Ngày 15 tháng Bảy, thứ Hai.
Sang tháng Bảy, Kyoto liên tục trải qua những ngày nóng như đổ lửa.
Vụ ngộ độc tập thể xảy ra tại một trường tiểu học ở thành phố Sakai, tỉnh Osaka đến hôm nay đã được xác định là do khuẩn đại tràng gây bệnh 0-157. Sắp tới, thế nào cũng có hàng loạt vụ yêu cầu tiền bảo hiểm trợ cấp nằm viện vì 0-157 nên đây chắc chắn là vấn đề liên quan mật thiết đến công ty bảo hiểm.
Quá 2 giờ chiều ngày hôm đó.
Wakatsuki mồ hôi mồ kê nhễ nhại trở về chi nhánh. Anh vừa cùng tổ trưởng Kinh doanh khu vực Fushimi đến chỗ khách hàng để xin lỗi. Một hợp đồng bảo hiểm thiếu chút nữa thì mất hiệu lực chỉ vì nhân viên ngoại vụ không đến thu phí bảo hiểm đúng hạn.
Vừa bước chân vào phòng Tổng hợp, Wakatsuki đã cảm nhận được luồng không khí căng thẳng bất thường đang phảng phất đâu đó.
Kasai và phó giám đốc ngoại vụ Osako vây quanh bàn làm việc của phó giám đốc nội vụ Motoya, họ đang xì xào bàn bạc gì đó. Giữa bầu không khí ấy, các nhân viên nữ nhạy cảm không dám nói chuyện riêng nửa lời, chỉ cắm cúi làm công việc giấy tờ say sưa hơn bình thường.
- Chủ nhiệm Wakatsuki, lại đây một chút.
Nhận ra Wakatsuki đã quay về, Kasai vẫy tay gọi anh với vẻ mặt nghiêm trọng. Không hiểu sao cả Osako cũng chán nản nhìn anh.
Wakatsuki bước lại gần, trên mặt bàn làm việc của phó giám đốc nội vụ có đặt một tập hồ sơ yêu cầu tiền bảo hiểm tử vong, bảo hiểm thương tật hạng nặng. Motoya vẫn ngồi khoanh tay suốt với biểu cảm khó hiểu.
- Cậu thử xem cái này đi. Không tin vào mắt mình nữa...
Kasai nói bằng giọng lạnh tanh. Dù đang cố nở nụ cười tươi rói như bình thường nhưng một bên má của anh trông cứng đơ.
Wakatsuki cầm tập hồ sơ lên. Người yêu cầu tiền bảo hiểm là Komoda Sachiko, trên hồ sơ có chữ kí xấu xí với tật ấn mạnh đầu bút quen thuộc của ả cùng một con dấu to đùng dị hợm, mực thấm lem nhem như vết máu trên mặt giấy.
Wakatsuki bỗng có dự cảm không lành khó mà diễn tả thành lời. Đằng sau mẫu đơn yêu cầu còn đính kèm một bộ hồ sơ cần thiết và một phong bì được gửi đến hàng bưu điện, chắc vừa được chuyển phát đến. Trong giấy chẩn đoán của bệnh viện về một bức hình họa đơn giản bằng bút chì màu xanh để thể hiện vị trí thương tật.
Vừa thoáng nhìn qua, toàn thân Wakatsuki rụng rời.
- Làm đến mức này sao? Ngu ngốc.
Osako lẩm bẩm. Wakatsuki không biết nên trả lời ra sao.
- Dù gì đi nữa, một khi có yêu cầu thì chúng ta buộc phải xử lý. Cậu đi xem sơ bộ tình hình hộ tôi được không?
Motoya nói mà không nêu rõ là Kasai hay Wakatsuki, ánh mắt ông vẫn không rời mặt bàn.
- Lần này để em đi - Kasai nói với giọng trầm trầm.
- Không, vụ này em phụ trách từ đầu nên để em làm đến cùng luôn đi ạ!
Wakatsuki vội vã đề nghị. Anh không thể dựa dẫm vào Kasai mãi được.
- Đây là trường hợp đặc biệt. Xin lỗi nhưng cả hai cậu đi luôn cho tôi nhé. Công việc ngoài quầy giao dịch tôi sẽ nhờ hỗ trợ nên không sao đâu - Motoya nhắm mắt rồi xoa tay lên gáy - Tôi sẽ nói chuyện với trưởng phòng Phí bảo hiểm. Shidara hẳn sẽ bất ngờ lắm...
***
- Thủ đoạn luôn luôn là đột ngột gửi hồ sơ yêu cầu đến qua đường bưu điện. Vấn đề là chúng có được giấy tờ từ lúc nào, đến ban nãy chúng ta còn chưa hay biết gì cơ mà.
- Trước khi đi, tôi đã gọi đến tổ Kinh doanh Uzumasa, nghe đâu mấy ngày trước, Komoda Sachiko đột ngột xuất hiện xin giấy tờ - Ngồi chiếm quá nửa ghế sau của taxi, Kasai nói với giọng đùng đục. Dường như anh đang run lên vì cơn giận dữ không biết trút vào đâu.
- Vậy là họ cứ lẳng lặng mà đưa thôi ạ?
- Nghe nói nhân viên đã đưa, đã vậy còn không hỏi lý do, thậm chí còn chẳng thèm liên lạc với chi nhánh. Thật không tài nào hiểu nổi.
- Komoda Sachiko đến đó bao giờ ạ?
- Thứ Tư tuần trước, ngay sau ngày xảy ra “tai nạn”.
Nói xong câu này, Kasai một mực giữ im lặng. Wakatsuki cũng không biết phải nối tiếp câu chuyện ra sao. Hiếm khi ngồi taxi nên càng đến gần bệnh viện, anh càng cảm thấy căng thẳng.
Theo như Wakatsuki còn nhớ thì bệnh viện Nishikyo, nơi Komoda Shigenori nhập viện không nằm trong danh sách bị tình nghi có moral risk; thử gợi chuyện hỏi tài xế taxi thì được biết bệnh viện này được đánh giá khá cao ở địa phương vì có đội ngũ bác sĩ giỏi cùng trang thiết bị tân tiến.
Theo giấy chẩn đoán, Komoda Shigenori được xe cấp cứu chuyển vào viện ngay sau khi bị thương nên chắc chắn không thể nào chọn bệnh viện theo ý muốn được.
Đi từ ga JR Katsura theo hướng Yamato là trông thấy bệnh viện ngay. Khu nhà chỉ cao ba tầng nhưng diện tích mặt bằng rộng gấp mấy lần bệnh viện Yamashina mà Wakatsuki thấy lần trước, lớp sơn tường ngoài vẫn còn mới tinh.
