Người Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi

Lượt đọc: 2930 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 335
"Đừng sợ làm hỏng"

❊ ❊ ❊

Dương Thần vừa tìm được phòng của An Tâm, lén lút lẻn vào, lòng đầy hân hoan, mặt mày rạng rỡ vừa bước vào cửa thì thấy An Tâm đang mặc đồ ngủ cầm một con dao rọc giấy dọa tự sát với mình!

"Ờ... cái đó, đừng kích động, cô không muốn gặp tôi thì tôi ra ngoài là được chứ gì? Đừng tự sát mà..." Dương Thần ủ rũ nói.

An Tâm nghe giọng nói này, sao mà quen tai thế, không phải Liễu Vân?

Nàng mở to đôi mắt long lanh nhìn kỹ, cơ thể mềm mại khẽ run lên, con dao rọc giấy trên tay lập tức rơi xuống, cô không thể tin nổi nhìn Dương Thần đang đứng ở cửa với nụ cười đầy ý vị.

"Dương... Dương... anh... anh... sao lại..."

Bất cứ ai trong tình huống này gặp một người hoàn toàn không thể xuất hiện lại đây đều sẽ rơi vào trạng thái bàng hoàng, An Tâm không ngất xỉu ngay tại chỗ đã là rất khá rồi.

Dương Thần lặng lẽ đóng cửa, khóa trái lại, bước đến cách An Tâm hai ba mét rồi dang rộng vòng tay.

An Tâm nhìn thấy người đàn ông ngày đêm nhung nhớ, bĩu môi, giống như một cô bé chịu ấm ức tìm người an ủi, nàng lao vào lòng Dương Thần, hai tay vòng qua cổ anh, vùi đầu vào ngực anh, "oà" một tiếng khóc nức nở!

Dương Thần có chút đau lòng, vỗ vỗ tấm lưng ngọc của người phụ nữ, ngửi mùi hương tự nhiên trên cơ thể An Tâm, nghe tiếng khóc mặc kệ thể diện, gào khóc thỏa thích của cô, anh biết những ngày qua cô chắc hẳn đã chịu nhiều đối xử bất công, chắc chắn trong lòng tích tụ rất nhiều cảm xúc tiêu cực cần được giải tỏa.

Bị chính cha ruột như kẻ buôn người đưa sang Nhật Bản, lại ném cho người nhà họ Liễu, suốt ngày bị nhốt trong phòng, xung quanh toàn những kẻ giám sát đang lăm le nhìn ngó.

Giống như một áp trại phu nhân bị bắt cóc, không có chút nhân quyền nào, mỗi ngày ngoài việc sống như một con chim hoàng yến được nuôi nhốt, thì chính là phải đề phòng Liễu Vân bất chợt giở trò, liên tiếp mười mấy ngày, An Tâm vốn luôn khao khát tự do sao có thể không bị bức đến phát điên?

Sụt sùi suốt hơn mười lăm phút, An Tâm mới bình tĩnh lại, lau đôi mắt đỏ hoe, chớp chớp mắt nhìn Dương Thần, cứ như sợ mình nhận nhầm người.

Dương Thần cười toe toét: "Không nhìn nhầm đâu, bảo bối An Tâm, là phu quân của em tới đây."

Mặt An Tâm đỏ bừng: "Nhận ra rồi, ngoài anh ra thì chẳng ai mặt dày đến mức tự xưng là phu quân của người ta cả."

Ngay sau đó, An Tâm hỏi: "Sao anh lại tới đây? Lên đây không bị ai phát hiện à?"

