Cuộc ẩu đả ở cửa đã thu hút Lâm Nhược Khê và những người khác tới bên cạnh Dương Thần, thấy Huệ Lâm không sao, họ mới thở phào nhẹ nhõm, bầu không khí cứng nhắc nhìn ra phía ngoài, nơi Dương Liệt vẫn đang hổ rình mồi.
Thế nhưng, khi Viên Dã nhìn gần Dương Liệt, lại cảm thấy có chút quen mắt, nghĩ lại chuyện Huệ Lâm vừa gọi hắn là "Dương Liệt", Viên Dã càng thêm nghi hoặc mà quan sát...
"Dương Thần, tốt nhất anh đừng lo chuyện bao đồng, đây là chuyện của tôi và Lâm Tuệ, anh đừng có nhúng tay vào", Dương Liệt vẫn giữ giọng điệu ngang ngược.
"Bà của cô ấy nhờ tôi chăm sóc cô ấy, nên chuyện của cô ấy tôi phải lo. Còn chuyện cậu thích hay không thích, chả liên quan gì tới tôi, tôi chỉ thấy cô ấy không muốn đi theo cậu, hơn nữa còn cầu cứu tôi. Tôi không có lý do gì để không giúp cô ấy, cho nên, nếu cậu thực sự muốn thế nào, thì cứ làm thẳng đi, không cần nói nhảm với tôi." Dương Thần hơi mất kiên nhẫn, gã thanh niên này trông còn trẻ hơn mình vài tuổi, nhưng giọng điệu nói chuyện cứ như thể hắn là cấp trên vậy, coi trời bằng vung.
Dương Liệt hừ lạnh, "Anh tưởng tôi không dám sao? Anh có phải tưởng rằng thực lực anh mạnh hơn tôi thì tôi sẽ sợ anh? Tôi nói cho anh biết, trên thế giới này, có rất nhiều cường giả mà cả đời anh cũng không đụng tới được. Chút thực lực này của anh, trong mắt tôi chẳng là gì cả. Không bao lâu nữa, thực lực của tôi sẽ gấp mấy lần anh! Tốt nhất anh nên giữ cái móng vuốt cho sạch sẽ, đừng để đến lúc phải quỳ xuống cầu xin tha mạng... Anh tưởng tôi không biết sao, anh chắc chắn có ý đồ xấu với Huệ Nhi, nếu không thì vô duyên vô cớ, sao lại ra tay cố giữ cô ấy ở nhà anh? Cô ấy và anh chẳng họ hàng thân thích, anh tưởng tôi là thằng ngu chắc!?"
Những lời này khiến Dương Thần bốc hỏa, những cường giả mà Dương Liệt nói hắn chưa từng thấy, Dương Thần hoàn toàn không hứng thú muốn biết, Dương Thần chỉ biết, thằng nhóc này có vẻ não không thông.
Ở nhà người ta, lẽ nào cậu không biết cúi đầu sao?
"Cậu có tin nếu còn nói thêm một câu nữa, tôi sẽ khiến cậu biến mất khỏi thế giới này không?" Dương Thần đã nổi sát tâm, dù hắn thực sự không thích giết người, nhưng một gã thanh niên cậy tài khinh người, lại ngang ngược vô lễ thế này, giữ lại cũng chỉ là mầm họa.
Nghe Dương Thần nói vậy, Thái Ngưng lập tức cau mày nói: "Dương Thần, đừng làm bậy! Cậu ta chỉ là không hiểu rõ tình hình..."
"Đúng vậy, Dương đại ca, đánh đuổi cậu ta đi là được rồi, đừng giết người có được không..." Huệ Lâm biết chênh lệch thực lực giữa Dương Thần và Dương Liệt, Dương Thần nói muốn giết hắn, thì Dương Liệt đúng là không cứu nổi nữa.
