với bà. "Vai trò của Gina với tư cách là giám đốc CIA rất có sức mạnh trong việc đánh giá thông tin". Bà đồng ý rằng sự ủng hộ của Haspel là một yếu tố thay đổi cuộc chơi, bởi vì không giống như Pompeo, bà không phải là người được bổ nhiệm về mặt chính trị.
Pompeo đôi khi phàn nàn về một số viên chức CIA chuyên nghiệp là quá thận trọng khi thực hiện hành động, nhưng Haspel, một viên chức CIA lâu năm, đang thúc đẩy hành động, điều này đã làm tăng tác động của khuyến nghị của bà. "Điểm mà Gina đưa ra", Bolton nói với chúng tôi, "đi kèm với sự thất vọng đáng kể. Nếu bạn đánh cược, bạn không nhất thiết chỉ đánh cược trong hai mươi bốn giờ. Bạn có thể đánh cược trong nhiều tháng." Mọi người, như Bolton thấy, đều biết rằng nếu Trump lùi bước lần này, khi có cơ hội tốt trong tầm tay, ông có thể không muốn cân nhắc giết Soleimani thêm lần nữa trong nhiều tháng nữa, trong thời gian đó, người Iran có thể đã gây ra thiệt hại nghiêm trọng cho Hoa Kỳ.
Tại cuộc họp tiếp theo, các quan chức quân sự đã trình bày ước tính về thương vong của dân thường có thể xảy ra từ hoạt động này. Họ đã nêu chi tiết cụ thể với Trump rằng việc giết Soleimani tại sân bay Baghdad, nơi ông ta dự kiến hạ cánh vào đêm muộn trên hãng hàng không tư nhân Cham Wings của Syria, có thể sẽ gây ra ít thương vong hơn các lựa chọn khác. Cuối cùng, Trump đã ra lệnh.
___
Soleimani đã bay từ Damascus đến Baghdad như tình báo đã dự đoán, mặc dù có sự nhầm lẫn về chuyến đi của ông trong ngày, với nhiều báo cáo khác nhau cho thấy các hành trình tiềm năng và trái ngược nhau mà ông có thể thực hiện. Đầu tiên, ông sẽ đến Baghdad, sau đó ông không đến Baghdad, rồi đột nhiên ông lại đến.
"Với một hoạt động như thế này, cho đến khi nó đã được thực hiện, hãy cho rằng nó sẽ không được thực hiện,” Coates, cựu phó giám đốc NSC, cho biết. "Vào giữa trưa tôi thực sự nghĩ rằng việc đó sẽ không xảy ra".
Cuối cùng, Soleimani đã đến trễ vài giờ, điều này, xét đến sự phức tạp của chiến dịch, có thể đã làm hỏng toàn bộ sự việc. Nhưng các điệp viên trên mặt đất ở Damascus đã báo cho CIA biết chính xác chiếc máy bay mà Soleimani sẽ đi, và tình báo Israel đã cung cấp tất cả các số điện thoại di động của Soleimani, cần thiết để xác định vị trí của ông ta với độ chính xác cần thiết cho một cuộc tấn công bằng máy bay không người lái.
Trên thực tế, vấn đề điện thoại di động có tầm quan trọng sống còn, bởi vì trong sáu giờ giữa chuyến đi từ Damascus đến Baghdad, Soleimani đã đổi chúng ít nhất ba lần, chính xác là để đánh lạc hướng bất kỳ kẻ thù nào đang cố gắng bám theo mình. Nhưng, trở lại Tel Aviv, người Israel được cho là đã chuyển số điện thoại của Soleimani cho Bộ Tư lệnh Chiến dịch Đặc biệt Liên hiệp Hoa Kỳ tại Tel Aviv, và sử dụng thông tin đó, người Mỹ đã nhắm vào chiếc điện thoại mà Soleimani đang sử dụng khi ông đến Baghdad.
Một chút công tác tình báo đáng chú ý trước đây đã giúp điều này trở nên khả thi. Trước đó, như một cựu quan chức tình báo đã nói với Yahoo News, "Tình báo Israel đã báo cho CIA về một người đưa tin cho Soleimani, hắn sẽ đi ra ngoài Iran để tìm mua điện thoại sạch cho thủ lĩnh Lực lượng Quds và nhóm thân cận của ông ta." CIA đã biết rằng người đưa tin sẽ đến một khu chợ cụ thể ở một quốc gia vùng Vịnh để mua các thiết bị. Sử dụng kiến thức đó, CIA đã cài phần mềm gián điệp vào một lô điện thoại rồi sau đó đưa vào chợ. Người đưa tin đã mua ít nhất một chiếc điện thoại có đặt thiết bị nghe lén, sau đó được một người hay ở cùng phòng với Soleimani sử dụng.