Taxi vòng qua bùng binh trước cổng bệnh viện. Bãi đậu xe gần như đã kín chỗ, người ra vào có vẻ khá náo nhiệt.
Hai người hỏi phòng bệnh của Komoda Shigenori ở quầy hướng dẫn gần cửa ra vào rồi lên tầng 3 bằng thang cuốn sáng loáng có thể khiến người ta nghĩ ngay đến các khu trung tâm thương mại. Kasai liên tục đằng hắng với vẻ căng thẳng bất thường.
Đến trước cửa phòng bệnh, Wakatsuki chỉ muốn cứ thể bỏ trốn.
Anh không muốn dính líu đến bọn họ thêm nữa. Anh chỉ hi vọng có thể làm công việc tử tế, với các khách hàng tử tế hiểu được những kiến thức thông thường.
Vụ án lần này đã tạo ra bóng đen bao trùm lên nhiều mặt trong cuộc sống của anh. Anh có dự cảm nếu cứ tiếp tục dính líu đến bọn họ, rồi sẽ đến lúc anh rơi vào tình cảnh đáng sợ, không còn đường rút lui.
Nhưng đến lúc này, anh đã vào thế cưỡi cọp. Nhìn bảng tên, có vẻ phòng bệnh chỉ có một bệnh nhân. Kasai gõ cửa.
- Vâng.
Tiếng đáp này, không thể nhầm được, chính là của Komoda Sachiko.
Vừa nói “Tôi xin phép”, Kasai vừa mở cửa bước vào phòng bệnh. Wakatsuki cũng theo sau.
- Lần này thật vất vả...
Đang nói dở, Kasai bỗng im bật, anh khẽ hắng giọng. Từ sau lưng Kasai, Wakatsuki nhìn Komoda Shigenori lúc này đang ngồi tựa vào thành giường.
Đôi mắt to tướng của Shigenori đục ngầu như thể bị căng bởi một lớp màng. Không hiểu gã có nhận ra Wakatsuki và Kasai hay không. Sắc da xám ngắt, vẻ béo tốt hồi thường đến chi nhánh cũng không còn, thay vào đó là thân hình khô quắt. Ở gã không hề toát ra thứ gọi là sức sống.
Wakatsuki dán mắt vào cánh tay băng bó chằng chịt của Shigenori.
Cả hai cánh tay đều bị đứt từ phần dưới khuỷu tay trở xuống.
Wakatsuki đã đọc giấy chẩn đoán nhưng khi tận mắt chứng kiến, hình ảnh này vẫn khiến anh sốc đến mức buồn nôn.
- À không, tôi cũng không biết nên nói gì cho phải. Tai nạn nặng thế này chắc ông cũng mất sức nhiều. Chúng tôi có chút quà mọn xin biếu ông.
Sachiko vui vẻ nhận hộp bánh từ tay Kasai.
- Đọc giấy chẩn đoán chúng tôi cũng nắm được đại khái rồi nhưng bà có thể kể chi tiết diễn biến dẫn đến tai nạn được không?
- Lão này trước giờ vẫn làm việc bằng máy cắt trong xưởng. Hôm thứ Ba tuần trước máy có vấn đề, vậy là hết giờ làm lão nán lại một mình để kiểm tra. Nhưng đầu óc lão cứ lơ nga lơ ngơ ấy, quên bẵng ấn nút ngắt lưỡi cắt. Tình cờ thế nào công tắc lại bật lên nên mới ra nông nổi này đấy.
Komoda Sachiko “giải thích” với giọng điệu đắc ý, lời lẽ của ả chẳng có chút cảm thương nào với Shigenori cũng như khổ sở vì tai nạn bỗng nhiên ập đến.
- Ông nhà có được cấp trên chỉ thị ở lại tăng ca một mình không ạ?
Nghe Wakatsuki hỏi, Sachiko quay ngoắt sang nói oang oang bằng chất giọng khàn đặc.
- Cần gì mấy cái chỉ thị ấy mới được ở lại? Lão lo lắng cho máy móc nên mới kiểm tra xem sao. Làm việc có trách nhiệm thế còn gì?
- Vậy ai là người phát hiện ra tai nạn?
- Tôi. Lúc ấy muộn lắm rồi. Có ai ở lại xưởng nữa đâu.
- Nhưng bà đến xưởng để làm gì vậy?
- Không thấy lão về nên tôi đến xem sao. Đúng lúc lão gặp tai nạn thật. Tôi mà không đến thì lão nguy to rồi. Ơ, cái chính là anh muốn gì? Nãy giờ anh cứ liên tha liên thiên suốt. Lại có phàn nàn gì hả?
- Không, không có gì đâu ạ, chẳng là tôi phải báo cáo chi tiết lên cấp trên ấy mà.
Vừa dè chừng trước thái độ hằn học của Sachiko, Wakatsuki vừa lén nhìn Shigenori. Này giờ gã vẫn ngồi bất động trên giường, mắt nhìn chăm chăm vào một điểm, trông chẳng khác gì một bức tượng sáp.
Một lần nữa, Wakatsuki lại thấm thía rằng Shigenori chẳng phải ác quỷ giết người máu lạnh gì cả, gã chỉ đơn thuần là một kẻ nhu nhược.
Một đứa trẻ lớn lên trong hoàn cảnh thiếu thốn tình thương như Shigenori, có lẽ luôn khao khát gặp được người thay thế bố mẹ mình. Và rồi, khi có người như vậy xuất hiện trước mặt, gã sẽ dâng hiến cả sinh mạng cho kẻ đó mà không mảy may nghi ngờ.
Mang trong mình một điểm yếu chí mạng, sẽ chẳng vấn đề gì nếu Shigenori gặp được một người lương thiện. Nhưng tiếc thay, gã lại gặp phải một ả đàn bà mạt hạng...
Wakatsuki nhìn dáng vẻ của người đàn ông đáng thương trước mắt. Gã ta đúng là một miếng mồi. Đầu tiên bị cắn mất một ngón tay, và lần này thì bị ăn cả hai cánh tay...
- Vậy tiền bảo hiểm ấy mà, sẽ được nhận bao nhiêu nhỉ?
Kasai như thể đang cố kiềm chế để không thể hiện sự khó chịu ra ngoài:
- Chà, nếu nguyên nhân tai nạn không có vấn đề gì thì chúng tôi sẽ thanh toán tiền bảo hiểm thương tật hạng nặng, số tiền là 30 triệu yên.