Dương Thần thầm nghĩ đám tửu nang phạn đại kia làm sao phát hiện được mình? Anh nói: "Chuyện làm sao tôi tìm được lên đây thì cô đừng quan tâm. Lần trước cô nói, muốn chiếm hữu được cô thì phải xem duyên phận còn có thể cho chúng ta gặp lại nhau hay không. Tôi cứ chờ mãi, chờ mãi, nhưng đến sau này, đột nhiên biết cô sắp kết hôn với Liễu Vân. Điều này rõ ràng là phá vỡ quy tắc trò chơi mà, tôi nghĩ mình không thể giao người phụ nữ của mình cho một thằng công tử bột được, nên tôi đã đến chùa nhờ đạo sĩ bói cho một quẻ, biết cô ở đây, thế là trải qua biết bao gian khổ tìm đến đây, định giải cứu cô thoát khỏi bể khổ. À đúng rồi, cái lý thuyết duyên phận của cô còn tính chứ? Giờ chúng ta gặp nhau rồi, lần này cô không được chạy đâu đấy."

An Tâm cười khúc khích: "Dẻo mỏ ghê, chùa thì làm gì có đạo sĩ chứ. Nói thật đi, có phải anh luôn giám sát tôi không? Sao lại tìm được tôi dễ dàng thế, lại còn biết tôi sắp bị người nhà họ Liễu bắt đi kết hôn? Người nhà họ Liễu sao có thể để cho anh biết chứ."

"Dù cho đúng là giám sát em, thì vẫn tốt hơn là để em bị Liễu Vân cướp đi", Dương Thần mổ nhẹ lên chóp mũi An Tâm, "Nhìn em kìa, khóc thành con mèo mướp rồi."

An Tâm nhăn cái mũi nhỏ xinh, nhìn Dương Thần với vẻ vừa hờn dỗi vừa đáng yêu, cuối cùng kiễng chân hôn lên trán anh.

"Cảm ơn anh, Dương Thần, em vẫn luôn cầu nguyện rằng anh sẽ đến cứu em, giống như những lần trước vậy. Bây giờ anh thực sự đến rồi, em muốn cảm ơn anh vì đã biến giấc mơ đẹp đẽ của em thành sự thật."

Dương Thần cười quái đản: "Em cảm ơn nhanh thế, sao không hỏi xem anh định cứu em ra ngoài bằng cách nào?"

An Tâm vẻ mặt tinh nghịch: "Em đâu có ngốc, anh ngay cả chỗ em ở cũng tìm được, còn có thể ung dung lên tới phòng tổng thống ở tầng cao nhất mà không bị phát hiện, chắc chắn là anh có cách rồi. Em lười chẳng buồn hỏi anh đâu, anh bảo làm thế nào thì làm thế ấy."

"Xem ra rất có giác ngộ, nhanh thế đã chồng hát vợ khen hay rồi sao?" Dương Thần vui vẻ nói.

An Tâm cười quyến rũ: "Duyên phận để chúng ta ở bên nhau, bây giờ dù anh có đuổi tôi cũng sẽ bám lấy anh, anh hát thế nào tôi sẽ theo thế ấy."

Nhìn người đẹp nhan sắc hơn hoa đang dịu dàng nhỏ to trong lòng mình, Dương Thần lập tức dấy lên một luồng ham muốn rạo rực. Trong hơi thở, mùi hương trên cơ thể An Tâm tựa như liều thuốc mê khiến người ta phạm tội, làm Dương Thần vô thức một tay nhẹ nhàng vuốt ve sống lưng An Tâm, tay kia chuyển xuống cặp mông săn chắc đầy đặn của cô. Cảm giác mềm mại đàn hồi ấy khiến Dương Thần không kìm được mà mạnh tay bóp một cái!

"Ưm!"

An Tâm rên khẽ một tiếng, mày như trăng khuyết, mắt như nước mùa xuân, khuôn mặt trái xoan kiều diễm ướt át lộ ra vẻ mê hồn, có vẻ như cực kỳ hưởng thụ động tác hơi thô bạo của Dương Thần.

"Anh bóp đau em rồi", An Tâm thở ra làn hơi thơm tho nói.

"Có muốn bóp thêm mấy cái không, anh thấy em thích lắm mà", Dương Thần cười xấu xa.