Trong khi đó, nhân sự trên thực địa ở Baghdad đã vào vị trí của mình. Nhóm này bao gồm ba điệp viên người Kurd, một người đóng giả làm kiểm soát không lưu, một người khác đóng vai nhân viên khuân vác hành lý và một người thứ ba giả làm cảnh sát Iraq, điều này cho phép anh ta xác định chắc chắn Soleimani là đối tượng bị giết trong vụ tấn công, bằng cách sử dụng bằng chứng ảnh chụp và DNA. Các tay súng bắn tỉa của Lực lượng Delta Hoa Kỳ, cải trang thành công nhân đường bộ, đã được bố trí trên đường dẫn từ sân bay đến Baghdad hoặc đến các tòa nhà gần đó.
Trong vài phút trước khi máy bay của Soleimani đến, ba máy bay không người lái của Mỹ đã bay vần vũ trên đầu.
Những người điều khiển máy bay không người lái không cần phải lo lắng về việc máy bay lơ lửng trong không phận Iraq, vì vào thời điểm đó, không phận này vẫn do quân đội Hoa Kỳ thống trị. Họ cũng không quan tâm đến tiếng ồn mà máy bay không người lái thường tạo ra, vì trong một môi trường đô thị lớn như Baghdad, âm thanh của chúng sẽ bị át đi bởi những tiếng ồn khác.
Máy bay đã hạ cánh.
Abu Mahdi al Muhandis, người sáng lập và chỉ huy của Kataib Hezbollah, và phó chỉ huy của Lực lượng Động viên Nhân dân, một nhóm chung của lực lượng dân quân Shiite, được mệnh danh là "Lực lượng Vệ binh Cách mạng Iraq", bước lên cầu thang để chào đón Soleimani, ân nhân của mình, khi ông ta xuất hiện ở đầu cầu thang.
Những người trên thực địa không biết điều gì đang chờ đợi. Nhưng ở nước Mỹ xa xôi, các quan chức cấp cao từ Trump trở xuống đang theo dõi hoạt động này khi nó diễn ra.
Giám đốc CIA Gina Haspel theo dõi từ trụ sở cơ quan ở Langley, Virginia.
Bộ trưởng Quốc phòng Mark Esper theo dõi từ một địa điểm không xác định
Tổng thống Trump theo sau từ Mar-a-Lago ở Florida, trong khi các quan chức trong nhóm của ông có mặt tại Nhà Trắng.
Bộ Tư lệnh Trung ương Hoa Kỳ đã theo dõi từ trụ sở tiền phương của mình ở Qatar trên Vịnh Ba Tư.
Soleimani và al Muhandis xuống cầu thang máy bay và lên một chiếc xe ô tô nhanh chóng chạy đi. Một đội an ninh phóng theo trên một chiếc xe tải.
Khi sự việc này xảy ra, các chuyên gia tình báo tín hiệu ưu tú của Hoa Kỳ từ Lực lượng Đặc nhiệm Orange, có khả năng sử dụng dữ liệu do Israel cung cấp, được cho là đã theo dõi điện thoại di động của hành khách, đặc biệt là Soleimani, để xác nhận danh tính của họ.
Mặc dù có một số ít xe khác trên đường, nhưng giao thông rất ít. Tại Mar-a-Lago, khi Trump chăm chú theo dõi màn hình các viên chức quân sự thuyết minh gần như từng giây một những gì đang diễn ra ở Baghdad. "Thưa ngài, họ chỉ còn sống hai phút mười một giây, thưa ngài", một trong số họ nói với tổng thống.
"Họ đang ở trong xe, họ đang ở trong một chiếc xe bọc thép đang di chuyển. Thưa ngài, họ chỉ còn khoảng một phút để sống, thưa ngài. Ba mươi giây. Mười, chín, tám..."
Trên đường từ sân bay đến Baghdad, chiếc xe tải nhỏ chở đội an ninh vọt đi trước chiếc xe ô tô con và ngay lúc đó nhiều tên lửa Hellfire được bắn ra từ máy bay không người lái trên cao, phá hủy chiếc xe chở Soleimani và al Muhandis.
Tài xế xe tải nhỏ thấy chiếc xe ô tô con chìm trong biển lửa đã nhấn ga để cố gắng thoát thân, nhưng hắn đã đâm vào một cái bẫy chỉ cách đó một trăm thước trên đường đi.