Điều khoản bảo hiểm nhân thọ quy định: Trường hợp người được bảo hiểm rơi vào tình trạng “Thương tật hạng nặng” sẽ được thanh toán khoản tiền tương đương với bảo hiểm tử vong. Thương tật hạng nặng bao gồm các trường hợp như “Mất thị lực cả hai mắt vĩnh viễn”, “Mất hoàn toàn khả năng ngôn ngữ hoặc ăn uống”, “Thương tật nặng nề liên quan đến trung khu thần kinh, thần kinh hoặc nội tạng vùng ngực, bụng và cần chăm sóc suốt đời”… Trường hợp của Shigenori tương ứng với mục “Mất cả hai tay từ khớp cổ tay trở lên hoặc mất hoàn toàn chức năng hai tay”.
Sachiko gật đầu với vẻ mãn nguyện đến mức buồn nôn.
- Thế à? Mà cũng phải thôi. Từ giờ đến hết đời lão này có làm việc được nữa đâu.
Ả liếc nhìn Shigenori với ánh mắt như đang nhìn một vật đã hết hạn sử dụng.
Wakatsuki bỗng run rẩy. Một khi đã mất hai cánh tay rồi thì Shigenori đối với Sachiko chẳng khác gì món đồ vứt đi.
Đằng nào gã cũng bị giết. Chắc chắn dự cảm này sẽ thành hiện thực.
- Mà lần này đừng làm rối tung lên như vụ Kazuya nữa nhé, tôi muốn được thanh toán sớm.
Sachiko chuyển ánh mắt sang Wakatsuki. Anh càng run mạnh hơn. Vẻ mặt vô cảm của ả đàn bà trung niên cục mịch khiến anh sợ hãi tột cùng.
Có tiếng gì nghe như tiếng ư ử vọng ra từ trên giường. Anh giật mình nhìn sang thì thấy Shigenori, nãy giờ vẫn bất động như pho tượng, đang há miệng ngáp ngáp như một con cá vàng.
- Gì thế? Có chuyện gì hả?
Sachiko ghé tai lại gần miệng Shigenori. Shigenori lại nói như than vãn gì đó nhưng Wakatsuki không nghe được, ánh mắt tuyệt vọng của gã tựa hồ đang cầu cứu người phụ nữ đáng sợ kia.
Wakatsuki ngạc nhiên. Gặp phải tai ương nhường này mà lời nguyền vẫn chưa được giải, Shigenori vẫn chịu sự chi phối như trước đây.
Lẽ nào định mệnh của gã là bị người phụ nữ kia kiểm soát cho đến chết, cho đến lúc bị ăn sạch đến tận xương tùy?
- Đau quá.
Cuối cùng, Shigenori cũng thốt nên lời.
- Đau ở đâu?
- Tay…
- Chỗ nào?
- Đau ở đầu ngón tay.
Mặt Sachiko đỏ bừng lên như thể đang cố nhịn cười. Không có Wakatsuki và Kasai ở đây, chắc ả đã phá lên cười như điên rồi.
- Ông nói gì vậy? Ha ha ha ha, ông có còn tay nữa đâu mà đau?
- Tay đau quá...Shigenori tiếp tục lảm nhảm.
Wakatsuki nghĩ, chắc gã bị đau chi ảo. Anh nhớ đã từng tra về chứng này trong từ điển bách khoa hồi nghe Kasai kể chuyện “Tộc săn ngón tay”.
Hiện tượng tứ chi bị đứt lìa nhưng vẫn có cảm giác chúng đang tồn tại được gọi là “chi ảo giác” hoặc “chi ảo”. Cảm giác đau ở chân tay lúc bị cắt vẫn được lưu trong thần kinh ngay cả sau khi cắt và gây ra hiện tượng đau buốt ở phần chi rõ ràng không còn tồn tại. Hiện tượng này được gọi là đau chi ảo.
Đau chi ảo ở người trưởng thành được cho là sẽ kéo dài vài năm, có lẽ từ lúc này, Shigenori sẽ bị cơn đau vô lý hành hạ suốt một khoảng thời gian.
- Đã bảo không còn tay rồi mà! Nhìn kĩ mà xem, đây này!
Sachiko ấn đầu Shigenori xuống để gã nhìn thấy cánh tay băng bó trông chẳng khác gì cành cây bị cắt cụt.
- Vậy, hôm nay chúng tôi xin phép ở đây.
Kasai nói với giọng cố kiềm chế, có cảm giác như anh không thể nhìn Shigenori thêm được nữa. Wakatsuki cũng thở phào, đang dợm quay gót.
- À, từ từ!
Sachiko gọi giật lại. Kasai ngoái nhìn với vẻ mặt căng thẳng thấy rõ, không biết ả định giở trò gì.
Tôi có nhận được bảo hiểm gọi là... khích-lệ-hoàn-cảnh không? Còn nữa. Nếu lão này chết, tôi có nhận được tiền bảo hiểm lần nữa không?
***
Viên bác sĩ có tên Hatano - người phụ trách điều trị cho Komoda Shigenori nhiệt tình kể lại câu chuyện.
Tai nạn xảy ra vào khoảng 11 giờ rưỡi đêm mùng 9. Sau khi nhận được tin báo cấp cứu từ một xưởng sản xuất ở quận Ukyo, nhân viên cấp cứu đến ngay hiện trường, nhưng không hiểu sao chẳng tìm thấy hai mặt cắt rời đâu cả.
- Mặt cắt rời là gì vậy, bác sĩ? - Wakatsuki hỏi.
- Là phần bị cắt của cơ thể. Lúc đó, ông Komoda đang rơi vào tình trạng ngàn cân treo sợi tóc nên chúng tôi không thể tiếp tục tìm cánh tay bị mất, đành chuyển luôn nạn nhân đến bệnh viện. - Bác sĩ Hatano nói với vẻ tiếc nuối vô cùng đáng tiếc - Thêm nữa, mặc dù tai nạn xảy ra do máy cắt cỡ lớn song mặt cắt ở cánh tay ông Komoda không bị nát mà ngược lại còn rất gọn ghẻ, đáng ra nếu tiến hành vi phẫu thuật thì tiên lượng sẽ rất tốt đẹp. Tôi nghĩ chỉ cần tìm thấy phần cánh tay bị mất thì hoàn toàn có thể phẫu thuật nối tay.
- Thế nhưng, có kẻ không muốn cánh tay bị cắt của Komoda Shigenori được nối lại lần nữa.