An Tâm oán trách lườm anh một cái, đột nhiên nhớ ra điều gì, nói: "Đợi đã, để em làm một việc rồi anh hãy tiếp tục."

Dương Thần sững người, đang lúc hứng khởi, sao có thể ngắt quãng được?

An Tâm dùng hai tay đẩy mạnh Dương Thần ra, bĩu môi nói: "Anh quay lưng lại đi, đợi em bảo xong thì anh hãy quay lại."

Dương Thần thấy vẻ mặt nghiêm túc của An Tâm, lấy làm lạ không biết cô muốn làm gì, nhưng không tiện trái ý người phụ nữ của mình, bèn chậm rãi quay lưng lại.

Chỉ nghe phía sau có tiếng sột soạt, sau khoảng một phút, mới nghe An Tâm nói: "Xong rồi, quay lại đi."

Dương Thần thong thả quay người lại, lập tức ngẩn người.

Chỉ thấy An Tâm đã mặc lại bộ váy cưới trắng tinh khôi, hóa thân thành một cô dâu rạng rỡ. Nhưng điểm khác biệt là Dương Thần có thể nhìn thấy rõ ràng cánh tay trắng như ngọc, xương quai xanh tinh tế, và đôi chân thon thả trắng mịn lộ ra bên ngoài...

An Tâm, vậy mà đã cởi bỏ đồ ngủ, bên ngoài chỉ mặc duy nhất một lớp váy cưới mỏng manh!

Những hoa văn ren và các thiết kế hở táo bạo của váy cưới khiến cơ thể An Tâm ẩn ẩn hiện hiện những cảnh sắc quyến rũ, cộng thêm vẻ e ấp ngượng ngùng đầy đáng yêu của cô, khiến Dương Thần nhất thời quên cả thở.

Chẳng trách có người nói, khoảnh khắc phụ nữ khoác lên mình bộ váy cưới là một trong những khoảnh khắc đẹp nhất cuộc đời, Dương Thần xem như đã tin câu nói này.

"Ông xã, em có đẹp không?" An Tâm thẹn thùng gọi một tiếng, vừa nói xong liền đỏ mặt cúi đầu không dám nhìn Dương Thần.

Toàn bộ trái tim Dương Thần gần như tan chảy, đây đâu phải người phụ nữ, đây là yêu tinh thì có! Hồng nhan họa thủy, đúng là họa thủy, nhưng sao họa thủy này lại quyến rũ đến thế cơ chứ.

"Bảo bối An Tâm à, tối nay em khỏi ngủ đi, anh thấy mình có năng lượng vô tận đây này", Dương Thần không nói nhiều nữa, bước lên ôm chầm lấy An Tâm vào lòng, hôn mạnh một cái xuống.

Mặc dù hai người tổng cộng mới gặp nhau không quá hai lần, nhưng cả hai lần đều là những trận mây mưa hoan lạc, sự phối hợp giữa hai người vô cùng ăn ý, rất nhanh đã rơi vào trạng thái quấn quýt triền miên.

Hai người vừa hôn nhau nồng nhiệt, vừa chậm rãi di chuyển đến cạnh chiếc giường lớn mềm mại, tiếp đó, Dương Thần nhẹ nhàng nâng lên, tung cô dâu đang mặc váy cưới ra giữa giường.

Khi Dương Thần lao vào người An Tâm, ánh mắt cô đã ướt át đầy tình ý, khao khát tột độ. Niềm vui trong lòng cùng nỗi nhớ nhung người đàn ông, thêm vào đó là hoàn cảnh đặc biệt lúc này, dưới đủ loại kích thích, An Tâm đã không thể chờ đợi được nữa mà muốn cùng Dương Thần mây mưa hoan lạc.

Dương Thần vừa hôn lên xương quai xanh tinh tế của An Tâm, vừa mơ hồ nói: "Bảo bối... cứ mặc váy cưới đi... anh chưa thử loại đồng phục này bao giờ..."

