Ngồi trong chiếc Audi do Thái Ngưng cầm lái, Dương Thần có thể ngửi thấy mùi hương thơm ngát tỏa ra từ người cô, giống như mùi hoa đinh hương vậy. Xem ra đây là chiếc xe cô vẫn thường dùng.
Thái Ngưng không phải kiểu người nói nhiều, tuy không lạnh lùng như Lâm Nhược Khê, nhưng cũng thuộc kiểu phụ nữ thanh đạm đến lạ lùng. Không biết có phải do rời nhà từ nhỏ, học nghệ tại Đường Môn ở đất Thục hay không, mà Dương Thần cũng thấy đôi chút khó hiểu về người phụ nữ này.
Xe chạy được chừng mười mấy phút, Thái Ngưng mới mở lời: "Thật ra anh không cần phải nhận lời tướng quân đâu, tôi biết anh không thích dính dáng vào những chuyện này."
Thái Ngưng là một trong những thành viên cốt cán của Viêm Hoàng Thiết Lữ, đương nhiên cô hiểu rõ suy nghĩ của Lâm Chí Quốc. Kẻ địch lần này mạnh hơn dự tính rất nhiều, Viêm Hoàng Thiết Lữ có thể coi là đang dốc sức tử chiến.
Thế nhưng, nếu thực sự có Dương Thần tham gia, mỗi người bọn họ sẽ có thêm một phần tự tin.
Dương Thần mỉm cười: "Sao cô biết tôi sẽ đồng ý?"
"Tướng quân nhất định sẽ có cách khiến anh đồng ý thôi", Thái Ngưng đáp.
Dương Thần nhìn Thái Ngưng một cái đầy ngạc nhiên, rồi thong dong nói: "Cô có biết tại sao tôi lại đồng ý, hết lần này tới lần khác giúp đỡ các người không?"
Thái Ngưng nhíu mày: "Là vì Nhược Khê sao?"
Dương Thần cười nhạt: "Trước kia tôi cũng từng nghĩ, tướng quân của các người hơi giỏi giở trò tiểu xảo quá rồi. Ông ta tưởng mình khôn ngoan, có thể tính kế được tôi, cho rằng mình có tư cách bắt tôi phải đi giúp ông ta. Nhưng sự thật thì, lý do tôi giúp các người, chủ yếu là vì bản thân tôi thôi.
Tôi về nước này cũng đã hơn một năm rồi, ở đây có nhiều người tôi yêu, và cũng có những người yêu tôi. Tôi hy vọng môi trường sống của họ được an ninh, chí ít, không thể vì sự xuất hiện của tôi mà mang tới rắc rối cho họ. Cho nên, tôi cần dốc hết sức mình để bóp chết mọi khả năng có thể xảy ra, như vậy, việc giúp các người cũng coi như là chút tư tâm của riêng tôi. Dù gì các người cũng là một tấm lá chắn bảo vệ, không phải sao?"
Thái Ngưng gật đầu, nhưng không hỏi thêm gì nữa.
Dương Thần lại nhớ tới chuyện của Thái Nghiên, bèn hỏi: "Hôm trước cô tới nhà tôi, nói năng chẳng rõ ràng gì cả, rốt cuộc Thái Nghiên bị làm sao vậy? Sao hôm nay ở nhà cô cũng không thấy con bé?"
Nhắc tới Thái Nghiên, thần sắc Thái Ngưng đột nhiên trở nên lạnh lùng: "Anh không cần hỏi, tóm lại sau này bớt chiêu chọc em gái tôi thôi."
Dương Thần ngạc nhiên, thở dài một tiếng, không hỏi nữa.
Khi xe đi ngang qua một con phố quán bar, Dương Thần nhớ ra đã lâu rồi mình chưa đi thăm Tường Vi. Mấy ngày nay bận bịu quá, vừa từ Nhật Bản trở về, tự dưng thấy nhớ cô ấy.
Tường Vi chính là kiểu người mà bạn không tới tìm, cô ấy cũng chỉ âm thầm đợi bạn. Mỗi khi nghĩ tới điều này, Dương Thần lại thấy vô cùng hổ thẹn.
"Đỗ xe ở đây đi, tôi không về nhà ngay đâu", Dương Thần bảo Thái Ngưng.
Thái Ngưng nhíu mày: "Tại sao?"
"Tôi phải đi tìm người phụ nữ của tôi", Dương Thần cười đầy đắc ý.
"Người phụ nữ của anh?" Thái Ngưng nhìn hai bên đường, toàn là quán bar với hộp đêm, tức thì nghĩ ngay đây không phải nơi Lâm Nhược Khê sẽ đến. Cô chợt hiểu ra là đi tìm nhân tình, liền trừng mắt nhìn Dương Thần một cái: "Xuống xe đi, đồ vô sỉ!"