- Thực tế, do không kịp nên chúng tôi đành phải tiến hành phẫu thuật tạo hình cho mặt cắt cánh tay. Nói vậy nhưng như tôi vừa kể ban nãy, do vết cắt rất đẹp nên chúng tôi chỉ khâu cầm máu.
- Rốt cuộc có tìm ra cánh tay đó không? - Lần này đến lượt Kasai lên tiếng.
- À, khoảng bốn, năm tiếng sau khi ông Komoda được chuyển đến bệnh viên thì vợ ông ấy đã tìm ra và mang đến, nhưng vì bị bỏ dưới nhiệt độ cao nên nó không còn dùng được nữa.
Biểu cảm của bác sĩ Hatano cho thấy rõ anh đang tiếp tục gặm nhấm nỗi tiếc nuối.
- Nếu mặt cắt rời được bọc bằng túi nylon rồi giữ lạnh trong đá thì có thể bảo quản được từ sáu đến mười hai tiếng, đằng này bà ta cứ để toang hoắc ra đấy rồi mang đến bằng thùng carton đựng quýt hay gì đó lúc nhúc những vi khuẩn. Hừm, bấy giờ có làm lạnh cũng không kịp nữa rồi…
- Mụ đàn bà đó đúng là đồ quỷ dữ!
Kasai lau mồ hôi trên trán bằng chiếc khăn tay nhàu nhĩ và nghiến răng giận dữ. Từ lúc rời bệnh viên, anh cứ phăm phăm rảo bước trên con đường nắng như đổ lửa, Wakatsuki đuổi theo sau mà áo sơ mi ướt sũng như vừa ngâm nước.
- Đúng là ả làm sao?
Osako không giấu nổi vẻ ngạc nhiên trước thái độ của Kasai, có lẽ đây là lần đầu tiên ông thấy Kasai mất bình tĩnh đến vậy.
- Không chỉ tội ác của ả, mà tất cả... Tất cả đều khác xa người bình thường! Ả ta không có trái tim của một con người!
Cảm tưởng của Kasai trùng khớp hoàn hảo với kết luận của nhà tâm lý học nổi tiếng. Nếu trò làm bộ làm tịch tài tình của ả sinh ra kẽ hở và bản chất gớm ghiếc bại lộ thì sự đáng sợ sẽ còn tăng lên gấp bội.
- Chà, đàn bà thì ai chẳng giống yêu tinh, có lẽ những người như ả cũng không hiếm. Với tôi thì gã đàn ông kia mới là khó hiểu - Osako nghiêng đầu - Sẽ không có gì đáng nói nếu gã chỉ nghe theo lời vợ và lên kế hoạch giết người. Nhưng gã dám để mình bị chặt tay sao? Gần đây, đám yakuza còn không muốn chặt ngón tay vì nghe nói không chơi golf được nữa...
- Có vụ án tương tự như vậy đấy ạ.
Wakatsuki chìa cuốn Tuyển tập các vụ án bảo hiểm nhân thọ ra, mở trang mà anh vừa đánh dấu.
- Năm 1925, ở Áo xảy ra một vụ có tên “Vụ án chân trái của Emil Marek”. Người đó đã dùng rìu tự chặt chân trái của mình.
- Làm sao mà tự chặt chân mình được?
- Dạ, một kĩ sư tên Emil Marek ở thủ đô Vienna đã trình báo rằng ông ta định dùng rìu đốn cây và đốn nhầm từ đùi trái trở xuống. Nhưng từ việc ông ta chỉ vừa kí hợp đồng bảo hiểm được hai mươi tư giờ, chuyên gia thẩm định cho rằng không có chuyện tự đốn nhầm chỉ một nhát mà đứt được chân, hơn nữa, một y tá nam còn làm chứng rằng vết thương trên đùi của Emil được tạo ra ở bệnh viện. Ông ta liền bị khởi tố hình sự và vụ việc trở nên bê bối ầm ĩ cả nước. Thế nhưng Martha vợ của Emil một tuyệt thế giai nhân tóc vàng, đã dồn mọi sức lực để tổ chức các hoạt động nhằm chứng minh chồng mình vô tội trên mặt báo, vậy nên dư luận đã đứng về phía Emil. Kết quả là Emil không phạm tội lừa đảo tiền bảo hiểm, thậm chí còn nhận được một khoản tiền hòa giải lớn từ phía công ty bảo hiểm.
- Đó không phải tai nạn thật sao?
- Cho đến nay, người ta đã lật lại vô số chứng cứ và cho rằng chắc chắn ông ta đã tự chặt chân để lừa đảo.
Wakatsuki mở thêm một trang nữa đã đánh dấu.
- Về người phụ nữ Martha Marek này, bà ta vốn là trẻ bị bỏ rơi trên đường phố Vienna và được một đôi vợ chồng hảo tâm nhặt về nuôi. Martha càng lớn càng nổi bật với khuôn mặt xinh đẹp, bà ta đã lọt vào mắt xanh của một triệu phú già và trở thành người tình của ông ta, được chỉ định là người thừa kế gia sản trong di chúc. Một thời gian sau, triệu phú này qua đời, được vài tháng thì bà ta kết hôn với Emil Marek nhưng vì ăn tiêu sa đọa nên kinh tế rơi vào khốn đốn, đúng lúc đó thì xảy ra vụ chặt chân trái của Emil. Khi đã tiêu hết tiền đền bù và cuộc sống của hai vợ chồng lại trở nên nghèo khổ thì Emil chết. Nguyên nhân chết lúc bấy giờ được cho là do ung thư phổi. Một tháng sau, đến lượt con gái bà ta chết. Martha đến sống chung với một bà góa già trong họ, nhưng bà này cũng chết không lâu sau đó. Kết quả là Martha được kế thừa tài sản.
Không ai nói thêm câu nào. Có lẽ cũng giống như Wakatsuki, mọi người đều cảm nhận được rằng vụ án ấy cũng kì bí tương đương với vụ án lần này.
Wakatsuki nhớ lại loài nhện có tên “góa phụ đen”, là loài nhện gần giống với nhện lưng đỏ và nhện góa phụ nâu, hai loài khá nổi tiếng ở Nhật. Trong các loài nhện góa phụ, nhện góa phụ đen là loài có lượng nọc độc nhiều nhất, có thể cắn chết một người trưởng thành.
Lý do chúng mang tên “góa phụ đen” là bởi con cái sẽ ăn con đực sau khi giao phối. Chẳng phải chính những kẻ như Martha hay Komoda Sachiko mới hợp với cái tên đó hay sao? Xung quanh bọn chúng la liệt xác chết và hài cốt của những kẻ vô tình sán lại quá gần rồi trở thành vật hi sinh xấu số.