"Ưm... đây đâu phải đồng phục chứ..." An Tâm lí nhí lầm bầm, "Đừng sợ làm hỏng, dù sao cũng là đồ nhà họ Liễu... anh muốn... anh muốn xé cũng không sao cả..."

Câu nói này giống như que diêm ném vào thùng dầu, đôi mắt Dương Thần gần như đỏ rực lên.

Xé cũng không sao?

Không hiểu được hàm ý của câu này thì coi như Dương Thần sống uổng phí bao nhiêu năm nay rồi, đây rõ ràng là cầu bạo lực, cầu kích thích mà!

Dương Thần cười hì hì tà ác, hét lớn một tiếng "Tiểu nương tử ta tới đây", dùng sức lật người An Tâm mềm mại lại.

Chẳng bao lâu sau, chiếc giường lớn trong phòng tổng thống bắt đầu rung lắc dữ dội, còn về những âm thanh ân ái triền miên kia, càng lúc càng dồn dập, lay động lòng người...

Nếu gã Liễu Vân đang đắc ý dào dạt, đầy ắp những tưởng tượng vô hạn kia mà biết cô dâu của mình đang ở trong phòng, mặc bộ váy cưới chuẩn bị riêng cho cô, đang điên cuồng vận động với người đàn ông khác, chắc hẳn sẽ tức đến hộc máu mà chết mất.

Cuộc hoan lạc kéo dài suốt hơn hai tiếng đồng hồ, Dương Thần thấy cô dâu nhỏ đáng thương dưới thân đã gần như trợn trắng mắt vì kích thích quá độ sắp ngất đi, mới lập tức thu lại sự cuồng dã của mình, sau khi giải tỏa hết mọi tích tụ, anh ôm An Tâm vào lòng, nằm xuống bình yên.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của An Tâm đỏ bừng, gần như kiệt sức, phải mất một lúc lâu sau cô mới có thể mở miệng nói, một nắm đấm nhỏ nện vào ngực Dương Thần: "Dương Thần... anh... anh bắt nạt em..."

"Đây chẳng phải điều em muốn sao, anh xé váy, ra sức cày cấy, tất cả đều là vì em đấy nhé", Dương Thần nghiêm trang nói.

"Em chỉ nói anh có thể xé váy... ai bảo anh làm một mạch hai tiếng đồng hồ..."

"Nhưng em cũng đâu có bảo dừng lại, anh nghe em cứ kêu mãi, đến sau này không kêu nữa, anh tưởng em chưa chơi đủ chứ."

An Tâm cạn lời, đành im lặng không nói gì nữa.

Nghỉ ngơi một lúc lâu, An Tâm mới nhớ ra, hỏi: "Dương Thần, anh vẫn chưa nói cho em biết, tiếp theo phải làm thế nào."

Dương Thần thản nhiên nói: "Em không cần làm gì cả, ngày mai cứ tiếp tục làm cô dâu của em là được."

"A?" An Tâm rõ ràng là đầy đầu dấu hỏi.

Dương Thần cười quỷ dị: "Tóm lại em cứ làm những gì cần làm, ngày mai lên du thuyền làm cô dâu của em đi, còn về đám cưới thì... chắc chắn sẽ rất đặc biệt..."

An Tâm chớp chớp mắt, thấy Dương Thần muốn thừa nước đục thả câu, cô cũng không hỏi nữa, ngáp một cái đầy vẻ đáng yêu, dụi đầu vào ngực Dương Thần.

"Em đi ngủ đây, làm gối cho em thì không được nhúc nhích đâu"...

Dương Thần kéo chăn đắp cho An Tâm, rồi cầm điện thoại đầu giường lên, đã có một tin nhắn từ số lạ gửi đến...

"Nhiệm vụ đã tiến hành thuận lợi."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:332
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.