Dương Liệt lại tỏ vẻ hoàn toàn không sợ hãi, cười ha hả: "Anh tưởng tôi không dám sao? Đây là anh lộ nguyên hình rồi đúng không, bị tôi vạch trần ý đồ xấu xa với Huệ Nhi phải không? Huệ Nhi tâm tư đơn thuần bị anh mê hoặc, thứ sinh vật xấu xí sống trong bóng tối như anh..."
Không đợi Dương Liệt nói tiếp, bóng dáng Dương Thần đã dịch chuyển tức thời tới trước mặt hắn!
Sắc mặt Dương Thần vô cùng u ám, tựa như đám mây đen sấm chớp mưa bão, cả người mang theo uy thế che trời lấp đất, áp chế Dương Liệt!
"Mày đáng chết..."
Lời vừa dứt, một chưởng của Dương Thần đã vỗ thẳng lên lồng ngực Dương Liệt!
Dương Liệt căn bản không ngờ tới, một khi Dương Thần nghiêm túc, tốc độ của hắn căn bản không cho Dương Liệt thời gian phản ứng!
Sự chênh lệch to lớn này khiến lúc Dương Liệt bị Dương Thần vỗ trúng ngực, trên miệng vẫn còn vương nét cười cuồng ngạo!
"Bộp!"
Một tiếng trầm đục vang lên, thân hình Dương Liệt như con diều đứt dây, ầm ầm bay ra xa bảy tám mét, lộn nhào mấy vòng mới rơi xuống bãi cỏ!
Thực tế, sức mạnh của Dương Thần đâu chỉ khiến hắn bay xa chừng đó, chỉ là vì nội lực của Dương Thần đánh vào trong cơ thể Dương Liệt, Dương Liệt mới chỉ bay xa chừng ấy, nhưng cũng đã cực kỳ đáng sợ rồi!
Dương Liệt phun ra một ngụm máu bầm, mở to hai mắt, run rẩy không thể tin nổi giơ ngón tay chỉ vào Dương Thần...
"Mày... mày... dám..."
Dương Liệt đã không nói được câu nào trọn vẹn, hắn phát hiện ngũ tạng lục phủ của mình như bị vô số quả bom li ti nổ tung khắp nơi, trong kinh mạch toàn là khí kình cuồng loạn, chấn động nội công của hắn như lũ chuột chạy trốn tứ tung, không chịu nổi một kích!
Đôi mắt Dương Thần như khối băng lạnh lẽo, cả người chìm đắm trong một vùng đen tối, dù ngoài sân nắng rọi sáng bừng, nhưng xung quanh Dương Thần, dường như là một vùng âm u.
"Ồ, cơ thể cậu có vẻ rất cứng rắn, vậy mà đỡ được một chưởng này của tôi mà không chết", Dương Thần cười lạnh, từng bước tiến lại gần Dương Liệt.
Thái Ngưng kinh hãi biến sắc, cô căn bản không ngờ Dương Thần nói đánh là đánh!
Vừa rồi chưởng đó, nếu đánh lên người mình, Thái Ngưng tin rằng ba cái mình cũng bị đánh chết, thế mà tên Dương Liệt kia lại không chết, quả nhiên chênh lệch công lực với mình quá lớn!
Nhưng, tuyệt đối không thể để hắn chết thật được!
Thái Ngưng vội vàng chạy tới trước mặt Dương Thần, chặn không cho Dương Thần lại gần, khuôn mặt lạnh lùng xinh đẹp tràn đầy vẻ lo âu, "Dương Thần, đủ rồi, anh không thể giết cậu ta, sẽ xảy ra chuyện đấy!"
Lâm Nhược Khê và những người ở cửa nhìn thấy Dương Thần đột nhiên bùng nổ cũng sững sờ, đặc biệt là Viên Dã và Đường Đường, tuy biết Dương Thần công phu thâm hậu, nhưng không ngờ lại mạnh mẽ tới mức này.
