Khi Dương Phá Quân cùng Lâm Chí Quốc cùng nhau tiến vào trong sân, sư thái Vân Miểu cũng đã đứng ở đó. Nhìn thấy Dương Phá Quân, Vân Miểu chỉ hơi gật đầu, nhưng khi thấy Lâm Chí Quốc, bà căn bản không định để ý, trực tiếp quay đầu làm như không thấy.
Lâm Chí Quốc khẽ thở dài một tiếng, bước tới cạnh Vân Miểu, nói: "Cần gì phải vậy chứ, mỗi lần gặp mặt đều khiến tôi khó chịu. Một ngày vợ chồng trăm ngày ân, bà đối xử với tôi như vậy cũng chẳng có ích lợi gì cho bà."
Vân Miểu lạnh lùng hừ một tiếng: "Lo cho bản thân ông đi là được rồi, chuyện của tôi tự nhiên không cần ông quản."
"Tôi không quản được sao? Lúc đầu nếu không phải bà nhất quyết để Tuệ Nhi đi cùng Dương Thần, làm sao xảy ra chuyện ngày hôm nay? Bây giờ thiếu gia nhà họ Dương bị thương, bà vừa lòng rồi chứ?"
Vân Miểu trừng mắt nhìn Lâm Chí Quốc, giận dữ nói: "Cái này còn tốt hơn quyết định của ông, khiến con trai con dâu tôi đều chết hết!"
"Bà..." Lâm Chí Quốc tức giận, nhưng không nói được lời nào để phản bác, dù sao cũng chính là quyết định của mình khiến bọn trẻ đều chết trận nơi đất khách quê người.
Mấy người xung quanh thấy Vân Miểu và Lâm Chí Quốc vừa gặp mặt đã hục hặc liền vờ như không nghe, không thấy.
Việc Lâm Chí Quốc và Vân Miểu là vợ chồng trong giới này không phải là bí mật gì, nhưng người xung quanh cũng không hiểu rõ mấu chốt bên trong, chỉ biết hai người đã cãi vã hơn hai mươi năm, nên thấy cũng thành quen.
Dương Phá Quân sau khi trao đổi ánh mắt hiểu ý với em gái Dương Tiệp Dư, mới bước tới cạnh Quách Tuyết Hoa, thần tình phức tạp nhìn cánh cửa phòng bệnh đang đóng chặt: "Người thanh niên đó, đang trị liệu cho Liệt nhi sao?"
Quách Tuyết Hoa vốn là người ôn hòa, tuy trước đó có chút không vui với Dương Phá Quân, nhưng cũng không đến mức hở chút là cãi vã suốt hai mươi mấy năm như Vân Miểu. Lúc này bà khẽ gật đầu, dịu giọng nói: "Cậu ấy nói trong vòng một canh giờ không được làm phiền, chắc là sắp xong rồi."
Dương Phá Quân dường như vô ý hỏi: "Có nói gì đặc biệt với cô không?"
"Đặc biệt? Anh muốn hỏi gì?" Quách Tuyết Hoa nhìn chồng một cách kỳ lạ.
Dương Phá Quân lập tức chuyển đề tài: "Cô bảo cậu ta đến, là cậu ta đến ngay sao? Không đưa ra yêu cầu gì à?"
Quách Tuyết Hoa tất nhiên sẽ không nói chuyện mình quỳ xuống cầu xin, không phải vì sợ mất mặt, mà chỉ vì biết nếu nói ra, Dương Phá Quân chắc chắn sẽ nổi giận, đến lúc đó mọi người lại khó xử, không vui.
Vì vậy, Quách Tuyết Hoa chỉ nói: "Cậu ấy chỉ bảo tôi, sau này không được phép cầu xin cậu ấy nữa, đây là lần duy nhất."
"Cầu xin?" Dương Phá Quân nhíu mày, nhưng ngay sau đó, nghe thấy việc Dương Thần cấm không cho Quách Tuyết Hoa cầu xin mình, trong lòng đột nhiên kinh hãi...