Chiếc xe phanh gấp, Dương Thần mặt mày khó hiểu, chuyện này là sao chứ, mình có đi trêu chọc cô ấy đâu.
Đợi Dương Thần hớn hở xuống xe, đi về phía quán bar ROSE, Thái Ngưng ngồi trong xe, nhìn theo bóng lưng anh xa dần.
Hồi lâu sau, Thái Ngưng thở dài thườn thượt, lẩm bẩm một mình: "Đồ ngốc... vì một người đàn ông như vậy, có đáng không..."
Dương Thần lại chẳng hề hay biết về nỗi lòng kỳ quặc ấy của Thái Ngưng, vừa nhìn thấy biển hiệu quán bar ROSE, anh đã có một sự thôi thúc muốn lao ngay vào trong để ôm hôn Tường Vi vài cái.
Có những người là như vậy, bạn không rảnh để nhớ tới thì thôi, nhưng một khi đã nghĩ đến, sẽ khiến người ta phải nóng lòng muốn gặp.
Buổi chiều, trong quán bar còn khá vắng vẻ. Dương Thần bước tới quầy bar, thấy Trần Dung đang chăm chú lau những chiếc ly thủy tinh sáng bóng.
Nhìn thấy Dương Thần, trên mặt Trần Dung nở một nụ cười nhẹ: "Anh Dương, cuối cùng anh cũng tới rồi, mấy ngày nay đại tỷ cứ buồn thiu, nhìn mà chúng em thấy xót hết cả ruột."
Dương Thần cười áy náy: "Anh bận quá, vừa từ nước ngoài về, Tường Vi không giận chứ?"
"Anh Dương à, anh có bận đến mấy thì cũng phải thỉnh thoảng gọi điện cho đại tỷ chứ, anh đâu phải không biết tính của đại tỷ, có chuyện gì cô ấy cũng không bao giờ chủ động gọi cho anh đâu", Trần Dung đã quen thân với Dương Thần nên cũng chẳng còn giữ ý tứ, thay mặt Tường Vi mà kháng nghị.
Dương Thần thẫn thờ nhận ra, hình như mình thực sự không có thói quen gọi điện cho phụ nữ, dường như với những người phụ nữ bên cạnh mình, anh chưa bao giờ chủ động gọi điện để quan tâm hỏi han cả.
Có lẽ là vì trước đây sống quá phóng khoáng, lại toàn bước ra từ một nhóm người cực kỳ độc lập, nên chẳng có cái ý nghĩ thường xuyên liên lạc này.
Xem ra mình phải nỗ lực sửa những cái thói xấu này thôi, không thể cứ mãi để cho người yêu của mình chịu ủy khuất được.
"Đừng sửa nữa, sửa rồi thì không còn là anh nữa".
Đột nhiên, giọng nói của Tường Vi, vừa dịu dàng lại vừa mang theo vài phần vui vẻ, truyền đến từ phía trước.
Dương Thần ngẩng đầu, chỉ thấy Tường Vi đang mặc chiếc áo len cổ thấp màu tím, khoác ngoài chiếc váy kiểu Ireland màu xám, đang nhìn anh cười tươi như hoa.
Tường Vi dường như vừa mới làm tóc xong, mái tóc vốn thẳng tắp nay được uốn xoăn nhẹ ở đuôi, khiến cả con người cô bớt đi vẻ anh khí vốn có, mà thêm phần mềm mại và quyến rũ.
Dương Thần ngượng ngùng nói: "Phải sửa chứ, không thể cứ để em chịu thiệt thòi mãi, hơn nữa đây cũng chẳng phải thói quen tốt gì."
Tường Vi mím môi cười, lắc đầu: "Trong mắt em, thói quen của anh đều là tốt cả, cho nên đừng sửa."
Tại sao người phụ nữ này cứ luôn nói những lời khiến lòng mình ấm áp thế nhỉ? Nếu đây là một thủ đoạn để trói buộc đàn ông, Dương Thần cảm thấy mình sẽ cam tâm tình nguyện để cô trói chặt lấy.
Trần Dung bên cạnh làm vẻ mặt phóng đại đầy chua loét: "Đại tỷ, hóa ra chị cũng biết nói những lời sến súa thế này nha."
"Sao nào, Dung Dung của chúng ta cũng đang phơi phới muốn tìm đàn ông để nói những lời này à?" Tường Vi quay đầu lại trêu chọc.
Trần Dung thè lưỡi, lập tức im lặng.
Dương Thần bước tới, cầm lấy bàn tay ngọc ngà tinh tế của Tường Vi, nắn nắn rồi kéo cô tới một góc vắng trong quán bar, nói: "Mấy hôm trước anh sang Nhật Bản, vừa về lại có việc, nên lâu rồi không tới thăm em."