Lâm Nhược Khê không nói nửa lời, nhưng sắc mặt tái nhợt, việc Dương Thần có giết người hay không trước mắt cô không chú ý lắm, chỉ là, cô vừa nghe thấy, Dương Liệt lại gọi Huệ Lâm là - "Lâm Tuệ!?"
Lâm Nhược Khê lặng lẽ liếc nhìn Huệ Lâm đang đầy vẻ lo lắng bên cạnh, rơi vào trầm tư...
"Tránh ra", Dương Thần lãnh đạm nhìn Thái Ngưng đang chặn trước mặt, "Cô biết cô không cản được tôi".
Thái Ngưng cắn răng, ánh mắt tràn đầy kiên quyết, nhưng lại có vài phần cầu khẩn, "Dương Thần... đừng như vậy, cậu ta thực sự không thể chết..."
"Tại sao..." Dương Thần cười lạnh hỏi.
"Bối cảnh của cậu ta rất bất thường, cậu ta mà xảy ra chuyện, anh..."
"Tôi thì sao nào? Ai làm gì được tôi?" Dương Thần cười lớn: "Tôi đã nhẫn nhịn ba lần bốn lượt, cậu ta còn phạm vào tôi, đầu tiên là vô lễ, tiếp đến là vô tri, lại còn ngu xuẩn không biết hối cải, vậy thì giữ lại để làm gì?"
Dương Liệt đang nằm trên bãi cỏ phía sau nào từng chịu sự đánh giá nhục mạ như vậy, tức đến mức lại phun ra một ngụm máu xuống cỏ, chỉ vào Dương Thần, mở cái miệng đầy máu, "Mày... mày dám chửi tao..."
Thái Ngưng mặt mày tái mét, tên này, sao vẫn chưa biết tình hình chứ!? Hắn đúng là đồ ngốc à!?
Quả nhiên, Dương Thần không thèm nói nhảm nữa, trực tiếp phẩy tay qua trước người Thái Ngưng, Thái Ngưng không chút sức lực kháng cự đã bị hất sang một bên.
Dương Thần bước một bước, cơ thể đã đến trước mặt Dương Liệt, nhìn xuống Dương Liệt đang đầy oán độc.
"Tao thích cái ánh mắt này của mày, giết mày, tao sẽ rất thoải mái", Dương Thần nói xong, tung một cước đá thẳng vào đầu Dương Liệt!
Thế nhưng, cước vừa đá được một nửa, Dương Thần cau mày, cơ thể xoay chuyển trong chớp mắt, cú đá đó liền đá thẳng lên không trung!
"BÙM!!!"
Một tiếng chấn động vang lên, như thể một quả bom nổ tung giữa không trung!
Chỉ thấy một bóng người màu xanh xám, đột ngột hiện ra từ không trung, dùng chân va chạm với chân của Dương Thần, sau đó lại lộn nhào trên không, rơi xuống sau lưng Dương Liệt.
Bóng người màu xanh xám kia trực tiếp kéo Dương Liệt ra, che chở phía sau, mọi người mới nhìn rõ người tới.
Hóa ra là một lão giả mặc trường bào màu xanh, mái tóc đen điểm bạc, nhưng sắc mặt hồng hào, da dẻ nhẵn nhụi, không nhìn ra tuổi thật là bao nhiêu, chỉ là gương mặt lúc này cực kỳ nghiêm trọng, nhìn chằm chằm vào Dương Thần đang không hề xao động như đối mặt với đại địch.
Thái Ngưng nhìn thấy người tới, ban đầu hơi sững người, ngay sau đó nhớ ra điều gì, lộ vẻ bừng tỉnh, khẽ thở phào nhẹ nhõm, không khỏi thầm nghĩ... dựa vào thân thủ của vị tiền bối này, biết đâu có thể ngăn cản được tên sát thần này?
"Sư phụ..." Dương Liệt ho ra máu, nhìn thấy người tới, khuôn mặt đang vàng như giấy lập tức ánh lên tia vui mừng.
Lão giả cúi người, liên tục điểm vài huyệt đạo quan trọng trên người Dương Liệt, mới đứng dậy tiếp tục đối mặt với Dương Thần.