Từ những nơi ẩn núp, ba đội biệt kích Delta Force đã chiếm giữ vị trí trước đó đang theo dõi tiến trình của đoàn xe thông qua ống ngắm của họ. Họ đã bố trí theo thế tam giác nhằm tối đa hóa vùng phục kích thành "khu vực tiêu diệt". Một nhóm người Kurd tinh nhuệ phối hợp với Lực lượng đặc nhiệm Hoa Kỳ có nhiệm vụ đo yếu tố gió để tư vấn cho các tay súng bắn tỉa.
Các đội bắn tỉa đã tháo chốt an toàn và đặt ngón tay lên cò súng.
Tài xế xe tải nhỏ dừng lại khi một tay súng bắn tỉa của Delta Force nổ súng. Khi chiếc xe tải nhỏ chạy chậm lại, một máy bay không người lái của Hoa Kỳ khai hỏa bắn trúng nó nổ tung thành từng mảnh.
Chỉ trong vài giây, cả chiếc xe ô tô và xe tải nhỏ đều bị nhấn chìm trong những quả cầu lửa.
"Chúng đã biến mất, thưa ngài", Trump nhớ lại lời sĩ quan quân đội nói với ông. Không có ai sống sót.
"Bất chấp thành công này, phản ứng trong giới quân sự Hoa Kỳ vẫn ảm đạm khi họ tự hỏi Iran sẽ phản ứng thế nào. Họ không phải chờ lâu. Vào ngày 8 tháng 1, Iran đã phóng một loạt tên lửa tấn công dữ dội vào các căn cứ Hoa Kỳ tại Iraq. Họ làm bị thương hàng chục người nhưng không giết chết bất kỳ quân nhân Hoa Kỳ nào. Không có cuộc tấn công nào vào đại sứ quán Hoa Kỳ tại Baghdad. Nhưng nhiều quan chức tại Hoa Kỳ và thậm chí tại Israel vẫn lo lắng trong một thời gian về khả năng trả đũa của Iran.
Nhưng Yossi Cohen thì không. Ông luôn nở một nụ cười tự tin và hiểu biết trên khuôn mặt mỗi khi chủ đề về vụ ám sát Soleimani được nêu ra.
Soleimani được thay thế bởi Thiếu tướng Esmail Ghaani, người phó tướng đã lâu năm của ông, chưa bao giờ được Cohen hay các nhà phân tích Iran khác coi là ngôi sao. Nhưng bất kể ai đứng đầu Lực lượng Quds, thì đối với Cohen, Soleimani là người không thể thay được.
Ghaani, người chủ yếu tham gia vào các hoạt động của Iran ở Pakistan và Afghanistan, ít quen thuộc với các hoạt động của Israel và Trung Đông hơn Soleimani, người mà Cohen cảm thấy rằng sự vắng mặt của Soleimani sẽ làm giảm khả năng hành động táo bạo và sáng tạo của IRCG trong những tình huống liều lĩnh. Cohen coi Soleimani là một đối thủ kiệt xuất, nhiều mưu mẹo, đáng cho mình ngả mũ cho dù là kẻ thù, nhưng ông không coi trọng Ghaani nhiều như vậy. Những nỗ lực của Cộng hòa Hồi giáo nhằm xây dựng một "vành đai lửa" xung quanh Israel tất nhiên sẽ không đột nhiên kết thúc. Nhưng nó sẽ bị chậm lại và được quản lý theo một cách kém linh hoạt hơn nhiều
Một người nào đó không phải người Israel đã bắn tên lửa giết chết Soleimani. Cả Cohen lẫn Mossad đều không thể nhận về mình công lao thay đổi cán cân quyền lực hoặc nâng cao mức độ răn đe mà vụ ám sát đã gây ra. Nhưng theo như báo cáo, trong nhiều năm, Israel đã không biết mệt mỏi và kiên định trong mong muốn tiêu diệt kẻ thù có lẽ là hùng mạnh nhất của mình. Với việc dẫn đầu của Hoặc Kỳ, sau ngần ấy năm, Cohen cuối cùng đã hạ được người của mình.

Thiếu tướng Qasem Soleimani đứng đầu Lực lượng Quds của Quân đoàn Vệ binh Cách mạng Hồi giáo.

Hàng triệu người Iran xuống đường tại Tehran dự tang lễ của Soleimani, kẻ thù không đội trời chung của Mossad và CIA.

Lãnh tụ Tối cao Iran Ali Khamenei (với Hassan Rouhani, bên trái) đứng trước linh cữu của Qasem Soleimani, bạn đồng minh và cố vấn hàng đầu thân cận nhất của Lãnh tụ Tối cao cho các kế hoạch của ông ta nhằm thống trị khu vực.