"Không cần giải thích với em đâu, em đâu phải cô nữ sinh hay nhõng nhẽo đòi bạn trai tới, em có thể chờ mà", Tường Vi nói đầy bất đắc dĩ.
Dương Thần cười khổ: "Tường Vi bảo bối, nói thật, nếu em chịu nhõng nhẽo với anh, hoặc là đánh anh, mắng anh, cằn nhằn với anh, anh lại thấy trong lòng dễ chịu hơn một chút. Em cứ luôn lặng lẽ một mình ở đây chờ anh tới, anh thấy trong lòng rất khó chịu."
"Có câu này của anh là đủ rồi. Hơn nữa nếu thật sự nhớ anh, em có thể tới công ty tìm anh mà, em cũng là cổ đông hợp tác của công ty anh đấy thôi", Tường Vi chớp chớp mắt đầy tinh nghịch.
Dương Thần vỗ vỗ mu bàn tay Tường Vi, biết rằng có nói thế nào cũng vô ích. Bản tính Tường Vi là như vậy, cũng giống như việc bản tính của anh rất khó có thể chăm sóc phụ nữ một cách tận tình chu đáo, khó sửa, thật khó sửa.
Đột nhiên, một ngón tay như ngọc của Tường Vi đặt lên cằm Dương Thần: "Ông xã, ngẩng đầu lên nào."
"Hửm?"
Đôi mắt long lanh nhu hòa của Tường Vi nhìn chằm chằm vào mắt Dương Thần, hai người nhìn nhau đắm đuối.
"Cứ như vậy, đừng động đậy, để em được nhìn anh thật rõ, và anh cũng nhìn em như thế này."
"Sao vậy?" Dương Thần không hiểu, nhưng vẫn làm theo.
Khi hai người cứ nhìn gương mặt nhau hơn mười giây, Tường Vi mới bật cười khúc khích, có vẻ rất vui.
"Bảo bối, sao em lại cười ngốc nghếch thế?" Dương Thần khó hiểu hỏi.
"Anh mới là đồ ngốc ấy", Tường Vi cười lanh lảnh: "Hôm qua em đọc một cuốn tạp chí, trên đó có bài viết về một cặp vợ chồng nước ngoài, họ sống bên nhau cả đời rất hạnh phúc. Người ngoài hỏi họ, tại sao chưa bao giờ cãi vã, mà lại ân ái được như vậy. Họ trả lời là, mỗi ngày dù bận rộn đến đâu, họ cũng đều dành ra hơn mười giây để nhìn vào mắt nhau. Họ kiên trì thói quen này từ lúc kết hôn cho tới tận khi cả hai cùng qua đời..."
Dương Thần thấy lòng hơi rung động. Khi Tường Vi lặng lẽ kể lại chuyện này, giọng điệu ấy dường như có thể làm tan chảy trái tim anh.
"Chúng ta tuy không thể ngày nào cũng đối diện nhìn nhau, nhưng sau này mỗi lần gặp nhau, anh tới thăm em, hoặc em tới tìm anh, hãy cùng nhìn vào mắt nhau mười giây, được không?"
Mười giây... yêu cầu của người phụ nữ này, chỉ vỏn vẹn là mười giây ít ỏi.
Dương Thần thấy hốc mắt mình hơi nóng lên, cũng chẳng biết là do lò sưởi trong quán bar bật quá lớn nữa.
"Cô nàng ngốc nghếch này, cứ chờ đợi anh mãi thế, một mình không thấy ủy khuất sao?"
Tường Vi điềm tĩnh cười lắc đầu: "Không ủy khuất, từ lúc quyết định đi theo anh, em đã nghĩ tới tất cả những điều này rồi, nhưng em vẫn quyết định đi theo anh."
"Ông xã, anh có biết không? Thật ra, việc anh tới thăm em, đối với em mà nói tất nhiên là một loại hạnh phúc. Nhưng mỗi khi em có thể chờ đợi anh, đợi anh tới thăm em, đối với em cũng là một loại hạnh phúc đấy.
Hạnh phúc luôn là hai chiều, anh đối tốt với em là hạnh phúc của em, em chờ đợi anh cũng là hạnh phúc của em."
Dương Thần mỉm cười, phải rồi, hạnh phúc là hai chiều, nhận lấy là hạnh phúc, cho đi cũng là hạnh phúc. Đạo lý này Tường Vi hiểu, đáng tiếc là thế gian này đại đa số mọi người lại chẳng hiểu.
Đúng lúc hai người đang tình chàng ý thiếp, ở cửa quán bar, một đôi tình nhân bước vào. Chưa đợi Dương Thần và Tường Vi quay nhìn qua, đã nghe thấy tiếng Trần Dung hét lớn ở quầy bar: "Anh!"