Dương Phá Quân nhanh chóng nhận ra, mặc dù Quách Tuyết Hoa không nhận ra Dương Thần, nhưng Dương Thần rất có thể đã biết rõ quan hệ của cậu với nhà họ Dương.
Còn về việc tại sao không vạch trần, Dương Phá Quân có thể nghĩ ra rất nhiều lý do, nhưng dù là lý do nào, chỉ cần Dương Thần không đột ngột chỉ ra tất cả những điều này, thì đối với ông ta chỉ có lợi mà không có hại.
"Cô đúng là không nên cầu xin cậu ta, cậu ta chẳng qua chỉ là vãn bối của cô, cũng không phải nhân vật lớn lao gì, không đáng để cô phải cầu xin", Dương Phá Quân kiêu ngạo nói.
Quách Tuyết Hoa nhíu đôi mày thanh tú, cũng không phản bác, bà đã quen với sự ngạo mạn của Dương Phá Quân rồi.
Thế nhưng đúng lúc này, Quách Tuyết Hoa nhìn góc nghiêng khuôn mặt của Dương Phá Quân, bỗng nhiên có một thứ gì đó trong tâm trí bị lay động...
Quách Tuyết Hoa rơi vào trầm tư, sao mà dường như...
Sau khi sân viện im lặng khoảng năm sáu phút, cửa phòng Dương Liệt cuối cùng cũng mở ra, Dương Thần vẻ mặt đạm mạc, trên trán thấp thoáng chút mồ hôi, lặng lẽ bước ra.
Mọi người vừa thấy Dương Thần, lập tức hướng ánh mắt dò hỏi về phía cậu.
Còn Dương Phá Quân, Quách Tuyết Hoa thì ánh mắt khác biệt. Dương Phá Quân nhìn Dương Thần bằng ánh mắt xem xét và suy tư, còn Quách Tuyết Hoa thì như vừa chợt nghĩ ra điều gì đó, sững sờ tại chỗ.
Dương Thần nói với Ngu Cơ Tử và những người khác: "Một tháng, có thể bình phục, công lực sẽ giảm sút chút ít, chăm chỉ tu luyện là có thể bù đắp."
Giọng nói của Dương Thần hơi yếu, chữa lành kinh mạch và ngũ tạng lục phủ cho một người tiêu hao nội lực Diễn Kinh nhiều hơn tưởng tượng rất nhiều, hơn nữa Dương Liệt không phải bị ngoại thương, không thể dùng máu của mình để hỗ trợ hồi phục, tiêu tốn sức lực không hề nhỏ chút nào.
"Thương thế nặng như vậy mà chỉ nửa giờ đã có thể trị khỏi, Tống sư huynh từng nói với tôi về sự thần kỳ của 'Vãng Niên Diễn Kinh', không ngờ tầng thứ chín lại có khả năng hồi phục đáng sợ như vậy", Vân Miểu lẩm bẩm.
Đến lúc này, mọi người có mặt mới hơi thở phào nhẹ nhõm, dù sao nếu Dương Liệt hoàn toàn tàn phế hay sống dở chết dở, thì nhà họ Dương sao có thể dễ dàng bỏ qua.
Mặc dù những người này phần lớn đều biết Dương Thần sẽ không sợ những chuyện đó, nhưng dù sao cũng là chuyện gây hại cho Hoa Hạ, chưa kể đến những người luôn lo lắng cho gia tộc như Dương Tiệp Dư.
Dương Thần nói xong liền không muốn ở lại nơi này thêm, nhưng vừa định đi, ngẩng đầu lên lại thấy Dương Phá Quân đã đứng trước mặt mình.
Nếu nói là gặp mặt chính thức, thì đây là lần đầu tiên giữa hai người, nhưng dù là Dương Thần hay Dương Phá Quân, trong khoảnh khắc đó, nhiều thứ đã hiểu rõ trong lòng.
Quách Tuyết Hoa cuối cùng cũng nhận ra cảm giác kỳ lạ khi nhìn thấy Dương Thần lúc trước là gì - quá giống!
Chồng của bà, với người thanh niên tên Dương Thần này, trông quá giống nhau!