- Sau đó, Martha thuê nhà của một góa phụ già khác, qua một thời gian bà này cũng chết. Cảnh sát khám nghiệm tử thi và tìm ra kim loại nặng tali, thường được dùng trong thuốc diệt chuột. Tiếp đó, thi thể của Emil, con gái, cùng thi thể của bà góa họ hàng được đào lên, tất cả đều được xác nhận tử vong do nhiễm độc tali. Hơn nữa, cảnh sát còn phát hiện cả con trai của Martha, dù sống riêng nhưng thỉnh thoảng vẫn được Martha nấu ăn cho, cũng trong tình trạng nguy cấp vì tali. Cậu con trai này rơi vào tình trạng thập tử nhất sinh, kết quả là Martha trở thành tội phạm giết người và bị kết án tử hình.
Wakatsuki ngẩng mặt lên khỏi cuốn sách.
- Nghĩa là cả gã đàn ông tên Emil đó cũng nghe theo lời mụ ta rồi tự cắt chân mình như vụ lần này à?
- Vâng. Emil Marek là một kĩ sư tài năng với tầm hiểu biết khá cao, vậy mà vẫn bị Martha giật dây... Có lẽ bà ta có một loại ma thuật nào đó.
- Bởi vì bà ta đẹp mà - Osako lẩm bẩm với vẻ bất mãn.
Cửa phòng tiếp khách mở ra, Motoya bước vào. Ông vừa nói chuyện điện thoại ở một phòng khác. Xem ra cuộc trò chuyện với trưởng phòng Phí bảo hiểm gặp khá nhiều trở ngại, kéo dài hơn một tiếng mới xong.
- Phó giám đốc nội vụ, trụ sở chính bảo sao ạ?
Nghe Kasai hỏi, Motoya mỉm cười.
- Cũng linh tinh chẳng đâu vào đâu, nhưng cuối cùng đã quyết định không thanh toán. Nếu chúng làm tới thì chỉ còn cách khởi kiện thôi - Ông nhìn Wakatsuki - Trước mắt, cậu lo làm việc với cảnh sát giúp tôi nhé?
Wakatsuki trả lời “Vâng”, nhưng anh nghi ngờ liệu cảnh sát có thực sự hành động hay không. Motoya như đọc được tâm trạng của Wakatsuki.
Nói vậy nhưng chúng ta không thể dài cổ ngồi chờ cảnh sát tìm ra sự thật được nên tôi quyết định sẽ nhờ bên Data Service. Có một gã hơi có tướng yakuza từng đến đây hồi tháng Tư nhỉ?
- Miyoshi đúng không ạ?
- Đúng rồi, chắc hắn ta sẽ đến trong vòng một, hai ngày tới thôi.
Ra là vậy. Wakatsuki bất giác nhìn sang Kasai thì thấy anh đang chau mày suy nghĩ với nét mặt khó đăm đăm, Kasai từng rất phản đối cách làm này.
- “Thuận buồm xuôi gió thì đúng là rất nhanh gọn, ngược lại, nếu đổ bể thì sẽ thành công cốc…”
- Có lẽ đúng như vậy, nhưng đâu còn cách nào khác. Cảnh sát sẽ không hành động trừ phi tìm ra chứng cứ rõ ràng. Đôi lúc chỉ còn nước lấy độc trị độc.
Về điểm này, chắc chắn người đàn ông đó sẽ rất hợp làm đối thủ của Komoda Sachiko.
***
Quả nhiên không thể dựa dẫm vào cảnh sát.
Điều tra viên Matsui đang ra ngoài nên một điều tra viên khác đứng ra tiếp thay, người này tỏ thái độ khó chịu ra mặt với Wakatsuki. Cậu ta trẻ hơn anh vài tuổi, mái đầu húi cua trông như thể được nâng cấp thẳng từ câu lạc bộ thể thao vào ngành cảnh sát.
- Vụ đó chúng tôi đã nhận đơn và cũng đang điều tra cẩn thận rồi.
- Sở Cảnh sát Kyoto không cho rằng đây là một vụ án hay sao?
Điều tra viên chau mày, tựa lưng vào ghế, hất cằm lên rồi hách dịch nhìn xuống Wakatsuki.
- Đây là bí mật của ngành, làm sao có thể tiết lộ cho người ngoài biết được?
Wakatsuki cố kiềm chế cơn bực mình để đổi câu hỏi.
- Tai nạn xảy ra ở xưởng vào ban đêm nhỉ? Hiện trường có điểm gì đáng nghi không, điều tra viên?
- Tôi đã bảo không thể tiết lộ cho người ngoài biết rồi cơ mà!
- Cậu gọi chúng tôi là người ngoài nhưng Komoda đang đóng bảo hiểm nhân thọ với số tiền 30 triệu yên ở công ty chúng tôi đấy! Lần này, nếu đây vẫn không được coi là vụ án thì chúng tôi sẽ phải thanh toán tiền bảo hiểm thương tật hạng nặng.
- Chuyện đó tôi nghe rồi! Kể cả thế thì cảnh sát cũng không có trách nhiệm phục vụ cho công ty bảo hiểm tư nhân nhé!
Cậu ta bực dọc châm lửa hút thuốc lá, nghe thấy đồng nghiệp đằng sau nói gì đó bèn quay lại quát tháo nhặng xị. Wakatsuki không hiểu nội dung trao đổi vì có vẻ như họ dùng ám hiệu, chỉ biết sau đó tay đồng nghiệp kia cười cười, giơ tay ra chiều đã hiểu.
Điều tra viên vừa lạnh nhạt hút thuốc vừa khẽ rung đùi. Wakatsuki biết cậu ta tỏ thái độ hàm ý giục anh mau về, nhưng làm sao anh dễ dàng rút lui như vậy được.
- Nếu thực sự có hành vi phạm tội thì việc thanh toán tiền bảo hiểm vô hình chung sẽ tiếp tay cho tội phạm đấy. Chắc cậu không mong chuyện đó xảy ra đâu, đúng không?
- Chuyện đó thì, đúng là thế…
- Cảnh sát đã hỏi chuyện Komoda Shigenori hay bà vợ Sachiko chưa vậy?
- Chúng tôi đang làm những gì nên làm! - Tay điều tra viên gần như nổi đóa.
- Và các người kết luận là tai nạn ư?
- À, không… Thì tôi đã bảo chuyện đó…
Wakatsuki quyết định rồi. Đằng nào cậu ta cũng không chịu nghe anh nói chuyện, đã vậy làm cậu ta tức giận cũng là một cách, hỏng việc thì thôi.