"Người trẻ tuổi, tha được thì tha, đồ nhi ta tuổi còn trẻ, xuống tay nặng với nó như vậy, chẳng lẽ cậu không có chút đức hiếu sinh nào sao?" Lão giả cau mày hỏi.
Dương Thần đầy hứng thú nhìn lão nhân làm xong những việc đó, vừa rồi hắn đột nhiên cảm nhận được một luồng sức mạnh to lớn tấn công về phía mình, tuy mình có thể cứng đối cứng, nhưng ít nhiều cũng sẽ bị thương, cho nên mới đối chọi một chiêu với lão giả kia trước.
Dương Thần không ngờ tới, lại có cơ hội đụng phải người có thể đỡ được một chiêu của mình mà không rơi vào thế yếu, lúc này cười khẩy một tiếng, "Ông ta trẻ, tôi cũng chẳng lớn gì, nếu ông ta không ba lần bốn lượt trêu chọc tôi, tôi cũng sẽ không ra tay. Hóa ra ông ta là đồ đệ của ông, ông không thấy, lẽ ra ông nên dạy dỗ tốt ông ta, rồi mới đến nói những lời này với tôi sao?"
"Đồ nhi ta có chỗ không đúng, nhưng cậu ra tay quá độc ác rồi..." Lão giả ánh mắt tinh quang liên tục, "Theo lão phu quan sát, tu vi của cậu đã đạt tới Tiên Thiên Đại Viên Mãn, tu vi bực này, lão phu cũng chỉ biết nhìn theo mà thở dài. Mặc dù không biết cậu làm sao mà tuổi trẻ như vậy đã có được bản lĩnh này. Nhưng, năng lực càng lớn, trách nhiệm càng lớn, bản lĩnh như cậu, hà tất phải so đo tính toán với đồ nhi ta?"
Nghe những lời này, Dương Thần vẻ mặt không chút quan tâm, còn Thái Ngưng và Dương Liệt đều chấn động vô cùng trong lòng, Thái Ngưng không ngờ, Dương Thần lại đạt tới cảnh giới Tiên Thiên Đại Viên Mãn trong truyền thuyết! Chả trách thực lực mạnh mẽ đến vậy! Còn Dương Liệt thì không cam tâm khi nghe thấy, ngay cả sư phụ mình cũng không phải đối thủ của người đàn ông này!
Bản thân vốn còn nghĩ sư phụ mình ra tay, tất nhiên sẽ mạnh hơn Dương Thần, nhưng giờ đây những lời của lão nhân đã khiến giấc mộng của hắn tan vỡ, cuối cùng nhận ra mình có lẽ thật sự sẽ chết trong tay Dương Thần!
"Lão già, ông đừng tưởng ông đỡ được một cước của tôi là tôi không giết được ông, nói cho ông biết, đồ đệ ông chọc giận tôi rồi, hôm nay ông mà còn nói nhảm nữa, tôi giết luôn cả ông".
Dương Thần thấy lão già này cũng lôi đạo lý lớn ra, liền mất kiên nhẫn, muốn đánh nhau thì đánh, muốn cứu người thì cứu, nói nhảm nhiều làm gì?
Thế giới này vốn dĩ chẳng có gì gọi là công bằng, chung quy lại, thứ mạnh mẽ vĩnh viễn chỉ là nắm đấm, chứ không phải là đạo đức luân lý gì cả, tin vào việc chuyện gì cũng phải giảng lý lẽ, tin vào việc Thượng Đế là công bằng - kẻ nào tin kẻ đó là đồ ngu.
Nhưng ngay lúc này, Viên Dã, người vẫn luôn quan sát Dương Liệt, đang nghi ngờ một số chuyện, đột nhiên chạy ra, đi tới trước mặt Dương Liệt, do dự hỏi: "Cậu là... Dương Liệt biểu ca của... nhà họ Dương?"