Dương Phá Quân tuy đã có tuổi, trở nên già dặn hơn nhiều, nhưng lúc trẻ ông ta cực kỳ giống Dương Thần, chỉ là Quách Tuyết Hoa vẫn luôn không nghĩ đến phương diện đó nên trước đây mới không nhận ra.
Lúc trước Dương Tiệp Dư và Viên Hòa Vĩ với tư cách là người ngoài cuộc, lại nhìn thấy vô cùng rõ ràng, thông qua việc âm thầm điều tra các mặt, kết hợp với thái độ của Dương Thần, Dương Tiệp Dư mới đưa ra phán đoán.
Dương Thần và Dương Phá Quân nhìn nhau, ai cũng không nói gì, cứ như những người lạ bình thường nhất. Dương Thần trực tiếp chuyển ánh mắt sang Thái Ngưng: "Giúp tôi chuẩn bị một chiếc xe."
Không đợi Thái Ngưng trả lời, Thái Vân Thành lên tiếng trước: "Không vấn đề gì, phải cảm ơn cậu đã cứu Dương Liệt."
Thấy Dương Thần định rời đi ngay, Lâm Chí Quốc bước tới nói: "Người trẻ tuổi đừng vội vàng như thế, tôi còn vài chuyện muốn nói với cậu."
Dương Thần đã sớm nhìn thấy Lâm Chí Quốc, biết chắc chắn chẳng có chuyện gì tốt lành, quả nhiên lại tìm đến mình.
"Có chuyện gì nói nhanh lên", Dương Thần có chút mất kiên nhẫn.
Lâm Chí Quốc từ lâu đã biết tính tình của Dương Thần, hơn nữa tại hiện trường có người mà Dương Thần không muốn tiếp xúc nhiều, ông cũng là người hiểu rõ nhất, nên không giận mà mỉm cười: "Ở đây không tiện."
Dương Thần đi thẳng ra ngoài sân, còn Lâm Chí Quốc nhìn mọi người một cái rồi cũng theo Dương Thần ra khỏi sân.
Những người khác thấy Lâm Chí Quốc có chuyện muốn bàn bạc với Dương Thần, sẽ không vô duyên mà đi theo. Dương Tiệp Dư, Ngu Cơ Tử, Vân Miểu, bao gồm cả hai cha con Thái Vân Thành, đều rất biết ý đi sang sân khác, chỉ còn lại hai vợ chồng Dương Phá Quân và Quách Tuyết Hoa.
Dương Phá Quân thấy Quách Tuyết Hoa nhìn mình với vẻ nghi ngờ, biết vợ mình đã nhận ra điều gì đó, trong lòng thắt lại, nhưng khuôn mặt vẫn tỏ vẻ như không có chuyện gì, nói: "Vào xem Liệt nhi đi."
Quách Tuyết Hoa không nói gì, cùng Dương Phá Quân bước vào trong nhà.
Dương Liệt lúc này đang nằm trên giường, sắc mặt đã tốt hơn nhiều, nhìn gần thì cứ như đang ngủ.
Quách Tuyết Hoa khẽ thở phào, đắp lại chăn cho Dương Liệt, suy nghĩ một lát rồi quay lưng về phía Dương Phá Quân hỏi: "Phá Quân, anh có phải có chuyện gì giấu em không?"
"Không có", Dương Phá Quân trả lời thẳng thừng.
Quách Tuyết Hoa như khẳng định suy đoán của mình, mỉm cười: "Anh nói không có, chắc chắn là có. Nếu thật sự không có gì, anh chắc chắn sẽ hỏi em tại sao lại hỏi như vậy. Vợ chồng bao nhiêu năm, em hiểu anh hơn chính anh."
Dương Phá Quân nhíu mày: "Đã hiểu anh như vậy, thì không nên hỏi anh."
"Em có thể không hỏi sao!?" Quách Tuyết Hoa đột ngột quay người lại, ánh mắt chằm chằm nhìn Dương Phá Quân, "Nói cho em biết, Dương Thần, cậu ấy có phải là đứa con đã mất tích của chúng ta không!?"