- Tôi nghe bà vợ kể lại đầu đuôi câu chuyện và thấy có quả nhiều điểm đáng nghi. Lý do ở lại làm tăng ca đến khuya rất mập mờ, chưa kể vận hành một thứ nguy hiểm như máy cắt mà quên khóa lưỡi dao thì đúng là không thể tin nổi. Hơn nữa, việc bà vợ xuất hiện ở xưởng để xem tình hình ngay sau tai nạn ấy mà, nếu là tình cờ thì chẳng phải quá đúng lúc rồi hay sao? Ngay một kẻ a ma tơ như tôi cũng thấy lạ, vậy mà cảnh sát vẫn cho là tai nạn?
Wakatsuki nói bằng giọng Tokyo chuẩn. Điều tra viên rốt cuộc cũng phát điên thực sự. Với người Kansai, không có gì làm họ tức tối hơn việc phải nghe một tràng tiếng phổ thông thế này.
- Biết là thế nhưng nạn nhân lại khẳng định rằng mình gặp tai nạn đấy! Vậy thì còn làm gì được nữa?! Thử nghĩ xem, làm gì có kẻ nào vì tiền mà cắt đứt hai cánh tay mình đi chứ!
Wakatsuki cố nhịn để không phản bác lại, rằng thực sự có những kẻ như vậy. Cuốn tuyển tập về tội phạm bảo hiểm đã đăng hẳn một vụ tự cắt hai tay mình xảy ra vào năm 1963 ở Nhật, nhưng giờ kể ra cũng chẳng có ý nghĩa gì cả.
Wakatsuki xin lỗi vì đã làm mất thời gian và rời khỏi Sở Cảnh sát Kyoto. Ít nhất anh cũng đã hiểu rõ lập trường của phía cảnh sát, họ chỉ xem đây là vụ án dân sự và sẽ giữ phương châm không can thiệp cho đến cùng. Công ty bảo hiểm chỉ còn cách tự nghĩ phương án đối phó.
Ngày 17 tháng Bảy, thứ Tư.
Đứng trước cửa phòng bệnh mà Wakatsuki cảm thấy căng thẳng đến mức lồng ngực phát đau. Anh ngoảnh đầu lại. Miyoshi nhoẻn miệng cười với gương mặt hằn vô số những nếp nhăn, trông chẳng khác gì tấm da thuộc bị cháy nắng. Nhìn kiểu gì cũng thấy gã đàn ông này giống một con quỷ. Thực lòng Wakatsuki không hề muốn đứng ở vị trí này chút nào.
Tuy vậy, đây là trường hợp đặc biệt, anh không thể giao hết cho Miyoshi được. Ngộ nhỡ đàm phán không thành và Miyoshi tự tung tự tác, kẻ gỡ rối sẽ biến thành kẻ gây rối và mọi chuyện lại càng trở nên nghiêm trọng. Sau khi bàn bạc với Kasai, quyết định được đưa ra là trong lần đầu gặp mặt, Wakatsuki sẽ đi cùng hắn để xác định diễn biến sự việc.
Wakatsuki hít thở sâu rồi quyết tâm gõ cửa.
- Đây! - Giọng Komoda Sachiko có vẻ khó chịu hơn hẳn so với hôm kia.
- Chúng tôi xin phép.
Wakatsuki bước vào phòng, Sachiko đang ngồi trên ghế gấp cạnh giường, tay vẫn cầm đồ đan len còn mắt thì nhìn trân trối về phía hai người. Đôi mắt híp đượm vẻ hiểm ác, chừng như còn đong đầy thù hận. Anh vẫn chưa nói gì qua điện thoại nhưng bằng thứ trực giác của loài động vật nào đó, xem ra ả đã đánh hơi được sự đối đầu. Toàn thân Sachiko đằng đằng sát khí khiến anh liên tưởng đến một con mãnh thú đang chuẩn bị đương đầu với kẻ thù xâm nhập vào hang ổ.
- Ông nhà thế nào rồi ạ?
Sachiko không trả lời câu hỏi của Wakatsuki, ả nhìn chăm chăm vào Miyoshi đứng phía sau anh với ánh mắt như đang định giá.
- À, đây là anh Miyoshi, người sẽ điều tra giúp chúng tôi.
- Chào bà.
Miyoshi khẽ cúi chào nhưng không có ý đưa danh thiếp. Hắn nhìn không chớp mắt vào Komoda Sachiko một lúc rồi nhìn sang Shigenori.
- Hô hô hô. Đây nữa này... Cũng dứt khoát đấy chứ!
Miyoshi nói to một cách quái dị rồi đến sát giường và nhìn trừng trừng không khách khí vào hai cánh tay của Komoda Shigenori. Hắn ghé sát vào tai Shigenori rồi nói bằng chất giọng trầm nhưng đủ âm vang khắp phòng.
- Không dùng thuốc tê chắc đau lắm đúng không? Hả?
Thật ngạc nhiên, lần đầu tiên Wakatsuki trông thấy Shigenori khẽ phản ứng lại. Gã từ từ quay mặt về phía Miyoshi.
Miyoshi cười nhăn nhở, để lộ ra hàm răng trắng ớn, nhìn qua có vẻ đang vô cùng cao hứng nhưng ánh mắt hắn lạnh như băng.
Shigenori tỏ vẻ sợ hãi, lập tức co ro như đang cố trốn vào cái vỏ của mình và quay trở lại trạng thái như rô bốt.
- Lần đầu tiên tôi chứng kiến có kẻ làm đến mức này đấy. Đây được gọi là can đảm chăng?
Miyoshi khẽ cười khoái chí. Sachiko ngồi ngay bên cạnh, vẫn không nói một lời nhưng sắc mặt tái đi.
- Tuy nhiên, bà nhà này... Làm thế là không được đâu. Hơi quá tay đấy.
Miyoshi đặt nhẹ tay lên cánh tay Shigenori khiến Wakatsuki nhìn mà giật thót.
- Nếu chỉ là một ngón tay thôi thì tôi đây cũng nhắm mắt làm ngơ. Vất vả cho ông rồi. Cơ mà ấy, ông không thấy cắt gọn cả hai cánh tay để lấy 30 triệu yên thì quá tham sao?
- Anh... nói gì thế hả?
Mắt Sachiko dáo dác đảo từ Miyoshi sang Wakatsuki, dường như ả đang bối rối vì sự khác biệt giữa hai bên.
- Trong bảo hiểm cũng có điều luật đấy. Nếu nhiều chữ khó đọc quá thì có cả bản tóm tắt nữa. Bà nhà, bà đã đọc kĩ chưa vậy?
- Điều luật...?
- Là cái này này.
Miyoshi rút trong ca táp ra một cuốn sách nhỏ đề chữ “Sổ tay hợp đồng” rồi phe phẩy trước mũi ả.
- Trong này có viết đấy. Về lý do miễn trách tiền bảo hiểm thương tật hạng nặng. “Người được bảo hiểm thương tật hạng nặng sẽ không nhận được tiền bồi thường vì những lý do dưới đây…” - Miyoshi bắt đầu đọc - “Hành vi cố ý của người mua bảo hiểm”, “Hành vi cố ý của người được bảo hiểm”, “Hành vi tự sát của người được bảo hiểm”, “Hành vi phạm tội của người được bảo hiểm”, “Chiến tranh và những biến cố khác”… Tuy nhiên, kể cả vì những lý do trên thì vẫn “Có khả năng được thanh toán nếu việc thanh toán ít gây ảnh hưởng đến cán cân thu chi của công ty”.
- Nói tóm lại là sao?
Bị Miyoshi bắt thóp hoàn toàn, Sachiko cố hết sức mới nặn ra được một câu.
- Trường hợp của ông bà, hành vi chặt tay của ông nhà sẽ thuộc “Hành vi cố ý của người mua bảo hiểm” hoặc “Hành vi cố ý của người được bảo hiểm”. Theo đó, chúng tôi không thể thanh toán tiền bảo hiểm được.
- Anh... anh nói gì thế hả?! Chứng cứ ở đâu?! Có thì đưa đây xem nào! - Sachiko gầm lên, phun cả nước miếng ra ngoài.
- Chứng cứ à? Chúng tôi có quá nhiều chứng cứ, ra tòa đi, rồi sẽ thấy một mớ chứng cứ luôn.
- Ra tòa...?
Giọng Sachiko run rẩy. Wakatsuki không phân biệt được ả đang run lên vì tức giận hay sợ hãi.
- Trước tiên, chắc ông bà sẽ khởi kiện dân sự đòi lấy tiền bảo hiểm, khoản này thì bao nhiêu chúng tôi cũng chấp, mất mấy năm cũng chẳng xi nhê gì. Sau đó sẽ khởi kiện hình sự. Vụ này mới không phải dạng vừa này! - Miyoshi đột ngột gào lên với âm lượng to quá lố - Dám chặt phăng tay của chồng, bà to gan quá nhỉ! Hả?! Biết không vậy?! Tôi gây thương tích đi tù hơn mười năm đấy! Thế này rõ ràng là xơi hình phạt nặng nhất rồi! Có muốn bóc lịch mười năm không hả?! Hả?!
Mặt Sachiko cắt không còn giọt máu. Ả mở miệng nửa chừng rồi dừng lại, lồng ngực phập phồng trong hơi thở gấp.
- Anh… anh Miyoshi...
Wakatsuki vội vã can ngăn Miyoshi đang gầm gừ.
- À, xin lỗi, tôi nói to quá - Miyoshi tươi cười đáp lại như không có chuyện gì xảy ra - Thế nên bà nhà này, hai bên cứ kiện tụng nhau thì tốn thời gian, tiền của lắm. Chi bằng bà đóng dấu vào đây, bên chúng tôi cũng sẽ không làm căng nữa.
Miyoshi lấy tờ thanh lý hợp đồng ra.
- Đây là bản đồng ý thanh lý hợp đồng. Ông bà không được thanh toán tiền bảo hiểm thương tật hạng nặng nhưng sẽ được hoàn trả toàn bộ số tiền đã đóng đến thời điểm này. Ổn quá đúng không? Sao? Tội nghiệp ông nhà thật nhưng cũng nên nghĩ đến việc bà phải vào tù chứ?
Sachiko không thèm nhận lấy tờ giấy Miyoshi chìa ra. Miyoshi bèn đặt nó lên cánh tay Shigenori lúc này vẫn cứng đờ như pho tượng.
- Tôi sẽ lại đến. Từ giờ tới lúc đó, bà hãy quyết định xem nên làm gì đi. Tiện đây tôi cũng nói luôn, bà cứ cứng đầu cứng cổ thì chỉ tổ to chuyện thôi!
Miyoshi đe dọa lần cuối rồi lẹ làng rời khỏi phòng bệnh. Sắc mặt Sachiko nhìn qua thì có vẻ bình tĩnh, nhưng những lóng tay đang bám vào thành ghế gấp đã đổi sang màu trắng bệch và run bần bật.
Không đủ can đảm ở lại một mình, Wakatsuki cũng cúi chào qua quýt rồi đuổi theo Miyoshi.
Anh đi cùng Miyoshi đến trước thang cuốn nhưng không biết nên nói gì. Liệu có nên bày tỏ cảm tưởng trước cách làm của Miyoshi? Bất ngờ, hắn đã lên tiếng trước.
- Hôm nay có anh Wakatsuki nên tôi vẫn còn lịch sự chán đấy.
- Ồ.
- Đàm phán thanh lý hợp đồng cũng lắm công phu. Cách này có lẽ không hợp với những tấm khăn lụa như anh Wakatsuki, nhưng trên đời này, xử đẹp chưa chắc đã nên chuyện, bởi thế mới cần đến những tấm khăn bẩn như chúng tôi.
- Không, làm gì có chuyện đó…
- Có điều, ả đàn bà cũng đáng gờm đấy. Nói anh bỏ quá cho, tôi nghĩ các anh khó mà đủ sức đấu lại ả. Vụ án ấy... - Miyoshi lẩm bẩm - chính xác là giết người.
Wakatsuki lạnh xương sống, song không biết phải trả lời ra sao, anh đành im lặng.
- Trước mắt, anh chỉ cần đi cùng tôi lần này thôi, từ lần tới cứ giao hết cho tôi, được không?
Rõ ràng Miyoshi bất mãn vì có một kẻ quan sát non nớt như Wakatsuki, hắn đang tự kiêu, coi mình là dân chuyên nghiệp.
Wakatsuki không tưởng tượng nổi nếu không có anh thì Miyoshi sẽ xử sự thế nào, tuy vậy, anh muốn để mặc hắn làm mọi thứ. Chuyện gì cũng vậy, để “thợ” lo là tốt nhất.
Cuộc đối đầu giữa Miyoshi và Komoda Sachiko làm anh nhớ đến một bộ phim tài liệu đã từng xem.
Một con rết khổng lồ tên Desert Giant sống ở sa mạc Arizona luôn tấn công và ăn thịt bất cứ loài nào nhỏ hơn mình. Loài bọ cạp lớn cũng không phải ngoại lệ.
Desert Giant sẽ vồ bọ cạp từ trên cao và giữ chặt bọ cạp bằng vô số chân của mình, bằng cách đó, nó sẽ làm vòi độc của bọ cạp bị duỗi thẳng đơ và không thể cử động nổi. Sau khi trói chặt đối thủ, Desert Giant sẽ rảnh rang vòng qua đầu bọ cạp rồi dễ dàng thọc vòi độc to dài của mình vào đó…
Trong cuộc chiến giữa các loài săn mồi, chỉ cần một chút chênh lệch sức lực cũng đủ khiến tình thể thay đổi 180 độ. Cuốn Côn trùng kí của Fabre đã mô tả cảnh bọ cạp dùng càng bắt rất thành công rồi đốt và ăn thịt.
Ở thế giới con người vẫn tồn tại một trật tự gọi là phân công lao động tùy theo năng lực. Có lẽ đúng như Miyoshi nói, thế giới này được tạo nên bởi sự phân công như thế.
Wakatsuki về nhà lúc 11 giờ đêm, đón chờ anh là một đống tin nhắn trong hộp thư thoại.
Anh ấn nút xong thì điện thoại đều đều phát ra ba mươi tin nhắn. Quả đúng như dự đoán, tất cả đều không lời, thời gian gửi từ 2 đến 3 giờ chiều, nghĩa là ngay sau khi Wakatsuki và Miyoshi đến gặp Sachiko trong phòng bệnh của Shigenori. Có khả năng ả đã gọi luôn từ bệnh viện.
“Lại nữa à,” Wakatsuki thầm nghĩ. Ả vẫn dùng mánh cũ, vẫn định làm anh khó chịu bằng mấy trò nhảm nhí như trước sao? Thủ đoạn cũ rích này không còn tác dụng như ban đầu nữa rồi. Biết vậy mà vẫn lặp lại, chứng tỏ ả đang bế tắc.
Nhưng tại sao ả dám gọi điện những ba mươi lần? Phát cuồng vì bị Miyoshi quát nạt? Hoặc có thể, ả muốn tỏ rõ ý chí rằng mục tiêu của ả bằng mọi giá vẫn là Wakatsuki?
Wakatsuki treo áo vest lên mắc và quyết định thôi nghĩ ngợi. Cứ ngồi đoán già đoán non ý đồ của mấy cuộc gọi quấy rối vớ vẩn cũng không giải quyết được gì, cứ lờ đi là xong. Trong lúc ấy, Miyoshi sẽ giúp anh dọn dẹp mọi thứ.
Anh xóa hết tin nhắn không lời khỏi điện thoại rồi ra tủ lạnh lấy bia lon. Anh tự thấy mình đang mắc chứng phụ thuộc vào cồn quá mức. Gần đây không có cồn, anh sẽ không tài nào ngủ nổi, cứ đà này thì sớm muộn gì cũng phải vào viện cai rượu.
Bất giác, Wakatsuki để ý đến cửa sổ nhỏ ngoài bếp. Thoạt đầu anh chỉ liếc ngang qua nhưng rời mắt khỏi đó xong, anh lại phải nhìn kĩ thêm lần nữa. Có gì đó không bình thường.
Khóa cài hình lưỡi liềm xoay lên. Cửa sổ chưa khóa hết.
Wakatsuki đặt lon bia uống dở xuống. Không thể có chuyện anh quên khóa cửa, ít nhất là trong hai, ba tháng gần đây, anh không mở cửa sổ lần nào.
Càng nhìn gần, anh càng nhận thấy mức độ nghiêm trọng của điều “không bình thường” đó. Trên kính cửa sổ có chăng lưới thép mắt cáo. Một miếng kính hình vuông bị cắt ra, chắc là bằng dao cắt kính, rồi lại được ghép vào. Anh ấn thử, miếng kính rơi ngay ra ngoài.
Có kẻ đã dùng một dụng cụ tương tự dây kim loại để mở khóa cài thông qua ô vuông nhỏ này, nhưng vì Wakatsuki đã lắp chốt cả trên lẫn dưới nên hắn không mở hẳn cửa sổ để đột nhập vào được.
Wakatsuki sực nhớ đến hình ảnh Sachiko cầm đồ đan móc trong bệnh viện. Trông vậy nhưng chưa biết chừng đó lại là những dụng cụ nguy hiểm.
Wakatsuki vốn nghĩ mình mắc chứng hoang tưởng bị hại, nhưng hiện thực cho thấy anh đang bị hại thật.
Những cuộc gọi lúc vắng nhà có thể mang ý nghĩa khác, chẳng hạn như một cái bẫy ả giăng ra nhằm lôi kéo sự chú ý của anh. Biết đâu trong lúc anh thất thần vì những tin nhắn không lời thì ả ẩn nấp đâu đó trong căn phòng này... Đương nhiên, không có dấu hiệu nào khẳng định đây là ý đồ của đối phương, nhưng anh cảm nhận rõ ràng rằng, âm mưu hãm hại của ả đã vượt qua ranh giới của sự đe dọa đơn thuần.
Wakatsuki phân vân một hồi, cuối cùng quyết định gọi 110. Anh biết cảnh sát chẳng đời nào lo chuyện nhỏ nhặt này, nhưng lưu lại vài thông tin cũng không thiệt hại gì.
Khoảng mười phút sau, một nhóm gồm hai cảnh sát tìm đến. Nghe anh thông báo không có thiệt hại về trộm cắp vì kính cửa sổ bị khoét mỗi một lỗ nhỏ, họ bèn ghi chép hết sức qua quýt và kết luận “Chỉ là trò nghịch ngợm".
Từ thái độ tương đối thản nhiên của họ, ít nhất anh cũng đoán ra là gần đây khu này không có kẻ trộm nào gây án tương tự. Vậy thì, hung thủ chỉ có thể là Komoda Sachiko.
Mặc cho Wakatsuki nhấn mạnh có khả năng anh bị tấn công do rắc rối trong công việc, hai viên cảnh sát vẫn không tỏ ra quan tâm. Mọi tin nhắn trong hộp thư thoại đều đã bị xóa, thành thử không còn bất kì chứng cứ nào cho thấy anh bị quấy rồi. Anh nhờ họ liên lạc với điều tra viên Matsui ở Sở Cảnh sát nhưng chỉ nhận được vài câu ậm ừ. Wakatsuki quyết định ngày mai sẽ tự gọi điện thoại.